Mai Thảo
(Trích từ lời tựa cho băng nhạc Tơ Vàng 4)

Bao nhiêu năm nay, mỗi lần nghe tiếng hát Thái Thanh, từ một ca khúc tiền chiến như hơi thở tuyệt vời duy nhất còn lại của một thời đã mất, đến những bài hát mới, phản ảnh sinh động cái hơi thở trăm lần đầm ấm hơn của âm nhạc bây giờ, tôi không khám phá mà chỉ thấy trở lại trong tâm hồn và thẩm âm của mình một số rung động và liên tưởng cố định.

Những rung động ấy đã có từ lâu, những liên tưởng ấy từ đầu đã có. Chúng có từ Thái Thanh với bài hát thứ nhất, và nguyên vẹn như thế cho đến bây giờ. Chẳng phải vì con người thưởng ngoạn âm nhạc trong tôi không có những thay đổi. Cũng chẳng phải vì tiếng hát Thái Thanh là một thực thể âm nhạc bất biến và bất động, không có những thay đổi.
Đọc tiếp »

Tình ca

Posted: 19/03/2020 in Âm Nhạc, Phạm Duy, Thái Thanh

Phạm Duy


Tưởng niệm ca sĩ Thái Thanh (1934-2020)

Nhạc và lời: Phạm Duy; Tiếng hát: Thái Thanh
ban_ky_am

Nguồn: Hợp âm Việt

Bắc Phong


Ca sĩ Thái Thanh (1934-2020)

thính đường người im lặng ngồi nghe
da diết buồn tiếng nhạc Phạm Duy
quên tất cả để hồn chìm đắm
dòng thời gian quá khứ ngược về

nhắc nhau màu kỷ niệm phôi pha
cùng bâng khuâng hướng vọng quê nhà
xa xôi quá nhưng rồi thấp thoáng
qua âm thanh reo rắt tình ca
Đọc tiếp »

Đỗ Tiến Đức


Ca sĩ Thái Thanh (1934-2020)

Sáng chủ nhật 1 tháng 12, 2002 vợ chồng Nguyễn Đắc Điều và vợ chồng tôi đã tới thăm chị Thái Thanh ở thành phố Garden Grove. Anh Điều là cựu chủ tịch Tổng Hội Cựu Sinh viên Quốc Gia Hành chánh, tức là đồng môn với tôi.

Buổi thăm nhau tuy diễn ra bình thường, nhưng cũng có ý đến cảm ơn chị, chả là hồi tháng 10, hai gia đinh chúng tôi tổ chức sinh nhật chung ở một nhà hàng, chị Thái Thanh đã tới dự và đã lên sân khấu trình bầy nhiều ca khúc để mừng chúng tôi.

Người nữ ca sĩ từng được vinh tặng là tiếng hát vượt thời gian và không gian này hiện sống trong một căn phòng của một chung cư dành cho người cao niên.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

Chiều về trên sông Giã từ vũ khí
Người đi qua đời tôi Dừng bước giang hồ
Bà mẹ Gio linh Còn chút gì để nhớ
Nghìn trùng xa cách Dạ lai hương

Buồn tàn thu Bên cầu biên giới
Con thuyền không bến Nghe những tàn phai
Ngày đó chúng mình Ngàn thu áo tím
Ngậm ngùi Hoài cảm Một bàn tay
Đọc tiếp »

Phạm Duy


Tưởng niệm ca sĩ Thái Thanh (1934-2020)

Nhạc và lời: Phạm Duy; Tiếng hát: Thái Thanh
ban_ky_am

Nguồn: Hợp âm Việt

Trần Huy Sao

Lời mạ dặn…

ra đường con chớ thày lay
thân sơ chi cũng bắt tay chào mừng
đang hồi dịch nạn tưng bừng
gặp nhau chào hỏi chớ đừng bắt tay
chào nhau kiễu Nhật mà hay
còn không thì cứ vòng tay kiểu mình…
Đọc tiếp »

Lời tự thuật…

Posted: 18/03/2020 in Hồi Ký, Hữu Loan

Hữu Loan

huu_loan_3
Tưởng niệm 10 năm Thi sĩ Hữu Loan (1916-2010) qua đời

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, hồi nhỏ không có cơ may cắp sách đến trường như bọn trẻ cùng trang lứa, chỉ được cha dạy cho dăm chữ bữa có bữa không ở nhà. Cha tôi tuy là tá điền nhưng tư chất lại thông minh hơn người. Lên trung học, theo ban thành chung tôi cũng học tại Thanh Hóa, không có tiền ra Huế hoặc Hà Nội học. Đến năm 1938 – lúc đó tôi cũng đã 22 tuổi – Tôi ra Hà Nội thi tú tài, để chứng tỏ rằng con nhà nghèo cũng thi đỗ đạt như ai. Tuyệt nhiên tôi không có ý định dấn thân vào chốn quan trường. Ai cũng biết thi tú tài thời Pháp rất khó khăn. Số người đậu trong kỳ thi đó rất hiếm, hiếm đến nỗi 5-6 chục năm sau những người cùng thời còn nhớ tên những người đậu khóa ấy, trong đó có Nguyễn Đình Thi, Hồ Trọng Gin, Trịnh văn Xuấn, Đỗ Thiện và …tôi – Nguyễn Hữu Loan.
Đọc tiếp »

Lê Phước Dạ Đăng

Mồ hôi đổ: Giọt mặn
Đất nứt ra tảng khô
Trời đứng bóng chết lặng
biết kêu ai bây giờ …

phát Nước như phát chẩn
Đồng cạn với Hồ khô
chút đổ thừa: – “biến đổi…”
xuẩn ngốc, tự căn cơ.
Đọc tiếp »

Nguyên Giác

Bên trong các bức tường trại giam, luôn luôn là những hoàn cảnh rất buồn của những người trải qua một thời bất trắc gian nan. Nhưng cũng từ sau các chấn song sắt, thi ca và Thiền chánh niệm đang trở thành niềm vui mới cho rất nhiều tù nhân. Trong các nhà thơ mặc đồng phục nhà tù Hoa Kỳ đó, có những người gốc Việt — có người viết bằng tiếng Việt, có người viết tiếng Anh. Trong các hoàn cảnh đặc biệt đó, nổi bật nhất trong nền thi ca quốc tế là một nhà thơ Hoa Kỳ, gốc Mễ Tây Cơ và bản xứ da đỏ Apache: Jimmy Santiago Baca, vào tù năm 13 tuổi mới bắt đầu học chữ, và rồi có cơ duyên học Thiền, bây giờ là một nhà thơ lớn với nhiều giải thưởng.

Tạp chí NPQ gọi đó là nền văn học nhà tù, qua bài viết nhan đề “A Growing Literary Genre with Deep Nonprofit Ties: Prison Literature” (Một Thể Loại Văn Học Đang Phát Triển với Quan Hệ Bất Vụ Lợi: Văn Chương Nhà Tù) (1) của tác giả Eileen Cunniffe hôm 27/2/2020.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Tự khai

cái con vi rút lạ kỳ
đi đâu cũng biết làm gì cũng khai
ông vừa quan hệ với ai
tiền dân đóng thuế ông xài làm sao ?

10.03.2020
Đọc tiếp »

Trangđài Glassey-Trầnguyễn
* thời Cồ Vít, Vít Cồ Cồ *

ĐÍNH CHÍNH

CON nít. CON mắt lớn. LỚN hơn cái bụng. LỚN hơn rất nhiều.

Mỗi lần thấy Con lấy nhiều thức ăn, thì Mẹ hồ hởi, phấn khởi, luôn miệng khen Con ăn giỏi. Con nở mũi, khoái chí được Mẹ khen và cũng muốn ăn nhiều cho mau lớn.

Nhưng muốn thì muốn vậy, mà bao tử nó chẳng chìu! Ăn nửa chừng là ứ hò hen. Phải ngưng. Làm sao giờ? Ăn không xong là… mất mặt, vì mình đã oai phong lẫm liệt múc nhiều mà! Mẹ không cần ngó cũng biết. Mẹ nguýt một cái ngọt sớt, hỏi:

– No rồi hả? Ăn hông nổi chứ gì!

– Dạ!

– Để đó đi. Mẹ ăn phụ cho. Lần sau lấy vừa đủ. Con ăn xong, rồi muốn ăn nữa thì lấy thêm nghe.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ


Thiếu nữ trên đồi Đà Lạt
dinhcuong

Bao giờ tôi hết yêu Đà Lạt?
Tôi hỏi lòng tôi sáng lại chiều
Tôi hỏi lòng tôi như vậy mãi
Bao giờ Đà Lạt cạn tình yêu?

Bao giờ tôi đứng đây nhìn núi
Không thấy lòng tôi lạnh bất ngờ?
Ôi núi Lạc Dương rừng Vạn Kiếp
Đường Bà Trưng trắng những trưa mưa!
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Đảng thực chất chỉ là đảng cướp. (Nguyễn Chí Thiện)

CHXHCNVN, có lẽ, là nơi duy nhất mà danh tính của một cá nhân lại luôn kèm theo tuổi … đảng:

– Lê Khả Phiêu 71
– Nguyễn Thị Bình 73
– Lê Đình Kình 58 …

Trong một xứ sở theo chế độ đảng trị thì thâm niên tuổi đảng quả là một thuộc tính rất đáng kể, và đáng nể. Chả thế mà vào ngày 26 tháng 8 năm 2019, tất cả cáo báo đài nhà nước đều hớn hở loan tin:
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

Những chiếc lá
không còn rơi về cội
Những dòng sông
hờ hững chảy bên trời
Đời quạnh hiu
như rừng cây đã chết
Lên tiếng gọi người –
chẳng thấy người đâu
Đọc tiếp »

Phan Xuân Sinh


Nhà thơ Tô Thùy Yên (1938-2019)

“Em đắp mặt anh mười ngón tay nhánh huệ
Anh biết anh đã trút linh hồn
Sống dậy từ đây đằng sau cái chết
Vốn công phạt, tình yêu kết liễu kẻ cô đơn”

(“Trối trăng,” trang 27. Trích Tô Thùy Yên Tuyển Tập Thơ (mới)

Có phải anh linh cảm về cái chết của mình mà lời lẽ bài Trối Trăng như gửi lại cho người thân lời dặn dò trước lúc lâm chung. Những thi sĩ nổi tiếng bao giờ cũng đi trước số phận, những lời tiên tri gắn liền với thực tế mà khi mất, ta mới giật mình. Anh đã dọn sẵn cho mình một chỗ nằm.

Tôi quen biết với anh Tô Thùy Yên vào khoảng thập niên 1980, lúc đó anh mới ra tù. Chỗ của tôi làm có anh Nguyễn Anh Khiêm bạn với anh và anh Thanh Tâm Tuyền, nên thỉnh thoảng hai anh ghé lại chơi. Uống một chút cà phê, hút vài điếu thuốc chuyện trò đủ thứ. Tôi chỉ là người ngồi lắng nghe và từ chỗ nầy tôi đã học được nhiều ở hai anh. Phải nói hai anh có một kiến thức uyên bác, thông thạo cổ kim. Tôi ngồi nghe hai anh kể chuyện về nhữn g nhà thơ mà hai anh đã gặp. Những người ở Miền Bắc vào tìm thăm hai anh. Hai anh người nào cũng ở tù lâu dài, cũng bị đày đọa như những người khác, nhưng khi có ai hỏi về những tháng năm đó, hai anh trả lời mà không đượm một chút gì thù hận hay cay cú. Tôi rất thán phục về nhân cách tuyệt vời của hai anh.
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa

Câu chuyện miền Tây

Đất chín rồng- cường quốc lúa gạo miền Tây muốn gởi tới 5 châu
đồng Cửu Long có nguy cơ trở thành hoang mạc!
11 đập thủy điện siêu khổng lồ chặn dòng Mekong bức tử
lúa cháy trên đồng, ruộng rùng mình nứt toác dưới chân

Vùng đất phương Nam trù phú 6000 năm
hồn vía Phù Nam, những di tích Óc Eo rực rỡ
bỗng một ngày những dòng kênh xanh trơ đáy
hạt gạo mang hình hài Tổ quốc sắp lâm nguy
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng


Nguyễn Chí Dũng

1.
Nhờ có con virus Vũ Hán tấn công thẳng vào đoàn quan chức cấp cao Việt Nam ngồi ghế hạng đắt tiền vi vu trên máy bay thăm thú nước Ấn, nước Anh, dân đen Việt Nam mới biết rằng đoàn quan chức đó là ban soạn thảo văn kiện về kinh tế xã hội của đại hội 13 đảng cộng sản Việt Nam sẽ diễn ra vào đầu năm sau, 2021. Dẫn đầu ban soạn thảo văn kiện kinh tế xã hội đại hội đảng 13 đi Ấn, đi Anh là ông Ủy viên trung ương đảng mang hàm Bộ trưởng trong Chính phủ, ông Nguyễn Chí Dũng.

Cũng nhờ lần theo dấu vết con virus Vũ Hán đột nhập bằng đường hàng không vào Việt Nam, dân đen nước Việt mới được biết đoàn soạn thảo văn kiện kinh tế xã hội đại hội đảng 13 sau những ngày ở khách sạn bốn sao, năm sao New Delhi, London, sau những bữa tiệc ở Ấn, ở Anh, về đến Hà Nội lại tiếp tục mở tiệc, mời cả ca sĩ hạng đình đám đến ca hát mua vui. Và cô ca sĩ trẻ trung, xinh đẹp được ưu ái ngồi cạnh ông quan triều đình mặt sắt đen sì, Ủy viên trung ương đảng, trưởng tiểu ban văn kiện kinh tế xã hội của đảng, Nguyễn Chí Dũng. Như Thúy Kiều ngồi cạnh Hồ Tôn Hiến trong bữa tiệc Hồ Tôn Hiến mừng chiến công diệt Từ Hải. Câu Kiều của cụ Nguyễn Du viết về ông quan triều phong kiến Hồ Tôn Hiến mà như viết về ông quan mặt sắt triều cộng sản Nguyễn Chí Dũng vậy: Nghe càng đắm, ngắm càng say / Lạ cho mặt sắt cũng ngây vì tình (Nguyễn Du. Truyện Kiều)
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

Nước mắt nào cho Cửu Long Giang
Sao Chín Rồng bỏ Cửa Tiền Cửa Hậu…
Sao Chín Rồng bỏ Trà Vinh, Sóc Trăng…

Người không về vì chúng triệt long
đem phù sa lên nuôi miền bắc tái
anh em chó má cái gì đâu
hàng xóm bạn bè mà như thú dữ
Đọc tiếp »

BS Daniele Macchini
Thanh Trần dịch

Sau khi suy nghĩ rất lâu, tôi quyết định viết ra những lời này cho những người không trong giới y khoa biết về kinh nghiệm chiến đấu covid-19 của chúng tôi ở Bergamo. Tôi hiểu là chúng ta không nên lo sợ, nhưng ngày nào sự thật về sự nguy hiểm của covid chưa lọt được vào tai của những người phàn nàn về chuyện không được đi tập gym, hay không được xem bóng đá, thì tôi thấy thật run sợ và khốn nạn.

Tôi cũng hiểu nhiều người lo lắng cho ảnh hưởng tới nền kinh tế, và tôi cũng thế. Tuy nhiên, đến thời điểm hiện tại chúng ta phải chấp nhận một thực tế là hệ thống y tế Ý đã toang, tôi muốn đề cập đến khía cạnh covid tàn phá hệ thống sức khoẻ của một con người như thế nào.
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha


Ca sĩ Thanh Thúy

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Thanh Thúy
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Mật rắn

Posted: 13/03/2020 in Nguyễn Dậu, Truyện Ngắn

Nguyễn Dậu

Tôi quen cậu ta lần đầu ở ngay cổng đền Ngọc Sơn. Chiều hôm đó, sau một ngày cắt tóc mỏi mệt, tôi thu dọn đồ nghề, ghì chặt sau xe đạp, lững thững dắt xe về Đền, nơi cư trú của tôi. Một đám đông người tụ tập bên cạnh mảng tường “long môn hổ bảng”. Tôi lướt qua, không lưu ý, bởi vì một đám tụ tập hoặc một trǎm đám tụ tập, chỉ là chuyện bình thường ở các khu náo nhiệt và nhiễu sự của bờ hồ.

Nhưng một giọng nói oang oang đập vào tai tôi, khiến tôi phải dừng lại.

Ai bị phong thấp, ngâm sẵn hổ mang. Ai bị da vàng, tìm rượu hổ lửa. Đàn bà không chửa, chuốc lấy mang bành. Đàn ông hoạt tinh, đừng quên rắn ráo…
Đọc tiếp »

Ký sự bánh xèo

Posted: 13/03/2020 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao

trời mưa lạnh đổ bánh Xèo
khói um chái bếp níu khoèo nhớ xưa…

em khuấy bột-bánh-xèo nhản hiệu Hương Quê
tôi ra vườn sau hái mớ rau quê đầy rổ
trời mưa lạnh day nỗi lòng hương cố
níu mẻ bánh Xèo đừng bỏ rớt hồi xưa…
Đọc tiếp »

Lão Tạ


Nguyễn Quang Thuấn

Nhiều người có vẻ ngạc nhiên và bức xúc về cái nhà mặt phố khu đất vàng, cái thẻ golf nhiều tỷ, cái ghế hạng VIP của anh Nguyễn Quang Thuấn, cùng nào là những khách sạn hạng sang, những chai rượu hảo hạng, những món ăn cao cấp mà anh ấy được hưởng trong chuyến đi “thực tế” ở Vương quốc Anh?

Tôi thì chả thấy có gì bất ngờ.

Nên nhớ, cái chức phó Chủ tịch Hội đồng lý luận Trung Ương (Nguyên Chủ tịch là anh Đinh Thế Huynh hiện không biết ẩn dật nơi đâu) của anh Thuấn chỉ là “làm thêm” theo kiểu “hợp đồng” thôi nhé. Cỡ cán bộ như anh, TRUNG THÀNH TUYỆT ĐỐI VỚI TIỀN CỦA ĐẢNG, thì hưởng thế còn là ít. Bõ bèn gì ba cái thứ tài sản mọi người nhắc đến. Tiệc tùng ầm ĩ, hát hò ỏm tỏi mỗi dịp lễ lạt, chào mừng, khao chức… thì đã thành nét văn hóa đặc sắc của quan chức nước nhà, sao nỡ trách mình anh. Những người muốn làm to chuyện chỉ chứng tỏ họ vẫn quá gà mờ.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Thơ cho Má nhân ngày 8/3

Bao nhiêu ngày 8 tháng 3
Trôi qua đời Má bôn ba khó nghèo
Những lần đứng ngõ trông theo
Thương cho quê mẹ gieo neo cơ cầu

Má ơi năm tháng bạc đầu
Nuôi con chín đứa dãi dầu gió sương
Đêm xưa má thức bên giường
Bên ướt Má chịu nằm nhường phần khô
Đọc tiếp »

Phạm Nga

Thời ăn độn, phật tử rất sùng đạo như mẹ tôi cũng đành bỏ đi chùa ngày rằm, mùng một để còn lo xếp hàng mua gạo, mắm theo “tiêu chuẩn” ở phường, hay may hàng gia công kiếm tiền chợ, phụ vào đổng lương chết đói của mấy đứa con công nhân viên…

1.
Là con gái sinh trưởng ở miền biển, thuộc một gia tộc giàu có với nghề lưới đăng lâu đời, mẹ tôi đẹp mặn mòi lại giỏi khéo về nữ công gia chánh nên ông ngoại gả chồng khá sớm. Mẹ sinh tôi năm bà 24 tuổi, tuổi Sửu của con nhỏ hơn tuổi Sửu mẹ đúng hai con giáp. Con trai đầu lòng thằng tôi rất đươc cưng, lúc nào mẹ cũng chăm sóc tôi từng li từng tí.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

Hỏi gì

năm lần bảy lượt
tôi chạy đi tìm những con số vô hồn
đang quỳ xưng tội trong nhà thờ
hỏi. hỏi gì
tôi không nhớ
chỉ thấy nước mắt của Đức Mẹ
rơi trên những hàng ghế trống trơn
Đọc tiếp »

Phạm Phú Khải

Ngọn gió lớn đã thổi qua địa cầu người ơi,
đuổi sạch những u ám trên trần gian
Ngọn triều dâng đã tràn qua biển động người ơi,
gội sạch những vết thương và dối gian

(Đòi quyền yêu thương – Phan Văn Hưng và Nam Dao, 1993)

Sáng nay, như mọi ngày, tôi dậy lúc gần 6 giờ sáng để tập thể dục trước khi đi làm. Trước khi ra khỏi giường, tiếng mưa rơi lách tách làm cho tôi có cảm tưởng đêm qua đã mưa nguyên đêm nhưng không nặng hạt. Ra trước hiên nhà, nơi tôi thường tập thể dục, trời vẫn mưa lâm râm. Tôi suy nghĩ không biết có nên đạp xe đi làm hôm nay không!

Đã mấy tháng qua tôi bắt đầu đạp xe đi làm. Bắt đầu bằng hai ngày, rồi ba ngày mỗi tuần, rồi bây giờ ngày nào cũng đạp xe. Hai phần ba con đường tôi đi là dọc theo con lạch (creek), một phần ba còn lại phải đạp trên đường chính. Có lúc phải đạp giữa các chiếc xe lớn nhỏ khác nhau, nào là xe bus, xe tải và đủ mọi loại xe khác.
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Cây đuốc người

Con mắt bão và núi ngàn hy mã
Cây đuốc người và vũ khúc xâm lăng
Cây đuốc cháy và đêm sâu hoang dã
Đền thiêng hề! con nhện võng hiên trăng.

Máu đã cuồng lên màu tuyết trắng
Con sông dài là lệ của thiên lương
Là lệ nhỏ của muôn phương thầm lặng
Bồ tát qua sông cũng đoạn trường.
Đọc tiếp »

Khaly Chàm
(cả thế giới khiếp sợ đại dịch covid-19)

kinh kệ hay lời thánh ca
có thể, những ngữ điệu đã đặc quánh trong vòm họng
nhưng con người không quên nhìn bản diện nhau khi đẫm màu khái niệm hoài nghi
nên tia tử ngoại chiếu thẳng vào trán để phát hiện lũ siêu vi kỷ nguyên

hôm nay chúng ta đang bị đờ đẫn
vì thế loài kền kền của ảo ảnh bay khắp cùng luôn là sự tương đồng ám chướng
đừng mộng tưởng một điều gì đó chỉ là sợi khói
tro bụi xác người bay mù trời rồi đáp xuống tăng thêm bề dày mặt đất
thật ra, chẳng có phép mầu nào thanh tẩy sạch niềm vô vọng
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Cuối cùng tôi cũng bỏ cha tôi mà đi. Anh hai, chị ba, anh tư đã được cha dựng vợ gả chồng ra riêng từ nhiều năm trước. Vì kế sinh nhai ở xa quê nên ít khi mấy người về thăm. Khi tôi vào chùa quy y tam bảo, những ngày tháng tu học ở chùa, tôi biết cha tôi còn lại một mình với cỏ cây, với trăng sao, mưa nắng.

Hồi tưởng lại ngày tháng dưới một mái nhà với cha và các anh chị mà lòng bồi hồi. Khi tôi vừa đủ trí khôn mới biết cha tôi sống cô quạnh một mình, không bà con thân thích và rất nghèo. Nghèo nhưng cha con chúng tôi đều yêu thương nhau, đùm bọc lấy nhau. Tôi là con út nên được chiều chuộng nhiều. Để nuôi con khôn lớn, cha tôi đã nai lưng làm đủ mọi nghề. Lúc thì làm thợ hồ, thợ mộc, lúc thì mần ruộng thuê, vác lúa mướn, lúc thì gác gian, cuối cùng là nghề đưa đò ngang bên Thủ Thiêm.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ


Thiếu phụ khăn quàng xanh
Lê Phổ

Áo tím…bây giờ bỗng áo xanh
Áo nào em mặc cũng mong manh
Hèn chi gió chỉ là cơn gió
Chỉ thắm thềm rêu một chái Đình!

Hèn chi gió chỉ là cơn gió
Anh nói hoài nha: Yêu quý em!
Ai nữa cho mình yêu quý nữa?
Qua sông chỉ muốn một lần thuyền!
Đọc tiếp »

Mai Thảo


Nhà văn Bình Nguyên Lộc (1914-1987)
Nguyễn Thị Hợp

Thời gian đầu, sau khi cộng sản đã lấy nốt được miền Nam là thời gian còn được để yên, chưa bị kết tội, chưa bị lùng bắt, tôi thường sáng sáng một mình đạp xe đạp qua một Sài Gòn tan nát tới thăm một nhà thơ và một nhà văn, người trước Bắc, người sau Nam, cả hai đều thuộc thế hệ trước tôi, cả hai đều đã tên tuổi lẫy lừng từ thời tiền chiến. Những thăm viếng thường xuyên này của tôi, giữa Sài Gòn và trong đổi đời lúc đó được đọc bởi hai điều. Một, hai khuôn mặt lớn ấy của văn học Miền Nam, từ quốc nạn 1975, đã đóng kín địa chỉ, dựng cao lũy hoa, cắt đứt với đời, không ra khỏi nhà, muốn gặp họ tôi phải tìm tới. Hai, giữa cái thể chế chuyên chính đã trùm kín, chưa bao giờ trong đời tôi lại cảm thấy sự cần thiết lớn lao phải giữ chặt lấy một số thân tình bền vững tôi hằng mến yêu và kính trọng. Và hai cái đối tượng của thăm viếng thường xuyên thì với tôi lại là hai niềm mến yêu và kính trọng vô cùng. Nhà thơ miền Bắc tôi vừa nói tới là Vũ Hoàng Chương. Và nhà văn miền Nam, Bình Nguyên Lộc.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Bán cả tương lai

khi người nông dân không còn gì để bán
họ bán đất mặt ruộng tích trữ phù sa
đám ruộng trở thành vùng đất chết
không còn màu xanh không nở hoa

người nông dân ở giồng trôm ba tri
ruộng đất càng ngày càng nhiễm mặn
trong nhà không còn gì để bán
họ bèn đào bán cả tương lai
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm


The writer garden
Kathleen Elsey

Thưa ông Chủ bút,

Đây là lá thư thứ hai tôi gửi tới ông. Tôi có xem qua mục trả lời thư tín đăng trong số báo vừa rồi, có một người tên viết tắc là N.B được ông nhắn cho vài dòng: “Truyện khá lắm, có điều hơi ngắn. Cố viết dài hơn, may ra thành công”. Chắc những dòng chữ này không dành riêng cho tôi? Một lá thư khó mà được xem như một cái truyện ngắn dù được nhìn đọc dưới mắt một người dễ tính. Và tôi tin, người bận lo trăm công nghìn chuyện như ông, một chủ bút thì khó lòng làm chu toàn hết mọi việc. Bức thư kia ông không đọc tới? Hoặc ông thấy chẳng có gì quan trọng để đáng phải hồi âm, làm mất thời giờ và tốn một khoảnh “đất” trên trang báo? Tôi còn nhiều dấu hỏi khác, nhưng không hiểu sao tôi đã dẹp bỏ hết mọi hoài nghi để viết thêm một lá thư nữa cho ông.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Xen, Pháp Hoan

Vẽ tự khi nào không biết nữa
hai bàn tay mọc xuống cầm dương
âm đi chúi nhủi buồn đi trốn
một nốt vi lô lạc giữa đường

 
Bàn Chân

Bước đi của tĩnh
sao thân còn động
ngồi yên ngồi yên
hồn vừa đổ bóng
Đọc tiếp »

Đồng Phụng Việt

Cuối tuần vừa qua, “toang” (một kiểu tĩnh lược, gần đây được nhiều người Việt sử dụng để diễn đạt sự sụp đổ, tan hoang) tràn ngập trên mạng xã hội Việt ngữ.

Trước “toang”, hai chữ “vào cuộc” tràn ngập trên hệ thống truyền thông chính thức và mở đường cho hai chữ khác là “ngạo nghễ” xuất hiện, tạo ra một cuộc tranh cãi kịch liệt.

“Toang” rộ lên như nấm sau mưa khi tại Việt Nam có người thứ 17 nhiễm COVID-19 (dịch cúm Vũ Hán). Không phải tự nhiên mà người Việt dùng “toang”!

Trước đó không ít người từng “bán tin, bán nghi” khi “toàn bộ hệ thống chính trị” đã “vào cuộc”, đã “chiến thắng trong chiến dịch mở màn” nhưng trong phòng – chống dịch cúm Vũ Hán, thỉnh thoảng lại xuất hiện một vài sự kiện không những khó hiểu mà còn khó tưởng tượng, kiểu như vừa tìm thấy bốn công dân Trung Quốc, tuy không có hộ chiếu, không khai báo nhập cảnh, vẫn có thể đi xuyên qua tất cả các hình thái kiểm soát cả về trật tự – trị an lẫn phòng – chống dịch bệnh để hiện diện tận… Thừa Thiên – Huế!
Đọc tiếp »

Làm ác gặp ác

Posted: 09/03/2020 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh

Ai chuẩn bị tuyên bố hết dịch
Trong khi hơn 80 quốc gia đang nhiễm dịch toàn cầu
Ai còn đi đầu trong việc bắt chước WHO đổi tên Corona Tàu thành Covid
Trong khi cả thế giới đều biết tỏng rằng virus ra đời từ cái lò Vũ Hán chứ sao !

Ai làm hết mình để bảo vệ bọn Tập, Mao
Bảo vệ bọn làm khô hạn Đồng Bằng Sông Cửu Long bằng lá bùa ngăn đập nước
Ai sẵn sàng đóng cửa biên giới với Lào
Nhưng mở toang cửa miễn đề phòng rước giặc phương Bắc từng đem quân xâm lược
Đọc tiếp »

Lê Thúy Bảo Nhi


Mẹ con
Nguyễn Thị Hợp

Mẹ ruột chúng tôi mất sau khi sinh em trai út của tôi. Chị Như, chị hai tôi, lúc đó mới lên mười. Tôi, đứa con gái thứ hai, lên tám ốm quặt quẹo. Sau nữa, thằng Thành, năm tuổi, tròn như củ khoai ngơ ngác đi tìm mẹ suốt ngày.

Hai năm sau cha tôi tục huyền với người phụ nữ con nhà gia thế, một phụ nữ đẹp mới 27 tuổi. Chúng tôi gọi người này là “má”. Cha đi làm từ sáng đến tối, giao phó toàn bộ việc chăm nom con cái cho má tôi. Má làm trăm thứ việc không mấy khi ngơi tay. Chị em tôi no đủ, sạch sẽ, nhà cửa chúng tôi gọn gàng, bữa cơm dọn lên lúc nào cũng nóng sốt.

Cha tôi chung sống với má sau được ba năm thì đau nặng rồi mất. Lúc sắp ra đi, cha không còn nói được chỉ nhìn má tôi rồi khóc. Má lúc đó trẻ quá, đẹp quá lại chẳng phải má ruột của chúng tôi…
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

Ngày phụ nữ

mẹ chừ
chẳng biết ngày ni
vợ chừ
cũng chẳng biết chi ngày này
con chừ
quần quật đi cày
Ngày nào phụ nữ
hết cay đắng

chừ!
Đọc tiếp »