Archive for the ‘Phan Ni Tấn’ Category

Phan Ni Tấn

1. Ngày Xưa

Tôi còn nhớ năm nào cũng vậy, gần Tết là Nội phụ giúp Má tôi gói bánh tét, làm dưa món củ kiệu, rim đủ các loại mức và nấu một nồi thịt kho hột vịt bự chảng. Tất cả những hương vị Tết đó quyện vào nhau thành một mùi thơm nức nở rón rén thấm vào hồn tôi.

Hồi nhỏ, tất cả những món kể trên tôi khoái nhất là món bánh tét chiên ăn với dưa món củ kiệu; chưa đã thèm tôi còn tộn thêm đầy họng miếng thịt heo kho vuông vức, béo ngậy vừa da vừa thịt vừa mỡ quyến rủ như… cô gái hãy còn xuân.

Nói tới thịt heo tôi nhớ những chú heo ngày xưa đã ụt ịt đi qua đời tôi. Trước hết là hai con heo Tây nhỏ xíu trắng như hai cục bột. Con tên Ủn, con tên Ỉn. Tuy nhỏ nhít nhưng cả Ủn lẫn Ỉn đều ham ăn như… heo. Để heo mau lớn, ngày ba buổi sáng trưa chiều, Má tôi bằm chuối trộn với lá khoai lang thành một máng ứ hự cho heo ăn. Ngày tháng thoi đưa, Ủn Ỉn nhà ta phát tướng đến chật chuồng, phải thả rong sau hè nhà. Tuy mang tiếng “dơ như heo” nhưng Ủn Ỉn rất thích tắm và khoái gải lưng. Hàng ngày đi học về hai anh em tôi thường xịt nước tắm cho heo, gải lưng heo, vừa giỡn hớt vừa… nói chuyện với heo. Nhưng heo cũng có linh tính, mỗi lần Ủn Ỉn nhà ta thò mõ qua hàng rào khịt khịt mũi dòm qua lò mổ của người hàng xóm sau hè nhà. Là cả hai đều run lẫy bẫy, thụt lùi, sợ rắm rắc.
(more…)

Phan Ni Tấn

Tuổi học trò là tuổi mang nhiều kỷ niệm khôn nguôi. Chúng ta nghĩ về thuở xa xưa đó như nghĩ về sân đá banh, suối Đốc Học, suối Mu-ri (Maury), thác Nhà Đèn, hồ Piscine, hồ Trung Tâm hay cột đèn ba ngọn, kể cả con chim, con dế, một thứ keo dính chặt trong trí nhớ học trò. Hồi xa xưa đó chắc ai cũng nhớ những ngày đầu rụt rè theo cha mẹ đến trường, có đứa còn đái dầm, đứa ỉa đùn, có đứa khóc nhè, đứa thò lò mũi xanh. Bậc mẫu giáo là bậc đầu đời của tuổi thơ đi từ chỗ ê a vỡ lòng cho đến chỗ biết đọc, biết viết như một phép lạ thần kỳ.

Học đường là những bậc thang tiến thân trên đó mỗi năm nhà trường đòi hỏi sức học của con em để bước lên lớp cao hơn hầu mai sau làm người hữu ích cho xã hội, cho nước nhà.

Trước năm 1975, thị xã Ban Mê Thuột có nhiều trường lớp, từ mẫu giáo tới tiểu học lên trung học, công tư thục. Thuở đó, Ban Mê Thuột không có trường đại học.
(more…)

Phan Ni Tấn

Trước 1975 ở Ban Mê Thuột có khá nhiều tiệm sách.

Thập niên 1960, ông Cao Trí là chủ nhân tiệm sách Cao Trí khai trương đầu tiên tại thị trấn miền cao Buồn Muôn Thuở. Tiệm sách này nằm trên đường Nguyễn Thái Học, cạnh nhà thầu rau cải của bà cụ Thất (ngoại tôi) và tiệm may Thừa Thiên.

Ông Cao Trí tên thật là Y Tí, em song sinh với ông anh là Y Lý. Hai ông là người Thượng nhưng thuộc giới có học thức. Hồi trào Tây, gia đình họ Y và ông bà Thừa Thiên là hàng xóm thân thiết với gia đình bên ngoại tôi. Ông bà Y Tí có một cô gái rượu tên Hoa, hiền lành, ít nói. Hàng ngày đi học về, cô thường coi sóc tiệm sách. Ngược lại, ông bà Y Lý đông con hơn. Hai người con trai lớn tên Y Sự và Y Huỳnh là bạn học với tôi thời tiểu học.
(more…)

Phan Ni Tấn
“Năm Heo Kỷ Hợi gợi tôi nhớ tới người tình mang tên Heo của tôi”.

Gina chiến đấu rất kiên cường. Cô quyết liệt bảo vệ tôi bằng mọi giá. Nhưng vì thế cô, khi Gina bị sáu tên côn đồ đánh ngã, chúng vội vàng bịt miệng tôi lôi lên xe Van của chúng. Đúng lúc đó thình lình một người lao tới dùng cây golf sắt (iron) đập bể đèn xe rồi chỉa súng vào bọn côn đồ khiến chúng bỏ chạy.

Lúc đó tôi mới hoàn hồn chạy tới đỡ Gina dậy, dựa vào gốc cây, lau vết máu trên miệng cô xong ngoảnh lại định cám ơn vị cứu tinh thì anh đã biến mất. Trong lúc bối rối tôi không kịp nhìn rõ mặt anh, chỉ nhớ đó là một người tầm thước, khỏe mạnh, tóc bù xù, râu quai nón, dáng vẻ phong trần, đặc biệt đôi mắt sáng lạnh đến độ ai nhìn thấy cũng dễ bị lung lạc, khó quên. Tôi cũng không ngờ khu đánh golf ngày nào cũng đông khách, hôm thứ hai đầu tuần lại vắng vẻ, chỉ có tôi và Gina đang trong dịp nghỉ hè.
(more…)

Phan Ni Tấn

Tuần rồi, vợ chồng David Bích Thủy, ở bên nhà đáp chuyến bay du lịch qua Canada ghé Toronto thăm gia đình tôi. Bích Thủy, em của Huỳnh Thị Ngọc Trảng, (bạn đọc đã biết qua trong truyện Gác Xếp của tôi) sau nhiều năm gặp lại cô hoàn toàn thay đổi từ sắc diện tới tánh tình: xinh đẹp, lịch thiệp và khả ái. Không như ngày xưa, sau những giờ học đàn hát, Bích Thủy thấy ông thầy dạy nhạc là tôi, hiền lành, ít nói, hay nhường nhịn nên dễ bề ăn hiếp; hễ đề cập tới bất cứ chuyện gì lớn nhỏ, ngoài âm nhạc, đến hồi gay cấn cô như con nhím xù lông, cô phùng mang, trợn má nhảy chồm chồm y hệt con trai lấn lướt tôi, ăn thua đủ với tôi cho bằng được. Nhiều phen biết mình vô lý rồi đuối lý cô phụng phịu làm mặt giận, cô giãy nẩy đòi tôi phải năn nỉ cô, bắt tôi chở cô bằng xe Honda Dam của cô đi ăn kem tuốt bên Dakao, (dĩ nhiên tôi phải móc hầu bao dù nghèo rớt mùng tơi) trong khi tiệm kem gần nhà ở Cầu Kho thì lắc đầu nguầy nguậy. Chiều cô, tôi phóng xe phom phom trong cơn gió nồng nã. Lúc lạng vòng hồ con rùa tôi bị cô chọt móng tay nhọn liễu vào ba sườn, gắt “răng anh chạy mau dữ rứa?”. Lúc tôi chậm lại cô cũng gắt “răng anh chạy chậm dữ rứa?”, rồi không biết nghĩ gì Bích Thủy chợt phá lên cười ngặt nghẽo, chu mỏ thổi phù phù vào lưng tôi rồi áp má vào. Nghĩ lại tôi mắc cười cho cái tánh trẻ con của cô và cái tật nhát gái của mình từ cái hồi thật xửa thật xưa thân ái đó.
(more…)

Phan Ni Tấn

“Đoạn viết về sự khác biệt giữa chim én và chim yến dưới đây là do một người bạn sành sõi nghề săn bắt tổ yến kể ra, tôi căn cứ vào lời kể đó viết ra truyện này”.

Cứ mỗi độ xuân về chim én lại xuất hiện bay rợp trời trên cao nguyên quê tôi. Chim én là biểu tượng của mùa xuân, và là hình ảnh rất quen thuộc với người Việt mình. Hồi nhỏ tôi tưởng chim én là chim yến, nhưng lớn lên tìm hiểu mới biết không phải. Chim én là chim én, cũng không phải là chim nhạn như nhiều người ngộ nhận, còn chim yến gọi là yến biển. Hai loài chim này mới nhìn thấy giống nhau, có cùng sở thích bay lượn và săn mồi trên không, còn thì khác nhau ở nhiều điểm.
(more…)

Gác xép

Posted: 25/12/2018 in Phan Ni Tấn, Truyện Ngắn

Phan Ni Tấn

Đang ngủ trên gác xép nửa đêm Thế giựt mình choàng tỉnh vì có tiếng người đập cửa ở dưới nhà. Tôi nằm kế bên cũng thức giấc, ngẩng đầu lên nghe ngóng rồi hoảng hốt ngồi bật dậy la thầm: “Chết rồi anh nờ! Mạ em trên Đà Lạt xuống tề”.

Hơn bốn tháng trước, khi lén đưa Thế về giấu trên gác, tôi có nói mỗi lần về Sài Gòn mạ của Trảng thường ngủ trên gác này, nhưng năm ba tháng có việc bà mới về; còn nếu đêm hôm công an xét nhà Thế cứ trèo lên núp trên nóc gia ở ban-công phía sau là an toàn. Trong chập chờn, thấy tôi lộ vẻ lo lắng, Thế thương cảm, choàng tay ôm lấy tôi trấn an rồi hé cửa vọt ra ban-công phía sau, tôi sốt ruột cũng ra theo. Thế quơ vội dôi dép mòn đế, há miệng thảy xuống đường hẻm, rồi nhanh nhẹn đu tường tuột xuống đất, tôi nhìn theo mà ứa nước mắt.
(more…)

Phan Ni Tấn

Chú Bảy Khìa và cô Hai Hên là dân kỳ cựu của Xóm Chòi từ thời cất chòi lập xóm. Hồi trào Tây, doi đất nhô ra bên Thủ Thiêm nhỏ như cái lỗ mũi, lèo tèo vài chục căn chòi gọi là Xóm Chòi; hiền hòa vậy, yên ổn vậy, rốt cuộc lại mang một số phận bi thảm. Đêm Tây đánh Việt Minh, Xóm Chòi bị thiêu rụi hoàn toàn, dân lành già trẻ lớn nhỏ gì đều bị đạn ăn, lửa đốt chết sạch. Đêm hôm khuya khoắt, Việt Minh bị Tây phục kích gần trại Thủy, tổn thất nặng nề, số chết, số bị thương, bị bắt, số còn lại chạy thoát xuống Xóm Chòi đốt nhà, lùa dân làm bia đỡ đạn, Tây rượt theo thấy bóng người chạy lúp xúp dưới bãi là nã đạn liên hồi kỳ trận. Đêm ác nghiệt đó, gia đình chú Bảy Khìa và cô Hai Hên không có mặt ở Xóm Chòi nên sống sót. Âu cũng là số trời.
(more…)

Ngày sinh của gió

Posted: 27/11/2018 in Phan Ni Tấn, Thơ

Phan Ni Tấn
gởi Bắc Phong và các bạn

Buổi chiều mùa đông ngày chưa kịp tắt
Nắng bay trên cây lấp lánh ánh vàng
Đón chút người về hẹn nhau cuối nẻo
Những ngả tư lòng thắp ngọn hoa đăng

Thả chiếc thu rơi vàng phai sắc lá
Miệng giếng trời cao nhả bóng đêm về
Vẻ đẹp mùa này hạt mưa nghiêng thắm
Ướt một chùm em ngọn tóc hương quê
(more…)

Phan Ni Tấn

… Người yêu của tôi cũng có cái tật khá là dễ thương. Anh thích đứng yên lặng vòng tay ôm tôi từ phía sau lưng, rất lâu. Hôn tóc tôi anh nói thơm mùi lúa. Hôn gáy tôi anh nói thơm mùi sữa…

Cũng như hầu hết mấy cô bạn sinh viên thời hoa mộng từng ấp ủ trong lòng một khối tình lãng mạn, tôi cũng không ngoại lệ. Nhưng khác với đám bạn hồn nhiên, tươi thắm cùng người yêu cặp kè đi dạo phố, đi ăn kem hay đi ciné thì chiều chiều tôi tất tả đạp xe đi tìm người tôi yêu.

Có nhiều bậc thang trong xã hội, từ thượng lưu tới hạ đẳng, người yêu của tôi ở hạng thấp nhất. Ngày ngày anh ngồi thu lu ở ngã tư đường hành nghề vá xe đạp. Nhưng anh không phải là ngưới khéo tay nên thường bị khách hàng càm ràm. Đã vậy, ngồi sát bên anh thỉnh thoảng còn có một cô tiểu thơ đài các má đỏ môi hồng như tôi khiến khách qua đường cảm thấy nghi ngại, họa hoằn lắm mới có một cô em học trò rụt rè ghé vào nhờ bơm bánh xe. Anh xoay qua nghề bán thuốc lá lẻ trên các vỉa hè đông người qua kẻ lại. Nhưng anh cũng không có khiếu mua bán nên vốn liếng gom từ nghề vá xe đạp lần hồi không cánh mà bay. Thấy anh ngượng nghịu mặt mày tiu nghỉu tôi càng thương anh, khuyến khích anh đừng nản chí. Không phải ai bước vào thương trường cũng thành công hết đâu. Cuối cùng anh kiếm chác bằng cách bán sách trong chợ sách Đặng Thị Nhu. Hạp với nghề “bán chữ nghĩa” thỉnh thoảng anh có đồng ra đồng vào.
(more…)

Rồi Má cũng đi

Posted: 02/11/2018 in Phan Ni Tấn, Thơ

Phan Ni Tấn
để nhớ Nhạc Mẫu

Cuối cùng rồi Má cũng ra đi
Chuyến xe xuôi về miền thiên cổ
Môi chưa nói hết được những gì
Tháng mười khuya buồn như tiếng khóc

Giọt nước mắt tháng mười trong suốt
Treo mặn mòi sướt mướt nỗi đau
Buổi trưa nắng dưới tàng phong úa
Theo gió mùa rót xuống mộ sâu
(more…)

Phan Ni Tấn

“Ký ức tuổi thơ tôi trong ngôi nhà thân thuộc chúng tôi sống đã theo tôi cho đến tận bây giờ”. Tuyết, em bà con chú bác của tôi, lúc nhớ về một con đường ở Sài Gòn, đã viết như vậy.

Khoảng giữa năm 1960, Ba Má tôi mở quán cà phê ở ngã ba đường Phạm Ngũ Lão – Đề Thám. Má tôi có khiếu buôn bán, quán khai trương gần tháng nay vẫn đông nghẹt khách phải mướn thêm người chạy bàn. Lúc đó tôi học trường nữ Gia Long, anh tôi theo học trường Trung học Pétrus Ký. Cuối tuần hai anh em mới xuống quán phụ giúp.  Nhà có hai tầng, tầng trên để ở, tầng dưới bán quán.
(more…)

Phan Ni Tấn

Thơ: Trần Vạn Giã; Phổ nhạc và hát: Phan Ni Tấn; Đàn guitar: Nguyễn Thế An

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Phan Ni Tấn


Tưởng niệm nạn nhân CSVN trong cuộc thảm sát ở Huế, Tết Mậu Thân 1968.

Thơ: Bắc Phong; Phổ nhạc và hát: Phan Ni Tấn; Đàn guitar: Nguyễn Thế An

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Phan Ni Tấn

Sau hai lần đưa người vượt biên thành công bằng đường bộ qua biên giới Thái Lan, tới lần thứ ba tôi và hai người bạn lính (trốn trình diện học tập) quyết định chọn giải pháp này để trốn khỏi nước. Hai lần trước đều do các thổ dân đưa đi… Lần này, lần thứ ba, lại do một cô gái trẻ dẫn đường. Cô tên Sam Srey, gốc Miên lai Thái.

Tôi nhớ hoài cái kỷ niệm về cô gái Miên lai này. Sự lanh lợi của cô làm tôi nhớ tới Vanh Som, cũng Miên lai, cô bạn hàng của tôi ở Phnôm Pênh. Như đã hẹn trước với tổ chức vượt biên, tôi và hai người bạn được chỉ định vào một quán nước cuối cùng ở hướng Tây bên bờ hồ Tonlé Sap chờ người tới đưa đi.
(more…)

Đỗ Thất KinhPhan Ni Tấn


Tưởng niệm Đỗ Thất Kinh (1954-2018)

Nhạc và lời: Đỗ Thất Kinh & Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Ngọc Huy

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Phan Ni Tấn

Chúng tôi nhận được tin buồn nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh vừa qua đời tại quê nhà ngày 23/5/2018. Xin đăng lại một tùy bút của nhạc sĩ Phan Ni Tấn để tưởng niệm người nhạc sĩ tài hoa. (Sáng Tạo)

do_that_kinh
Nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh (1954-2018)

Năm 1979 là năm tệ hệ nhất của đời tôi ở cái đất Sài thành. Ban ngày tôi ra chợ sách bán sách và thuốc lá ké một góc sạp sách của người bạn cùng đơn vị trước 75 để kiếm sống qua ngày. Sách lèo tèo vài ba cuốn. Thuốc lá thì vài bao. Vốn liếng đều do cô bạn nhỏ cùng quê tốt bụng giúp đỡ. Nhiều bữa không bán buôn được gì tôi chạy ra đầu đường uống nước máy trừ cơm. Ban đêm rúc vào một góc nào đó ngủ bụi. Vậy mà cũng lây lất ngày này qua tháng nọ như một phép lạ.

Một hôm, anh bạn trẻ Đỗ Thất Kinh từ trên Bản Thuột về Sài Gòn tìm kế sinh nhai, may mắn tìm được một chân giao bơ đậu phọng cho khách hàng. Đang đói, tôi bám theo liền. Chật vật vậy mà hai anh em cũng sống qua ngày. Có điều ban đêm tôi phải tìm chỗ ngủ vì bạn tôi cũng ở lậu; rầy đây mai đó nhưng khá hơn tôi là bạn ngủ dưới một mái nhà.
(more…)

Nền Vua

Posted: 18/05/2018 in Phan Ni Tấn, Truyện Ngắn

Phan Ni Tấn

– Ở Rạch Giá cũng có địa danh Tây Sơn hả nội?
– Có. Hiện nay ở ấp Tây Sơn vẫn còn “nền vua”…

Giữa thập niên 1950, ông nội tôi ở Quy Nhơn dẫn bầu đoàn thê tử vào Sài Gòn lập nghiệp, chọn đất Cầu Kho gần bến Hàm Tử mở trường dạy võ Bình Định. Mười lăm năm sau ông cáo lão hồi hưu, cha tôi kế nghiệp, dời trường về Tân Định, võ sinh ngày càng đông. Tuy vậy tình hình chiến sự giữa hai miền Nam Bắc đang leo thang khốc liệt, cha tôi được lệnh tái ngũ trở về đơn vị cũ ngoài miền Trung. Tôi – 30 tuổi, con một trong gia đình – trở thành chưởng môn đời thứ ba của nhà Nguyễn Võ. Từ ngày trở lại đơn vị cũ ngoài vùng 1 hành quân liên miên cha tôi ít khi trở về thăm nhà. Cho đến mùa hè năm 1972 dược tin cha tôi hy sinh tại đường 9 Nam Lào, ông nội tôi ngã bệnh.
(more…)

Phan Ni Tấn

Năm bác sĩ Võ Thiềm 69 tuổi bị trời đày hay sao mà ông vẫn không hề rung động trước bất kỳ một bóng hồng nào. Trong nhà, cha me già sắp qui tiên độc có mỗi mình ông, cố thúc ông lập gia đình mà ông vẫn trơ trơ như gỗ đá, riết rồi ai cũng tưởng ông mắc bệnh tâm thần, lãnh cảm hoặc “bê đê” chi đó.

Rứa mà trời thay tâm đất đổi tánh hay sao mà đúng sáu mươi ngày sau ông bác sĩ tâm thần Võ Thiềm vừa bước vào tuổi thất thập thì ông mạnh tay bật tung cánh cửa trái tim để bắt đầu yêu. Như để bù đắp gần 70 năm hoang phí tuổi xuân, bác sĩ Thiềm sung thiên như một lão tướng, đùng đùng như một lão trượng yêu cuồng sống vội, yêu dại sống điên. Mà đối tượng mối tình đầu của ông những tưởng là ai, hóa ra là “con ma nhỏ”, nhỏ hơn ông tới 53 tuổi đời.
(more…)

Phan Ni Tấn


Thiếu nữ, trăng và hoa thạch thảo
dinhcuong

Thơ: Phương Tấn; Nhạc và lời 2: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Lâm Dung & Ngọc Quỳnh
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Phan Ni Tấn

Ngã bảy Phụng Hiệp là đây
Xuống ghe tôi đụng một cây mưa già
Về Kế Sách dặm mây xa
Mưa bên Phụng Hiệp theo qua bến này

Lòng tôi là láng nước đầy
Ra sông lại đụng thêm cây mưa dầm
Tới cửa Đại Ngãi mù tăm
Biết đâu trời đất mà thăm Hộ Phòng
(more…)

Phan Ni Tấn

 

Thời buổi văn minh, trong một gia đình nào đó có người thân qua đời, khi hạ huyệt, hầu hết con cháu đều bỏ khăn tang xuống lòng huyệt như để gởi theo lòng thương tiếc xuống với người quá cố. Đây là một hành xử văn minh, tránh hủ tục rườm rà, nặng nề, đeo đẳng cưộc sống con người nhiều năm.

Nhưng sự kiện đáng nói ở đây, là trong suốt 50 năm qua, giải khăn sô cho Huế, giải khăn sô cho những người con của Huế, của lịch sử bi thảm Huế và của cả dân tộc Việt Nam vẫn còn đó, vẫn đeo trắng cả một màu tang tóc trong hồn người Việt mà không thể nào vứt bỏ được, không cách nào nguôi ngoai được.
(more…)

Phan Ni Tấn

Vừa sanh ra con Bẹo đã bị thọt chưn bẩm sinh. Ông bà Hai Ớt thuộc giới thương hồ lấy ghe làm nhà nên con Bẹo cũng theo ghe rày đây mai đó mà lớn lên. Thấy con tật nguyền, nhưng tánh tình lại hồn nhiên, tươi thắm, ông Ớt càng thương con không thua gì bà Thìn, vợ ông. Mỗi lần treo trái cây toòng teng trên cây bẹo, ông lại bật cười nhớ lại vì đâu con gái rượu của hai ông bà có tên là Bẹo. Nguyễn Thị Bẹo.

Số là một hôm ghe vừa de đít cặp vô bến sông Bảy Háp, Cà Mau thì trời mưa lắc rắc. Ông Ớt đang loay hoay cột trái giác và lóng mía Lào trên cây bẹo thì bà Thìn nóng ruột quơ lấy tấm áo mưa ì à ì ạch chạy ra che cho ông.
(more…)

Phan Ni Tấn

25 tháng 11 năm 1979 cách đây 39 năm là một thời điểm quan trọng, một biến cố lạ lùng sôi nổi đã ăn ruồng vào tâm trí tôi muôn thuở không quên. Nếu không có phép lạ xẩy ra thì cái ngày định mệnh này đã buộc tôi phải ra đầu thú với nhà cầm quyền Việt Cộng tại Sài Gòn để có cơm ăn, có nhà ở, dù đó là cơm tù và là nhà tù.

Ai trong chúng ta mà không nhớ ngày 10-03 khởi đầu cho một loạt biến cố nước mất nhà tan. Sau khi Ban Mê Thuột rơi vào tay Cộng Sản, những người lính quân lực Việt Nam Cộng Hòa chúng tôi lớp bị bắt, lớp đầu hàng lần lượt bị đưa vào Trại Cải Huấn Ban Mê Thuột giam giữ. Ở đây sau hơn hai năm đội lớp tù học tập “cải tạo lao động” theo đường lối Xã Hội Chủ Nghĩa, một đêm cuối tuần tôi và người bạn tù tên Liêu, trốn trại may mắn thoát được. Sau này ở Canada tôi mới biết Liêu bị bắt trở lại, bị đánh liệt một chân, mù mắt trái rồi đưa vào trại tù Méval, cách thị trấn Ban Mê Thuột khoảng 35 cây số trong rừng sâu. Méval trước kia là đồn điền trồng cao su và cà phê của Tây.
(more…)

Phan Ni Tấn

Nội tôi gốc người Cần Giuộc. Thuở nghĩa sĩ Cần Giuộc chống thực dân Pháp (năm Tân Dậu 1861), Cần Giuộc còn nghèo thấy mụ nội. Đến thời của nội tôi, nội nói Cần Giuộc vẫn nghèo. Xóm nhà tranh vách lá nền đất chỉ có vài chục căn nằm lọt tỏm vào giữa đầm lau sậy bạc đầu, tha hồ cho gió lọt nhà trống. Ban đêm thắp đèn hột vịt tù mù tịt mịt, ánh đèn soi không thấu mặt đất. Trong gia đình, nội thứ ba, tên Phó, giỏi về thêu thùa may vá nên xóm giềng gọi nội là “bà ba Phó may”, cái tên mộc mạc, dễ thương, nghe hiền vậy đó.
(more…)

Phan Ni Tấn
Nhớ Vũ Thái Hòa, Troyes-France


Piano Rouge
Vũ Thái Hòa

Thơ: La Toàn Vinh; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Thoa Pleiku
ban_ky_am

Nguồn: Nhà thơ La Toàn Vinh gửi nhạc và âm bản mp3

Phan Ni Tấn

Người ta nói càng về chiều người già càng ít nằm mộng. Tôi, tuy chưa có gì gọi là “chiều” nhưng lâu nay tôi cũng ít khi thấy mình nằm mộng. Cho đến tối hôm qua, đi sâu vào giấc điệp tôi thấy mình đang lui cui viết xuống những dòng này:

Tôi là một cô nhi xuất thân từ viện mồ côi Ganakata ở Tây Kinh (Miyako), Nhật Bổn vào thế kỷ thứ 14. Thiện mẫu viện chủ có lòng bác ái lượm tôi trước cổng tu viện, trên ngực ghim một tờ giấy nhầu nát đề vỏn vẹn một hàng chữ lòe nhòe dài sọc: Toshiro Harakiri Harachi Zukyo Nihobiicho, tên tôi.

Khi vào đời, tôi là một đứa trẻ thô thiển ngơ ngác bị đời đá lăn đá lốc tả tơi như trái banh rách. Sầu đời, tôi lên núi Fiji đạp tuyết tầm sư học đạo. Đạo đây là tâm đạo, kiếm đạo, hiệp sĩ đạo. Sư phụ tôi là một bậc quái nhân dị khách, một Samurai từng trừ gian diệt bạo. Lần đầu tiên gặp ông, tôi giựt mình. Ông hoàn toàn không phải là một thứ tiên ông đạo cốt, tay cầm phất trần như các bậc thần tiên, mà toàn thân ông, từ đầu chí chân, râu tóc bạc phơ, lông lá đầy mình như con bạch hầu tinh ông nuôi.
(more…)

Thời của lính

Posted: 24/01/2018 in Phan Ni Tấn, Thơ

Phan Ni Tấn

Thì hồi đánh giặc ấy mà
Tôi coi chết chóc có ra mẹ gì
Tay này nhuộm máu đen xì
Ruột gan phèo phổi thứ gì chẳng qua

Một hôm đánh xáp-lá-cà
Lưỡi lê ngọt xớt xuyên qua họng thù
Nhờ ba miếng võ trơn tru
Nếu không chắc đã thành tù binh ma
(more…)

Thu Nương

Posted: 01/11/2017 in Phan Ni Tấn, Truyện Ngắn

Phan Ni Tấn

Ông Tạng di cư vào Nam năm 1954, cư ngụ tại khu Rau Xanh, cách Ban Mê Thuột khoảng 15 km về hướng Tây dẫy Trường Sơn. Ông Tạng vốn là người đa năng, tháo vác và có kiến thức nên chẳng bao lâu lên làm thôn trưởng. Tôi quen biết ông trong một dịp tôi theo phái đoàn thông tấn xã TT từ Sài Gòn lên Ban Mê Thuột, vô các làng xã tìm hiểu đời sống cư dân miền Bắc sinh sống tại Châu Sơn, Hòa Bình, Duy Hòa, Kim Châu Phát và khu Rau Xanh. Khi phái đoàn ra về, bất ngờ ông Tạng hẹn tôi ngày mai trở lại sẽ kể riêng cho tôi nghe câu chuyện mà ông hứa hẹn là một đề tài hấp dẫn.

Hôm sau tôi mượn chiếc xe đạp của người bà con lộc cộc đạp trở vô khu Rau Xanh. Tại nhà ông Tạng tôi được ông đãi một bữa ăn gồm toàn những đặc sản Cao Bằng, quê ông, mà tôi chưa từng thưởng thức. Các món ăn lạ mắt lạ tai như phở chua, bò gác bếp (thế bằng thịt nai), xôi trái trâm, bánh trứng kiến (làm từ bột nếp, trứng kiến đen và lá vã) và bánh khảo tráng miệng. Đặc biệt, rượu ngô thơm ngon đậm đà tăng thêm phần hứng khởi cho bữa tiệc.
(more…)

Phan Ni Tấn

Hồi trẻ sôi nổi bao nhiêu về già Võ Đề trầm lặng bấy nhiêu. Đầu tháng Giêng năm nay ông bước vào tuối bảy mươi hai. Râu tóc tuy đã bạc phơ, nhưng sức vóc vẫn còn tráng kiện, vẫn phong độ qua mỗi đường quyền, nhất là ngón cước pháp.

Khi râu bắp sau vườn nhà Võ Đề trổ màu vàng hung ông đều hái… bằng chân. Võ Đề chỉ dùng tay bẻ bắp khi cây bắp bị ông đá gập đầu xuống đất. Cây bắp thuờng cao từ 2.50m tới 3m, mỗi lần ra vườn hái trái ông đều dùng đầu ngón chân cái đá thóc vào gốc bắp, hoặc – cũng bằng đầu ngón chân cái, – ông đá tạt ngang vào giữa thân cây. Đó là chiêu “Vô Ảnh Cước” lợi hại nhất của Võ Đề, nổi danh một thời ở Pleiku.
(more…)