Lưu trữ cho Tháng Mười, 2012

Hoàng Thụy Anh

Người làm thơ đâu dễ dàng tìm đường, phôi thai một giọng điệu, một cách thể nghiệm mới trong sáng tác, thực hiện sứ mệnh đưa thơ đến những vùng thẩm mỹ mới mà họ phải trải qua những thử thách, những đớn đau, tung mình vào chiến trường chữ, vào những thế cờ cuộc đời, lúc ấy, họ có thể gặt hái được thành công. Con đường thơ của Nguyễn Lãm Thắng có nhiều bước chuyển. Sau “Điệp ngữ tình”, “Giấc mơ buổi sáng” (333 bài thơ thiếu nhi), Nguyễn Lãm Thắng thử nghiệm, gieo hạt giống thơ của mình vào thế trận khác: thế trận đời. Ở thế trận này, Nguyễn Lãm Thắng đoạn tuyệt hẳn cái nhìn trong trẻo của “Điệp ngữ tình”, cái hồn nhiên thơ trẻ của “Giấc mơ buổi sáng”, ném vào thơ cái nhìn từ góc độ của người mù, nhờ thế, Nguyễn Lãm Thắng “có thể nói nhiều về điều không thể nói”. Chất thế sự, giọng triết lý trở thành gam màu chủ đạo trong tập thơ “họng đêm”.
(more…)

Nguyễn Lãm Thắng


Blue nude – Pierre Bonnard

Ngát tận

không trở lực nào cản sức hút nụ hôn
anh vuốt ve hạnh phúc
lỗ gió
cọ xát
biển
ngút thơm
tiếng hôn
nhảy
lănngực em
giấc mơ ăn sâu đầu ngón tay
da nóng bùng cát biển
môi khai chuyển
tỏa
hương
không nghỉ
chúng ta thu hoạch hiến dâng
ngát tận
(more…)

 
Nhạc: Nguyễn Quyết Thắng
Lời: Võ Văn Bửu Thiết
Tiếng hát: Nguyễn Quyết Thắng
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Khaly Chàm


Absinthe Drinker – Joan Jones

nếu là nghiệp không làm thơ khẩu khí
thà chi bằng như chó sủa vầng trăng
đã là người tại sao luôn thù hận
đá nguyên sinh nhìn cây cỏ ân cần
(more…)

Phan Tấn Hải

Một buổi lễ tưởng niệm nhân 100 ngày nhà văn Nguyễn Mộng Giác từ trần đã được tổ chức cùng với lễ ra mắt tuyển tập nhan đề “Nguyễn Mộng Giác và Bằng Hữu” tại hội trường Văn Lang hôm Thứ Bảy 6-10-2012.

Buổi lễ có tham dự của nhiều nhà văn, nhà thơ nổi tiếng trong văn đàn, trong đó ngưòi từ nơi xa nhất tới là nhà văn Phạm Tín An Ninh từ Na Uy tới. Nhiều nghệ sĩ từ xa về dự lễ tưởng niệm nhà văn Nguyễn Mộng Giác cũng còn có Trần Doãn Nho từ Boston, Trần Mộng Tú từ Seattle, Nguyễn Xuân Hoàng và Lữ Quỳnh từ San Jose. Đặc biệt, nhà thơ Võ Chân Cửu trên đường du lịch từ Việt Nam ghé Quận Cam, cũng đã tới tưởng niệm nhà văn đồng hương của ông.
(more…)

Thủ thỉ cùng con

Posted: 10/10/2012 in Thiếu Khanh, Thơ

Thiếu Khanh

Cái chết là một sai lầm tuyệt đối
Chẳng còn chi sửa chữa được nữa rồi
Ba đã ngần này tuổi đời, con cũng không còn cơ hội
Ba vịn bàn thờ con mà khóc, Phước An* ơi!
(more…)

Pablo Neruda
Ngu Yên chuyển ngữ


Pablo Neruda (1904-1973)

Absence

I have scarcely left you
When you go in me, crystalline,
Or trembling,
Or uneasy, wounded by me
Or overwhelmed with love, as
when your eyes
Close upon the gift of life
That without cease I give you.

My love,
We have found each other
Thirsty and we have
Drunk up all the water and the
Blood,
We found each other
Hungry
And we bit each other
As fire bites,
Leaving wounds in us.

But wait for me,
Keep for me your sweetness.
I will give you too
A rose.

Vắng

anh vừa xa mất tình em /
Khi em chiếm ngự, nỗi niềm pha lê /
Là  run rẩy
Là ủ ê, / vì anh thương tích
là  mê đắm tình, / khi
em nhắm mắt
phù sinh /
tặng em không ngớt quà tình nghĩa sâu.

Em yêu,
Tìm đã được nhau /
Khát khao
uống cạn nước
sầu máu tươi /
Tìm nhau
đói
cắn vào người /
Dấu răng sốt lửa
hằn đời vết thương. /

Chờ anh
giữ mật hương đường
Cho anh gửi tặng
bông hường tình yêu.

Nguồn: http://www.poemhunter.com/pablo-neruda/poems/

  (more…)

 
Nhạc và lời: Hòa Bình
Tiếng hát: Diệu Hiền
Nguồn: Trường Sa giới thiệu và chuyển YouTube link

Lý Chí Thỏa
Để tưởng nhớ người vợ thân yêu nhất của tôi, Ngô Lý Liên

Đã đăng: Lời nói đầu, chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25], [26], [27], [28], [29], [30], [31], [32], [33], [34], [35], [36], [37], [38], [39], [40], [41], [42], [43], [44], [45], [46], [47], [48], [49], [50], [51], [52], [53], [54]

Nguyễn HọcLâm Hoàng Mạnh dịch từ bản tiếng Anh The Private Life of Chairman Mao by Li Zhisui

Ấn bản đầu tiên cuốn “Trước tác Mao chủ tịch” được phát hành tháng 5-1964. Một cuốn sách nhỏ bằng bàn tay, bìa nhựa đỏ chói, trích dẫn các câu cách ngôn, câu ngắn trong những diễn văn, bài viết của Mao. Kể từ đây, tệ sùng bái cá nhân Mao bắt đầu.

Trong khi sự đòi hỏi thực tế cấp bách xây dựng một nền kinh tế kiểu mới để tồn tại lại bị lãng quên, các nhà lãnh đạo quốc gia chẳng rút ra được bài học từ sự thất bại thảm hại trong chính sách Đại nhẩy vọt. Họ coi trọng thuần nhất tư tưởng, xem nhẹ kinh nghiệm thực tế. Lâm Bưu, người tiên phong trong phong trào thuần nhất tư tưởng, đưa ra khẩu hiệu “Bốn trước tiên”: Trước tiên con người; Trước tiên công tác chính trị; Trước tiên công tác tư tưởng và Trước tiên sống vì lý tưởng.
(more…)

Trúc Thanh Tâm

Tóc xưa

Tặng họa sĩ RỪNG

Vai thon chở nặng trái đời
Trăng lưu lạc giữa đất trời bao dung
Áo xưa ẩn nét lặng trầm
Phải người đã khép kiếp mình dọc ngang

Đời nhau, một cõi địa đàng
Một ngày cũng đủ muộn màng đam mê
Trăm năm nỗi nhớ đi về
Rừng xưa hồn lá, tóc xưa hồn người !
(more…)

Thụy Khuê

Đã đăng: [Phản xạ phê bình], Chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12]


Vase with oleanders and books – Vincent van Gogh

Erich Auerbach không đưa ra một phương pháp phê bình kiểu mẫu và cũng không viết lý thuyết văn học. Chỉ cần đọc những bài phê bình của ông thì sẽ hiểu cách ông làm việc như thế nào.

Đến gần cuối cuốn Mimésis [1], ông mới ngỏ mấy lời đại ý như sau: “Tôi chẳng bao giờ có ý định viết lịch sử văn học hiện thực Châu Âu. Làm như thế không những mình sẽ bị đống văn bản đồ sộ đè bẹp, mà còn rơi vào cuộc tranh luận vô ích về việc phân chia các thời kỳ văn học, phân chia các nhà văn theo khuynh hướng riêng, nhất là sẽ gặp những khó khăn trong việc định nghĩa khái niệm hiện thực. Một mặt khác để viết cho đầy đủ, tôi lại phải viết về những hiện tượng mà mình chỉ biết một cách hời hợt. Và để đáp ứng nhu cầu của đề tài, tôi sẽ phải đọc tất cả những phần mà kiến thức tôi thiếu, điều đó tôi cho là vô bổ: bởi chỉ vì cái chủ đề mà tôi chọn mà tôi phải đắm chìm trong một núi thông tin mà nhiều người đã biết hoặc họ có thể tìm thấy trong những sách tham khảo khác. Ngược lại, nếu tôi lấy một số những chủ đề đã có sẵn trong đầu mình, đem đối chiếu với một loạt văn bản quen thuộc và sống động mà mình đã nghiên cứu trong địa hạt bác ngữ học, thì việc này xem ra phong phú và có thể làm được. Bởi tôi tin chắc rằng, những chủ đề chính của lịch sử văn chương hiện thực bắt buộc phải nằm trong bất cứ văn bản hiện thực nào.
(more…)

Huỳnh Minh Lệ

Chỗ nào

Thương tôi nàng để chỗ nào ?
Để đâu cũng được, miễn sao của nàng !
Để trong tim sợ gian nan,
Thôi thì treo đại trên hàng mi cong.
(more…)

Đặng Kim Côn

Buổi sáng vườn hồng

Nâng niu buổi sáng cành sương mỏng
Những cánh môi hồng ngan ngát hương
Nụ cười chân sáo em về lớp
Bỏ lại vườn hoa vạt nắng buồn.
(more…)

Khuất Đẩu
Xin dâng tặng Trà My

Như mọi con sông ở đất Chămpa cũ, con sông ấy không dài, cũng không rộng.

Nó được sinh ra và lớn lên từ những ngọn núi tròn đầy mà những người theo đạo Hindu tưởng chừng như bầu vú của những con bò cái thánh thần.

Nghĩa là rất mát và ngọt.
(more…)

Hà Việt Hùng


Đợi chờ – Vũ Thái Hòa

Nghìn năm sau

Rồi Em gầy guộc đợi chờ
từng cơn lá đổ trên bờ vai đau
thôi nghìn năm nữa gặp sau
vẫn còn kịp khóc cho nhau một lần
rồi anh vàng võ vô ngần
ngồi trên bờ cạn, giết dần thời gian
gom yêu thương gửi mây ngàn
chút tình sót lại đành tan bụi mờ.
(more…)

Huỳnh Ngọc Tuấn

Đã 22 năm rồi bây giờ mới trở lại Saigon và Tây nguyên.

Sau khi đám cưới của Thục Vy diễn ra thật tốt đẹp vì được bảo vệ bằng tình thương yêu và trân quý của thân hữu và các bậc trưởng thượng, tôi từ biệt đất Saigon với rất nhiều bịn rịn vì những  tình cảm bạn bè nồng ấm, những cái bắt tay còn lưu luyến, những câu chuyện chưa kịp nói hết, những khuôn mặt thân thương chưa kịp nhìn trọn, những cuộc hẹn chưa thành, những ân tình chưa một lần đền đáp…
(more…)

Trangđài Glassey-Trầnguyễn
Riêng tặng xướng ngôn viên Nhã Lan


Mẹ con – Lê Phổ

ước gì con nhỏ lại
để Mẹ bế, Mẹ cưng
ước gì con nhỏ lại
con cuộn mãi trong lòng
(more…)

Khải Nguyên

– Đau quá!

Cơn đau chợt nhói lên khiến Vũ bật thành tiếng. Vợ anh nghe rên chạy vào. Vũ nhìn người vợ tật nguyền mà nước mắt cứ chực trào ra. Họ Phạm của Vũ xuất phát từ làng Vân Đình nơi có con sông Đáy chảy qua đến đời của anh – Đời thứ mười ba có lẽ chấm dứt. Ba đứa con Vũ là kết quả của sự tuyệt vọng. Thằng con đầu của hai người là đoạn kết của một cuộc hôn nhân không giấy giá thú. Thọ Nam – Tên của sinh vật hai chân ấy, cơ thể của nó phát triển bình thường nhưng trí óc thì không bằng con cún con. Thọ Nam bị chứng nhũn não. Nó đã sống ngoài hai mươi năm, khi trần truồng chỗ phân biệt giới tính của nó đầy lông khiến người ta phát hoảng. Anh đã tập cho nó một số hành động thành phản xạ có điều kiện như muốn mặc quần cho nó; chỉ việc bắt nó chống tay úp mặt vào tường thế là cu cậu lập tức nhấc chân lên. Còn muốn nó đi ngủ thì lấy cái gối vỗ vài cái là nó ngoan ngoãn nằm xuống. Nó không nói chỉ thỉnh thoảng gầm gừ trong họng như chó gặm xương. Không biết khi anh chết rồi ai lo cho nó!?
(more…)

Diễm Chi


One balloon – Andrew Gilette

Thơ: Diễm Chi; Nhạc: Ngô Mạnh Thu; Hòa âm: Lê Văn Thiện; Trình bày: Diễm Chi

Tôi thương chiếc bong bóng bay
Vụt xa khi tới cuối chân ngày
Như một người bỏ tay xuôi
Như một lần vào cơn hấp hối
(more…)

Lý Chí Thỏa
Để tưởng nhớ người vợ thân yêu nhất của tôi, Ngô Lý Liên

Đã đăng: Lời nói đầu, chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25], [26], [27], [28], [29], [30], [31], [32], [33], [34], [35], [36], [37], [38], [39], [40], [41], [42], [43], [44], [45], [46], [47], [48], [49], [50], [51], [52], [53]

Nguyễn HọcLâm Hoàng Mạnh dịch từ bản tiếng Anh The Private Life of Chairman Mao by Li Zhisui

Tôi cảm thấy Mao dẫn dắt Giang Thanh ra sân khấu chính trị, chỉ vì đời tư của ông chuyển sang bước ngoặt mới, chứ không phải hoàn toàn vô tình. Gần một tháng sau buổi xuất hiện đầu tiên trước công chúng của Giang Thanh, Mao đã chú ý tới Trương Ngọc Phượng, một phụ nữ, sau này trở thành người tình, người trợ lý gần gũi nhất của ông. Tôi gặp họ lần đầu ở cùng với nhau tại Trường Sa trong buổi chiều khiêu vũ chiêu đãi Mao, do Trương Bình Hoa, tân tỉnh trưởng tổ chức. Nhân viên phục vụ trên tàu hoả cũng được mời đến, trong số đó có Trương Ngọc Phượng. Sau vài điệu nhảy Mao dắt tay cô vào buồng ngủ, bảo những cô gái trẻ khác trở về đoàn tàu.
(more…)

Lê Văn Hiếu


Thiếu nữ áo lục – Thái Tuấn

Thảng hoặc hoặc thoáng qua
Những người tôi yêu xa khuất .

Có người tôi yêu rụng tóc
Ngỡ không còn sợi nào .
(more…)

Đinh Tấn Lực

Lũ ta là con rối
Cho cuộc đời giật dây…

(Chế Lan Viên)

Lũ giật dây bỗng ngỏm
Bèn lạy thằng hàng xóm:
Hữu nghị tình xin nối
Mối dây nhờ chăm nom.

(Đinh Tấn Lực)

Từ giữa năm tới giờ, cái âm thanh xoành xoạch nghe ra mỗi lúc mỗi rát tai. Tình hình thay đổi nhanh hơn tốc độ pốt tin/tháo bài trên hệ truyền thông chính quy. Tất yếu là nhanh hơn dự phóng của bộ sậu tứ trụ triều đình vốn dĩ có tầm nhìn chưa đời nào qua khỏi tròng kính cận.

Chẳng bao lâu trước đây, tình trạng sứ quân hỗn chiến hầu hết xảy ra dọc theo hàng nghìn cây số biên giới và các vùng kinh tế chủ quản mênh mông từ xám tới đen. Nay đã hỗn quân hỗn quan/loạn chiêu đòn độc, giữa sân chầu. Vì đâu?
(more…)

Vũ Thi

Hàn Mặc Tử

Thi nhân chết trong tiếng gào của biển
Vầng trăng đêm vần vũ khói ngàn sâu
Buồn gặm nhấm từng mảnh hồn lở lói
Xác thân ơi! trăng vỡ lấm lem màu.
(more…)

Thanh Trí


Hoa địa ngục – Âm bản tranh Thanh Trí

Hoa địa ngục

Hoa địa ngục tưới bằng xương máu thịt
Trộn mồ hôi chó ngựa, lệ ly tan
Hoa trưởng sinh trong tù bệnh, cơ hàn
Hương ẩm mốc, mầu nhở nham, xám xịt

Nguyễn Chí Thiện (1970)
(more…)

Thục Vũ (1932 – 1976)

Giọng hát: Đoàn Chính

Anh ở đây, bạn bè anh cũng ở đây
Áo rách xác xơ vai gầy
Cùng chung kiếp sống lưu đầy
Anh ở đây, ngày này cơm chưa đầy chén
Chiều chiều xa trông đàn én
Kiếm mồi thấp thoáng bay nhanh
(more…)

Đỗ Xuân Tê

Chuyện tù cải tạo tưởng như mới đây, nay nhìn lại đã hơn ba mươi năm. Mùa hè năm ấy (76), chúng tôi là số sĩ quan cấp tá được ‘tuyển chọn’ đem ra Bắc chuyến đầu tiên. Lênh đênh trên chuyến tàu sông Hương ăn ngủ tiêu tiểu tại chỗ dưới hầm tàu, đám tù chúng tôi đoán già đoán non tưởng Đảng ta cho ra Phú Quốc hoặc Côn Đảo. Rốt cuộc tầu cập bến Vinh, một thành phố cảng gần quê ‘Bác’!

Chưa kịp hoàn hồn sau chuyến hải trình kinh hoàng, xe lửa đưa chúng tôi tiếp con đường từ Vinh ra Yên Bái. Tổn thất đầu tiên trên đất Bắc: hai ông trung tá (mới xuất viện thì có tên đi bắc) đã bị chết ngộp vì không đủ không khí để thở do toa tàu dùng để chở súc vật bị bít bùng, chỉ chừa một lỗ thông hơi phía trên. Nhiều ông cao tuổi đang ngất ngư suýt vào thăm Lăng Bác nhưng may là tàu đã vào ga cuối.
(more…)

Trần Vấn Lệ

Trưa xế, chiều, chiều ơi, chiều ơi…
Mở câu thơ vậy…gửi cho người
Người là ai đó, tôi không biết
Người chẳng là ai. Chỉ có tôi!

Chiều ngẩn ngơ chiều. Chiều ngẩn ngơ
Phải chi vườn Ngoại bỗng dưng mưa
Con ra nhặt trái cau vừa rụng
Rồi ngóng mong ai ở bến đò…
(more…)

Phan Nhật Nam


Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện (1939-2012)

Lời người viết: Người Bạn Trần Phong Vũ đã viết đủ trong “Nghĩ về Nguyễn Chí Thiện” (NV số 8339 ngày 6 tháng 10/2008), nhưng Trần Huynh chưa đề cập đến những “chung quanh, đằng sau Nguyễn Chí Thiện”, bài nầy vì thế năm 2008 được viết nên để bổ túc. Và hôm nay, Ngày 2 Tháng 10, Năm 2012, Thi sĩ đã ra đi về cõi Vĩnh Hằng Trong Vinh Hiển Hồng Ân Thiên Chúa. Những cáo buộc trước kia về Nguyễn Chí Thiện THẬT/GỈA lộ nguyên trạng chỉ là biểu hiện của Sự Ác. Người viết nhận thấy cần phải lên tiếng thêm một lần – Lần Cuối cùng bởi SỰ THẬT LỚN NHẤT LÀ CÁI CHẾT. NGUYỄN CHÍ THIỆN VƯỢT QUA, LÊN CAO SỰ ÁC NHƯ DANH TÍNH CAO QUÝ CỦA ÔNG.
(more…)

Cao Quảng Văn

Ai chờ ai mùa thu

Nắng ngả vàng mong nhớ
Ai chờ ai mùa thu
Bên thềm hoa nở biếc
Áo chiều xa sương mù…

Một lời sao chẳng ngỏ
Ngày muộn rồi qua mau
Mưa giăng mờ dốc phố
Trên môi ai giọt sầu
(more…)

Khảo Mai

Khúc mưa chiều

Anh còn nhớ
chúng mình đã có nhau
dưới những cơn mưa ngày ấy
bên hiên vắng em nép vào vai anh
vai kề vai
thấy mưa chiều sao ấm áp
và mong sao mưa dài thêm chút nữa
(more…)

 
Thơ: Thy Lệ Trang
Nhạc, hòa âm và video: Cao Ngọc Dung
Tiếng hát: Thùy An
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Phan Trang Hy

Sân khấu nhấp nháy những chiếc bikini nhảy múa theo điệu nhạc. Đủ loại, đủ kích cỡ. Này là chiếc màu xanh có viền đăngten đỏ ôm sát vòng 1 và vòng 3; này là chiếc màu vàng như dán vào đầu nhủ hoa và vòng mông; này là chiếc màu đen tím làm nổi bật làn da và vòng 2… Bao nhiêu bikini là bấy nhiêu gương mặt. Chỉ có những gương mặt tươi cười, những dáng điệu uốn éo phù hợp với tính cách của màu sắc, kích cỡ bikini.

Giọng điệu MC vang lên, từng tiếng vỗ tay cuồng nhiệt khi những dáng vẻ cao cao đúng chuẩn xuất hiện. Và giờ đây, trên sân khấu chỉ là những bộ bikini di động, chào mời, đang chờ những con mắt thưởng ngoạn của khán giả và chờ con mắt soi mói chấm chọn của ban giám khảo.
(more…)

Hà Duy Phương


Nude with balcony – Wendy Sharpe

Ngoài ban-công gió

điên gió cuồng mưa người đàn bà gào khóc
tình yêu phân hủy
nước mắt ma trơi
đời vụt hóa cánh dơi
đêm bay về treo ngược

lờ lững hoang mưa
xáo mù mây vuốt
người đàn bà ngây tru lời hoang hoác
tâm bão lạc cánh dơi
đêm thắt cổ ngoài ban-công gió
(more…)

Nguyễn Đình Chiểu
Nguyễn Văn Sâm sưu tầm

Hỡi ơi!
Súng giặc đất rền; lòng dân trời tỏ.
Mười năm công vỡ ruộng, chưa ắt còn, tên nổi như phao;
Một trận nghĩa đánh Tây, tuy rằng mất, tiếng vang như mõ.

Nhớ linh xưa:
Cui cút làm ăn; riêng lo nghèo khó.
Chẳng quen cung ngựa, đâu tới trường nhung;
Chĩn biết ruộng trâu, ở trong làng hộ.
Việc cuốc, việc cày, việc bừa, việc cấy, tay vốn quen làm;
Tập khiên, tập súng, tập mác, tập cờ, mắt chưa từng ngó.
Tiếng phong hạc phập phồng hơn mười tháng, trông tin quan như trời hạn mong mưa;
Mùi tinh chiên vấy vá đã ba năm, ghét thói Mọi như nhà nông ghét cỏ.
Bữa thấy bòng bong che trắng lốp, muốn tới ăn gan;
Ngày xem ống khói chạy đen sì, muốn ra cắn cổ.
Một mối xa thư đồ sộ, há để ai chém rắn đuổi hươu;
Hai vầng nhật nguyệt chói lòa, đâu dung lũ treo dê bán chó.
Nào đợi ai đòi, ai bắt, phen này xin ra sức đoạn kình;
Chẳng thèm trốn ngược, trốn xuôi, chuyến này nguyện ra tay bộ hổ.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Mỗi năm, vào dịp lễ lớn, người ta bợn lòng đoái hoài tới bọn tù nhân. Ngày 2 tháng 9 vừa rồi, tôi được ân xá phóng thích trước thời hạn. Người cán bộ bảo tại tôi có nhân thân tốt, chấp hành thực thi đúng với nội quy, đạo đức, chẳng xẩy ra điều tiếng, nói chung là cải tạo giỏi, sẵn sàng hóa thân làm một thằng người mới để thích hợp với xã hội rậm rật bên ngoài.

Tôi chẳng hiểu gì cả, tôi không mừng vui mảy may. Tôi đứng lặng trước cổng trại tù, nhất y độc quởn che cái mạng không. Nắng trưa làm bóng tôi gãy gập dưới chân đứng. Thế giới bên ngoài những vòng kẽm gai cuộn sóng trên đầu đón tôi với sự hung hãn của âm thanh và bụi bặm. Tôi bơ vơ, hụt hẫng dưới bầu trời trống ngợp này. Tôi như một thai nhi vừa chui đầu vượt thoát khỏi cửa mình nhầy nhụa và tôi đã hiểu do đâu có một thằng tù mếu máo một hai xin được ở lại, chôn đời sau những chấn song ghẻ lạnh. Một thứ tâm lý không bất bình thường chút nào cả, tin tôi đi.
(more…)

Nơi bậc cửa

Posted: 05/10/2012 in Kim Vui, Thơ

Kim Vui
Viết về mẹ tôi

Có giây phút mẹ ngồi bên bậc cửa
Mắt đoái nhìn mòn mỏi đứa con trai
Năm tháng qua đi, chưa bao giờ trở lại
Con không về ngày đất nước bình yên

Có giây phút mẹ ngồi bên bậc cửa
Nhớ quê nhà ngày bỏ xứ tha phương
Nhìn mây trắng mẹ gởi về theo đó
Tình hoài hương trong nhắn nhủ thân thương
(more…)

 
Vũ Thái Hòa [Tiểu sử]
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Lý Chí Thỏa
Để tưởng nhớ người vợ thân yêu nhất của tôi, Ngô Lý Liên

Đã đăng: Lời nói đầu, chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25], [26], [27], [28], [29], [30], [31], [32], [33], [34], [35], [36], [37], [38], [39], [40], [41], [42], [43], [44], [45], [46], [47], [48], [49], [50], [51], [52]

Nguyễn HọcLâm Hoàng Mạnh dịch từ bản tiếng Anh The Private Life of Chairman Mao by Li Zhisui

Giang Thanh lần đầu tiên xuất hiện trước công chúng 29-9-1962, hai năm sau khi hội nghị lần thứ 9. Lý do, gặp vợ tổng thống Indonessia Sukarno. Những bức ảnh về sự kiện này, bức ảnh đầu tiên về vợ Mao trên báo chí xuất hiện trên tờ “Nhân dân Nhật báo” ngày hôm sau. Khi Mao bắt tay vợ Sukarno, Giang Thanh, trong bộ âu phục trang nhã phương tây, đứng giữa, cười tươi, trong khi vợ Chu Ân Lai – Đặng Dĩnh Siêu đứng đằng sau. Tờ Nhân dân Nhật báo cũng đăng một số ảnh về Vương Quang Mỹ. Là người đứng đầu nhà nước trong buổi đón tiếp, Lưu Thiếu Kỳ cần phải đón tiếp Sukarno phu nhân ở sân bay. Uông tháp tùng vợ chồng Lưu Thiếu Kỳ ra sân bay đón tổng thống Indonessia và phu nhân.
(more…)

Đường lá na

Posted: 05/10/2012 in Hư Vô, Thơ

Hư Vô

Mời em tựa sát vai tôi
Chỗ ngồi còn ấm một đời người dưng
Từ trong hơi thở ngập ngừng
Có em mở cửa từ tâm tôi vào.
(more…)

Ngô Nhân Dụng

Nguyễn Chí Thiện đã nhìn thấy Cái Ác. Và anh đã gọi thẳng tên nó ra. Có lẽ vì tên anh là Chí Thiện, cho nên suốt đời anh lo vạch mặt Cái Ác.

Không bao giờ nghỉ. Anh là người chững chạc. Một người thành thật, hồn nhiên, có tư cách, đáng kính trọng. Anh luôn luôn khích lệ, góp ý kiến, không chờ được hỏi, không khách sáo.

Gặp nhau hôm hội Bắc Ninh ở đây, anh chỉ cho mấy chỗ sai chính tả trong bài tôi viết về quá trình “Hán hóa miền Nam Trung Quốc.” Tôi nói với anh đó là một bài trong cuốn sách đang viết giở về thời Bắc thuộc; với câu hỏi chính là vì sao dân Việt Nam bị đô hộ một ngàn năm vẫn không mất nước; anh đề nghị ngay: Nếu vậy thì anh phải đề cập đến những thắc mắc như thế này, thế này…
(more…)