Nguyễn Xuân Hoàng

Em đừng hỏi giờ này tôi đang làm gì và đang ở đâu. Lúc này đây, khi viết những giòng chữ này cho em, tôi đang ngồi trong tòa soạn của một tạp chí nằm trên con đường Phạm Ngũ Lão. Con đường ấy, khá nhiều nhà in, nhà báo, nhà phát hành, chắc em đã biết, là một con đường nhỏ, đầy bụi và nhiều xe. Trên bàn làm việc của tôi hiện có một lá thư của “nhà-làm-kịch-không-bao-giờ-dựng-kịch” gửi cho tôi, nhưng tôi không hiểu gì cả. Có lẽ ông ta lầm tôi với một người nào khác có một cái tên tương tự. Những cái tên tương tự! Có bao nhiêu cái tên tương tự như tên của tôi, và tên của em trong cõi đời này. Và em, Vy của tôi, tên em phải viết i ngắn hay y dài? Và tại sao phải là y dài mà không là i ngắn?
Đọc tiếp »

Đinh Cường

nguyen_xuan_hoang-dinh_truong_chinh
Nguyễn Xuân Hoàng
ghi vội của Đinh Trường Chinh
September 13, 2014

Còn gì nói nữa. còn gì nói nữa. Hoàng ơi
chuông nguyện hồi chuông Notre-Dame

còn gì nói nữa còn gì nói nữa chị Vy ơi
chiều nay chị tắt máy, con cháu đông đủ
Đọc tiếp »

Phạm Cao Hoàng
Chia tay anh Nguyễn Xuân Hoàng

nguyen_xuan_hoang-dinh_cuong-1991
Nguyễn Xuân Hoàng – Đinh Cường vẽ – 1991

cũng đành thôi, nắng tắt rồi
mặt trời đã lặn ngày vui đã tàn
một vì sao – Nguyễn Xuân Hoàng
vừa rơi vào cõi vĩnh hằng sáng nay
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

nguyen_xuan_hoang-2014
Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng (1940-2014)

Tiễn Biệt Nguyễn Xuân Hoàng

Thân thương ơi, hãy bay đi thật nhẹ
Biển, nghe không?” (*) Câu hỏi vốn không lời
Lời không tiếng, trời thu cao đợi nhé
Đón người về ngấn lệ níu xa xôi

Rồi chín suối mười sông kia sẽ hát
Trần gian xanh, mộng chín đỏ xin chào
Trang văn réo khu rừng xưa nhã nhạc
Khúc ru tình rực lửa gọi chiêm bao
Đọc tiếp »

Ban Mai
Viết tặng những người bạn Văn đàn anh của tôi.

nguyen_xuan_hoang-lu_quynh-hoang_ngoc_bien
Từ trái: Nguyễn Xuân Hoàng, Lữ Quỳnh, Hoàng Ngọc Biên

“thường có những giấc mơ
gặp gỡ bạn bè
những người bạn ra đi đã nhiều năm
nay kéo về
nói cười ấm áp

tôi rất vui
rất vui trong từng đêm như thế

để lúc tỉnh ra
ngồi một mình trong bóng tối
quạnh hiu”

(Lữ Quỳnh)

Tháng 6, khi những cơn gió Lào khô rốc từ Vịnh Bengan thổi vào dãy Trường Sơn đem hơi nóng ngùn ngụt lửa phả vào mặt, đó là lúc các tin buồn tới tấp bay về bên tôi. Từng người, từng người bạn thay nhau giã từ cuộc chơi. Cái nóng hực lửa bên ngoài, và cái nóng trong lòng tôi ngày một dâng cao.

Mới tuần trước thôi, anh Nguyễn Xuân Hoàng vẫn còn email trả lời, anh nói bài viết này anh thích quá cho anh post trên Voa đi, tôi còn đùa anh mệt như vậy mà vẫn còn làm việc sao, tùy anh thôi. Em sẽ gửi các bài tùy bút ngắn anh đọc hàng ngày cho vui.

Đó là thời gian sau này khi biết bệnh tình anh đến giai đoạn cuối, anh đau đớn với cơn bệnh ung thư chống chọi hàng giờ, tôi không còn email hỏi thăm sức khỏe nữa. Vô ích, sáo rỗng. Đừng đụng đến vấn đề này, hãy viết những cái gì nhẹ nhàng cho anh đọc, anh vui.
Đọc tiếp »

Tâm Nhiên

bui_giang-dinh_cuong
Bùi Giáng
dinhcuong

Viện Đại học Vạn Hạnh ở Sài Gòn, thủ đô miền Nam Việt Nam, trước năm 1975 là một trung tâm văn hóa Phật giáo nổi tiếng lừng lẫy. Nơi đây đã quy tụ biết bao tao nhân mặc khách, biết bao giáo sư, văn nghệ sĩ cự phách, thượng đẳng. Đặc biệt là các thiên tài xuất chúng như Phạm Công Thiện, Tuệ Sỹ, Lê Mạnh Thát, nổi bật nhất là Bùi Giáng, một thi sĩ kỳ dị, kiệt xuất xưa nay chưa từng thấy xuất hiện trên bầu trời văn nghệ Việt Nam và thế giới.

Trời đất, nhật nguyệt vẫn lăn quay dưới gót chân đời cát bụi, Bùi Giáng sinh năm 1926 tại Quảng Nam, quả nhiên là một hiện tượng kỳ lạ mà cho đến ngày nay, chưa một ai có thể hiểu được hết cõi tư tưởng hoằng viễn, cõi thi ca bát ngát vô song đó. Tuyệt mù những ngày xa xăm, thời còn niên thiếu lang thang ở Huế, Quế Sơn, Hội An, Duy Xuyên, Vĩnh Điện, Đà Nẵng… Đến năm 1952, lúc mới 24 tuổi, thi sĩ bỏ xứ lên đường phiêu lưu vào Sài Gòn, bắt đầu cuộc lữ phiêu bồng khốc liệt, không mục đích. Giai đoạn này, có đi dạy học ở các trường tư thục một thời gian rồi bỏ, chuyển sang sáng tác, viết sách bình luận văn học, dịch thuật và rong chơi ngút mùa sương gió đẫm mưa nắng dầm dề… Kể từ đó cho đến nay, suốt mấy chục năm trời viễn du biền biệt, chưa một lần quy hồi cố quận, nhưng lòng thì vẫn nhung nhớ triền miên :

Điện Bàn Đại Lộc Duy Xuyên
Xiết bao tình nghĩa thần tiên mộng đầu
Vĩnh Trinh Lệ Trạch Thanh Châu
Thi Lai Hà Mật nhìn đâu dáng người
Người đầu tiên đã mỉm cười
Nhìn tôi tưởng thấy niềm vui vô cùng
Tôi ngồi tưởng nhớ mông lung
Tưởng từ chín suối tới bao dung Bầu Trời
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Nắng bên đồi rọi qua

dinh-cuong-son_nui_cung_ly-2005
Đinh Cường – Sơn Núi cụng ly
Đại Lào – B’lao 2005

Và cho tôi nắm đất làng chôn thơ
( Trần Vạn Giã )

Người chôn thơ ở nơi mô
hay trong thùng đạn dưới hào huyệt sâu

lên tìm Sơn Núi lần đầu
đón tôi ở giữa chặng đường lên B’lao

bên kia là cầu Đại Lào
đường vô Phương Bối. mưa rào. rồi thôi
Đọc tiếp »

Wisława Szymborska
Chân Phương dịch

Mười ba năm đã trôi qua kể từ buổi sáng Twin Towers ở New York bị hai chiếc phi cơ đâm vào. Để tưởng nhớ một biến cố tang tóc ngoài mọi khả năng tưởng tượng, nhiều ngòi bút lên tiếng bằng văn thơ. Mời các bạn đọc và chiêm nghiệm bài thơ Tấm ảnh từ ngày 11 tháng chín dưới đây của nữ thi hào Nobel Ba Lan khóc thương các nạn nhân của vụ khủng bố 9-11. Quần thể điêu khắc Shock & Awe của nữ nghệ sĩ Mỹ Judith Shea – hiện trưng bày tại Bảo Tàng Mỹ Thuật của Đại Học Yale (Connecticut) – cũng là một tác phẩm tạo hình để ghi nhớ nỗi đau sâu xa của nước Mỹ. (Lời giới thiệu kèm ảnh chụp của người dịch – Chân Phương)

shock&awe-judith_shea

Họ nhảy khỏi các tầng lầu bốc lửa
một, hai, thêm vài mạng nữa,
tít trên cao, dưới thấp hơn.

Họ nhảy khỏi các tầng lầu bốc lửa
một, hai, thêm vài mạng nữa,
tít trên cao, dưới thấp hơn.

Tấm ảnh chụp họ dừng lại giữa đời,
giờ đây giữ họ la đà
trên mặt đất ở thế đang rơi.
Đọc tiếp »

Nguyễn Ngọc Hoa

con_moi_em

Trường làng tôi chỉ có một phòng, học sinh toàn là con trai ngồi chung và học cùng thầy. Thầy dạy từ lớp năm là lớp tôi với thằng Gái vào học cho đến lớp ba. Trái hẳn với lời dọa dẫm của anh tôi, thầy trẻ và hiền, chỉ la mắng mấy thằng nhác học. Đi học sao mà dễ òm; từ học vần, tập viết, tập đọc, học thuộc lòng, cho đến làm toán cọng trừ nhân chia, tôi học một lần là lên trả bài cho thầy và được phép ôm lồng gà ra sân chơi.

Mỗi chiều ông nội đến đón chúng tôi ở cổng trường, anh tôi méc là bị tụi lớn bắt nạt rồi làm nũng bắt nội cõng về. Trái lại, mấy đứa bạn tôi, có đứa lớn hơn anh vài tuổi, làm ngựa cho tôi cuỡi và mang tặng tôi đủ thứ đồ chơi mà bù lại tôi chỉ cần chỉ bài để tụi hắn được thầy cho ra chơi. Tôi mang về khi thì cái ná bắn chim, khi thì con diều tre mới phất, khi thì cái lồng chim, nhưng món quà tôi đắc ý nhất là cái ống bóc. Tương tự như cái bơm nhỏ, ống bóc làm bằng hóp là thứ tre nhỏ và thẳng, một đầu có cây thụt ra vào để ép hơi và đầu kia được nén chặt bằng “đạn” làm bằng khoai lang sống nhai mịn. Khi “bắn” cục đạn khoai, hơi ép thoát ra nghe thành tiếng “bóc.”
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

thieu_phu_quang_khan_xanh-le_pho
Thiếu phụ quàng khăn xanh
Lê Phổ

Sương

lâu lâu nhớ tới thời sương
ở góa bên một con đường hẩm hiu
nhớ tới bộ mặt buồn thiu
của sương. và một buổi chiều không vui
nhớ lạ kỳ. vệt hoang liêu
che ngang sử lóa gợi điều không may
của chuyện tình nay đã
bay
đi về phía của một ngày âm u
[một ngày tạm gọi là thu]
mây che. sương hóa ậm ừ
vẫn đi mỗi bước tù mù
nhớ
quên

(tháng bảy mưa không ngâu 2014)
Đọc tiếp »

Đỗ Xuân Tê
viết tặng nhà báo H.Đ.

thieu_phu

Tháng sáu trời mưa
tôi đưa em về
dưới quê
tôi đi học tập
hẹn nhau một tháng anh về

Một tháng chưa về
tôi ra ngoài Bắc
lại hẹn anh về
tháng sáu sang năm

Cứ vậy mà tôi và người phi công F5 Phan Anh cùng bao nhiêu số phận sau cái ngày tháng tư năm ấy lỗi hẹn với vợ và người yêu của mình trên dưới mười cái mùa mưa. Nghe lời đường mật của bên thắng cuộc tưởng đi một tháng lại về, không ngờ mưa Sài gòn đã đưa chân chúng tôi vào tử lộ. Gần bốn thập niên quay lưng nhìn lại, kẻ mất người còn lắm cảnh đau thương, nay qua chuyện này xin kể như một tấm gương về lòng độ lượng hiếm thấy không hẳn với kẻ thù dấu mặt mà với chính người vợ đầu gối tay ấp trong cảnh sa chân lỡ bước vì sự đưa đẩy không thương tiếc của dòng đời sau tháng tư đen. (Do sự tế nhị của câu chuyện xin độc giả coi nhân vật và sự việc như hình thức hư cấu để tránh suy diễn đáng tiếc vì người trong cuộc chưa cho phép).

Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh
Đã 13 năm kể từ ngày khủng khiếp ấy, tôi xin gửi lại bài thơ đã đăng trong Tạp Chí THƠ số 22/2001

world_trade_center-911

Dưới buổi sáng đang vỡ ra những
bình yên cũ. Tôi chỉ biết nhìn
vào nơi tròn trĩnh rất nhỏ của
hạt sương còn trễ nải trên lá
trên say sưa xanh bờ cỏ, chúng
nằm đó tựa trên mặt đất, như
những tâm hồn trong veo nhỏ bé
có lẽ chỉ có chúng còn chưa
hốt hoảng về sự mong manh của
vòng tròn vững chãi mà chúng
đang gối đầu, cái buổi sáng chúng
tưởng chỉ có ánh nắng mặt trời,  Đọc tiếp »

Võ Định Hình

ho_chi_minh-thieu_nhi

tay già xảo trá
mang đủ bộ lệ của một lão ông hiền từ
ghê gớm thiệt đồ dỏm mọc vía kinh niên
cách gì lấp được cái bóng đàng sau mọc sừng
nanh trồi khỏi háng
lồi lồi lồi
trẻ con nhi đồng ấu trùng ngơ ngác
lồilồi
hò reo phất cờ như máy  Đọc tiếp »

Xuân Tuynh

ban_gia

Ông Quỳnh đang say sưa bên giá vẽ. Tay đưa những nét bút đầy cảm xúc trên mặt toan. Bức tranh đồng quê thơ mộng đang dần hiện ra thì chuông cổng reo: kính coong!, kính coong!… Tiếng chuông cắt ngang dòng cảm xúc của ông. “Mới sáng ra, ai đến vào giờ này nhỉ?”. Ông thầm nghĩ trong đầu, đứng lên, ra mở cổng.

- Em chào thầy. – Ông Quỳnh chưa kịp nhận ra chàng thanh niên nhỏ nhắn, vận bộ đồ xanh đã nhạt màu là ai. Gỡ cặp kính trắng ra khỏi mắt, đưa tay dụi dụi khóe mắt, ông Quỳnh tiến lại gần chàng thanh niên.

- Thầy không nhận ra em sao. Em là Tùng, học sinh khóa hai. Cậu học trò thường được thầy cho điểm cao trong những tiết học thực hành… – Ông Quỳnh gật đầu.

- Nhận ra, nhận ra rồi. Trông em dạo này khác quá! Cao lớn hẳn lên. Thế còn ông đây là… – Ông chỉ sang người đàn ông trung niên cao lớn, có bộ ria mép vểnh lên, đôi lông mày rậm, bụng bự đứng bên cạnh Tùng.
Đọc tiếp »

Sông Cửu

nam_vong-thanh_tri
Nằm võng
Thanh Trí

Lục bát nhớ

Mến tặng em Liên Bến Bàu

Về thăm quê ngoại Bàu Sen
Rủ em giăng võng tòn-teng trưa hè
Nghe ve ra rả bờ tre
Xem chim chích-chòe nhí nhảnh cành đa
Chuồn chuồn đậu liếp khổ-qua
Bướm lượn la đà quanh giậu mồng tơi
Mây xô vạt nắng ngang trời
Gió đẫy bóng mát trôi xuôi qua cầu. . .
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
gởi o áo dài xanh Ban mê thuột

ao_dai_xanh

tôi xa Ban mê Thuột y chang cải lương
có chiếc khăn tay màu hồng vẫy vẫy
nước mắt công nương (rẫy) sụt sùi dòng chảy
ổ-mì-xa-xíu góc Quang Trung&Y Jút

vậy là đủ no trên chặng đường bỏ xứ
một thuở bụi mù trời một thời buồn muôn thuở
cà phê thơm bắp nếp ngon quá cỡ
mưa nắng hai mùa cũng đủ gọi tình
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

chua_mot_cot-vo_thi_thang

Nhiều năm trước, báo Quân Đội Nhân Dân có một bài viết thú vị (Bức Tranh Thêu Trong Tù Của Người Phụ Nữ Với “Nụ cười chiến thắng”) của tác giả Nguyễn Thị Nhi:

“Bức tranh ‘Chùa Một Cột’ được thêu trong nhà tù Côn Đảo năm 1972 là của chị Võ Thị Thắng, cựu tù chính trị bị tòa án binh quân sự Mỹ kết án 20 năm tù khổ sai, giam cầm trong các nhà tù: Chí Hòa, Thủ Đức, Tân Hiệp, Hố Nai, Côn Đảo từ năm 1968 – 1974… ”

“Về bức thêu ‘Chùa Một Cột’, chị kể: Chị chưa một lần ra miền Bắc, chưa được thăm chùa Một Cột nhưng qua những tấm hình chụp, vẽ về ngôi chùa này chị đã hình dung và thêu bức ‘Chùa Một Cột’ với tấm lòng luôn hướng về miền Bắc, tin tưởng vào thắng lợi của sự nghiệp cách mạng. Bức thêu ‘Chùa Một Cột’ là tâm huyết của chị trong những năm tháng bị giam cầm. Ở trong tù những lúc không bị tra tấn hoặc lao động cải tạo, chị lại chọn nơi có ánh sáng gần cửa sổ để thêu. Nhiều lúc thiếu ánh sáng chị vẫn cố hình dung từng mũi kim, sợi chỉ. Chị phải giấu bức thêu mỗi khi có cai ngục đi tuần tra, kiểm soát. Bức thêu ‘Chùa Một Cột’ của một người con gái không chịu khuất phục kẻ thù phải mất gần một năm mới hoàn thành, trong một hoàn cảnh đặc biệt.”
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

thieu_nu_va_hoa_dogwood
Thiếu nữ và hoa dogwood
dinhcuong

Một bức tranh những bức tranh

Em thấy tôi chữ đẹp
Em hỏi: Biết Vẽ không?
Tôi đáp như chưa từng:
Thơ tôi là Tranh, đó!

Em thấy chớ: cảnh khổ
Tôi đã để trong thơ
Em thấy chớ giọt mưa
Cũng trong thơ tôi, đó!
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng
Phóng tác theo Chinh Phụ Ngâm Khúc

bia_chinh_phu_ngam_khuc

Em hôm nay cứ ngỡ gió xuân về
Bay lảng đảng trên ngàn cây nội cỏ
Đem tuyết trắng khắc tượng hình anh đó
Đem mưa buồn gột rửa bước chân đi

Trời vật vã tỵ hiềm lòng em nhỏ
Trăng cô đơn khép cửa một khuya nào
Sương đan áo hồn em bằng nỗi nhớ
Bằng con tim rào rạt những đêm sầu
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

nha_vung_kinh_te_moi

Chiếc xe dừng lại nơi bìa rừng. Hình như đây là rừng Xuyên Mộc hay Xuyên Thổ chi đó ở vùng Bà Rịa. Ðám con tôi loi ngoi xuống xe. Mặt mày mỗi đứa lem luốc quằn quệnh như thoa lọ nồi. Gã tài xế nhảy phóc xuống lề, chạy ra phía sau, la lớn:

- Tới rồi bà con ơi! Làm ơn chuyển lẹ đồ đạc xuống xe. Mẹ, tôi còn phải trở lại thành phố.

Tôi mọp đầu thật thấp, tránh cái bình than đá quái quỉ lúc nào cũng ùng ục ùng ục, bắn ra hàng loạt những tia lửa tia than trong suốt cuộc hành trình. Trong lúc tôi đang loay hoay, gã tài xế bỗng chạy đến, nắm tay tôi lôi mạnh.

- Xuống lẹ dùm con, Má ơi! Ði vùng kinh tế mới mà như đi du lịch…
Đọc tiếp »

Cù cưa. nường

Posted: 11/09/2014 in Sử Mặc, Thơ

Sử Mặc

con_nhong

mới âu yếm dịu dàng sao trở mặt
khiến mình hung lên như kẻ tội đồ
đừng chăm hẳm hàm hồ nghiêng túi mật
tóc rụng hết đồi mài cây nhám thô

chào cô dượng nhà thơ toàn nói láo
bày bắn đêm đêm vụ án tày đình
nỏ phải vì đời bức xúc cơm cháo
mà cam lòng ôm mộng mị táp nham
Đọc tiếp »

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
Mừng ngày Thượng thọ 92 của nhà văn Thinh Quang

thinh_quang
Nhà văn Thinh Quang

Hội ái hữu Quảng Ngãi Bắc California họp mặt lần đầu tiên tại nhà của ông Hội trưởng Hoàng Ngọc Thành. Ông là giáo sư Tiến sĩ Sử học, người sinh trưởng tại phố Thu Xà thuộc tỉnh Quảng ngãi . Buổi họp mặt với mục đích đón mừng Xuân mới để đồng hương và thân hữu ôn lại những kỷ niệm vui buồn một thời trên quê nhà.

Buổi vui chơi có chương trình văn nghệ “cây nhà lá vườn”. Trong tiết mục góp vui, MC giới thiệu một nhà thơ lão thành đọc bài thơ sáng tác tại chỗ. Một cụ già đứng lên, thân hình mảnh khảnh, khuôn mặt xương xương nhưng đôi mắt sáng trưng đầy thần lực. Tuy đã cao tuổi nhưng nước da còn hồng hào. Từ dãy ghế đầu, cụ chậm rãi đến trước máy khuếch âm tự giới thiệu tên là Trần Dũ Lương. Cụ đã xúc cảm trước hai câu đối: “Thiên Ấn mây gom tình đất mẹ. Sông Trà nước tụ nghĩa anh em” treo trước cổng nhà chào mừng đại hội nên cụ nảy ý viết tặng H. N. là tác giả hai câu đối đó. Bài thơ có nhan đề :”Tụ Hội Quê Người”:

“Về đây tụ hội bên nhau
“Cho vơi năm tháng nỗi đau xứ người
Vầng trăng Thiên Ấn ngậm ngùi
Mây giăng nỗi nhớ, còn đâu chuông chùa
Sông Trà vắng tiếng chèo khua
Nắng nung bãi cát, gió lùa bãi dâu
Bút, Thiên (*) ghi dấu chưa nhòa
Quê người đất khách một nhà yêu thương
Cho dù cách trở quê hương
Lòng ta vẫn hướng một phương tình người”.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

rung_thu-dinh_cuong
Rừng Thu
sơn dầu trên canvas 28 x 36 in
dinhcuong

Ta sẽ qua bao năm tháng rộng dài
Mùa thu ấy vẫn còn nguyên ở đó

( Lưu Quang Vũ )

Người ngồi lặng trước thềm nhìn trăng tỏ
rằm trung thu. xa lắm tuổi thơ vui
xóm Lách xưa. tự làm lấy đèn sao
đèn con cá vẽ thêm từng lớp vảy

giấy bóng vàng trong. xanh tím đỏ
bột gạo khuấy hồ dán dính que tre
tre chẻ nhỏ vuốt thêm cho thật lép
hình uốn cong cột thêm chỉ cho bề
Đọc tiếp »

Võ Thạnh Văn
(Bài thơ nhỏ cho CÀ-NA, một tài hoa mệnh yểu)

may-vo_thanh_van

Ngậm ngùi
Tưởng tiếc
Bâng khuâng

Mây trôi trán rộng
Sương ngần mắt sâu

Đến từ đâu
Đi về đâu

Trăng hờn thân phận
Gió đau nỗi niềm

Võ Thạnh Văn
Aug. 2014.
Nguồn: Tác giả gửi thơ và ảnh

Trương Văn Dân

dung_dien_thoai_di_dong

Sợ trễ, tôi đi làm thủ tục sớm. Trên máy bay tôi đươc xếp ngồi giữa ở dãy ghế nằm bên phải. Như vậy là tôi có thể nói chuyện với cả hai người bên cạnh. Ưu điểm của ghế giữa là vừa được ngắm trời mây, vừa có thể dễ dàng đi lại.

Ngồi trên máy bay tôi chợt nhớ lại đoạn đường từ nhà thằng cháu đến sân bay.

Lúc hai cậu cháu khởi hành thì đã hơn 9 giờ sáng mà trên đường vẫn còn rất đông người. Tuy mồm mũi đứa cháu có bịt khẩu trang mà nó cứ nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất: Từ chuyện giá xăng tăng giữa thời kinh tế khó khăn đến trận đá banh kết quả không như ý, thua một chầu cà phê… Đang nói trời nắng đẹp rồi bỗng dưng bắt qua chuyện bầu cử ở Mỹ rồi nhảy sang chuyện thủ tướng Pháp ban hành cải cách để cứu nền kinh tế. Cái miệng nó huyên thiên, vừa chạy xe vừa giảng giải đủ mọi đề tài.
Đọc tiếp »

Phan Minh Châu
(Viết nhân ngày Trung Thu 2014 )

vui_tet_trung_thu

Hãy đợi đấy mai tôi về nẫu nhé
Mai tôi về tìm lại tuổi thơ tôi
Mỗi mùa Thu khi sắc áo Thu vàng
Tôi bỗng nhớ những mùa Thu năm cũ .

Tôi bỗng nhớ một thời quên sách vở
Đi miệt mài trong suốt những đêm thâu
Gió mùa Thu rưng rức phủ qua đầu
Tôi bỗng chợt thèm mùa Thu xứ nẫu .
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Từ Huy

van_mieu_quoc-tu_giam

Phần 1

Một trong những cuốn sách tôi đọc trong những ngày đầu tiên tới Paris là cuốn La-Sơn Phu-Tử của Hoàng Xuân Hãn, viết về Nguyễn Thiếp – La-sơn Phu-tử, nhân vật lịch sử của vùng La-sơn xưa, tức là Can-lộc ngày nay.

Tôi đọc Hoàng Xuân Hãn và gặp lại tâm tình của ba tôi. Trong từng trang sách, tôi thấy lại nỗi niềm của ba tôi, và như nghe thấy giọng ông, mà tôi vẫn lưu giữ trong ký ức kể từ hồi niên thiếu, kể những câu chuyện về lịch sử và địa danh xứ Nghệ.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

luc_binh_troi_tren_song

Những giề lục bình không nở hoa

Viết cho những em bé mang hộ chiếu Hàn Quốc ở tỉnh Hậu Giang

mấy chục cô dâu xứ hàn
qui cố hương dắt theo mấy chục đứa nhỏ
chẳng có khai sinh
ngày ngày bán vé số
mò cua bắt ốc linh tinh
tương lai như đám lục bình
mùa nước nổi
nghe mà nhức nhối
chúng làm gì nên tội
bị quê hương chối từ
vì nghe đâu phải mười tám tuổi
mới làm được khai sinh mới được đến trường
làm sao chúng sống đến ngày này
mà đi học
khi một con người không nhân thân không hộ tịch
Đọc tiếp »

Với tình không

Posted: 09/09/2014 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

break_up

a.
Ký ức hỏi nhỏ vành tim
Tình tan, nước vỡ có chìm lòng đau?
Yêu đầu có khóc về sau?
Khi yêu đâu biết bề đau phía nào!

Nước mắt nào chỗ xa nhau
Hay chiêm bao vỡ tạt vào mảnh tim?
Vẫn nghe ký ức truy tìm
Biết anh xưa đó, có tìm vô phương!
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

hoa_co_chu

Má tôi nói: Hay đi đêm thế nào cũng có ngày gặp ma. Tôi thưa: Ma nó khác người má ạ, những kẻ yếu bóng vía như con, ma hổng hiện ra để doạ dẫm đâu. Con người thì ngược lại, cứ đè mấy đứa hiền lành nhát gan mà ức hiếp bắt nạt cố xá, chả dám đụng tới dân cứng cựa. Má tôi chép miệng, sợ người chứ ai lại đi sợ ma, nhưng mà có cử có kiêng vẫn hơn. Vậy thì má đổi lại lời răn: Năng đi đêm thế nào cũng đụng đầu bọn xấu bụng. Liệu cái thần hồn nghe con!
Đọc tiếp »

Nhi Nguyên

dem_co_don

Ở trong anh

ở trong anh có một cánh cửa sổ
từng tia sáng rọi vào từng ngón chân
anh ngồi xuống và chống hai tay sau lưng
anh nhìn mình qua tâm tư người cầm tù
anh muốn bay như hạt bụi tự do
anh muốn để mình yên trong bóng tối một mình
đêm tàn,
anh mở trái tim ra và đặt vào hộc tủ
gió bên ngoài đi ngang
anh bắt gió lòng lẽ tay hở em
Đọc tiếp »

Châu Thạch

thai_quoc_muu
Nhà thơ Thái Quốc Mưu

Khuynh hướng thích sống nhàn đã có từ thời xa xưa trong văn thơ. Từ thời Đường bên Trung Quốc có bài thơ “Nhàn” của Bạch Cư Dị lưu truyền đến nay một thái độ sống bình an tự tại để hưởng niềm vui.

Ở Việt Nam ta, nhàn là cách muốn sống quen thuộc của nhà Nho xưa, thường là bởi một lý do nào đó như chán ngán con đường hoạn lộ, bất đắc chí vì thời cuộc đổi thay hay đã trả xong nợ sách đèn nên tìm thú hưởng nhàn bằng cách tránh xa thực tại, tìm vui trong thiên nhiên.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Sáng chủ nhật ngồi ở quán Le Blédo – Đà Lạt
Phạm Thành Châu phone cho Nguyễn Dương Quang

can_nha_go_mau_xanh-dinh_cuong
Căn nhà gỗ màu xanh nơi My ở hồi xưa
Dran 2013 ( ảnh DC )

Đổi khăn bàn trắng mới
bình hoa tươi nhỏ thôi
cũng làm nhớ Đà Lạt
hoa oeillet từng bàn

gọi thăm bạn Đà Lạt
giờ này mười giờ đêm
con dốc Duy Tân xuống
nhớ chiếc cầu bắc ngang
Đọc tiếp »

Huy Uyên

thieu_nu_e_ap

Phù-dung từ .

Hái chi đóa hoa phù-dung
em về bên ấy có buồn
ngửa tay tìm đường sinh mệnh
cả đời trắng sợi sắc không .

Ngày đi mây cũng bay đi
bên sông nước chảy mắt người
em nỡ về chi chốn cũ
trên cầu đứng lại mình tôi .
Đọc tiếp »

Nguyễn Ngọc Hoa

tre_tho_di_hoc

Mẹ tôi kể khi vừa mới biết đi lẩm chẩm tôi đã được bà con họ hàng ai cũng khen là kháu khỉnh và hiền như cục bột. Anh tôi lớn hơn tôi bốn tuổi, là cháu đích tôn trong một gia đình hiếm hoi.

Ông nội là con một và chỉ có hai người con trai, nhưng người con lớn là bác tôi mất sớm nên chỉ còn một mình cha tôi. Không những ông tôi là trưởng tộc mà gia đình nhiều ruộng đất và giàu có nhất làng; ai nấy đều luôn luôn có chuyện xin xỏ, nhờ vả, hay vay mượn cầm cố. Ông sợ bà như sợ cọp nên bà nội là người cầm quyền sinh sát trong họ ngoài làng.
Đọc tiếp »

Nắng Tây Ninh

Posted: 08/09/2014 in Hoàng Anh 79, Thơ

Hoàng Anh 79

tay_ninh-cau_quan

Em có về Cẩm Giang chốn cũ
Nghe sóng ru điệu nhớ bao ngày
Cầu Quan đó những lần hò hẹn
Ngọn tóc thề thả gió chiều bay.

Em có thấy vòng quay chậm lại
Lá me rơi lãng đãng góc đường
Buồn không em khi tan thánh lễ
Chẳng còn anh đợi dốc mù sương.
Đọc tiếp »

Đỗ Trường

the_dung
Nhà thơ Thế Dũng

Năm nay, có khá nhiều nhà văn, nhà nghiên cứu, từ trong nước sang nghỉ hè và làm việc ở châu Âu. Có lẽ, nhiệt độ từ nơi xứ nóng, theo chân các nhà văn sang Đức chăng? Nên mới đầu tháng sáu, trời đã chuyển sang nắng ấm. Trên lối đi ngát một màu xanh cây lá. Bầu trời cao và xanh thẳm, thả xuống những cơn gió lành mát dịu, nhưng dường như vẫn chưa trút bỏ được, những ngột ngạt, chua xót, đắng cay… trong lòng người thi nhân, lữ khách.

Có thể nói, đã lâu lắm rồi, châu Âu mới có một mùa hè đẹp đến như vậy.
Đọc tiếp »

Vớt rong

Posted: 07/09/2014 in Nguyễn Minh Thanh, Thơ

Nguyễn Minh Thanh

vot_rong

Một bầy con gái tuổi vào yêu
Đứng giữa dòng sông gợn nắng chiều
Cười nói dòn tan trong gió thoảng
Núi lam đội nón dải mây thêu

Mỗi nàng mỗi gỉo khoác trên vai
Mặt hướng về xuôi bóng chảy dài
Ngấn cổ trắng ngần bông bưởi trắng
Môi hồng mắt biếc tóc bay bay
Đọc tiếp »

Nơi xuất phát

Posted: 07/09/2014 in Chu Thụy Nguyên, Thơ

Chu Thụy Nguyên

ao_giay

bên cạnh những mặt nửa người
luôn rình rập
là chiếc áo giấy giả hình
các sát na
cứ chập chùng vào nhau rối chằng chịt
bỗng vụt bay biến

đá tảng mặt bặm trợn rêu phong
vẫn cố nhích lại gần nhau hơn
những cuộc giao hoan
chẳng cần ai định hình
dưới ánh sáng các vì tinh tú
Đọc tiếp »

Từ Sâm

tiep_vien_quan_nhau

Mất điện, thành phố như mù. Khách du lịch không dám về khách sạn, họ nằm trên bãi biển đợi trăng lên. Các nhà hàng ven đường Trần Phú, Nha Trang vẫn nườm nượp người ra vào. Thắp đèn măng – sông, nổ máy phát, ánh điện đỏ lòm chỉ đủ khỏi nhầm mặt nhau và gắp lộn món.

Mất điện cũng có cái hay là các em tiếp thị chân trần, ngực căng khi xáp vô bàn nhậu lỡ có anh “tuổi mùi” hăng lên quờ tay lên đùi chẳng ai nhìn thấy. Mà đã hẹn nhau rồi thì mất điện chứ mất nước cũng phải giữ lời hứa, con người lòng tự trọng cao hơn tiền bạc cơ mà.
Đọc tiếp »