Natalja Kljutcharjova
Phạm Thị Hoài dịch

Tôi là nhà văn, và các liên tưởng tôi thường dính líu tới văn học. Sau các sự kiện ở Krym, cuối cùng tôi đã hiểu ra rằng dân nước tôi và vị Tổng thống do “toàn dân” bầu nên của đất nước này khiến tôi liên tưởng đến ai.

Họ giống các nhân vật của Dostoevsky, ông gọi họ là “những kẻ ở xó hầm”. Đó là những con người sống rất lâu, thường là suốt đời, trong trạng thái bị hạ nhục, khiến tâm lí họ hoàn toàn bị méo mó. Cả cuộc đời họ, toàn bộ những ước mơ và nguyện vọng của họ chỉ rút gọn vào một mục tiêu: trả thù, rửa nhục. Nỗi khao khát trả thù bệnh hoạn ấy phần lớn không nhằm cụ thể vào những kẻ nào đó đã làm nhục họ, mà chĩa vào toàn thế giới. Dostoevsky đã miêu tả nhiều giai đoạn phát triển của căn bệnh mà giới tâm lí học hiện đại chắc sẽ gọi là một “chấn thương bỏ ngỏ” này. Nó đặc biệt ăn sâu ở những người không bao giờ ra khỏi trạng thái bị hạ nhục.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Một ngày mưa một ngày được quà Sàigòn

chan_dung_chieu_mua-dinh_cuong
Chân dung chiều mưa
dinhcuong

Một trưa mưa. người đưa thư trao thùng sách nặng
Lữ Quỳnh đem từ Sàigòn về San Jose. rồi gởi lên
làm sao chỉ nói lời cám ơn. mà là lời tri ân tình bạn
bạn với nhau bao nhiêu năm mới công phu như vậy

Tất nhiên là ve vuốt từ vỏ bọc ngoài đến sách bìa cứng
làm sao nói được sự xúc động. tôi yếu đuối. hay mắc cỡ
mình làm được gì đâu mà bạn bè thương yêu quá vậy
in cho một tập sách dày thật đẹp. và trang trọng quá
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

melting_snow

Tuyết. Thật sự tan hết

ngó như
ánh nắng đang cười
cùng lũ bướm
trên mặt hồ
đã hoàn toàn tan hết băng

bóng
từng đàn hải âu
linh cảm mùa tuyết đã hoàn tất
chúng lượn bay
như một ngày
thanh bình hoàn toàn trở lại
Đọc tiếp »

Phan Trang Hy

co_hon

Từ ngày Hân nhận chức trưởng phòng kinh doanh, cuộc sống của anh có phần lạ, không như trước đây. Giờ, nhiều đêm anh phải thức khuya, đọc sách tìm hiểu những quy luật về kinh tế. Anh đọc ngấu nghiến như sợ rằng không còn thời gian để đọc.

Và rồi, anh tự mâu thuẫn với chính mình. Anh mâu thuẫn trong cách nghĩ suy, trong vai trò nhiệm vụ của mình. Khi còn là nhân viên, anh đâu có nghe những lời nói có hơi hướm lấy lòng anh từ những người khác. Nhưng, giờ lại khác. Những kẻ dưới quyền luôn lấy lòng anh, không dám làm anh bực dọc. Hân tự hỏi: Cũng là thằng Hân, sao trước khác, giờ khác. Có gì thay đổi đến vậy? Không lẽ chỉ có cái nhãn mác trưởng phòng mà anh trở thành người khác?
Đọc tiếp »

Trần Ngọc Hưởng

vo_phien-dinh_cuong
Nhà văn Võ Phiến (Tranh Đinh Cường)

Chẻ chi sợi tóc làm tư,
Nhẩn nha trang viết có như trang đời.
Lạc loài chị Bốn Chìa Vôi,
Ba Thê, Bốn Tản, Bốn Thôi quê mùa…

Mảnh rời ký ức đong đưa,
Chữ tình, ảo ảnh chưa vừa nổi trôi,
Đêm xuân trăng sáng đâu rồi?
Ly hương phù thế một đời lưu vong
Đọc tiếp »

Nguyễn Hưng Quốc

duong_ha_va_hinh_cu_huy_ha_vu

Chuyện Cù Huy Hà Vũ được trả tự do và được sang Mỹ với vợ đang làm xôn xao dư luận, đặc biệt trên mạng, trong hơn một tuần vừa qua. Người thì mừng, người thì thất vọng và lo, thậm chí, thất vọng và lo quá thành trách móc, cho là ông chọn một con đường dễ dãi và chỉ có lợi cho bản thân và gia đình.

Thật ra, cần nói ngay, sự trách móc, lo lắng hay thất vọng đều là những phản ứng rất cảm tính, hơn nữa, có cái gì như vô lý. Không ai có thể đòi hỏi người khác phải làm anh hùng. Người ta không có bổn phận làm anh hùng. Anh hùng là một sự lựa chọn và chấp nhận hy sinh. Không phải lúc nào người ta cũng có thể lựa chọn được như vậy. Bình thường, người ta ưu tiên chọn lựa sự an toàn cho bản thân và gia đình trước. Không có người nào có thể bị trách móc vì các chọn lựa đầy nhân tính và nhân tình ấy.
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng

xom_nghia_dia

1- Gò mã hay gò mồ?
Gò cao hay gò thấp?
Gò ở đâu – Gò Vấp ?
Gò lấp bồ xương khô
U minh đời tận diệt
Mặc áo khoác hư vô
Xây nhà trên cát lỡ
Người sống ngủ bên mồ
Đông hè xuân không đến
Đêm thấy những bầy ma
Nghêu ngao cười dương thế
Chẳng tìm đâu mái nhà
Vô sản chỉ mình ta
Trần truồng ôm bóng quế
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

uoc_mo_hoa_binh-pham_van_mui

Rồi thế nào hòa bình cũng phải đến
Như mặt trời thức dậy cuối đêm đen
Hỡi mẹ , hỡi em , hỡi da vàng Đông Á
Xin vẫy tay chào người – bạn – chiến – tranh

Mẹ già ơi hãy sẵn sàng quang gánh
Ta trở về xây dựng lại quê xưa
Thôi từ giã phố phường – chuỗi ngày đói rách
Ơi lúa , khoai đang ngóng đợi ta về
Đọc tiếp »

Đặng Kim Côn

dan_chay_loan

…Trời nắng khủng khiếp, cái hàng một của đoàn người di tản coi bộ không còn chặt chẽ, linh hoạt nữa. Họ gồm cả mấy ngàn người, đa số là thường dân và chừng vài trăm quân nhân đủ các binh chủng, từ tây nguyên thất tán về, vừa được tập họp lại, dưới sự chỉ đạo của một sĩ quan cao cấp nhất còn lại ở nơi này, hướng dẫn né trục lộ chính, đi vòng vào trong núi, dự trù bọc sau lưng các trận đánh đang diễn ra ngoài đường chính, cũng như những họng súng đang hăm hở dồn ra đó, chờ đợi những “chiến lợi phẩm” bất ngờ, mà may ra, những người di tản nhếch nhác kia còn chưa bị mất mát ở dọc đường.
Đọc tiếp »

HHiếu

dong_song

ở dòng sông có những chuyến tàu đi rồi trở về không
chẳng biết thuyền trưởng đã mang về những gì
thuyền ướt nhẹp
mưa

ở vệ hè có chiếc bàn dài chen giữa những chiếc ghế
chủ quán đã pha những ly cà phê tuyệt vời
những người khách thưởng thức xong
đã ra đi bỏ lại những chiếc ghế trống không
bóng hình
Đọc tiếp »

Hạc Thành Hoa

thao_cam_vien

Buổi trưa ở thảo cầm viên

1. buổi trưa ở thảo cầm viên thật yên tĩnh
có tiếng chim hót trên cao và tiếng quạ kêu dưới thấp

2. các loài thú ở đây sống thật binh yên
con nào cũng hiền lành đến tội nghiệp
chúng dửng dưng với tất cả những gì
xẩy ra xung quanh
chỉ có con cù lần còn biết lấy tay che mặt   Đọc tiếp »

Người Bến Nghé (ĐXT)

nguy_van_tha

Tháng tư nhìn lại ấy vậy mà đã 39 năm, một chế độ bức tử, một quân đội tan hàng, một miền Nam tan hoang. Hàng triệu gia đình lâm vào cảnh chồng sĩ quan ngụy, bố biệt kích ngụy, ông nội ngụy binh thời Pháp, gia đình bên vợ diện ngụy quân, bên chú ruột diện ngụy quyền…Cứ thế dây mơ rễ má chỉ vì diện ngụy mà người người điêu đứng, nhà nhà nát tan sau tháng tư đen.

Quy vào diện này diện nọ chưa đủ, người ta còn đầu độc trẻ thơ bằng những câu vè rẻ tiền ghi trong sách giáo khoa, thậm chí có câu,

Ngụy là gì em hay thắc mắc
Cô bảo rằng lũ giặc hại dân
Ngụy quyền với lại ngụy quân
Là phường bán nước buôn dân ấy mà!
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

nguyen_thanh_son
Thứ trưởng Bộ ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn

Vừa rồi một nhân vật mang hàm thứ trưởng Bộ ngoại giao lên tiếng trên báo Tuổi Trẻ chuyện tổ chức Lễ cầu siêu cho các chiến sĩ trận vong không phân biệt lính Việt Nam Cộng Hòa hay Bộ Đội trong việc bảo vệ 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trước quân xâm lăng Trung Quốc. Ngoài ra còn cầu siêu cho những người vượt biên chết trên biển được vị Thứ trưởng gọi là “nạn nhân chiến tranh”. Ý định đó thoạt nghe qua có vẻ nhân đạo, có vẻ công bằng và không kỳ thị chính trị. Nhưng theo tôi thì những người liều mạng rời bỏ tổ quốc không phải vì “hậu quả chiến tranh” mà vì quá sợ chế độ cai trị hà khắc, phân loại, khoanh vùng lý lịch, bao vây đời sống của họ, dồn họ vào chân tường để cuối cùng chỉ còn lối thoát là đại dương dù biết vượt biên là 9 phần chết 1 phần sống. Nguyên nhân đó không phải nằm trong 4 từ “nạn nhân chiến tranh” mà từ 2 ý thức hệ ngược chiều nhau trong bài thơ CON ĐỈA dưới đây…
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Đoạn ghi khi chiều bên cánh rừng Scibilia

rung_scibilia
Rừng Scibilia – Photo by PCH

…có khi ngồi
để nhớ nguôi ngoai…

(Nguyễn Trọng Khôi)

vệt mây hồng
như người nằm nghiêng
trên cánh rừng chiều
Scibilia. Hoàng ơi.[1]
như tên một người
đàn bà bây giờ
đã mất. người đàn bà
mặc chiếc áo choàng
màu nâu nhạt. như
người đạo Hồi những
năm tháng cuối cùng…
Đọc tiếp »

X

Posted: 14/04/2014 in Hồ Đình Nghiêm, Truyện Ngắn

Hồ Đình Nghiêm

thoi_trang

1. Chân dài: Ông ta khoảng ngoài năm mươi, tôi áng chừng vậy. Tôi chưa từng ngó ra lão giữa thanh thiên bạch nhật. Nghề của tôi chỉ tiếp xúc với hạng người tà đạo, bọn dạ hành lấp liếm chuyên đi săn đêm. Ban đêm nhà ngói cũng như nhà tranh. Hỏi nhau tới nhan sắc, tuổi tác, ngoại hình… là xem như chơi khó nhau. Làm sao trông rõ, xem mặt mà bắt hình dong?

Không biết tên. Nghe bọn đi cùng gọi tuỳ tiện: Anh Hai, khi thì Đại ca, có lúc ông Thầy. Thi thoảng nghe kêu Thủ trưởng, lắm bận lại Sếp. Những kẻ đến đây thông thường chúng mang biệt danh hoặc bí số gì đấy. Chúng dấu nhẹm tên tuổi, an toàn để ở nhà cho vợ con cất. Chùi mồm sạch sau khi ăn vụng, đă đành, lại thống nhất việc giữ kín hành tích thân phận. Mèo dấu cứt thì kín đáo cũng tầm cỡ ấy thôi. Biết chết liền!
Đọc tiếp »

Dzạ Lữ Kiều

nguoi_yeu_cua_linh

Khúc tình ảo

Chưa lần gặp … Mà tim ta cứ ngỡ
Duyên bao lần – Từ cái thuở cài trâm
Đã bao năm, lời thơ tình vẫn dệt
Cho ai kia…xao xuyến những đêm trăng

Áo trận, giày Saut…một thời bom đạn
Dấu ấn riêng mang – Màu áo hoa rừng
Cao nguyên hề ! Gió, bụi mù, đất đỏ …
Bước chân đi còn vang khúc – sa trường …
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

nu_sinh_va_hoa_phuong

Tháng tư về mang theo mùa hạ cũ
Cùng tiếng ve dạo khúc nhạc giao mùa
Cành phượng non vừa bừng lên sắc lửa
Chợt nao lòng nhớ từng cánh hoa xưa.

Tôi lạc bước trôi qua thời trai trẻ
Có một con đường không nhớ nổi tên
Dù ngày xưa mỗi ngày đi ngang đó
Em vô tình hay tôi lại cố quên.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Có những người / Nếu thêm được mười năm/ Sẽ trở thành thi sĩ / Nhưng cuộc sống không mỉm cười đến thế/ Đã chết sớm mười năm / Để lại những tuần trăng chưa đến dộ rằm

tuan_nguyen
Tuân Nguyễn (09/1933 – 04/1983)

Việc xảy đến với Tuân… thật đột ngột và bất ngờ. Nó cứ như tai họa từ đâu bỗng giáng xuống gia đình Vương Thúy Kiều vào năm Gia Tĩnh triều Minh… Trong một khoảng thời gian ngắn, tai họa đến với ba người bạn tôi: Tuân Nguyễn, Bùi Ngọc Tấn, Vũ Huy Cương.”

Hà Nhật tâm sự như trên, trong bài viết có tựa là: “Tuân Nguyễn, Kẻ Mộng Mơ.” Tôi không quen nhưng biết cả ba nhân vật này, cùng với những tai hoạ “đính kèm” trong cuộc đời (lao đao) của họ. Câu chuyện hôm nay xin (chỉ) đề cập đến ông Tuân Nguyễn, như một nén hương lòng – gửi người đã khuất!
Đọc tiếp »

Batrioldman

tre_tho_vn

Khi anh kéo vali chứa nửa triệu USD
Đi qua 36 phố phường
Cụ Rùa Hồ Gươm có nổi lên
Nhìn “Bút Kình Thiên” tư lự …?

Khi anh kéo vali chứa nửa triệu USD
để đến nhà ai đó …
một căn biệt thự lộng lẫy
có bảo vệ ngồi canh phía trước.
Căn nhà đó …
có gần tượng vua Lý Thái Tổ
không anh ?
Đọc tiếp »

Thơ bên biển

Posted: 13/04/2014 in Hà Thúc Sinh, Thơ

Hà Thúc Sinh

Sốt ở Cairns

swimmers-cairns

Ôi biển trưa hay biển chiều hôm
Cát lầy mây nóng nắng vàng thơm
Ðứng nghe sóng lặng lòng khô tạnh
Ðọng giữa tình nhau muối mặn nồng

Con đường cong bãi như thân thể
Ðời có nhau quên hết những ai
Ðôi ta cứ thế như tan dưới
Cơn sốt kinh niên nhiệt đới này
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm

phan_ba_thuy_duong-nguyen_van_bay
Phan Bá Thụy Dương – Tranh của Nguyển văn Bảy

Hai câu kệ của tổ sư Thường Chiếu đời nhà Lý, được nhà thơ Phan Bá Thụy Dương chuyển ý “ ngoài cõi trời bao la vô tận đó/ có nơi đâu chẳng thể gọi là nhà”. Cái khuynh khoái của người nghệ sĩ chất nhẹ trên đôi vai gánh tang bồng, thì thế sự chất chồng chung quanh nẻo sống chỉ là những cát bụi phù du. Bước đạt ngộ của kẻ làm văn nghệ hình như cũng tương đồng với thậm thâm vi diệu pháp của người tu chứng. Quẫy trên lưng cả một vũ trụ nghiệp chướng dầy đặt những hạnh phúc hay khổ đau, như quẫy nhẹ cả hư không trong lòng người đạt ngộ. Thơ Phan Bá Thụy Dương có cái gì nhè nhẹ, loáng thoáng lúc khinh bạt như hình dáng một người hàn sĩ vác thanh kiếm hồng, vửa du hành vửa ca tụng thanh thoát giữa rừng bạch tùng đầy mù sương và khí thiêng. Nhưng người khách tiêu dao kia, không chỉ một đường đi thẳng trầm lặng trong vũ trụ riêng mình. Hàn sĩ vác thanh khí gươm hồng, ngoãnh lại sau lưng cười nhẹ nhàng chia sẻ dưỡng trấp hậu thiên cùng người đồng điệu nhân gian. Cái ngoáy nhìn lại trong giây phút vô hư chính là trang trải nỗi niềm thanh thản bồ tát đạo, hình như chỉ để chia sẻ những tinh hoa và hạnh phúc thường hằng, còn ẩn hiện trong hàng vạn lớp thượng tầng sinh khí với vạn vật của ba ngàn thế giới quy tông.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

mountain_cloud

Chút mây trời cũng nghe bao la

Giở lại chồng thơ, thơ rất cũ, dừng lâu, rồi khép lại đôi mi. Bởi nhìn đâu cũng đường xa ngái! Anh biết em đi chẳng trở về…

Thơ của Thái Can hồi rất trẻ, trăm năm rồi đó, đã trăm năm! Người làm thơ chết, thơ không chết, thơ sống với đời, ai đó ngâm!
Đọc tiếp »

Tình em chia nửa

Posted: 13/04/2014 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao

The Poet-Egon_Schiele
The Poet – Egon Schiele

thời gian rồi sẽ qua đi
đời người rồi sẽ xa đi
chỉ còn Thơ, ở lại….

tôi chiều xuống ngồi chen cỏ cây
cỏ đẫm sau mưa xanh màu cỏ
cây rưới nắng chờ mơn cơn gió
đang chờ Thơ lãng mạn tháng năm
Đọc tiếp »

Lê Công Định

Mặc dù ‘Xã hội dân sự’ đang là cụm từ thời thượng tại Việt Nam, khái niệm này thường không được hiểu chính xác.

le_cong_dinh
Lê Công Định: ‘có ngộ nhận, nhầm lẫn
về đặc trưng các hội đoàn dân sự’

Việc chuyển ngữ trực tiếp từ tiếng Anh ‘civil society’ thành xã hội dân sự’ tuy có vẻ chuẩn xác về mặt ngôn ngữ, nhưng lại là nguyên nhân cơ bản đầu tiên gây nhầm lẫn, ngộ nhận, thậm chí đánh đồng các tổ chức và hội đoàn mang đặc trưng của những quan hệ dân sự – vốn chỉ là những thành tố trong một xã hội – với một xã hội dân sự.

Về ngữ nghĩa, danh từ ‘society’, như ‘civil society’ trong tiếng Anh hay ‘société’ trong tiếng Pháp ngoài nghĩa thông thường là ‘xã hội’, còn có nghĩa là ‘hội’ hay ‘hiệp hội’, thậm chí là công ty, như ‘société anonyme’ (công ty cổ phần) hay ‘société à responsabilité limitée’ (công ty trách nhiệm hữu hạn).
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Rối

đất nước đã tang thương
sao còn múa rối

roi_nuoc

những con rối nước ốm đói
bọn đầu têu mắc chứng phù thủng hàng ngày
há họng tuồn.tợp
đầy bụng đất

những con rối không cần diễn tập
tự kẻ giật dây quen thói ăn lề
không cần đi đâu xa trên dải đất này
toàn nước là nước
tung tóe tha hồ
những con rối thời đại đồng lõa bọn điều kinh
đường mát-xa nóng bỏng
mở cửa vập vồ máu me xối xả
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng
Mến Tặng: A/C Sanh, Lâm Cộng Hưởng, Thanh Vân, Thu Hường, Quế Thanh…
và cháu Tuấn Queensland
– Úc Châu

bird_songs

Tôi chiều hôm lạc bước
Gánh thơ đời thương đau
Nỗi buồn mang gởi trước
Nỗi sầu chuyên chở sau

Trong bình minh thế kỷ
(Hoàng hôn của tâm hồn)
“Hoa mùa xuân không thấy”
Chỉ đâm chồi bi thương
Đọc tiếp »

Phạm Lưu Vũ

chau_hoa_dao

Tết năm Nhâm Dần (1902), Tú Xương được tặng 1 chậu đào thế nở hoa rất đẹp. Suốt mấy ngày tết, Tú chẳng đi đâu, chỉ nằm nhà uống rượu thưởng hoa. Đêm mồng năm tết say rượu nằm ngủ, bỗng mơ thấy chậu đào tự bỏ ra khỏi cửa. Sáng dậy thấy mất chậu đào thật.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ
Tặng nhà văn Cung Tích Biền

di_tan_30_thang_4

I.
Đống xương đen pha xám
Giọt sữa mẹ khô rồi
Âm liếm hết xa xôi
Mùi nhân gian tê lưỡi
Kèn ma xanh rã rượi
Ruột gan xanh điêu linh
Âm liếm hết u minh
Rùng mình lời huyết dụ
Phải đâu tan với tụ
Giọt sữa mẹ thất thanh
Âm liếm hết đời tanh
Huyệt mù tê buốt óc
Phải đâu cơn gió thốc
Giọt sữa mẹ câm rồi
Người giết người đấy thôi
Mắt tre già trợn ngược
Phải đâu âm máu ướt
Giọt sữa mẹ cạn rồi
Oán thù vẫn chưa nguôi
Tiếng gào trong hộp sọ…
Đọc tiếp »

Sa mạc hồng

Posted: 12/04/2014 in Hà Duy Phương, Thơ

Hà Duy Phương
(với DN)

Lovers_in_beach

khi những ngón tay rã rời rủ nhau nằm ngoan trên mịn màng da em cát ấm
anh vẽ bình yên bằng ý nghĩ
những ý nghĩ lờn vờn trong cát lặng
bùng dậy nở hoa
em rực lên sa mạc
hồng mê nắng
Đọc tiếp »

vu_huu_dinh2
Nhà thơ Vũ Hữu Định (1942-1981)

Từ độ Nguyễn Bính bị “giam mình” bởi Trăm Hoa đua nở, để rồi phải chết trong cái tận cùng của sự đói khổ vào một đầu ngày xuân, nơi bè bạn. Cứ tưởng rằng, văn học sử Việt Nam không phải viết tiếp những cái bi thương đó. Nhưng đúng mười lăm năm sau (1981) thi sĩ Vũ Hữu Định ra đi, trong cái khốn cùng ấy, đã lặp lại y trang bóng hình Nguyễn Bính. Tuy không cùng một thế hệ, nhưng Nguyễn Bính và Vũ Hữu Định đều là hai thi sĩ đích thực nhất, lấy thơ, rượu và rong chơi bạn bè, giang hồ làm thú vui của cuộc đời. Nếu như Lỡ Bước Sang Ngang hay đến độ trùm cả lên tên gọi của Nguyễn Bính, thì Còn Một Chút Gì Để Nhớ đã làm nên tên tuổi nghệ sĩ Vũ Hữu Định. Tôi không có ý so sánh, nhưng quả thật, Nguyễn Bính và Vũ Hữu Định có những cá tính, thân phận khá trùng hợp nhau.
Đọc tiếp »

Phan Đắc Lữ

to_thi

Giải hồn Tô Thị

Hởi ơi ! nàng Tô Thị
Bế con về quê xưa

(Về Kinh Bắc — Hoàng Cầm)

Đường lên xứ Lạng mưa bay
Mưa giăng Ải Bắc những ngày cuối đông
núi liền núi – sông liền sông
Như A.Q đứng vời trông Chí Phèo .
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Gởi Nguyễn Trọng Khôi một mình lái xe đường trường
từ Boston lên Virginia viếng đám Ngô Vương Toại

nguyen_trong_khoi-dinh_cuong
Nguyễn Trọng Khôi
par dinhcuong
March 2013

Một mình lái đường trường
từ Boston lên Virginia viếng đám
bị kẹt xe ở Pennsylvania
lâu. rồi cũng đến được thăm
đám Ngô Vương Toại ở Braddock
funeral. vào giờ phút cuối
Đọc tiếp »

Trần Yên Hòa

ao_ba_ba

Tìm cho thấy liễu xanh xanh lả lơi, hay đi tìm dòng suối tóc trên vai, ghi trong khóe mắt u hoài hình bóng ai (Văn Phụng)

Thôn tôi ở có ba cái nghĩa địa. Cái nghĩa địa quê tôi được gọi là cái gò, như cái gò Đống Đa ở ngoài Hà Nội, đã chôn biết bao nhiêu quân nhà Thanh bị vua Quang Trung đánh bại. Ba cái nghĩa địa quê tôi, đó là cái gò ông Đốc, gò Chùa và gò Trai. Các tên này có từ đời cố hỉ nào, khi tôi sinh ra thì đã kêu cái tên đó rồi.

Gò thường là để chôn ngươì chết, nhưng người chết thì họa hoằn mới có, còn thường thì ba cái gò này, người dân trong làng thả bò ra ăn cỏ ở đây.
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm
Nhớ Trần Kiêu Bạt, hồn lãng tử vấn vương

lang_thang_3

Có phải đêm nay trời trở gió
Ngập hồn xơ xác lá vàng bay
Tỉ tê tiếng dế từ muôn thuở
Thổi giấc sầu theo những áng mây

Chén rượu qua đêm bỗng dột lòng
Đèn tàn quán nhỏ rộng thênh thang
Nghìn khuya rót chẳng đầy lưng rượu
Để tiễn lưng trời vó ngựa lăn
Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

cu_huy_ha_vu

Mình bắt đầu dao động khi viết, thường thì mình viết trước khi dư luận dấy lên. Nếu viết muộn hơn thì nhìn hai hay ba trường phái dư luận thì sẽ chẳng biết viết thế nào.

Đầu tiên mình định viết chuyện Cù Huy Hà Vũ béo tốt, được sung sướng sang Mỹ, đấu tranh cơ hội… nhưng thấy không ổn. Vì nói ông Vũ đi Mỹ thì bản thân mình cũng tếch mẹ sang Châu Âu. Khác gì nhau, có khác là ông Vũ còn chịu mấy năm tù. Chứ mình đã nhằm nhò gì đâu mà đã biến rồi.
Đọc tiếp »

Huy Uyên

thuong_phe_binh-2

Nỗi buồn trận mạc

Nước mắt rơi trên đôi nạng gỗ
súng đạn khuất chìm về đây cuối mùa
qua đi bốn mươi năm dài máu lửa
trận địa xưa chôn ký-ức xưa .

Vuốt mắt cho ai ở chiến trường
loang đen một trời giọt lệ
bóng tối mù tắt ngọn đèn
long lanh cổ-tích mộ bia còn lại .
Đọc tiếp »

Allen Ginsberg
Ngu Yên chuyển thơ

fruit_supermarket

Đêm nay tôi nghĩ gì về ông, Walt Whitman, tôi đi bộ rẽ theo con đường nhỏ dưới hàng cây trong cơn nhức đầu biết mình đang nhìn ngắm vầng trăng.

Trong lúc đói mệt lả, còn loay hoay với những ý niệm, tôi đi vào siêu thị bán trái cây đèn sáng, mơ màng nghĩ đến thư mục của ông!

Đây những trái đào, kia vùng mờ nhạt! Cả gia đình cùng đến chợ đêm! Lối đi đông nghẹt các ông chồng! Các bà vợ lựa lê tàu, các em bé vọc cà chua! — còn ông, thi sĩ Garcia Lorca, ông đang làm gì dưới khu dưa hấu?
Đọc tiếp »

Khuất Đẩu

hoa_dao_truoc_gio_dong

Bác tôi có bốn người con, đều là gái. Nói theo kiểu miền Bắc là vịt giời, nói theo xứ này là ngao. Toàn là những tiếng dè biểu, chê bai.

Chờ mãi mà chẳng có một thằng cu, nên bác trai cảm thấy cái chức trưởng họ của mình nó lỏng chỏng cứ như một tổng thống được chỉ định chứ không phải do dân bầu lên. Còn bác gái, cứ mỗi lần nghe bà mụ bảo:”ơ lại là con gái” thế là thở dài; lần sau dài hơn lần trước, và lần sau cùng thì khóc. Chẳng phải bác lo chồng cưới vợ bé để kiếm con trai, (có cho cũng không dám) mà vì như bác nói, làm đàn bà khổ lắm, vui vẻ gì mà sinh ra cả lũ!
Đọc tiếp »

Đặng Châu Long

desert_survival

Tôi câm lặng quấn chùm gai khổn hạnh bước dài trên sa mạc tháng tư nóng rát, cơn oi bức tách mất những hơi lạnh mát nồng nàn sót lại sau cùng để chỉ còn là một mênh mông cồn cát, thăm thẳm chói chan không còn thấy chân trời ngút ngàn xa xăm ảo mộng, mộng cũng không, chỉ chút hư vô trống hoác bên hố cát chực chờ hút vào đáy thẳm dưới bước chân đi

chỉ còn là một màu chói chang trước mặt sau lưng tứ phía, quanh tôi chỉ những bóng vật vờ đong đưa từng bước đi tới lui ngang dọc, phương hướng nào cho con người giữa mang mang sa mạc chói lóa hầm hập của rập rình ảo tưởng đời cuồng
Đọc tiếp »

Chu Nguyên Thảo

lang_thang_2

Mai tôi đi
góc phố có buồn?
chớm hạ nắng trưa oi ả?

Gặp thằng bạn xưa khổ quá
Làm sao cầm lòng dửng dưng

Mai tôi đi
Đất nước mông lung
Chốn nào
Bình yên trú ngụ
dấu chân
Vó ngựa giặc thù!
Đọc tiếp »