Lưu trữ cho Tháng Bảy, 2012

Lý Chí Thỏa
Để tưởng nhớ người vợ thân yêu nhất của tôi, Ngô Lý Liên

Đã đăng: Lời nói đầu, chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16]

Nguyễn HọcLâm Hoàng Mạnh dịch từ bản tiếng Anh The Private Life of Chairman Mao by Li Zhisui

Ở Bắc Kinh, Mao tìm cách lôi kéo tôi nhiều hơn. Càng ngày ông càng tin và muốn tôi tham gia vào chính trị chứ không chỉ đơn thuần làm bác sĩ còn làm thư ký riêng. Ông nói:

– Tôi vẫn khỏe, công việc của đồng chí không quá bận. Tôi nghĩ, đồng chí là người trung thực.

Ông muốn giao cho tôi công việc tương tự như đã giao cho Lâm Khắc. Ngoài đọc Bản tin nội bộ, một tài liệu tối mật thu gộp tin tức quan trong trong và nước, tôi còn phải tự tìm hiểu về chính trị, viết báo cáo và làm cố vấn cho Mao.
(more…)

Vũ Xuân Chinh

Xin cho em một chỗ ở thiên đường…

Có ai mang hộ
nỗi buồn của ta
theo không ?
Về thiên cổ
hay về đâu
cũng được
Nếu cát bụi
Đưa cỏ hoa đến trước
Cứ đợi ta
trả nốt nợ người xong
Biết ai mang hộ
nỗi buồn của ta
theo không ?
Chưa chắc gió
đã làm nên sóng dữ
Chỉ tại ta
quên đường về bến cũ
Nên trăm năm
hoá đá
ở bên đời
Chẳng ai mang hộ
nỗi buồn
thì thôi
Ta ngơ ngác
lạc loài như trẻ dại
Nếu nhắm mắt
mà ngủ quên đươc mãi
Xin cho em
một chỗ
ở thiên đường.
(more…)

Phan Xuân Sinh


Nhà văn Nguyễn Đình Toàn ngỏ lời với người hâm mộ (Houston)

Khi chúng tôi dự trù tổ chức “Chiều Nhạc Nguyễn Đình Toàn”, chúng tôi không nghĩ ra những trận đá banh ở vào thời điểm quyết liệt nhất. Ảnh hưởng của Giải Túc Cầu Âu Châu làm cho một số khán giả của “Áo Mơ Phai – Chiều Nhạc của Nguyễn Đình Toàn” (Áo Mơ Phai là tên tập truyện của Nguyễn Đình Toàn được giải thưởng Văn Học Toàn Quốc 1972) tổ chức tại Café Canvas, Houston, không đến được. Tuy nhiên số người tham dự vẫn đông đảo. Chúng tôi khai mạc đúng giờ đó là một sinh hoạt đúng với tinh thần văn hóa, không kéo dài thời gian chờ đợi và tất cả quý khách tham dự rất lịch sự giúp cho chương trình tiến hành một cách tốt đẹp.
(more…)

Thơ & em

Posted: 11/07/2012 in Phạm Mạnh Hiên, Thơ

Phạm Mạnh Hiên


Edge of Love – Hessam Abrishami

Mở cho tôi cửa này tôi khóc mà gõ cửa
( Apollinaire )

cứ hừng hực tìm em
tìm em
thơ cháy bóng mắt
giữa những bảng chữ giọng nói
thổi phù không gian trắng
thổi phù lên chiếc lá khơi hoàng hôn vụt tới
cầu niệm tiếng sấm
mùi vắt vênh cuốn đẫm nhan sắc
lỗ hổng gió sầm sập
miệng âm lặng
miệng rười rượi màu tóc cắt xé ngực
chiếc hộp tính dục tràn thủy ngân
tràn ngã ba đường trú ẩn
mềm dại tôi cắn vào cô đơn se thắt
mềm dại tôi chúi xuống bầu trời cứng hốc
tôi ngủ lười môi chông chênh
dấu hiệu phía trước cong cạn
những ngón tay nhiễm sắc húc vào
những tụng ca mây lộn ngược
những hành lang quay tròn rực rỡ
phồng lên bọc kín ánh sáng
nuốt tôi bờ dốc tăm tắp
giới tính nóng ran săn mò
trong rễ da thịt em trơn trợt
tôi mê sảng
mặt bất động
ướt nhẹp

2-2-2010
Phạm Mạnh Hiên

Thái Huy Long
(Còn nhớ những ngày với đơn vị)

Ráng đỏ trời Tây phản chiếu cao
Nhớ nhung chiều tắt nắng phương nào
Quốc Gia nhiệt huyết phô tinh sắc
Lửa đạn binh đao phả chiến bào
Tuổi trẻ hồn nhiên: đà mất vút
Cao niên tư lự: gửi trăng sao !
Quê nhà, người Việt ai còn nhớ
Sông núi hồn thiêng nghỉ ở đâu ?!

Thái Huy Long
Nguồn: Tác giả gửi bài và ảnh

Đinh Cường
Nhớ 7 năm ngày Hoàng Ngọc Tuấn mất (9-7-2005 – 9-7-2012)


Hoàng Ngọc Tuấn – Hoàng Đặng vẽ

Tôi mang ơn tác giả vì ông đã tặng cho tuổi trẻ tôi những tác phẩm văn  chương tạo bằng những gì tinh anh, tươi thắm, cùng với những đớn đau âm thầm trong tâm hồn ông ( Hòa Bình )

Một ngày của mùa hè,
một ngày nóng hơn trăm độ
không nên đi ra ngoài
trưa nằm đọc lại Hoàng Ngọc Tuấn
xem lại mấy tấm ảnh cũ…
bìa tập truyện Cô Bé Treo Mùng
tôi vẽ cho nhà xuất bản Trí Đăng năm 1972
nhớ căn nhà ở Bến Ngự nhớ Huế vô cùng
(more…)

Trần thị LaiHồng

Chiều nay, 8 tháng 7, tôi biết bên kia quận Cam Cali, bạn hiền Thiền Ngộ Nguyễn Mộng Giác trở về tro bụi. Đã về. Đã tới. Rất “thàng”.

Thắp hai nén nhang, “chuông đồng ba tiếng gióng thênh thang”, trình Võ Đình rồi ra vườn đào một huyệt nhỏ, trồng một cây Mai, loại Tứ Quý hoa vàng đài đỏ, và gọi là Mai Thiền Ngộ.

Mai Thiền Ngộ không xa Mai Thanh Tuệ là bao, và cũng không xa Hoàng Mai của Võ Đình, lại cận kề bụi lan Hoàng Ngọc tựa tảng đá xám, mà dưới chân là mấy tảng nhỏ đá đỏ tôi bê về từ Red Rocks Canyon, chỉ mới đầu tháng 6 vừa qua …

Trời Hoa bang xanh ngắt mấy từng mây trắng bay, không gió mà nắng nhẹ và rất tĩnh lặng. Nhưng khi vừa vào nhà, thì một trận mưa rào ào ào đổ xuống. Hẳn bạn hiền chứng ngộ một chân tình tưởng niệm.

TÂM TỰ TẠI CÓ THIỀN NÊN CHỨNG NGỘ
KHỞI TỊNH DUYÊN KHÔNG GIÁC VẪN DIỆU CHI

Trần thị LaiHồng
Nguồn: Tác giả gửi bài và ảnh

Trần Hoan Trinh


Nhà văn Nguyễn Mộng Giác (1940-2012)

Thằng bạn tri âm mới bỏ đi
Bạn thơ bạn rượu cũng không về
Bạn điên bạn tỉnh đều xa hết
Ta thức hay chừng đang ngủ mê ?
(more…)

Hà Thúc Hoan


Nhà văn Nguyễn Mộng Giác (1940-2012)

Anh Giác thân quý,

Buổi học đầu tiên của lớp Việt Hán năm thứ nhất ĐHSP Huế niên khóa 1960 – 1961 chỉ có tám sinh viên. Ngồi ở hàng ghế đầu gần hai người bạn cũ đã quen biết trong lớp Dự bị Văn khoa năm học trước, tôi xoay người nhìn năm người bạn mới ở dãy ghế phía sau và bắt gặp nụ cười thân thiện, cởi mở của Anh. Ba năm học chung ở Đại học Sư phạm và Văn khoa Huế, cũng như những lần họp mặt trước và sau năm 1975, dù thời thế và cuộc đời đã có nhiều đổi thay, nụ cười hiền lành ấy vẫn nở trên môi Anh. Sáng ngày 2 tháng 7 năm 2012 vừa qua, tại phố Westminster, quận Cam, bang California nước Mỹ, nụ cười khả ái ấy đã tắt …
(more…)

Hà Duy Phương

Đó là giấc mơ tôi băng ngang cánh rừng nâu màu lá mục
Và màu xám chì chi chít những bài thơ
Vết tích bút lửa ghi khắc trên những thân cây cổ thụ gãy đổ
Những lối mòn bị chắn ngang
Xước nỗi buồn vắt dọc
(more…)

Trangđài Glassey-Trầnnguyễn


Nhà văn Hồ Đình Nghiêm

Lời người thực hiện: Tháng 4, 2012. Tôi định phỏng vấn Hồ Đình Nghiêm về cái mốc lịch sử này, nhưng đã lỡ dịp vì túi bụi thực hiện Dự án “Tháng Tư Đen, Tháng Tư Sáng” do California Endowment Health Journalism Fellowship bảo trợ, Trường Báo Chí và Thông Tin của Đại học USC tổ chức. Tháng 5, 2012. Sau khi đã lấy lại sức, tôi mon men gõ cửa, mới biết nhà văn Hồ Đình Nghiêm vẫn còn ở am tự, luyện chữ đúc truyện. Anh đã mở rộng cửa ảo để tôi cà kê dê ngỗng một chút. Cuộc trao đổi này mang tính chất hàn huyên của những người bạn cầm bút, nên có phần cởi mở và tự nhiên hơn so với một cuộc phỏng vấn mẫu mực. Là những người chuộng một nếp sống bình dị, chúng tôi đi thuyền, thay vì xe lửa, máy bay, hay xe hơi. Mời quý bạn cùng đi thuyền với chúng tôi. Hồ Đình Nghiêm sẽ chèo thuyền, tôi chỉ là người chỉ trỏ cái này cái nọ ở hai bên bờ sông Hương để nhờ nhà văn xứ Huế dẫn giải cho.
(more…)

Âu Thị Phục An

Dựa lưng ngày tháng

khóc Đồi Cù

Không còn đồi cho em về nằm tự tình với cỏ
Không còn cây bạt ngàn thổi khúc gió mừng em

Dưới gốc thông già chôn vùi mười hai cô búp bê nhỏ
Để lãng quên một năm tình mười hai tháng chưa quên
(more…)

Lý Chí Thỏa
Để tưởng nhớ người vợ thân yêu nhất của tôi, Ngô Lý Liên

Đã đăng: Lời nói đầu, chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15]

Nguyễn HọcLâm Hoàng Mạnh dịch từ bản tiếng Anh The Private Life of Chairman Mao by Li Zhisui

Bấy giờ đã là tháng 6. Tiết trời ở Quảng Châu nóng kinh khủng. Mao dọn đến khu nhà số 3 và ở trong một phòng khách rộng. Hàng ngày những người phục vụ mang đến năm thùng đựng đầy nước đá để làm cho Chủ tịch mát mẻ, dễ chịu. Còn chúng tôi dùng quạt máy để xua tan khí nóng.

Tối đến muỗi nhiều vô cùng. Nếu ngủ không mắc màn, muỗi tấn công, nếu mắc màn bầu không hầm hập, ngột ngạt khó thở. Mao cũng không tránh khỏi những phiền phức. Ông ta đã khiền trách đám vệ sĩ đã không gắng hết mình diệt muỗi. Đám vệ sĩ đùn trách nhiệm cho tôi. Họ nói muỗi truyền bệnh sốt rét, nên việc chống muỗi là của bác sĩ.
(more…)

 
Nhạc: Đỗ Thất Kinh
Lời: Phùng Tất Đạt
Tiếng hát: Ngọc Huy
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Trần Thiên Thị

đã thành sẹo khi người chưa kịp cấu
đã rách từ
người chưa kịp xé
làm sao dỗ dành được giọt nước mắt chiều hôm nay
khóc cho những buổi chiều mai sau
(more…)

Giấc mơ tôi

Posted: 09/07/2012 in Khaly Chàm, Thơ

Khaly Chàm

giấc mơ tôi ngã rạp về phía chân trời
chạm đau mầm non trong bùn đất lấp lánh
lời dòng sông trầm ca trôi theo ngày trắng
cánh đồng phục sinh trên những cánh tay
khô gầy gieo hạt
từng bước chân trần trụi nồng nàn hương phù sa
câu ca dao hời ru vầng trăng thơ ấu
bay đi những đóm lân tinh nhấp nháy rồi vụt tắt
(more…)

Đinh Cường
nhớ ly whisky anh tự pha chế
nhân 12 năm ngày giỗ anh ( 7-7-2000 -7-7-2012 )


Ngọc Dũng, tháng cuối cùng – Đinh Cường ghi

Trời nắng chang, hè. qua bến sông
nhìn con nước chậm cứ xuôi dòng
tro anh chị thả tan ngoài biển
nhang khói thơm, hồn anh mênh mông

Tôi vẫn đi, về, ngồi im buồn
nhìn mây thấy bóng người xa khuất
mưa chiều gầm, mưa giông mưa giông
mười hai năm qua mãi còn giọt Lệ [1]

Virginia, 7 July 2012
Đinh Cường
Nguồn: Tác giả gửi

[1] Đỗ Thị Diễm Lệ, tên chị Ngọc Dũng

Ngọc Dũng (1931-2000)
Tưởng niệm 12 năm ngày mất (7-7-2000) của tác giả


Nguồn: Tranh lấy từ các bài viết của Đinh Cường về Ngọc Dũng trên Internet

Nguyễn Mộng Giác

Chàng do dự ở chân cầu thang khi thấy phòng nàng kín cửa. Tuy nhiên bên trong vẫn le lói ánh đèn. Chàng ngập ngừng chưa biết phải làm gì, thì cửa lớn phòng nàng xịch mở. Giọng nàng gọi xuống hơi run và nghẹn, như đã biến đổi vì một nỗi xúc động hoặc cố gắng lớn lao :

– Anh đợi em một chút. Em sẽ xuống ngay!

Như một phép lạ, tất cả cửa sổ hai bên barrack đều mở. Ánh đèn thủy ngân nơi đầu dốc giúp cho chàng thấy nhiều đôi mắt xoi mói nhìn về phía chàng. Thời gian chờ đợi như dằng dặc. Cuối cùng, nàng mở cửa, cẩn thận vịn hai thanh gỗ cầu thang chậm chạp bước xuống. Chàng ngạc nhiên vì nàng dám mặc chiếc áo hồng quá trẻ trung so với khuôn mặt sầu muộn nhẫn nhục và cuộc sống khép kín lâu nay. Từ các tầng gác hai bên barrack nhiều tiếng người khúc khích.
(more…)

Lý Thừa Nghiệp


Nhà văn Nguyễn Mộng Giác (1940-2012)

Bát nhang

Tưởng nhớ nhà văn Nguyễn Mộng Giác

Sáng nay một biển gió đầy
Thuyền anh rời bến cuối ngày nhân gian
Hương linh hay bát nhang tàn
U linh từng niệm giải oan hằng hà
Thân người hay giọt sương pha
Chung than tan với núi và hư không.
(more…)

Phan Tấn Hải


Nhà văn Nguyễn Mộng Giác qua nét vẽ Phan Tấn Hải

Họa sĩ Đinh Cường viết, “một ngày không có trăng.”
Nhà thơ Hoàng Xuân Sơn viết, “nghe lộc mới. thầm thì.”
Nhà thơ/nhạc sĩ Phan Ni Tấn viết, “sẽ còn mãi nụ tình quê.”
Tưởng Năng Tiến nhắc về kỷ niệm ngâm thơ Phùng Quán.
Ban Mai gọi đó là “dám sống và viết theo suy nghĩ của riêng mình.”
GS Nguyễn Văn Sâm gọi đó là “chiều tà, rửa tay gác kiếm.”
Trong khi nhà thơ Anh Vỹ viết, “Không, ông không chết!”

Đó là những dòng chữ thương tiếc nhà văn Nguyễn Mộng Giác, người vừa từ trần lúc 10:15pm đêm Thứ Hai 2/7/2012 tại tư gia ở Westminster, hưởng thọ 73 tuổi.
(more…)

Bùi Chí Vinh
Qua những thông tin thời sự trên các báo Tuổi Trẻ, Thanh Niên vào những ngày cuối tháng 6 và tháng 7-2012

Nhân dân đã nói trước mà không chịu nghe
Thi sĩ làm thơ cảnh báo trước cũng không chịu nghe
Bây giờ thì la làng lên rằng Trung Quốc khinh khi và tráo trở
Xét ra đã quá lỡ làng
Bây giờ thì tri hô Trung Quốc ngang nhiên thầu dầu khí trên biển Việt Nam đầy hùng hổ
Âu cũng là nghiệp chướng chẳng… tiền oan !
(more…)

Tưởng Năng Tiến

Bây giờ nhìn lại, con đường chúng tôi đã đi trước 1975 là một con đường sai lầm. Sự nhiệt huyết lúc đó của chúng tôi đã đem lại bất hạnh hơn là hạnh phúc cho dân tộc. (Huỳnh Nhật Hải)

Tôi có lỗi với dân tộc. Chính cái hăng hái, nhiệt huyết của tôi đã góp phần dựng nên chế độ độc tài hiện nay, đã vô tình đem lại sự đau khổ hiện nay. Và nếu xét về những căn bản để bảo đảm tự do cho nhân dân và độc lập cho dân tộc thì tôi cũng đã vô tình góp công sức đưa những người mang danh là “cách mạng” nhưng thực chất là vì quyền lực tới phá bỏ một chế độ đã được xây dựng trên những căn bản về tự do, dân chủ và nhân bản tại miền Nam Việt Nam. (Huỳnh Nhật Tấn)
(more…)

Đỗ Trung Quân


Blogger Huỳnh Thục Vy bị mật vụ bắt ngày 1-7-2012 tại Sài Gòn khi đi biểu tình chống Trung Quốc

tôi
con chiên ghẻ
hàng chục năm qua chưa từng về lại nhà Chúa
Ngày ấy tôi bỏ đi vì lý do vừa trẻ con vừa quyết liệt
Ông tôi chết không được phép xức dầu
Nhà quá nghèo, tiền đóng xây nhà Chúa thiếu như thiếu thuế
Ông tôi qua đời không có thiên sứ đi theo…
bà tôi âm thầm ngồi khóc…
tôi bỏ nhà thờ, bỏ xứ đạo ra đi
không bao giờ về nữa
thật ra
tôi, con chiên ghẻ lở
vẫn trở về những khi lòng tuyệt vọng
mùi hoa huệ thơm thơm trong tâm thức
an ủi mình xiết bao
hôm nay
Tôi đã quì trong góc riêng mình.
cô độc và tuyệt vọng
khẩn cầu chúa cứu giúp một người con gái trẻ tôi vừa gặp. rất dịu dàng, nhỏ nhẹ, khiêm ái và sắp lấy chồng.
Họ bắt,
cô ấy đã quen
Họ đàn áp
cô ấy đã quen
nhưng khi những lời không phải của con người dành cho con người “mày không còn cơ hội làm lại cuộc đời. mày mày sẽ không còn thiên chức làm mẹ nữa đâu…” gửi đến người chồng trẻ tuổi
đấy là lời quỉ dữ
không phải tiếng nói của loài người
Tôi sụp xuống trong nỗi đau đớn. “chúa ơi ! tôi là con chiên ghẻ của người. xin cứ đày tôi vào luyện ngục .nhưng xin che chở cho cô gái ấy. xin người…”
Một ngày dài qua đi như thế
trong mùi hoa huệ thoáng qua
tôi nghe giọng nói
“bóng tối hãy lui ra…”
Và tôi rơi lệ
Tôi biết
Cô gái ấy
đã
Về
nhà…

Đỗ Trung Quân
Nguồn: Blog Huỳnh Ngọc Chênh

 
Nhạc: Vĩnh Điện
Thơ: Thái Tú Hạp
Tiếng hát: Hoàng Quân
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Khải Nguyên

Lời giới thiệu: Bạo lực gia đình – Chuyện tuy không mới nhưng nói ra không bao giờ cũ. Đã tốn không biết bao nhiêu giấy mực khi bàn về vấn đề giải phóng phụ nữ. Gia đình là tế bào của xã hội. Gia đình không hạnh phúc thì xã hội sẽ sinh ra tệ nạn. Phụ nữ – Cái nôi ươm mầm sự sống của nhân loại vậy mà phải chịu nhiều thiệt thòi nhất. Phụ nữ Việt Nam cũng không nằm ngoài mẫu số chung ấy. Nhiều phụ nữ Việt Nam khi tiến đến hôn nhân cứ tưởng rằng sẽ sống nơi “thiên đường hạ giới” nào ngờ lại ở nơi “địa ngục trần gian” nhưng họ vẫn âm thầm chịu đựng trong suốt quãng đời làm vợ, làm mẹ cứ đinh ninh rằng đông sắp tàn, xuân sẽ đến. Nói ra sợ “xấu chàng hổ thiếp”, vì thương con… Tiểu phẩm vui “CHUYỆN TRONG NHÀ” sẽ nói lên phần nào .
(more…)

Hội An

Posted: 07/07/2012 in Hà Nguyên Dũng, Thơ

Hà Nguyên Dũng


Hôi An – Tranh Hồ Thành Đức

Những ngôi nhà mái âm dương
không che giấu hết nét thương hải và
Hội An mở cửa-đại ra
khách du khắp cõi người ta nhìn vào
giữa trầm mặc, giữa ồn ào
Hội an như một người cao tuổi buồn
lẫn trong những tiếng bán buôn
tiếng đàn như mũi kim luồn nhíp khâu
xước niềm tâm sự tôi đau
đôi ba giọt lục bát trào xót cay
những con đường ngắn như ngày
(more…)

Đinh Cường


Nguyễn Thuỵ Dao Tiên đang dìu bố Nguyễn Mộng Giác lên xe
từ quán Vỹ Dạ ra . tháng 4-2012, California (ảnh: Đinh Cường)

Ra đi thật rồi sau cơn đau dài
Nguyễn Mộng Giác người bạn hiền lành
của chúng tôi có nụ cười lúm đồng tiền
tóc gợn sóng đôi kính cận
nhớ huế nhớ qui nhơn nhớ sàigòn
gặp nhau ngày xa xưa
nhớ mùa hè hoa cỏ khô chạy vòng vòng
trên bãi cát trắng bờ biển qui nhơn
nhớ hàng hoa sầu đông tím nhạt
ở bến ngự, ngõ trúc vỹ dạ
nhớ nhà từ đuờng nguyễn khoa, nguyễn khoa
diệu chi vợ giác luôn nở nụ cười …
(more…)

Phan Ni Tấn


Từ trái: nhà văn Hoàng Khởi Phong, nhạc sĩ Lê Uyên Phương, họa sĩ Khánh Trường, nhà văn Mai Thảo, Phan Ni Tấn, nhạc sĩ Trần Duy Đức & nhà văn Nguyễn Mộng Giác (Nam California, 1989)

Trước 1975 tôi chẳng biết gì về cuộc đời của nhà văn Nguyễn Mộng Giác, ngoài tên tuổi của anh, cho đến khi mất nước chúng tôi mới gặp nhau trong một đêm văn nghệ hát chui tại một quán café ở Sài Gòn. Quán café Ban Mê bên Thị Nghè do chi em cô K.O quán xuyến rất đông khách, mỗi tối thường qui tụ một số văn nghệ sĩ miền Nam đến gặp gỡ nhau tán gẫu chuyện đời. Cô K.O tốt nghiệp thủ khoa âm nhạc tại trường Quốc Gia Âm Nhạc và Kịch Nghệ Sài Gòn trước 1975, có tinh thần văn nghệ rất cao, cô thường chọn những ca khúc có trình độ cao để diễn tả bằng một giọng hát ténor đòi hỏi kỷ thuật ngân nga cao vút.
(more…)

Võ Thạnh Văn


Thi sĩ Hà Ly Mạc (1936 – 2012)

Người đi, thôi nhé, rồi mai mốt
Ta sẽ gặp nhau một góc trời
Sẵn có rượu ngon và giọng tốt
Hào sảng ngâm thơ cống hiến đời

Võ Thạnh Văn
Nguồn: Tác giả gửi thơ và ảnh

Lý Chí Thỏa
Để tưởng nhớ người vợ thân yêu nhất của tôi, Ngô Lý Liên

Đã đăng: Lời nói đầu, chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14]

Nguyễn HọcLâm Hoàng Mạnh dịch từ bản tiếng Anh The Private Life of Chairman Mao by Li Zhisui

Trong khi Giang Thanh, thành viên độc lập nhất trong chuỗi cộng tác viên gần gũi của Mao, thì Diệp Tử Long lại là người đắc lực nhất. Người nào xung quanh Mao cũng đều có một chức năng nhất định.

Về mặt tổ chức, Diệp chính thức là người phụ trách Văn phòng thư ký, kiêm Trưởng ban thư ký riêng của Mao. Ông lo thu xếp các cuộc họp, hoàn thành các biên bản với tư cách, người trợ lý cao nhất của Mao, ông còn quan tâm đến sinh hoạt cá nhân của Mao, như ăn, mặc và tiền bạc.

Sau này tôi được biết từ Uông Đông Hưng, chính Diệp Tử Long cũng đã từng kiếm gái cho Mao. Ông không những lấy gái từ Văn phòng thư ký riêng do ông phụ trách, từ Văn phòng bảo mật hoặc từ các đội văn công thuộc Cục bảo vệ trung ương, ngoài ra ông còn để mắt đến tìm những cô gái trẻ, ngây thơ, không có ý thức chính trị và tuyệt đối trung thành với Mao ở các cơ quan khác.
(more…)

Luân Hoán
Cảm ơn Hồ Đình Nghiêm

1.
anh của bạn là bạn
của ta giàu tình thân
ở tuốt bên Anh Quốc
vẫn nhớ thằng cù lần
(more…)

Trần Ngọc Hưởng

Qua ải Chi Lăng

Nhớ Nguyễn Du trên đường qua Quỷ Môn Quan

“… Mười tám Chi Lăng, Liễu Thăng thất thế
Hai mươi Mã Yên, Liễu Thăng cụt đầu…”
Cáo Bình Ngô, khí văn hào sảng
Truyền lưu muôn trước thấu muôn sau
(more…)

Song Thao


Từ trái: nhà thơ Nguyễn Tiến Đức, nhà thơ Nguyễn Hoàng Nam, nhà văn Lữ Quỳnh (đứng), nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, nhà văn Nguyễn Mộng Giác (đứng), Song Thao (Santa Ana, California, 12/2006).

1.
Ngày 19 tháng 7 năm 2003, lần đầu tiên tôi ra mắt sách tại một nơi ngoài thành phố Montreal, thành phố tôi định cư. Tôi rất ngại việc ra mắt sách nên trước đó cũng chỉ ra mắt có hai lần tại Montreal, cả hai lần đều cặp với người khác, lần đầu với nhà thơ Lưu Nguyễn, lần thứ hai với nhà thơ Du Tử Lê.

Lần ra mắt sách tại Nhật Báo Người Việt là lần đầu tiên, và cho tới nay là lần duy nhất, tôi ra mắt sách một mình. Ông bạn Phạm Phú Minh là người cầm trịch cho vụ này. Theo chương trình thì trong số các diễn giả không thấy có tên nhà văn Nguyễn Mộng Giác. Nhưng vào phút cuối, anh Giác muốn lên nói. Anh ứng khẩu trong bài nói “Giữa Người Viết”. Đây là một bài nói rất chí tình giữa những người cầm bút với nhau mà anh, tuy ít tuổi hơn tôi, nhưng lại đi trước tôi rất xa trên văn đàn.
(more…)

Nguyễn Vy Khanh

Văn và sử, văn chương và lịch sử, quan hệ như thế nào? Một mặt, văn chương là hư cấu và tác phẩm là một cái hoặc cách nhìn, tiên tri, dự báo, một nhận thức lịch sử – hoặc bên lề lịch sử, của một tác giả, trong khi đó, lịch sử là một nỗ lực tìm “sự thật” chính xác, khách quan, không thiên lệch, có hay có dở có mạnh có yếu, có vinh quang thì cũng có thất bại phải cáng đáng với lịch sử.
(more…)

Lê Quỳnh Mai

Phỏng vấn thực hiện trực tiếp vào tháng 9- năm 2000 tại tư gia nhà văn Nguyễn Mộng Giác, phát thanh ngày 24 tháng 9 năm 2000 trong Chương Trình Văn Học Nghệ Thuật Radio TNVN- FM103.03 MT, và được xuất bản năm 2004 trong tác phẩm- Tác Giả với Chúng Ta (Lê Quỳnh Mai). Tác giả gởi đăng lại trên Thư Viện Sáng Tạo để tưởng niệm ông vừa thất lộc ngày 2- 7- 2012 tại California. USA


Từ trái: Nhà văn Nguyễn Mộng Giác, Lê Quỳnh Mai, chị Nguyễn Khoa Diệu Chi (vợ NMG), Tiến Sĩ Mai Thanh Truyết

LQM: Tập I (Những đợt sóng ngầm) và tập II (Bão nổi) trong 5 tập của trường thiên Mùa Biển Động vừa xuất hiện năm 1984-1985 đã gây nhiều sóng gió. Xin ông cho biết hơn 7 năm hoàn thành bộ sách,nhân vật và tình tiết trong truyên có bị ảnh hưởng gì bởi những biến cố đó không?

NMG: Đây là niềm thích thú trong việc viết trường thiên Mùa Biển Động. Khi cuốn 1 và 2 ra đời, tôi chưa viết cuốn 3,4,và 5, dàn bài chung thì có, hình thành ra sao thì chưa. Nhờ cuốn 1 và 2, tôi đã có hứng thú viết phần sau. Phản ứng của một số độc giả lúc bấy giờ nghĩ rằng tôi viết bộ truyện này với ý định phê phán quân lực VNCH, hay có một ý định nào đó đối với chế độ Ngô Đình Diệm. Nhưng sau này, độc giả thấy rằng dự đoán đó sai và toàn bộ Mùa Biển Động đã có một chủ ý khác hơn là những thiên kiến ban đầu.

Các phần viết về cuộc di tản trên quốc lộ 1, và cuộc rút quân ra khỏi Quảng Trị, Thừa Thiên trong bộ truyện Mủa Biển Động dựa vào hai cuốn hồi ký- Ngày N+ của Hoàng Khởi Phong, và- Tháng Ba Gãy Súng- của Cao Xuân Huy.
(more…)

Nguyễn Mộng Giác

Nhà người bạn chàng ở khu ngoại ô có cái tên thật thơ mộng: Thung Lũng Mùa Xuân. Nhưng chàng đến thành phố đại học này vào cuối mùa đông, hai hôm trước đó lại có một trận bão tuyết làm đổ nhiều cây cối và cột điện, đường sá trơn trợt dơ bẩn vì nắng sớm mùa xuân bắt đầu làm những tảng băng hai bên vệ đường tan đi, khu thung lũng còn giữ nguyên vẻ héo úa tang tóc. Những cây phong còn trơ cành khẳng khiu. Các ngôi nhà cổ xây dọc theo sườn đồi có tường gạch nâu trông ảm đạm hơn dưới ánh sáng vàng vọt của một thứ mặt trời lạc lõng.
(more…)

Nhạc và lời: Sonia Thanh Thủy


Thạch thảo – Đinh Cường

Tiếng hát: Hoài Phương


Nguồn: Tác giả gửi bản nhạc và mp3 file.

Xuống đường

Posted: 05/07/2012 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

Tôi đi biểu tình
Vì có em thoát y bước cạnh, hồ hởi
Tôi tìm không ra cớ để đấu tranh
Qua mất rồi thời sinh viên, tuổi trẻ
Và quê hương vạn dặm phía sau lưng
(more…)

Ban Mai


Nhà văn Nguyễn Mộng Giác (1940-2012)

“… Tôi phải xa lìa quê hương và phải tự mình chịu trách nhiệm đời mình, chịu trách nhiệm cái tự do của mình. Không còn ai bảo bọc tôi, không còn ai cấm đoán tôi. Thành công, tôi không biết khoe với ai. Thất bại, tôi không thể đổ thừa cho ai. Tôi trơ trọi, không mang trên người nhãn hiệu “nhân danh,” “đại diện,” “phát ngôn viên” để hưởng những ưu quyền (và ưu phiền) dành cho một đám đông, một cộng đồng xã hội. Với ai khác không biết, với tôi, tôi thích được là mình, và không thích làm đại diện của bất cứ ai, không khoái nhân danh bất cứ ai, không muốn nợ nần bất cứ ai.” (“Sống và viết tại hải ngoại” – Nguyễn Mộng Giác)
(more…)