Archive for the ‘Phan Ni Tấn’ Category

Phan Ni Tấn

Mùa hè năm nay nhà thơ Luân Hoán và bầu đoàn thê tử từ Montreal vừa làm một cuộc du hành xuyên tỉnh bang Ontario. Lúc ngang qua thành phố Toronto tiện đường đại gia đình nhà thơ kéo nhau tới nhà tôi chơi.

Mới đó mà đã 15 năm nước chảy qua cầu. 15 năm trước anh chị Luân Hoán ghé thăm vợ chồng tôi, mang theo sự trẻ trung, hạnh phúc, duyên dáng và lương thiện vào nhà. 15 năm sau, tức là sáng thứ Tư ngày 2 tháng 8-2017 vừa qua, anh chị Luân Hoán lại ghé thăm, lại mang theo hạnh phúc, duyên dáng và lương thiện vào nhà. Lần này, dĩ nhiên nhà thơ đã già hơn xưa, tóc bạc bạc, lưng cong cong nhưng vẫn cười hiền như nước mưa. Chị Lý, vợ anh cũng rứa: cái giọng Quảng Nam trọ trẹ dễ thương không hề phai, con mắt thì lúc nào cũng cười theo môi.
(more…)

Phan Ni Tấn


Kiều Chinh và tác giả tại Toronto
(Ảnh do Trần Thái Lực chụp ngày 30/7/2017)

Khi vào lính tôi mới “phát hiện” một điều khá thú vị. Không riêng gì tôi mà hễ là lính ưa thích nghệ thuật thứ bảy thì hầu như ai cũng ngưỡng mộ nữ minh tinh Kiều Chinh khả ái, xinh đẹp nổi tiếng của nền điện ảnh miền Nam Việt Nam trước 1975 đến nay.

Nhớ có lần đóng quân ở Pleiku, nhóm sĩ quan trẻ tụi tôi, tự phong là “Tứ Kỳ” gồm Bắc kỳ, Trung kỳ, Nam kỳ và Cao nguyên… kỳ. Cả bốn thằng “kỳ” tụi tôi đều mến chuộng nữ minh tinh màn bạc Kiều Chinh. Đi đâu, làm gì, lan man chuyện gì một hồi rồi cũng lộn hồn về với Kiều Chinh. Rốt cuộc tên nào cũng giành: “Xin lỗi. Kiều Chinh là của tôi” cho bằng được.

Trong một cuộc rượu cuối tuần ở cuối doanh trại, bàn về phim “Người Tình Không Chân Dung” do Hoàng Vĩnh Lộc đạo diễn, Kiều Chinh trong vai chính Mỹ Lan, bốn thằng vừa khề khà ba lít đế vừa gân cổ bình loạn. Đến hồi sanh tử lửa, rượu vào lời ra, cách xưng hô lịch sự “anh anh, tôi tôi” thường ngày bị lật nhào thành “mầy, tao” tuýt suỵt.
(more…)

Phan Ni Tấn
Tặng Châu Ngự Cầm

Nhạc và lời: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Ngọc Huy

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Phan Ni Tấn


Thiếu nữ trong thành nội
dinhcuong

Huế, từ bao giờ vẫn nổi tiếng về vẻ trầm mặc, cổ kính. Nơi đó đã sinh ra, lớn lên những người con thông minh, sắc sảo, những ngườì con làm nên Huế đởm lược, những người con của miền đất anh hùng.

Huế cũng là nơi tôi bỏ đi vào một buổi chiều mưa dầm sùi sụt. Tôi bỏ Huế đi như em đã bỏ tôi đi xa ngái. Nhưng Huế, là nơi tôi sẽ trở về, dù tôi biết không còn em tóc dài, mắt sáng, ngấn cổ cao nôn nao chờ đón tôi ở đó.

Mùa hè tôi trở lại Huế. Đứng trên bờ sông Hương nước vẫn lặng lờ. Nhưng Huế thương, Huế nhớ nên Huế vẫn nhận ra tôi, vẫn dang đôi cánh tay thần thoại ôm xiết tôi vào lòng. Bởi vì tôi là một nửa đứa con của Huế, cho dù tôi đã bỏ Huế đi từ nửa thế kỷ mịt mù cơn mưa thuở trước.
(more…)

Phan Ni Tấn


Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

Thơ: Bắc Phong; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Lâm Dung & Ngọc Quỳnh
ban_ky_am

YouTube video

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Phan Ni Tấn

Thơ: Luân Hoán; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Phan Ni Tấn & Bắc Phong
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Phan Ni Tấn

Sau 5 năm lênh đênh mộng hải hồ, thủy thủ Đỗ Đồng Chiếc trở về thăm lại chốn xưa. Đứng bên bờ kinh xáng Xẻo Rô nước vẫn chảy đỏ quạch như nước trà. Vẫn đò dọc, đò ngang chen lẫn tiếng máy “cô le” chạy ngược xuôi. Vẫn ì xèo người buôn kẻ bán. Vẫn cây bẹo thân quen treo lủng lẳng các loại đặc sản dựng trước mũi ghe thương hồ. Nhìn bọt nắng lung linh đập vào bờ phía căn cứ hải quân, thượng sĩ Chiếc bồi hồi chiếc thân. Hình như cái gì cũng không thay đổi, chỉ có quán bún cá cô Hõn là không còn.
(more…)

Phan Ni Tấn

Chú Tôi thím Tìa sanh cùng ngày cùng tháng cùng năm tại ấp Bầu Nhum, tỉnh Rạch Giá. Thuở ấy, ấp Bầu Nhum cất dọc hai bên con rạch đâu trên dưới 40 căn, toàn mái tranh vách lá. Nghèo xác xơ vậy mà ấp cũng mở được một lớp học cho con cái tới học ba chữ i tờ. Ở cạnh nhà, chú Tôi thím Tìa cùng ghi tên nhập học với đám con nít lên năm lên ba. Học được một thời gian chú thím cùng nghỉ học để phụ giúp gia đình làm ruộng, giăng câu sống qua ngày. Sau rốt cả hai… phải lòng nhau mà thành vợ thành chồng. Nghĩa là từ nhỏ tới lớn trờỉ xui đất khiến chú Tôi và thím Tìa cái giống gì cũng long phụng kỳ hòa, loan phượng song đôi, long lân sánh cặp ráo trọi.
(more…)

Phan Ni Tấn

Thơ: Hoàng Lộc; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Trần Khánh LyĐệm dương cầm: Nhật Lâm

ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Phan Ni Tấn
Nhớ nữ sĩ Minh Đức Hoài Trinh


Nữ sĩ Minh Đức Hoài Trinh (1930-2017)

Hồi mới tới Canada định cư khoảng nửa năm tôi có nghe qua băng cassette bài Ai Trở Về Xứ Việt của nhạc sĩ Phan Văn Hưng mà lòng bồi hồi. Thập niên 1980, không riêng gì những cựu tù cải tạo mới đặt chân lên xứ sở tự do, khi nghe bài hát này qua giọng hát Khánh Ly, tôi nghĩ rằng ai cũng phải cúi đầu ngậm ngùi mà nhớ lại quãng đời đày đọa u uất trong lao tù Cộng sản. Cả lời ca lẫn tiếng nhạc đều gợi lên một nỗi trầm buồn thê thiết – nó quyện lại, nhắn nhủ, gởi gắm, trôi đi. Nó trôi qua không gian mênh mông trở về tận bên kia bờ đất nước để ân cần hỏi thăm những người bạn tù ở trong tù:

Ai trở về xứ Việt. Nhắn giùm ta người ấy ở trong tù. Nghe đâu đây vang giọng hờn rên xiết. Dài lắm không đằng đẵng mấy mùa thu.

Ai trở về xứ Việt. Thăm giùm ta người ấy ở trong tù. Cho ta gởi một mảnh trời xanh biếc. Thay giùm ai màu trời ngục âm u…
(more…)

Phan Ni Tấn

Thơ: Nguyễn Đức Bạt Ngàn; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Trần Khánh LyĐệm dương cầm: Nhật Lâm

ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Tứ tuyệt

Posted: 26/05/2017 in Phan Ni Tấn, Thơ

Phan Ni Tấn


Tác giả

1.
chim quyên xưa hót trên cành
chẳng may lạc điệu chết thành bụi cây
người sau về ẩn chốn này
nghe trong xưa tiếng quyên gầy hót ra

2.
nhìn sông nắng phủ nhập nhòa
hấp hiu cuối bãi một tà khói sương
xa người mấy độ tà dương
mà sao yêu quí còn vương tấc lòng
(more…)

Phan Ni Tấn

Năm 1960, giữa niên khóa lớp đệ nhị trường trung học Pleiku tôi bắt đầu học võ Bình Định. Tôi không học trường lớp võ nghệ nào ngoài ông thầy võ bất đắc dĩ của tôi là anh Bốn. Vậy thôi. Mà cũng tại cái giọng Bình Định nghe “nẫu nẹt” lạ tai nên người ta gọi anh là Bốn Nẫu. Anh là lính trơn, từ tiểu khu Bình Định chuyển về phố bụi Pleiku ở trọ cạnh nhà cô Tư tôi trên đường Tăng Bạt Hổ thuộc khu chợ mới.

Hằng ngày Bốn Nẫu thấy tôi hay tập tạ có vẻ có “căn cơ con nhà võ” nên chiều chiều ở đơn vị về anh hay lôi tôi ra sau hè dạy võ. Nẫu nẹt vậy nhưng võ nghệ rất cao cường và là đệ tử của Lưu Linh, cái thùng rượu không đáy.
(more…)

Phan Ni Tấn
tặng con bạn vàng


Rồng và tác giả

Tháng năm ơi lọt tọt rồi cũng tới
Là tháng sanh trọn vẹn của em rồng
Nắng xuống đất mừng cọng hoa đơm bông
Qua lỏn lẻn đứng cạnh bờ sông Hậu

Đầu tháng năm nhằm ngày sanh em bậu
Đâu có gì quà cáp để làm vui
Thôi thì dẫu có nói tới nói lui
Cũng hổng qua vài câu thơ cà khịa
(more…)

Phan Ni Tấn

Từ ngày ra trường dưới hình thù một người lính tác chiến, hầu như trung úy Tiên có mặt nơi địa đầu giới tuyến nhiều hơn là ở thành phố.

Trung úy Cái Mộng Tiên vẫn nhớ hoài trong suốt mười năm chiến đấu ngoài mặt trận, từ trên rừng xuống đồng bằng, ngực mang đầy huân chương đủ loại, nhưng thân thể thì rách nát, sẹo sọ, thương tích dọc ngang.  Những cảnh chém giết điên dại, tiếng gào thét man rợ, tiếng máu chảy làm méo sệch cả thể xác lẫn tâm hồn. Nhiều lần cận chiến, báng súng và lưỡi lê giúp người thành thú hiếu sát, bạo liệt, hung tàn, thẳng tay hủy diệt nhau, đâm vào nhau bằng một loại chiến tranh ý thức hệ sắc lẻm, lạnh ngắt. Nhiều đêm nằm mơ  anh thấy mình là một dòng sông trôi đi, trôi xa mãi, trôi ra ngoài cuộc đời mình. Từng khoảnh khắc, từng sự kiện, từng kỷ niệm trong suốt những năm dài chiến đấu đã nhào nặn anh thành thần tử và những đồng đội mà số phận và gương mặt của họ hình như không còn ai nhớ.
(more…)

Phan Ni Tấn

Tôi và Tịnh sinh ra, lớn lên trong cùng một thành phố. Mặc dù tôi nhỏ hơn Tịnh những 25 tuổi và chỉ cao hơn tầm ngực chú ấy một chút, nhưng tôi vẫn âm thầm yêu kính chú, như thể tôi sinh ra chỉ để quanh quẩn bên chú ấy mà thôi. Sở dĩ tôi dông dài như thế là vì cuộc tình chú cháu chúng tôi ngắn ngủi lắm, nó như cơn gió thoảng qua rồi bay đi mất. Cho nên mỗi khi nhớ đến Tịnh tôi luôn luôn chìm trong đau khổ, ngậm ngùi, khoắc khoải thâu đêm.

Tôi và Tịnh đều là cô nhi. Cả hai không hề biết gốc gác, cha mẹ mình là ai, chỉ biết chúng tôi bị đem bỏ trước cổng tu viện, như sau này các Sơ cho biết. Khi vừa đủ tuổi tự lập, Tịnh bước ra trường đời bỏ lại sau lưng cánh cửa tu viện đứa bé gái là tôi với hai dòng nước mắt không cách nào ngăn được. Hồi đó hàng ngày Tịnh đến lớp tiếp các Sơ dạy học cho những đứa trẻ lên năm lên ba như chúng tôi. Đặc biệt, ngay từ ngày đầu chú đã quan tâm đến tôi, nâng đỡ tôi như ruột thịt. Từ đó, thay vì gọi Tịnh bằng thầy tôi vẫn quen miệng gọi là chú. Tuy xa cách nhưng chú ấy vẫn thường xuyên gởi thư về thăm hỏi tôi qua các Sơ. Bước vào đời với mảnh bằng tú tài II, Tịnh mau chóng trở thành nhà giáo được các đồng nghiệp và học trò đều kính trọng, nhưng không hiểu sao cuối cùng Tịnh lại chọn con đường binh nghiệp.
(more…)

Phan Ni Tấn
tặng Sông Hồng và tàu Trường Xuân

Thời gian vẫn bồi hồi suốt một thời của biển
Cái thời xa xăm đến lạc dấu quê nhà
Lạc những con đường kỷ niệm tuổi thơ
Ẩn vào lớp mù sương mà nhớ
Nhớ tiếng dế trưa râm ran gáy vào giấc ngủ
Nhớ chiều Sài Gòn rơi nhỏ một cơn mưa
Làm ướt đôi môi thẹn thùng như trốn nhau vào gió
Làm ríu bước chân nghe Mẹ gọi như hò
Vạt tóc biếc cũng rối theo lối biếc
Áo mùa bay cuốn giữa tiếng trống trường
Rồi mùa hè lạc mất cả người thương
Để miếng cớm xanh ngẩn ngơ trên đôi tay vụng dại
Làm thời gian vẫn bồi hồi suốt một thời con gái
(more…)

Phan Ni Tấn

Nhạc và lời: Phan Ni Tấn; Hòa âm và hát: Lâm Dung
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.

Phan Ni Tấn

Hồi nhỏ đứa con nít nào cũng ưa thích phim hoạt họa. Nói là thích chớ hồi đó con nhà quê núi như tôi làm gì có cơ hội mà xem. Lớn lên, nhất là sau này lưu lạc nơi xứ người tôi mới có dịp thưởng thức các loại nghệ thuật hoạt hình qua màn ảnh đại vĩ tuyến Xi-nê-ma Sô-lố p-cốp (Cinema Scope) trong các rạp chớp bóng. Khi xem phim hoạt họa Peter Pan của hãng phim Walt Disney thấy con bé đom đóm mang tên Jingle Bell bay tới đâu ánh sáng óng ả rải bụi vàng tới đó. Con Jingle Bell trông đỏm dáng đáo để mà dễ thương chi lạ. Nó làm tôi nhớ mấy con đom đóm ở quê tôi quá chừng.
(more…)

Phan Ni Tấn

Nhạc và lời: Phan Ni Tấn; Hòa âm: Đỗ Hải; Trình bày: Hợp ca
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Phan Ni Tấn

Thơ: Cao Huy Khanh; Phổ nhạc và hát: Phan Ni Tấn
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Cọp rằn

Posted: 23/03/2017 in Phan Ni Tấn, Truyện Ngắn

Phan Ni Tấn

Chiếc Molotova chở người tù cải tạo và ba tên cảnh vệ đi chợ Quảng Nhiêu về gần tới trại tù Méval thì xe chết máy. Xế trưa trời không mưa nhưng mây thấp và gió buốt. Con đường đất, rừng cây, những ngọn đồi thấp như co lại vì cái lạnh cuối năm.

Molotova là loại xe vận tải từng vượt Trường Sơn vào Nam, sau chiến tranh vẫn dùng làm phương tiện di chuyển, như hàng tuần xe vẫn dùng để chuyên chở thực phẩm mua từ chợ Quảng Nhiêu vào trại. Chuyện trung úy Ban, tù cải tạo kiêm anh nuôi cứ cách tuần theo xe ra Quảng Nhiêu đi chợ đã quá quen thuộc với toàn trại.
(more…)

Phan Ni Tấn

Nhạc và lời: Phan Ni TấnTrình bày: Tứ ca Tiếng Quê (Đinh Ngọc Bôi, Tâm Huyền, Diễm Hương và Phan Ni Tấn)

ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Phan Ni Tấn

Bạn tôi thích nuôi gà nòi nhưng không thích môn gà chọi. Anh nói đó là một hình thức cờ bạc và hành hạ súc vật, dính líu tới tứ đổ tường nên anh tránh xa. Trước 75, anh là sĩ quan biệt phái dạy Triết tại một trường tư thục Sài Gòn. Sau 75, anh nghĩ mình thuộc thành phần “biệt phái” chắc không sao. Ai dè khi khai báo với ban Quân quản anh bị ghép vào tội “làm việc cho CIA”. Ôm nỗi oan ức đó anh đi tù cải tạo từ Nam ra Bắc suốt 10 năm ròng. Lúc trở về mới biết nhà cửa, cha mẹ không còn, vợ theo người khác vượt biên ra hải ngoại, anh trở nên bất đắc chí lên Ban Mê Thuột ẩn cư, giúp người chị dòng con lớn làm ruộng rẫy cho qua ngàỵ đoạn tháng.
(more…)

Phan Ni Tấn


Nhà văn Hồ Biểu Chánh (1884–1958)

Hồi nhỏ tới giờ tôi vẫn ưa đọc sách, đọc đủ các thể loại truyện ngắn, truyện dài, tiểu thuyết, khoa học dã tưởng, dịch thuật… Về sau, nghiền ngẫm những tác phẩm của Sơn Nam, Bình Nguyên Lộc, Nguyễn Hiến Lê, Hồ Hữu Tường, Vương Hồng Sễnh, đặc biệt là nhà văn Hồ Biểu Chánh, tôi như tìm về các ngõ ngách, ruộng đồng, kinh rạch, sông nước miền Tây quê nội tôi.

Đọc Hồ Biểu Chánh để thấy một tâm hồn mộc mạc, đơn thuần như những cuộc đất khẩn hoang với những con lạch muỗi mồng, âm u gợi lên từng địa danh xa vời. Hồ Biểu Chánh sở trường về văn xuôi ẩn chứa một triết lý nhân sinh góp phần bồi đắp nền văn học miền Nam qua hàng trăm tác phẩm giá trị. Người đọc tìm đến Hồ Biểu Chánh bởi nhân cách sống với phong độ nho gia đạm bạc và những trang viết giản dị, trong sáng, lấy bối cảnh miền Nam làm đề tài với những cảnh đời phức tạp, những thành kiến hủ bại của gia đình xã hội thời phong kiến. Phần lớn ông viết về đời sống phong phú của những người dân cần cù lao động làm nổi bậc truyền thống dũng cảm, sức chịu đựng, lòng nghĩa hiệp và tinh thần vượt qua mọi gian lao thử thách vào giai đoạn lịch sử dưới thời Pháp thuộc.
(more…)

Phan Ni Tấn

nguoi_linh_phan_ni_tan
Tác giả trong quân trường

Sống ở Xứ Tuyết gần 40 năm trời, thỉnh thoảng ra đường gặp vài chiếc xe nhà binh và mấy anh lính rằn ri Cà-na-điên là tôi trố mắt dòm theo không chớp mắt. Con mắt nhỏ của tôi mở lớn. Trái tim tôi đập bồi hồi. Máu của tôi… đỏ thêm và tận đáy lòng tôi dâng lên một mối cảm hoài.

Những người lính này sao mà trời ơi trẻ, trẻ đến nỗi tôi tưởng chừng họ chưa từng dính hột bụi trần nào. Vậy mà anh hùng đó nghe. Ở một đất nước hòa bình mà dấn thân vào con đường binh nghiệp qua tận Trung Đông chiến đấu cho một đất nước thiếu tự do dân chủ và nhân quyền thì là anh hùng chớ còn gì. Tôi nhìn họ rồi tôi nhin lại mình, sao mà nhớ! Gần 50 năm trước tôi cũng từng là họ bây giờ.
(more…)

Phan Ni Tấn
Nhớ nữ nghệ sĩ Út Bạch Lan

ut_bach_lan
Nghệ sĩ Út Bạch Lan (1935-2016)

Ông T.V. Lai  có lần  hỏi  tôi về  nguồn  gốc  bài  Lý Con Sáo Bạc Liêu, tôi  cứ lay hoay hoài không biết trả lời ngay sao cho ổn thỏa. Có lẽ như vầy

Ba tôi là một nghệ sĩ cổ nhạc, kéo vĩ cầm mùi rệu. Gốc gác bên Nội tôi mấy đời sinh sống làm ăn trên cuộc đất Cần Giuộc, thuộc miền Tây Nam phần. Nhưng đến thế hệ của Ba tôi, khi lớn lên thời thế đẩy đưa, ông đã trôi giạt ra tận ngoài Huế lập gia đình, một thời gian sau lại tấp lên cao nguyên Daklak, tỉnh Ban Mê Thuột. Thuở đó, thập niên 1930 – 40, Ban Mê Thuột là chốn ma thiêng nước độc, khỉ ho cò gáy, ít có người Kinh đặt chân tới xứ này. Tại đây, Ba Má tôi lập nghiệp, sinh con đàn cháu đống cho đến cuối đời.
(more…)

Em Rạch Giá

Posted: 14/02/2017 in Phan Ni Tấn, Thơ

Phan Ni Tấn
Tặng con bạn vàng

chau_ngu_cam-phan_ni_tan
Đôi bạn vàng

Nước trôi mất ngọn cây dừa
Cuốn theo Rạch Giá chỉ chừa mình em
Anh từ núi xuống không quen
Nổi trôi em vớt thây lên tới giờ
Mấy kỳ gặp em ngồi mơ
Mặt sao giống hệt bài thơ anh làm
(more…)

Phan Ni Tấn
…với đôi bạn Quế Đào và Hoàng Phi

bang_huu_cung_ly

1.
Bợm nhậu một khi đã nhập cuộc là nhậu tàn canh khói lửa, nhậu mút chỉ cà tha, nhậu quắc cần câu, nhậu tét xì dầu, nhậu sầu nhân thế, ngồi đâu nhậu đó, nhậu chết bỏ, nhậu quên mình quên đời, quên cả trời đất. Bợm mà nhậu tới mức đó thì gọi là nhậu sanh tử lửa. Lưu linh khi rượu vào cũng giống như những trận đá dế: đá sanh tử lửa.

Hồi trước 75 đi lính ở bên nhà tôi mới bước vào độ tuổi đôi mươi. Cái tuổi mắc gió mạnh như trâu cui từ đơn vị về hay từ chiến trường sống sót trở về đi thẳng vô bàn nhậu thì kể gì trời đất. Hồi ở Pleiku, một mình tôi cưa một hơi 24 chai bia 33; lần khác quất xụm 4 xị “nước mắt quê hương” khè ra lửa mà mặt mũi tuy có chút ngầu nhưng hệ thống thần kinh vẫn “khai thông trí hóa”. Xưa nay cái tật của tôi không quen ồn ào. Rượu vào rồi lính rừng chỉ biết ôm đờn hát miết. Bạn nhậu quanh bàn ngất ngưởng gõ chai làm nhịp rất hăng; nhưng nghe có đứa gật gù lè nhè phê “rượu hát” tôi cự liền: “Thiếu úy Tấn hát chớ rượu nào mà hát mậy! Dzô!…”.
(more…)

Phan Ni Tấn

vo_chong_phan_ni_tan

Hồi còn sung sức, cứ tới 23 tháng Chạp là tui lăng xăng phụ con bạn dzàng quét dọn trong nhà ngoài ngõ, lau chùi bếp núc, lễ mễ cúng kiếng tiễn ông Táo dìa trời. Con bạn của tui mau mắn lắm. Tay liền tay, miệng liền miệng, năm nào cũng nhờ hai Táo nhà ta lên trển nhớ tâu với Ngọc Hoàng Thượng Đế làm ơn ban phước cho thế giới hòa bình, muôn dân no ấm, gia đình hai họ tụi tui thân tâm an lạc. Rồi nó lỏn lẻn xì xầm thêm cái gì thì tui hổng nghe nên hổng biết.

Nghĩ mà mắc cười. Xưa nay Táo quân ở yên trong bếp thì hổng sao, mà hễ sanh tật làm biếng, ham dzui chạy ra đường thả dê, không bị lính bắt cũng bị mang tiếng “công xúc tu sỉ”. Bị tại từ ngày ra đời Táo nhà ta có được mặc quần bao giờ; cứ… ở truồng miết hà. Có điều, Táo nhà ai thì tui hổng biết, chớ hai Táo nhà tui năm nào dìa trời cũng được con bạn dzàng sắm sửa đủ thứ cân đai áo mão hổng thiếu món nào.
(more…)