Nguyễn Hưng Quốc

the_thinker

Mấy năm gần đây, trên blog của tôi trên đài VOA, cũng như mấy tháng gần đây, trên facebook, tôi hay viết về chính trị. Một số bạn bè hỏi: Tại sao?

Trước hết, cần khẳng định rõ ràng là tôi hoàn toàn không có tham vọng gì về chính trị, tuyệt đối không dính líu gì đến các sinh hoạt chính trị. Sau nữa, cũng cần khẳng định tiếp: Tôi viết với tư cách một trí thức muốn dùng kiến thức và khả năng nhận thức để mổ xẻ những ung nhọt của đất nước; tôi viết với tư cách một nạn nhân và một chứng nhân để ghi lại những kinh nghiệm và cảm nghiệm của mình; tôi viết để giải tỏa những u uẩn và u uất trong lòng; tôi viết để, may ra, gặp được những người đồng cảm và đồng điệu để những bận tâm đau đáu của mình không thành lẻ loi. Liên quan đến đất nước, nhất là một đất nước lớn có cả gần một trăm triệu dân, nghịch lý và phi lý nhất là cảm giác lẻ loi.
Đọc tiếp »

Đỗ Nghê

nguyen_thi_khanh_minh-dinh_cuong
Nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh qua nét vẽ Đinh Cường

Thi sĩ

Tặng Khánh Minh

nàng thi sĩ mặc chiếc áo dài thon đỏ đứng
giữa vườn cây xanh trên những bậc thang
xám đưa mắt nhìn vòm trời lá mạ muốn
vụt bay lên như một loài chim lạ ngứa cổ
hót chơi nhưng khung sắt tự bao giờ đã
quấn chặt nàng lại bằng chiếc khung mong
manh như con rắn nước tập cho nàng
những bước lẫm đẫm thuở nào xa với  Đọc tiếp »

Ngược gió

Posted: 30/07/2014 in Nguyễn Lương Vỵ, Thơ

Nguyễn Lương Vỵ

tam_trang_2

Ngược gió thấy sông bay như bướm
Thấy em đang tắm với trăng suông
Thấy chuông xanh buốt trong màu sắc
Lục diệp trào lên những cánh buồm

Có thể vài bông mây phiêu lãng
Vài câu chín trái hái hôm qua
Hôm nay vắt kiệt máu còn nóng
Gửi lại sông kia một tiếng A!
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh

bia_small_bamboo

Tre già măng mọc. Small Bamboo. Hồi ký của một cô gái Việt Nam kể lại một cuộc vượt thoát phi thường ra khỏi đất nước của mình để tới một đất hứa tạo dựng một tương lai tốt đẹp hơn ở Úc Châu.

Những năm của thập niên cuối 70 đầu 80 ở Việt nam, đời sống của dân chúng đang ở tận cùng địa ngục. Sau khi chiếm được miền Nam, dù cả nước đã thống nhất nhưng đời sống của mọi người bị hạ thấp đến nỗi còn tệ hại hơn cả thời chiến tranh. Chính sách cai trị khắc nghiệt, tuy gọi là đoàn kết dân tộc nhưng thực chất là một cuộc trả thù những người đã phục vụ trong chế độ VNCH. Kinh tế theo kiểu mẫu xã hội chủ nghĩa, ngăn sông cấm chợ, triệt hạ tư sản lại bị phong tỏa cấm vận của hầu như tất cả thế giới nên đời sống thật là khó khăn.
Đọc tiếp »

Sông Cửu

cho_noi_mien_tay

Chợ trên sông

Buổi sáng,
tiếng rao hàng
trôi lềnh bềnh trên sóng nước.

Ghe nầy rao:
“xôi bắp nóng hổi vừa thổi vừa ăn!” đây.
thuyền kia mời:
“cà-phê nóng ngàn đồng “xây chừng” đây!”
Đọc tiếp »

Dzạ Lữ Kiều

thieu_nu_cho_mua_tanh

Khúc thầm

Mưa rơi …nhòe !
góc phố chiều
Sợi tình
buộc mãi tim
theo tháng ngày
Thuở còn áo trắng
tóc cài
Dìu tay em
qua vũng lầy
tình yêu  Đọc tiếp »

Nguyễn Lệ Uyên

lu_quynh
Nhà văn Lữ Quỳnh

Lần đầu tiên tôi “gặp” anh, bắt đầu bằng truyện dài Những cơn mưa mùa Đông, rồi đến những truyện ngắn đăng rải rác trên các báo văn nghệ Sài Gòn.

Anh là một trong những người chủ trương tạp chí Ý Thức, hậu duệ của Gió Mai ở Huế. Các thành viên của nhóm tôi đều may mắn gặp mặt và trò chuyện dông dài về văn chương, nhưng riêng anh, mãi đến năm 2007 khi từ San Jose về VN ăn tết, anh và Nguyên Minh chịu khó ngồi 12 tiếng trên tàu lửa ghé thăm tôi đúng ngày mồng 4 tết.

Trôi nổi theo vận nước. Gặp nhau muộn màng. Muộn vẫn là gặp nhau, nhưng hơn hết là “kiến kỳ hình” sau gần nửa thế kỷ “kiến kỳ văn” của anh.
Đọc tiếp »

Đôi bờ

Posted: 29/07/2014 in Âu Thị Phục An, Thơ

Âu Thị Phục An

thieu_nu_ben_song

đôi bờ thực mộng
trên hai vai
chiều ngó xuống vết chân vĩnh cữu
dấu cắn
rất buồn
tiếng cười của ai còn đọng lại  Đọc tiếp »


 
Nhạc: Phan Ni Tấn [Bản ký âm PDF]
Thơ: La Toàn Vinh
Tiếng hát: Lina Nguyễn
Hòa âm: Phạm Hồng Biển
Nguồn: La Toàn Vinh gửi bản ký âm và đường dẫn YouTube

Trúc Thanh Tâm

tran_van_khe

Cung đàn mưa

Kính tặng Giáo sư Trần văn Khê

Cung đàn đắm đuối mưa ngâu
Thời gian chiết nắng bắc cầu bao dung
Thương yêu biển hát với rừng
Hoa nhân nghĩa tỏa hương cùng muôn sau !
Đọc tiếp »

Hoàng Nhất Phương

bia_thung_lung_tu_than-va

“Sự lựa chọn giữa cái đói cào cấu và sự giữ thẳng lưng cũng như nhân cách là một chọn lựa khó khăn!” [Trang 97] Nhà báo Vũ Ánh đã viết như vậy khi kể lại thời gian ở trong trại tù cải tạo, những ngày đội trưởng phải tổ chức các buổi góp ý, phê, và tự phê, rồi bình bầu mức ăn hàng tháng cho mỗi tù nhân cải tạo. Những giòng chữ lặng thầm thản nhiên viết ra tưởng chừng thật dễ, nhưng trong hoàn cảnh ăn đói, làm việc nặng, khi đau ốm chỉ có xuyên tâm liên chống trả lại các bệnh từ thông thường nhất là cảm lạnh đến nguy hiểm nhất là đau tim, hen suyễn, lao phổi, nhiễm trùng đường ruột…, thì sự giữ thẳng lưng cũng như bảo toàn nhân cách quả là việc rất khó. Thế nhưng nhà báo Vũ Ánh và các anh em tù cải tạo của ông đã làm được, vì họ còn có ý thức trong sáng về nhân cách, lòng trắc ẩn, và sự can đảm.
Đọc tiếp »

Lữ Quỳnh

man_walking_in_snow_2

ký ức trắng
như tấm gương soi
không giữ lại bóng.

trái tim tôi
sáng nay cho đi nhiều giọt máu
có hồng lên bầu trời
ngày cuối năm tuyết giá
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Sáng qua chùa Hoa Nghiêm

Cho cháu Jenna

dinh_cuong-jenna
Đinh Cường và cháu Jenna (8 tuổi) con gái của Thiên Kim
chùa Hoa Nghiêm – sáng Chủ Nhật 27- 7 – 2014 ( ảnh PCH )

Hai bàn tay họa sĩ
hai bàn tay thiên thần
mái chùa che bóng mát
cho tâm hồn thanh tao

này thiên thần kia ơi
áo lam màu đạm bạc
sáng ngời Quán Thế Âm
sáng ngời hương đạo hạnh
Đọc tiếp »

Trần Mộng Lâm

le_mai_linh
Nhà thơ Lê Mai Lĩnh

Tôi có một số bạn bè gốc Quảng. Họ đều là những nhà văn, nhà báo nổi tiếng, và tài hoa, như phần lớn những người sinh ra ở trên vùng đất nghèo này của Miền Trung, xứ dân gầy, xứ của thiên tai, bão lụt.

Người xứ Quảng nói không êm, nhưng ngâm thơ, hay hát, thì hết sẩy, vì họ nhiều đam mê, bao nhiêu nhiệt tình, bao nhiêu cảm xúc, trút vào những vần thơ, tiếng hát, nên dễ làm xúc động lòng người.

Lê Mai Lĩnh là một trong những người đó.

Một chi tiết khá thú vị là Lê Mai Lĩnh, Trần Hoài Thư và người viết bài này đều tuổi Ngưạ. Đã có lúc trong một buổi cùng nhau say sưa cho quên hết sự đời tại nhà Nguyễn Bá Dĩnh, tôi nói với các bạn là « lũ chúng mình đều là những con ngưa què, suốt đời chỉ mong lội ngược dòng nước»
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng

tram_tu

trốn mùa hạt gió đi đâu?
chôn cây đợi nắng ve sầu ngủ quên
gom mây trời rũ tê mình
nghe thân thể chảy mô hình rất xưa
quạt không gởi lại sân chùa
quạt tình còn gởi trong hồ mắt xanh
dần dà nỗi nhớ niềm quên
rụng bâng quơ những buồn tênh phận người…
Đọc tiếp »

Hà Duy Phương

thieu_nu_trong_dem

Trong đêm tôi bật cháy

ôi những ngón tay ứa mềm da thịt
tôi vuốt tôi nghe đêm rất nồng nàn
cơn-xác-thân hun hút muộn màng
hồn sắp sáng nơi chân đời vỡ rạn

trôi về đâu cho hết những vội vàng
tôi thả tay khoảng trời chật chội
ước mơ thoát bay
mang sứ điệp linh hồn tôi xa mãi
nỗi yêu nào còn níu lại ?
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng

chinese_art_fraud

Một bức hình được truyền đi trên mạng trong tuần qua cho thấy cảnh một đống tiền lẻ, đồng đô la Canada, để lộn xộn trên mặt một hộp cao bằng kim loại, tại cửa ra vào trạm xe điện ngầm (metro). Người chuyển bức hình đi giải thích rằng máy bán vé tự động bị hư nên hành khách đã để tiền lên mặt vuông cái máy, thay vì “nhẩy rào” qua mà đi. Nhiều người lên tiếng khen ngợi dân Canada lương thiện; so sánh với tiếng tốt của dân Nhật Bản vẫn được truyền tụng từ lâu. Có người, ở một nước Châu Âu, viết rằng, “Nếu ở nước tôi thì mấy đồng tiền đó đã biến mất sau mấy giây đồng hồ!”
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

crows

1.
giấc mơ của những gã buôn nước bọt
cho những biện thuyết ảo
rồi sẽ bùng cháy chỉ trong phút chốc
cháy thật rụi tàn
khi thời điểm đến
những kẻ ngông nghênh sẽ biến thành lũ chuột
tháo chạy khỏi những ngôi nhà cao tầng đồ sộ
rồi chúng sẽ biến thành lũ quạ đen trúng tên
la thất thanh trên các ngọn cây
và buông mình chết tốt.
Đọc tiếp »

Nguyễn Phương Đình

lang_thang_trong_dem

súng đã lên đạn
đang chờ cái nhích nhẹ của ngón trỏ
có thể một hai hay ba tiếng nổ
hay cho đến khi súng không còn viên đạn nào
nạn nhân, một cô gái trẻ đẹp
máu loang đỏ cả một góc phòng
mùi tanh nồng làm gã ngạt thở muốn nôn mửa
xong, chấm hết một cuộc tình khốn nạn
không, gã cần bóp cò một lần cuối – phát súng ân huệ cho riêng gã
phần thưởng cho sự điên rồ của gã, kẻ sát nhân
Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

tran_thuy_nga_va_hai_con

Nếu như Vich To Huy Go ở Việt Nam, có lẽ ông không còn đủ sức để viết tác phẩm Những Người Khốn Khổ. Có thể ý kiến này là hơi ngang ngược. Nhưng những ai cầm bút có thể hiểu chút ít, khi mà nhân vật nhiều đến mức khủng khiếp, tràn ngập, khiến người viết khó mà tập trung để khắc hoạ nhân vật chủ đạo.

Không chỉ Vich To Huy Go, kể cả Đốt lẫy lừng về thân phận tối tăm con người cũng khó mà diễn giải hết những số phận bi thảm ở Việt Nam bây giờ. Cả một nước Nga Sa Hoàng thời đen tối vậy, nhưng những nhân vật tưởng rằng bi đát của Đốt trong Những Kẻ Tủi Nhục, Lũ Người Quỷ Ám so với Việt Nam thời nay cũng chẳng thấm tháp gì. Bạn cứ đọc cuộc đời của nhân vật mà Đốt kể, đối chứng với những gì bạn chứng kiến xung quanh bạn, bằng cái nhìn của Đốt chứ không phải cái nhìn của định hướng CNXH, bạn sẽ thấy cảm giác thế nào.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

dinhcuong_thieunudalat
Thiếu nữ Đà Lạt – Đinh Cường

Đà Lạt, thành phố mưa bay

Em hẹn tôi về thăm thành phố mưa
Trên đồi cỏ non ven hồ liễu rũ
Một thoáng hương xưa qua từng phố cũ
Ly cà phê thơm năm ngón dịu dàng.

Con đường mưa quyến rũ bước chân nàng
Bờ vai nhỏ đong đưa đôi mắt biếc
Phố núi mù sương không lời tiễn biệt
Tiếng chim gọi tình vách núi cheo leo.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Thanh
Giã biệt Tổ Quốc V.N. 1993

boat_people5

Sáng hôm nay, ta giã từ Tổ Quốc
Để ra đi biền biệt… chuyện quay về
Nghe thấm thía tận cùng trong tim óc
Nỗi ngậm ngùi… của kẻ sắp xa quê !!

Mẹ già quá, ai nào có biết
Trái chín muồi lắt lẻo… gió đòng đưa…!!
Ly biệt trước, phụ thân đà vĩnh quyết !!
Bịêt ly nầy, rồi cũng vắng khi mưa…!!
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ
Tưởng niệm nữ nghệ sỹ Quỳnh Giao

duong_cam_thu

Tháng Bảy nắng dương cầm réo rắt
Ngón tay người nở một trời bông
Bông biêng biếc bông trắng ngần tâm tướng
Hạc vàng bay hay hồn người mênh mông
Đọc tiếp »

Đỗ Xuân Tê
Nhân tưởng niệm Quỳnh Giao, người ca sĩ viết văn

quynh_giao-tap_ghi

Cách đây ba năm, tình cờ vào dutule.com, xem mục giới thiệu Tác phẩm mới, tôi bắt gặp tập sách Tạp Ghi Quỳnh Giao dày 400 trang do Người Việt xuất bản đang phát hành tại vùng quận Cam.

Như một bất ngờ thích thú tôi chạy vội ra tiệm sách hỏi mua, vừa nói tôi có ‘quen’ ca sĩ Quỳnh Giao, bà cụ bán sách bớt cho tôi một đồng so với giá bìa. Hỏi ra cụ mê tiếng dương cầm và giọng hát của Quỳng Giao từ ở Việt nam, khi biết tôi mua sách bà biết chú em là người lân la từ tiếng ca qua trang sách của QG như nhiều bạn đọc thế hệ tôi.
Đọc tiếp »

Tưởng niệm ca sĩ Quỳnh Giao (1946-2014)

Nhạc và lời: Lam Tuyền
Tiếng hát: Quỳnh Giao
Nguồn: YouTube

Đinh Cường

Buồn hoang

nha_ca-dinh_cuong
Nhã Ca
par mémoire – dinhcuong 2012

buồn hoang đến nửa thời thơ dại
trong những chiều ai mang áo phơi

( Trần Dạ Từ )

Nhớ trưa ngồi với nhau quán nọ
hành lang khói thuốc tha hồ bay
nửa thế kỷ . Trần Dạ Từ vẫn vậy
vẫn vui như lời ca Santa Barbara :

Và nắng. Nắng tái sinh trên môi em.
Môi rượu chát. Và tái sinh tái sinh …
[1]
đúng là bạn đã tái sinh qua bao tù đày
qua bao gian khó để có trưa hôm nay
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

chiec_la_vang

Trưa. xế chiều

thôi về. chú Diễm

không. xin đóng lại đừng cho tôi coi danh bạ
ngày nắm tay nhau qua cửa tử
không. chỉ một mình tôi [mình tôi hớt hơ]
đi dọc chiều dài án treo vụ mùa thần ác
chiếc đinh lờ lững đóng khung
bầu trời lim. lỉm
ngực nói gì. tim nói gì
ôi bụng dạ co thắt mối buồn đại ngãi
chú Diễm ơi cô Đoan
Toại mới buông xuôi tháng tư rồi
còn ai rập rình quạ ám
tôi sợ lắm tin không hay sóng dữ lùa
từng cơn
từng làm sao những con đường
làm sao
buổi chiều rất
chậm

23, 24 tháng bảy 2014
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

linh_cuu_huynh_anh_tri
Linh cửu cựu tù nhân lương tâm Huỳnh Anh Trí

Có lần, tôi nghe, ông Vũ Thư Hiên “xúi” một người bạn đồng nghiệp:

- Hay là mở một cái quán cà phê lấy tên Già Đô đi, bảo đảm là đông khách.

Người bị xúi, nhà văn Bùi Ngọc Tấn, lắc đầu cùng với một nụ cười hiền:

- Thôi, chả “trêu” chúng nó làm gì cho nó thêm rách việc ra. Mình còn nhiều chuyện cần phải có thời giờ để viết.

Già Đô là một người bạn cùng tù, và cũng là một nhân vật (nguyên mẫu) trong Chuyện Kể Năm Hai Ngàn của Bùi Ngọc Tấn:
Đọc tiếp »

Chó vá

Posted: 25/07/2014 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

phan_boi_chau-anh_va_tuong

Phan Bội Châu
làm mộ cho chó
nó mang tên Vá
chết năm một chín ba tư
bia đá khắc ghi:
“vì có dũng nên liều chết phấn đấu
vì có nghĩa nên trung thành với chủ
nói thời dễ, làm thiệt khó
người còn vậy, huống gì chó
ôi con Vá này
đủ hai đức đó
há như ai kia
mặt người lòng thú
nghĩ thế mà đau
dựng bia mộ nó”. (1)
Đọc tiếp »

Trần ngọc Hưởng

lang_que

Đâu đoạn đường đê màu cỏ mượt,
Cào cào châu chấu rối bay mau
Chuồn chuồn cắn rốn mùa thơ dại
Đã lắng sâu vào cảnh bể dâu

Bỗng chốc làng quê biến mất dần,
Còn đâu bóng dáng bác nông dân
Đồng trên ruộng dưới chăm cày cấy,
Hạt dẻo hạt thơm gạo trắng ngần
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh

bia_ba_nguoi_khac-to_hoai

Nhà văn Tô Hoài vừa qua đời ngày 6 tháng 7 tại Hà Nội. Ông là một tác giả lớn của văn học Việt Nam với những tác phẩm như Dế Mèn Phiêu Lưu Ký, O Chuột, Trăng Thề, Nhà Nghèo trước 1945 và Miền Tây, Cát Bụi Chân Ai, Chiều Chiều, Ba Người Khác sau 1945 trong gần 200 tác phẩm đã in. Riêng Ba Người Khác là một tác phẩm đã gây ra chấn động một thời trong giới cầm bút và lan ra cả quần chúng nữa.

“Ba Người Khác” là tác phẩm của nhà văn Tô Hoài viết xong năm 1992 với nhan đề là “Chuyện Ba Người” nhưng không được in, mãi đến năm 2006 thì mới được xuất bản.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

tieu_phong

thuở giờ mê truyện Kim Dung
đọc sù con mắt tưởng mù con ngươi
mấy tay hảo hớn trùm trời
khiến lòng ngưỡng mộ tơi bời lá hoa
bây giờ ngẫm lại nhìn xa
có điều bất ổn (phải) nói ra cho cùng
Đọc tiếp »

Huy Uyên

tram_bau

Em xưa Đà-nẵng

Kể từ em về dưới rặng-trâm-bầu
trên đồi Freedom-hill, badan đất đỏ
phố quận xa trông vời vợi đời nhau
chiều đi hoang nép cành hoa tím nở.

Thả tim lênh đênh trôi về biển cả
gặp chi nhau để thương nhớ trọn đời
tiễn biệt sân bay
Đà-nẵng tình theo nỗi nhớ
thôi người đã quá xa thôi.
Đọc tiếp »

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

trangdai_glassey_trannguyen
Tác giả đang thuyết trình tại buổi ra mắt sách Thung Lũng Tử Thần

Đây là bài phát biểu của tác giả trong buổi ra mắt sách tại phòng hội Nhật báo Người Việt, Quận Cam, California, Hoa Kỳ ngày 19 tháng 7, 2014. Tác giả được mời để đại diện cho thế hệ trẻ, cùng phát biểu với Nhà văn Phạm Xuân Đài.

Xin trân trọng kính chào Quý Vị.

Có một người đang mặc chung áo với tôi, cũng gửi lời, trân trọng kính chào Quý Vị.

Kính thưa Quý Vị,

Tôi rất hân hạnh được góp mặt trong chương trình hôm nay vì nhiều lý do.

Thứ nhất, chúng ta đến đây vì sự quý mến đối với một nhà báo khả kính, yêu nghề đã khuất: Nhà báo Vũ Ánh. Tuy tôi chỉ gặp ông đôi ba lần, nhưng có lẽ như Quý Vị, tôi trân trọng sự chung thuỷ và tận tuỵ của ông đối với vận mệnh dân tộc, với chữ nghĩa, với kinh nghiệm của người Việt hải ngoại, với sinh hoạt báo chí, nhất là của cộng đồng chúng ta tại Quận Cam.

Thứ hai, và đây là lý do có tầm vóc lớn lao cho dân tộc và đất nước Việt Nam, là chúng ta đến đây để cùng hướng về một đề tài lịch sử quan trọng vẫn còn đang bị bóp méo bởi chính quyền trong nước. Đề tài đó, là ngục tù cải tạo, những hoả lò của chế độ cộng sản được sao chép một cách trung thành từ bản gốc của Cộng Sản Nga Xô.

Nhưng quan trọng nhất, có lẽ là vì tất cả chúng ta hiện diện trong chương trình này đều thao thức về công bằng, dân chủ trên quê hương, và thiết tha với một lịch sử còn bị chính quyền chuyên chế vùi dập. Tôi tin là mỗi người trong chúng ta đều muốn các thế hệ tương lai biết và hiểu về sự thật những gì các thế hệ ông bà, cha mẹ đã trãi qua. Một trong những kinh nghiệm đó, chính là trại cải tạo của chế độ Cộng Sản, một chính sách thanh trừng người của chế độ Việt Nam Cộng Hoà, được thực hiện một cách rốt ráo và có hệ thống tại miền Nam sau tháng Tư 1975.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Viết rời ở San José

Vĩnh biệt cô Đoan Trang Quỳnh Giao

quynh_giao
Ca sĩ Quỳnh Giao (1946-2014)

sơn dương bóng chiều vách núi thảm
đường mòn độc đạo rượi buồn lên non
hú dội vang. lãnh trời râu tóc tua tủa
cánh chuồn quay mộng thực chưa tròn

mặt đất lụi dần tâm tướng
chợt thèm nghe hát vỗ bề thinh không
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Khi hay tin Quỳnh Giao mất

minh_trang-quynh_giao-dinh_cuong
Minh Trang – Quỳnh Giao – Đinh Cường
California – 2004

Thôi rồi giọng hát Quỳnh Giao
lịm đi và tắt . ôi chao một đời

mới đây và mới đây thôi
chỉ trong phút chốc sao trời đổi ngôi

nghe tin chị. lòng bồi hồi [1]
đám mây trắng quá khi chiều tôi đi

ngậm ngùi thay ánh mắt ai
đã về bên mẹ Thiên Thai suối nguồn …
Đọc tiếp »

Tưởng niệm cố ca sĩ Quỳnh Giao (1946-2014)

Nhạc và lời: Dương Thiệu Tước
Tiếng hát: Quỳnh Giao
Nguồn: DVD Đêm Ngàn Khơi; YouTube

Hồ Đình Nghiêm

thieu_nu_canh_dong_co_may

Buổi ban sơ, tôi có lời bàn ra tán vào. Nghĩ không thuyết phục tôi mang cả mấy câu thơ cũ của Nguyễn Đức Sơn ngâm nga ca kệ cho May nghe: “…làm chi ở thế gian ni, triệu năm đừng có lo đi lấy chồng, rủi ro tay bế tay bồng, sao bằng ôm cả trời hồng đi chơi”.

Nước đổ đầu vịt, ngày đi tháng lại, sông trôi chân cầu, bèo giạt mây xa, tôi về phố cũ, dụi mắt ngó May, bụng không dưng lớn. Lúng ta lúng túng, con vịt bầu xác xơ giao hẹn, chú tuyệt đối chớ hoài nghi đặt dấu hỏi tra vấn, đợi lòng bớt giao động May sẽ nói rõ sự tình. May gọi tôi bằng chú bởi bố May là bạn tù chung nơi cải tạo. Bạn vắn số ra đi trước ngày tại ngoại, tôi dài số xuất dương ôm cả trời rách nát cù bơ cù bất chẳng biết đi đâu. Lời cuối bạn thì thào như gió nhẹ thổi lạnh lưng: Quan tâm giùm đứa con gái tao trơ trọi dại khờ.
Đọc tiếp »

Đỗ Tấn Đạt

poet_dream-odilon_redon
Poet dream – Odilon Redon

Không đề I

Khi một đứa trẻ lên ba tập đi
Nó biết đích đến nằm trong ánh mắt mẹ
Khi một con cu tập gáy
Nó biết rằng bạn tình đang chờ đâu đó…
Khi một chiếc lá tập vàng theo mùa thu
Nó sẽ biết vừa lòng một cơn gió
Khi chúng tôi tập làm thơ
Chúng tôi biết ý nghĩ của tâm hồn…
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

bia_toi_cung_gio_mua-nxt

43 bài thơ trong thi tập “Tôi Cùng Gió Mùa” của thi sĩ Nguyễn Xuân Thiệp là một bản Giao Hưởng Thơ lộng gió, đẹp nao lòng nhan sắc mùa màng. Gió Mùa – Gió, của sử lịch u trầm rạng rỡ tháng năm, Mùa, của đời-người bão giông chớp tắt u hoài thân phận. 43 bài thơ, 43 tấu khúc, trôi và chảy, chảy và trôi, êm đềm và dữ dội, sâu lắng và tuôn trào. Gió Mùa – Thi sĩ đã thọ mệnh và mang theo trong suốt hành trình thơ với một tâm thế khiêm hạ, tĩnh tại và bi mẫn ngay từ buổi thiếu thời:

sáng nay. tôi lắng bước mùa xưa
chim nhỏ. năm nao. đậu khóm dừa
sông chớm đôi bờ thu quạnh quẽ
đường dài, son đỏ. quán lau thưa

nhà ai. phơi áo. ngoài hiên nắng
nắng tắt trưa qua. lạnh bến chờ
cây ố. sắc tường. vương phủ ấy
trẻ nghèo. nhặt lá. ngói rơi. hư
Đọc tiếp »