Đinh Tấn Lực

Cách đây 5 năm, trên Yahoo!Việt Nam Hỏi & Đáp có người nêu một câu hỏi cứ tưởng đâu ngô nghê ngờ nghệch:

Tại sao gọi là tranh trừu tượng? ”.

Lời đáp hay nhất, do chính người đặt câu hỏi bình chọn, như sau:

Màu sắc là tiếng nói trực tiếp, trào tuôn từ tâm (hồn) người nghệ sĩ, không qua trung gian của lý trí mà tranh trừu tượng là điển hình. Những nét chấm phá đậm lợt là một thứ ngôn ngữ vô thanh, âm hưởng vào lòng người thưởng ngoạn tùy theo mức độ tâm thức, tạo nên những rung cảm khác nhau, do đó cái nhìn cũng khác nhau. Cùng một bức tranh, mỗi người nhìn và cảm khác nhau, thật là kỳ diệu!

Phần đông, khi xem tranh trừu tượng người ta đều không hiểu, bởi cách đặt vấn đề sai, bao giờ cũng nghĩ tranh là phải vẽ một cái gì đấy cụ thể. Họ không biết rằng các họa sĩ thường vẽ bằng cảm giác, vì vậy, mỗi khi xem tranh trừu tượng mọi người đừng quá cầu kỳ, hãy nghĩ giản đơn và trong sáng như một đứa trẻ, khi đó những nét đẹp sẽ toát ra từ các bức tranh trừu tượng”.

Người trả lời có ghi trích nguồn: Theo tạp chí Nghệ Thuật.
Đọc tiếp »

Như mùa hạ về

Posted: 29/05/2012 in Thơ, Đinh Cường

Đinh Cường


Blues I (sơn dầu trên bố 13 x 27 in) – Đinh Cường

Chiều đi nắng đổ trên rừng lặng
quạ tít cành cao khàn tiếng kêu
ô hay mùa hạ về không báo
để trận mưa giông xuống bất ngờ
Đọc tiếp »

Trúc Thanh Tâm

Người con gái Quảng Trị

Chiều phố quận ta nghe mùa chuyển dạ
Mắt tiểu thư còn gợn chút u hoài
Con ve lạc, mùa hè ran tiếng khóc
Nắng rát lòng thắp lửa đỏ trên cây !
Đọc tiếp »

Nhạc: Ái Hoa; Thơ: Nguyễn Hoàng Lãng Du; Hòa âm: Võ Công Diên; Tiếng hát: Thùy An




Phạm Khắc Trung

Học sinh tư thục Saigon có cái sướng là được ưu tiên chọn chỗ ngồi trong bản đồ lớp. Bởi vậy mà tôi luôn sốt sắng theo gót hắn, ghi danh thật sớm để được chọn chỗ ưng ý mình.

Theo hắn nhận xét, “Học sinh ngồi dẫy bàn nhất rất mất vệ sinh, thứ nhất là hít đầy bụi phấn, thứ hai là phải hứng trọn những trận mưa sa từ miệng người thày, nên mặt mày luôn bị nổi mụn, lở loét, hay rỗ chằng rỗ chịt… Bàn dẫy nhì tương đối an toàn, nhưng để đề phòng khi người thày quá nhiệt tâm, nên chọn bàn ba cho ăn chắc, và nên chọn lớp số nhỏ, vì giáo sư chiến luôn được bố trí trong những lớp đầu”.
Đọc tiếp »


Chân dung Vũ Xuân Chinh – Trần Chỉnh

Trăm năm

Cho Huế

Ta trai phố Huế thương gái Huế
Gối sóng sông Hương ngủ, nhớ người
Kinh phủ trăm năm còn tráng lệ
Mai về Hà Nội tiếc, đò ơi !
Đọc tiếp »

Thụy Khuê


Vase with oleanders and books – Vincent van Gogh

Roman Jakobson sinh ngày 11/10/1896 tại Moscova, mất ngày 18/7/1882 tại Harvard. Say mê thơ từ rất sớm. Thời còn sinh viên, năm 1915, ông đã là một trong những thành viên xây dựng Câu lạc bộ ngữ học Mạc Tư Khoa, rồi câu lạc bộ ngữ học Pétrograd (1917).

Từ 1920 đến 1939, Jakobson bỏ Nga sang Tiệp Khắc, trở thành một trong những thành viên chính xây dựng nên Câu lạc bộ ngữ học Praha.

Năm 1939, tránh Đức quốc xã, ông chạy lên Bắc Âu, cộng tác với Câu lạc bộ ngữ học Copenhague (Đan mạch). Năm 1942, ông sang định cư tại Hoa Kỳ, dạy học ở đại học Columbia, rồi Harvard, và M.I.T (Massachusetts Institute of Technology).
Đọc tiếp »