Phạm Chí Dũng

nguyen_dan_que-tu_nhan_luong_tam
Vợ chồng bác sĩ Nguyễn Đan Quế và các thành viên Hội
Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam: Hòa thượng Thích Không Tánh,
chị Dương Thị Tân, nhà báo Phạm Chí Dũng.

Buổi thăm người được đề cử giải Nobel hòa bình không ngờ lại hiện ra một tinh thần khoan hòa không kém: Khoan dung, Yêu thương, Cảm thông.

Nguyễn Đan Quế – vị bác sĩ lội ngược dòng đến bệnh viện Chợ Rẫy vào ngày 30/4/1975 thay cho câu chuyện lên máy bay di tản, là người nêu ra tinh thần trên. Ông thực sự bức xúc về câu hỏi vì sao đã mấy chục năm trôi qua, những tù nhân lương tâm như Đoàn Viết Hoạt, Nguyễn Chí Thiện, Trần Khải Thanh Thủy… vẫn bị một số dư luận người Việt ở hải ngoại dành cho cái nhìn không mấy thiện cảm. Cũng từ nhiều năm qua, những săm soivà nghi vấn về động cơ, xét lại về nhân thân, thậm chí quy kết về “người của cộng sản” vẫn còn dai dẳng.
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo

sen_tren_song

Nước chưa tràn

Ngập ngừng giọt nước chưa rơi
cuộc vui gió cát bở hơi nhà thiền
tiêu dao về khắp trăm miền
bỏ y bát lại bên triền núi xưa.

 

Chuốc chén càn khôn

Rủ rê chén tạc chén thù
đã say khước tự ngàn thu đến giờ
quần sinh thích chí reo hò
xem ra chưa hết nửa vò càn khôn.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Chiều nắng nhẹ

chieu_da_lat-dinh_cuong
Chiều Đà Lạt
sơn dầu trên canvas 30 x 40 in
dinhcuong

Chiều nắng rất nhẹ như trên B’lao
đi lên con dốc thấp. xác hoa đào
trắng bay nhẹ quá qua thung lũng
một màu xanh non cỏ mướt sao

nơi ấy mới đây là bãi tuyết
trắng phau trẻ nhỏ trợt đùa chơi
nơi ấy cả rừng cây khô hứng chịu
bao nhiêu cơn gió suốt mùa đông
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

dien_thai_hoa

Bốn chữ trên nhằm nói tới một sự mất mát. Trao tiền cho đứa bất lương để hắn lặn sâu quỵt nợ, khi rõ chuyện khổ chủ chỉ biết dậm cẳng kêu trời: Rứa thì coi như tao lỡ đưa con vô nội rồi!

Nội đây có thể là Đại Nội. Đưa con vô có thể là để tiến cử cho con có được cái job an nhàn khi hầu hạ đấng bề trên, vua chúa hoàng tộc. Con có thể là gái, cung tần mỹ nữ. Con có thể là trai, cắt của quý đặng làm thái giám. Có thể, vì mình chẳng rành rẽ, chỉ đoán chừng khi có bạn ở phương xa mang bốn chữ ấy ra cật vấn: Vì sao lại đưa con vô nội? Nó có trở ra lại không?
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

cao_xuan_huy-vo_dinh
Nhà văn Cao Xuân Huy (1947-2010)
Tranh Võ Đình

Chuyện thường

nhớ Cao Xuân Huy

hôm qua thấy bạn về cười
cụng ly một cái hỏi đời ra răng?
thì đời vẫn sống nhăn răng
từ bạn đi mất nhì nhằng tới lui
buồn. thì cứ nhe răng cười
mà vui cũng đã lệ rơi trùng trùng

tháng ba mười bốn
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm
Bay giữa lá vàng ngày về cố xứ…

evening_sun

Chợt thấy trời mênh mông
Hồn vàng bay thấp thoáng
Buổi tà dương ven sông
Hơi trầm dâng lãng đãng

Ta qua vùng cát trắng
Buồn đâu đến ngập ngừng
Tiếng chuông chiều rúc gió
Thổi cho lòng bâng khuâng
Đọc tiếp »

Svetlana Alexievich
Phạm Thị Hoài dịch

co_do

Tôi đã mất nhiều bạn bè người Nga. Tôi không thể chịu nổi sự phấn khích trong mắt họ khi nhắc tới vụ “gia nhập” hay “sáp nhập”, hay bọn Ukraine “sắp đói nhăn răng, rồi sẽ tự ngửa tay xin hợp nhất với Nga cho mà xem”. Ở Moskva, người ta đắc chí thuê thợ Ukraine làm những công việc hạ đẳng nhất. Một phong trào yêu nước rầm rộ bùng phát.

Không nhà hàng nào còn sâm-panh Krym nữa, tất cả đã dốc cạn để ăn mừng chiến thắng. Chỗ nào cũng thấy nói rằng không gánh vác sứ mệnh đặc tuyển do Chúa, không bá đạo thì chúng ta không còn là dân tộc Nga. Trai tráng chen nhau đến các ủy ban tuyển quân xin tự nguyện nhập ngũ, để cho “bè lũ Bandera”[1] phen này biết tay.
Đọc tiếp »

Trần Phù Thế
*gởi các bạn HD .

th_hoang_dieu

cái hồi học đệ nhất niên
bảy năm hoàngdiệu bút nghiên vui buồn

chia tay một buổi tan trường
chân đi lòng vẫn vấn vương cái tình
cái tình một thuở học sinh
bảy năm hoàngdiệu bóng hình trong tim
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

street_corner_poet-todd_peterson
Street corner poet – Todd Peterson

thỏa đáng yêu cầu, chúa vòi vĩnh
mang bệnh làm hoanh ưa giựt le
tôi gọi cho nàng A ly rau má
nàng B mặc quần bò
ly sinh tố mít
nường C chảnh diện xường xám
ly sâm bổ lường
nàng Dê ngực khủng ly nước dừa tươi
nàng Đê có hạt nốt ruồi đen ấn tượng
ly sương sa hạt lựu
cô E cười, bẹo hình bẹo dạng:
mày hỏi thử có hột é hột le?
Đọc tiếp »

Khuất Đẩu

phao_binh_vnch

Họ chưa là gì của nhau. Anh, vẫn gọi nàng bằng cô và xưng tôi. Cô, tuy gọi bằng anh nhưng cũng không xưng em. Cứ như hai kẻ xa lạ mới gặp nhau lần đầu.

Nhưng họ đã quen biết nhau khá lâu.

Anh là sĩ quan pháo binh, trông coi hai khẩu pháo 155 ly đóng tại sân vận động quận lỵ, sát cạnh trường của cô.
Đọc tiếp »

Đặng Châu Long

song_rac

một ngày bình thường bước ra
bên giòng kinh Tẻ
lặng lẽ nhìn phố xá
nhà ổ chuột cùng biệt thự lô nhô
những chiếc xe cam xoài mận nho cóc ổi
uể oải gập ghềnh lặn lội nắng mưa  Đọc tiếp »

Hoàng Nhất Phương

phung_cung
Nhà văn Phùng Cung (1928-1998)

“Thời tiết gì mà lạ vậy, trời đã vào thu mà đêm còn oi bức như nung, như thiêu. Thời tiết lạc hậu! Đêm lạc hậu! Hay đây là điềm thiên thời ra tay ủng hộ để cái nóng nấn ná đòi đốt cháy giai đoạn? Mở mắt to hơn nhìn thấy cái lợi lớn thì nóng thế này chứ nóng nữa, nónghơn cả giữa mùa hè cũng khắc phục được hết. Trong số nhà 135 Mai Hắc Đế gồm bảy hộ – trong đó có gia đình tôi – thì sáu hộ có trẻ con ốm. Gia đình tôi chiếm một phòng trên gác, cả thẩy bốn nhân khẩu: hai vợ chồng tôi và hai thằng cháu nhỏ. Với mười hai mét vuông, so với sáu hộ khác còn xênh xang hơn nhiều – ‘Ăn hết nhiều ở hết bao nhiêu!’ Câu đầu lưỡi được các cụ ta ngày xưa tổng kết đã, đang và sẽ còn giá trị!”[1]
Đọc tiếp »

Đặng Kim Côn

thuyen_tren_song

Thị ngạn

Lạc nhau trong mộng bao giờ
Bóng con sóng ảo xô bờ quắt quay
Bên kia mòn mõi bên này
Mong đâu thị ngạn giữa say tỉnh người.
Đọc tiếp »

Trần Ngọc Hưởng

Biển dâu kiếp người

vien_linh
Nhà thơ Viên Linh
Tên : Nguyễn Nam
Sanh năm !938

Tác phẩm chính:
- Hóa Thân – 1966
- Thủy Mộ Quan – 1982
- Nhiều truyện và tiểu thuyết

Biển Đông xưa buổi điêu tàn,
Hóa thân chưa thủy mộ quan đâu thời?
Gọi hồn chuông nguyện trùng khơi,
Mang mang mây nước một trời bể dâu

Nổi trôi mệnh nước vây sầu,
Mệnh người cánh cửa đêm thâu mịt mờ.
Gươm đàn mấy chặng đường thơ,
Thanh xuân ngờm ngợp sông hồ mộng xưa.
Đọc tiếp »

Trường Sa

thieu_nu_hoa_hong

Thơ: Cung Trầm Tưởng; Nhạc: Trường Sa; Tiếng hát: Minh Châu



Bản ký âm PDF

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.

Nguyễn An Bình

tram_nam_hoa_doi_van_no

“Cuộc sống như sông, như biển. Trên mặt là ầm ào sóng gió nhưng lặn sâu xuống dưới là một dòng chảy rất êm, rất ấm, rất miên man. Ấy chính là lòng người”. Tôi rất đồng tình với nhà báo Hàng Chức Nguyên trong một cuộc trò chuyện về những bông hoa của đời, những câu chuyện thật đẹp trong đời sống chúng ta khi những cái ác đâu đó còn lấn át điều thiện. Nói như nhà sử học Nguyễn Khắc Thuần:”Xã hội có tốt xấu, cao thượng-thấp hèn…nhưng ta hãy nhìn vào cái đẹp để sống tốt hơn, vui hơn, thoải mái hơn. Có vậy ta làm cho người khác cũng tốt, cũng vui, cũng thoải mái và cứ thế nhân ra”. Một câu chuyện đăng trên báo Tuổi Trẻ cách đây không lâu làm cho tôi vương vấn mãi, một câu chuyện mà tình yêu vượt qua cái chết, sự bất hạnh và hạnh phúc sẽ nẩy mầm, sinh sôi từ trong mất mát ấy.
Đọc tiếp »

Chiều Tây Ninh

Posted: 21/04/2014 in Phan Minh Châu, Thơ

Phan Minh Châu

tay_ninh-cau_quan

Chiều Tây Ninh thả hồn theo biên giới
Cơn mưa non nhè nhẹ trải qua lòng
Tôi ngồi đây giữa bốn bề hiu quạnh
Nghe lòng mình thổn thức với non sông
Đọc tiếp »

Mặc Giao

nguyen_van_thieu
Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu kinh lý

Lý do mất miền Nam vào tay cộng sản đến bây giờ vẫn còn được tranh cãi, dù ai cũng thấy nguyên nhân chính là việc Hoa Kỳ bỏ rơi miền Nam VN. “Tiền đồn chống cộng” này không còn cần thiết nữa, sau khi Mỹ biết Trung Cộng vào thời gian đó không có ý định và chưa đủ khả năng nhuộm đỏ vùng Đông Nam Á. Những sửa soạn cho việc Mỹ rút khỏi VN đã được thực hiện với chương tình Việt Nam Hóa chiến tranh. Đến năm 1972, sau khi Cố vấn An ninh Kissinger và TT Nixon sang Tàu nói chuyện với Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai thì ván bài đã được lật ngửa. Không đầy một năm sau, ngày 27-1-1973, Hiệp Định Paris chấm dứt chiến tranh VN được ký kết, với phần thua thiệt về phiá Nam VN, phần thắng lợi bất ngờ về phiá Bắc Việt, và Hoa Kỳ được “rút lui trong danh dự”.
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng
Kỷ niệm mùa tháng tư – 2014

cay_tram_tu

Hôm qua vừa mới đi trên tuyết
Nghe nỗi buồn vương sợi vấn vương
Hôm qua vừa thấy người không biết
Tay bốn mùa nhặt gió nhớ thương

Hôm qua là của ngày xưa cũ
Ta áo không màu không bỏ không
Ngày vẫn thênh thang hồn vẫn trống
Về đâu ,đâu biết rất mênh mông ?
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

linh_vnch_5

Năn nỉ lòng quên dẫu một lần

Không bảo lòng quên chỉ một lần
Bảo lòng đừng nhớ chuyện muôn năm
Bồ Tùng Linh chọn nơi đồng vắng
Dựng trại mà quên chuyện thế gian!

Mình phải quên đi đồn ải cũ
Quên điều nhật lệnh mỗi ban mai
Quên thằng Phê chết làng Văn Giáo
Quên cả thằng Sang cụt cánh tay…
Đọc tiếp »

Lê Hoài Lương

raking_leaves

1.
Tôi lơ mơ thức trong tiếng chổi loẹt quẹt. Chắc là Tâm đang quét lá rụng ngoài vườn. Khu vườn ở phố rộng đến năm trăm mét vuông, rợp bóng cây, thiết kế hồ cá non bộ, lối đi, cây xanh, hoa lá, vốn là không gian đẹp một quán cà phê. Cái quán công sức và tiền bạc vợ chồng tôi đã chết tức tưởi vì mùi nước thải một công ty chế biến thủy hải sản xuất khẩu, công ty năm nào cũng bị cả chồng đơn kiện của dân quanh vùng vì mùi thối, vì nước thải xả trực tiếp ra dòng suối chính của núi Cấn, dòng suối chảy quanh nhà tôi trước khi đổ vào hồ nuôi tôm rộng ngót trăm héc- ta.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân
Tặng Thu, Nguyệt, Lành, Út, Nhu, Tiếng

thieu_nu_ao_ba_ba

Đêm giắt tóc em lên bờ vai sông
sũng ướt hồn bến bãi
sóng sánh dòng thương chảy bạc bờ trăng
lấp lánh câu hò trầm uất
huyền thoại cổ thi nhiễu xuống nhân sinh.
Đọc tiếp »

Trần Mộng Lâm

boiling_frog

Năm 1996, Daniel Quinn viết cuốn sách có tên là Truyện của B (The Story of B) nói về lịch sử nhân loại trong đó ông dành riêng một chương để viết về con ếch, với những dòng như sau: 

Nếu ta bỏ một con ếch vào một nồi nước sôi, thì con ếch sẽ dẫy dụa và nhẩy ngay ra khỏi nồi nước. Nhưng nếu ta bỏ ếch vào nồi nước lạnh, để ếch nằm trong đó, rồi từ từ nâng nhiệt độ lên, thì ếch ngồi trong đó thoải mái cho đến khi bị luộc chín lúc nào không biết.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Và hết một chiều thứ sáu

gabriel_garcia_marquez
Trang đầu The New York Times
Friday, April 18, 2014

Tôi biết vì sao bé Jenna
chỉ đọc thơ ở Saxbys Coffee
lần thứ hai trở lại
vẫn chiếc bàn đó. chiếc ghế đó
cháu còn nhớ cánh cửa đi ngả sau
khu University Mall đang sửa lại
Đọc tiếp »

Thu Thủy

dalat_suong_hong-dinh_cuong
Đà Lạt sương hồng
Đinh Cường

Thơ: H. Mân; Nhạc: Thu Thủy; Tác giả trình bày



Bản ký âm PDF

Nguồn: Trần Hữu Hoàng chuyển nhạc cùng âm bản mp3.

Hồ Đình Nghiêm

thieu_nu_uot_mua

1.
Hẹn ở quán cà phê đèn mờ, người đàn ông trao cho hắn một vài thông tin: Thói quen, giờ giấc, lộ trình, đặc điểm, nhân dạng.

Chỗ ngồi khuất, gió ngoài đường nhỏ lâu lắm mới mon men vào, mát chút đỉnh nhưng có mùi hôi khai. Bức tường lem luốt bóng tối không bôi xóa được hai chữ “Cấm đái” viết sơn trắng cẩu thả. Quán này giá mềm nhất trong khu vực, tăm tối và hôi hám thường trực, khách chẳng mấy khi đông, lèo tèo. Người đàn ông nói, như thế chúng ta dễ bàn chuyện. Ông lấy từ túi áo ra một tấm ảnh: Nó tên Bảy. Hắn ngó bức hình chụp khá rõ khuôn mặt, tóc hớt ngắn, râu lún phún, có vẻ khỏe mạnh, mặt chữ điền. Trạc gần bốn chục tuổi. Giữ lấy đi, cho chắc ăn. Ông có vẻ là người cẩn tắc, chẳng muốn gây sai lầm, kẻ nào gây gió thì chính nó sẽ gặt bão.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

hang_rong_sai_gon

Sài Gòn một thời để nhớ

Đêm anh trở lại Sài Gòn
Đèn khuya hắt bóng chợt buồn quẩn quanh
Đâu người thuở ấy thanh xuân
Tóc thơm theo gió không dành cho nhau.
Đọc tiếp »

Đêm Tiên Phước

Posted: 19/04/2014 in Hà Duy Phương, Thơ

Hà Duy Phương

nha_tho_tin_lanh_tien_ky
Nhà Thờ Tin Lành Tiên Kỳ – Tiên Phước
photo by HDP

Hãy ôm tôi vào lòng đêm nay!

Nhà Thờ đang rất gần nhà Thơ
Nhà tôi đêm nay chất đầy Thơ
Thơ như củi đốt
nguyên thủy phận người

Mà,
Thơ sao cứ như đêm
tối tràn lấn phố
Tình Yêu tôi giăng bay
như những ngọn đèn đường?
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

ban_chuoi
Ảnh: Nguyễn Ngọc Tư

Bằng giờ này tháng 4, mấy năm về trước, nhà văn Nguyễn Ngọc Tư (“một mình, đất lạ, đường xa”) đã lên đến tận Hà Giang. Trong blog saurieng, bà có viết đôi dòng chữ ngắn về chuyến đi “ấn tượng khủng khiếp” này:

”Người ta nói, đi qua một khu chợ sẽ biết đời sống của cư dân ở đó. Mình tin điều đó. Và nhìn món hàng bày trước mặt những người phụ nữ vùng cao, mình hình dung được nồi cơm, căn bếp, cuộc đời… “

Những sản phẩm mà Nguyễn Ngọc Tư ghi nhận qua ống kính – ở chợ Hà Giang – chỉ là nụm nịu một hai nải chuối, lèo tèo mấy mớ rau xanh, ủn ỉn vài ba rọ lợn, hay đôi ba bó củi co ro …
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

don_cui

Kể chuyện tháng Tư

tháng Tư về lại Xóm quê nhà
bỏ cây súng trận cầm cây rựa
lên rừng đốn củi sống qua bữa
em bây giờ cô giáo “lưu dung”

ta bây giờ thằng bất khiển dụng
nồi cơm khoai độn lo không nổi
đội đá vá trời chi cũng rối
về nương em đắp đổi qua ngày
Đọc tiếp »

Chồng em và tôi

Posted: 18/04/2014 in Ngu Yên, Thơ

Ngu Yên

mirror_reflection

Chồng em rất giống tôi
cùng chiều cao
cùng sức nặng
cùng kiểu tóc
thức hay nói
ngủ hay hát
yêu đàn bà
mê làm thơ
nếu chỉ gặp một người
khó biết ai là ai
ngoài trừ em
Đọc tiếp »

 Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

tu_cai_tao2

Ba hồi kẻng báo thức chưa dứt là Lực đã có mặt ở đầu hàng tù nhân đứng chờ giờ mở cửa. Họ có mười lăm phút đồng hồ để làm vệ sinh thân thể mỗi buổi sáng.

Cánh cửa phòng giam vừa hé mở, Lực phóng thẳng đến khu vệ sinh. Nhu cầu trước tiên trong ngày là giải quyết cấp bách  cái ruột già chứa đầy chất cặn bã của các món “cải thiện” không lấy gì bổ dưỡng chỉ cốt cho qua cơn đói cồn cào ruột gan của ngày hôm qua .

Trần Xuân Lực gốc người Hà Nội, di cư vào Nam sau hiệp định Genève 1954. Gia đình anh sống tại một thị trấn nhỏ của một tỉnh ở miền Trung. Ông bố dạy học ở trường tiểu học trong làng. Mẹ Lực có một quày bán hàng vải nằm ngay trung tâm thị trấn. Gia đình Lực tuy không giàu có, nhưng với số tiền lương công chức của bố và tiền thu nhập của mẹ, cuộc sống trong gia đình cũng sung túc hơn nhiều người.
Đọc tiếp »

Trần Văn Nghĩa

thieu_nu_trang_va_hoa_thach_thao-dinh_cuong
Thiếu nữ trăng và hoa thạch thảo
Đinh Cường

Em về nơi đó

Em về nơi đó
Phai mùa thu xa
Đem buồn gửi gió
Chùng chình mây qua

Vai xưa tóc xỏa
Phơi tình kiêu sa
Lang thang phố nhớ
Nghiêng chiều phôi pha
Đọc tiếp »

Trần Mộng Lâm

gilles_julien
Bác sĩ Gilles Julien

Bài viết này dề cập tới một khía cạnh đặc biệt của ngành Nhi Khoa mà người ta ít biết và chỉ được phổ biến mới đây tại Québec. Đó là Pédiatrie sociale, tạm dịch là Nhi khoa xã hội. Người khai sáng ra Nhi khoa xã hội tại Québec là bác sĩ Nhi Khoa Gilles Julien. Nhi khoa xã hội đặc biệt chú ý tới những vấn đề bệnh tật, những nỗi đau đớn về tinh thần lẫn thể xác trẻ em gây ra bởi môi trường mà đứa trẻ sinh sống và lớn lên.

Bác sĩ Gilles Julien được sinh ra tại tỉnh Grand-Mère. Cha mẹ ông đều là thợ thuyền. Ông có người cô đã cống hiến cả cuộc đời cho việc làm thiện nguyện. Khi bà cô này mất đi, bà trối chăng cùng ông: Cháu hãy tiếp tục sứ mạng của cô. Việc này ảnh hưởng đến ông suốt đời.
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp
Để tưởng nhớ anh Cao Xuân Huy

cao_xuan_huy
Nhà văn Cao Xuân Huy (1947 – 2010)

Anh hùng gẫy súng biển Thuận An
Tháng ba tháng tư cùng ứa lệ
Cao Xuân Huy hề! con trăng xế
Thông reo vi vút sầu bạt ngàn.
Đọc tiếp »

Nguyễn Ngọc Tư

ghe_xuong

“Má bây cưng chiếc xuồng còn hơn cưng tao”, gã nói với đám con khi nghe vợ réo dưới bến kêu tỉnh rượu thì đốn lá để lợp lại nhà xuồng. Bữa trước trời giông, gió lốc giỡ gọn cái nóc, giờ chỉ trơ trụi bộ khung. “Lần nào đi đám giỗ cũng xỉn tới mấy bữa sau”, vợ vói giọng lên cằn nhằn, “hổm rày chiếc xuồng phơi nắng, bắt xót”. Gã chồng cười hề hề nói thấy chưa, rõ ràng bả mê xuồng hơn mê chồng, rồi úp cái nón lá lên đầu, liêu xiêu đi xuống bến, tổ cha cái thứ rượu xóm Dừa, làm người ta say dai quá.
Đọc tiếp »

Trương Công Tưởng

young_lovers_2

Khát nửa đêm

Nửa đêm…
Anh vói tay lên những chiếc cúc áo
cởi bung ra áp mặt vào bầu ngực em trong khát khao
tìm cảm giác hôm nào chưa gặp lại
Bỏ ngoài mọi nghi ngại
chìm đắm trong mùi nồng nàn của trái tim hừng hực lửa yêu
Quên hết điều ngọt ngào đã chết từ mục ruỗng em đổ về nơi anh được thả tù
bởi hàng ngàn câu hỏi vì sao chiêm bao thường ám ảnh
Chỉ còn sự im lặng
Em say môi hôn
trong vòng tay nhau
chúng ta bay vào một thế giới khác
thế giới siêu thực khuếch đại bằng mắt, răng, lưỡi, mồ hôi, hơi thở, nhịp dồn dập…
khi anh vói tay tìm
Không gian tan chảy
tuyệt vời hơn cả hình dung trong những lần rạo rực
anh kiệt sức nhưng không muốn thoát
như phép thôi miên cứ vồ chụp lấy người đàn bà quằn quại trên tấm chăn gas
Nửa đêm
Khát…
Anh tìm những chiếc cúc áo trên ngực em và cởi bung ra…
Đọc tiếp »

Tự tại

Posted: 17/04/2014 in Kha Tiệm Ly, Thơ

Kha Tiệm Ly

nude_man-henri_matisse
Nude man – Henri Matisse

Chẳng thích bao che, thích lột trần,
Làm dân có cái sướng thằng dân.
Trắng, đen đâu chịu câm mồm hến,
Thơm, thúi can chi ém c… bần!  Đọc tiếp »

Natalja Kljutcharjova
Phạm Thị Hoài dịch

Tôi là nhà văn, và các liên tưởng tôi thường dính líu tới văn học. Sau các sự kiện ở Krym, cuối cùng tôi đã hiểu ra rằng dân nước tôi và vị Tổng thống do “toàn dân” bầu nên của đất nước này khiến tôi liên tưởng đến ai.

Họ giống các nhân vật của Dostoevsky, ông gọi họ là “những kẻ ở xó hầm”. Đó là những con người sống rất lâu, thường là suốt đời, trong trạng thái bị hạ nhục, khiến tâm lí họ hoàn toàn bị méo mó. Cả cuộc đời họ, toàn bộ những ước mơ và nguyện vọng của họ chỉ rút gọn vào một mục tiêu: trả thù, rửa nhục. Nỗi khao khát trả thù bệnh hoạn ấy phần lớn không nhằm cụ thể vào những kẻ nào đó đã làm nhục họ, mà chĩa vào toàn thế giới. Dostoevsky đã miêu tả nhiều giai đoạn phát triển của căn bệnh mà giới tâm lí học hiện đại chắc sẽ gọi là một “chấn thương bỏ ngỏ” này. Nó đặc biệt ăn sâu ở những người không bao giờ ra khỏi trạng thái bị hạ nhục.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Một ngày mưa một ngày được quà Sàigòn

chan_dung_chieu_mua-dinh_cuong
Chân dung chiều mưa
dinhcuong

Một trưa mưa. người đưa thư trao thùng sách nặng
Lữ Quỳnh đem từ Sàigòn về San Jose. rồi gởi lên
làm sao chỉ nói lời cám ơn. mà là lời tri ân tình bạn
bạn với nhau bao nhiêu năm mới công phu như vậy

Tất nhiên là ve vuốt từ vỏ bọc ngoài đến sách bìa cứng
làm sao nói được sự xúc động. tôi yếu đuối. hay mắc cỡ
mình làm được gì đâu mà bạn bè thương yêu quá vậy
in cho một tập sách dày thật đẹp. và trang trọng quá
Đọc tiếp »