Archive for the ‘Đặng Châu Long’ Category

Đặng Châu Long

dan_chay_loan

C’était les jours de l’enfer
mea culpa, mea culpa, mea maxima culpa.

Ngày 31.03.1975 từ trên đồi của Căn cứ xuất phát Suối Dầu nhìn xuống Quốc lộ 1, đòan xe di tản từ QL7 vẫn dồn dập chảy về hướng nam. Tôi quay vào đài tác xạ gọi Thượng sĩ Chung, thường vụ tập họp anh em vào phòng thuyết trình để nói sơ tình hình và những điều cần làm sắp tới. Đang nói nửa chừng thì Trung sĩ 1 Tư báo không liên lạc được với Bộ Chỉ Huy. Tôi vào phòng truyền tin liên lạc. Chuyển qua tần số giải tỏa vẫn im bặt. Trở lại trở qua nhiều lần bỗng nghe tiếng Huỳnh văn Cạt, một người lính cũ của Trung đội lên máy. Cạt báo Tiểu khu đã di tản, không còn ai, do lang thang vào nên nghe và trả lời. Tôi chuyển sang tần số chi khu Cam Lâm. Chi khu báo chờ đó, sẽ có xe sang kéo súng và trung đội. Tôi nghĩ thầm, đến tiểu khu còn lo chưa xong, làm chi có vụ đưa xe qua hổ trợ.
(more…)

Đặng Châu Long

trinh_cong_son
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (1939-2001)

Giòng nhạc phản chiến của Trịnh Công Sơn có số phận thật trớ trêu. Nó như một vòng nguyệt quế vinh quang và đầy gai sắc nhọn. Cả hai miền, trừ người dân, đều không muốn nói tới những bài hát này. Từ quyển Ca khúc Da Vàng khai mào một giòng nhạc nóng bỏng thiêu cháy con tim những thanh niên trong lòng cuộc chiến, đến quyển Kinh Việt Nam đã là một bước chuyển dài. Từ một khát khao bình yên được khơi dậy tháng 5 năm 1968, con tim mọi người miền Nam đã theo dõi từng bước chuyển biến của hội nghị Paris với lòng chờ đợi một viễn cảnh hòa bình.

Cuối năm 1968, Trịnh Công Sơn ra đời quyển Kinh Việt Nam, không lâu sau, nhóm Luân Hoán, Lê Vĩnh Thọ và Phạm Thế Mỹ ra mắt tập thơ nhạc Hòa bình ơi hãy đến, chưa kể đến những nhạc sĩ mọi nơi cũng góp tiếng hân hoan của mình cùng tia sáng yếu ớt của bình minh chưa ló dạng.
(more…)

Đặng Châu Long

don_ha_cay_xanh_ha_noi

Sử xanh công tội

Ất Mùi Thành Phiên An
Biền Tru vô số kẻ (*)
Lớn bé trảm chẳng chừa
Ngàn tám ba mốt dân

Ất Mùi thành Thăng Long
Trảm cây sáu ngàn bảy
Lẩy bẩy run cổ thụ
Tiếng dân, quan dững dưng

Trăm hai chục năm nay
Hai lần sầu thảm án
miệng quan ôi quá chán
nước dậy thuyền có hay

21-03-2015

(*) chém sạch không cần xử. Vụ án Lê văn Khôi
(more…)

Đặng Châu Long

saigon_xuan

tôi đang đi nghiêng
giữa Sài gòn đảo điên hoa lệ
hàng cổ thụ im
quạnh quẽ u sầu
thêm được một mùa xuân sống sót
còn mùa sau
xin phó lại chút lẽ trời
thả lá xanh rụng rơi
chào buồn tiễn những hàng cây xấu số
đọan lìa đời như viên sỏi nhỏ
trầm giữa sông đời biệt tích vô âm
(more…)

Đặng Châu Long

hai_cau_doi_xuan

Mùa hạ oi nồng rộn tiếng ve ran, cùng với giọt mồ hôi là những cánh phượng khoe tràn sắc thắm, rơi rụng trên sân, gợi nhau những nỗi niềm man mác chia tay. Một cuộc ly biệt nên thơ để những da diết ấy sẽ khôn nguôi khi mùa đời dần héo rũ giữa thời không. đó là mùa nhớ nhung hòa dịu miên trường.

Mùa thu lá trở vàng, từng chiếc rời cành nhẹ rơi trong cơn gió, mơn man, ve vuốt mộng đời, nghe chừng có tiếng hư vô lồng chút nỗi niềm đất trời ngày u tịch lòng chùng. Phải chăng đây là mùa nhớ từ những thân phận chiếc lá nhỏ nhoi, một dịp tỏ bày cùng đất trời niềm vui hòa nhịp, tiếng lòng đó dường như chỉ dành cho những thi nhân, những người lãng đãng mộng mơ
(more…)

Đặng Châu Long

Văn chương thực sự chỉ xuất hiện khi con người có cảm xúc mãnh liệt trước một con người hoặc một hiện tượng nào đó trong cuộc sống (Hoài Thanh)

nguyen_minh
Nhà văn Nguyên Minh

Trời muốn trở rét, nói xong và nghe tiếng mình nói, tôi chợt nhớ ra mình đã vô tình lặp lại câu đầu chương trong quyển tiểu thuyết luận đề Đôi Bạn của Nhất Linh. Đã hơn 50 năm tôi vẫn vương vấn câu ấy trong đầu như một lần tìm kiếm cái rực rỡ của văn chương nhóm Tự Lực Văn Đoàn cùng vị thày dạy Việt văn lớp tôi.

Trên đường đi đến Quán Văn sáng nay, tôi cảm nhận cái ấm áp giữa ngày đầu năm trời trở lạnh choàng sương và những đóm lửa nồng nàn như đang nhảy múa trong tôi theo con đường huyên náo. Những nhỏ nhoi lửa tuổi thơ, những tia mắt nồng ấm sẻ chia trong đời đã làm tôi dịu lại cái lạnh ngày sắp trở mùa. Con đường Nguyễn văn Công cong qua cong lại như cái tên, bí ẩn giấu mình trong cái mê cung ngã năm chuồng chó, thách thức tôi giải mã cho chuyến hành trình đầu tiên tìm về . Con đường Nguyễn Kiệm cắc cớ một chiều, cùng đổ ngược nhau về điểm vòng xoay này, dễ làm rối những kẻ nhàn du phải giải mã cho từng chuyến đi và về.
(more…)

Đặng Châu Long
tưởng nhớ anh Chu Trầm Nguyên Minh
(ngày giáp năm 20.12 Giáp Ngọ)

dang_chau_long_canh_tuong_chu_tram_nguyen_minh

Ném vào giữa kiếp người
Than chỉ là cát bụi
Lúc mỉm nụ cười vui
Lúc lặng câm, khóc ngất
Lúc chạy nhảy, hò reo
Lúc xuôi tay buồn bã
Tất cả đều đến, đi
Tình cờ như mưa, nắng

(CTNM, NGƯỠNG CỬA HƯ VÔ)

“Sáng mùng 1 Tết, mặc dù Ba con rất mệt nhưng khi nghe con báo ” Ba à, không biết thằng Phong (em rễ con) bày trò gì nhưng nó mới alô cho con nhờ con phải bằng mọi cách thuyết phục Ba chịu khó xuống nhà dưới – không được mở cửa – khoảng 10 phút nữa sẽ có “điều bất ngờ” ” … con nói xong đang loay hoay thì giật mình khi phát hiện Ba con đã xuống dưới nhà, ngồi đợi từ lúc nào – con chụp liền hình ảnh đó, không ngờ đó là hình ảnh cuối cùng” (email của Phạm Nguyễn Anh Thư ngày 01-02-2015).
(more…)

Đặng Châu Long

lost_goats

Có hai tá dê non
Một nửa tính nông thôn
Một nửa mơ phố thị
Cùng bàn nhau xuất sơn
(more…)

Đặng Châu Long

bia_vo_mau_ky_uc

Tình yêu trong một nghĩa rộng hơn, là trí tuệ chân chính. Nó đi song hành cùng những hồi ức để sưởi ấm và nuôi dưỡng nỗi nhớ trong bộ nhớ nông nổi của cõi người. Rất nhiều khi ta đã quên hẳn sự hiện diện của ký ức để lao vào giành giật, đấu tranh cùng giòng sống. Cũng đôi khi ta đã phũ phàng gạt phăng sự hiện diện của nó chỉ bởi sự sinh tồn. Rất nhiều khi ta chỉ coi nó là một phù phiếm của giòng đời bất trắc. Ký ức tồn tại trong ta, đọng lại theo năm tháng nơi đáy tối tâm hồn, tửơng chừng như viên đá sỏi vô tri.
(more…)

Đặng Châu Long

dang_chau_long-che_toan_trung
Từ trái: Đặng Châu Long và Chế Toàn Trung

Mới ngày 07-01-2015 đầu năm nay, tôi chia tay với một người bạn trở về lại Belgique. Dẫu chỉ một thời gian, sao vẫn cứ bịn rịn, bồi hồi. Bạn tôi, Chế Toàn Trung

Thập niên 60, tại Nhatrang phần lớn cư dân trong Thành phố Nhatrang đều biết đến gia đình họ Chế, bởi họ sở hữu một khách sạn ở cuối đường Trần Quý Cáp, gần với trung tâm thành phố Nhatrang. Dạo ấy Nhatrang chỉ có ít con đường, đi loanh quanh lại về biển, Đường biển dài suối dọc năm cây số bao bọc thành phố như một vành khăn voan xanh bốn mùa lộng gió cùng êm ả sóng vỗ về. Người ta biết nhau như những người bà con thân cận dù nhiều khi không hề quen nhau. Dạo đó, Chế Toàn Trung sống như một công tử bột. Nhà là khách sạn Champa, trường chàng học là trường tây, college francais, trên đường Trần Hưng Đạo, bên cạnh trường Lasan Bá Ninh. Chỉ đến khi chàng đậu Tú Tài phần nhất mới chuyển qua trường Lasan Bá Ninh học cùng chúng tôi. Gần như những bạn của Trung lúc đầu chỉ là các bạn cùng bên trường Pháp một thời. Chỉ sau vài tháng, Trung mới dần quen thuộc với các bạn khác. Lớp Đệ Nhất của chúng tôi không nhiều, chỉ khoảng 35 bạn, mỗi người một bàn, một ghế riêng biệt, dù vậy, nhờ những sinh hoạt chung trong các lãnh vực văn hóa, thể thao hàng ngày nên rất thân mật. Trung ít nói, nghiêm chỉnh trong học tập, chỉ khi tan trường mới trở về dáng công tử hào phóng. Buổi tối, chàng có thể ghé lại vũ trường nghe vài bản nhạc, nhảy vài điệu quen thuộc như để bớt nhàm chán trong cuộc sống, thế thôi.
(more…)

Đặng Châu Long

nau_banh_chung

Ừ thì năm mới

ừ thì năm mới sắp sang
ừ thì ngày lụn tháng tàn năm qua

Cuối năm, ngày vẫn chậm nặng trôi như bao ngày, nhưng sao lòng tôi nao nao bần thần ngồi điểm lại những năm tháng đã qua đời tôi, những năm tháng mùa xuân không còn thắm, những năm tháng mùa hè chói chan đầu tiên.

Năm mùa xuân trôi qua khung cửa sắt, nghe báo tin xuân ừ thì biết là xuân.. Chạnh buồn, chạnh nhớ, nuốt ngược những giọt nước mắt vào trong, giả lả cười vui cùng bạn đồng cảnh:

Thấy hoa nở khắp núi rừng xa tít
Anh giật mình mới biết đã sang xuân
Trong giao thừa không lấy gì đón Tết
Anh thở dài khói thuốc cũng bâng khuâng
Nơi quê cũ không biết em còn thức ?
Thắp giùm anh ngọn nến giữa đêm đen…

(nhạc Nguyễn Hữu Ninh, thơ NC)
(more…)

Đặng Châu Long

Cuối trưa ngồi trên tầng cao, chỉ có tiếng gió trời thổi lùa vào khe cửa sổ, tôi ngồi đọc những trang viết trên mạng để qua đi những giờ trống trải như mọi ngày. Chợt thoáng trên màn hình TV bừng lên ánh lửa, ánh lửa đang thiêu rụi đống sách khổng lồ giữa quảng trường đầy chật những học sinh Đức của đầu thập niên 1940. Ngọn lửa của Đức quốc xã đã gợi nhớ trong tôi những ngày giữa năm 1975. Nghẹt thở nhìn những kho tàng văn hóa tung tro theo gió, như một cái chết của một biểu tượng văn minh trong những tiếng khẩu hiệu reo hò vang lừng đầy sát khí. Từ phút đó, mắt tôi không rời khỏi màn hình để theo dõi một kiếp sống không phải là sống, nhưng chỉ dàn trải cùng nỗi lụn tàn theo những rập rình, những dối trá và những cuộc tuẩn thân vì những lý do không đến từ con người. Chúng đến từ chủ nghĩa hẹp hòi nhân danh con người. Từ đó, con người chỉ còn một nỗi sống tù túng trong nghi nan và sợ hãi
(more…)

Đặng Châu Long

praying_hands

Thêm một mùa Thánh vọng

chỉ là bắt đầu con gió man mát
chẳng phải mùa đông
không phải cái lạnh lẽo khắc bạc
của những ngày vắng mùa
đang chạy và đuổi theo tôi
trên sa mạc loang dần
rộng giản ngày trôi
những con ốc đơn lẻ
sống sót và không kịp hòa mình cùng sóng nước
-sau cơn vượt cạn của hồng thủy đại dương-
đang lê thân hướng biển
thật nhanh như đã từng chậm
trong đêm
những chiếc vỏ ốc ngổn ngang giữa nắng
chờ hóa thân thành cát phô trắng lối thời gian
(more…)

Đặng Châu Long

chim_bo_cau_sai_gon

Bây giờ, chỉ những lúc thật cần thiết tôi mới bước lên xe rong ruổi trên đường phố Sài gòn. Cuộc chạy đua với mưu sinh vô cùng tận trong thành phố đông đúc này như một nỗi dài chán ngán với xe, với khói, với chen chúc, hòa lẫn những tiếng ồn ào, cải vã, ca cẩm chẳng có gì vui. Ai cũng chọn cho mình một quỹ đạo riêng, tách biệt hẳn với đám đông cùng sống. Họ nhìn nhau bằng cặp mắt nghi ngại, rập rình, dè chừng từng lời giao tiếp, nụ cười.

Sài gòn bây giờ không còn là Sài gòn lấp ló cuối thập niên 70, Sài gòn lặng lẽ của thập niên 80, Sài gòn rón rén của thập niên 90. Sài gòn bây giờ là Sài gòn lạo nhạo, lao xao như đàn bồ chao rộ tiếng áp đảo nỗi trầm mặc trước nỗi chao đời. Sài gòn đang mục dần những xuề xòa, đơn giản để láu lỉnh hơn, lau nhau hơn với đời, để đến nỗi còn lại sự tử tế nào rơi rớt lại, ta có thể rơi lệ mừng trong ngậm ngùi thầm cám ơn đời.

Lộn quanh mấy nẻo Sài gòn
Thấy ta chợt mất chợt còn đời ta
(Luân Hoán, Hơi thở Việt Nam)
(more…)

Đặng Châu Long

thieu_nu_hue_ao_tim_

mai anh ngang Huế thăm trời cũ
xén bớt cho em chút tím chiều
cánh phượng hồng trường em ngày nhỏ
và lá tình thư thuở mới yêu

(Đông Hương)

Một số bạn thân của Tým, tên gọi thân mật của Tôn Nữ Đông Hương, cũng là bạn của tôi. Gặp gỡ nhau qua trang Những người bạn chân tình và tôi chưa từng gặp mặt. Hình ảnh một tôn nữ lưu lạc xứ người nặng lòng sầu nhớ cố đô qua những bài thơ da diết thương cảm gieo vào lòng những người yêu Huế nỗi u hoài.

tôi từ thân tầm gửi
vương cọc nhọn tim thơ
nên hồn buồn vướng mắc
theo ánh sáng người mù
theo ánh sáng tình đầu
theo chiếc bóng ngọt ngào
nằm mơ lời thương yêu

(more…)

Đặng Châu Long

tac_ke

Tắc kè bông

Trên thân mai nâu cỗi sắc xanh vàng, con tắc kè nằm phơi sắc theo hoa lá ngày xuân, vô tình chiếc lá tách cành rơi rụng, trơ sắc xanh chưa kịp thay màu lơ láo phô thân
Những sắc màu phai đổi theo từng không gian hẹp, lấp ló cuộn đời trôi như những rập rình bên nỗi sống niềm đau
Tháng tư hoa phượng đỏ về trải giòng huyết lệ trên sân, nắng quái dọi phả màu ngụy trang đa sắc, tháng trĩu buồn câm lặng như ngày đông nhỏ những giọt mặn trên sân tràn sắc rực
Những ngày mưa buồn như con nước phả bờ, chùng mây xám lạnh sắc âm u con tắc kè trong hốc đen nắm tắc lưỡi ca bài đơn điệu buồn thiu như nhắc nhở vẫn có ta đây trong mưa gió mùa ngây
Những con tắc kè bông trong ngày cuối tháng mười mang maù vàng bí, ẩn hiện theo đoàn ma trơi kỳ bí lượn lờ
Tắc kè bông như có như không, như một giọt đời buồn chán ngán khôn khuây. Một thực thể mang màu sắc ảo như những gã hề buồn vẽ trên mặt nụ cười lố, rơi tiếng cười với đời khỏa lấp tơi tả buồn bên đáy tối nhân gian. Tắc kè, tắc kè, tắc kè rời rã tiếng kêu lạc điệu với niềm chung.
(more…)

Đặng Châu Long

nguyen_huu_ninh
Tưởng Niệm Nguyễn Hữu Ninh 1949-2003

Vậy là đã mười một năm, tính từ ngày 03-11-2003, Nguyễn Hữu Ninh bước ra khỏi thế gian nhiễu nhương này. Mười một năm tưởng như sẽ xóa nhòa đi những buồn đau một thời, nhưng không, cứ mùa này lòng tôi lại thương cảm nhớ về người bạn xấu số này.

Một đời Ninh như chùng theo phận nước, sống bềnh bồng chia sẻ những đắng cay của nhân gian. Có ai ngờ một chàng thư sinh theo chuyên ngành Hán Nôm sẽ là gã lính Thủy quân lục chiến trở về với con mắt tật nguyền. Có ai ngờ Ninh sẽ hóa thành kiếp ve sầu thở than nỗi sống nhân sinh. Có ai ngờ có ngày chàng sẽ trở thành một người thất chí, sống linh đinh cũng chén rượu tiếng đàn, lang thang vô định như một Bùi Giáng cợt đùa thân phận mình cùng gió sương nhân thế. Mà có lẽ Bùi Giáng còn thua chàng ở tính cách thả tung đời mình, dằng xé đời mình tả nát như không
(more…)

Đặng Châu Long
(Cảm hứng từ chiếc hộp cũ 20 năm thấy lại)

book_fellow

Sáng đối đông chiều đối tây
Mặt trời đột tử buông ngày tháng qua
Vòng xe trải dọc bờ xa
Đời trôi hờ hững và ta chẳng là….

Biết bao lần, trong những ngày tháng đâu thập niên 80, tôi đã cùng chiếc xe đạp Tabord  dàn ngang, sơn tay, đen như mảnh đời, đi về trên lộ trình 30 cây số Diên Khánh-Bình Tân-Diên Khánh. Mỗi ngày như mọi ngày.

Theo thói quen, chúng tôi thường tập trung gặp nhau tại quán tre trên đường Lê Hồng Phong để làm một ly cà phê, nói vài ba chuyện đời…trước khi tiếp tục tới xưởng cưa Điện Biên lao vào công việc suốt một ngày dài. Nơi đó, tôi sẽ gặp các bạn cùng thời, cùng lớp, hoặc mới quen như: Hà Trung Nghị, Nguyễn Đằng Tôn Vinh, Nguyễn Đằng Thanh Long, Thầy Nguyễn Cư, Tôn thất Thanh, Huỳnh văn Nhượng, Hồ việt Hùng, Võ văn Thạnh…Chỉ nơi đây, hoặc  trong những giờ giải lao, chúng tôi mới thật sự nhẹ lòng và thấy sống lại chính mình sau những giờ mệt mõi cùng công việc. Cà phê thời này uống chỉ để nói chuyện chứ chẳng cần ngon dở. Dù sao cũng còn đỡ hơn thời cách đó không xa. Chỉ vài tháng, cà phê còn là món hàng cấm, muốn uống phải lén lút, chui vào căn phòng tăm tối nào đó trên con phố vắng để kiếm một ly cà phê chui cho tỉnh táo cuộc đời.
(more…)

Đặng Châu Long

kiet_tan
Nhà văn Kiệt Tấn

“Thiên đàng là cõi tột cùng nghiêm chỉnh nên… cấm cười. Buồn chết luôn! Buồn thúi ruột! Buồn tàn canh gió lạnh. Buồn mút mùa … lệ thuỷ. Mặc cho bất cứ thằng nào nó có cù đến mỏi cả tay cũng… chả chịu cười! Nhất định quạu đeo và nghiêm chỉnh dài dài, dài dài… Bất tận”. (Kiệt Tấn, Sự đời, nghĩ lai rai 19)

Gặp gỡ anh Kiệt Tấn và nghe anh tâm sự cùng mọi người thật đơn sơ. Việc đời dường đến với anh như một cơn gió thoảng, hiu hiu cho mát một chút và không cần e dè. Chỉ một câu chuyện nhỏ thuở học làm thơ cùng cô giáo đã thấy cái hóm hỉnh của anh. “Bận nọ trong lớp học, để dạy cho học trò mình làm thơ, cô giáo đương cử ra một thí dụ: “Ao thu lạnh lẽo nước trong veo / Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo. Chữ veo với chữ teo đều thuộc vần eo. Làm thơ cốt nhứt là phải có vần, các em hiểu chưa?” “Dạ hiểu!” Thực tập. Trò thứ nhứt, cũng cảm đề từ cái ao: “Trong một cái ao cóc / Em thấy bơi lội một bầy cá lóc”. Cũng được. Trò thứ hai, cũng lại cái ao: “Trong một cái ao ếch / Em ngó hoài hổng thấy gì hết”. Không hay lắm, nhưng mà có vần, thôi cũng được. Trò thứ ba, cũng vẫn cái ao: “Trong một cái ao nhái / Em bước xuống nước lên tới…” Tới đây em nhỏ bỗng nhợn, bèn nhỏ bước ngập ngừng: “lên tới…, lên tới…” Cô giáo sốt ruột lên tiếng thúc giục: “Nước lên tới đâu em?” “Dạ… dạ… Trong một cái ao nhái / Em bước xuống nước lên tới… đầu gối” Cô tức quá đập thước cây xuống bàn: “Bộ em không thể nào rán thêm một chút nữa cho nó có vần hay sao?” “Dạ thưa cô… thưa cô… em cũng rán lắm, nhưng mà ngặt vì ao nước nó cạn quá!” Và không biết sau đó cô giáo đã hiểu thấu câu thơ “ý tại ngôn ngoại” của anh chưa.
(more…)

Đặng Châu Long

nan_nhan_nan_doi_at_dau_1945

Lời vô vọng gởi nạn dân Ất Dậu 1945

Tàn thu nhướng đọc sách đời
Nghiêng giòng suy thịnh rã rời chân như
Tháng bảy lất phất mưa mù
Gió lạnh u uất, giòng sầu buốt tim
Non bồng nước nhược mãi tìm
Bảy mươi năm vất vưỡng dìm cơn đau
Vong linh hai triệu đồng bào
Ất Dậu oan nghiệt mõn cầu âm siêu
(more…)

Đặng Châu Long

bia_khoi_sinh_cua_co_doc

Mọi nỗi đau khổ của con người bắt nguồn từ một điều duy nhất: anh ta không thể ngồi yên lặng trong phòng mình (Pascal)

Ngày 20-06, khi về Búng thăm anh chị Lê Vĩnh Thọ, anh Thọ tặng tôi 2 quyển sách, một của Hermann Hesse, một của Paul Auster. Hermann Hesse thì đã quá quen thuộc với tôi từ thuở học sinh với những tác phẩm: Những người bạn, Sói đồng hoang, Narziss và Goldmund, Hành trình về phương đông, Câu chuyện giòng sông… Nhưng thú thật Paul Auster thì đây là lần đầu. Đã vậy, anh Lê Vĩnh Thọ còn dặn thêm: “tôi cũng chưa đọc, nhưng chắc sẽ khó khăn cho những người quen đọc truyện bình thường, chịu khó đọc chậm thôi…”

Thú thật, khi cầm quyển sách tôi không có ấn tượng gì đặc biệt, chưa nói còn hơi khó chịu về giòng chữ tủ sách hợp tác với nhà toán học Ngô Bảo Châu và nhà văn Phan Việt, vì không thích có cái dù trong văn chương. Văn học chỉ cần khẳng định bằng cái tên, như: Nhất Linh, Khái Hưng, Pétrus Ký, Nguyễn Bính, Hàn Mạc Tử…không cần mang theo danh phận, bởi không dính dáng chi đến lãnh vực này.
(more…)

Đặng Châu Long
nguoi_dien

75 ngày tìm kiếm
Không có giọt máu đào nào
Trong đại dương biển mẹ

Có người bỗng ngọng ngịu u ơ giọng nói
Có người hóc cổ cơn đau quặn chẳng thành lời
Có người mắt bỗng sáng ngời như chưa từng u tối   (more…)

Đặng Châu Long

the_naked_king

Nối điêu chuyện cổ

Và cuối cùng một bé thơ lên tiếng
Ô hay ! Hoàng Đế ở truồng.
Bừng tỉnh ra sau một giây chết điếng
Vua truyền khẩu dụ : Hồi cung
Tay bụm, mặt đần, đầu ngẩng
Mắt nhắm phê phê
Nhẩm trong trí:
Ta thà làm Vua chứ không chịu nhục
Một lần quê chuyện ấy khó huề
Thiết triều mặc lại bộ đồ cũ
Truyền Tướng quốc
lên danh sách những quan nịnh bợ
Bắt đầu mai phát mỗi người một bộ vua ban
(more…)

Đặng Châu Long
cho em Đặng Phước Đạt
đứa em bướng bỉnh

suy_tu_trong_hoang_hon

1. Cánh nhỏ ước mơ

Kể từ ngày chị Hà đưa Đạt ở Nhatrang về lại Sài Gòn để chữa bệnh, tâm trí tôi hầu như không còn làm được gì cho ra hồn. Cuộc sống tôi hầu như ngưng đọng lại khi nhìn người em ngày mỗi héo hắt và chắc chắn sẽ xa lìa chị em chúng tôi một ngày không xa.

Đạt vẫn vui vẻ, chuyện trò khi trong lòng chị em chúng tôi buồn nẫu ruột. Cứ như cậu ta không hề nghĩ rằng mình mang căn bệnh trầm kha hết thuốc chữa. Ngồi bên Đạt chuyện vãn cho qua thì giờ, tôi mường tượng lại thời gian ba anh em chúng tôi còn ở vùng khỉ ho cò gáy đất đỏ Lộc Ninh. Tôi 9 tuổi, Oanh 6 tuổi và Đạt 5 tuổi. Ba anh em ngoài giờ học vẫn thường kéo nhau lên rừng cao su sát bên nhà để lượm hột cao su, hoặc gở những dây nhựa cao su đọng lại trên đường rạch xoắn theo thân cây để mang về bày trò chơi làm banh, hoặc chà xát hột trên ciment rồi chạm khẽ vào tay nhau để cảm nhận cái nóng truyền từ vỏ cứng của hột cao su xinh xắn ấy. Nhà rộng mênh mông, chúng tôi lại nhỏ quá, cáng đáng đủ công việc trong nhà, từ bếp núc, lấy nước, quét dọn …., ngán nhất là việc khiêng nước từ dưới đất lên nhà gác, nơi chúng tôi trú ngụ. Ngôi biệt thự gỗ chỉ có một đường ống nước dẫn về góc nền, chúng tôi phải hứng nước từ đó rồi phụ nhau khiêng lên nhà đổ vào phuy nước dùng, đôi lúc vấp váp nước đổ lênh láng từ sàn gỗ xuống tầng trệt làm bác Trưởng Cơ Xưởng tầng trệt cứ ca cẫm mãi. Cuối cùng tôi quyết định lăn thùng phuy tới cửa sổ, làm một cái gàu dây dài đủ tới đất. Dưới đất đặt thêm một thùng phuy chứa. Oanh và Đạt chịu trách nhiệm dùng thùng nhỏ hứng nước đổ vào phuy dưới, tôi đứng trên của sổ thòng dây gàu múc nước kéo lên. Bây giờ nghĩ lại thấy thương hai em còn quá nhỏ để làm việc ấy hàng ngày, chưa nói mỗi ngày anh em chúng tôi phải đi bộ đến trường xa bốn cây số sáng trưa chiều xế.
(more…)

Đặng Châu Long

bia_ban_tay_nho_duoi_mua

Khi một người chết đi, anh ta nắm trong tay
chỉ những gì mình đã cho đi khi còn sống.

Jean Jacques Rousseau

“Tất cả đã đến, đã hiện hữu, rồi ra đi. Tự xóa nhòa theo tiếng thở rì rào của biển cả”.

Dòng chữ trên trang đầu chương khởi nhập của quyển truyện Bàn Tay Nhỏ Dưới Mưa của Trương văn Dân đã gom gọn chung cuộc của một tập truyện dày trên 400 trang viết. Định mệnh đã được chỉ ra ngay từ trang viết đầu tiên. Những trang tiếp sau là những cơn mưa đời mãi tuôn trên bàn tay nhỏ, không che đủ thân phận người.

Hình ảnh một thiếu nữ mong manh chiếc áo choàng, khoanh tay dõi ngóng trước biển tràn mây xám, trên bìa sách như hình tượng một cõi sống bất toàn. Những dịu êm, những cuồng nộ biển đời luôn không nằm trong sự đoán định của nhân gian.
(more…)

Đặng Châu Long

tram_tu

Ngày giỗ Ba, vừa gặp nhau Út Đông đã trách « anh ác lắm » làm mình cũng khựng, không biết « ác » chỗ nào. Tôi thường post ảnh gia đình lên blog và chua thêm vài câu thọt lét cho vui. Nhưng thời gian này, nhớ lại, thì mình đâu có « sáng tác » ra câu nào đáng quan tâm cho mấy cái ảnh. Út Đông biết tôi đoán không ra nên mới nói ngọn ngành là do cái bài « Nói với Ba » của tôi. Út Đông đọc xong thì chạnh lòng khóc sướt mướt.

Thôi thì ngày giỗ anh Sơn sắp đến rồi, anh không nói với anh Sơn nữa, mà nói với em.
(more…)

Đặng Châu Long

song_rac

một ngày bình thường bước ra
bên giòng kinh Tẻ
lặng lẽ nhìn phố xá
nhà ổ chuột cùng biệt thự lô nhô
những chiếc xe cam xoài mận nho cóc ổi
uể oải gập ghềnh lặn lội nắng mưa  (more…)

Đặng Châu Long

desert_survival

Tôi câm lặng quấn chùm gai khổn hạnh bước dài trên sa mạc tháng tư nóng rát, cơn oi bức tách mất những hơi lạnh mát nồng nàn sót lại sau cùng để chỉ còn là một mênh mông cồn cát, thăm thẳm chói chan không còn thấy chân trời ngút ngàn xa xăm ảo mộng, mộng cũng không, chỉ chút hư vô trống hoác bên hố cát chực chờ hút vào đáy thẳm dưới bước chân đi

chỉ còn là một màu chói chang trước mặt sau lưng tứ phía, quanh tôi chỉ những bóng vật vờ đong đưa từng bước đi tới lui ngang dọc, phương hướng nào cho con người giữa mang mang sa mạc chói lóa hầm hập của rập rình ảo tưởng đời cuồng
(more…)

Đặng Châu Long
Gởi về anh Lê Vĩnh Thọ

le_vinh_tho_2
Nhà thơ Lê Vĩnh Thọ

Chúng ta chấm dứt mỗi ngày cùng với tất cả những gì chúng ta thâu thập được, với tất cả kiến thức, với tất cả những kỷ niệm, với tất cả những đấu tranh, không đem nó qua ngày hôm sau làm gì —như thế thật là đẹp; dù cho có sự chấm dứt chăng nữa, thì rồi lại có sự hồi phục, thăng hoa (Krishnamurti – Về Sự Sống và Cái Chết)

Sáng nói chuyện qua điện thoại cùng anh Lê Vĩnh Thọ, giọng anh có vẻ buồn và trầm mặc. Anh phân vân nói về việc có nên ngưng viết không và ngay cả việc dừng sống. Dường như trong anh không còn giới hạn thiết yếu cho cái chết và sự sống nữa. Cuộc sống khép kín và đơn điệu đã khiến anh cảm nhận nỗi cô đơn quá lớn đang tồn tại cùng anh. Tôi chỉ bùi ngùi nói thôi thì anh cứ thả trôi, bơi ngửa cũng là cách chỉ nhìn trời hiu quạnh, thư sức mà theo giòng thời gian về nơi bất định.
(more…)

Đặng Châu Long

linh_vnch_khieng_xac_dong_doi

Chỉ còn 7 ngày nữa là đúng 44 năm, ngày anh Điệp vĩnh viễn ra đi và giỗ anh Sơn chỉ sau anh Điệp 21 ngày. Nhớ lại những tháng ngày cũ, có lẽ hai anh có chẳng nhiều thời gian bên chúng em, nhưng bấy nhiêu cũng đủ đọng trong em một ký ức sâu sắc về anh.

Năm anh Điệp ra đời, 1940 ba má vẫn còn ở ga Bình Triệu, có lẽ lúc đó ba má mừng lắm, vì anh là con đầu mà. Khi nhìn những bức ảnh anh lúc nhỏ, em vẫn nhận ra những nét suy tư hằn trên khuôn mặt tròn đầy của anh.
(more…)