Phạm Thanh Nghiên

nick_vujicic
Nick Vujicic

Đêm qua, hẳn có nhiều người thao thức và cả thổn thức, hồi hộp để được reo lên như một Tin mừng rằng: Nick đã đến Việt Nam!

Vâng! Nick Vujicic, chàng trai không tay không chân, chàng trai kỳ diệu, diễn giả được yêu thích nhất hành tinh đã đến Việt Nam.

Tôi cũng là một trong những người thần tượng chàng trai Phi thường này. Nhưng đêm qua, tôi thao thức không phải vì Nick. Tôi thao thức, trăn trở vì những người bạn Nhỏ của tôi: Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Tiến Nam và Phạm Văn Hải. Những người bạn của tôi đã bị công an Khánh Hòa bắt và quy kết là phát tán “tài liệu phản động”. Và tài liệu được cơ quan công an khẳng định là “phản động” chính là Bản Tuyên ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, tuyên ngôn về các quyền cơ bản của con người được Đại Hội Đồng Liên Hợp Quốc thông qua ngày 10 tháng 12 năm 1948 tại Paris, Pháp.
Đọc tiếp »

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

to_huu-ho_chi_minh

Tôi ở trong tù,
Chẳng còn nghe “tiếng rao đêm”,
Như thuở ông từng ngồi trong ngục thất.
Tù Pháp thuộc đâu thiếu phần vật chất,
Giữa tường thành còn thở được khí tự do.
Nhà tù Đảng ông rộng thẳng cánh cò,
Nơi chốn rừng hoang bạt ngàn thần chết!
Lao cải trá hình, mưu đồ tiêu dịệt,
Cửa ngục hình hiển hiện giữa trần gian!
Đói khát, khổ sai bóng tối kinh hoàng,
Tiếng hú đêm đêm, hồn oan tù réo gọi
Đọc tiếp »

Sen tịnh | Cảm

Posted: 23/05/2013 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

lotus

Sen tịnh

trắng quá.
tinh khiết đến độ tôi không thể viết được gì thêm
phương uyên

21/5/2013
Đọc tiếp »


Nhạc: Nguyễn Quyết Thắng
Thơ: Phan Các Chiêu Hằng
Tiếng hát: Cung My
Nguồn: Tác giả gửi đường dẫn YouTube

Nguyễn Tường Thụy

Hắn không còn mặt mũi nào để quay về ngôi nhà mà hắn đã gắn bó bấy lâu nay. Ở đấy đã từng có một thời kỳ đầy ắp tiếng cười. Hắn thèm được thấy lại cảnh mỗi khi đi làm về, bọn trẻ con tranh nhau chào bố. Hồi chúng còn bé tẹo, đứa chị hay để thằng em chào bố trước như một sự nhường nhịn. Cũng có khi nó trêu, chạy ra trước lảnh lót chào bố rõ to, thằng em theo không kịp lăn đùng ra nền nhà khóc, giãy đành đạch. Hắn nhẹ nhàng bế thằng bé lên, thơm vào má rồi giả vờ mắng đứa chị, nó mới chịu nín. Đứa chị bụm miệng cười nhìn thằng em mắt đỏ hoe. Vợ hắn nở nụ cười hiền hậu, nhẹ nhàng đỡ lấy chiếc áo khoác của hắn, khoe những món ăn mà bữa tối nay cô sẽ làm cho hắn vừa ý. Lòng hắn tràn ngập hạnh phúc. Cảnh nhà ấm áp, vui vẻ ấy chỉ mới chấm dứt cho đến vừa rồi.
Đọc tiếp »

Cao Quảng Văn

lang_du

Chân trời nào cho thơ

Ai mang thơ đến thôn cùng xóm vắng
Chia sớt hẩm hiu
Đắp bồi hy vọng?
Ai bảo nụ cười không bao giờ đoanh tròn nước mắt
Ai bảo mùa xuân lá không rơi
Và mấy ai chưa từng có lúc ngậm ngùi?
Đọc tiếp »

Nguyễn Lệ Uyên

tu_the_mong
Từ Thế Mộng (1937-2007)

Từ Láng Me, Lê Văn Trung gọi điện, e-mail báo tin Từ Thế Mộng (Tư Đình) qua đời. Dù đã biết trước, nhưng vẫn cứ đột ngột, vẫn chút sững sờ, thảng thốt. Một người bạn văn nữa lại từ biệt chúng ta để bay vào miền vĩnh hằng, vào cõi vô hình tướng, có và không.

Và một chút kỷ niệm nhỏ ùa đến: biết và quen anh khi tôi, Nguyễn Phương Loan và HĐHQ làm tờ Sóng ở Tuy Hoà. Anh đến với chúng tôi không phải chỉ bằng những bài thơ góp sức (mà đều đều gặp nhau mỗi khi có phép, lúc đó anh là sĩ quan Trung đoàn 47 BB đóng tại Phú Yên) cùng với Y Uyên, Đỗ Tiến Đức, Lôi Tam, Phương Tấn, Luân Hoán, Cung Tích Biền… Cuối năm 1970, từ Cần Thơ ghé Phan Rí thăm anh em trước khi về quê ăn Tết. Gặp đủ cả: Tư Đình, Phạm Cao Hoàng, Huỳnh Hữu Võ, Nguyễn Lê Tuân. Lại rủ nhau xuống tận Liên Hương tìm Tô Duy Thạch. Tư Đình đèo tôi bằng chiếc 67 màu đỏ, chỉ cho tôi cầu sông Luỹ trong thơ NBS, chỉ cho tôi chân núi Tà Dôn, nơi Y Uyên ngã xuống, chỉ ngã ba Duồn với công nương Bạch trong thơ Phạm Cao Hoàng. Những đêm thức trắng với rượu khan khoa ngôn vá trời lấp biển bằng chữ nghĩa. Rồi chia tay. Sau đó chiến tranh ngày càng khốc liệt. Thư từ thưa thớt. Đến ngày chia lìa tan tác, ăn bo bo, củ mì, cầm tem phiếu chen lấn để mua kỳ được lạng thịt bầy nhầy về cho con đã hết hơi sức, bảo sao còn nhớ đến ai?
Đọc tiếp »

Văn Công Mỹ

nguyen_phuong_uyen_3
Nguyễn Phương Uyên

Ở một nơi mà thánh thần quên lãng
Tôi gầm gào như con thú bị thương
Vùng đất này có tên gọi quê hương
Sao nham nhở nhiều cây-đời trốc gốc
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

an_tru_trong_hien_tai

mắt đang mở biết đất trời không đổi
với nghĩa nhân đang vỡ giọng ru hời
chân đã chạm đến bên bờ huyệt lạnh
chữ vô thường… kinh nguyện cháy trên môi
Đọc tiếp »


Ca khúc: Vĩnh Điện [Bản ký âm PDF]
Thơ: Mai Hoài Thu
Tiếng hát: Ngọc Quy
Nguồn: Tác giả gửi bản ký âm và đường dẫn YouTube

Nguyễn An Bình

dalat_mimosa

Tôi đi qua khu chợ bán rau cải để đến nhà Kiệt như đã hẹn. Buổi sáng Đà Lạt se se lạnh sương vẫn chưa tan hết, những sọt rau xanh tươi được các nhà vườn chuyển tấp nập ra vào khu chợ, xen lẩn tiếng ồn ào bán hàng, trả giá tạo một khung cảnh mua bán náo nhiệt. Quấn lại chiếc khăn len mỏng cho đở lạnh, tôi bước lên mấy bậc thang ở cuối chợ rau len qua một ngách nhỏ là qua một con phố khác. Ở Đà Lạt phố xá thật lạ, khi lên cao khi xuống thấp, có chỗ chỉ cần qua vài bậc thang ngắn là có thể ngoặt qua một khu phố khác, không khí mới ồn ào ở nơi nầy thì lại yên ắng, vắng vẻ ở nơi khác ngay.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

camp_fire

Ðêm nay trời bỗng dưng trở lạnh
Ðất ẩm mù sương buổi lập đông
Ta chợt soi đời trong gương vỡ
Ngờ đâu đánh mất một làn hương.
Đọc tiếp »

Hoàng Minh Châu

thieu_nu_di_trong_chieu

Em tuổi trẻ đâu rồi ?
Chỉ nhìn vào mắt thôi đã đòi được chết
Cánh tay ngà voi
Ngón búp măng mềm
Xoè ra như đóa sen hồng chớm nở
Đọc tiếp »

Trần Đán

bia_chec_chec

Tập thơ Chẹc chẹc của Nguyễn Đình Chính gồm những bài thơ nhả đầy tiếng liên thanh, tiếng văng tục đường phố, tiếng chắc lưỡi về thời thế ngày hôm nay trên đất nước VN, chấm dứt bởi bài “Thông điệp hoa hồng” nhen nhúm hi vọng.

Là con trai của nhà văn cách mạng nổi tiếng Nguyễn Đình Thi, anh nhập ngũ Quân Đội Nhân Dân miền Bắc lúc anh 18. Nơi luyện quân là rừng già dưới núi Yên Tử, Quảng Ninh, cách Hà Nội 125 cây số, nơi thờ vị vua ở thế kỷ 13 Trần Nhân Tông. Trong nguyên tắc và thực hành, tinh thần hòa giải và cầu hòa của vị vua này, người từng đánh bại quân Mông Cổ, rồi từ ấn về Yên Tử lập ra phái Thiền gọi là Trúc Lâm Yên Tử, hiện đang được đại học Harvard cẩn trọng nghiên cứu. Có lẻ lòng từ bi của vị vua đã độ trì người lính trẻ qua cuộc chiến tàn khốc. Đơn vị của anh lâm trận với các đơn vị Mỹ hùng mạnh, bị tổn thất nặng nề. Nhưng anh sống sót và chỉ bị thương.
Đọc tiếp »

Nguyễn Đình Chính
Trần Đán chuyển ngữ

dust_specks

Chúng tôi như những hạt bụi bay
(không phải bay mà chỉ lơ lửng)
lơ lửng lơ lửng
dưới bầu trời tổ quốc mênh mông
trên mặt đất tổ quốc mênh mông
chúng tôi không thể bay lên được
đùa dỡn với bầy chim cánh trắng nhởn nhơ
chúng tôi cũng không thể sà xuống
ngã vào cỏ hoa xanh biếc như ngọc
chúng tôi cũng không thể nào
phình to
hoặc
teo tóp lại  Đọc tiếp »

Nguyễn Khôi
Tặng: Nhà văn Lê Xuân Quang

tay_bac_vn

Có “Bằng Đỏ” ra trường (1)
Thôi, xin chào Hà Nội
Hộ khẩu đã “cắt” rồi
Hồ Gươm, đừng mơ tưởng…

Nào Ba Lô, dép Lốp
Vượt đèo lên Sơn La
Mừng được cấp “tem phiếu”
Có Lương sống tạm mà…
Đọc tiếp »


Nhạc: Phạm Anh Dũng
Thơ: Nguyễn Văn Thu
Tiếng hát: Xuân Thanh
Hòa Âm: Huỳnh Nhật Tân
Nguồn: Tác giả gửi đường dẫn YouTube

Thái Doãn Hiểu
Riêng tặng Nguyễn Khoa Điềm

to_dong_pha

Quan Thượng thư Bộ Lễ Tô Đông Pha vào triều chầu vua Triết Tông xong, về nhà quá chén bụng căng tức anh ách. Ông lấy tay xoa bụng, thong thả đi tản bộ cho tiêu bớt, mặt nhăn nhăn nhó nhó, quay phải quay trái hỏi gia nhân theo hầu:

- Các ngươi thử đoán hộ xem cái chi trong này ?
Đọc tiếp »

Đinh Cường
Tặng một người bạn cũ thời trung học đang còn ở Bình Dương

nguoi_nam_tren_doi_mac_ao_xanh_la_cay-dinh_cuong
Người nằm trên đồi mặc áo màu xanh lá cây – Đinh Cường
(sơn dầu trên giấy plast. 18 x 24 in .2008)

Nhìn bãi cỏ xanh vừa mới cắt
một màu xanh tuyền của rừng cây
màu trời mênh mông xám trắng
nhớ đến màu xanh của người dụ rắn
trong tranh Henri Rousseau
màu xanh lá cây của Phạm Công Thiện
màu xanh lá cây trong
vườn sầu riêng tôi khóc với tên Liên
của Nh.Tay Ngàn…
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng

vancouver-starbucks

Cà phê buổi sáng ở Starbucks

Gởi Ngọ Pleiku

Cà phê buổi sáng
Tôi ngồi thật lâu
Hạt mưa loang loáng
Nỗi buồn tan mau

Tiếng xe giục gĩa
Gió lùa qua cây
Chân người vội vã
Bên phố đông gầy
Đọc tiếp »

Khuất Đẩu

tau_khua_cut_khoi_bien_dong

Khi em trích máu viết:
Tàu khựa cút khỏi biển Đông!
thì cũng như những chiến binh thề chống quân Nguyên
xăm trên cánh tay mình: “Sát Thát

Em xứng đáng được khen thưởng dưới cờ
được báo đài tụng ca mãi miết
chính em là “người tốt việc tốt”
là lương tâm của tuổi trẻ hôm nay
Đọc tiếp »

Phạm Thanh Nghiên

phuong_uyen-nguyen_kha

Đau xót, phẫn nộ, cảm phục và tự hào… là cảm xúc của những con người có lương tri khi phiên tòa xử hai sinh viên yêu nước Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên vừa kết thúc. Sẽ còn nhiều nữa những lời ca ngợi dành cho hai em, đồng nghĩa với việc nhà cầm quyền phải đứng trước một sự phán xét nghiêm khắc của những người yêu tự do và công lý.

Sự việc Uyên không được mặc chiếc áo dài truyền thống để ra tòa làm tôi liên tưởng đến một “giai thoại” rất đẹp về một người con gái đã đi vào thơ ca và được chế độ này ca tụng. Tất nhiên, cũng có không ít người cho rằng, người con gái ấy chỉ là một nữ khủng bố hay một nhân vật không có thực, được dựng lên nhằm “tô son điểm phấn” cho những mưu đồ chính trị. Người viết bài này tạm công nhận giả thiết đây là một nữ anh hùng: Võ Thị Sáu.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Thanh Bình

phuong_uyen
Nguyễn Phương Uyên

Khẩu súng ấy châm ngòi cơn khát vọng
Hoa hồng này gai nhọn trái tim ngông
Nụ cười Uyên ai lấy mất mơ mòng
Hóa giải lòng mình để thấy non sông
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

nguyen_kha-phuong_uyen
Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha

Có khi nào bạn sống
Với trái tim treo ngoài lồng ngực?
Trái tim đã khô máu?
Đứt hết các dây thần kinh thuộc hệ giao cảm
Và cả đối giao cảm?
Đọc tiếp »

Giang Châu (1939-1972)

ta_phai_thay_mat_troi_phu_ban_II-buu_chi
Ta phải thấy mặt trời – Phụ bản II – Bửu Chỉ

Nhạc và lời: Giang Châu; Tác giả trình bày



[Bản ký âm PDF]

Nguồn: Phong trào Du ca Việt Nam

Trần Mộng Lâm

ngo_the_vinh
Bác sĩ Ngô Thế Vinh

Thư gửi anh Luân Hoán,

Cám ơn anh đã cho tôi cơ hội viết về một người bạn của chúng ta, chữ bạn trong cái nghĩa cao đẹp của nó, vì trong cuộc đời này của chúng ta, có được một người bạn, nhiều khi khó lắm đấy.

Tôi với anh Vinh quen biết nhau đến nay cũng đã trên 50 năm rồi, kể từ khi chúng tôi theo học Y Khoa Đại Học, thuở đó, trường sở còn ở đường Trần Quý Cáp, chứ không phải trường Y Khoa sau này đâu. Nhớ tới Ngô Thế Vinh thời còn trẻ đó, tôi vẫn nhớ một thanh niên người tầm thước nhưng rất chắc chắn, khỏe mạnh, thân hình liền lặn, và trên môi luôn nở một nụ cười. Là bạn đồng lớp, tôi rất quý mến anh, tuy không phải lúc nào cũng đồng ý với anh.
Đọc tiếp »

Lan Hương
nguyen_phuong_uyen_truoc_toa_an

Tôi chảy nước mắt khi nhìn em trước vành móng ngựa
Tuổi 20 phải đối mặt với độc tài
Một tòa án bất nhân phản dân hại nước
Hèn với kẻ thù, chĩa súng lại hiếp dân
Tuổi 20 không biết yêu nghĩa là em mang tội tày đình
Tội yêu nước, thương nòi, tội phản lại ngoại bang
Tội của em? Sao lại là Aung San Suu Kyi thủ lĩnh
Mơ một nước Việt Nam công bằng dân chủ tự do
Mơ một nước Việt bất khuất chống lại bọn bành trướng Trung Hoa
Đọc tiếp »

Nguyễn Chí Thiện

ho_chi_minh_2
Hồ Chí Minh (1890-1969)

Ngục ca: Phạm Duy; Tác giả trình bày


Hôm nay 19-5
Tôi nằm
Toan làm thơ chửi Bác
Vần thơ mới hơi phang phác
Thì tôi thôi  Đọc tiếp »

Đinh Tấn Lực

lich_su-11-12-13

Ngày 15/5/2013

Đêm qua mình mê man một giấc mơ lạ lẫm. Sáng nay ghi vội để khỏi quên.

Nó chẳng ăn nhập gì tới công việc thường ngày của một chánh thẩm tòa án nhân dân cấp tỉnh. Ở đâu đó mình nhìn thấy bìa hai quyển sách sử giáo khoa lớp 11 và lớp 12. Có thể, cũng đâu đó mấy hôm trước có người bạn cũ ghé chơi, bàn chuyện học hành ngày nay, làm mình ray rức nhập tâm chăng?

Có thể lắm. Người đời cứ bảo sử giáo khoa không phải là sử. Điều đó đúng ở ở nhiều góc nhìn không cần bàn cãi. Bởi, người bạn “nói có sách mách có chứng” rằng, sử giáo khoa ngày nay không dám động tới kẻ thù dân tộc mà lãnh đạo ta hiện giờ phải thần phục như là thiên triều thời Tống/Nguyên/ Minh/Thanh…
Đọc tiếp »

Trần Thị LaiHồng
Để nhớ môt thời thơ ấu từng chạy qua nhà thờ Ông Già Bến Ngự

tan_da
Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu (1888-1939)

Ôn cố tri tân, đọc chuyện xưa nghĩ chuyện nay, dẫu đã ngót trăm năm, hoàn cảnh và tâm trạng có khác, xưa chống ngoại xâm, nay chống giặc ngay trong nước do cấp lãnh đạo cõng về … !!!!!

Trước hiểm họa đất nước bị xâm lăng, Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu có bài thơ Vịnh Bức Dư Đồ Rách. Bài thơ in lần đầu năm 1921, trong tập thơ Còn Chơi.  Đến năm 1925 được tuyển chọn in trong tập Thơ Tản Đà:

Vịnh Bức Dư Đồ Rách

Nọ bức dư đồ thử đứng coi
Sông sông núi núi khéo bia cười
Biết bao lúc mới công vờn vẽ
Sao đến bây giờ rách tả tơi
Ấy trước ông cha mua để lại
Mà sau con chắu lấy làm chơi
Thôi thôi có trách chi đàn trẻ
Thôi để rồi ta sẽ liệu bồi.
Đọc tiếp »

Cà phê đểu

Posted: 19/05/2013 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

ca_phe_cut_chon

tôi bán nước
sống qua ngày
nhờ thương hiệu
cà phê cứt chồn

bạn bè vào ra ủng hộ
có đứa thương tình
ngứa mồm bép xép:
hoan hô Hồ chủ tiệm
mong quán sống mãi
để chúng tớ được phép ghi sổ
Đọc tiếp »

Phạm Khắc Trung

cat-rat

Mèo là động vật nhỏ, thông thường nặng từ 2,5 đến 7 kg, tuy nhiên một số giống như Maine-Coon có trọng lượng vượt quá 11 kg. Mèo thuộc giống ăn thịt, lông mềm, râu trắng cứng và cử động được, móng vuốt bén nhọn, mình nhẹ, leo giỏi, có tài bắt chuột.

Vũ khí săn mồi của mèo là móng vuốt ở đầu ngón chân hình cong, có chiều dài hơn 1 phân có thể thu lại được, đầu móng vuốt nhỏ và nhọn rất ư sắc bén. Ở vị trí bình thường, các móng vuốt được thu lại trong da và lông quanh đệm ngón chân, nhờ thế mà móng vuốt mèo luôn sắc bén bởi chúng không bị cạ mòn do tiếp xúc với mặt đất, điều đó cũng khiến mèo di chuyển nhẹ nhàng, không gây tiếng động, tạo được ưu thế rình mồi. Mèo có thể giương một hay nhiều vuốt ra tùy theo nhu cầu nó muốn. Mèo thường giương vuốt lúc săn mồi, tự vệ, leo trèo, hay để tăng ma sát khi bước đi trên các bề mặt trơn láng… Khi săn mồi, mèo thường đứng từ xa cách con mồi khoảng chừng 5 đến 6 thước, sau đó nó ép bẹp thân mình xuống sát đất, mắt chăm chăm nhìn không nháy mắt con mồi, rồi nó nhẹ nhàng bước tới gần con mồi hơn. Khi đã đến khoảng cách mà nó cảm thấy thuận lợi, mèo liền dùng 2 chân sau phóng mạnh người tới phía trước rồi dùng móng sắc nhọn duỗi thẳng ra và quào bắt con mồi. Lối vồ mồi của mèo rất độc đáo và hiểm độc, nó duỗi móng ở hai bàn chân trước ra và túm lấy gáy con mồi, rồi sau đó mới dùng miệng cắn lên đầu con mồi cho đến chết mới buông ra.

Đọc tiếp »

Trang Y Hạ

nguyen_phuong_uyen-dinh_nguyen_khang

Trước vành móng ngựa đứng trơ vơ
cái tuổi hai mươi có dại khờ…
chống ai – ai chống – kìa non nước
đất bốn nghìn năm mãi thờ ơ

Trước vành móng ngựa đứng hiên ngang
lời nói trong tim thật rõ ràng *
tù đày xưa nay nào ai muốn
vận nước lâm nguy ngồi thở than
Đọc tiếp »

Trần Mạnh Hảo
Anne Nguyễn chuyển ngữ

vanished_hope-weissova-hoskova
Vanished hope – Weissová-Hošková

“Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.”
— Trích bản Tuyên Ngôn Độc Lập năm 1776 của Hoa Kỳ.

Người ăn mày tự do
Rất có thể là Đất Nước
Có phải mẹ Âu Cơ lưng còng hình chữ S
Chống gậy Trường Sơn
Đeo bị rách Biển Đông
Đi hành khất nhân quyền?
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh

xuan_sach
Nhà văn Xuân Sách

Hình như đời sống thường ngày rất có ảnh hưởng đến đời sống văn chương. Nhất là, ở trong một nền văn học như của miền Bắc trước năm 1975 và cả nước sau này. Môi trường sáng tác cũng như những nét sinh hoạt của những người cầm bút nếu được trình bày lại một cách sống động tự nhiên sẽ phác họa được chân thực những chân dung văn học. Ở một cuộc sống khép kín và bị kiểm soát một cách có hệ thống của miền Bắc và sau này cả nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa, ở trên một khía cạnh nào đó, những văn nghệ sĩ có những nét tiêu biểu. Khi tất cả mọi người trong xã hội phải mặc “đồng phục”, cái ăn cái ở đều bị quy định theo những xếp hạng, những tiêu chuẩn chung thì cái riêng của mỗi cá nhân người cầm bút được nhìn ngắm và nhận xét dể phác họa thành thơ chân dung, một thể thơ đặc biệt của một thế thời đặc biệt.
Đọc tiếp »

Bắc Phong

nguyen_phuong_uyen_truoc_toa_an
Sinh viên Nguyễn Phương Uyên

chào ông nhà văn

cho bác xem hình cô này nhé

xem nào, cô ấy mặc áo trắng
đeo kính cận
tóc búi cao
gương mặt thanh tú
trông như một sinh viên

Đọc tiếp »


 
Thơ: Hồng Thúy
Nhạc và hòa âm: Nguyễn Hữu Tân [Bản ký âm PDF]
Tiếng hát: Lê Thu Tâm
Slide show: Duy Hân
Nguồn: Tác giả gửi nhạc và đường dẫn YouTube

Phạm Lưu Vũ

nguoi_dan_ba_dau_kho

Lời giới thiệu: Truyện ngắn Chị Cả Bống xuất hiện đầu tiên trên báo Người Hà Nội, số ra ngày 8/6/05. Lập tức toàn bộ số báo bị tịch thu. Ông phó tổng biên tập cho in bài “nổi loạn” này bị mất chức. Tác giả đang bị công an hù dọa liên tục. Hiện tại số báo ngày 8/6 này đang được phô tô truyền tay nhanh chóng tại Hà Nội, vượt xa cả số phát hành chính thức là 2000 tờ. Những số báo đã lỡ gởi ra trước khi có lệnh tịch thu mà các đại lý nhanh tay giấu được ngay lập tức được bán với giá gấp 10 lần (20.000 đồng một tờ). Tại Sài Gòn nơi tác giả lấy bối cảnh để viết, giá lên gấp hai mươi, ba mươi lần. (Phạm Lưu Vũ)

Chiều tà, một người đàn ông phóng như ngựa phi nước đại về phía tây thành phố, nơi ấy có nhà tù với cái tên rất đẹp là “Hòa khí”.Tới cổng gác, ông ta trình thẻ căn cước cho lính canh. Sau khi xem chứng minh thư, lính canh dẫn ông vào văn phòng nộp hồ sơ. Một người đứng tuổi đeo kính trắng nhận hồ sơ rồi bảo:

- Dẫn tới khu nhà chờ, đợi thẩm tra hồ sơ, ba tuần sau có kết quả.
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

thieu_nu_ao_trang

Buổi trưa ấy

Buổi trưa ấy đất trời thu nhỏ lại
Ở góc rừng cây lá gió vi vu
Em áo trắng phập phồng mây hoang dại
Ghé cuộc đời đổi lấy mấy giờ vui.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

ho_xuan_man
Ủy Viên Trung Ương Hồ Xuân Mãn

Hai câu chuyện nhỏ kể sau, dù tôi được đọc đã khá lâu nhưng lần nào xem lại cũng thấy lòng (thoáng) có chút gì ái ngại:

Khoảng cuối 1970, nhà văn Nguyễn Khải có dịp cùng với Tô Hoài qua New Delhi, dự hội nghị nhà văn Á Phi, trước và sau đó đều có ghé qua Moskva. Trong câu chuyện kể lại với chúng tôi ở Văn nghệ Quân đội, Nguyễn Khải dành cho Tô Hoài một vai khá đẹp:

- Đến New Delhi, ông ấy cũng chỉ có bộ vét-tông tài chính cũ kỹ. Ấy thế nhưng tây nó lại thích, có mấy tay nhà văn Ấn Độ nổi tiếng, sách toàn được nhà Gallimard ở Pháp cho in mà trông cũng xuềnh xoàng như lão bán vải.

- Đi họp thời nay thể nào cũng phải có chuyện đấu đá một chút. Được cái Tô Hoài nói khôn lắm. Trước lúc thông qua cái văn kiện, ông ấy chỉ vừa cười vừa bảo với mấy tay Nga: “Làm thế nào để tôi có thể đi nữa thì làm”. Thế là tự họ thu xếp với nhau, khiến cho sứ quán mình cũng nghe được. (Vương Trí Nhàn. Cây Bút, Ðời Người: Tô Hoài và Những Nghiêm Chỉnh Của Kiếp Phù Du. Sài Gòn: Phương Nam, 2002).
Đọc tiếp »