Đinh Tấn Lực

leopard_cat

Con gì mỏ vẹt, mắt rắn, óc nhặng, tim cáy, phổi bò, lòng lợn, mà lại hay quên?” – ĐTL (trích Những Câu Đố Hiểm).

Câu đố này mà dịch ra ngoại ngữ chắc là cả thế giới phải á khẩu. Còn người Việt thì vốn đã giật giải thông minh hoàn vũ từ thời Trạng Quỳnh, nên chớ ngán ai, lại còn được nhá cho khúc đuôi dẫn lối kia nữa, ắt sẽ đoán được đó là con gì.

Nói riêng về cái đuôi định hướng “hay quên” đó, thì đã có một nghiên cứu bên Nhật cho biết giống vật hay quên, tựa như mắc chứng Alzheimer, là loài mèo đốm giống như beo gấm có tên khó nhớ là Tsushima Yamaneko. Chỉ vì cái đạm tố chết tiệt β-amyloid gì đó quậy rối bòng bong mớ dây nhợ vốn đã chằng chịt trong não bộ.
Đọc tiếp »

Ô Lâu Giang phú!

Posted: 26/11/2014 in Lê Đăng Mành, Phú

Lê Đăng Mành

song_o_lau

Từ Châu Hoan Châu Hóa – thiên di tạm dừng Chân
Đến Châu Rí châu Ô – Lập nghiệp còn tiếp bước
Chim đậu đất lành xứ Ô Lâu
Người nương suối ngọt miền sông nước

Trộm nghe, nên nay!
Kẻ Hậu Bối – Giam thân trích lục cùng miền xuôi
Bậc Tiền Nhân – Gợi ý sao tìm khắp mạn ngược.
Bao bận – Manh nha đứng chờ cung tay để nâng nghiên
Đôi phen – Thắc thỏm ngồi đợi dỏi mắt mong mài mực

Vẫn còn đó – Cây đa gió gom nghĩa ngày xưa
Mãi lưu đây – Bến cộ trăng gọi tình thuở trước
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Thanh

boat_in_storm

Huynh đệ vượt sông chung chiếc thuyền
Cố công lướt sóng để sang biên
Phong ba cuồn cuộn buồm tơi tả
Huynh đệ rầy rà lái ngửa nghiêng
Đã chẳng hiệp tâm lo cấp bách
Mà còn đổ lỗi cãi huyên thiên
Bao giờ chấm dứt cơn tranh biện
Chừng ấy mới mong vớt lại thuyền…!!

Nguyễn Minh Thanh
Nguồn: Tác giả gửi

Nguyễn Ngọc Hoa

mua_sen-dinh_cuong
Mùa sen
dinhcuong

Mẹ tôi nói cha đi lính đánh giặc xa, ít khi được nghỉ phép về thăm con.  Trong ký ức của thằng Bé, cha xuất hiện đầu tiên lúc cậu bé hơn ba tuổi.  Tôi ở nhà ngoại đùa giỡn với con gà cưng thì cha lên đón về.  Cha mặc bộ quần áo bốn túi trắng tinh, đi xe đạp Dura sáng loáng.  Ngoại bồng tôi đặt lên giá mang hành lý, bắt dang rộng hai chân, và dặn phảỉ nắm chặt yên xe cho khỏi té.

Gần về tới nhà, đôi chân mỏi nhừ, tôi sơ ý đút bàn chân phải vào tăm (nơi khác gọi là căm) xe trong lúc cha tiếp tục đạp.  Đau quá, tôi la lên và buông tay ngã đập mặt xuống đường, bất tỉnh.  Lúc tỉnh dậy thì cha đi rồi, tôi chưa có dịp nhìn rõ mặt cha.
Đọc tiếp »

Kha Tiệm Ly

an_nhau_ngoai_cong_vien

Mới xỉn hôm qua nay còn lạng quạng,
Bằng hữu công viên mở mắt đã gầy sòng.
Bàn tay vẫy, uống cùng em, hảo hán,
Đệ huynh mà, từ chối cũng không xong.

Thằng kiếp trước chắc là con nhà võ,
Nên rành chiêu khoét vách leo tường,
Thằng “chà đồ nhôm”, thằng chuyên gia … móc bọc,
Thằng con đại gia mà chẳng chịu đến trường!
Ta trước chắc mua bằng tiến sĩ,
Nên bây giờ ba trợn thứ văn chương.
Đọc tiếp »

Phan Thanh Cương

Thoi_gian_II-Buu_Chi
Thời gian II
Bửu Chỉ

Thời gian

Nước và gió lỡ thương nhau
Trắng trên đầu sóng vì đâu mà thành
Nhổ từng sợi bạc cho anh
Nhổ trăm ngàn sợi chẳng xanh mái đầu

 
Bóng tôi

Một con chim đậu hai nơi
Vừa bay dưới đất vừa rời cành cây
Tôi nhìn xuống bóng vẫy tay
Mai sau còn dịp gặp nhau để chào?
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Từ Huy

lie_quote-lenin

Trước những vấn nạn của đất nước, của dân tộc ngày hôm nay, những người Việt Nam nào còn một chút lương tri, còn có trách nhiệm và còn suy nghĩ đều tự đặt câu hỏi: « vì sao chúng ta đến nông nỗi này ? ». Và đã có không ít người đi tìm nguyên nhân trong căn tính của dân tộc.

Thế nhưng, nhiều nhà nghiên cứu trong lĩnh vực khoa học xã hội và nhân văn của Phương Tây mà tôi từng có dịp tiếp xúc, trò chuyện và trao đổi, nói với tôi, với những cách diễn đạt có thể khác nhau, nhưng ý tưởng đều rất thống nhất : Đừng tìm nguyên nhân trong truyền thống dân tộc của các bạn. Vấn nạn của các bạn hiện nay đến từ một mô hình chính trị mà các bạn đã nhập khẩu hoàn toàn từ Phương Tây.

Dĩ nhiên, mô hình nhập khẩu đó chính là chủ nghĩa cộng sản.
Đọc tiếp »

Luân Hoán
Cảm ơn người gợi ý thơ

thieu_nu_ao_dai_tim_ngoi_cam_non

người ngồi trong cõi ta quên
không nhiều không ít có em không chừng
cõi ta quên, cõi vô cùng
mỹ nhân ta biết chập chùng rừng xanh

biết và vọng tưởng loanh quanh
làm sao nhớ hết mỹ danh từng người
những em nhan sắc tuyệt vời
những em cốt cách sáng ngời trăng sao
Đọc tiếp »

Viên Dung

loa_phuong

ở chỗ mặc nhiên
người ta đem cá nhân ra đay nghiến
khiến ngoài ý cũng phải cúi

người ta dụ dẫn ý hướng
từ những thần tượng lỗi thời
mà phải tuân phục
Đọc tiếp »

Mộc Thiêng

thieu_nu_ngoi_buon

Thơ: Nguyễn An Bình; Nhạc: Mộc Thiêng; Tiếng hát: Quỳnh Dao

Bản ký âm PDF

Nguồn: Nguyễn An Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Thanh Tâm Tuyền

chim_cu

Huệ thức giấc, trời còn tối mù, dường như trước đó cô trải qua một giấc mộng không nhớ lại được bị vùi lấp trong những tiếng động rầu rầu rớt đổ choáng váng. Cô mở mắt nằm im trong mùng đoán chừng giờ khắc, phương hướng, vị trí các đồ vật trong nhà từ trên bộ ngựa. Cái cửa sổ chiếm hết bề ngang mặt trước, trừ cánh cửa ra vào, hiện dần với hàng song đứng vuông, đặt xéo cạnh, bên ngoài là hàng hiên rồi tới khoảng sân tráng xi măng che tôn, chỗ đậu nhờ tắc xi của chú Bảy, đen thui không nhìn thấy trời.

Huệ lơ mơ sắp ngủ trở lại chợt giật mình. Một tiếng kêu khác lạ mơ hồ. Cô dỏng tai nghe ngóng. Tiếng mèo gào gọi đực hung bạo trên nóc nhà rầm rầm, tiếng thở phì phì chống cự khó chịu, những khua động ồn ào làm lãng mất sự chăm chú. Huệ bất chợt rùng mình, xa hơn những tiếng động phiền nhiễu ấy, một tiếng kêu ngắn thoảng. Tiếng chim cú kêu. Mấy con mèo đã đuổi nhau đi mất trả lại sự yên tĩnh, cơn ngủ bay biệt hẳn, Huệ trông đợi. Con chim kêu liền hai ba tiếng trong sự vắng lặng của đêm tràn ngập. Nó đậu ở đâu? Trên cây gòn khô gần giếng nước hay trên hàng cây cao rậm ngoài phố hông trước thành lính? Có khi nó ở tuốt mấy cây ngoài lộ cái không chừng?
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia
Gởi Đoàn Phương Lan

nguyen_van_gia-doan_phuong_lan
Nguyễn Văn Gia và Đoàn Phương Lan

Đôi bờ thời gian

Vẫn là em
Rất dịu hiền
Thảo thơm với mẹ
Nghĩa tình với thơ
Vọng phu xưa
Em bây giờ
Chữ Tâm đứng giữa đôi bờ thời gian
Phải chờ đến nửa trăm năm
Để anh mới nhận ra anh lần đầu
Ngày xưa
Đuổi bắt chiêm bao
Nửa hư
Nửa thực
Lẫn vào cơn say
Người xưa đâu ?
Giờ em đây
Thương chồng
Em gánh những ngày long đong !
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Đời vẫn vốn không nương người thất thế. (Nguyễn Tất Nhiên)

nha_tren_song_4-ncb
Ảnh NCB. November 2014

Những ngày cận lễ, tôi hân hạnh nhận được qua email một bài viết mới (“Thanksgiving 2014 & Dân Việt Tỵ Nạn”) của nhà văn Giao Chỉ. Xin được trích dẫn đôi đoạn ngắn để chia sẻ cùng độc giả:

Quả thực người Mỹ đã có đầy đủ lý do để giữ gìn truyền thống với ngày Lễ Tạ ơn vào tháng 11 mỗi năm. Lịch sử ghi rằng vào năm 1620 có một nhóm gia đình người Anh theo Tin Lành đã đi tìm đất mới để sống đời tự do tín ngưỡng…

Trải qua một năm đầu với mùa đông khắc nghiệt, không đủ thực phẩm, không có đủ quần áo, không có nơi cư trú nên di dân đã phải chôn cất 46 người. Qua năm sau, mùa gặt 1621 thành công, di dân cùng dân da đỏ bản xứ tổ chức tiệc mừng lễ tạ ơn trên đất Mỹ.

Đó là ngày lễ hội đầu tiên tại Mỹ Châu và truyền thống còn mãi đến ngày nay…
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Sáng chủ nhật ở Le Blédo

phung_nguyen-dinh_cuong
Phùng Nguyễn
đinh cường ghi ( mượn bút bi Phạm Thành Châu )

Một buổi sáng thú vị
Quỳnh Anh vừa đổỉ xe mới
hôm qua. hôm nay chở bố
và ghé chở bác ra Le Blédo
gặp bạn. có bạn ở xa đến
như Nguyễn Tường Thiết
từ Seattle, nơi gia đình cháu
đã ở trước khi về nơi này

Nguyễn TườngThiết viết
nhiều bài và sách giá trị
về Nhất Linh, hình ảnh mẹ
căn nhà ở chợ An Đông
những kỷ niệm thật đẹp
anh nói bài anh viết về
tướng Ngô Quang Trưởng
trên net người đọc rất nhiều
Đọc tiếp »

Lều thu

Posted: 24/11/2014 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

california-in-autumn

thu lây bệnh ngứa da trời
nằm nghiêng nghe thấy cuộc đời chạy rông
đàn kiến tở mở qua sông
lá. lá tấp một bụm hồng thiết thao
trên nóc. quạ khản giọng. gào
trả tôi bạn lữ lời chào muôn xưa
thu đi. còn bợn gió chừa
ngọn tóc bay quá lầu trưa dụi buồn
Đọc tiếp »

Nguyễn Ngọc Hoa

chi_em_thieu_nu_ngay_xua

Chú Lam về phép.  Chú là em họ của cha tôi nhưng cha mẹ mất sớm nên chú được ông bà nội đem về nuôi từ thuở bé.  Từ ngày bà nội mất đây là lần đầu tiên chú về thăm nhà.  Ông nội cho làm heo cúng ông bà và mời bà con họ hàng ăn mừng ông quan một oai phong trong bộ quân phục ka-ki trên cầu vai gắn lon mới toanh.

Chị vú kể ngày trước chú học giỏi lắm; học ở trường tỉnh đậu bằng Tiểu Học rồi vô Huế học trường Khải Định.  Cuốn Pháp-Việt Từ Điển và nhiều sách Pháp trên kệ sách là của chú.  Chú thương một cô gái trong làng nhưng bà nội nhất định không tán thành vì chú tuổi Ngọ mà cô ấy tuổi Dậu, Tý Ngọ Mẹo Dậu tứ hành xung.  Hơn nữa, bà nói mua heo chọn nái lấy gái chọn dòng, mẹ cô ấy là người lẵng lơ trắc nết.  Thời con gái tát nước ngoài đồng có lần bà ta hát ghẹo ông nội lúc đó là trai tơ chưa vợ.
Đọc tiếp »

Vĩnh Điện

pho_mua_dong-dinh_cuong
Phố mùa đông
dinhcuong

Thơ: Lữ Quỳnh; Nhạc: Vĩnh Điện; Tiếng hát: Đăng Hiếu

Bản ký âm PDF

Nguồn: Lữ Quỳnh gửi nhạc cùng âm bản mp3.

Một ngày …

Posted: 24/11/2014 in Tôn Nữ Thu Dung, Thơ

Tôn Nữ Thu Dung

thieu_nu_cui_dau

Ta tìm thấy trong ta
Một niềm tin khánh kiệt
Đêm vô vọng sương nhòa
Óng ả niềm ly biệt.

Ta tìm thấy trong ta
Tàn tro khuya khoắt lạnh
Tay chặn lời bi ca
Từ môi người trổ nhánh.
Đọc tiếp »

Trần Yên Hòa

suy_tu_7

Biển dâu tôi

Ơi rừng xanh kia còn đó hay không?
Hay cũng biến thành sông, thành suối
Ơi núi non kia còn đó hay không?
Hay tang thương như ta một dạo

Ngày tóc còn xanh phơi phới yêu em
Quần áo trắng ngây thơ tuổi trẻ
Ta mòn dần trên ghế tháng năm
Ngày lại ngày kinh qua dâu bể
Đọc tiếp »

Đỗ Xuân Tê

thanksgiving_cake-naya_bricher
Thanksgiving cake
Naya Bricher

Từ thuở sơ khai, con người vốn có hai đặc điểm là lòng kiêu ngạo và có tật hay quên. Kiêu ngạo càng cao khi thấy mọi vật mình có đều do công sức mình làm ra, mọi vật làm ra thì ta phải hưởng, chẳng cần biết trên đầu có ai, dù việc ngày mai chẳng ai biết chắc, để rồi tự mình quên đi Đấng làm ra mọi sự, cầm chắc mọi sự, kể cả sự sống của từng người.

Cho nên tôn giáo nào cũng vậy, luôn dạy dỗ tín đồ  khá cẩn thận, e quên Đấng Tạo Hóa là Cha chung của chúng sinh, đặc biệt khi đã no đủ, làm ăn hanh thông, của cải tài sản dư dật, lòng người dễ sanh thái độ tự cao, và nảy mầm thói vô ơn.

Nhận biết được điều này, không ai thấm thía bằng những người di dân đầu tiên đặt chân lên xứ Mỹ, sau khi bôn ba trải qua phong ba sóng dữ, đi bảy còn ba, đến được đất liền lại phải đương đầu với cảnh đói khát, dịch bệnh, khí hậu, thổ nhưỡng, thổ dân, ác thú, thiên tai…cuối cùng họ đã sống sót và có mùa gặt hái thu hoạch sản vật đầu tiên trên vùng đất mới.
Đọc tiếp »

Sông Cửu

nguoi_hat_rong
Người hát rong
Bùi Xuân Phái

Đời vẫn đẹp sao…

Theo lời kể Lê Ngọc Quế Anh trong chuyến về thăm Sài Gòn

Ngày Hè Sài Gòn
nóng hắt vô cửa sổ
cha con người ăn mày
gảy đàn Ghi-ta
lần qua con phố
tiếng hát khàn cổ kéo dài…
mặt mày mồ hôi rướm đổ!
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Thanh

lieu_ru_ben_ho

Đìu hiu dáng liễu rủ bên hồ
Mái tóc kiều nương gió phất phơ
Cành biếc đong đưa in đáy nước
Lá vàng hờ hững rụng ven bờ
Núi ươm rừng úa vươn sừng sững
Mây ướp ráng hồng trôi lửng lơ
Dõi cánh thiên nga về cuối nẽo…
Nghe lòng lữ thứ sóng lô xô..!
Đọc tiếp »


 
Nhạc và lời: Đỗ Thất Kinh [Bản ký âm]
Tiếng hát: Ngọc Huy
Nguồn: Tác giả gửi bản ký âm và đường dẫn YouTube

Phạm Hồng Ân

jesus-mark_thesken
Jesus
Mark Thesken

Từ ngày vợ mất, Ông Quỷnh cảm thấy trống vắng, cô đơn một cách buồn tẻ. Bà đi, bà mang theo tất cả. Mang theo tình yêu của ông dành trọn cho bà, dĩ nhiên, bà còn mang theo tiếng cười đoàn tụ của những buổi họp mặt gia đình, kể cả tiếng khóc hồn nhiên của cháu ngoại, và hầu hết những bữa cơm ngon miệng do chính bàn tay bà săn sóc cho chồng. Ngày xưa, căn nhà này rộn ràng, ấm cúng biết bao. Mỗi lần tết, lễ hay sinh nhật (bất cứ của ai trong gia đình) – các con cháu kéo về rần rần. Chúng đua nhau tranh tài tìm món ngon vật lạ để đãi cha đãi mẹ, tiếp ông tiếp bà. Rồi những nụ hôn ngọt ngào nối theo. Có nụ hôn còn thơm mùi sữa mẹ. Có nụ hôn nồng nàn gừng cay muối mặn. có nụ hôn héo hắt, nhưng đậm đà tình nghĩa gắn bó keo sơn. Những nụ hôn, những cuộc họp mặt thân thương như thế kéo dài nhiều lần trong năm, vì ở Mỹ, ngày vui vô số, ngày vui không bao giờ lụi tàn.
Đọc tiếp »

Âu Thị Phục An

lovers_in_moonlight
Lovers in moonlight
Marc Chagall

Khúc mùa trăng

khúc cuối
dạo trên miền lãng quên
ta áp tay nhau
tình lặng

tháng chín mưa
mùa thu sẽ qua
tình sẽ qua
Đọc tiếp »

Trần Ngọc Hưởng

typing_keyboard_laptop

Trời chiều đổ bóng

Anh ngồi lại góc cô đơn,
Màn hình rộng trải nỗi buồn phẳng phiu.
Gõ vào bàn phím lời yêu,
Mở ra một cõi tịch liêu nhạt nhòa

Em từ cõi ảo bước ra,
Tỏ mờ nhân ảnh ngỡ là chân thân.
Cõng tình đến giậu cúc tần,
Hôn nhau một thoáng phù vân cõi người.
Đọc tiếp »

Đặng Kim Côn

tran_phu_the
Nhà thơ Trần Phù Thế

Có một điều, dù nói ra hay không nói ra, một độc giả nào đó đọc qua thơ Trần Phù Thế, tôi nghĩ là, cũng đều loáng thoáng thấy có hai thi nhân đồng hành, dạo qua Giỡn Bóng Chiêm Bao và Gọi Khan Giọng Tình, một thanh thoát cao xa của một Từ Thức ngàn năm trước loanh quanh chút nắng chút mưa, vẩn vơ chút nữa cũng vừa hoàng hôn  (Một Ngày), và một trần gian khắc khoải của một cùng đinh rất dân gian với những dòng lục bát ca dao đặc trưng Miền Tây Nam Phần:

ta về đứa chị theo bà nội
bán chuối ven sông với chiếc xuống
bảy năm vắng mẹ, cha tù tội
con trải than đời với gió sương

còn con gái nhỏ cùng ông nội
chăn vịt trên đồng mới gặt xong
tuổi thơ đội nắng hai màu tóc
nắng cháy đời con cháy cả lòng

(Đời ta)
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ
Nhớ thi sỹ Vũ Hữu Định.

chim_bien-dinh_cuong
Chim biển
dinhcuong

Vẫn còn vang tiếng chim kêu trăng xanh phố núi tiếng lá non rít gió chạy về phía sương mù chiều rớt chậm vệt nắng cuối ngày ráng đỏ bầm mây bầm mái phố bầm âm bụi đỏ có bạn có ta nhớ câu thơ biên tái nhớ bầy sao rụng đáy hồ trầm đáy mắt cuối thu chẳng còn chuyến xe nào ngược chiều về xuôi chẳng còn tiếng nói nào chao nghiêng theo bóng cây bên đường vắng.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

song_mao

Những dòng sông

Qua miền đất Sông Mao Sông Lũy
Những câu thơ chợt đến khơi khơi
Mai ta đụng trận ta còn sống
Về ghé Sông Mao phá phách chơi
(1)

Nhớ cái thời đi qua Rừng Lá
Người thót tim mìn bẫy chực chờ
Bốn mươi năm ngỡ như xa quá
Những oan hồn uổng tử bơ vơ
Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

chao_tim_gan_bau_duc

Mùa hè ăn cháo đậu xanh, cà pháo, đậu rán tẩm hành.

Mùa đông ăn cháo gà, cháo tim, bầu dục.

Hàng cháo gà không quá khó kiếm như cháo đậu xanh. Hàng cháo tim bầu dục thì hiếm hơn chút. Bây giờ thì nhiều nhan nhản rồi, một hàng ăn người ta làm nồi cháo chung. Thịt gà thái xé nhỏ , lươn khô, tim , bầu dục , óc….bày sẵn trên đĩa. Ai thích ăn gì thì múc cháo ra, bỏ thứ đó vào là thành loại đấy.

Nhưng hồi mình bé thì không thế, hàng cháo nào ra hàng cháo đó.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

praying_hands

Tạ ơn

tạ ân đời cảm ơn người
miếng cơm manh áo lần hồi tìm nhau
kể từ thương hải bể dâu
lạc đôi guốc mộc ở đâu mất rồi !

cảm ơn người tạ ân đời
sa cơ lỡ vận lần hồi qua mau
đuổi thời khốn khó đi đâu
lại quên nỗi nhớ dằn đau tới giờ !
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

flock_of_birds

Giấc mơ mùa đông

Một ngày mùa đông chim bay về phố
Lao xao cành bàng lá đỏ vừa rơi
Nghe bước chân quen qua con đường nhỏ
Em ở trong tôi nỗi nhớ đầu đời.

Thương cánh hoàng lan vàng như thắp nắng
Giọt nắng đầu đông quá đổi dịu dàng
Tôi đứng bên trời nhìn em lặng lẽ
Cơn mưa cuối mùa trôi trong lang thang.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

trinh_cong_son
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (1939-2001)

Gạt qua một bên nỗi sầu muôn thuở của thi ca để đổi “tông” sang âm nhạc. Tôi vốn là một thằng hay dị ứng với dạng “Xướng ca vô loại” nhưng cũng biết thần tượng một bậc thầy là “phù thủy Phạm Duy” ông vua các bài hát làm phong phú kho tàng dân ca. Ngoài Phạm Duy tôi cũng “ngã mũ” trước các “hoàng thân” Phạm Đình Chương, Văn Phụng, Văn Cao, Đặng Thế Phong, Cung Tiến, Dương Thiệu Tước… Vốn là “trai thời loạn” trước 1975 nên tôi cũng biết đến các dòng nhạc trữ tình có công chúng riêng của các “hoàng tử” Vũ Thành An, Từ Công Phụng, Ngô Thụy Miên, Lê Uyên Phương… và đặc biệt là Trịnh Công Sơn với những ca khúc “Da Vàng” phản chiến.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Đốm nắng chiều

van_cao-dinh_cuong
Văn Cao
sơn dầu trên canvas 16 x 19 in
dinhcuong 1987
( coll. Mr. Đặng Tiến – Orléans )

Chút nắng lên. ngày lạnh
như hớp rượu Làng Vân
chút mặt trời tắt vội
như phà hơi thuốc lào

nhớ người nhạc sĩ ấy
mái tóc dài bạc phau
nhớ giọng trầm phiêu bạt
những năm tháng u sầu
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

winter_sun

Nắng thủy tinh

Nắng thủy tinh! Đúng là nắng-thủy-tinh! Lạnh như gương vỡ vẫn còn hình: những đường kính nứt hay dao để sát mặt em và sát mặt anh?

Nắng thủy tinh là nắng rất trong tại sao lại lạnh đến tê lòng? Gió bay qua, nắng, rung rinh nắng, nắng lấp lánh, kìa, em thấy không?
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

portrait_of_a_poet-paolo-picasso
Portrait of a Poet
Paolo Picasso

Chúng tôi đoán không lầm hình như thời gian gần đây sức sáng tác của ông có vơi đi?

Vơi nỗi gì? Ngắc ngoải gần chết đấy chứ lị.

Mắc phải bệnh gì mà ghê gớm thế?

Tháng trước, đang đi, chỗ có đặt tượng Lê-nin đấy, vô cớ một thằng dở hơi chạy xe điên nó đâm không khoan nhượng vào người tôi cô ạ. Nằm thẳng cẳng, thấy sao luôn. May phước chẳng theo ông bà, nếu không thì lắm đứa thối mồm lại rêu rao: Ôm chân tượng đài lãnh tụ mà chết.
Đọc tiếp »

Hoàng Anh 79

thieu_nu_trong_mua_2

Theo bụi thời gian

Em đi về đó mưa rơi
Bên nầy nắng ngủ bên đồi quạnh hiu
Em đi sương trắng phủ chiều
Làn chiêm bao động chim kêu lạc bầy.
Đọc tiếp »

Hà Duy Phương

tuyet_vong

Bàn tay ảo ảnh

đêm nàng chặt đứt bàn tay
bờ tường rêu phún máu
có một linh hồn đã thắt cổ trên cao

nơi khoảng trời ấy
nhiều lần tôi đã thấy
những ngón tay đàn bà vờn trong rêu mướt máu
gạch đá lao xao đúc gợn muôn âm trào
trước mắt tôi
tường vôi dựng sóng
Đọc tiếp »

Phạm Thanh Nghiên

ta_phong_tan_2

Tôi đã đọc ở đâu đó những ý tứ thế này: Nhân sinh hạnh phúc là nhân sinh bình thuờng. Trái lại, nhân sinh vĩ đại nhất định là nhân sinh đau khổ. Nhà triết học Đức Nietzsche cũng đã khẳng định: “Nghịch cảnh là môi trường tốt nhất  tạo dựng thiên tài.”

Với tôi, Tạ Phong Tần không phải là một “thiên tài” hiểu theo nghĩa có kiến thức của một bậc siêu nhiên làm thay đổi nhân loại. Nhưng khí phách ấy, lòng quả cảm, tình yêu, trách nhiệm ấy đối với Tổ quốc là điều không phải ai cũng có được. Những đau khổ, những nghịch cảnh mà Tạ Phong Tần phải đối mặt và chiến thắng nằm ngoài sức chịu đựng và sự tưởng tưởng của một người bình thường.
Đọc tiếp »

Bắc Phong

dieu_cay_nguyen_van_hai-California-2014

tôi vừa nói thật mừng cho blogger Điếu Cày
cuối cùng cũng đã được tự do
lão bạn cố tri đã tung ngay một chưởng
Điều Cày có xin trả tự do đâu mà được
ông ấy cương quyết đấu tranh bền bỉ trong tù
và nhờ chính phủ Mỹ can thiệp
bọn Cộng sản Hà Nội mới phải nhượng bộ
thả ông ra và trục xuất ông sang Hoa Kỳ
điều quan trọng không phải là Điếu Cày có tự do
như những người dân gốc Việt khác
mà là ông sẽ dùng quyền tự do ngôn luận của mình
để đấu tranh cho những người tù lương tâm
và cho tất cả đồng bào ruột thịt
vẫn bị giam trong nhà tù lớn ở quê hương
Đọc tiếp »