Thái Bình
Cầu Gành sập
Trần Lập qua đời
Rock chưa được lên ngôi
Mà là gã khùng cưa bom giữa thủ đô ngàn năm…
Thánh vật
(more…)
Thái Bình
Cầu Gành sập
Trần Lập qua đời
Rock chưa được lên ngôi
Mà là gã khùng cưa bom giữa thủ đô ngàn năm…
Thánh vật
(more…)
Lê Phước Dạ Đăng
Tôi Nhiễm Mặn chính Em
từ những dòng nước mắt
bao dung rồi dịu êm
cằn khô theo năm tháng
(more…)
Luân Hoán
thơ là rác của tâm hồn
được chắt lọc kỷ vẫn còn hôi hôi
cái mùi của mỗi dân chơi
chữ nghĩa theo cách trồng hơi mình vào
(more…)
Vương Ngọc Minh
người ta nghĩ nó bình thường
khuyên tôi nên cứ để nó yên
trong thế giới loài bò
của nó- cho nó ăn hoa
trái
tôi đồng ý và để mọi thứ trôi
chảy
một cách tự nhiên- nhưng
sau đó
cũng chính họ kêu tôi hãy giết nó đi
(more…)
Trúc Thanh Tâm
Hạt bụi trở mình từ chốn đền thiêng
Trong phản chiếu của gương thần mầu nhiệm
Những mảnh vỡ của thời gian lắng đọng
Ta lớn lên trong cổ tích cội nguồn
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
núi. dựng lên dựng lên
những cánh sườn
triền dốc ứng trực
một lần chân em cho tôi ghé
không có gì xuyên thủng được bàu trời nguy nga
huy hoàng áo nghĩa
niềm tấy sưng của sắc màu
vẽ thầm tiếng nhạc
bầy xương cá thuỷ táng trên không
xác chim in hằn vết suối
linh thạch hóa hình
rì rào âm bản
núi
lạnh ngời thiên san
(more…)
Huỳnh Minh Lệ
Không cờ không quạt không khẩu hiệu
Hễ hai người thì tự động sắp hàng
Lối đi bộ thênh thang sạch bon như mới
Cảnh sát chỉ đường dưới nắng chang chang
(more…)
Trần Thụ Ân
đêm cúi xuống mỉm cười chào với nắng
ngày trở mình tìm kiếm một vầng trăng
trời thổi mùa vào trái đất quanh năm
tôi để cửa chờ điều chi rất lạ
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
(tặng Cao Tần)

Để tưởng niệm giáo sư Nguyễn Ngọc Bích
[1937-2016]
Sống đủ ba năm mũi chưa lõ, mắt chưa xanh
Bỗng dưng một ngày trở thành công dân nước nọ
Trên giấy chứng minh ghi chép rành rành
Hưởng đủ mọi quyền tự do các thứ
(more…)
Nguyễn Minh Phúc
Miệng đời dài lưỡi thế gian
Hóa ra chỉ chút lời vàng đãi bôi
Cái thời tử tế qua rồi
Cho nên tôi uống mình tôi, Chí Phèo
– Người ta chê tớ phận nghèo
Không tiền uống rượu lại đèo bồng yêu
Ô hay tiền ít tình nhiều
Đàn bà phơn phởn cứ liều là xong
(more…)
Chu Thụy Nguyên
nỗi đau cứa khuyết
khi gió vẫn thổi vào nhà trống
mở lòng em tan hoang
cô gái di-gan ngay trên núm ruột quê nhà
từng chuyến tàu qua
chở đi những ngày phía trước
em ngồi lại chốn ly hương
bỗng nhớ các nong tằm
nắng chiều xuyên song thưa
vẫn chưa có tin gì về những người xa khuất
(more…)
Hoàng Anh 79
Xuôi về Thành Cổ đang mưa
Trên dòng Thạch Hãn còn thưa bóng người
Về đây để nhớ một thời
Mịt mùng khói lửa nhuốm trời tang thương
Em chờ bên đó Hiền Lương
Con sông Bến Hải yêu thương nối bờ
Qua đồi sim tím mộng mơ
Tím tình yêu tím đợi chờ sắt son
(more…)
Sông Cửu
Mừng Phục Sinh
Tôi về miền biển cả
Ca mừng Chúa Phục Sinh
Nghe câu chuyện thủy chung
Đôi uyên ương viễn xứ
Họ hẹn biển thề non
Thề đồng sanh đồng tử
Cùng nhau vác “Thập Tự”
Theo Chúa truyền Phúc Âm
(more…)
Lý Thừa Nghiệp
Thả chiếc lá cho bay về phía biển
Những bờ lau ngai ngái đất phù sa
Khi ngó lại đất trời kia như huyễn
Mộng ban sơ con nhện võng hiên nhà.
(more…)
Nguyễn An Bình
Người con gái tóc dài mềm hơn suối
Chảy miên man dịu mát cả hồn tôi
Tình thuở ấy hạt sương mai buối sớm
Lá thuộc bài mơ ước thật tinh khôi.
Người con gái tròn xoe đôi mắt ngọc
Nắng lung linh màu áo lụa sân trường
Có gã khờ một hôm thèm được khóc
Để mềm lòng cô bé nhỏ dễ thương.
(more…)
Đức Phổ
Bắt phone cụng bạn, câu đầu
ly vang đã ánh sắc màu, hạnh như.
Đêm thơm giọt góa, bây chừ
đứa trông nhạn thắm, đứa chờ quỳ hoa.
(more…)
Trần Vấn Lệ
Bạn có cây đàn Nguyệt
Bạn nói tên Nguyệt Cầm
Tôi đưa tay vuốt thử
Nghe được từng tiếng trăng…
Cây đàn Nguyệt treo vách
Còn trăng treo trên trời
Tiếng đàn vang tí tách
Nghe buồn như mưa rơi…
(more…)
Viên Dung
mai đấu tết
đều nụ đơm
vụ đông chín tới rợp đồng
nôn nao nêu ngọn phất hồng
nụ xuân
anh gõ hẹn
em hứa lần
chừng nào mình mới
làm thân
thơm nghe nưng nứt tầm xuân
đợi chờ
(more…)
Hư Vô

Trắng trời
sơn dầu trên giấy
dinhcuong
Đôi mắt em mênh mông sóng biển
Núi cao mấy đỉnh cũng hụt chân
Trời đất cuồng vong ngang vực thẳm
Đá xanh biết khóc đã bao lần!
(more…)
Huy Uyên
Triệu người treo đời lên thập-tự
bà con quê đói rách lầm than
Những cọng lúa ngoài đồng đất cháy
nước mặn ngăn đốt sạch mùa màng .
Quê hương nổi chìm từ hạ sang đông
trói chặt những bàn tay cày xới
nước mắt trôi ứa lệ hòa-bình
lời kinh cầu thắp lên từ chập tối .
(more…)
Trương Đình Phượng
Chút gì
Vừa rớt vào đêm
Mà sao ta chợt nghe mềm tâm tư?
Chút gì
rơi giữa thực hư?
Ồ hay tiếng nức nở từ cõi không?
Tiếng tim lúa thở ngoài đồng
Hay là tiếng của nỗi lòng tháng năm?
Chừng như
nơi chốn mẹ nằm
Trong thinh lặng sợi tơ tằm chạnh đau !!!
nhẹ nào…em…lắng giọt sầu
vườn sau…mùa cạn…lá trầu vừa khô…
Chút gì
ngừng đập…mơ hồ…
!!!!
Loãng tan vào những xô bồ cuộc chơi…
(more…)
Vương Ngọc Minh

Ba vong ông bùi giáng, 3/ 2016.
Màu nước trên giấy. cỡ: 18x 24in.
Vương Ngọc Minh
tặng bạn hiền hoàng ngọc- tuấn & hoàng đình bình.
xem ra
mặt trời mất tích
chuyện có thật
tôi đã nấp
kín
sau các lùm mây
nín thở- bao ngày ròng
rả
đói ăn gió/ khát uống sương
chí cốt mong phát giác
mặt trời
(more…)
Luân Hoán
(thơ có từ ảnh Dương Quốc Định)
lá sen đời thường gói xôi
thông minh em lấy đội đầu làm duyên
sương, mai vẫn dành trọn quyền
trôi tuột xuống cõi bình yên cuộc đời
mây che khéo léo góc trời
không cho thơ mọc thành lời ba hoa
tôi không cần nói gần xa
mê nhan sắc đẹp vốn là bệnh tôi
(more…)
Bắc Phong
lão bạn kể đang đứng ở ngã tư
thì thấy một người đàn ông đi giật lùi
thật lạ lùng
rồi một người đàn ông khác cũng thế
rồi một người đàn bà
rồi lần lượt tất cả mọi người
không một ai đi tới
tất cả đều đi giật lùi
rồi chính lão cũng đi giật lùi
lùi mãi lùi mãi…
(more…)
Trần Huy Sao
xương cốt giờ cứng cáp chưa Ôn
nằm ngó tuyết có bao dung không đó
tui gởi lời thăm chỉ là chuyện nhỏ
chuyện lớn là ôn vẫn Thơ, Văn tới tới
cuộc sống chừ buồn vui như lụt lội
chút văn thơ cho rút bớt vỡ bờ
tui hiên trăng biển nắng san diego
ôn xứ lạnh tình nồng đó hỉ
(more…)
Nguyễn Lương Vỵ
Tặng nhạc sỹ Phan Bá Chức
1.
Ta Có Em Chiều Thu. Câu hát.
Phím lướt. Âm tràn. Nhạc vút lên.
Không say. Mà ngấm. Hương em. Khát.
Chẳng nhớ. Mà thương. Vạt nắng. Mềm.
Chẳng thể. Ta Có Em Chiều Thu.
Bên đời kia. Hiu hắt. Sông mù.
Gió lên. Ngút dấu. Rừng lau. Nhớ.
Trăng khuất. Im màu. Tháp cổ. Nâu.
(more…)
Đức Phổ
1.
Bên két tính quán đời dưng lạ
đêm tha hương
tình tự câm
có những khuôn mặt
chẳng méo chẳng tròn
phản chiếu
giữa tấm gương ảo giác
một đời không ngủ trọn
giấc quê!
(more…)
Nguyễn Khôi
Tặng Đặng Xuân Xuyến
“Khóm tre già đợi gió đứng bên ao”
(Anh Thơ)
Mơ… được bỏ Cao Tầng về Xóm Cỏ
Ngồi bờ đê hít thở với sông dài
Ngắm dáng con đò trước cầu cao ngạo nghễ
Bãi ngô non thấp thoáng bóng ai…
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
chép một lời
thôi nội cỏ trăng ngàn đau vĩnh thuý
tóc có buồn dang dở ngọn sầu mây
ngần huyết mạch một tuổi nào phung phí
cầm tay se nhìn dấu chỉ hao gầy
người khuất tịch hay quay về cũng thế
khác gì đâu mầu suối vẫn la đà
sương vẫn thở muôn chiều trên cánh lá
nắng vẫn tàn run bẩy một thành hoa
(more…)
Hồ Đình Nghiêm
Hiên trăng là nơi nào, tôi chẳng biết.
Có Trần Huy Sao tôi biết anh làm thơ.
Áng chừng như anh là dân Huế
Yêu vợ con thương chữ nghĩa hệt như người mền.
Thơ văn là thứ gì nghĩ cũng lạ
Kéo về gần người ở tận nơi xa
Xúc động lắm hôm nào anh tâm sự
Người con trai đường đột bỏ anh đi.
(more…)
Nguyễn Minh Phúc
Cố chạm vào hư ảo
Chợt thấy mình trắng tay
Bóng tôi dài ngơ ngác
Thả khói chiều vào mây
Con ngựa già đứng ngó
Một phương nào xa xôi
Nhịp buồn khua chân gõ
Lóc cóc qua cuộc đời
(more…)
Hồ Đình Nghiêm
Nguyễn Thanh Văn, bạn học thuở thanh xuân đệ Thất đệ Lục trường Hàm Nghi ở Huế. Thuở “đôi mắt chưa vương lệ sầu” ấy vẫn thường nói tới lý lịch mình một cách phách tấu, kiểu trạng cóc: “Sinh ở điện Thái Hoà, ra cổng Hiển Nhơn để đến học trường Quốc Tử Giám”. Con đường mù u con đường phượng hồng con đường sầu đông vây chắn trường Hàm Nghi để có những sáng dâng đầy sương mù, nó khiến chúng tôi yếu lòng mộng ngoài cửa lớp. Mưa cũng tạt hồn trốn ngoài cửa Thượng Tứ. Nắng cũng quàng xiên tưởng tới cánh diều chao trước Ngọ Môn lầu.
(more…)
Trần Huy Sao
gởi cô ba Quyên
anh Hai đi rồi Ba níu cô ba Quyên
buồn Ba chia vui Ba sớt cô một nửa
đời Ba giờ hanh khô như củi lửa
đóm lịm tàn rồi cũng hóa tro than
còn lại gì hăm hở buổi vượt ngàn
thuở đưa các con rượt bờ xa bến lạ
hai-mươi-hai năm rồi đó, cô Ba
coi lại giùm Ba mùa râu tóc bạc
(more…)
Trần Vấn Lệ
Em bỏ bùa cho tôi phải không?
Khi không mà nhớ má em hồng
Khi không mà nhớ môi em thắm
Mà nhớ vô cùng đôi mắt trong…
Em bỏ bùa nên gió quá thơm
Chiều xanh bát ngát rồi hoàng hôn
Bao nhiêu ngọn gió tôi vừa bắt
Rồi thả ra bay mất biệt hồn…
(more…)
Trần Thụ Ân
Đêm qua gió ghé ngang thăm tóc
Bỏ lại bên vườn chiếc lá bay
Sáng ra mặt đất đem đi mất
Giữa lòng cỏ dại, dấu bàn tay
Đêm qua trăng xuống chơi trên núi
Bỏ lại bên đồi cụm tuyết pha
Sáng ra nắng chiếu tan như suối
Giữa lòng đất đỏ, bóng ngày qua
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
mặt trời lõ con mắt ngó dại
rót tràn mây khuất che
nắng chui tọt vô ống quyển
anh bận quần xà-lỏn
đứng dưới vòi nước nóng
buổi trưa ngoài bãi
sóng gào
(more…)
Nguyễn An Bình
Chợt nhìn bóng khói chiều nay
Lòng bâng khuâng ngỡ tóc mây vai người
Tình hồng chưa kịp buồn vui
Hồn đâu san sẻ mắt môi xuân thì
Một mình mỏi đếm bước đi
Ngày trôi đã muộn có khi chưa tàn
Cây trông ngọn lá đỏ vàng
Tôi ngờ em đã về ngang bến chiều.
(more…)
Huy Uyên
Dấu trong Huế trái tim đằm thắm
Bước chân về sương khói mong manh
Hương-Giang thuyền chờ ai dưới nắng
tháng giêng rêu thả sợi tơ buồn .
Em về dịu ngọt đêm trăng treo
lung linh khói sương trời đất Huế
ký-ức buồn chôn ngày tháng năm xưa
gởi lại cho người trăm ngàn thương nhớ .
(more…)
Nguyễn Minh Thanh
Sông Cửu Long
Sông Cửu Long
Chín con Rồng quẫy sóng
Trườn mình thi nhau chạy ra biển Đông
Cho nước ngọt lênh láng tràn ngập đồng
Nước rút
Để lại phù sa mênh mông
Làm phì nhiêu biết bao: ruộng, rẫy, vườn
Những mảnh vườn:
mận, cam , quít, sầu riêng, dừa, đủ, xoài…
Những miếng rẫy: bắ́p, mè, đậu, khoai…
Những thửa ruộng lúa xanh trải dài…
bao la bát ngát
(more…)
Trang Châu
Ta về, giữ một niềm vui
Bỏ ưu tư lại cho người lãng quên
Bỏ băn khoăn, bỏ muộn phiền
Một thời cơm áo bon chen bạc đầu
(more…)