Phan Tấn Hải

Tập hồi ký nhan đề “Trung Kiên với Lý Tưởng: Cuộc Phiêu Lưu Saigon-Kabul” của Tiến Sĩ Kinh Tế Đinh Xuân Quân gói gọn gần trăm năm lịch sử của gia tộc ông dự kiến sẽ ra mắt tại Quận Cam vào giữa tháng 2/2020.

Buổi giới thiệu sách sẽ thực hiện tại: Westminster Community Service Center, 8200 Westminster Blvd, Westminster, CA 92683 vào ngày 15/02/2020 từ 1:00pm-4:00pm.

Trong khi chúng ta thấy rất nhiều tập hồi ký về thời kỳ những năm sau 1975, sách này của TS Đinh Xuân Quân sẽ kể về gia tộc họ Đinh xuyên suốt gần 100 năm lịch sử, chiếu rọi thêm ánh sáng về thời Việt Minh tan rã, dẫn tới thời kỳ CSVN truy sát người quốc gia, rồi tới thời kỳ Đệ nhất và Đệ nhị Cộng hòa, và thời kỳ sau 1975.

Trong tập hồi ký có ghi lại một số sự kiện, từ điểm nhìn và hoàn cảnh của tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua thời kỳ Hoàng Đế Bảo Đại — trong đó, thân phụ tác giả Định Xuân Quân là cụ Đinh Xuân Quảng từng giữ các chức Bộ Trưởng trong nhiều nội các của Thủ Tướng Nguyễn Phan Long, Thủ Tướng Nguyễn Văn Xuân, Thủ Tướng Trần Văn Hữu, Thủ Tướng Hoàng Thân Bửu Lộc — trở về nghề thẩm phán dưới thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm, soạn thảo Hiến Pháp Đệ Nhị Cộng Hòa và tranh cử Quốc Hội lập Hiến (1966-1967)…
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

3 ngày tết
tôi đi ra rồi đi vào
căn nhà không một bóng người

căn nhà đó là của tôi
cổng đóng chặt
cửa chính mở một cánh
trên bàn thờ 3 cây nhang đang cháy dở
thắp mời tổ tiên, ông bà, cha mẹ, anh em
những người đã mất
về ăn tết
Đọc tiếp »

Hai Le

Tôi có một người cha già, tàn tật, cụt một chân. Khi tôi sinh ra đời bố tôi cũng đã gần 50 tuổi. Trong một thời gian dài, bố tôi đóng vai trò của một người mẹ, tuy di chuyển khó khăn, nhưng ông lo lắng cho tôi không còn thiếu một thứ gì. Bạn bè thường gọi là “ông nội trợ” và khen là đàn ông mà bố tôi có đầy đủ các đức tính của người phụ nữ Á Đông “công, dung, ngôn, hạnh”, nuôi con khéo léo không ai bằng.

Hồi còn bé, tôi không hiểu được, vì sao không phải mẹ tôi, mà lại là bố tôi luôn luôn ở nhà chăm sóc cho tôi? Từ từ tôi mới nhận ra, trong đám bạn bè, tôi là người duy nhất luôn luôn có người bố bên cạnh. Thiếu tình mẹ, tuy nhiên, tôi cũng cảm thấy an ủi, mình là người rất may mắn, còn hơn nhiều đứa trẻ thiếu cả tình thương của cha lẫn mẹ.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Thơ, mồng Ba tết…

mồng-ba-tết hương Xuân còn chưa bớt
con ra phờ-ri-quay kịp cà thẻ kịp giờ làm
cháu nội ngoại vội vô trường xếp hàng cùng các bạn
bà xả thắp nhang Ôn Mệ rồi rồ máy xe hơi

bỏ trơ dáng ngồi năm mới ghé chiều đời
dưới mái hiên trăng sáng mồng-ba-Tết
con trâu già nhai lại đời khánh kiệt
thấu lẽ thường hằng đau (nhức) mổi qua năm
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Đảng búa liềm Việt Nam chọn ngày 3.2.1930 là ngày khai sinh tổ chức của họ. Từ đó, sau khi cướp được chính quyền và cướp được một vùng lãnh thổ để vỗ ngực xưng hùng xưng bá và ngạo ngược cưỡi đầu cưỡi cổ dân, hàng năm, cứ đến ngày sinh của đảng búa liềm, cả hệ thống truyền thông dối trá, lừa bịp của nhà nước búa liềm lại chạy hết công suất kể công lao tưởng tượng của họ. Nhờ có đảng, đất nước mới có độc lập, người dân mới có được cuộc sống như ngày hôm nay.

Ngoài những tội ác man rợ với người dân, đảng búa liềm khát máu đã để lại những trang đau thương đẫm máu nhất trong lịch sử Việt Nam. Ngoài những tội tày trời với quá khứ dựng nước và giữ nước vẻ vang của cha ông, đảng búa liềm ô nhục đã xẻ hàng ngàn cây số vuông đất biên cương, hàng vạn hải lí biển dâng cho vương triều búa liềm Đại Hán. Đảng búa liềm Việt Nam còn tội ác thăm thẳm không thể định lượng, không thể cân đo bằng đại lượng vật chất mà chỉ có thể tính bằng đại lượng vô giá là thời gian, bỏ phí thời gian vàng phát triển, giết hại, đọa đày, uổng phí những thế hệ vàng người Việt.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh


Biếm họa của Niels Bo Bojesen trên báo Jyllands-Posten của Đan Mạch

Người tính không bằng Trời tính
Không phải tự nhiên mà Thiên Lôi Corona giáng xuống đầu
Không phải tự nhiên mà cúm A H5N1 bồi thêm một búa
Thi sĩ Thôi Hiệu đội mồ qua Vũ Hán bây giờ cũng đố dám đề thơ ở Hoàng Hạc Lâu

Bể xanh giờ đã hóa thành ruộng dâu
Nước Trung Hoa thơ mộng của em Dìn, của nhà thơ Hồ Dzếnh ngày xưa giờ không còn “các chú”
Không còn những di dân Chợ Lớn Sài Gòn đêm đêm kể chuyện công hầu
Mà là nơi xuất phát của yêu tinh, quỷ dữ
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Isumi Kyoka
Phạm Đức Thân dịch bản tiếng Anh The Surgery Room do Charles Shiro Inouye chuyển ngữ từ nguyên tác Gekashitshu của Izumi Kyoka.

Isumi Kyoka (1873 – 1939), tác giả hiện đại của Nhật với khoảng 300 tác phẩm đủ loại (tiểu thuyết, truyện ngắn, kịch…) mà một nửa liên quan tới hiện tượng siêu nhiên, huyền ảo. Phòng Mổ ở vào giai đoạn đầu trước tác, nên còn mang dấu ấn lãng mạn, thuật lại cái chết liên quan đến ngoại tình tư tưởng giữa một nữ bá tước và một bác sĩ giải phẫu. Cuối cùng bà đã mượn tay người yêu vô vọng để tự tử trên bàn mổ. Có thể coi đây là một loại truyện luận đề, phê phán bất công xã hội với những định chế khắt khe như gia đình chẳng hạn. Trong một môi trường xã hội cởi mở khác họ chưa chắc đã phải hy sinh như vậy. Và về mặt đạo lý, khó có thể kết luận họ có tội hay không.

PHẦN 1

Ca mổ sắp diễn ra tại một bệnh viện ngoại ô Tokyo. Nữ bá tước Kifune là bệnh nhân và bạn thân của tôi, bác sĩ Takamine sẽ thực hiện ca mổ. Thôi thúc bởi tánh hiếu kỳ, tôi nài nỉ Takamine cho tôi tham dự. Tôi bịa chuyện mình là họa sĩ, sẽ học hỏi được nhiều khi chứng kiến mổ xẻ. Cuối cùng tôi thắng.

Sáng hôm đó tôi rời nhà sau 9 giờ một chút, và kêu xe kéo tới bệnh viện. Vào trong tòa nhà, tôi đang đi dọc xuống một hành lang dài hướng tới phòng mổ thì thấy từ cánh cửa đầu kia hành lang xuất hiện một toán nhỏ phụ nữ có vẻ như gia nhân của một gia đình quý tộc. Chúng tôi chạm trán khoảng giữa hành lang.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Thanh

Em ngồi
Phát Khẩu Trang miễn Phí
Để phòng chống Dịch Cúm Vũ Hán
Kín miệng che Khẩu Trang
không cười nói được
Em mỉm cười qua ánh mắt buổi Xuân sang

Mắt em vui…, vẽ bao lời mời mọc
Xanh biếc màu trời hững sáng hừng đông
Phất phơ gió vờn dăm vài sợi tóc
Thoảng hương Sen hớn hở nở trong lòng
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải


Tượng đài nơi Khu lưu niệm Nguyễn Du
ở huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh (Photo: VietnamPlus)

Thi hào Nguyễn Du (1766–1820) mang trong tâm rất nhiều nỗi buồn sâu thẳm… Đó là điểm nổi bật hiện ra khi đọc lại thơ Nguyễn Du, nơi đó từng trang sách, từng câu văn là những suy nghĩ rất buồn. Hình ảnh Nguyễn Du trong văn học Việt Nam đã trở thành một đỉnh cao ngôn ngữ, một tượng đài thi ca cho muôn đời sau, tuy tuổi thọ của cụ chỉ 54 tuổi (ghi nhận, một số sách cũ ghi rằng Nguyễn Du sinh năm 1765, nhưng các sách mới ghi theo Nguyễn tộc gia phả viết rằng Nguyễn Du sinh năm 1766).

Như thế, năm nay, năm 2020, là 200 năm tính từ năm cụ khuất núi. Nguyễn Du từng có thời xuất gia… Nếu cụ ẩn trong chùa, sống suốt một đời tăng sĩ, hẳn là chúng ta sẽ thấy sự nghiệp văn học của cụ mang ngôn phong khác; có thể sẽ là một Thiền sư để lại nhiều bài thơ Thiền và một số sách luận giải kinh điển. Nhưng khói lửa thời ly loạn đã kéo Nguyễn Du về với nội chiến phân tranh, và tâm hồn lãng mạn đã dẫn cụ về những những hình bóng giai nhân trong thơ (và cả trong đời thường).
Đọc tiếp »

Bắc Phong

MÙNG MỘT


(Tranh Bùi Xuân Phái)

toan đi chúc Tết một vòng
ông lý trưởng đã diện xong áo quần
cuối giường cứ đứng phân vân
hay ở nhà để vui xuân với bà
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm

Khánh Trường viết mau và truyện của anh thu hút, mặc dầu anh ở trong tình trạng mà người khác đã bỏ cuộc nhiều thứ từ lâu, kể cả tự lo cho mình. Anh phải lọc thận tuần ba lần và ngồi xe lăn hơn hai chục năm nay. Vậy mà con người ấy từ chối quyết liệt chuyện bỏ cuộc văn nghệ. Anh vẽ bìa cho bạn bè, anh vẽ tranh cho mình, anh viết truyện và lên facebook trao đổi nầy nọ với nhiều người.

Sức sống của anh mãnh liệt để không bị căn bịnh hủy diệt. Anh có mặt với đời sống văn nghệ. Anh đào sâu những ký ức được xây dựng bằng vốn sống gian nan và lầy lội của một nạn nhân, chứng nhân trong một xã hội tan rã do chiến tranh và hậu quả sau cuộc chiến của bên thua trận để tạo nên tác phẩm của mình.
Đọc tiếp »

Issac Bashevis Singer
Trần Doãn Nho chuyển ngữ

Issac Bashevis Singer là một nhà văn Mỹ gốc Ba Lan; đúng hơn, nhà văn Mỹ gốc Do Thái, sinh tại Ba Lan. Hầu hết truyện của ông đều viết bằng tiếng Hébreu và Yiddish, ngôn ngữ Do Thái cổ và lấy bối cảnh của những ngôi làng nhỏ hoặc những khu nhà ổ chuột ở Ba Lan, nơi có các cộng đồng Do Thái cư ngụ, trước thế chiến thứ 2. Nghệ thuật viết văn của ông xuất phát từ truyền thống kê chuyện dân gian vốn rất phổ biến ở vùng Đông Âu qua hàng nhiều thế kỷ. Ông viết không cần trau chuốt, mà để cho giòng văn chảy ra một cách tự nhiên. Ông được tặng giải Nobel văn chương năm 1978. “Taibele and her Demon” (Taibele và Con Quỷ), một trong những truyện ngắn hay nhất của Singer, được chọn đưa vào tuyển tập “World’s Best Contemporary Short Stories”, bản tiếng Anh của Mirra Ginsber, do tạp chí Short Story International xuất bản năm 1966. Bản dịch Việt này đã được đăng trên tạp chí Sông Hương (Huế, Việt Nam) số 41, tháng 02 & 3/1990 với phụ bản của nhà thơ Nguyễn Đính (1942-2018). Dịch giả nhuận sắc lại tháng 10/2019.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Em như áng mây

em như một áng mây trôi
về đây lượn giữa đời tôi mấy vòng
một vòng đã thấy khổ lòng
mấy vòng hồn chắc phập phồng muốn bay
tiếc tôi chẳng có tay dài
vươn lên để giữ bờ vai trữ tình.
Đọc tiếp »

Las Vegas du ký

Posted: 31/01/2020 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Những bụi xương rồng cúi đầu khóc
Gió táp từng cơn rát mặt mày.
Trùng trùng núi đá, tưng bừng nắng.
Sự sống dường trốn biệt nơi này.

Cảnh như sao Hoả mùa tận diệt
Xe lao vùn vụt nhanh thật nhanh.
Những vách đá đen mùi chết chóc.
Dựng đứng, cheo leo xây trường thành.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý
Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do
(Ca dao)

Cứ theo như lời của nhạc sỹ Văn Trí, tác giả bản Hoài Thu (Ly Tao ấn hành 1959) thì Đà Lạt – vào thời điểm này – còn là một nơi hoang dã:

Mùa Thu năm ấy
trên đường đến miền cao nguyên
Đà Lạt núi rừng thâm xuyên
Thác ngàn nước bạc thiên nhiên…

Mùa Thu năm ấy, tôi còn là một đứa bé vừa đến tuổi cắp sách đến trường. Cũng như bao nhiêu bạn bè cùng lứa, lớn lên giữa núi rừng thâm xuyên, trước ngực chúng tôi thường đeo tòng teng một chiếc nạng giàn thung (hay còn gọi là ná bắn chim) dù chưa có đứa nào bắn trúng được một con chim cả. Đích nhắm duy nhất mà chúng tôi có thể ghi được “thành tích” là những cái biển tên đường.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Corona không phải là bia

trong vũ trụ bên nầy
siêu vi khuẩn corona xôn xao
rừng người mang khẩu trang ngược xuôi
xuôi ngược khẩn trương chạy trốn cái chết
không chốn an lành
làm ơn bật đèn cảnh báo
bộ xương cách trí cầm lưỡi hái chận các ngả đường
Đọc tiếp »

Trần Đức Phổ

Đám cưới Chuột

Cũng kèn cũng lọng kém ai đâu?
Đám rước đông vui đủ sắc màu
Đằng trước oai phong con tuấn mã
Phía đuôi diễm lệ kiệu nàng dâu
Quan Mèo hống hách vênh vênh mặt
Dân Chuột lom khom cúi cúi đầu
Chồng quý vợ xinh đời mỹ mãn
Phúc lành đôi trẻ vạn ngày sau.
Đọc tiếp »

Đỗ Đức
(Viết sau ngày giỗ mẹ)


Mẹ con
Lê Phổ

Ở đời có những chuyện chỉ gặp một lần mà nhớ mãi không quên.

Câu chuyện thời học vỡ lòng tôi đã từng có lần kể trong một bài viết. Ngày giáp tết, bố bảo cầm bánh thuốc lào Vĩnh Bảo bọc lá chuối khô và một chai rượu sang biếu ông Giáo Nhâm. Ông là giáo làng, người khai tâm chữ nghĩa cho tôi.

Tôi nhanh nhảu ôm đồ lễ sang nhà ông giáo… Nhận quà biếu xong, bỗng thấy ông cầm cái roi mây lên dứ dứ: Về mặc quần vào! Lúc ấy tôi giật mình hóa mình cởi truồng.

Những năm ấy, nông thôn nghèo lắm. Cả năm vào dịp tết mẹ mới may bộ quần áo mới, có chiếc quần dài, còn quanh năm quần cộc hoặc cởi truồng! Câu thành ngữ “Gìa bát canh, trẻ manh áo mới” với lứa tuổi lớn lên trong cách mạng, chẳng ai quên, giờ nhắc lại vẫn cay sống mũi vì cái nghèo.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Mùa xuân dang dở

Ta yêu nhau một thuở
Mùa xuân rộn bên trời
Có mai vàng hé nở
Tình xuân nồng chơi vơi

Con bướm vàng hôn nhẹ
Xôn xao nụ hoa vàng
Mùa xuân về thật khẽ
Trong tay người bâng khuâng
Đọc tiếp »

Chu Nguyên Thảo

Tết về tới rồi mà bà không về
Mai sắp nở rồi mà bà đang xa quê
Lặn lội tăng ca quật quần trong hãng
Thương con nhớ nhà ngoài trời tuyết rơi

Tôi ở xa xôi ngồi im nghĩ tới
Phải thế không bà? thì thôi cũng tội
Phải thế không bà? thương khoan khóc vội
Giọt ngắn giọt dài biết nhờ ai lau
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh


Nhà văn Hồ Trường An (1938-2020)

Hồ Trường An là một tác giả có sức sáng tác sung mãn và liên tục có mặt trong cả 20 năm văn học miền nam và hơn 30 năm văn học ở hải ngoại. Vừa là nhà văn, nhà thơ, người nhận định văn học và âm nhạc, những tác phẩm phong phú và đa dạng của ông đã tạo thành một vóc dáng tác giả có nhiều cống hiến cho nghệ thuật.

Hơn thế nữa, đời sống thực tế và đời sống văn chương của ông cũng có nhiều chi tiết thú vị. Cũng như giữa tác giả và tác phẩm có nhiều liên hệ đáng chú ý.

Hồ Trường An tên thật là Nguyễn Viết Quang sinh năm 1938 tại Long Ðức Ðông, tỉnh Vĩnh Long và hiện sinh sống từ năm 1977 ở thành phố Troyes, Pháp cho tới bây giờ. Trước năm 1975, ông học Ðại Học Dược khoa nhưng chưa tốt nghiệp và động viên Khóa 26 sĩ quan trừ Bị Thủ Ðức rồi phục vụ tại hai chi khu Trị Tâm và Lái Thiêu thuộc tiểu khu Bình Dương từ năm 1969 đến năm 1971. Sau ông thuyên chuyển về Ban Thông Tin Báo Chí Quân đoàn III tại Biên hòa tới khi mất nước. Trong khoảng thời gian này ông vẫn liên tục tham gia sinh hoạt văn nghệ và là cộng tác viên của nhiều tờ báo xuất bản tại Sài Gòn trước ngày 30 tháng tư năm 1975 như tranh Thủ, Tiền Tuyến, Tin Sách, Bách Khoa, Ttin Văn, Tiểu Thuyết Tuần San, Bút Hoa, Vấn Ðề, Văn Học…
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn
Nhớ một thời Việt Chiến Toại/Tuyên/Hùng, Virginia USA


Nhà văn Hồ Trường An (1938-2020)

Ðọc Hồ Trường An

[Thiên đường tìm lại]

Ngủ. chìm khuôn mặt. trẻ thơ
cơn mộng thắm đâu giữa mùa xanh non
đánh thức mắt môi
chín ròn
trái. xui cắn ngập bờ son điệp trùng
diễmdiễm
ngày êm tơ nhung
hồng tươi bông nhũ
ngập ngừng. cánh. nâng
vườn ngọ
hoa cỏ phật phần
rướn sâu chồi biếc
tràn ân sủng
đời
mộng nằm
khuôn rập đưa thoi
nhịp nghiêng hư hảo
ngọa đồi trăng
mê.
Đọc tiếp »

Hồ Trường An

Gần sân vận động tỉnh Vĩnh Long, cách một con lộ tráng nhựa là nhà máy đèn vào đầu thập niên còn chạy bằng than đá. Cũng theo con lộ đưa về một cái gò cao có trồng một cây da trên đỉnh gò. Dưới bóng rậm rịt của cây da, người ta xây một cái miễu mái ngói tráng men đỏ lẫn men mày thúy lục, mặt tiền sơn son thếp vàng. Trong miễu, nhang thắp suốt ngày. Người ta gọi cái miễu đó là miễu Cây Da Cửa Hữu. Ở đây gần Thánh Thất Cao Ðài, chủng viện đạo Gia Tô, trường tiểu học Vĩnh Long, bịnh viện Thánh Minh. Xa hơn nữa, ném về miệt Công-xi Heo, là lò heo và đất thánh An nam.
Đọc tiếp »

Nguyên Giác

(Xin ghi vài ý thơ, sau khi đọc Tuyển tập “Hiu Hắt Quê Hương Bến Cỏ Hồng” của HT Thích Phước An gồm các bài tùy bút viết về các nhà thơ Huyền Không (HT Mãn Giác), Quách Tấn, Bùi Giáng, Phạm Công Thiện, Tuệ Sỹ, Hoài Khanh, Nguyễn Đức Sơn và nhà văn Võ Hồng.)

THẦY PHƯỚC AN

Theo mẹ một thời chạy loạn
bốn ơn nghe nặng hai vai
tuổi thơ vào chùa học đạo
thức nghe sanh tử đêm dài.

Thơ đọc chen vào kinh tụng
thấy đời như có như không
nước mắt ngập tràn ba cõi
đêm dài kể chuyện quê hương.
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Sáng mồng một tết năm trước, Kỉ Hợi, ông bạn già Lê Phú Khải phôn gọi tôi đến cuộc gặp với mấy ông bạn viết Lưu Trọng Văn, Hoàng Dũng ở Sài Gòn, Nguyễn Thọ từ Koln, Germany trở về. Chúng tôi ngồi cà phê vỉa hè thanh thản cảm nhận tiết tấu lãng đãng của mùa xuân đất nước, lắng nghe giai điệu dìu dặt của cuộc sống Sài Gòn trong ngày thư thả tết nhất. Năm nay, mồng ba tết Canh Tý tôi vẫn không muốn ra khỏi nhà.

Theo lịch ta, tháng chạp được gọi là tháng tết và tháng giêng là tháng xuân. Cuộc thảm sát kinh hoàng diễn ra ở làng quê hiền hòa Đồng Tâm thuộc địa lí kinh kì Hà Nội đúng ngày rằm tháng tết Canh Tý năm nay làm bàng hoàng lương tri con người, phủ một bóng đen tăm tối lên tết Canh Tý và đè nặng trĩu trong lòng tôi.
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Phan Ni Tấn


Phan Ni Tấn
qua nét vẽ Nguyễn Hữu Thời

Hổm rầy thím Khả cứ mắc cười hoài. Ngộ một cái là thím không cười mím chi cọp hay tủm tỉm cười như thường ngày mà đương làm bếp hay đương ngồi chơi bất thần thím đều ré lên cười khe khé. Tội nghiệp chú Ngón, chồng thím Khả, đương ăn cơm, coi TV hay đương ngon giấc kê vàng nghe thím cười ré lên chú thẩy đều giật nảy mình, văng cả cái thần hồn xuống đất. Té ra thím Khả nhớ lại chuyện tình của chú Ngón hôm sinh nhật tuần rồi chú vui miệng kể ra làm thím cười tới lộn ruột.

Mình biết hông. Hồi đó, con nhỏ hàng xóm nó để ý tới tui, thương tui hồi nào, mụ nội tui cũng hổng biết. Thấy tui tỉnh khô (có biết gì đâu mà hổng tỉnh) cùng tụi bạn suốt ngày cà nhõng trong xóm con nhỏ đâm bực. Có lần đi ngang qua mặt tui nó hứ một tiếng tui tưởng nó “hứ” thằng bạn. Lần khác tui đương ôm eo thằng em cùng lớp lê la ngoài phố, thình lình ở đâu hổng biết, nó xộc tới thò tay nhéo eo ếch tui một cái nhảy dựng. Đau quá tui xuýt xoa cắm đầu chạy dìa nhà… mét má. Tưởng được má binh ai dè bị bả rầy cho một trận: “Con ơi là con! Mầy gần 16 tuổi đầu chớ còn nhỏ nhít gì đâu mà để người ta ăn hiếp”. Nói thiệt dzới mình lúc đó tui đâu có dám khai con gái ăn hiếp tui, mặc dù nó đứng chỉ ngang ngực tui, dzới lại tui búng một cái là nó dzăng… “trên từng cây số”.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Mậu gì!

giao thừa pháo nổ rùm beng
chơi trò “té nước …” súng chen đùng đùng!
tổ tiên chưa kịp mừng xuân
hồn xiêu phách lạc. một rừng máu xương
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Tôi giờ nương náu chốn quê xa…

Nhân Tết Tây vừa, mới qua đâu chừng gần tháng, Tết Ta lại nhón bước tìm về, sớm hơn thì thời bao năm…trôi giạt.

Ngồi dưới hiên trăng mải mê ngó Rằm tháng Chạp [là tháng Chạp quê nhà chớ quê xa giờ đang cạp tháng Giêng]. Rồi, cũng, ngồi dưới hiên trăng ngó mấy cụm Thủy Tiên phô bày vẻ dáng. Thiệt là “đến hẹn lại lên”. Thời tiết giao hòa. vừa đúng độ cho Thủy Tiên nở nụ khai Xuân. Mọi năm thì lầm lì chưa khai nụ. Năm ni…
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Nửa đêm nghe tiết giao mùa
Tiếng chuông trừ tịch bên chùa lan xa
Thềm xuân thức giấc cỏ hoa
Chim ngàn cất giọng vỡ toà khói sương .
Ừ, thì thôi,
Khúc nhạc buồn
Trôi xa về nẻo hoàng hôm xưa rồi  Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh
Gửi 20 triệu cư dân ĐBSCL sống trong cảnh hạn mặn và thiếu nguồn nước ngọt
Gửi Nhóm Bạn Cửu Long

Hình 1: TỪ NGUỒN NƯỚC BIỂN. Poseidon Water / Carlsbad Desalination Plant, nhà máy khử mặn từ nguồn nước biển qua kỹ thuật thẩm thấu đảo nghịch / reverse osmosis mỗi ngày sản xuất / cung cấp 50 triệu gallons nước/ ngày (190,000 mét khối), là nguồn nước uống tinh khiết cho 400,000 ngàn cư dân Quận San Diego. Nhóm Bạn Cửu Long đi thăm khu nhà máy khử mặn Carlsbad lớn nhất nước Mỹ; từ phải: Ngô Thế Vinh, Jessica H. Jones Director of Communications, Phạm Phan Long. [photo by Ngô Minh Triết] (1)
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Đêm Giao Thừa không ngủ được
Ngoài Bắc mưa giông sấm sét ầm trời
Trong Nam những con tắc kè xa quê kêu não nuột
Thành phố vắng rừng mà như có ma trơi

Đáng lẽ giờ này cánh đồng Sênh đã mặc áo mới tinh khôi
Cụ Lê Đình Kình ngồi nhà chờ cháu con chúc phúc
Người lính già kể chuyện Nguyên Phong bẻ nạng chống trời
Và tiếp tục kể chuyện giữ làng giữ đất
Đọc tiếp »

Ngự Thuyết

Tuyết! Đấy là cái ám ảnh dai dẳng của tôi trong một thời gian rất dài. Nước tôi không có tuyết, và lẽ dĩ nhiên cũng không có nhiều món đặc trưng khác của Tây, của Tàu, của Châu Phi chẳng hạn, thế nhưng ước mơ của tôi được thấy tuyết tận mắt là tha thiết hơn cả. Nhớ thời còn học Trung Học, gặp đâu đó một câu thơ hay câu hát I’m dreaming of a White Christmas, cái ước mơ đó càng thêm ray rứt, như mơ về một chốn bồng lai tiên cảnh nào đó mà kiếp này mình không bao giờ đến được. Trong những giấc mơ đó, tôi thấy tuyết đẹp vô cùng dù tôi cũng biết có những cơn bão tuyết làm chết người.
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm

Gió ơi gió đừng thổi rụng những cành mai
Bên hốc núi đã khắc hồn lịch sử
Gió ơi gió trăm năm rồi khách lữ
Về đền thiêng quấn quít bóng tiền nhân

Suốt lộ trình thấm thoát gót thanh xuận
Tóc bạc trắng, ngựa vẫn chưa tới đich
Tiếng lục lạc thắm quanh hồn cô tịch
Suốt đời reo bên nỗi nhớ đầy vơi!
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

Trong khi chờ năm mới, một trong những niềm vui lớn là có vài ngày thư thả để lòng lắng xuống, mở trang sách xưa để đọc lại thơ Thiền… Năm nay, niềm vui của tôi là đọc tác phẩm “Thơ Thiền Lê-Nguyễn Zen Poems” – một tuyển tập song ngữ Anh-Việt, một công trình văn học mất hơn 10 năm để thực hiện.

Bản sách giấy trong lần xuất bản 2019 của NXB Hội Nhà Văn chỉ in 500 ấn bản, dày 160 trang, trên khổ giấy quý 25 X 25 cm.

Chủ biên là Nguyễn Bá Chung; dịch thơ tiếng Việt là Nguyễn Duy – Nguyễn Bá Chung; dịch thơ Anh ngữ là Sam Hamill – Nguyễn Bá Chung; Hòa Thượng Thích Phước An viết Lời giới thiệu (trang 11-13); Nguyễn Duy Sơn thực hiện phần hình ảnh; Nguyễn Duy thiết kế tổng thể; Võ Anh Thơ thiết kế mỹ thuật.
Đọc tiếp »

Thương

Posted: 27/01/2020 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn
Canh Tý khai bút


Hoàng Xuân Sơn
Thanh Trí

80
sầm sập tới
gần
dậm chân tại chỗ bần thần
nghe xanh
ngày nào. lộc. mới cốm chanh
vài khúc mộng nổi
loành quành
vai
lưng  Đọc tiếp »

Om sòm trên vách

Posted: 24/01/2020 in Phiếm, Song Thao

Song Thao


Bìa báo Xuân Tiếng Chuông năm Canh Tý 1960
do họa sĩ Lê Trung vẽ

Năm 1954, di cư vào Nam, gia đình tôi mua được một căn nhà nhỏ bên Vĩnh Hội. Nhà vách ván, lợp tôn, hồi đó mua khoảng 50 ngàn. Nhà nằm trên một con hẻm, cắt ngang đường Bến Vân Đồn, gần cầu Ông Lãnh. Nhà chỉ có ở một bên hẻm, bên kia là chiếc tường cao và dài suốt hẻm của một hãng làm phân bón rất lớn có tên tây mà tôi không còn nhớ. Hẻm không có tên, số nhà xuyệc (sur) vài cái chồng lên nhau trên đường Bến Vân Đồn. Dân chúng quen miệng gọi là hẻm Hãng Phân. Cái tên không chính thức bỗng một ngày đẹp trời trở thành tên chính thức. Thành phố cho dựng bảng tên đường ở đầu đường với cái tên “Hẻm Hãng Phân” bảng xanh chữ trắng rất trang trọng. Vậy là chết con dân! Các anh chị tuổi bồ bịch bỗng rơi vào một tình trạng dở khóc dở cười. Thư từ biết để địa chỉ sao cho khỏi bốc mùi!
Đọc tiếp »

Phạm Đình Chương

Nhạc và lời: Phạm Đình Chương; Trình bày: Hợp ca Asia
ban_ky_am

Nguồn: Hợp âm Việt

Ngô Văn Ban

Thứ nhất đom đóm vào nhà
Thứ hai chuột rúc, thứ ba hoa đèn

Nghe chuột rúc, theo người xưa là điềm báo sự may mắn sẽ đến. Con chuột, một con vật đã đem đến cho loài người biết bao dịch hoạ như dịch hạch, phá hoại mùa màng, là mối hiểm hoạ ở các kho hàng, trên tàu biển, trong nhà. Chúng đụng đâu là cạp, gặm, khoét, xé, xoi… tới đó. Chúng làm hang, làm ổ đẻ tứ tung. Con vật như thế, khi rúc lên, lại đem đến điều may mắn cho con người sao? Lại nữa, một con vật mà trong câu đố dân gian đã nói lên tính cách không gì tốt đẹp cả: Vừa bằng quả mướp, ăn cướp cả làng. Thế mà lạ thật, trong 12 con giáp, chuột lại đứng đầu.
Đọc tiếp »