Đỗ Xuân Tê
Quay lại ba bài thơ mà nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ gọi là ba bài thơ mùa thu được anh trích dẫn và chuyển dịch (mới đăng trên Sáng tạo) do một nhà thơ cũng là một vị vua đời Trần sáng tác nguyên bản bằng chữ Hán cách nay đã 700 năm.
Trước hết tôi có chút ngạc nhiên vì thế hệ Nguyễn Lương Vỵ (sanh đầu thập niên ’50) chữ Hán đã vào hồi mạt lộ, có được một kiến thức cổ văn như anh chắc hẳn đã được truyền dạy từ một cơ duyên xuất phát từ gia đình, từ dòng họ, hoặc từ một vị thâm nho, một vị sư già mà đất Quảng nam không bao giờ thiếu.
Tôi vốn đọc thơ anh, cụ thể tập Năm chữ năm câu và biết anh là người hay chơi chữ, dụng chữ khá uyên bác, nên khi đọc ba bài thơ cổ được chuyển dịch thành ngữ Việt, tôi biết anh đã cân nhắc và khổ công biên tập để toát lên được hồn thơ của một thi nhân không phải chỉ là vì vua đã hai lần lãnh đạo thần dân đại phá quân Nguyên mà còn là vị chân tu hay ngao du sơn thủy và sáng tổ của một dòng Thiền lâu đời nhất Việt nam (phái Trúc Lâm/Yên tử).
(more…)



























































