Ngô Nhân Dụng

dai_bieu_vn_tq_trong_hoi_nghi_thanh_do

Ông Ðặng Xương Hùng mới dùng một từ tôi được nghe lần đầu: “Hội chứng Nguyễn Cơ Thạch.” Ông Hùng, từng giữ chức “vụ phó” trong Bộ Ngoại Giao tại Hà Nội, hiện đang tị nạn chính trị tại Thụy Sĩ, chắc ông biết rõ chuyện ông Nguyễn Cơ Thạch mất chức bộ trưởng sau Hội nghị Thành Ðô năm 1990 giữa giới lãnh đạo hai đảng Cộng Sản Trung Quốc (Trung Cộng) và Cộng Sản Việt Nam (Việt Cộng). Hai chữ “hội chứng” hơi trừu tượng không quen thuộc với đa số độc giả cho nên tôi tạm dùng chữ “bệnh chứng,” dù không chính xác bằng.

Ðảng Cộng Sản Việt Nam đã mắc một căn bệnh nặng, gọi bằng tên ông Nguyễn Cơ Thạch, vì triệu chứng căn bệnh phát lên rõ nhất trong thời gian hai đảng chuẩn bị Hội nghị Thành Ðô mà sau đó ông Nguyễn Cơ Thạch bị mất chức.
Đọc tiếp »

Batrioldman

dieu_cay_vien_dan-chu_cho_vn

Hoan hô anh Điếu Cày!
Một ngàn lần khâm phục anh!
Anh thực sự
là một người anh hùng
của Việt Nam
Một con người yêu nước!
Cây bút anh
Là ngọn giáo
Đâm thẳng vào tim đen
của Đại Hán xâm lược,
Và bè lũ Việt gian bán nước
Anh, một blogger luôn dẫn đầu đi trước
Với tiếng kêu gào phẫn nộ
Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam
Đọc tiếp »

Đinh Cường
khi đọc cảm nghĩ và nhìn ảnh
Duyên chụp sáng nay

manh_trang_mua_thu-duyen
Mảnh trăng mùa thu
Photo by Duyên – October 2014

Cám ơn mảnh trăng non
ban mai và chút ánh nắng
rọi xuống mặt hồ
cám ơn một tàng cây đầy
lá vàng như ly rượu
sóng sánh chưa ai uống
người hãy nhấp môi đi
cho má đỏ hồng buổi sáng
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem-hue_poster

Tôi là láng giềng xưa của ông ấy vì trước đây nhà tôi ở cạnh nhà ông. Đất ở đó khô cằn nên không có được một dậu mồng tơi xanh dờn ngăn chia. Chỉ có hàng rào kẽm gai, chỉ có cỏ dại sum suê và vô vàn hoa mắc cỡ. Cây gì kỳ cục, chân lại gần chưa đụng tới là chúng run bắn thân cành đồng loạt nhắm mắt. Hổ ngươi một cách quá đáng.

Ông lớn hơn tôi gần cả con giáp, tôi đoán vậy vì lối xóm chẳng ai tường tên tuổi thật của ông. Cán bộ mà, ai cũng sắm riêng cho mình một bí danh, phủ che một bí mật. Hơi sức đâu đi dọ hỏi rước phiền toái, ai kêu sao ta kêu vậy: Ông Tài phó giám đốc. Cơ quan nào? Bù trất. Công ăn việc làm coi bộ thong dong vì giờ hành chánh tôi luôn phát hiện ông, dáng to cao, loay hoay lui tới trên sân, địa phận phía bên kia lằn ranh. Thảng hoặc bắt gặp ông ngó chùng vụng sang biên giới, đặt để đôi mắt vào tấm tồn rỉ sét tôi án che làm chỗ tiêu tiểu rửa ráy. Đôi mắt ông sáng và linh hoạt đến lạ. Dẫu có vật che chắn nhưng tôi ngỡ như ông trông rõ một phần da thịt sởn ốc của tôi, nhột nhạt, nổi hột. Nghe thấy trên báo đài quen dùng thuật ngữ vòng một vòng hai vòng ba, dân dã như tôi thì hoang mang thắc thỏm không biết ôn hàng xóm rắn mắt nớ có chộ rõ bụ rõ khu của tôi không? Thiệt ốt dột!
Đọc tiếp »

Kha Tiệm Ly

hoa_do_quyen_da_lat

Chưa thấy hoa đào mà trời như trở lạnh
Chưa rớt hoàng hôn mà núi đẫm sương mù.
Chưa suốt trường sơn mà chim hồng mỏi cánh
Hay Đà Lạt muôn hồng níu bước lãng du?

Đường thiên lý chang chang nắng gió
Vào quán ven sông rũ bớt bụi đường
Chẳng cổng chiêu phu sao tú cầu nở rộ,
Chẳng khóc hè sao trắng lệ đỗ quyên! *
Đọc tiếp »

Sông Cửu

nguoi_di_trong_suong

Nằm Mơ

Ngày “ma” – chuyện gần xa
nửa đêm nhà nhà
nghe qủi ngâm thơ
Ầu ơ. . . em ngủ nằm mơ
tối đi xin kẹo …
đánh cờ với ma

Đánh thua ma hú – ma ca
ma “úm bà là”
giữa bãi thùy dương
hai đầu biển – dọc quê hương
thiên đường – địa ngục
đoạn trường thiên thu?
Đọc tiếp »

Kiều Phong

pham_thi_hoai
Nhà văn Phạm Thị Hoài

Bài “Ngày về” của cô có quá nhiều “vấn đề” cần thảo luận. Thì giờ eo hẹp, tôi chỉ tập trung vào những lập luận, lý lẽ của cô trong đoạn này:

Tôi không coi việc làm của con trai nhà văn Võ Phiến là hành động „đấu tố cha“ hay „bất hiếu“, như phần lớn phía dư luận đang phẫn nộ, đặc biệt ở hải ngoại. Máu mủ không phải là tiêu chuẩn để xác định đúng sai thiện ác. Chẳng lẽ chúng ta phải ca ngợi từ Kim Chính Nhật đến Kim Chính Ân, những người con trung thành nhất với cha ông? Lịch sử quá nhiều điên đảo và phân cực của Việt Nam tất yếu chia cắt và chia rẽ, thậm chí con người này đả đảo con người kia ngay trong một con người. Con cái Phạm Quỳnh bất hiếu chăng, khi tận trung phục vụ cho chế độ đã giết cha mình? Cù Huy Hà Vũ là một nghịch tử chăng, khi chống lại cái chế độ mà cha mình là một trong những công thần khai quốc? Chúng ta lấy quyền gì mà đem những quả tạ đạo đức ra đặt ùm ùm, lúc thì lên cán cân bên này, lúc thì lên cán cân bên kia, chỉ để lẩy cho được cái kết quả trọng lượng đang cần cho sổ sách trong những trường hợp như thế? „Trường hợp Thu Tứ“ chỉ là điển hình cho những xung đột đã và đang giằng xé người Việt trong mọi quan hệ và trên mọi bình diện. Nạn nhân là tất cả mọi thứ, riêng gì đâu tình phụ tử.

Là một trong những người dùng từ “đấu tố”, “bất hiếu” cho hành động của con trai nhà văn Võ Phiến, tôi xin thưa với cô thế này:

Từ “đấu tố” hay “tố khổ” (thường được dùng với ý nhẹ nhàng hơn, sau này trở nên thông dụng,) là sản phầm của Bác và Đảng. Nó chào đời mang một ý nghĩa tốt đẹp, đầy vinh dự là sẽ góp phần vào sự nghiệp đưa vùng đất bị Công sản chiếm đóng tiến mau tiến mạnh lên xã hội chủ nghĩa. Nó là “quốc sách” của Bác trong giai đoạn ấy.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

dieu_cay_nguyen_van_hai

Làm bài thơ mừng Điếu Cày tự do
Như mừng kiếp người lần thứ hai giải phóng
Trước khi đến Mỹ hãy bò lết trên mặt đường nhựa nóng
Hít thở mùi hôi rác rưởi Sài Gòn
Hãy thử ngã lộn đầu xuống một vài miệng cống
Để thấy tử thần gần với cuộc đời hơn
Đọc tiếp »

Đinh Tấn Lực

phung_quang_thanh_3
Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh

Mấy ngày nay vui chi lạ.

Chắc là phải thông báo cho Bạn Thường Vạn Toàn một vài tin tích cực, biết đâu mình lại được Bạn khích lệ thêm trong nhiệm kỳ tới…

Tin vui đầu tiên, tất yếu phải báo cáo ngay cho Bạn nắm vững, là vụ tống xuất qua Mỹ thành công cái tay phản động tác giả 2 câu biểu ngữ (tiếng Việt lẫn tiếng Trung) cực mích lòng: “Hoàng Sa Trường Sa Việt Nam Chủ Quyền – Tây Sa Nam Sa Trung Quốc nguỵ xưng”. Để cho Bạn thông cảm và thấu hiểu rằng không phải đó là một vụ đánh đổi con tin chính trị nhằm hoá giải lệnh cấm vận vũ khí sát thương của Mỹ mà nổi trận lôi đình. Tức là vừa vuốt ve được Bạn về chuyện biểu tình làm buồn lòng Bạn, lại vừa tránh được một số lôi thôi phiền phức cực kỳ nhiêu khê rằng mua vũ khí làm gì? Mặc dù là mình đã tận lực khấu trình điều này với Bạn, liên quan với chuyến đi Mỹ vừa qua, trong suốt những ngày vui vẻ ở Bắc Kinh. Mình phục mình quá sức!
Đọc tiếp »

Vé đểu

Posted: 23/10/2014 in Thơ, Võ Định Hình

Võ Định Hình

free_dieu_cay

bị chúng túm cả điếu cày
lôi ra biển khó đẩy qua trùng trùng
biết đời không thể làm thinh
chừ mần thinh thiệt bởi mình còn đâu  Đọc tiếp »

Đỗ Xuân Tê
Viết để tưởng nhớ nghệ sĩ Trần Văn Trạch

tran_van_trach
Nghệ sĩ Trần văn Trạch

Bốn mươi năm nhìn lại, ký ức về chuyến đi trình diễn cuối cùng của Đoàn Văn nghệ VNCH tại hải ngoại (Vientiane, tháng 10-1974) vẫn còn mãi sinh động trong tôi.

Sinh động vì chính tôi là người trong cuộc được ủy nhiệm làm Trưởng đoàn, lại có quái kiệt Trần văn Trạch làm cố vấn nghệ thuật cùng sự tham gia hầu hết ca sĩ tên tuổi của Sài gòn một thuở (mà đa phần đang đầu quân cho Bộ Dân vận Chiêu hồi của Hoàng Đức Nhã), vừa có lực lượng hùng hậu của hai bộ môn cải lương và sân khấu kịch nói với các nghệ sĩ hàng đầu từ Diệp Lang, Thanh Tú cho đến Bạch Tuyết, Kim Cương, lại có đoàn vũ tên tuổi của Biệt đoàn văn nghệ quân đội do vũ sư Trịnh Toàn biên đạo, có ban nhạc Shotguns của Ngọc Chánh và các tay đàn tay trống trứ danh, chưa kể các danh hài Bến Nghé và ảo thuật gia chuyên nghiệp Z28 cùng dàn âm thanh ánh sáng vừa nhập về từ Nhật.
Đọc tiếp »

Ngậm hột thị

Posted: 23/10/2014 in Huỳnh Minh Lệ, Thơ

Huỳnh Minh Lệ

ca_chach

trong thế giới thủy sinh
ví dụ như con chình
đụng đâu cũng trơn tuột
ví dụ như con chạch
lách một chút là xong
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

tao_lay_may

“Xây dựng CNXH còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ nầy không biết đã có CNXH hoàn thiện ở VN hay chưa.” (T.B.T Nguyễn Phú Trọng)

Ngày 6 tháng 10 năm 2014, báo Tuổi Trẻ đi tin:

Ông Phạm Hồng Thái (50 tuổi, trú thôn Tân Phong, xã Quế Lộc, huyện Nông Sơn, Quảng Nam) uống thuốc diệt cỏ tự tử vì bị nghi oan lấy trộm 9,2 triệu đồng của người cùng xóm.

Trong bức thư viết trên giấy học trò gửi công an huyện Nông Sơn, ông Thái viết: “Tôi mong mấy ông điều tra lại cho kỹ giùm tôi, tôi bị oan, tôi chỉ biết lấy cái chết làm trong sạch mà thôi. Khi mấy ông nhận lá đơn này là tôi đã đi rồi.”

Còn thư gửi người bị mất tiền, ông Thái viết: “Tao chết rồi không phải vì tao lấy tiền của mi đâu. Tao buồn là bạn bè mấy chục năm tan như mây khói. Mấy ổng đánh tao quá, tao phải nhận bừa.”
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

nguyen_duc_son-nguyen_luong_vy-2012
Nguyễn Đức Sơn (Sơn Núi) và Nguyễn Lương Vỵ
Bảo Lộc, 07.2012

Mười chín năm gặp lại
Sơn Núi vẫn ngon lành
Banh miệng khè một cái
Chào nhau hoa lá cành

Cỏ ướt Đêm Nguyệt Động
Mướt rượt hết lông măng
Tịnh Khẩu mà rúng động
Hột/Thì/Le … buốt trăng
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Thieu_nu_va_bong_quy_rung-dinh_cuong
Thiếu nữ và bông quỳ rừng
dinhcuong

Bài thơ này chừng đó

Nụ hoa quỳ đầu mùa của tháng Mười Đà Lạt tỏa hương thơm bát ngát, tôi hái tặng cho nàng…

Hoa quỳ không cao sang nhưng nàng thì quý phái, tôi nhìn nàng thân ái với đất trời, đẹp sao!

Nàng ở trên ngôi cao, mắt nàng chớp, nhìn xuống, lúc đó ngày nắng muộn, nàng, một vầng Thái Dương!

Nàng là Yêu là Thương như hoa cỏ Đà Lạt. Nàng là ngọn gió mát thổi qua dãy Trường Sơn…
Đọc tiếp »

Khuất Đẩu

lu_quynh-bang_huu
Từ trái: Đinh Cường, Lữ Quỳnh, Nguyễn Lệ Uyên, Khuất Đẩu và Huyền Chiêu

Tôi gặp anh lần đầu ở tuổi ngoài bảy mươi. Anh từ Sài Gòn ra, tôi từ Ninh Hòa tới, trong căn nhà lộng gió của Nguyễn Lệ Uyên, ở Tuy Hòa.

Gặp nhau lần đầu nhưng không bỡ ngỡ. Vì trước đó, chúng tôi đã từng biết nhau qua những trang viết. Mà những trang viết của mỗi người, tuy không nói về mình, nhưng cái “hồn” của người viết vẫn cứ hiện ra: tôi, dữ dội, cay chua, anh thâm trầm, nhân ái.

Trong buổi gặp đó, tuy không uống rượu (vì bệnh), nhưng anh vẫn lấy từ trong túi xắc ra một chai whisky, có lẽ mang từ Mỹ về để mừng cho buổi gặp mặt.

Chúng tôi, uống ít thôi, nhưng nói khá nhiều. Nói đủ thứ chuyện, không đâu vào đâu.
Đọc tiếp »

Mùa thu

Posted: 22/10/2014 in Hoàng Minh Châu, Thơ

Hoàng Minh Châu

autumn_leaves

Đâu phải lá già mà lá rụng
Đâu phải bỗng dung mà tóc phai
Đó chỉ vì muà thu
Lá rụng
tóc phai
Đọc tiếp »

Phan Minh Châu

co_don_luc_chieu_buong

Thôi thì! em hãy về đi
Mười năm không gặp còn gì trong nhau
Câu thơ như đã bạc nhàu
Lời thơ còn đó nỗi đau cuộc đời .
Đọc tiếp »

Đinh Tấn Lực

cuong_quoc_van_hoa

Bảo Việt Nam một cường quốc Thơ là đúng, nhưng chưa đủ. VN còn là một cường quốc Văn Hoá.

Văn hoá ta phát triển không ngừng và phát huy toàn phương vị. Phủ sóng cả nước. Nó tiến nhanh gấp vạn lần mức tăng trưởng kinh tế.

Văn hoá ta phong phú cực kỳ. Liệt kê cả ngày không hết. Nhưng hãy tạm chia làm ba nhóm, cho dễ bổ xung, cập nhật: Văn hoá ngoại vi (của xã hội); Văn hoá nội bộ (của đảng & nhà nước); và Văn hoá cốt lõi (của riêng tầng lãnh đạo).
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

phung_quang_thanh_2

Khi còn nhỏ, đứa trẻ nào trên đất nước hình chữ S cũng đều được học được biết quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là của người Việt Nam. Ấy thế mà hôm nay trở về từ chuyến thăm Trung Quốc, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh có cuộc họp báo nhanh bên lề kỳ họp Quốc Hội đã phát biểu rất hớ hênh trên báo Tuổi Trẻ số ra ngày 21-10-2014. Trước những câu hỏi “Liệu Trung Quốc có đưa ra cam kết hay lời hứa nào về việc giữ nguyên hiện trạng và việc Trung Quốc đang hình thành các căn cứ quân sự tấn công trên Biển Đông” thì ông Thanh đã trả lời như sau: “Hứa thì bạn không hứa nhưng hai bên đều thống nhất phải thực hiện DOC… Còn hiện nay trên biển, nói thật là các bên đều có xây dựng. Đài Loan cũng xây dựng. Philippines cũng tiến hành xây dựng đường băng. Malaysia có xây dựng và Việt Nam cũng có hoạt động xây dựng… Còn chuyện nhiều chuyên gia lo ngại hướng xây dựng của Trung Quốc là do các chuyên gia dự báo. Đương nhiên bên nào mà tiến hành xây dựng thì đó cũng là một căn cứ quân sự cả…”
Đọc tiếp »

Áng mây vàng

Posted: 21/10/2014 in Lữ Quỳnh, Thơ

Lữ Quỳnh

reflection

giọt nước đựng trời mây
tàn hương bay lấp lánh
lắt lay bóng mẹ về
tóc con chừ điểm bạc
Đọc tiếp »

Tôn Nữ Thu Dung

autumn_girl

Bài tiêu dao

Chim núi cất lời ca
Rồi bay về cõi Bắc
Tiếng ca, ồ tiếng ca
Khốc liệt hơn tiếng khóc

Rừng bỗng run lá cây
Giông tố nào đã dậy
Đời hiu quạnh tháng ngày
Tìm nhau hoài chẳng thấy
Đọc tiếp »

Trang Luân

bia_doi_y_si_trong_cuoc-chien_tuong_tan

(Trước hết, tôi xin gửi đến bác sĩ Nguyễn duy Cung lời cảm ơn chân thành và sâu xa nhất, về những tình cảm đặc biệt mà bác sĩ đã dành riêng cho tôi qua tập hồi ký này.)

Thú thật, tôi không dấu được sự cảm động! Cảm động! Kể từ khi bác sĩ Cổn trao cho tôi cuốn hồi ký “Đời y sĩ trong cuộc chiến tương tàn” của bác sĩ Nguyễn duy Cung, cùng dòng chữ thật trang trọng, mà tác giả đã đề tặng cho tôi ở trong đó. Tôi ngạc nhiên, quay sang hỏi: “Tác giả là ai vậy, hở anh! Anh nhỏ nhẹ, chậm rãi: “Chắc anh quên rồi thì phải! Anh cố nhớ lại đi! Cách đây vào khoảng gần hai tháng, tại hội trường của nhật báo Viễn Đông. Hôm đó, nhóm anh em chúng tôi, có tổ chức buổi ra mắt, để giới thiệu về tác phẩm “Chiến Tranh Đông Dương lần thứ 3” của nhà văn Hoàng Dung. Trong khi chờ đợi, tôi có nói với anh, về vị đàn anh trong giới Quân Y của chúng tôi. Ông là biểu tượng cho mẫu người hiền lành, khả kính. Một bác sĩ đầy nhiệt huyết. Một thầy thuốc tiêu biểu cho đức tính quên mình, cứu người. Vị bác sĩ mà lúc nào cũng đặt mình vào khuôn khổ của bốn chữ bổn phận trách nhiệm. Đối với ông, nhiệm vụ là trên hết! Vì thế, ông không hổ thẹn với câu châm ngôn “lương y như từ mẫu. ” Vị đàn anh mà tôi vừa đề cập đến, không ai khác hơn, chính là tác giả của tập hồi ký này.
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng
Phóng tác theo Chinh Phụ Ngâm Khúc

bia_chinh_phu_ngam_khuc

Tóc em xanh hay tóc thay màu ?
Đem dĩ vãng điểm trang vòng tóc
Hỏi buồn không biết còn hay mất ?
Chiến trường xa thương kẻ bạc đầu

Đi nghe đứng rã rời tâm trí
Đứng quên đi mòn mõi hồn đời
Chiều tha gió cõng mây lên gác
Trăng phơi sầu bên gối em tôi
Đọc tiếp »

Đón quỳnh

Posted: 21/10/2014 in Thơ, Trần Thoại Nguyên

Trần Thoại Nguyên
Tặng Hàng Chức Nguyên

cho_hoa_quynh_no

Hoa quỳnh nở khuya nay
Lặng lẽ
Đợi em về.
Tôi ngồi bên thềm rêu vách đá cũ
Sương lạnh ướt tóc dài
Đóa cô đơn buồn tím
Em có về đêm nay?
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh

tran_dinh
Nhà báo Trần Đĩnh

Ðèn Cù và Trần Ðĩnh. Một cuốn sách và một tác giả có lẽ khá lạ với độc giả hải ngoại. Với đề tài viết về một thời đã qua khi còn là một đảng viên Cộng sản thân cận với những nhân vật lãnh đạo đảng chắc có nhiều khám phá từ trong thực tế hỗn tạp của lịch sử Việt Nam, có lẽ đó là lý do chính để lôi kéo độc giả.

Và quả nhiên, tác phẩm vừa được xuất bản đã gây ra nhiều sôi nổi trong giới cầm bút với nhiều nhận định nhiều khi trái ngược nhau. Có nhiều bài viết khen tặng hết mực nhưng cũng có những bài viết phê phán nặng lời. Với tư cách là một người đọc yêu văn chương, mong mỏi được đọc những tác phẩm có tính tích cực vừa cả trên phương diện văn chương lẫn chính kiến, tôi đã đón nhận cuốn sách này một cách đặc biệt. Một tác giả còn sống ở trong nước, tuy tuổi đã già, nhưng vẫn dám viết về những chi tiết mà chế độ chuyên chính gọi là những điều nhạy cảm và có thể bị khép tội phản động chống đảng. Một người đã có quá khứ làm việc thân cận với các lãnh tụ Cộng sản suốt mấy chục năm nếu viết thành thực thì sẽ là những phản tỉnh cho những người vẫn còn bị ảnh hưởng của văn chương tuyên huấn tôn sùng lãnh tụ. Như vậy,chắc có nhiều khám phá kỳ thú và rút tỉa ra được nhiều kinh nghiệm bổ ích.
Đọc tiếp »

Bắc Phong

coi_chung_nem_chuot_vo_binh-babui
Coi chừng ném chuột vỡ bình
Biếm họa của Babui (Nguồn: Đàn Chim Việt)

chuột tham nhũng ngự ngôi cao
dân nghèo đổ sức cần lao phục tùng
chuột chia nhau miếng đỉnh chung
dân chia đói khổ bần cùng thở than

mất nhà mất đất dân oan
xét đơn khiếu kiện chuột quan lề mề
có người uất ức não nề
bắn súng hoa cải bị ghè cổ ngay
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Điệu luân vũ gió và lá

gởi Ngô Kim Khôi,

la-do-dinhcuong
Lá đỏ
sơn dầu trên canvas 24 x 30 in
dinhcuong

Gió và lá như màn khiêu vũ
dập dìu khi valse khi boléro
lá theo gió tấp đầy sân trước
gió vui khi lá ngập rừng sau

mới tuần trước làm chi đã có
vậy mà nay vàng rực trước sau
bạn kể Paris mùa thu tình tứ
tôi nói thôi. đây cào lá mệt nhừ
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

read_head_nude

Chuyện thật, từng xảy ra ở thành phố Montréal. Năm mươi phần trăm là hoang tưởng của đứa thuật lại, nhân ngày Phụ Nữ VN 20 tháng 10.

Câu chuyện bắt đầu chỉ xảy tới riêng cho cá nhân Linda. 29 tuổi, mẹ của đứa con nhỏ vừa tròn bốn tháng tuổi. Linda đẩy xe có thằng cu đang say ngủ vào thương xá, nóng bức tháng bảy bị chận ngay sau cánh cửa gương vừa khép đóng. Những cái máy lạnh có thể đang chạy hết công suất, và diệu kỳ thay, nó lột thật mau những màu da đỏ ké, mồ hôi chóng khô, để sự tươi tỉnh dội ngay xuống thần sắc con người.

Đang mùa sale, những cửa hàng đều dựng bảng giảm giá, tới 75 phần trăm. Linda sẽ tới gian hàng My Angel để lựa mua áo quần cho thằng cu. Nó đã thức giấc, như đa số các thiên thần nhỏ, nó bắt đầu mếu máo và làm trì hoãn chân đi của mẹ nó bằng tiếng khóc. Con đói bụng rồi đó hả? Linda cúi mặt xuống âu yếm hỏi, cô tìm tới băng ghế trống, ở góc khuất và ẳm nó lên. Linda cởi ba hạt nút áo, dùng một tay khai mở một bên ngực, bày biện cái bầu sữa mà thằng cu đang tơ tưởng tới. Dĩ nhiên là nó nín khóc ngay, lim dim mắt thụ hưởng. Môi ướt với dòng sữa mẹ ngọt ngào tuôn chảy, chút chít, mút, nuốt. Không quá năm phút, một gã đàn ông lù lù dẫn xác tới sát hiện trường. Madame, xin lỗi, bà không được phép vạch áo (cho người xem ngực) ở chốn này. Trời đánh tránh bữa ăn, hẳn thằng người không ưa nhìn vú ấy chẳng biết mô tê gì về tầm mức quan trọng nọ. Ngay cả thiên lôi cũng lo mà thu búa sau lưng chờ kẻ xấu số xơi xong tiệc cuối mới hậu tính. Tại sao? Tôi làm điều gì không phải? Linda ngước mặt lên hỏi. Nếu bà cho cháu bú bình thì ok, bằng không xin bà chịu khó ra khỏi chu vi cửa tiệm, nó nằm trong những điều lệ ngăn cấm của bổn hiệu. Xin lỗi nếu tôi nói điều không phải…
Đọc tiếp »

Chia tay Ngựa Ô

Posted: 20/10/2014 in Phạm Cao Hoàng, Thơ

Phạm Cao Hoàng

mua_thu_o_duong_ngua_o-pham_cao_hoang

ở lại nhé, Ngựa Ô thương mến (1)
tôi sẽ đi và sẽ nhớ nơi này
nơi bạn bè tôi một thời ấm áp
chia cùng nhau nỗi buồn lưu lạc
nơi anh Đinh Cường viết Đoạn Ghi Đêm Centreville
nơi em trở về sau lần ngã gục
tôi dìu em lên những bậc thềm đớn đau và hạnh phúc
gần ba trăm ngày em mới tìm lại được những bước chân
mới biết quê người không chỉ có hoa hồng
mà có cả những cơn lốc dữ
mới hiểu không có nỗi buồn nào hơn nỗi buồn viễn xứ
nhớ và thương mây khói quê nhà
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

ngu_do

Sáu tám. và thơ du di

cứ thức từng chặng. tới khi
mặt trời đỏ ối xuân thì ốm o
thưa em. mùa ngủ dưới đò
mà rêu xanh vẫn buồn xo nhớ đời
tình mình có chặp đôi mươi
có hồn chín giú. có đời du di
Đọc tiếp »

Phạm Thị Hoài

vo_phien-dinh_cuong
Nhà văn Võ Phiến
dinhcuong

“Chúng ta đang sống trong một hoàn cảnh thật khốn nạn. Sau hàng thế kỉ ngoại thuộc, sau ba chục năm trời nhiễu nhương, nay nước nhà được thanh bình, dân tộc bắt tay xây dựng đất nước, thì chúng ta lại bỏ xứ ra đi, chúng ta lại vắng mặt, lại đứng ngoài vòng.”

“Không về được, chúng ta tự thấy sống một đời vô duyên, lãng xẹt. Cần thì chưa chắc tổ quốc đã cần đến mình; chưa chắc mình sẽ có một đóng góp nào đáng kể. Những kẻ có ý thức cao nhất về mình cũng không bao giờ dám tự nhận mình là cả một cần thiết cho quốc gia. Tuy nhiên, nghĩ rằng ở cái xứ nghèo khó nhỏ bé của mình đồng bào đang rầm rập xây dựng mà mình không được dự phần vào, tự dưng có một cảm tưởng tưng hửng, dần dần ngấm thành một đau đớn.”

“Lòng chúng ta lúc nào cũng tha thiết với quê hương, nhưng quê hương lại không còn như xưa. Cho nên chúng ta lâm cảnh bẽ bàng.”

“Về ư? Dẫu có về được, ta đâu còn về để tiếp tục đời sống như trước, mà chỉ để tăng cường hàng ngũ nô lệ. Đành rằng sống chết không cần, nhưng đã sống ta lại cam chịu sống như vậy sao? Sống để răm rắp vâng lời, để suốt đời ca ngợi lãnh đạo sáng suốt, để đem thân trâu ngựa củng cố một chế độ độc tài, vun bồi quyền lợi của một tầng lớp thống trị?”

“Bị kẹt dưới chế độ độc tài là đáng thương; còn như quyết định tự nguyện nhảy vào cúi đầu phục vụ độc tài lại đáng nguyền rủa. Kẹt cứng! Đồng bào ta, có lớp bị kẹt lại trong nước, có lớp lại bị kẹt… ở ngoài nước!”

Những dòng trên đây là của một nhà văn miền Nam nổi tiếng, trong tùy bút “Ngày về” in năm 1987 tại California [1]. Hai mươi lăm năm sau những tâm sự khắc khoải này và ba mươi bảy năm sau khi rời quê hương, một phần nhỏ tác phẩm của ông đã trở về. Hai đầu sách, Quê hương tôiTạp văn được Nhã Nam xuất bản tại Việt Nam. Chỉ có điều bút danh nổi tiếng của ông, Võ Phiến, được thay bằng Tràng Thiên, một bút danh ít người biết đến.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

phao_bong

Pháo bông

pháo bông rực rỡ chân trời
làm sao soi thấu phận người mong manh
bụp xì phút chốt tan nhanh
nỗi đau còn lại tàn canh đêm dài

15.10.2014

 

Sao nên nỗi này

một nền kinh tế bao bì
mấy con ốc vít lấy gì tiến lên
học trò khá giỏi càng thêm
nay cao hơn trước sao nên nỗi này

17.10.2014
Đọc tiếp »

Trần Ngọc Hưởng

ra_rom

Chạnh thương ai gã nhà quê,
Thõng chân ngồi giữa bộn bề rạ rơm
May còn sợi khói đồng thơm,
Mùi hương bùn đất bồn chồn lòng ai

Tha hương bao tiếng thở dài,
Đi qua bao tháng bao ngày long đong.
Cảm thương ai kiếp phiêu bồng,
Mùa về cu đất sẻ đồng reo ca
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

chu_y

Chị gửi cho em xem tấm ảnh này, gắn trên tường một bệnh viện hoành tráng. Em sẽ vác bụng bầu lặt lè vô tới, bặm môi tái mặt máu mà rặn cục nợ ra. Cái hình nhân dong tay đạp chân chới với oe oe khóc thét vang rân, biết không em ba ký thịt đỏ hỏn ấy giá không dưới năm triệu đồng.

Ôm chặt nó nếu em còn sức lực, thiu thiu ngủ lỏng tay xoẹt một cái nó biến mất tiêu. Một tỉ con mẹ đàn bà vô ra thăm thú, nhanh tay lẹ mắt rất giỏi đóng vai mẹ hiền. Chúng sẵn lòng vạch ngực cho con em bú, bắt xe ôm lăng ba vi bộ thăng một lèo. Em vùng dậy bàng hoàng xây xẩm, có Trời mới biết thiên thần bị đoạ đày chốn mô.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Thanh

deo_hai_van_2

Đèo Hải Vân

Tặng nhà tôi, ngưọc đèo Hải Vân 1980

Hùng vĩ thiên nhiên khéo tạo thành
Hải Vân ngoạn mục đẹp như tranh
Trên cao gió lộng mây quần tụ
Dưới thấp biển reo sóng diễn hành
Non Nước [1] phau phau dài cát trắng
Lăng Cô [2] biêng biếc dọc bờ xanh
Triêu dương rạng rỡ trời khơi rộng
Tù phụ…nghe lòng lắng trọc thanh..!!

[1] Bãi biển Non Nước hướng Đà Nẳng.
[2] Làng chài Lăng Cô hướng Huế
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh

patrick_modiano_2
Patrick Modiano

Nhà văn Pháp Patrick Modiano, 69 tuổi, vừa được vinh danh và đoạt giải Nobel về văn chương năm 2014. Hàn Lâm Viện Thụy Ðiển và ban giám khảo giải thưởng đã nhận định: “Nghệ thuật của hồi ức mà ông đã làm thức dậy những số phận nhân bản hầu như không thể nhận thức được và khám phá ra thế giới nhân sinh không thể che giấu được của thời bị chiếm đóng”

Patrick Modiano đã trả lời câu phỏng vấn đầu tiên kể từ lúc biết mình đoạt giải. Ông giải thích rằng ông nghe tin tức ấy từ điện thoại của người con gái khi ông đang đi trên đường phố Paris. Ông nói ông rất bị khích động nhưng ông vẫn tiếp tục đi.. Trả lời câu hỏi phương cách nào để đoạt giải Nobel, ông như nín lặng với cảm xúc: “Tôi không nghĩ điều đó xảy ra với tôi, mà đúng là nó tác động mạnh vào tôi”

Ông nói ông bắt đầu viết văn khi ông còn rất trẻ: “Ðó là một vài điều đã thành một phần đời sống của tôi từ thuở bắt đầu”
Đọc tiếp »

Phạm Cao Hoàng

duong_ngua_o-pham_cao_hoang
Đường Ngựa Ô (Black Horse), Virginia – Ảnh PCH

vậy là mình chia tay đã được một năm
nhớ Ngựa Ô là nhớ những ngày mùa đông rất lạnh
ba giờ sáng tôi và em ra trước nhà cào tuyết
gió tạt tê người lòng vẫn thấy vui
vì em vẫn đi bên cạnh cuộc đời tôi
và trong căn nhà nhỏ kia
có những mặt trời đang mọc
có tiếng dương cầm Giovanni như dòng suối mát
có tiếng hát Thái Thanh và Tình Hoài Hương
nhớ Ngựa Ô là nhớ con đường
đêm mùa thu tôi cùng em đi về phía hồ Thạch Thảo
tiếng xào xạc của lá vàng
và giọt sương trên vai áo
tôi thương Ngựa Ô và tôi thương em
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ
Hòa âm với Joseph Huỳnh Văn và Nguyễn Tôn Nhan

rot_tra

I.
Câu thơ bay đi xa
Chẳng còn ai nhớ nữa
Chiều vàng vừa khép cửa
Đêm thu khoác vai ta
Chiếc lá khô nhớ nhà
Cây im không dám nhắc
Đất lạ trầm âm nhạc
Trời quen bóng phố gầy
Hỏi thăm nhau bóng lay
Tìm tay nhau bóng vỡ
Câu thơ bay không nỡ
Để lại một dấu than
Đêm thu lạnh hồn đàn
Thì đừng than chi nữa
Cầm dương xanh gót ngựa
Thi sĩ đã về xanh
Ta dạo hồn loanh quanh
Thôi cũng đành gọi khẽ
Chiếc lá thu cựa nhẹ
Giọt lệ đã khô rồi!…
Đọc tiếp »

Đặng Châu Long
(Cảm hứng từ chiếc hộp cũ 20 năm thấy lại)

book_fellow

Sáng đối đông chiều đối tây
Mặt trời đột tử buông ngày tháng qua
Vòng xe trải dọc bờ xa
Đời trôi hờ hững và ta chẳng là….

Biết bao lần, trong những ngày tháng đâu thập niên 80, tôi đã cùng chiếc xe đạp Tabord  dàn ngang, sơn tay, đen như mảnh đời, đi về trên lộ trình 30 cây số Diên Khánh-Bình Tân-Diên Khánh. Mỗi ngày như mọi ngày.

Theo thói quen, chúng tôi thường tập trung gặp nhau tại quán tre trên đường Lê Hồng Phong để làm một ly cà phê, nói vài ba chuyện đời…trước khi tiếp tục tới xưởng cưa Điện Biên lao vào công việc suốt một ngày dài. Nơi đó, tôi sẽ gặp các bạn cùng thời, cùng lớp, hoặc mới quen như: Hà Trung Nghị, Nguyễn Đằng Tôn Vinh, Nguyễn Đằng Thanh Long, Thầy Nguyễn Cư, Tôn thất Thanh, Huỳnh văn Nhượng, Hồ việt Hùng, Võ văn Thạnh…Chỉ nơi đây, hoặc  trong những giờ giải lao, chúng tôi mới thật sự nhẹ lòng và thấy sống lại chính mình sau những giờ mệt mõi cùng công việc. Cà phê thời này uống chỉ để nói chuyện chứ chẳng cần ngon dở. Dù sao cũng còn đỡ hơn thời cách đó không xa. Chỉ vài tháng, cà phê còn là món hàng cấm, muốn uống phải lén lút, chui vào căn phòng tăm tối nào đó trên con phố vắng để kiếm một ly cà phê chui cho tỉnh táo cuộc đời.
Đọc tiếp »