Thy An

viết câu thơ lên giấy
tưởng rất quen nhưng không dễ
chữ nghĩa bỏ đi kêu mãi không trở về
hững hờ, không bao giờ trọn đủ

mực vẽ lên tranh
tưởng rất quen nhưng nguệch ngoạc khó nhìn
chân dung biến dạng, nghĩ hoài không ra
hình hài trông khác lạ đóng khung giữa bốn thanh gỗ
Đọc tiếp »

Quách Hạo Nhiên

“Với những thành tựu to lớn đã đạt được, chúng ta có cơ sở để khẳng định rằng, đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín như ngày nay… Ở Việt Nam, không có lực lượng chính trị nào khác ngoài Đảng Cộng sản Việt Nam có đủ bản lĩnh, trí tuệ, kinh nghiệm, uy tín và khả năng lãnh đạo đất nước vượt qua mọi khó khăn, thử thách, đưa sự nghiệp cách mạng của dân tộc ta đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác” [1]. Một lần nữa ông Nguyễn Phú Trọng – Tổng Bí Thư, kiêm Chủ tịch nước lại cao giọng như thế trong dịp kỷ niệm 90 năm ngày thành lập Đảng cộng sản Việt Nam 3/2/1930 – 3/2/2020. Tuy vậy, nói là quyền của ông ấy còn tin và thấy có thuyết phục hay không là chuyện của dân chúng. Với riêng tôi, chỉ cần nhìn lại thảm kịch Đồng Tâm vừa rồi hay xa hơn một chút là thảm kich 39 “thùng nhân” bỏ mạng trong khi tìm đương mưu sinh ở Anh cũng đủ để phản biện lại phát biểu trên. Vì thời bình mà dân chúng phải rơi vào thảm cảnh như thế thì những “thắng lợi” gì đó (nếu có) hoàn toàn không vẻ vang gì và dĩ nhiên càng không lấy đó làm chiến tích để tự hào.
Đọc tiếp »

Con đường tình

Posted: 13/02/2020 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu

Hai mươi năm, đời dẫu qua mau
Thời gian trôi, sương điểm mái đầu
Nắng mưa, tiết hạn, mùa băng giá
Tim vẫn nồng thuở mới quen nhau.

Ta đi con đường tình thênh thang
Bỏ sau lưng dĩ vãng muộn màng
Gác sang bên buồn duyên, tủi phận
Mắt thẳng nhìn hạnh phúc chứa chan.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Với mùa xuân chín

Nầy em áo lụa mong manh
Mùa xuân qua ngõ long lanh mắt buồn
Đôi bờ ngực nhỏ bâng khuâng
Bàn tay thơm ngát ngại ngần môi hôn

Nầy em nến thắp trong hồn
Bầy chim sẻ gọi ngụ ngôn xuân về
Nghe tình tôi giấu đam mê
Tiếng ai vọng khẽ sao nghe bồi hồi
Đọc tiếp »

Pho

Posted: 13/02/2020 in Nguyễn Xuân Quang, Truyện Ngắn

Nguyễn Xuân Quang

Đặt chân tới quần đảo miền Tây Ấn, West Indies, đi từ Jamaica, xứ Rừng và Nước – theo ý nghĩa của tên gọi Jamaica – qua hàng chục đảo từ Bahamas, Haiti, Dominican Republic, Puerto Rico… đến Guadeloupe, Martinique, Trinidad… nhiều cảnh hải đảo nhiệt đới khiến Thuyên có cảm tưởng như quê hương, đất nước mình nới rộng ra, mở bung ra, quê hương giờ là thế giới, dân tộc giờ là nhân loại. Ở đây cũng có những con đường Công Lý La Justice, những con đường Tự Do La Liberté, cũng có nhà thờ Đức Bà Nôtre Dame, cũng có con sông mang tên Hồng Hà La Rivière Rouge
Đọc tiếp »

Con mắt

Posted: 13/02/2020 in Thơ, Trần Thụ Ân

Trần Thụ Ân


L’impasse bleue, Do Thanh, Paris

Con mắt rập rình ngay ngã ba
Ngó qua bên đó: một sơn hà
Nơi đây những mảnh vườn cỏ úa
Chia những vuông đời năm tháng qua

Con mắt tròn theo nỗi nhớ mong
Tròng đen ôm ấp mộng tang bồng
Cho nên đồng tử còn óng ánh
Tròng trắng làm trăng chiếu bên song
Đọc tiếp »

Tạ Duy Anh

 
Ảnh 1: Nhà văn Solzhenitsyn với TT Putin; 2: Các nhà văn XHCN hàng đầu Việt Nam nhận ban thưởng.

Nhà văn có quyền lực gì trong xã hội? Giữa hàng trăm nghề, nghề cầm bút nằm ở đâu trên chiếc thang bảng quyền lực? Câu hỏi này tưởng rất dễ trả lời nếu chỉ căn cứ vào những yếu tố bên ngoài. Theo đó, tức là dựa vào những gì nhà văn thể hiện ra bên ngoài, thì anh ta, chị ta chỉ có một thứ quyền duy nhất, thuộc loại bèo bọt, đó là cặm cụi bên bàn viết, bóp nát cả trán để cho ra thứ nhiều khi chẳng ai cần.

Nhưng sự thực có thể còn thê thảm hơn.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Không có Ngày Tình Nhân đâu em
Dracula Vũ Hán kề bên
Em ho húng hắng chừng vài tiếng
Ta hẹn yêu nhau dưới… cửu tuyền

Không có Ngày Tình Nhân đâu em
Còi xe cấp cứu chạy như điên
Chỉ cần em giả vờ sổ mũi
Là cách ly nhau suốt tháng liền
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Nhớ Ngã-Ba-Chùa [Đà Lạt]…

lâu lắm rồi không về thăm Đà Lạt
mấy mươi năm thương hải vái tang điền
xóm quê tôi một thời đau-dắt-điếng
thúc hối chạy liền kẻo thương hải hóa tai ương

rứa là dắt em hớt hãi dặm đường trường
xa cuộc đổi đời nén-giú-đau tủi nhục
(thêm, có nhiều, thêm năm) rào kẽm gai tù ngục
mới vượt phá trùng vây gian khổ cuộc tha hương
Đọc tiếp »

Nguyễn Vy Khanh


Nhà biên khảo Nguyễn Văn Sâm

Ông sanh năm 1940 tại Sài-Gòn, trước 1975 là giáo-sư Việt và Triết ở các trường trung học Nguyễn Ðình Chiểu (Mỹ Tho), Pétrus Ký và các trường Ðại Học Văn Khoa (Sài-Gòn), Ðại Học Vạn Hạnh, Cao Ðài, Hoà Hảo, Cần Thơ. Nguyễn Văn Sâm khởi đầu sự nghiệp với những công trình nghiên cứu nghiêm túc về văn-học sử. Các biên khảo của ông đều lấy chủ đề là văn học miền Nam: Văn Học Nam Hà: văn-học xứ Đàng Trong (Lửa Thiêng, 1971, tb 1973. 442 tr.), Văn Chương Tranh Đấu Miền Nam (Tựa Thẩm Thệ Hà, Kỷ Nguyên, 1969. 466 tr.) và Văn Chương Nam Bộ Và Cuộc Kháng Pháp 1945-1950 (luận án Cao học Văn-chương Việt-Nam; Lửa Thiêng, 1972. 295 tr.; Xuân Thu tb, 1988) – đã là những đóng góp độc đáo cho mảng văn học thường không được đánh giá đúng mức này. Không được đánh giá đúng mức, vì sau 1954 ở miền Nam, “kháng chiến” thành kiêng kị, “hồn ma”, rồi xuất hiện MTGPMN. Ông đã đi xa hơn hai cuốn Văn Học Miền Nam của Phạm Việt Tuyền và Đông Hồ và đã đưa vào văn học sử mảng văn học yêu nước và kháng chiến của miền Nam, phần nào “chính danh” lại cho những văn nghệ sĩ miền Nam vốn vẫn bị đảng Cộng sản sử-dụng cho các chiêu bài “yêu nước” và “dân tộc” của họ!
Đọc tiếp »

Con ngựa buồn

Posted: 12/02/2020 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

Con ngựa buồn đi lang thang trên non.
Tôi thấy nó vào buổi hoàng hôn.
Đèo Eo Gió trời hiu hiu gió.
Một con ngựa buồn. Con ngựa cô đơn!

Thời buổi bây giờ đường xe máy nổ.
Không còn xe thổ mộ.
Con ngựa thành con thú đi hoang.
Nó không còn biết chuồng của nó đâu nữa?
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Chế độ này như căn nhà xiêu vênh trên dốc
Chỉ cần một luồng gió lốc
Bạn bè ơi, có sẵn gió trong lòng?
(Nguyễn Mậu Lâm)

Khi có dịp gặp nhau, ở bất cứ nơi đâu, những người Việt tị nạn Cộng Sản vẫn thường hay sa đà vào những câu chuyện có liên quan đến vấn đề thời sự hay chính trị ở quê nhà. Bữa rồi, trong tiệc cưới, có ông mượn một thành ngữ thường nghe ở Hoa Kỳ (“The only good Indian is a dead Indian”) để lên tiếng giễu cợt: “Thằng cộng sản chỉ tốt khi nó không còn thở nữa.” Câu nói được nhiều người ngồi chung bàn người bật cười tán thưởng.

Sự thực (e) không giản dị thế đâu. Khối thằng đã chết từ lâu nhưng di hại vẫn kéo dài mãi mãi:
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Không tim không óc
nút kín tai
tiền ngậm miệng
chúng đang bận ăn
không nghe đâu
đừng kiến nghị
[chả bổ béo djì]
khẩn. với trương  Đọc tiếp »

Em gái Sài Thành

Posted: 11/02/2020 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu
(Tặng Kim Oanh & Bùi Ngọc Lâm)

Nhớ ngày thăm anh, Khe Sanh buồn tẻ
Theo lên vọng gác ngồi ngó dưới đồi
Thấy bóng mấy người quãy gùi qua suối
Em nói cùng anh “Chắc thường dân thôi…”

Ai cũng biết đêm vừa rồi xung trận
Họ bò vào dưới tầm pháo hỏa châu
Em lắc đầu buồn cắn vòng môi thắm
Làm nụ hôn đầu… ấm mặn lệ sầu
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

Trong khi nhiều bạn vẫn còn đọc đi đọc lại nhiều bài thơ của Nguyễn Hàn Chung trong thi tập Lục Bát Tản Thần (2018), thi sĩ đã bắt đầu ấn hành tập thơ mới và phát hành trên mạng Lulu.

Trong khi nhan đề thi tập năm 2018 nghe rất là vang dội giỡn cợt – bạn thử đọc rất chậm từng chữ “Lục Bát Tản Thần” sẽ nghe khúc khích tiếng cười thi sĩ – thì thi tập mới có nhan đề rất mực nghiêm trang, “Mót Chữ Trong Kinh,” dù độc giả đọc cách nào đi nữa, như đọc xuôi rồi đọc ngược, cũng sẽ nghe rất mực nghiêm trang. Như dường đây là chuyện của nhà chùa, hay có nghịch lắm (nếu bạn nhớ tới kiểu thi sĩ Nguyễn Hàn Chung ưa bỡn cợt) thì cũng có thể là những mối tình có bối cảnh sân chùa. Vậy mà không phải.

Không phải. Kinh đây không hề có nghĩa kinh điển hay đạo học gì. Kinh chỉ đơn giản là kinh, và muốn hiểu sao cũng được, nhưng không mang nghĩa tôn giáo chi cả.
Đọc tiếp »

Tết muộn

Posted: 11/02/2020 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân

Hiên Thư Các sáng nay nắng muộn
tết co ro trên cuống hoa tàn
con quạ núi bay lên bay xuống
tìm hương xuân trong khói sương tan.

tôi đứng trước sân hiên vắng lặng
ngó con đường chẳng thấy người qua
chỉ thấy bóng một làn mây trắng
trắng lơ phơ như tóc lão già.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Vũ Hán

bạn bè rất muốn gặp nhau
cà phê cà pháo đã lâu còn gì
kẹt mùa Vũ Hán không đi
thôi thì đành phải cách ly. an toàn
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Thượng úy Lê Quốc Tuấn, Tuấn Khỉ, công an quận 11 Sài Gòn cay cú thua bạc, xả súng bắn chết bốn người dân tại sòng bạc xã Tân Thạnh Đông, huyện Củ Chi. Trên đường chạy trốn viên thượng úy công an Tuấn Khỉ lại xả súng tiếp bắn chết người dân đi xe máy, cướp xe. Trong xã hội công an trị hiện nay, cả đội ngũ công an đông đúc đã trở thành kiêu binh, đã trở thành hung thần, thành tai họa của dân lành thì hành động của viên công an Tuấn Khỉ không phải bột phát, lẻ loi, con người công an Tuấn Khỉ không phải là cá biệt.

Thượng úy Nguyễn Việt Xô, con nhà nòi công an Thái Nguyên dẫn con trai nhỏ, một công an tương lai vào cửa hàng, cho con ăn xúc xích của cửa hàng và lấy mang đi, không trả tiền. Người bán hàng nhắc trả tiền, thượng úy công an Xô liền xửng cồ ném xúc xích vào mặt nhân viên nữ và đấm đá nhân viên nam. Hành động của viên thượng úy con nhà nòi công an Nguyễn Việt Xô là gì nếu không phải là côn đồ
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Virus Corona gây bệnh viêm phổi cấp hoàn toàn có thật
Lý Văn Lượng, một trong 8 bác sĩ đầu tiên ở Vũ Hán ngày 10-12-2019 đã cảnh báo điều này
Ngay lập tức anh bị dán băng keo bịt miệng
Bịt lương tri con người và trói chặt chân tay

Chân anh không được bước ra khỏi căn phòng dạy đạo đức ngành y
Tay anh không được gõ phím lên mạng truyền thông xã hội
Anh muốn thoát khỏi chiếc áo blouse đồng phục trắng rô-bô
Nhưng chỉ cần một nút bấm “on-off” của nhà cầm quyền Bắc Kinh đủ khiến anh quỳ gối
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Thơ: Doãn Quốc Vinh; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Doãn Hương
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Vy Khanh


Nhà văn Hồ Trường An (1938-2020)

Ông tên thật Nguyễn Viết Quang [theo HTA; nhà văn Nguyễn Thị Thụy Vũ thì cho biết vì trùng tên người nhà nên trên giấy tờ ghi là Nguyễn Viết Quâng]. Sinh ngày 11-11-1938 tại xóm Thiềng Đức, làng Long Đức Đông, tỉnh Vĩnh Long; nguyên quán làng Hương Thủy, Thừa Thiên. Năm 1967, đang học Dược khoa Đại học Sài Gòn bị động viên, khoá 26 trường Sĩ quan Trừ-Bị Thủ Đức. Biến cố 30-4-1975 xảy ra khi ông đang làm sĩ quan Thông tin Báo chí của Quân Đoàn III tại Biên Hòa.

Tham gia sinh hoạt văn nghệ, cộng tác với nhiều tờ báo xuất bản tại Sài Gòn trước 1975. Các bút hiệu khác: Đào Huy Đán, Đinh Xuân Thu, Đông Phương Bảo Ngọc, Hồ Bảo Ngọc, Người Sông Tiền, Nguyễn Thị Cỏ May, Đoàn Hồng Yến, Đặng Thị Thanh Nguyệt.
Đọc tiếp »

Trang Châu


Dr Li Wenliang
(1986-2020)

Anh tên Li
Li Wenliang
Cái tên tiền định của chia lìa bi thảm
Tôi cuối đường một đời áo trắng
Anh đầu non sức sống tràn đầy

Chúng ta không quen nhau
Chưa từng hay biết tuổi tên nhau
Chúng ta cách xa nhau ngàn vạn dặm
Lần đầu cũng là lần cuối
Nhìn thấy mặt anh
Chúng ta vẫn còn xa cách
Bởi một chiếc mặt nạ
Chiếc mặt nạ của ngăn chia
Yên lành và bệnh tật
Sự sống và cái chết!
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Cá trong lờ đỏ hoe con mắt
Cá ngoài lờ ngúc ngắc muốn vô.

(Ca Dao)

Sinh thời Lý Chánh Trung nổi tiếng là một nhân vật hoạt bát, năng nổ và khuynh tả. Tôi có ngồi nghe ông nói về dân chủ Nhã Điển (Athenian democracy) tại giảng đường Hội Hữu, ở Trường Văn Khoa Đà Lạt, chừng cỡ nửa giờ. Thay vì chỉ dậy cho sinh viên biết qua về nền móng dân chủ đầu tiên của nhân loại – khởi thủy khoảng thế kỷ thứ VI, trước Công Nguyên – ông dùng phần lớn khoảng thời gian ngắn ngủi này để chê trách cái thể chế dân chủ bất toàn của miền Nam.

Cả hai nền Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hoà đều có không ít khiếm khuyết (về rất nhiều mặt) nên những điều G.S Lý Chánh Trung nói không có điều gì sai cả. Nó chỉ trật ở chỗ ông đã lạm dụng khuôn viên đại học, và quyền đại học tự trị, của nửa phần đất nước (theo chủ trương pháp trị) để làm cho nó thêm suy yếu đang khi phải đối diện với kẻ thù hung hiểm từ bên kia chiến tuyến.
Đọc tiếp »

Có cái gì đó sai sai

Posted: 07/02/2020 in Song Anh, Thơ

Song Anh

có cái gì đó sai sai
giữa ý đảng lòng dân
ông trời đã đưa con corona ra làm phép thử
lòng dân muốn biết chính xác số người bị nhiễm corona là bao nhiêu?
đảng bưng bít, che giấu
truy lùng những facebooker đưa tin không đúng ý đảng
hăm he
phạt vạ
Đọc tiếp »

Vợ thi sĩ

Posted: 07/02/2020 in Nguyễn Hàn Chung, Thơ

Nguyễn Hàn Chung
Tưởng nhớ một nhà thơ tài danh


Thiếu phụ quàng khăn xanh
Lê Phổ

Khi chúng mình sống gần nhau em rất ghét
lúc nào anh cũng nghĩ tới đổi mới thơ
vườn rau héo khô không chịu tưới
nồi cơm điện bữa sống bữa khê
lên face suốt ngày đùa với các cô các cậu
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm


Hoa lục bình
dinhcuong

Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai.
(Tản Đà, dịch Hoàng Hạc Lâu)

Ngày cuối tuần nào cũng như ngày hội, đường phố khu thủ đô tỵ nạn nầy đông khách lạ lùng. Thiên hạ các vùng chung quanh đổ xô đến, thi đua cùng với du khách từ những tiểu bang khác về. Nam thanh nữ tú thướt tha. Áo quần màu mè đủ vẻ đủ dáng. Những tiếng cười dòn tan yêu đời khắp chốn. Quán ăn được mọi người chiếu cố tận tình. Tiếng ồn ào đầy ngập buổi làm tạo nên một âm giai đinh tai điếc óc Chuyên. Nhiều khi vừa bưng thức ăn ra tiếp đãi khách Chuyên vừa tự hỏi không biết mình có thể tiếp tục công việc một vài tháng nữa hay không. Chẳng nặng nề cực nhọc gì, tiền típ lại khá, nhưng sao như có vẻ gì đè nặng tâm tư. Nhìn cử chỉ của tục khách càng thêm chán ngán: ăn uống vung vải, tung tóe, tăm xỉa răng và thức ăn vụn vất đầy trên bàn, giấy lau tay bung thừa, đổ tháo. Lại còn ơi ới kêu gọi mỗi khi thấy bóng dáng nàng bưng thức ăn lên cho bàn khác. Như là những kẻ có quyền, như là những ông chủ bự. Nhiều anh còn cố gằng giương cổ kêu to như sợ thực khách chung quanh không nhận ra tiếng mình trong đám đông ồn ào.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Nam Du và em

chiều qua đảo rất dịu dàng
em và biển mộng xuân tràn bâng khuâng
níu mây cho gió thật gần
cho tình tôi đậu trong ngần biển xanh

ơi nầy con sóng mong manh
nâng đôi gót nhỏ long lanh mắt người
từ em hồng thắm nụ cười
tôi về chạm khẽ một trời mộng mơ
Đọc tiếp »

Đầu năm

Posted: 07/02/2020 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

Mở nụ cười đầu năm
Một hoa mai nở sớm
Một bầu trời thăm thăm
Lời đầu tiên chim hót

Có loài ong tích mật
Thất tình nhụy phấn hoa
Qua màn sương trời đất
Rớt chút tình giao ca
Đọc tiếp »

Tôi tố cáo

Posted: 06/02/2020 in Bình Luận, Nguyên Ngọc

Nguyên Ngọc

Trong nhiều năm qua, nhân dân thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, thuộc thủ đô Hà Nội, dưới sự lãnh đạo của một số lão nông tri điền đứng đầu là Cụ Lê Đình Kình đã kiên trì đấu tranh quyết giữ cánh đồng Sênh mà cha ông họ đã khai thác, bồi bổ, xây dựng từ ngàn đời, và từ trước đến nay chưa hề có bất cứ lệnh thu hồi của nhà nước cho bất cứ mục đích gì, chống lại âm mưu cướp đoạt cánh đồng này của chính quyền Hà Nội cấu kết với một nhóm lợi ích có tính chất mafia. Cụ Lê Đình Kình là một đại lão nông, năm nay đã 84 tuổi, là một chiến sĩ cách mạng, 58 tuổi đảng, là cựu chiến binh trung kiên của mấy cuộc chiến tranh chống ngoại xâm, là bậc hiền nhân được nhân dân rộng rãi coi là một vị Bồ Tát nhân hậu và ôn hòa, luôn chủ trương chấp hành mọi chủ trương đường lối đúng đắn của Đảng và Nhà nước, trung thành triệt để với quyền lợi chính đáng của nhân dân.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Chuyện tình thời Corona

trả lại em răng trắng môi hồng
và đôi má bồng bềnh lục địa
tình đã bị bao vây bốn phía
đành cúi đầu chấp nhận phân chia.

trả lại em sông đứt núi lìa
những thành phố dựng lên bia mộ
anh không muốn thành tên xấu số
hiến tế tình trong địa ngục vô danh.
Đọc tiếp »

Tượng đá

Posted: 06/02/2020 in Thy An, Thơ

Thy An

thế nào trong buổi dạo mát hàng ngày
tôi cũng đi ngang qua tượng đá
và cúi đầu chào
vì đá cũng có tâm hồn, biết nhận diện và đau khổ
người và đá bao lần ở bên nhau
quấn quýt vì đã viết chung lịch sử…
sự vô cảm của người đôi lúc nhiều hơn đá
vì thỉnh thoảng đá còn nhỏ lệ
giọt lệ của đá hiển linh hơn
bởi chân thật thương người
hơi thở con người tuy chứng minh sự sống
nhưng hơi thở của đá mới là thiên thu
Đọc tiếp »

Bửu Uyển

Vào dịp cuối năm 1984, một buổi họp mặt các cựu tù nhân chính trị được tổ chức ở San Diego. Xướng ngôn viên của buổi lễ cho biết: “Khi tôi xướng tên trại nào, nếu quý anh là trại viên của trại đó, xin đứng dậy và tự giới thiệu tên của mình để các anh em khác được biết”. Nhiều trại cải tạo ở miền Bắc được lần lượt xướng tên như “Phong Quang”, “Yên Báy”, “Vĩnh Phú”, “Thanh Cẩm”, “Lý Bá Sơ”, “Nam Hà”, “Phú Sơn” v.v… Trại nào cũng có năm bảy anh đứng dậy và giới thiệu tên của mình. Khi xướng tên trại Nam Hà, tôi đứng dậy và có thêm bốn anh nữa, trong đó có một anh, tự giới thiệu tên của mình là Lê Trung Đạo. Tôi lẩm nhẩm Lê Trung Đạo, Lê Trung Đạo… sao tên nghe quen quá, hình như anh ấy ở chung đội với tôi thì phải. Khi phần giới thiệu các anh em trại Nam Hà chấm dứt, tôi đi đến bàn của anh Đạo, đứng đối diện và nhìn kỹ anh ấy. Tôi nhận ra anh Đạo ngay. Tôi ôm chầm lấy anh, và anh ấy cũng ôm tôi trìu mến. Tôi thì thầm bên tai Đạo: “Em còn nhớ anh không?” Đạo trả lời ngay: “Anh Uyển, mà sao em có thể quên được, thật vui mừng được gặp lại anh. Em trông chờ ngày này đã lâu lắm rồi!”
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Ở Phù Mỹ, nhớ chú hai mỹ hiệp

“bà con chòm xóm” năm nào (*)
tan thây nát thịt “câu vào câu ra”
đèo nhông phú cũ hà ra
bao nhiêu xương trắng hồn ma vẫn còn

(*) tác phẩm của Võ Phiến
Đọc tiếp »

Đồng Phụng Việt


Nhân viên y tế phun khử trùng ngoài khu vực
Bệnh viện các bệnh nhiệt đới ở Hà Nội hôm 30/1/2020

Sự lây lan chủng mới của virus Corona – đại dịch mới gây viêm đường hô hấp cấp đang cung cấp thêm ví dụ để người Việt nhận diện cơ hội sinh tồn của chính mình và con cháu mình trong thời thổ tả – thời xứ sở và dân tộc được đặt dưới “sự lãnh đạo tài tình, sáng suốt” của “đảng CSVN quang vinh”…

***

Người bình thường ắt sẽ có kiến thức tối thiểu để hiểu thế nào là dịch bệnh, từ đặc điểm cho đến cách thức ứng phó nên người bình thường ắt sẽ hoang mang khi nghe một Ủy viên BCH TƯ đảng CSVN đang giữ vai trò Chủ tịch thành phố Hà Nội tuyên bố: Phấn đấu để không có trường hợp nào nhiễm virus Corona (1)!

Xưa nay trong lịch sử nhân loại có bao nhiêu cá nhân ở vị trí lãnh đạo dám tuyên bố như vậy? Nếu có thể “phấn đấu” để không có bất kỳ ai trong mười triệu dân đang cư trú trên phạm vi có diện tích khoảng 3.300 cây số vuông mắc dịch, ông Chung sẽ trở thành người đủ tư cách vứt tòan bộ kiến thức về dịch tễ học của loài người vào sọt rác!
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Khói buổi chiều Đà Lạt hay sương

Men theo bờ suối Cam Ly mưa
tới Vạn Thành Thôn hoa đang mùa
len lách giữa ngàn thông rất cũ
nhớ hoài ai đó với mình trưa…

Ba mươi năm hơn người trở về
nhìn con suối trắng mấy lùm tre
nhìn thông xanh mướt không thay sắc
lạnh mái đầu người không nón che…
Đọc tiếp »

Lê Quang Thông

Ngày còn xanh mình thương nhau da diết.
Tới tuổi vàng, thắm thiết lạt dần đi.
Hỏi vì răng? Lúng túng nói vì…ri…,
cho qua chuyện, chẳng rõ ràng chi cả.

Em với anh ngày xưa là tất cả.
Đi ra đi vô, mắt liếc môi cười.
Đã quay lưng, mắt vẫn còn có đuôi.
Tuy là hai mà mê man thành một.
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm


Nhà văn Phan Tấn Hải

Giới văn học nghệ thuật cũng như giới tu học thường đọc sách về đạo Phật, ít nhứt là ở Mỹ, đều biết một người viết lách rất khiêm cung và thiệt là đặc biệt: đó là nhà thơ Phan Tấn Hải.

Phan Tấn Hải đầu tiên bước vào làng văn bằng thi ca nên người đời gọi anh là thi sĩ. Cái danh vị đó theo anh, dính luôn dầu sau nầy anh viết văn xuôi nhiều hơn, hay những năm gần đây anh cống hiến cho đời nhiều đầu sách về những vấn đề của Phật học, của kinh điển, những vấn đề mà nhiều vị thượng tọa, hòa thượng có nhiều năm tu tập chưa chắc đã thấu hiểu hay trình bày mạch lạc như anh.

Tôi nói anh đặc biệt vì ngoài đời anh nho nhã, khiêm nhượng, đối với ai cũng hết lòng thân thiết, giúp đỡ chân tình nếu có dịp. Trong sách vở anh viết cả chục cuốn sách về đạo Phật mà quyển nào quyển nấy cũng hình thành do sự tham khảo nhiều nguồn sách về vấn đề sẽ trình bày và đều được ký tên một cách khiêm nhường: Nguyên Giác, không có chữ gì trước đó hay sau đó.
Đọc tiếp »

Yên Nhiên | Locphuc.

Tìm một ánh sao

Đắm đuối làm sao ánh mắt nhìn
Từ trong thăm thẳm chốn u minh
Vầng trăng chiếu rạng ngời tinh tú
Bắc đẩu lung linh khẽ cựa mình
Dõi bóng ngân hà xa diệu vợi
Soi hồn tìm lại vết hương trinh
Đêm khuya sáp nến âm thầm nhỏ
Hạt bụi trần ai vẫn nặng tình
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Nguyễn Trọng Tín đánh xe tới nhà tui, nói, tui nói với ông một câu rồi tui dzề: Dzụ Đồng Tâm cho biết điều quan trọng này: Thực sự chính quyền này không phải của dân. Dzậy thôi! (Nguyễn Quang Lập)

Tôi vẫn thường nghe nhiều người bất đồng chính kiến ở VN than phiền là họ bị theo dõi, trông chừng, hay canh giữ tại nhà. Tưởng sao chớ chỉ có “bị” thế thôi thì cũng đâu có phiền phức gì cho lắm. Ấy thế mà không ít vị liền công khai bầy tỏ sự phẫn nộ với chính phủ vì đã biến tư thất thành lao thất, khiến họ trở nên những tù nhân ngoại trú, xâm phạm vào quyền tự do căn bản của người dân, bất chấp nhân quyền hay luật pháp …

Những tố giác thượng dẫn dù không sai nhưng, xem ra, có hơi quá đáng. Khách quan mà nói thì nhà nước hiện hành chỉ trấn áp (qua loa) cỡ đó thôi là … tử tế lắm rồi. Chứ cứ theo như tôi biết, cách đây chưa lâu (lắm) thì sự việc còn tồi tệ hơn rất nhiều mà có thằng dân nào dám ho he, hó hé hay than van gì đâu. Quá lắm thì cũng chỉ dám than thở với vợ là cùng:
Đọc tiếp »

Tân sinh nghi hành

Posted: 04/02/2020 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh

Hồi xưa ta viết sinh nghi hành
Vợ nghi chồng, em út nghi anh
Cha nghi con cái, bè nghi bạn
Thủ trưởng thì nghi hết ban ngành
Láng giềng dòm ngó nghi hàng xóm
Ngoài đường nghi phố chứa lưu manh
Ngay ta khi viết bài in báo
Cũng nghi mình kiếm chác công danh
Trời ơi, mọi chuyện sinh nghi thiệt
Chén kiểu thường nghi kỵ chén sành
Đọc tiếp »