Khổng Trung Linh

rung_mia

Nhà tôi ở gần khu Little Sàigòn, quận Orange, tiểu bang California. Chợ búa, hàng quán thời gian sau này mọc lên như nấm. Hầu như tất cả những món ăn nổi tiếng của 3 miền đều được cung cấp cho thực khách với giá phải chăng và nhanh chóng. Chỉ cần vài phút lái xe là có ngay một đĩa cơm tấm bì chả thịt nướng, một tô bún bò Huế, một đĩa bánh nậm, một khay nem nướng Khánh Hòa tự cuốn hoặc một tô bún giả cầy đậm đà hương vị miền Bắc.

Mấy hôm nay, trời California bỗng trở lạnh vì ảnh hưởng mấy cơn bão từ miền bắc kéo xuống. Trên đường về, bỗng dưng tôi chợt thèm một tô phở tái, chín, nạm, gầu, gân, sách cộng thêm ít bò viên gân. Tưởng tượng trời lạnh, ngồi trong nhà hàng ấm cúng, trước mặt là tô phở còn bốc khói nghi ngút, trên mặt điểm ít hành ngò xanh ngát. Tự dưng theo thói quen tôi quẹo vào một tiệm phở gần nhà.
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm

trong_dong

Năm nầy lại chẳng về quê cũ
Giũ mảnh tàn y chợt nhớ nhà
Khí núi có còn vương mống bạc
Biên thùy buồn chết gốc mai xưa
Đọc tiếp »

Nguyễn Tâm Hàn

nhan_va_anh_trang-dinh_cuong
Nhạn và ánh trăng
dinhcuong

Thơ: Phạm Phan Lang; Nhạc: Nguyễn Tâm Hàn; Tiếng hát: Hương Giang

Bản ký âm PDF

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Elena Pucillo Truong
Trương Văn Dân chuyển ngữ từ nguyên tác La ricchezza del silenzio

tay_lan_trang_hat

Nam Mô Đại Bi Quan Thế Âm Bồ Tát… Nam Mô Đại Bi…

Tiếng niệm Phật vang vang trong đầu bà, trong lúc bàn tay khẳng khiu chậm chạp lau những phiến lá chuối, nhẹ nhàng xếp từng chiếc chồng lên nhau, như thể đang lần tràng hạt…

Nam Mô A Di Đà Phật…Nam Mô A Di …

Bây giờ thì năm tháng đã nặng trĩu trên vai bà, lưng oằn xuống và có lẽ chỉ có cái nhìn tinh anh và sống động từ thời son trẻ là còn nguyên vẹn…
Đọc tiếp »

Trần Thiện Hiệp
Thiếu Khanh chuyển sang Anh ngữ

zen_stone

Khai ngộ

Hai mươi lăm năm
lưu vong
Trở về quê mẹ nghe lòng thảnh thơi

Hận thù chia cắt
một thời
Đạo tâm khai ngộ ngày rời thăng hoa
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

tet_saigon_xua

Tết xưa

vui như cái tết ngày xưa
nằm chờ pháo nổ giao thừa thắp nhang
tân niên mồng một rộn ràng
xênh xang áo mới ra đàng ngắm xuân

04.02.2016
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

em_be_thieu_so

Một nền báo chí mà không có tiếng nói phản biện và những phân tích độc lập, thì phải nói là một nền báo chí buồn chán, nếu không muốn nói là một nền báo chí chết lâm sàng. (Nguyễn Văn Tuấn)

Mới đầu năm/đầu tháng mà blogger Nguyễn Văn Tuấn đã nói chuyện chết chóc (nghe) thấy ghê chết mẹ:

Theo dõi báo chí chung quanh sự kiện Đại hội đảng CSVN, tôi thấy nền báo chí bên nhà (hình như gọi là “báo chí cách mạng”) thật là u ám. Thuở đời nay một sự kiện tương đối quan trọng và có ảnh hưởng đến tương lai đất nước, mà báo chí không hề có một bài bình luận chung quanh sự kiện. Không hề có một bài phân tích các ứng viên. Không có tranh luận công khai. — đành rồi. Nhưng cũng chẳng có một diễn thuyết nào của bất cứ một ứng viên nào về viễn kiến và tương lai của đất nước.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

raven

Bóng quạ

quạ đen quạ
đen
quạ nào chẳng đen
ối à giạ thóc
đâm thủng bị
gào
sự ngu xuẩn của hờn trách làm vẩn đục buổi sáng
tay chào hàng ngon trớn
bỗng xỏ ngược áo
bớ người đem tin
lào xào vận hạn
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

banh_tet

Trong màn đêm lành lạnh ướt sương của miền sơn cước, tuổi thơ tôi trùm mền nằm co ro trên nền đất bên cạnh nồi bánh tét đang sôi lục ục. Không có gì thích thú cho bằng nấu bánh tét ở ngoài trời từ lúc chạng vạng tối cho đến rạng sáng ngày hôm sau. Những ngày cuối năm trên cao nguyên đêm xuống rất nhanh. Đêm càng sâu không gian càng tịch mịch, gió hiu hiu càng thêm gai lạnh. Trong ánh lửa bập bùng từ nồi bánh tét sau hè và sự yên tĩnh của trời đất làm cho tâm hồn trong veo của tôi có cảm tưởng như con phố đang gối đầu lên thế giới bình an vô sự.
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

quach_thoai-dinh_cuong
Thi sĩ Quách Thoại (1930-1957)
dinhcuong

Thơ: Quách Thoại; Nhạc: Phan Ni Tấn; Hòa âm: Đỗ Thất Kinh;Tiếng hát: Ngọc Huy

Bản ký âm PDF

Nguồn: Đỗ Thất Kinh gửi nhạc và âm bản mp3

Đỗ Trường

hoa_mai_trang_dem_xuan

Có một bài thơ không hẳn viết về mùa xuân, nhưng có một điều lạ, nó lại ám ảnh lòng người suốt gần bốn mươi năm qua, cứ mỗi độ xuân về. Cho đến nay, tôi cũng không thể nhớ cái tựa bài thơ, và đã đọc nó ở thư viện Đại học Đà Lạt, hay Đại học Tây Nguyên? Ấy vậy, tôi nhớ gần như hoàn toàn chính xác cả bài, dù chỉ đọc một, hai lần. Một điều chắc chắn, tác giả là người sống ở miền Nam, và nếu ngoài Bắc, thì bài thơ phải được ra đời trước năm 1954. Bởi, ngoài hồn vía, tôi còn thấy bài thơ (có hai đoạn) chép tay, kẹp trong một cuốn sách, khi bới tìm đọc đống sách xuất bản thời Việt Nam Cộng Hòa còn xót lại. Kể từ ngày biết sử dụng máy vi tính, tôi đã bỏ khá nhiều công truy tìm tác giả, nguồn gốc bài thơ, nhưng đều vô vọng.
Đọc tiếp »

Phạm Hải Âu

hoa_cai_ven_song

Có một mùa hoa cải

Có một mùa hoa cải
Nở trên triền sông mơ
Từng giọt nắng vàng tơ
Trải màu về sóng sánh

Sông dềnh màu lấp lánh
Bàng bạc chiều hoàng hôn
Con đò buổi chiều hôm
Khua mái chèo mê mải
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh

Thiên đường thật là những thiên đường đã mất.
Les vrais paradis sont les paradis qu’on a perdus
(Marcel Proust, Le Temps retrouvé )

ngo_the_vinh-hoang_ngoc_bien
Hoàng Ngọc Biên và Ngô Thế Vinh trong garage sách
San Jose 02-05-2008
[photo by Nguyễn Xuân Hoàng]

TIỂU SỬ HOÀNG NGỌC BIÊN

Hoàng Ngọc Biên, tên thật cũng là bút hiệu, sinh ngày 18 tháng 1 năm 1938, làng Bích Khê, Phủ Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Học sinh trường Thánh Mẫu Teresa Quảng Trị. 1942, theo cha chuyển sở làm, cả gia đình vô Huế, sống ở Vĩ Dạ mấy năm, sau đó lại theo cha vào Tourane / Đà Nẵng một năm rồi trở ra Quảng Trị. Năm 1950 “du học” Huế. Năm 1952, trở về Quảng Trị học tiếp trung học.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

san_khau

tuồng kịch đã vãn
diễn viên đã tẩy trang
đèn sân khấu đã tắt
cổng rạp đã khóa chốt
sao vai diễn cứ lẽo đẽo theo tôi ?
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm

me_om_con

Người đàn ông trao đứa nhỏ cho người đàn bà mà mặt mày hùng hổ. Không chút âu yếm nào biểu lộ tình cảm của người chồng người cha, cũng không có tới một chút ánh mắt xót thương của kẻ phải chia tay với người thân, anh bặm trợn ngó vợ con mình vừa che dấu sự vô cảm vừa như để như sẵn sàng huyết đấu với một sát thủ nguy hiểm. Một chút sáng đèn xa xa rọi lên khuôn mặt anh lờ mờ nhưng cũng rõ nét. Trẻ trung đẹp trai. Tóc dầy, chảy chuốt đúng điệu. Cặp mắt kiếng cận gọng vàng càng tăng thêm vẻ trí thức. Thỉnh thoảng một ánh đèn xe Honda nào đó chạy ngang, rọi sáng mặt anh thì một chút bùng phát bất như ý hiện ra bằng cái nhăn mặt và cặp lông mày đậm nhướng lên, kéo dài ra hơn, biến dạng gương mặt thanh tú đi đôi chút.
Đọc tiếp »

Trường Sa

thieu_nu_nam_vong-duong_quoc_dinh
Thiếu nữ nằm võng
Dương Quốc Định

Nhạc và lời: Trường Sa; Hòa âm: Quang Ngọc; Tiếng hát: Diệu Hiền

Bản ký âm PDF

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.

Khuất Đẩu

Đã đăng: Xiếc của người | Xiếc của con

Blue Circus
Blue circus
Marc Chagall

Con đường đất mà người bộ hành xa lạ đang đặt những bước chân bồi hồi, giống như một con trăn dài bất tận, nó lặng lẽ trườn mình qua những thôn xóm với những cau, những chuối, những rặng tre, những mái nhà… tưởng chừng là giống nhau nhưng có ở quê ra mới biết mỗi làng mỗi khác. Chẳng những khác về mức độ giàu nghèo, về phong tục tập quán, mà còn khác về cái mùi vị rất riêng của từng làng. Không phải mùi hoa bưởi hoa cau trong những đêm trăng, cũng không phải mùi trầm nhang trong những ngày tết, mà có khi là mùi bột chua chua của những lò bánh tráng, mùi hèm nồng nồng của các lò rượu, mùi đậu chín thơm béo của các lò ép dầu…
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

waiting_for_bus_in_the_snow

Bài thơ một chữ

Sáng. Mở mắt. Mở cửa sổ nhìn trời.
Trắng buốt vườn, tuyết, tuyết đang rơi
Mặt trời lạnh, lạnh, ngủ hoài không dậy
Mà em thì khăn áo sắp ra đi…
Đọc tiếp »

Tuyết

Posted: 10/02/2016 in Thơ, Trần Ngọc Hưởng

Trần Ngọc Hưởng

walking_in_snow_1

Mịt mờ trời phố vắng,
Gió sắc xẻ da người.
Mình em trong tuyết trắng,
Giữa bóng chiều đang rơi.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

metro_montreal

Mỗi sáng, tôi vẫn có mặt dưới đường hầm khoảng 7.30. Tứ thời bát tiết đều vậy, nếu có sai biệt năm bảy phút là lỗi của chuyến buýt mang tôi tới đó, chứ người ngợm tôi đã như con robot chạy đúng lập trình. Battery chưa hỏng hóc yếu kém và hình như vi trùng chưa đến hồi thâm nhập làm rối loạn những mạch điện trở.

Trạm đợi trong đường hầm metro khá dài, có thể muốn làm vui mắt, người ta đã kiếm cách treo dọc những tấm poster quảng cáo đủ mọi thứ có thắp đèn đằng sau và tôi luôn đứng chôn chân đối diện với một cô gái mặc áo tắm hai mảnh. Da dẻ rám nắng, cơ thể săn chắc với hậu cảnh là một bãi biển xanh tiệp màu trời. Cuba hay Mexico thì chẳng rõ nhưng chắc hẳn chốn ấy không có tuyết rơi như chốn này. Nóng toát mồ hôi chứ chẳng cảm mạo ho hen run từ trong xương run ra. Năm bảy lớp áo xống đùm đụp mà ngó qua một kẻ điện nước đầy đủ thiếu đường lột truồng đang trửng giỡn với biển mặn nhằm quảng cáo cho công ty du lịch đường hàng không thì ngẫm cũng oái ăm, nhỉ!
Đọc tiếp »

Trần Thụ Ân

thieu_nu_mac_ao_ba_ba

để thắp nụ cười em nở lại
anh nhờ buổi sáng ngó mông lung
tỏa muôn tia nắng soi mặt đất
tìm bóng thời xưa ép đáy lòng
Đọc tiếp »

Ngô Đình Chương | Yên Nhiên

ba_thieu_nu_hue

Huế và em

Huế ở trong ta và trong em
Không quen mà tưởng rất là quen
Hàng Me, ờ nhỉ, thời niên thiếu
Ta vẫn theo về sau nón nghiêng
Đọc tiếp »

Khuất Đẩu

Đã đăng: Xiếc của người

Blue Circus
Blue circus
Marc Chagall

Cái chết của chị Mị Lan gây cho tôi một nỗi kinh hoàng hơn cả cái chết của con ngựa. Đầu tiên tôi mong sao có một phép lạ, như người ta thường cầu mong trong những khi tuyệt vọng, từ bàn tay thần diệu của các bác sĩ đang mổ xẻ khâu vá cho chị trong phòng lạnh. Phải chi hôm ấy chị đừng để tóc bay như mây chiều mà đội mũ cẩn thận, thì cái hộp sọ mỏng manh ấy đã không bị nứt khiến chị phải hôn mê. Lại còn xương cổ bị gãy, xương chân bị vỡ thì đến ông Trời kia cũng không cứu được chị nữa là bác sĩ!
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

nguyen_duc_son1-dinh_cuong
Nguyễn Đức Sơn
dinhcuong

Viết ở Phương Bối Am

Tặng anh Nguyễn Đức Sơn

Vịn tay vào giấc mơ buồn
Hai con mắt thấy cội nguồn nhân gian
Trói thân vào cõi hồng hoang
Hai bàn tay vẫy mây tan cuối ngàn

Sáng ngồi đợi hái sương tan
Nửa đêm thức giấc mộng tràn chiêm bao
Thiết tha gì một câu chào
Mà duyên với nợ lạc vào đời nhau
Đọc tiếp »

Xuân

Posted: 09/02/2016 in Thái Bình, Thơ

Thái Bình

hoa_mai_trang

Xe chạy một năm rửa một lần
Trồng hoa gần tết mới bón phân
Thương ta! xe cứ thế mà chạy
Trong vườn hoa cứ thế nở rần Đọc tiếp »

Khuất Đẩu

Blue Circus
Blue circus
Marc Chagall

Chợ nằm bên bến sông, nhưng không trên bến dưới thuyền mà chỉ có một con đò rách do một ông lão lái. Một năm chỉ có mấy tháng mưa lũ là có khách, còn thường ngày, người ta cứ việc xắn quần lên mà lội. Chợ phiên của làng nên dọc một hàng dài trước chợ ưu tiên cho những gánh cốm đặt kề nhau san sát. Rồi hàng gốm, hàng thổ sản, hàng cá, hàng mắm đều bày ra giữa trời, dưới những tàn cây. Chỉ có hàng xén là được kê lên cao trên sạp bằng tre trong những chiếc lều xiêu vẹo. Những cô gái đẹp thường là chủ hàng, bán được ít lâu các cô theo chồng, để lại không ít ngẩn ngơ cho một vài ai đó.
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo

reflection

SỰ THƯỜNG.

Căn cơ khó nỗi tư lường
sự tình chồng chất trăm đường nhiêu khê
lắng lòng gọi thức u mê
lời thầy dặn, lấy nhiêu khê làm thường.

KHI GIẢ TỪ TƯỢNG ĐÁ.

Cơ hồ đá cũng tương tư
đá nghiêng vai chạm gần như bóng hình
cho hay đá rất nặng tình
đá rơi nước mắt ai đành quay lưng.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Lovers 1904
Lovers (1904)
Pablo Picasso

Ở Sài Gòn.

tôi chưa bao giờ đụ
đứng
bình thường
trên hai chân mình, luôn luôn

ôm, giữ rịt mối sân hận
bia rượu- em đái lên tôi
hầu như cơm bữa

chưa già tôi chịu để, bất lực
trong chuyện chung đụng thể xác
giao hoan
Đọc tiếp »

Phạm Khắc Trung

pham_khac_trung

London, ngày 06 tháng 02 năm 2016.

Anh Phương Duy Trương Duy Cường thân mến, hôm nay ngày 28 tháng Chạp rồi, tháng Chạp năm nay thiếu nên đêm mai mình đón Giao Thừa, và mốt là mùng một Tết rồi đó, em thân gửi về anh lời chúc tụng ngọt ngào nhất trong tuổi thơ của em (bây giờ vừa già vừa khú, chẳng cách chi mà tìm được lời ngọt ngào nữa đâu anh!)

Năm nay là năm tuổi của em, mới bước vào tháng Chạp đã gặp lắm chuyện: Em nghỉ lễ Christmas và NewYear 2 tuần xong, vừa bước chân vào làm khai trương cho năm 2016, em đã được Manager gửi lên Phòng Y Tế check mắt xem liệu còn khả năng làm việc hay không? Bác Sĩ mới vô làm của hãng đọc hồ sơ rồi thắc mắc rằng em đã bị lòa từ năm 2004, nhưng vẫn đi làm liên tục một job không đổi, và hoàn tất tốt công việc từ đó đến nay, thì tội tình gì phải vặn vẽ làm chi? Anh dư hiểu trong đời sống hằng ngày, chữ “tội” và chữ “tình” luôn gắn bó bên nhau không rời, cho nên điều ông bác sĩ “thắc mắc” cũng là câu “trả lời” rồi vậy!
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

vo_chong_tran_huy_sao

thương nhau cởi áo cho nhau
về nhà Mẹ hỏi qua cầu gió bay…

ca dao

em ơi không có tình yêu
thì sao sống đặng bao nhiêu tháng ngày
em ơi không có tình đầy
thì sao cho tới lóng rày còn yêu
ngày tình yêu ngấn bao nhiêu
có dài như chặng đường yêu hai mình…
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

dem_co_don

Bản năng và thú tính. Niềm tin mù lòa

(bài thơ cuối cùng viết cho dân tộc tôi)

Thời gian đứt tĩnh mạch
Mùa đông gãy khớp
Lịch sử băng hoại
Lũ giòi nhân danh công lý…

gấp gấp nện vào đêm
những châm ngôn mù lòa
niệm tụng giải oan
loài côn trùng cụt cánh…
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng

tap_can_binh-nguyen_phu_trong

Cuối cùng đảng Búa Liềm vẫn giữ nguyên đặc tính Búa Liềm: Trên bảo dưới nghe, đứa nào cãi coi chừng đi mò tôm! Ðại Hội XII đảng Cộng Sản Việt Nam đã bầu tất cả các ứng cử viên do Bộ Chính Trị đưa ra, gạt bỏ tất cả những người mà các đại biểu đề nghị tại chỗ.

Ðại hội trong suốt mấy ngày không bàn cãi sôi nổi chuyện gì về tương lai đất nước, bảo vệ chủ quyền, sửa đổi cơ cấu kinh tế, cải thiện giáo dục, y tế, vân vân. Tất cả năng lực và thời giờ của hơn 1,500 con người được dành vào việc chia ghế. Một truyền thống lâu đời của đảng Cộng Sản vẫn còn được bảo tồn! Thống Chế Stalin chắc hẳn phải hài lòng.
Đọc tiếp »

Khi đi | Trà

Posted: 07/02/2016 in ktth, Thơ

ktth

cloud_airplane_window

Khi đi

Khi đi có hai người
Hành lý nặng gấp đôi
Em ngồi bên cạnh tôi
Chia nhau ly nước mát

Khi đi có hai người
Ngồi bên tôi em nói
Em muốn ngắm mây trôi
Đổi chỗ dùm em nhé
Đọc tiếp »

Thơ Quỳnh. 15

Posted: 07/02/2016 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

bia_tho_quynh

trăng hóa huyết
cái huyết mày nở ra hoa đá
giọt nước khóc ròng triệu triệu năm
đôi mắt sương phụ ngời xuân quá
nơi phế tâm hư kẻ bệnh nằm

một ngày hóa trăng run rẩy đứng
dưới tàn cây khô tóc bé thơ
chim lồng bạn cũ sương thu ngắn
bạc mái lầu xưa đâu có ngờ
Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

quan_khong_ten

Hà Nội trước có nhiều quán ăn, uống không có biển hiệu. Thậm chí là còn chẳng có cửa hàng ngoài mặt đường. Vì ngày ấy thời hợp tác xã, mậu dịch. Đến bán nước sôi cũng phải vào hợp tác xã đừng nói là đến các thứ khác. Nhiều nhà bán hàng như là bán chui.

Nhiều nhà bán đồ ăn, đồ uống ở trong nhà. Có khi đi vào một căn hộ, leo lên trên gác ăn một bát cháo, miến giữa nhà chủ. Xung quanh là đồ đạc gia đình, góc nhà còn có cái giường có đứa bé còn đang ngủ. Ở ngõ nhà mình có nhà bà Năng bán cà phê, bàn ghế đơn sơ, mấy cái ghế gỗ dựa màu xanh như ghế trẻ con ở lớp mẫu giáo, một cái bàn gỗ bằng cái tivi 14 ins. Khách đến uống cà phê mà lén lút như là khách đi đến bàn đèn hút thuốc phiện.
Đọc tiếp »

Đêm xuân chờ

Posted: 07/02/2016 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

thieu_nu_va_nha_tho_tan_dinh-dinh_cuong
Thiếu nữ và nhà thờ Tân Định
dinhcuong

Nửa đêm mưa ngủ dưới chân đồi
đàn chim buồn thôi vỗ cánh
phố không em vắng cả nụ cười
tôi đứng chờ xuân
bên hiên nhà ai vắng lặng .
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

danh_hieu_kim_dong

Thực sự, việc tôi được đặc cách phong tặng danh hiệu NSƯT từ trước giờ chưa có tiền lệ … Sự nhìn nhận của Đảng, Nhà nước và các cơ quan quản lý văn hoá cho thấy đã có sự cởi mở hơn trong việc xét danh hiệu. (Hoài Linh)

Cuối năm, báo Lao Động hớn hở cho biết một tin vui:

“479 nghệ sĩ xúc động khi được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân, Nghệ sĩ ưu tú… Chúc mừng các nghệ sĩ được nhận danh hiệu cao quý của Đảng, Nhà nước. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đánh giá cao đóng góp của đội ngũ những người có tài năng nghệ thuật, tâm huyết, được đồng nghiệp quý mến, công chúng tin yêu.”
Đọc tiếp »

Thần tốc

Posted: 06/02/2016 in Phan Thành Khương, Thơ

Phan Thành Khương
Kỉ niệm 227 năm chiến thắng giặc Tàu-Thanh (30-01-1789 – 30-01-2016)

vua_quang_trung

Thằng Tôn Sĩ Nghị, mặt xanh lè,
Cố sức trèo lên lưng ngựa,
Khi ngựa chưa kịp đóng yên, cương.
Thằng Lê Chiêu Thông già nua vội vàng đến đỡ đít nó,
Những thằng khác chưa kịp mặc áo,
Những thằng khác chưa kịp mặc quần,  Đọc tiếp »

Trầu

Posted: 06/02/2016 in Phiếm, Song Thao

Song Thao

trau_canh_phuong
Trầu cánh phượng

Ngày Tết ở Việt Nam là ngày tíu tít mua sắm. Thường ngày, người ta tính từng xu khi đi chợ, nhưng Tết thì khác. Đồng tiền tiêu ngày Tết là đồng tiền…thiêng liêng nên không cần tính. Cứ xả ga. Thứ gì cũng muốn phải là thứ hạng nhất dù cái túi tiền có khuyết đi một mảng lớn. Tết nhất, một năm mới có một lần! Đó là câu an ủi khi Tết đã qua, cái say Tết đã hết, chỉ còn thực trạng đớn đau là cái túi rỗng.

Ở hải ngoại chúng ta không cảm được cái tết như hồi còn ở trong nước. Cảm sao được khi ra đường tây đầm mặt mũi tỉnh bơ chẳng biết tết là gì. Nhưng nhớ lại những cái tết xưa, khi còn ở trong nước, cả một trời tết bỗng trở lại. Ngày đó, chúng ta không ăn tết cho chúng ta mà ăn tết cho…hàng xóm. Chúng ta cạnh tranh nhau từ chậu hoa, cái giỏ đi chợ cho tới những đĩa hoa quả, khay mứt và những trang hoàng diêm dúa cho căn nhà trong dịp tết. Chúng ta nhìn nhau ăn tết và vênh mặt với những cái ta hơn người dù phải trả giá cho sự hơn thua đó.
Đọc tiếp »

Bài thơ số 79

Posted: 06/02/2016 in Hạc Thành Hoa, Thơ

Hạc Thành Hoa

mai_no_dem_xuan

Mùa xuân đến chậm như không đến
Người đợi xuân về như không mong
Cảnh vẫn như xưa người đã khác
Hình như buồn thấm tận trong lòng
Đọc tiếp »