Phạm Cao Hoàng
dẫu thế nào
con cũng trở lại miền trung
nơi mẹ đã ôm con bằng vòng tay bao la của biển
nơi giấc ngủ con được ru bằng tiếng sóng
nơi những ngọn phi lao nô đùa cùng tuổi thơ con (more…)
Phạm Cao Hoàng
dẫu thế nào
con cũng trở lại miền trung
nơi mẹ đã ôm con bằng vòng tay bao la của biển
nơi giấc ngủ con được ru bằng tiếng sóng
nơi những ngọn phi lao nô đùa cùng tuổi thơ con (more…)
Nguyễn An Bình
Mình về thăm Bạc Liêu nghe em
Nhà vườn xanh mát rộn tiếng chim
Thoáng chút trầm tư bên tháp cổ [1]
Ai từng qua đó gởi niềm riêng?
(more…)
Huy Uyên
Ngày em bước qua cầu Vĩnh-Điện
Có chàng trai bên Nguyễn-Duy-Hiệu chờ mong
Che mát đời nhau từng hàng phượng
Đã bao năm xa mãi sân trường.
Con đường xưa chạy dọc bờ sông
Những bóng tre già một thời lửa đạn
Những chiếc ghe tôm cá Thu-Bồn
“Cuồng trổi” chiều lưng trần ra sông tắm.
(more…)
Song Anh
Người đàn bà ngồi dựa lưng vào mặt trời
ngày bắt đầu với tiếng nấc cụt từ trái tim
cá chết, biển chết
và hạt muối đang chết
nỗi đau từ ngón tay bị đứt
máu chảy ruột mềm
(more…)
Vương Ngọc Minh

Chân dung Nguyễn Tất Nhiên
dinhcuong
ngoài khung cửa
rớt cọng tơ
chùng- con nhện xám
dưới đầu cọng tơ
đong đưa
máu cam dâng
đầy lòng
nhưng chả hứa hẹn gì
thêm một ngày
hâm
(more…)
Trần Văn Sơn
Hàng hàng lớp lớp nối đuôi nhau
Trên dưới ngược xuôi vạn chuyến tàu
Mới thấy văn minh càng loạn trí
Thà ẩn rừng sâu bớt nhức đầu
(more…)
Chu Thụy Nguyên
chỉ để lại vệt cháy xém
trên mặt nền
những dấu tay kẻ thủ ác biến mất
những đổ sụp
chưa thể chống đỡ nổi
tôi vẫn chỉ ngẩng đầu
và làm dấu cùng mặt trời
mút mùa
(more…)
Hồ Đình Nghiêm
Cả nước giờ này vừa qua cơn súc ruột
Cá ăn muối cá vẫn ương liệu khôn hồn mà nôn oẹ
Đôi khi thực phẩm không thải ra từ lỗ đít như thường hằng
Miệng mồm đắng
Tìm niềm vui
Ra dang nắng
Hoan hô ông Obama
Người đàn ông quyền lực nhất thế giới
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
khuôn mặt đá ù lì
tảng. vần lên núi
trưa trầm trầy. vả. nắng chang
mấy chục năm sông hồ
ruộng nương loạn giống
chừ. biển cá chết
người đẻ người như rạ
chui rúc đâu
lớp vỏ tự hào
trạc manh áo xống rương hòm liểng xiểng
vác. thồ đi qua những điện đài bồ hóng
một chỗ ngồi để thở
quắn rìu
(more…)
Sông Cửu
Tặng đoàn khảo sát môi trường (*)
Dòng sông bỗng dưng hóa đá
phù sa khô cứng chờ sương
con chim rẽ đàng nhớ cá
bờ tre vàng lá thương nguồn
(more…)
Trần Thụ Ân
Trong vòng tay của nắng
Em mềm nhũn tan ra
Bốc lên từ mặt biển
Cưỡi ngọn gió bay xa
(more…)
Bùi Chí Vinh
Tiếng cười và giọt lệ của hàng triệu người đã trào ra khi đoàn xe Obama chầm chậm chạy qua các ngả đường Sài Gòn. Có lẽ Tổng thống Hoa Kỳ không ngờ dân miền Nam còn lưu luyến mình đến vậy sau những gì nước Mỹ đã cư xử tệ bạc với đồng minh cũ. Bài thơ sau đây dành tặng không chỉ Obama…
Chào đón Obama đến Sài Gòn
Trẻ con trong xóm vui như Tết
Nghe tiếng còi hụ ngoài đường là đám nhóc thay phiên nhau hò hét
Obama, hoan hô Tổng thống Obama !
(more…)
Nguyễn Hàn Chung
Ông chỉ là cánh bèo thôi
dân tôi đuối lắm rồi
muốn được thở một hơi
mà bấu chặt
bèo ơi !
Ông lấy lòng dân tôi giỏi thiệt
trước đám quyền quan nhăn nhúm rệu rã
những tên rớt giếng
những tên không có một chút phân lạng
ông nói những điều rất đổi thiêng, thiêng liêng
xoáy vào những trái tim khao khát
(more…)
Lê Văn Hiếu
Quần tảng băng bóng tối
Lật tìm những câu nói đơn độc
Không chỗ gửi
Không nơi về
Lỗ nghe bị thủng
Như một thứ máy móc hỏng
Buồn lảm nhảm một mình
Câu nói rơi vãi
(more…)
Huỳnh Minh Lệ

Nhà sử học Tạ Chí Đại Trường (1938-2016)
Ông không về được sông Côn
Quê hương là một Sài Gòn cũng sông
Thôi Ông về với mênh mông
Tấm lòng thơm thảo gởi dòng phù sa
25.05.2016
(more…)
Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
Kính tặng linh mục Tadeo Nguyễn Văn Lý
Tiếng chuông Thánh vọng từ miền đất khó
Nguyệt Biều ơi, sỏi đá vỡ luống cày
Ðất khô cằn ươm hạt giống Tự-Do
Ðã đến lúc cây vươn mầm bật dậy
Gió gào thét tụ quầng từ phương ấy
Lửa đấu tranh bùng cháy trên cao tầng
Từ tháp nhà thờ truyền vào tận giáo dân
Lửa bừng sáng cả vòm trời thế giới! (more…)
Song Anh
những ngôi mộ muối trắng đồng
tiếng khóc tức tưởi ai oán của diêm dân
trước những hạt muối bị chôn sống
vì bị nhiễm độc
trời xanh kia có thấu không?
(more…)
Nguyễn Minh Phúc
Mang trang kinh nhà Phật
Đi qua cõi niết bàn
Gã tỳ kheo bật khóc
Ôm một mùa trăng tan
(more…)
Vương Ngọc Minh
đời nay làm gì còn những cỡ romeo & Juliet
tuyền shithole (hú hồn!) con đề thì hết linh
bắt con nào sẩy con nấy
mặc dù ngay giữa lòng thủ đô hà nội
có hẳn một tôn giáo “đạo bác Hồ.” tôi chỉ ao ước
được lên giường cùng giáo chủ
dù nát cửa tan nhà (more…)
Viên Dung
cuộc cờ đã sắp
đặt từ buổi đất chưa liền mạch
chừng về một mối. sát hạch
buồn nghiêng
chánh sách liền bức vách
mới một xếp đặt
bức bách. lập lại bóng nghìn năm
thuộc hạ
(more…)
Vũ Trầm Tư
Mẹ về từ cánh đồng xa
Hoàng hôn đã xuống ánh tà dương phai
Áo nâu ôm mảnh thân gầy
Mồ hôi lấm tấm giọt cay mắt buồn
(more…)
Trần Thụ Ân
Vũng Áng tô thêm một nét đen
Vào trang sử Việt đã tèm lem
Biển đầy cá chết trong câm nín
Đường ngập người đau cất tiếng lên (more…)
Batrioldman
Tôi viết bài thơ này để tặng Anh Trần Bang và những anh chị em thanh niên đã vì quyền sống của dân tộc mà bị đánh đâp đổ máu trên mảnh đất Saigon.
Tôi thấy máu anh chảy
trên đường phố Saigon
Tôi thấy máu anh chảy
Trên đường phố của
Nàng Hai Bến Nghé
Tôi thấy máu anh chảy
Trên đường phố
của người Anh hùng Trương Định.
Ôi! con đường nào
của miền Nam này
đã vinh dự nhìn thấy
buổi lễ trang trọng
khi tướng quân “Quản Định”
trên đường về Huế
để quy phục lệnh bãi binh
bất chiến của triều đình!
Người đã được chúng dân
giữa lúc dầu sôi lửa bỏng
làm lễ chặn đường
tỏ lòng đặt trọn niềm tin,
trao ấn kiếm
“Bình Tây Đại Nguyên Soái”
(more…)
Trần Vấn Lệ
Nhức Lòng là bởi Nhức Đầu
Bốn mươi năm hơn rồi Đất Nước đi về đâu?
– Đi về Thời Khai Sinh hộ lại là những Sử Gia không biết?
– Đi về những bãi bờ người ta nói Biển Dâu?
Những con cá chết nằm phơi thây trắng phếu
Giống như những người Lính một thời rã rệu
Nằm dưới chân đồi, trên đồng lúa,
trên những bãi chiến trường xưa…
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
nhớ Duyên Anh
1.
bây giờ đi đâu cũng gặp cường đồ
cái mác cái rìu chém vô tội vạ
chưa hề hé lộ. lúc nào hiệp sĩ núp trong cái giống
nhờ nhờ nửa nam nửa nữ chẳng ra làm sao
tôi phục những em bé thân còm
đội nắng chan mưa đi tìm tuổi thơ
chết đuối ngoài đống rác trong bịch nhựa
chương ơi chương ơi
bây giờ quả bóng giao lưu ngoài sân ác
cuối sào vườn
ổ rắn cắn tổ chim
(more…)
Trúc Thanh Tâm
Anh đừng trách
Bởi tính tôi con người chân chất
Ăn thẳng nói ngay nên dễ mích lòng
Đất nước nghèo
Bởi có thù ngoài và luôn có giặc trong
Sao cứ chủ quan rồi lặng im phi lý
Chuyện chống ngoại xâm đến nay còn lý thú
Giờ nhìn mặt nhau và tự thấy thấm đòn.
(more…)
Trần Huy Sao
sáng nay mây đen mây xám về
trời buồn đất thảm cách gì đâu
giăng bủa tận cuối ngàn sông bể
nơi quê hương quặn thắt nỗi đau
(more…)
Lý Thừa Nghiệp
Tặng Thương Tử Tâm
Khi trở lại đường xưa mưa lớp lớp
Mùa tóc xanh loang loáng những hoang đường
Chơi cút bắt, đánh một vòng ngây ngất
Tách cà phê sóng sánh cả trùng dương.
(more…)
Trần Thoại Nguyên

Ảnh khói sóng hoàng hôn trên trang Facebook của Nguyet Pham
đầy ám ảnh, gợi cảm xúc tạo cảm hứng cho sự ra đời của bài thơ
Em về khoác áo hoàng hôn
Lặng nhìn biển sóng khói sương xa mờ
Hồn buồn đứng vịn câu thơ
Quê xưa khuất bóng giấc mơ tan rồi!
(more…)
Nguyễn An Bình
Ngày em thả sợi tóc thơ
Ta còn gởi mộng qua bờ trần gian
Môi thâm khói thuốc sắp tàn
Tro bay bụi lấp ngút ngàn trời xưa.
(more…)
Trần Yên Thảo
1.
Chuyển thân dù đã xa bờ
thanh âm đời trước bây giờ còn nghe
đường mòn không tránh vết xe
giấc mơ hóa nghiệp đã te tua rồi.
2.
Cam lòng nhện đứt dây tơ
từ niên thiếu đã bạc phơ mái đầu
đem theo tâm sự nát nhầu
khách về ngại bước qua cầu vô chung.
(more…)
Chu Thụy Nguyên
1.
tưởng chừng hãy bắt đầu sự sống
bằng bài thơ của đại dương
bài thơ có vị mặn
của muối
hay máu của sự sống
các vị thần đã vừa từ những nhánh san hô chết
bạc màu
ngôn ngữ trong thần trí của bọt biển
khi những bàn tay chấp dần
khít lại bởi hải triều
bài thơ có những thanh âm kêu cứu
tuyệt vọng
của loài hải sâm và tảo
chúng ta bắt đầu cảm nhận ngôn ngữ
của sự chết
khi muối đã mất mùi đi
(more…)
Yên Nhiên

Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Võ Tuấn Nhân
Chúng đã hiện nguyên hình qủy dữ
Cá chết tràn chúng cứ vịt vờ
Đứa thì giả tảng ngu ngơ
Ầu ơ nỏ biết duyên cơ thế nào
Đứa thì mãi lao xao kia nọ
Ba hoa rằng tảo đỏ đấy thôi
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
nụ cười. đêm
đêm thoát đi một con đường tuyết
những kẻ ôm vai rượu ngất ngưởng chuyến về ngông
miền thị tứ không vòng quay bánh
[ không lạnh lắm cây rừng chiều có bạn ]
có sóng vàng êm dìu dịu cõi lòng
(more…)
Trúc Thanh Tâm
1. Ai còn nhớ ai
Vườn em rụng trắng hoa cau
Ta treo trăng giữa Cù Lao Dung buồn
Sóc Trăng ba ngã sông thương
Người dưng khác họ, ai còn nhớ ai!
2. Trắng màu tay thơm
Chim chiền chiện hót vườn sau
Em ngồi giặt áo trắng màu tay thơm
Đón em những buổi tan trường
Xe Lam Bình Thủy đâu còn, em xa!
(more…)
Huy Tưởng

Người đứng trên miệng núi lửa
Bửu Chỉ
Rạch một vết dao lên da thịt
Máu trào xối xả.máu như hoa
Cái đau thấm ngọt vào xương tủy
Một trời cốt nhục réo trong ta !
Một nhát đao.chém ngang đất nước
Bóng thù đi.rờn rợn sơn hà
Nghe không.hạo khí lên từng bước
Giục lòng.chan chứa lệ.bi ca !..
(more…)
Bùi Chí Vinh
Chủ nhật ngộp thở
Báo chí truyền hình đưa tin như… khủng bố:
Ai đi biểu tình đều bị kích động bởi đảng Việt Tân
An ninh mặc cảnh phục, thường phục đầy đường phố
Bầy chó chạy rong không chịu mặc quần
(more…)
Trương Đình Phượng
Con à
Hôm nay mẹ dắt con ra đây
Không phải để dạy cho con hai chữ hận thù
Mẹ muốn con hòa chung dòng máu vào dòng người đang tha thiết kêu gào
Đòi quyền sống đúng nghĩa
Dân tộc mình đau thương tự thuở nằm nôi
Bốn ngàn năm oằn lưng chống xâm lăng
Bốn ngàn năm nụ cười chan đầy nước mắt
Bốn ngàn năm ý chí quật cường thấm đẫm hồn cây dạ cỏ
… (more…)
Khaly Chàm
tôi có thét gào gì đâu
sao cứ dội lại trùng trùng âm sóng
khi ý tưởng muốn ám sát thời gian đã vụt biến
ánh sáng đang oặn mình chết dần trong vỏ bọc bóng tối
mặt trời đen nhỏ xuống từng giọt máu
chạm vào ngôn ngữ bị đóng đinh chói lóa niềm kiêu hãnh
(more…)
Vương Ngọc Minh
làm đàn ông
đầu đội trời
chân đạp đất- giờ đây
họ sẽ hoá cá
những con cá sắp chết
tôi nói- cách nói
dân gian
ở vũng áng mỗi khi họ trông
thấy
đàn ông trong làng
(more…)