Ngô Nhân Dụng

tran_duc_thao
Triết gia Trần Đức Thảo (1917-1993)

Trong Ðèn Cù, nhà văn Trần Ðĩnh kể lại cuộc gặp gỡ giữa triết gia Trần Ðức Thảo và Lê Duẩn, tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam, chính Trần Ðức Thảo kể lại cho tác giả nghe. Trần Ðĩnh không nói chuyện xẩy ra vào năm nào, nhưng thời điểm chắc không quan trọng.

Một hôm Trần Ðức Thảo được thư ký của Lê Duẩn là Nguyễn Ðức Bình đến đón, bằng xe hơi, trong khi nhà triết học đang sống trong cảnh nghèo nàn, túng thiếu, bị cả bạn bè bỏ rơi vì đã tham dự nhóm Nhân Văn-Giai Phẩm, viết những điều ngược lại với chủ trương văn hóa của Ðảng. Trước khi về Việt Nam tham gia kháng chiến chống Pháp, Trần Ðức Thảo ở Pháp đã nổi tiếng trong giới triết học châu Âu. Ông được Phạm Văn Ðồng đến thăm, tại Paris ba lần, mời về “giúp nước.” Nhưng khi về chiến khu ở Việt Bắc, Hồ Chí Minh bảo ông: “Chú đã học ở nước ngoài nhiều rồi, bây giờ về học nhân dân.” Trần Ðức Thảo tham gia nhóm Nhân Văn, Giai Phẩm, báo Nhân Văn ra số 3 đăng các bài Nỗ lực phát triển tự do dân chủ của ông. Vì vậy trong các đợt chỉnh huấn Trần Ðức Thảo cùng với Nguyễn Mạnh Tường, Ðào Duy Anh, Trương Tửu, bị đưa ra cho giáo viên và sinh viên đấu tố, cấm không cho dạy ở tại các trường Sư Phạm và Tổng Hợp Hà Nội nữa.
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng
Phóng tác theo Chinh Phụ Ngâm Khúc

bia_chinh_phu_ngam_khuc

“Ngồi chải tóc “ bên thềm đêm trăng sáng
Hồn nâng cao hay hồn bay mông lung ?
Người con gái không ngờ làm chinh phụ
Chàng không ngờ vai khoác áo chinh nhân

Trôi về đâu Đông Nam buị cuốn ?
Dạt phương nao cô tịch Non Kỳ ?
Trăng vẽ mặt buồn xanh tử sĩ
Gió hoang vu hiu hắt Bến Phì
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Sông chiều

song-dinh_cuong
Sóng
sơn dầu trên giấy
dinhcuong

Un lên khói rạ bay sang sông chiều
( Trần Vạn Giã )

Sáng tinh mơ chim đã kêu
mấy câu lục bát trên link sao buồn

người từ đất cũ qua truông
ruộng khô. cày cuốc. nhìn suông đất trời

sáng nơi đây. dậy. tôi ngồi
lặng im. rừng thức. xanh ngời lá xanh
Đọc tiếp »

Cao Kim
Gửi Lữ Quỳnh

lu_quynh
Nhà văn Lữ Quỳnh

Có lẽ đó là một trong những chuyến đi khó quên của anh, vì nhiều lý do. Sinh nhật “cổ lai hy” của người bạn chí cốt năm xưa. Dự khai mac triển lãm của những người bạn thân,TTM. ĐC. Quay lại một nơi chốn thân quen, nhiều kỷ niệm của một thời tuổi trẻ, cả lúc bắt đầu già. Nhưng khó quên nhất là hình ảnh liêu xiêu của chính anh, một người cao lớn dềnh dàng đang loay hoay tìm chỗ dựa khi vừa rời chân khỏi chuyến xe tốc hành, chấm dứt cuộc hành trình hơn ba trăm cây số. Anh không được khỏe. Bấy giờ chúng tôi mới tìm ra lý do anh bị vấp, suýt ngã đến hai lần ở trạm dừng chân ăn trưa.Anh vừa bảo “mình mới bị vấp ở bậc thềm. Các bạn cẩn thận”, thì ngay sau đó, cả mớ tăm trên tay anh tung tóe khắp sàn nhà vì anh lại suýt té. Tưởng do anh vô ý bởi cặp mắt nhấp nhem sau chiếc kính cận. Không ngờ anh đã có chút vấn đề về sức khỏe. Xuống khỏi xe, anh choáng. Bạn anh dìu hai bên. Một người từng nhũn não. Một người đau cột sống. Cả hai đều nhỏ con hơn anh. Anh nói: Nghĩ cũng vui thiệt , Th. mà phải đỡ mình! Bạn giành xách giùm anh chiếc túi xách nhẹ chứa mấy bộ đồ, ít vật dụng cá nhân cho hai ngày gặp gỡ. Anh đến thẳng phòng tranh. Giờ khai mạc đã qua trước đó vài tiếng nhưng bạn bè vẫn còn tụ tập, cốt để chờ đón những người lên sau. Đến lúc đó, anh mới phát hiện chiếc điện thoại cầm tay của mình đã rơi tự lúc nào! Lòng anh hơi hoang mang. Mình đã tệ thế sao! Nhưng anh vẫn cố cười để bạn khỏi mất vui.
Đọc tiếp »

Nguyễn Phương Đình

Người đẹp Babylon

nguoi_dep_babylon

bí ẩn như đêm Ả Rập
từ thế giới thần tiên ma quái
em ra đời…như
người đẹp ba tư Sheherazade nghìn lẻ một đêm
sợi tơ vàng lóng lánh giăng mắc khắp trăng sao
tấm thảm hoa diễm lệ của đông phương huyền bí
em là số không. vô hạn. khoảng trống mông lung [1]
bóng hồng Babylon bao ngàn năm trước
em là hư vô, yêu ma hay tả đạo [2]
Đọc tiếp »

Trần Ngọc Hưởng

choi_tron_tim

Trốn tìm

Năm, mười, mười lăm, hai mươi…,
Ngày thơ hai đứa mình chơi trốn tìm,
Đừng he hé mắt nha em,
Nhắm nghiền lại hãy thốt lên năm mười

Thế là tội nghiệp em tôi,
Nhắm sao chẳng biết mà hồi mở ra
Tìm hoài quanh quẩn sân nhà,
Gốc rơm, bụi chuối,… chẳng ra dáng hình
Đọc tiếp »

Đỗ Duy Ngọc
(Đọc tập thơ Thơ tình viết trên bao thuốc lá của Trần Dzạ Lữ)

bia_tho_tinh_viet_tren_bao_thuoc_la

Trần Dzạ Lữ làm thơ đã lâu. Thơ anh xuất hiện các tạp chí ở miền Nam từ thập niên 60 của thế kỷ trước. Thơ anh hiền lành như con người anh. Trần Dzạ Lữ là nhà thơ lầm lũi và lận đận. Anh đã có ba tập thơ ra đời trong nhiều khốn khó. Đó là các tập: Hát dạo bên trời (NXB Trẻ. 1995), Gọi tình bên sông (NXB Trẻ. 1997) và mới đây nhất Thơ tình viết trên bao thuốc lá (NXB Hội Nhà Văn. 2014).

Trần Dzạ Lữ gốc Huế. Và là người mang đậm nét Huế từ giọng nói cho đến dáng đi. Khoan thai, chậm rãi và hiền từ. Và dĩ nhiên Huế đậm đặc trong cách nói năng.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

da_lat_mua

Một chút nhớ ngày xưa

là nhớ về Ðàlạt, một chiều mưa

cuộc sống bon chen, có thể, em quên
chiếc dù xanh – cơn mưa mùa Ðàlạt
miếng bánh xèo cắn giòn tan trong miệng
đường Hai Thương mưa bụi giăng giăng

em đừng nghĩ là tôi lãng mạn
lãng mạn gì đâu ! Chỉ nhớ vậy thôi…
ngày tháng sợ quên, lâu lâu nhắc lại
để thoáng bâng khuâng cho đỡ buồn đời
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

street_car

Chuyện gì vừa xảy ra,

khi đấy chuyến xe điện
đang băng ngang thành phố

damn!
every day i’m out there
sự dịch chuyển luôn làm mục ruỗng
tất thảy

thoắt cái chúng ta nằm trong quan tài
how!
mỗi người với độc bộ đồ
ăn ý nhất
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ
Tặng Võ Chân Cửu – Hồ Ngạc Ngữ – Lê Phiên Vươn

bien_quy_nhon

I.
Hồi đó…người mẹ của hồ ngạc ngữ đội nắng ốm và đen lầm bầm với sóng biển trên bãi cát trước hiên nhà. mái tôn thấp đôi kiếng cận của hồ ngạc ngữ cúi thấp xuống lầm lì. võ chân cửu cũng có đôi kiếng cận ngước lên như bài thơ quẩy đá qua đồng của hắn. lê phiên vươn ốm và trắng như cái truyện ngắn của hắn giang hai tay chạy ra biển. còn ta ngồi im ngó sững người mẹ của hồ ngạc ngữ từ từ bước vào nhà lầm bầm với nhành dương liễu đã héo. nắng cháy nắng chảy vắng im trên cao. đứng trưa cháy đứng trưa chảy rầm rì dưới chân lúp xúp gió và sóng. cát hát theo dấu chân. cát hát theo tuổi mười tám hai mươi của bốn thằng bạn ngẫu nhiên trời đất xui khiến gặp nhau ham mần thơ ham mần văn trốn học uống cà phê tắm biển nói tào lao xịt bộp chuyện văn chương chuyện chưởng kim dung chuyện phật chuyện ma ba hoa chích chòe. ta thương nhớ người mẹ của hồ ngạc ngữ nhất vì cái lầm bầm của bà là thứ ngôn ngữ rất riêng dạy cho ta biết cách lầm bầm nửa đêm với ma quỷ thánh thần để mần thơ tới sáng không biết mệt. đứa nào cũng ghiền mần thơ mần văn gửi báo đăng. được báo đăng thì sướng phát khùng thi sĩ văn sĩ quá bảnh các em ơi.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

red_wine-valerie_stephenson
Red Wine – Valerie Stephenson

Vang đỏ hay máu ?

đường cong
hay lưỡi dao ?
nhát cứa ngoạn mục
ứa ra tuyền vang đỏ ?
đầu mỗi điếu thuốc đang cháy dở
là đầu mỗi câu chuyện
bạn có thể tin là mỗi ngụ ngôn cũng được
không cũng không sao
vang đỏ hay máu ?
Đọc tiếp »

Về Huế

Posted: 29/08/2014 in Thơ, Trần Thị Cổ Tích

Trần Thị Cổ Tích

thieu_nu_hue_ao_tim_

bước rón rén kẻo giật mình trưa Huế
tôi trở về tìm trong-vắt-nụ-thời- gian
Hoàng thành xưa xốn xang màu rêu nhớ
sông Hương ngừng trôi sững một câu hò
Đọc tiếp »

Lưu Du
Phạm Thị Hoài dịch

chinese_bully

Nhiều người hẳn biết rằng một số khái niệm đặc sắc trong tiếng Trung rất khó dịch sang tiếng Anh, thí dụ đột kích thủ (突击手) [1], bất chiết đằng (不折腾) [2], tinh thần văn minh (精神文明), ban tử kiến thiết (班子建设) [3]… Ai dịch được huyết nhiễm đích phong thái (血染的风采) [4] thì tôi xin tặng ngay cờ luân lưu. Tố chất (素质) là một trong những từ như thế.
Đọc tiếp »

Hận Nam Quan

Posted: 28/08/2014 in Kha Tiệm Ly, Thơ

Kha Tiệm Ly

ai_nam_quan

Tổ quốc mất rồi núm ruột Hoàng Sa
Nay lại mất ngàn dặm vuông quan ải
Ai yêu nước mà lòng không tê tái
Bởi núi sông nầy là xương máu ông cha

Từ đao thù bầm nát mình hải đảo
Thì biển ta đã dậy sóng căm hờn
Nghe đất Lũng Nhai vang lời thề sắt máu
Nghe gươm mài rêm đá núi Lam Sơn
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Lại chuyện tầm phào thôi

con_cong_do-dinh_cuong
Con còng đỏ
sơn dầu trên giấy
dinhcuong

Trưa nắng đổ lửa mồ hôi chảy
làm nghệ thuật đâu mà dữ vậy
tại vì garage nắng chiếu chói chang
chín mươi độ. thôi vô nhà nghỉ

nhà mát rượi vì mở máy lạnh
mai mốt mùa đông máy sưởi thôi
như vậy quanh năm là máy chạy
lâu lắm rồi chưa thấy máy hư
Đọc tiếp »

Nguyễn Đăng Khánh

mai_thao-cao_linh
Mai Thảo (1927-1998)
ảnh Cao Lĩnh 88

Gia đình chúng tôi có mười bốn anh chị em, gồm năm anh em trai và chín chị em gái. Anh Mai Thảo là người thứ năm trong gia đình. Hai người chị và một người em gái mất sớm. Tới năm 1975, chúng tôi còn lại là mười một người. Tính theo anh em trai, anh là con trai thứ ba. Anh cả tôi là Nguyễn Đăng Thiện, anh kế là Nguyễn Đăng Viên rồi đến chị Tuyết là người chị gái đã mất vì bệnh thương hàn năm chị hai mươi tuổi. Tiếp đến là anh Mai Thảo. Sau đó là chị Mai, chị Oanh (đã mất), rồi đến tôi. Tiếp theo là Yến, Hồng (đã mất), Vân hiện còn ở Việt Nam, Loan và Thành. Thành là em trai út trong gia đình. Trên Thành là một em gái tên Phượng, mất lúc em mới một tuổi. Cha mẹ chúng tôi đều mất ở Việt Nam. Cha tôi qua đời năm 1977, mẹ tôi mất mười năm sau.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

crystal_city

Thơ ở crystal city

hát

xúm lại. đẩy bè câu ca
để cho bài hát mặn mà tâm giao
một mình. không hát được cao
mà xuống thấp đã nghe trào lệ tư

còn bên đời

tuổi chiều
không biết nằm đâu
ở trăng xế bóng
ở lầu ngưng xanh
ở khăn chéo áo đoạn đành
hay là ở một niềm thanh rất buồn
tuổi chiều
sùi sụt mưa tuôn
mơ chút nắng ấm
thôi mường tượng bay
tuổi chiều
ung. trái chín cây
rụngxuống rụng xuống
đất gầy. luống
khom
Đọc tiếp »

Nhà | Chia tay | Mộng

Posted: 28/08/2014 in Thái Dy, Thơ

Thái Dy

Nhà

thieu_nu_di_trong_dem

Hôm em hỏi số nhà, anh bối rối
sợ nói sai vì trí nhớ quá tồi
nhưng thật sự số nhà anh rắc rối
mấy năm rồi mà chẳng nhớ được thôi
và cũng sợ biết nhà em lại tới
nhỡ trời mưa lầy lội lối đi vào
bước vô nhà mà ngỡ lội xuống ao
sợ mái dột nơi em ngồi ướt áo
nếu em đến vào những ngày nắng ráo
nóng ngoài trời có gió thổi lên cao
nhà anh thấp ngọn gió nào vào được
sợ cái nóng sẽ làm áo em ướt
sợ ngại ngùng em chẳng nán được lâu
em ra về mà chẳng hứa lần sau
thăm nhà anh ẩn sâu trong xóm nhỏ
bức tường vôi qua nắng mưa loang lở
nhìn số nhà em ngỡ phép toán chia
Đọc tiếp »

Thiếu Khanh

bia_tam_thanh_le_bac

Tâm Thành Lễ Bạc” của Nguyễn Phúc Vĩnh Ba, một nhà thơ ở đất Thần Kinh, là một tác phẩm dạng samizdat – La thanh đường tàng bản.

Cuốn sách 128 trang, gồm 16 bài viết theo lối cổ văn, từ cáo (tức tuyên cáo, tương tự Bình Ngô đại cáo), phú, hịch, văn tế, đến văn bia. Theo mục lục:

  1. Nhất thống sơn hà đại cáo
  2. Văn tế Vua Hàm Nghi
  3. Hịch cứu tế lương dân bị lũ lụt
  4. Văn tế âm hồn thất thủ kinh đô
  5. Văn bia khu tưởng niệm nhà lao An Nam
  6. Văn bia Cố Cả Leopold M. Cadiere
  7. Văn tế Nam Phong chủ bút Phạm Tiên sinh
  8. Văn tế Thac Gougah & Liên Khàng
  9. Phú bạn Vong niên
  10. Văn tế nạn nhân vụ sập cầu Cân Thơ
  11. Tân Mão tân niên phú
  12. Văn tế khóc vợ (viết cho bạn)
  13. Văn tế Nguyễn Tri Phương
  14. Quý Tỵ tân niên phú
  15. Điếu văn bạn học: anh Trần văn Kháng
  16. Văn tế tử sĩ Hoàng Sa

Giá trong sách có thêm hai thể văn “chiếu” và “biểu” nữa là “đủ bộ”. Sự vắng mặt của hai thể văn này cũng dễ hiểu: tác giả chẳng phải một học sĩ Viện Hàn Lâm chuyện soạn chiếu thư cho vua, mà cũng không đang sống trong thời quân chủ để có dịp dâng biểu lên vua về một việc gì đó. Nói chung, đây là các thể loại văn học (genres of literature) cổ điển mà bây giờ hầu như tuyệt chủng, ngoài số di sản quý giá đang dần dần trở thành… hóa thạch. Hiện nay có lẽ còn không bao nhiêu người, ngoài các nhà nghiên cứu cổ văn, thích thưởng thức lối văn biền ngẫu nhiều nhạc điệu rất thú vị này, mà người sáng tác (thành công) thể văn này trong cả nước dễ chừng còn ít hơn nữa – chắc là không đủ đếm trên đầu ngón tay. Sự xuất hiện một tác phẩm loại này là một điều ngạc nhiên lý thú.
Đọc tiếp »

Sáng nay

Posted: 27/08/2014 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán

Luân Hoán
Chân dung tác giả
Tranh Đỗ Duy Ngọc

sáng dậy tản bộ gởi thư
đội cái mũ trắng mua từ Việt Nam
đầu tóc phơi phới nhẹ nhàng
mùi hương tổ quốc dần chan khắp mình
máu thong dong những sợi tình
buộc cơ thể với bóng hình quê hương
ngỡ đang qua các con đường
ngày xưa hí hửng đến trường hồn nhiên
mỗi góc phố cung cách riêng
nối nhau vây kín nỗi niềm xưa xa
thân mây động gió là là
đã về vừa chạm cổng nhà đang trông
nỗi nhớ, ồ ai đã trồng
bạc trắng nhúm bụi cạnh hông cửa chờ
đến rồi sao chưa chịu vô
thiếu cánh tay mở ngày nào của cha
bước đi nghe tiếng khóc òa
giật mình vừa tới hiên nhà hộp thư
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

nguyen_duy-huu_thinh
Nhà thơ Hữu Thỉnh – Chủ tịch Hội Nhà văn (phải) tặng hoa
chúc mừng nhà thơ Nguyễn Duy đoạt giải thưởng thơ năm 2010
của Viện Hàn Lâm Rumania (Ảnh của Nguyễn Trọng Tạo)

Chuyện tỉ tê đột xuất.

quả thực vậy
tới đời tôi rồi vẫn còn làm câu thơ đầy điển tích
ẩn dụ
phải đọc nhiều sách và đọc kĩ mới hiểu nổi
đấy các bạn đang làm chuyện vô bổ

còn thẩy câu chữ ra mà ngữ
nghĩa
của nó khiến bá tánh xây xẩm mặt
mày
liền hi sinh thân sống

hiện
chẳng giống hồi hai chú nguyễn duy & hữu thỉnh
đi b
Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

cong_an_dong_thap
Công an, An ninh bên ngoài phiên tòa xử nhà hoạt động dân sự
Bùi Thị Minh Hằng tại thị xã Cao Lãnh, Tỉnh Đồng Tháp hôm 26/8.
Citizen photo.

Hơn 200 năm trước Công Nguyên, Tần Thuỷ Hoàng đã dựng lên một triều đài độc tài lớn nhất Trung Hoa. Nỗi sợ hãi về hình ảnh uy nghi quyền lực như thượng đế của Tần Doanh Chính làm khiếp đảm cả thiên hạ Trung Hoa mênh mông. Bằng quyền lực tuyệt đối của mình, Tần Thuỷ Hoàng đã bắt dân chúng phải lập nên một dãy tường thành vạn lý, khiến bao người mất mạng vì đói rét, bệnh tật, kiệt sức khi xây thành. Thế nhưng toàn bộ Trung Hoa không có một sự phản kháng nào đáng kể.

Kinh Kha người nước Vệ, đã nhận trọng trách ám sát Tần Thuỷ Hoàng. Trong lúc Tần Thuỷ Hoàng đang ở đỉnh cao của quyền lực tối thương.

Kinh Kha khi qua sông Dịch Thuỷ để hướng về Hàm Dương thực hiện sứ mệnh tiêu diệt tên bạo chúa độc tài Để Kinh Kha có thể tiếp cận được Tần Thuỷ Hoàng những người thực hiên , giúp đỡ đã phải mất nhiều của cải, và cả tính mạng như Phàn Ô Kỳ, tự cắt đầu để Kinh Kha dâng vua Tần. Có dịp gặp để ra tay.

Kinh Kha ra tay không thành công, bị giết ở giữa cung điện Tần Vương.
Đọc tiếp »

Lúc em đi

Posted: 27/08/2014 in Lâm Hảo Khôi, Thơ

Lâm Hảo Khôi

thieu_phu_ngon_nen

Khuya em đi nhớ tắt dùm ngọn nến
Ta đâu cần ánh sáng nói chia tay
Tay khép cửa tay dài sâu cách biệt
Quẩn quanh đây khăn áo mỏng phơi bày
Đọc tiếp »

Cẩm Loan

thu_vang-dinh_cuong
Thu vàng
dinhcuong

Thu về tóc ướt mưa ngâu
Mưa rơi, ai vuốt tóc màu thời gian?
Trời thu trăng cũng mơ màng
Gió thu se lạnh lá vàng nhẹ bay
Người đi, cô lẻ chiều nay
Dưới làn sương, tuyết, heo may lạnh lùng
Tình xa, lối chẳng về chung!
Hắt hiu ngọn bấc nghìn trùng nhớ nhau.
Trăm năm tình đó! Về đâu?
Có nhau một thuở bạc đầu quên không?…
Đọc tiếp »

Nguyễn Lệ Uyên
Tưởng niệm 4 năm ngày nhà văn Thảo Trường qua đời

thao_truong
Nhà văn Thảo Trường (1936-2010)

“Chiến tranh hả?
Chiến tranh là cái c. chó gì”.
(Thảo Trường)

Thảo Trường vĩnh biệt chúng ta ở tuổi 74 với 14 tác phẩm xuất bản tại Việt Nam và 8 ở Hoa Kỳ. Không phải với số lượng tác phẩm như vậy, hay việc ông bị tù đày 17 năm (không có bản án), từ Nam ra Bắc khiến tên tuổi Thảo Trường nổi tiếng trên văn đàn, mà hơn hết, ngay từ những tác phẩm đầu tay và cách ông chọn lựa thái độ và trách nhiệm của người cầm bút trước cuộc chiến tranh tương tàn đã làm cho những người trong và ngoài cuộc chú ý rồi.

Khởi đầu là những truyện ngắn đầu tay đăng trên tạp chí Sáng Tạo (Hương Gió Lướt Đi, Làm Quen…) đầu thập niên 60, sau đó tiếp tục là tập truyện Thử Lửa, nhưng phải đến Người Đàn Bà Mang Thai Trên Kinh Đồng Tháp, Cánh Đồng Đã Mất, Chạy Trốn… thì cái tên Thảo Trường mới khẳng định được vị trí của ông trên văn đàn miền Nam, nhưng đồng thời cũng gây nhiều dư luận đa chiều.
Đọc tiếp »

Theo em về Huế

Posted: 26/08/2014 in Thơ, Đỗ Xuân Tê

Đỗ Xuân Tê
Nhân xem tranh Đinh Cường

theo_em_ve_hue-dinh_cuong
Theo em về Huế
dinhcuong

Một buổi chiều mưa giăng
Huế như chìm sâu trong cõi nhớ
có một chàng khách lạ
vừa ở Nam Hà về

Xuống ga Huế
lục túi
chỉ đủ cho một tô bún bò
O bán bún rong
thông cảm không lấy tiền
biết người ăn vừa về từ cõi chết

Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

thieu_nu_ao_dai_den

Chưa gặp em mà trong chiêm bao

Chưa gặp em tôi đã nghĩ rằng (*) trước sau gì cũng có lần thăm để nhìn tận mặt người thương nhớ để quý yêu hoài một cố nhân!

Chưa gặp em mà trong chiêm bao thấy mùa Xuân nở đỏ hoa đào thấy ai bước nhẹ trên hoa rụng ngước mặt nhìn hoa má đỏ au!
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

nguyen_thi_khanh_minh-bang_huu-2014
Đinh Cường, Lữ Quỳnh, Nguyễn Thị Khanh Minh và Thành Tôn

Một buổi sáng tháng 7 của mùa hè này, tôi được gặp gỡ ba người anh trong cõi văn chương.

Một đến từ Virgina, nơi quanh năm rét mướt, nên hơi cọ đầy lửa, lửa xanh khơi từ trái tim phết lên tranh sắc mầu của hy vọng, hoạ sĩ Đinh Cường.

Một đến từ miền bắc Calif. miền đất nở ra một thung lũng hoa vàng thơ mộng, nên thi sĩ đi trong thời gian của mình những bước thao thức của giấc mơ, người thơ Lữ Quỳnh.

Một, ở ngay đây, lần đầu tôi được diện kiến dù từ lâu đã văn kỳ thanh, nhà thơ Thành Tôn, nhớ nhất câu thơ của anh, buổi sáng soi gương và đội mũ/ lòng đã hồ nghi khuôn mặt quen. Đôi khi soi gương tôi cũng có cái nhìn ngờ ngợ mình như thế.
Đọc tiếp »

Treo

Posted: 26/08/2014 in Âu Thị Phục An, Thơ

Âu Thị Phục An

thieu_nu_ngu_tren_may

một lần nữa
những cái miệng ngoác to
bởi những nụ cười
dù là một tự do treo
cũng mừng điếng

hai ngón tay giơ lên
chiến thắng chiến thắng
tự do chóng mặt
dù biết chỉ
như những con cờ đen trắng
Đọc tiếp »

Sử Mặc

chinese_expansionism

Khảo bèn lung mạch

dưới đất đâu có rồng nằm
mà sao lũ chệt cứ hăm he đào
[mả bố] nị rất tào lao
ba hồi chiết tự
[bối hồn] vzò vziên
lắm khi bụt ở rất hiền
đi với giấy cũng lụm tiền
như ma

12 tháng 8 – 2014
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Đọc lại nhật ký của Mai Thảo
nhớ sao chiều mưa núi lất phất …

mai_thao-dinh_cuong
Chân dung Mai Thảo
sơn dầu dinhcuong

Như vậy chỉ hơn một tháng nữa
là 30 tháng tư 75 sao . Mai Thảo
ghi ngày 13.3. 75: Dùng danh từ
của Phan Nhật Nam, mùa nắng này
có đủ bằng chứng một mùa hè đỏ
lửa nữa, sau Quảng Trị, Bình Long
đỏ lửa… Pleiku. Đêm sương và mưa
phùn đi tìm cà-phê với Du Tử Lê,
Kim Tuấn, đèo An Khê. Phía tả là
quê nhà Võ Phiến, Kontum. Cây
thấp, đường nhỏ, những quán hàng
hắt hiu tịch lặng, phi trường đầy đặc
vết đạn và bức sơn dầu vẽ dở của
Kinh Dương Vương. Con đường liên
tỉnh sợi chỉ giữa bạt ngàn và hoang
dậm rừng, chiếc jeep mở hết tốc lực,
ngụm scotch chia uống với Đinh Cường
trong mưa núi lất phất. Những tử thi
cụt đầu của cây, những nổ tung lăn lóc
của đá Chu Pao …

Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

qua_den-vuong_ngoc_minh

Quê bên kia. Em ở đâu?

bước qua cửa
trưa nay tôi nhủ “thôi!” lập tức cảm tưởng
các tường thành kiên cố
bao lâu nay vây lấy đầu bị phá thủng hết

lòng khấp khởi
nói thành tiếng “hãy tìm ý gì đấy
mới
tình ra sao ra!”
Đọc tiếp »

Trần Đình Sơn Cước

lu_quynh_va_bang_huu
Từ trái: Trần Đình Sơn Cước, Lữ Quỳnh, Trần Doãn Nho, Hoàng Ngọc Biên

Nếu ” một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy”, thì tôi phải đổi cách xưng hô với nhà văn Lữ Quỳnh bằng Thầy và em. Trong phần giới thiệu tiểu sử của ông đã ghi “… học sinh Quốc Học, Huế năm 1959-1961. Dạy học trường Bán Công Vinh Lộc 1962-1963…”. Như vậy, sau khi vừa rời khỏi bậc trung học, ông chỉ làm nghề gõ đầu trẻ vỏn vẹn một niên khóa tại quê nhà, rồi sau đó ông theo nghiệp binh mãi cho đến ngày tàn cuộc chiến. Tôi là lứa học trò thuộc niên khóa duy nhất đó. Những bạn học cùng lớp với tôi thuở ấy như Lam, Hòe, Son, Trứ… thường chỉ biết gọi ông là thầy Ngô (tên thật), mà không biết ông có viết văn với bút hiệu Lữ Quỳnh. Thầy dạy môn quốc văn lớp đệ lục với bài bình giảng ” Tâm sự chiếc giường hư” của Xuân Diệu rất hay và truyện “Anh phải sống” của Khái Hưng thật cảm động… . Riêng tôi, không hiểu do cơ duyên nào, không gọi ông bằng thầy mà lại được thân thiết gọi ông là anh Quỳnh.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

dang_me

I.
Những ngày ở đây nắng đổ lửa
Những câu chuyện rịn mướt mồ hôi bò về quá khứ
Người mẹ già ngồi cúi đầu nghe đất hát
Người mẹ già gầy hơn và sầu bi hơn sử lịch
Giọng nói hanh hao như ngọn gió đứng trưa
Ở đây máu và bùn đen đẹp hơn bất cứ nơi nào
Ở đây mỗi buổi sáng bầy chim đến hót chào nắng lên
Ở đây nỗi nhớ bám chặt như rễ tre đâm sâu vào đất
Ở đây cơn đau âm ỉ theo mùa màng
Những con chữ hắt hiu chân dung người khuất mặt
Những câu thơ tròn xoe chớp mắt lũy tre già
Đọc tiếp »

Huy Uyên

chieu_da_lat-dinh_cuong
Chiều Đà Lạt
dinhcuong

Gởi lại cho em Đà lạt

Kỷ niệm đầy những luống cải vàng trên đồi
buổi sáng sương phả lạnh
quặn thắt nhớ người
quay về những vườn hoa xưa chiều thăm thẳm.

Bên hồ lặng im và gió
những con đường thay tên
tình em và nỗi nhớ
bên kia phía đồi thông buồn.
Đọc tiếp »

Lê Phước Dạ Đăng

duong_o_ga

khúc khủy lót đầy trớ trêu
ổ gà ổ ngang ổ chó ổ voi…
quanh co lội truông lội rào lội suối
vướng tre gai đầy rẫy bụi trâm bầu
đụng gò mối sụp sình lầy
nhỏ to đoạn tưởng chừng thênh thang ta thẳng bước..thiên đàng
khóm đại phù dung rải rác điểm trang
chập chùng chập chùng vô vàn anh túc  Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

speak_hear_see_no_evil

Hẳn các bạn nghe nhiều câu này từ bạn mình, người quen, thậm chí là gia đình mình nói ra. Nhiều khi bạn muốn làm rõ cho họ chính trị là gì, là những giá xăng, chất lượng y tế, là tham nhũng, gía điện nước…và cuối cùng thì bạn bất lực.

Bạn chưa hiểu cái mà họ nghĩ chính trị là gì, từ chính trị mà họ nói là một cụm từ chỉ cái không mang cái lợi ích đến ngay với họ. Đó mới là cái nghĩa họ hiểu về chính trị.

Vì họ hiểu từ chính trị là phải mang lại cái gì đó ngay lập tức, nên tuy họ nói không quan tâm đến chính trị mặt khác có cơ hội nào đó tiếp xúc với vấn đề chính trị sẽ biết bản chất họ ngay. Cứ thử cán bộ cấp cao nào đến thăm cơ quan, phường khối họ ở. Họ sẵn sàng chen để làm sao bắt tay được một cái, chụp ảnh được một cái. Họ làm thế vì chả bị thiệt gì, có khi là còn được oai với người khác. Họ không quan tâm đến chính trị, nhưng một cán bộ cấp cao nào mà họ có cơ hội làm quen, kết thân thì họ chả bỏ lỡ cơ hội.
Đọc tiếp »

Đỗ Duy Ngọc

untitled

Nửa đêm không ngủ ta mồi thuốc
Que diêm sáng lửa rọi mặt cười
Qua gương cứ tưởng là ảo ảnh
Hai mắt mở trừng như trêu ngươi

Khói thuốc không tan trôi lơ lửng
Thằn lằn nhớ bạn cất tiếng kêu
Ta nhịp không đều tim tưng tửng
Nghĩ tới một người, thêm liêu xiêu
Đọc tiếp »

Trần Ngọc Hưởng

do_thi_hoa

Làng đô thị hóa

Làng xưa hóa phố mới rồi,
Đi qua dự án bao người trắng tay
Nhà xưa thành lộ nhựa này,
Vườn xưa thành dãy nhà xây… tần vần

Chuối dừa hết chốn dung thân
Làng quê đã biến mất dần nơi nơi.
Trăng xưa đã trả lại trời,
Còn đây ánh điện chói ngời vô tâm
Đọc tiếp »

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

ganh+lua-alain_fontena
Gánh Lúa – Alain Fontena

- Chị Hai à, đằng nào thì bọn em đã trưởng thành rồi. Thằng Út học hết năm nầy sẽ thi lấy bằng tú tài toàn phần. Em và thằng Lân đã có công ăn việc làm vững vàng. Còn cháu Đạt đã mười một tuổi. Chúng em mong chị nghĩ đến việc lập gia đình để đỡ phần cô quạnh.

Lân tiếp theo lời Lực :

- Chị đã dành hết quãng đời thanh xuân thay cha mẹ nuôi bọn em ăn học nên người. Nếu chị chịu bước thêm bước nữa bọn em hứa sẽ lãnh phần nuôi dưỡng cháu Đạt ăn học thành tài.

Lưỡng, cậu em út cũng vội vã cất tiếng góp lời cùng hai anh :

- Chị hai ơi, em đã sắp đặt kế hoạch để hoàn thành ước nguyện của em. Anh Lực là một giáo sư dạy đệ nhị cấp, anh Lân là kỹ sư cơ khí và nhất định tương lai của em sẽ là một phi công. Chị yên chí đi, gia đình mình  không còn sợ thua kém ai nữa đâu.
Đọc tiếp »