Cui bono

Posted: 27/01/2015 in Bình Luận, Ngô Nhân Dụng

Ngô Nhân Dụng

nguyen_tan_dung_2

Cui bono nghĩa là “Lợi cho ai?”

Đó là chữ La tinh. Cui bono đọc giống như: qui bô nâu, qui bô nơ. Tôi chả học chữ La tinh bao giờ, thấy hai chữ này khi tò mò đọc một cuốn sách về lịch sử sự phát triển của chữ La tinh, chẳng có lý do nào khác. Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc viết một bài bàn trong blog về blog “Chân Dung Quyền Lực” đang gây sôi nổi trên mạng, ông đặt câu hỏi: Ai đứng đằng sau blog “Chân Dung Quyền Lực?” Tự nhiên tôi nhớ tới câu hỏi: “Cui bono?”

Nhà hùng biện Marcus Tullius Cicero (thế kỷ thứ nhất trước Công Nguyên) cho biết Lucius Cassius, một thẩm phán chính trực và khôn ngoan, hay đặt câu hỏi “Cui bono? Lợi cho ai?” để dò manh mối tìm ra thủ phạm. Người Mỹ sau này, các ký giả cũng như nhân viên cảnh sát, cũng thường suy đoán bằng cách “Coi tiền chạy đi những đâu” (Follow the money) để điều tra, như trong vụ Watergate chẳng hạn.
Đọc tiếp »

Bùi Viên Mỵ

vietnam_embassy-ottawa

40 năm mất nước
rồi Việt Nam Cộng Hòa
Ai dạy “có chính nghĩa
tất sẽ thắng gian tà”?
Thế mà Cộng Sản thắng
Giờ mới sáng mắt ra!

Có lẽ phải xét lại
xem tại sao mình thua
tại sao mình chiến bại
Có phải vì mắc mưu?
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

a_dirty_lamp
Dirty lamp

Kỉ niệm.

trong chuyến bus
(trong chiêm bao)
có hai người đàn bà ngồi
kẹp tôi vào giữa

nên nhớ tôi đang tuổi trung niên
nhìn thế giới- chung quanh
luôn luôn bay

tôi- cứ thế đảo mắt
ngắm
Đọc tiếp »

Nguyễn Vy Khanh

nguyen_vy_khanh-nguyen_quoc_tuan
Nguyễn Vy Khanh qua nét vẽ Nguyễn Quốc Tuấn

Từ khi chúng tôi viết biên khảo ở hải ngoại (từ đầu thập niên 1980), nhất là từ năm 1995 với nhiều nghiên cứu về văn-học, một số công trình của chúng tôi đã được số người ngoài và trong nước tham khảo và trích dẫn với chú thích đúng cách khoa học và lương tâm nghề nghiệp, nhưng cũng có nhiều ý tưởng, khám phá, những đoạn bài viết của chúng tôi đã bị một số người sử-dụng lại nhưng không ghi xuất xứ hoặc rất mập mờ, đánh lạc hướng người đọc. Soạn biên khảo khác với viết lý thuyết chính trị, gần như lúc nào cũng phải tham khảo văn bản và không phải là công việc của 1, 2 giờ đánh vào máy điện toán với phương tiện Internet, cắt/dán, v.v.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

chim_nhai

Con chim cổ trắng. Đậu trên cành cây gai. Bên ngoài cửa sổ. Gió cào trên mặt gương. Tôi gõ vào cửa kính. Nó đáp lời, cộp cộp, xòe đuôi lên: Sao gọi tôi là chim, sao gọi tôi là chim. Hỡi người đang ngồi trong hộp kính? Tiếng cộp cộp vỡ tung.

Trong suốt mở toang tôi. Xoè cánh. Mơ mộng bay từng đàn trời xanh. Bứt tung dây neo thân xác và ý nghĩ cùng mùi bánh mì nướng mùi cà phê starbucks. Bay đi. Chim ơi chim ơi. Nhại cho tôi đường bay. Nhại cho tôi tình yêu ngươi vừa thấy. Bay đi…
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

squirrels

người họa sĩ
cố khuyên lại thật tròn
tiếng khóc ông vô tình nhặt được
ngoài công viên sáng nay

mùa đông và các đụn tuyết
dường như tận lực bôi xóa hoặc khỏa lấp
các lối đi ngang về tắt của lũ sóc
Đọc tiếp »

Đinh Tấn Lực

nguyen_ba_thanh_3

Danh sách được biết tới nay:

  1. Trung tướng Quân đội Nguyễn Bình, đột tử năm 1951
  2. Đại biểu QH Dương Bạch Mai, đột tử năm 1964
  3. Đại Tướng Quân đội Nguyễn Chí Thanh, đột tử năm 1967
  4. Đại Tướng Quân đội Chu Văn Tấn đột tử năm 1984
  5. Đại Tướng Tổng Tham Mưu Trưởng Hoàng Văn Thái, đột tử năm 1986
  6. Đại Tướng Lê Trọng Tấn, Tổng Tham Mưu Trưởng, đột tử năm 1986
  7. Thượng Tướng Đinh Đức Thiện, Thứ trưởng Bộ QP chết khi đi săn năm 1987
  8. Trung Tướng Phan Bình, Cục Trưởng Cục Quân Báo, tự sát năm 1987
  9. Thủ tướng Phạm Hùng, đột tử năm 1988
  10. Trung tướng Quân đội Lê Hiến Mai, đột tử năm 1992
  11. Ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Đình Tứ, đột tử năm 1996
  12. Thủ tướng Võ Văn Kiệt, đột tử năm 2008
  13. Thượng tướng CA Thi Văn Tám, Tổng cục trưởng TC An ninh, đột tử năm 2008
  14. Thượng tướng, Tổng TMT QĐ Nguyễn Khắc Nghiêm, đột tử năm 2010
  15. Thượng tướng CA Phạm Quý Ngọ, đột tử năm 2014

Trong 45 năm, từ lúc đảng CSVN thành hình đến lúc nhuộm đỏ toàn cõi VN, có 03 trường hợp lãnh đạo đột tử.

Trong 40 năm sau “thống nhất”, có 12 trường hợp lãnh đạo đột tử.

Vì đâu vào thời các thứ đều “ổn định” mà con số lãnh đạo đột tử đột ngột gia tăng gấp bốn lần giai đoạn vào sanh ra tử trong chiến tranh trước đó?
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Sáng Chủ Nhật cùng Phạm Thành Châu

bia_loi_to_tinh
Bìa tập truyện mới của Phạm Thành Châu

Cám ơn Phạm Thành Châu
tặng Lời Tỏ Tình. tập truyện
thứ tư vừa in xong. nhà văn
này tặng sách mà không ký tên

nhà văn này không ra mắt sách
vậy mà in bốn tập truyện. không
lỗ vốn. anh có cách của anh. tự
gởi bán qua điện thoại. qua thư
Đọc tiếp »

Trúc Thanh Tâm

sapa_girl

Với Sapa

Gió lên mạn ngược về xuôi
Da em trắng mọng một trời Sapa
Ta nghe trời đất nở hoa
Rừng em mưa ướt, núi ta ngậm ngùi !

Đèo Long Lanh

Mưa non tình hé môi cười
Thời gian lắng đọng một thời xanh rêu
Ôm em lòng cứ suối reo
Xe êm đổ dốc qua đèo Long Lanh !
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

lotus_girl-dqdinh
Ảnh DQĐịnh

Tuổi mười bốn, tôi bị bứng đi, xanh xao di tản qua Mỹ. Xáo trộn dặm dài muôn điều sấp ngửa, tác hại tâm sinh lý khiến kinh nguyệt không đều hòa. Mỗi khi có tháng, bụng đau thắt tá hỏa, mắt mờ đom đóm bay trêu ngươi. Tôi nghe có người khi sanh con, đau quá phải lôi tên thằng chồng ra chửi cho hạ hỏa, e nên tin.

Chưa tới sinh nhật hai mươi, cây cành nhiều nhựa sống đành đốn xuống, rời khỏi khu vườn chan ngập tiếng động có tên gọi family. Lá reo lời tiễn đưa, đường ra bến xe đò đầy mây giạt trên màu da xanh vĩnh cửu. Mẹ ôm hôn bên má tôi, hình như nụ hôn đầu tiên và cuối cùng dành cho đứa con đủ lông đủ cánh. Tôi nghe dửng dưng, vô cớ mang cảm nhận tôi sẽ chẳng trở lại chốn này. Hoặc lâu thật lâu, năm mười năm, yếu lòng mới hát bản “trở về mái nhà xưa”. Chữ mái nhà xưa nên cho vào ngoặc đơn, bởi căn nhà thuở ấu thời, lâu ba đời vương, đã bị người ta soán đoạt mất rồi, bên kia biển.
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

thieu_nu_ha_noi

Nỗi nhớ giống như cơn say..

Cho Hằng.

Nhớ em ta muốn ra thăm
Hà Nội mùa rét – Sợ không lối về
Sá gì mấy dặm sơn khê
Gót chân lãng tử bốn bề. Gió bay.

Nỗi nhớ giống như cơn say
Nửa hư, nửa thực, nửa quay quắc buồn
Như dòng dư lệ mù tuôn
Như linh hồn chết giữa cuồng vọng say
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

banh_xeo

Lục bát đầu năm

nửa mưa nửa tạnh ngoài trời
trong nhà lớp đứng lớp ngồi ngó nhau
ngó nhau có thấy nhau đâu
chỉ thấy mẻ bánh trở màu dòn tang

bánh chi mà phải xếp hàng
đứng lên ngồi xuống mỡ màng ngó nhau
thiệt tình là bởi chờ lâu
rảnh rang chút đỉnh liếc nhau thôi mà
Đọc tiếp »

Mặc Lâm

tran_van_thuy
Đạo diễn Trần Văn Thủy

Nhiều vấn đề bức bối

Trong những năm vừa qua nhân sĩ trí thức Việt Nam đã lên tiếng lo ngại cho việc xuống cấp đạo đức, văn hóa suy đồi nghiêm trọng trong xã hội Việt Nam. Những chuyện đáng buồn từ trường học cho tới mặt bằng xã hội từ chính quyền cho tới hệ thống truyền thông, giải trí đâu đâu cũng xảy ra những vấn đề bức bối không thể chấp nhận.

Mời quý vị theo dõi cuộc mạn đàm giữa Mặc Lâm và đạo diễn Trần Văn Thủy, tác giả cuốn phim “Chuyện tử tế” phát hành từ hơn 30 năm trước nhưng nay nhìn lại vẫn thấy như cuốn phim nói về cuộc sống hôm nay. Trước tiên đạo diễn Trần Văn Thủy nhận xét:

Trần Văn Thủy: Tôi thấy có lẽ vào thời điểm hiện tại những bi kịch của xã hội, những chuyện trên báo đài và trong các phương tiện thông tin đại chúng đưa ra các mặt trái của xã hội, tệ nạn, những chuyện hiếp đáp nhau và những chuyện đau lòng nhiều quá.

Đúng là thời điểm hiện tại thì tự nhiên nó rộ lên đề cao sự tử tế. Truyền hình thì có chương trình “Việc tử tế” và gần đây thì người ta nhắc nhiều lắm kể cả những tổ chức xã hội dân sự có quan tâm họ mời tôi đến để chiếu phim, nói chuyện, mạn đàm. Không phải ngẫu nhiên mà bây giờ lại quan tâm đến chuyện tử tế, coi như một đề tài nóng bởi vậy cho nên vừa rồi theo lời mời của một số diễn đàn thì tôi có trao đổi tham luận và có một số suy nghĩ như thế này:
Đọc tiếp »

Trần Thạch Linh

ha_noi-phao_hoa

Mẹ ru con…À ơi…
Con vàng con bạc..
Tỉnh lại đi con
Nửa gói mỳ tôm.
Mẹ nấu hai lần…
Con ăn cho khỏe.
Ngày mai xem bắn pháo hoa.
Đọc tiếp »

Thu Thủy

thieu_nu_ra_di

Nhạc và lời: Thu Thủy; Tiếng hát: Ý Nhi

Bản ký âm PDF

Nguồn: Trần Hữu Hoàng chuyển nhạc cùng âm bản mp3.

Võ Hoàng

rot_tra_moi_khach

Buổi sáng sớm, hai tín hữu một nam một nữ đến viếng chùa. Có lẽ họ dạo cảnh bên ngoài cũng khá lâu rồi mới vào trong, thầy Đàm nghe họ nói với nhau những lời phê bình, so sánh giữa hai đám bông hồng ở trước và sau chùa. Thấy thầy, chừng như biết chắc là người ở đây, họ cúi đầu chào ra vẻ kính trọng và xin phép được vào chánh điện lễ Phật.

Người đàn bà có vẻ sành sỏi việc cúng vái. Cứ xem dáng điệu chị nghiêng nghiêng châm đầu nhúm nhang thơm vào ngọn nến đang cháy, xong rụt lại đưa tay trái quạt nhẹ nhẹ, phân ra làm hai phần đưa cho người đàn ông một nửa, thầy Đàm biết không cần nói thêm một lời chỉ dẫn nào nữa.

Lễ xong, thầy mời họ ra phòng ngoài uống chén trà nóng. “Nhà chùa thì không có còn gì quý hơn là chén trà nóng đãi khách.” Họ im lặng đi theo sau.
Đọc tiếp »

Trần Trung Tá

lonely_bird_in_moon_light

Nhiều khi nhớ quá bạn bè
Tôi đem võng mắc sau hè ngó trăng
Trăng coi như bạn rất gần
Êm ru gió thoảng lưng chừng trăng bay…

Nhiều khi nhớ quá rừng cây
Tôi vươn vai thở như ngày hành quân
Lính xanh màu lá của rừng
Tôi thương tôi lạ, chưa từng thương hơn!
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng

baray
Ảnh Angkor- Siem Reap- Nov 9-2014

huyền hoặc một lời ca
ru ta về tháp cổ
trời âm u mở cửa
trời cắt tóc ngàn hoa
buồn từ mẹ đến cha
loãng khô dòng máu đỏ
chim rừng nhắn ai đó
sấm truyền lửa can qua
Đọc tiếp »

Đinh Tấn Lực

gandhi
Ông Gandhi quá sức lành. Thiên hạ đổi mắt, ông thành tâm lo

Đó là ông nhìn bức tranh lớn. Còn thế giới đại đồng hiện giờ teo tóp lại chỉ còn mấy mống TQ-VN-Cuba-Bắc Triều Tiên. Trong đó, mỗi thế giới đại đồng đô của các triều đình CS có lẽ không ngại gì mấy chuyện đui mù, chỉ lo có đứa chột mắt làm vua. Và đang nỗ lực phóng tay tranh đua “huy động sức mạnh hệ thống chính trị” để phòng chống tình trạng trồi đạp nhau giành ghế.

arune_shourie
Ông Shourie tính thương gia. Đổi sao cho có lợi ta thì làm

Nghe ra, cái lý của Arun Shourie đây mới là mục tiêu thương vụ. Mùa tiết canh VN thường bắt đầu vào những cuộc họp giữa nhiệm kỳ là vậy.

Quán CDQL có tờ thực đơn rất hấp dẫn. Toàn Răng với Mắt. Sâu hiểm toàn tập. Đính kèm là những bộ hồ sơ tối/tuyệt mật, mà nếu không có chân trong BCT thì e khó lòng sưu tập được.
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm

tong_tuu_don_hung_tin

Tiền đồng tịch kim bằng cộng lạc
Hậu lâm nguy, bất kiến đệ huynh
Lưỡi gươm đưa đầu rơi trên thảm cỏ
Mà đôi mi còn mấp máy giữa trời xanh
Dù không thương cũng đừng nên hạ thủ
Giết kẻ thù, chớ giết bạn sao đành ! ( *)
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

nguyen_quang_lap_6
Nhà văn Nguyễn Quang Lập

Bọ Lập

quy sào. lụng
mạch
tổ chim
dây treo rồng rộc
dây tìm cuống mơ
rốn và nhau. lỡ có bề
gì gì cũng đã sơn khê rối mù
khe đau
rừng cấm ngật ngừ
đêm hôm bọ mạ
nằm rù huyệt nông
bay mơi. một phẩy kiêu bồng
nửa cơn thuật sự
cũng không không

Đọc tiếp »

Cánh Cò

nha_van_nguyen_quang_lap
Nhà văn Nguyễn Quang Lập

Có một điều gì đó thôi thúc phải viết về Bọ Lập, mặc dù hàng trăm bài giá trị đã được lan truyền sau khi Bọ bị bắt. Bọ bị bắt cũng như hai blogger Nguyễn Hữu Vinh tức Ba Sàm và Hồng Lê Thọ, chủ trang Người lót gạch đã nhập kho trước đó. Bọ Lập vào trại giam Phan Đăng Lưu với điều 88 như một giọt nước tràn ly, giọt nước đến từ nhiều phía, nhiều người nhưng chủ yếu là những người yêu mến trang blog Quê Choa và các cuốn sách của nhà văn Nguyễn Quang Lập.

Có người chưa bao giờ biết anh nhưng xem bài anh viết cũng như những đường link tới các bài viết khác cho thấy anh là người có cá tính và quan trọng nhất anh có quan điểm chống cái ác, cái xấu, cái độc tài toàn trị vốn đang xảy ra hàng ngày tại Việt Nam. Anh nói mình chuyển tải sự thật trong khi chính quyền không muốn sự thật của họ lọt tới tai công chúng. Anh nói là nhà văn anh không thể cam lòng nhắm mắt trước những bất công mà cứ như con chó giữ nhà cho chủ, mong chờ chủ xón ra giải thưởng nọ danh hiệu kia để vui sướng vẫy đuôi liếm láp.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

ngoi_bet_le_duong

Ngồi bệt xuống đây

Còn đi còn đứng mấy năm hơi
Lởm chởm trần gian nắng xuống rồi
Sớm bước ra đi trời còn tối
Chiều về trước ngõ vệt trăng soi
Có kịp gì đâu cơn mộng huyễn
Ly rượu cặn rồi nhấp ngang môi
Còn tôi còn bạn còn ai nữa
Ngồi bệt xuống đây với chợ đời

21.01.2015
Đọc tiếp »

Viên Dung

chim_hong

ta xin giọt máu cuồng điên
lăn qua sám hối cửu huyền
lăn bề xin lỗi cả miền núi sông

chim bay về cội phương hồng
về đời mình, đậu núi sông
huyên thuyên hò hót khúc đồng dao quen
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

trom_cho

Rồi chế độ toàn trị sẽ chấm dứt tại Việt Nam. Nhưng người Việt Nam không thể xây dựng đất nước bằng cách phủ định thực tại Việt Nam. Trong thực tại ấy, có Mác. (Đỗ Mạnh Tri)

Cuối năm, nhiều cơ quan truyền thông – trong cũng như ngoài nước – đồng loạt đưa tin “Dân Sài Gòn cởi áo cho kẻ trộm mặc chống lạnh.” Đọc xong bỗng chợt thấy có cái gì “vương vướng?” Tại sao không phải là “người dân cởi áo cho kẻ trộm mặc chống lạnh” mà lại có thêm hai chữ “Sài Gòn” vô đó, vậy kìa?

Thương người như thể thương thân.
Rét thời cho mặc, đói thời cho ăn.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

maple_leaf_floating_on_river

Đâu là… ai biết về đâu…
Hỏi chơi rồi đáp: Trước-sau-hiện-tiền
Mưa hoa nắng lá ngoài hiên
Mùa vang tiếng hú đầu tiên sau cùng

Đâu là… bóng mộ chân dung
Về đâu… dấu chấm lạnh lùng dấu than
Dấu xưa đã tạnh cung đàn
Dấu người đã khuất và tan biến rồi
Đọc tiếp »

Huy Uyên

thanh_co_quang_tri

Chỉ còn lại em và Quảng-trị.

Em theo nắng sớm chiều về chợ Sải
tôi mắt hoàng-hôn trong bóng hình ai
ký-ức vội qua trên hàng phượng đỏ
tình đầu tôi-lá-muối, giọt sương phai .

Quảng trị trôi nghiêng từng hàng cây cao
mây buồn bao năm rồi quên ngủ
đợi ai đi lâu mãi chửa thấy về
đứng bên sông não lòng chuông chùa sắc-tứ .
Đọc tiếp »

Mất mình

Posted: 23/01/2015 in Truyện Ngắn, Vũ Thi

Vũ Thi

lost_identity-sonia_farquharson
Lost identity
Sonia Farquharson

Ai cũng khuyên hắn nên nhìn ngắm cõi đời vừa phải thôi, mọi thứ chưa làm gì đến nỗi, vết thương đã chết người đâu mà đã u uất làm vậy! Có thể hắn đang nghĩ về thời gian – thời gian của hắn, một dòng thời gian đóng khuôn trong cái đồng hồ hình tròn có kim có vạch! Hắn như hòn gạch được đóng khuôn… chỉ có thế, sáu cạnh là sáu cạnh không làm sao khác được! Đời người chỉ có vậy không làm thế nào khác được nữa! Có cựa quậy mấy đời hắn cũng chỉ là hòn gạch đóng khuôn… hòn gạch biết nhìn, biết thở, mà còn thở dài được nữa – nhưng dứt khoát hắn chỉ là hòn gạch, vợ hắn cũng là hòn gạch, con hắn cũng vậy và tất cả chỉ là những hòn gạch. Mọi người đều giống nhau là phải sống, nên từng hòn một chồng chất lên nhau thành hàng để mà xây cất nên cõi đời thực tại. Từng hàng một liên kết với nhau bằng sự ham muốn khổ đau! Cái thứ vữa bủn xỉn mà cõi đời suy ngẫm ra được. Gắn thằng người nọ dính vào người thằng kia xem ngộ nghĩnh làm sao. Người ta hoà quyện gạch với gạch để mà xây cất nên từng thế hệ. Thế hệ sau đè lên thế hệ trước, từng từng lớp lớp mà hoàn thiện và hoàn thiện ra sao thì khó ai mà biết. Chúng ta tự hào, chúng ta suy ngẫm, rồi ta buồn thảm. Các vị cứ thử nghĩ mà xem, mỗi hòn gạch là một cuộc đời có suy nghĩ thì bức tường kia sẽ ra sao? Cuộc đời đè lên cuộc đời, suy nghĩ đè lên suy nghĩ thì rõ khổ. Vợ tôi thường nói: “Anh phải sống sao cho khuôn khổ” – nhưng tôi xin lỗi, đừng mang hòn gạch đời tôi mà xây vào bức tường ấy mà tốt nhất hãy để tôi là đất, đừng mang đi đóng gạch – tôi sợ mọi loại khuôn vì loại khuôn nào cũng vậy sẽ chỉ đúc ra được một sản phẩm giống nhau đều tăm tắp như ta đẻ ra một đứa con nó phải giống cha từng nét vẻ hình hài, suy tư giống hệt, nó phải là một thằng con tái bản… Để đến một hôm chính ta phải kinh tởm về sự giống nhau đến thế! Mà nếu nó không giống thì cũng thật khổ! Ta sẽ nghi hoặc, lo sợ vì sao nó không giống.
Đọc tiếp »

Trần Ngọc Hưởng

hoa_sim_tim

Cúc vàng sứ trắng đâu rồi,
Còn mường tượng dáng em cười với hoa.
Một thời tuổi nhỏ chưa xa,
Bao dư ảnh của quê nhà miền đông…

Màu hoa tím phút đói lòng,
Nước lưng chén, thắp đèn chong tìm người.
Sim, cùng ăn nửa trái thôi,
Chát chua san sớt, ngọt bùi xẻ chia.
Đọc tiếp »

Hoàng Minh Châu

thieu_nu_toc_bay_trong_chieu

Gió đang ở quê nhà

tặng HDP

Khi hàng cây đã úa vàng
Khi trái tim đã ứ tràn
Nỗi nhớ vạch về phía hoàng hôn
thành lửa đỏ

Cố chải đầu bằng chiếc lược gió
tôi yên lăng nhìn em bỏng môi
Khi mãi hôn vào tro than đời sống
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng

dong_chua_cuu_the-thuong_binh_vnch

Chúng ta đã được thấy nhiều lần những dòng chữ này: “Cảm ơn anh, người thương binh Việt Nam Cộng hòa”. Nhưng lần đầu tiên thấy những hàng chữ đó trong một hội trường ở ngay trong thành phố Sài Gòn, ta phải rưng rưng cảm động. Lần đầu tiên, sau 40 năm!

Tu viện Dòng Chúa cứu thế Sài Gòn đã thực hiện được một việc chưa người nào làm được, dù ai cũng muốn làm: Bày tỏ lòng tri ân các thương binh Việt Nam Cộng hòa. Có cả quý vị đại diện của Giáo hội Phật giáo thống nhất, Giáo hội Cao Đài, họ thay mặt tất cả những người đã sống ở miền Nam trước năm 1975, thay mặt cho cả những người dân miền Nam đang sống ở nước ngoài. Có thể thấy như một cuộc họp mặt gia đình. Gia đình nào ở miền Nam hầu như cũng đóng góp ít nhất một người trong danh sách những chiến sĩ đáng được tri ân, người còn sống cũng như đã qua đời. Ðại gia đình dân miền Nam đã cùng trải qua một hoạn nạn, hoạn nạn chung của đất nước, đã cùng chịu đựng một cuộc sống đau khổ, nhưng giờ đây cũng đang chia sẻ với nhau cùng một nỗi vui mừng và hy vọng.
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

coc_bach_dang-le_nang_hien
Cọc Bạch Đằng
Lê Năng Hiển

Thì cứ gầm lên biển quê nhà
Lòng ta vừa dậy sóng Trường Sa
Sừng sững oai linh hề! Tổ Quốc
Biển còn gờn gợn máu ông cha.

Thì cứ gầm lên sóng biển Đông
Hoàng Sa ta ứa máu trong lòng
Những cánh buồm xưa còn căng gió
Chiến hạm bùng lên ngọn lửa hồng.
Đọc tiếp »

Ngẫu hứng vẽ tranh

Posted: 22/01/2015 in Khaly Chàm, Thơ

Khaly Chàm
kính tặng dải đất hình cong chữ S

lon_rung

phác họa chân dung quyền lực
những con mắt thú trợn trừng nhìn tôi
thêm màu đỏ máu nóng hổi
ứa ra từ miệng nhếch môi mỉm cười   Đọc tiếp »

Nguyễn Nguyệt

cuoc_dat

Làm sao quên được trong đời mình với những nỗi niềm hạnh phúc hay nỗi đau mà chúng ta đã gặp.

Tuổi trẻ của mỗi con người sống trong hoàn cảnh đất nước thanh bình hay khói lửa chiến tranh, những dấu ấn còn lưu mãi trong tâm không bao giờ phai nhạt.

Tôi người con gái trung du miền trung tổ quốc. Lớn lên giữa núi đồi chập chùng, ruộng lúa bậc thang, cây trái bốn mùa. Mùa hè nóng oi nồng, hắt vào mặt nóng bưng theo cơn gió Lào lùa về liên miên sạm cháy da người, mùa thu lá vẫn xanh, trái cây đủ loại, chim chóc líu lo, mùa xuân hoa nở tưng bừng, nhà nào cũng trồng vài ba cây mai trước sân nhà, hoa nở vàng sánh, những đàn bướm đủ sắc màu bay la đà trên những cánh hoa khoe sắc, những giàn mướp đưa hương thơm ngát, khói bếp toả trắng trên những nóc nhà tranh yên bình chi lạ.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

suy_tu_trong_hoang_hon

cuộn. mớ tóc tơ xanh rờn ấy
phiên vào kỷ niệm
mớ tóc tơ của riêng em. gói cuộn một dòng sông
xua trôi huyền nhiệm

ta xin. nầy môi ngoan
ta xin. nầy lệ ngọc
ta van. lời mật ngọt
hãy bước thật nhẹ em. vào giấc mơ ẩn dụ
trên nhành xương lá. du ca
Đọc tiếp »

Nhớ khùng

Posted: 22/01/2015 in Lê Văn Hiếu, Thơ

Lê Văn Hiếu

co_gai_dien

Bao nhiêu người không nhớ
Tự dưng nhớ con Khùng

Con Khùng ngày xưa cười tít mắt
Hình như cười bằng răng ?

Tôi nhớ
Có một lần về quê
Sau nhiều năm xa xứ
Nó chào tôi
_ Cậu đã về ?
Đọc tiếp »

Huỳnh Như Phương
Đọc Một Phút Tự Do- Tập truyện ngắn – Tùy bút của Elena Pucillo Truong
Nhà Xuất Bản Văn Hóa Văn Nghệ – 10-2014

bia_mot_phut_tu_do

Hầu hết những truyện ngắn của Elena Pucillo Trương trong tập này đều thể hiện một đặc điểm quen thuộc của thể loại: nắm bắt cái khoảnh khắc của đời sống để làm hiện lên chân dung tinh thần và yếu tính tự do của con người.

Đó là phút mặc khải khi người mẹ chồng bấy lâu nuôi định kiến với người con dâu, bỗng một ngày nhận ra sợi dây mật thiết gắn bó hai người qua một mầm sống mới tượng hình, nhờ đó trút bỏ vẻ lãnh đạm và ích kỷ thường ngày để tìm lại sự dịu dàng và bao dung vốn có của mình.

Đó là những giờ phút hai anh em ruột thịt gặp lại nhau sau mười năm xa cách, trong căn nhà thời thơ ấu, nơi diễn ra đám tang của người cha thô bạo đã để vết hằn trên hai trái tim thơ dại. Trong cái khoảnh khắc từ giã, khi người anh tặng lại em chiếc đầu máy xe lửa chạy bằng pin mà người cha mua tặng một mùa giáng sinh xa lắc, dòng nước mắt bỗng rửa trôi tất cả những uất ức, căm hận.
Đọc tiếp »

Trương Nghĩa Kỳ

tau_hai_quan_tran-chien_hoang_sa

Hoàng Sa! Bãi Cát Vàng giữa biển,
nhắc là thương mà đau đớn vô cùng
– nó nằm ngay trong lòng biển Đông,
bọn Tàu Phù cắm cờ soán chỗ!

Bốn mươi năm hơn, những dòng máu đổ
còn loang hoài trong sử sách Việt Nam.
Hơn bẩy mươi người vị quốc vong thân
hồn chắc lạnh từng đêm trăng đại hải?
Đọc tiếp »

Lữ Quỳnh

chiec_la_luom_tu_bong_chieu-dinh_cuong

Chép một tờ kinh

tặng anh Đinh Cường

mở trang kinh. chỉ thấy mây
thiền tâm thanh tịnh niệm ngay di đà
tranh hoàng hôn. cảnh tuyết sa
giọt vàng giọt đỏ. nhạt nhòa giọt tôi
mở tờ kinh. chẳng thấy lời
quang minh thanh tịnh rạng soi cõi người
giấc yên. trời lặng. xanh trôi
chép mừng tranh mới. sáng ngời chân như

January 9- 2015
Đọc tiếp »

Tiểu Tử

sai_gon_1960s

Sau trận Tết Mậu Thân (1968) ở Huế, gia đình ông thầy thuốc Nam đó chết hết, chỉ còn lại có hai cha con. Nhà cửa tiêu tan, sự nghiệp tiêu tan, thầy không muốn ở lại cái vùng đất mà thầy cho là còn gần với quân xâm lăng miền Bắc. Thầy gạt nước mắt, dẫn thằng con trong tuổi quân dịch đi vô Nam. Thầy nói: “Ở trong nớ tuy tứ cố vô thân nhưng chắc chắn là mình được yên ổn lâu dài”.

Trên chuyến xe vào Sài Gòn, ông bắt chuyện với một sư ông lên xe ở trạm Nha Trang. Thì ra sư ông cũng là thầy thuốc Nam nữa. Nhờ vậy, tâm sự được dàn trải dễ dàng. Sư ông trụ trì ở chùa Thiền Lâm Gia Định, vừa làm phật sự vừa bắt mạch vừa bốc thuốc. Sư ông nói:

– Tôi làm không xuể.

– Bịnh nhân có đông không ?

– Tùy mùa. Nói chung chung thì cũng nhiều. Với tôi, phật sự là chánh, còn chữa bịnh là phụ. Vì không đủ thời giờ nên tôi đành từ chối bịnh nhân … Thấy cũng tội nghiệp !
Đọc tiếp »