Hoàng Yên Lưu

hoang_xuan_han
Học giả Hoàng Xuân Hãn

Bắc đình thời nào cũng vậy từ Tần Thủy Hoàng, Hán Quang Vũ, Đường Thái Tông, Tống Thần Tông, Nguyên Thế Tổ, Minh Thành Tổ, Thanh Càn Long cho tới Mao Trạch Đông… đều lăm le xâm lăng Nam quốc nếu có cơ hội và khả năng. Lòng tham không đáy, thủ đoạn dã man của rợ Hồ (như cách nói của Trần Quang Khải: “cầm hồ Hàm tử quan”) đã khiến dân Việt lúc nào cũng phải cảnh tỉnh và mài sẵn long tuyền (như Đặng Dung từng nói: “Kỷ độ long tuyền đới nguyệt ma”) để trảm xâm lăng bảo vệ giang sơn Hồng Lạc.

Đối với cường địch, dân Nam vốn kiên cường và dũng cảm nhưng “bất đắc dĩ dụng quyền”. Lại vì hiếu hòa, trọng nhân ái như Nguyễn Trãi từng viết trong Bình Ngô đại cáo: “Lấy đại nghĩa để thắng hung tàn. Đem chí nhân để thay cường bạo”, nên trước lúc giao tranh và sau khi thắng trận, ta vẫn thường sử dụng “lễ”, nghĩa là ngoại giao để thức tỉnh kẻ thù rằng nên sớm tỉnh ngộ, tránh thảm bại nếu xâm phạm đất của “nam đế” như Tướng quân Lý‎ Th‎ường Kiệt từng khuyến cáo bọn đồ tể từ Biện Kinh kéo sang ta: “nhữ đẳng hành khan thủ bại hư”.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Thức dậy ngồi gõ lem nhem trong đêm khuya lại thấy ông Bùi Giáng đến rủ rong chơi …

Gởi Bửu Ý,

bui_giang_di_ve_voi_gio_du_con-dinh_cuong
Bùi Giáng , đi về với gió du côn
sơn dầu trên giây
dinhcuong – Virginia 1991

Níu vai phố rộng xin về
Với cây gió trút với hè nắng rung
.
( Bùi Giáng )

Thức dậy. ngồi gõ trong đêm khuya
gõ một thành hai. gõ ba thành bốn
đêm dài chưa qua. rừng ngoài kia
thức canh ta. cám ơn rừng đã xanh
mùa lá non. cám ơn suối ngủ đi .và
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

co_dai_trong_nang_mai

Nẻo về trầm mặc

hồi đó tôi về cỏ dại lấn sân
em giặt áo quần trước thềm nhà cũ
một thoáng sững sờ hình như chưa đủ
em ôm chầm tôi nhói buốt vòng đau

hai bộ xương da nay gặp lại nhau
đâu còn thịt thà mà chuyền hơi ấm
nước mắt nhiều năm cũng rồi khô hạn
chỉ còn thủy chung tình nghĩa vợ chồng
Đọc tiếp »

Vũ Đình Huy

tu_cong_phung

Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em…
Anh đi tìm mùa Xuân trên đời…
Mùa Đông chết đi…rồi mùa Xuân…
Mắt em đẹp trời sao…cho mình thương nhớ nhau…..

Tôi ngoái lại. Người đàn ông mái tóc hoa râm, ăn mặc lịch sự, tay ôm đàn guitar lững thững bước vào.Tiếng hát của anh lọt thỏm giữa bóng chiều, giữa những tiếng la hét, xô bồ của một quán nhậu ngoài trời. Có lẽ đã quen thuộc, một vài cánh tay đưa lên vẫy, người đàn ông khẽ gật đầu thong thả bước đến.
Đọc tiếp »

Trần Ngọc Hưởng

gian_muop

Cởi trần ra chẳng ngại ngần,
Sài gòn ơi phút tình xuân cuộn trào.
Thật mà đâu phải chiêm bao,
Bên anh, em đã tựa vào lòng anh.

Cởi trần ra gặp chính mình,
Đang làm mới một chút tình đã xưa
Môi yêu như dính phải bùa,
Lắc lay quả bí, đung đưa quả bầu.
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh

Trước và sau thời 1954-75 ở Miền Nam, không thấy ở nơi nào khác trên đất nước ta, văn học được phát triển trong tinh thần tự do và cởi mở như vậy. [Võ Phiến nói chuyện với Đặng Tiến 28-10-1998]

vo_phien_3

Có thể nói Võ Phiến là một trong số các tác giả được viết và nhắc tới nhiều nhất. Trước khi quen biết nhà văn Võ Phiến, tôi đã rất thân quen với những nhân vật tiểu thuyết của ông như anh Ba Thê đồng thời, anh Bốn thôi, ông Năm tản, ông tú Từ lâm, chị Bốn chìa vôi từ các tác phẩm Giã từ, Lại Thư nhà, Một mình…

Rồi qua người bạn tấm cám Nghiêu Đề, qua toà soạn Bách Khoa, tôi quen ông từ những năm trước 1960 cho tới khi ra hải ngoại về sau này.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

dang_u_chau_dai_ca

Trần Tử Ngang lên đài U Châu làm bài thơ Đăng U Châu Đài Ca

Tiền bất nhất cổ nhân
Hậu bất kiến lai giả
Niệm thiên địa chi du du
Độc sảng nhiên nhi thế hạ.

Ý thơ lạ. Bài thơ hay.
Động lòng tôi đây, bèn dịch:

Trước, sau, không một bóng người
Một mình. Ứa lệ. Một trời. Bao la.

Đọc tiếp »

Lê văn Hiếu

the_poet
The poet
Marc Chagall

Thử neo nỗi buồn – Thử neo thơ

Một bài thơ hay chưa kịp viết
Một bài thơ kịp viết lại chưa hay .

Nỗi buồn , thật buồn chưa kịp tra vào câu chữ
Vài câu chữ vừa tra , lại bong ra những nỗi buồn .

Cứ thế , ta xếp vào chiếc hộp , vào chiếc lon
Ta đánh thức bằng cách rung lên , và gõ .
Đọc tiếp »

Hải Hạc

thien_loi

Thiên Lôi đang nằm buồn bỗng nghe vọng lên từ phía trần gian nhiều tiếng xầm xì. Họ nói rỉ vào tai nhau. Ông ta bèn vẫn hết thần phép từ đôi tai để lắng nghe mà không thể nghe rõ được. Chả là thời gian gần đây dân chơi rượu rỉ tai nhau về công năng thần kỳ của một loại rượu có kèm “biệt dược” được gọi với cái tên rất mỹ miều ‘Tiên tửu’, nghĩa là càng uống vào càng được như tiên. Thiên Lôi tò mò, một hôm cải trang thành một lão tiều phu ghé lại một buôn làng nhỏ dỏng tai nghe ngóng. Suốt một ngày mệt mỏi, lão mới biết được gốc tích của những loại biệt dược kia, đó là loại rượu ngâm cây thuốc rất đặc biệt. Đó là thần dược giảm đau và mang lại cảm giác phiêu bồng. Một điều đặc biệt là khi uống rượu này vào, con người ta thường có được thứ khoái vị như đang ở thiên đường. Tất cả như đang bay bổng, cả vũ trụ nhỏ bé nằm gọn trong đôi cánh. Chúng được bày bán khắp nơi, chỉ cần hỏi bất cứ quán ăn nào nơi đây là muốn mua bao nhiêu cũng có. Nhiều người rành rõi trong giới uống rượu cũng phải tấm tắc: “không có loại nào có thể so được với tiên tửu, chỉ có chúng mới làm mình nổi cơn điên”. Thế là rượu vào, từng cơn điên hứng chí vô cùng. Từng đám thanh niên rú xe ga lao vùn vụt giữa xa lộ, chỉ cần ai đó liếc mắt không thẳng cũng bị chúng rút dao bầu đâm xéo qua bụng lòi ruột giữa ban ngày.
Đọc tiếp »

Độc ẩm

Posted: 26/04/2015 in Hoàng Minh Châu, Thơ

Hoàng Minh Châu

a_portrait_of_blue_tuna-kari_sagal_allgire
A portrait or blue tuna
Kari Saga Allgire

Biết bao giờ bạn tôi về thăm quê cũ
Dù ngày dài cặm cụi nỗi nhớ thương
Biết bao giờ biền biệt tha phương
Bạn mới nhớ về thăm quê cũ

Tha hương nhiều năm thân khách lạ
Ly rượu buồn trăm mối hận chưa buông
Núi tuyết chưa tan sầu dâng bạc tóc
Chốn quê nhà thương nhớ cũng không về
Đọc tiếp »

Phương Uy

thieu_nu_va_hoa_mimosa-dinh_cuong
Thiếu nữ và hoa mimosa
dinhcuong

Hoa vàng ngõ cũ

Ngày xưa hoa vàng ngõ nhỏ
Bây chừ trăng úa vũng sâu
Ngày xưa mướt miền nhung lụa
giờ đây sương buốt mái đầu.

Bây chừ câu ca có cánh
Bâng khuânng triền gió lả lơi.
Đất gầy lạnh mùa bão động
Giữa đêm hát một khúc rời.
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng

tau_truong_xuan_1975
Tàu Trường Xuân

Quốc Hội Canada đã thông qua dự luật (Bill S-219) quy định ngày 30 Tháng Tư mỗi năm là ngày “Tìm Tự Do” (Journey to Freedom), và đạo luật đã được ban hành một tuần trước ngày kỷ niệm 40 năm dân miền Nam bị Cộng Sản cướp mất tự do.

Năm ngoái, Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải đề nghị dự luật này với tên là “Ngày Tháng Tư Ðen” (Black April Day). Khi thảo luận tại Thượng Viện, nhiều nghị sĩ đề nghị đổi tên để mang một ý nghĩa tích cực hơn và dễ được người Canada thuộc các sắc dân khác ủng hộ; do đó đề nghị đổi tên thành luật Hành Trình Tìm Tự Do. Nhiều người Việt không thỏa mãn với tên gọi không phản ảnh nỗi đau buồn và uất hận vì mất tự do. Nhưng đổi tên là một thỏa hiệp khôn ngoan để đạt mục đích muốn cả nước Canada ghi nhận phong trào vượt biển tị nạn của người Việt sau ngày 30 Tháng Tư 1975 là một biểu tượng cho khát vọng tự do của con người. Chưa một sắc dân nào ở Canada được Quốc Hội đối xử đặc biệt như vậy.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

nhung_vien_soi-nguyen_trong_khoi
Những viên sỏi
sơn dầu trên canvas 8 x 10 in
Nguyễn Trọng Khôi 4 – 2015
( Ghị tặng DC )

Kỷ niệm trong tôi
Rơi
như tiếng sỏi

( Văn Cao )

Bạn vẽ tặng tôi
những viên sỏi
như tặng tôi
những viên ngọc
lấp lánh.

vẽ thêm những
quyển sách cũ
như tặng tôi
hồn người xưa
còn đây đó.
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo

zen_stone

VÒNG TAY ĐỘ LƯỢNG.

Cội nguồn từ rất xa xăm
cây chen chúc mấy ngàn năm thành rừng
vòng tay độ lượng khắp cùng
muôn sinh trú ngụ chưa từng lâm nguy.

TIẾNG CƯỜI CỦA ĐÁ.

Trải từ vực thẳm truông sâu
gót chân phiêu lãng cần đâu ý lời
hai năm chưa kịp rõ mười
hốt nghe đá bật tiếng cười vô thanh.
Đọc tiếp »

Phạm Xuân Nguyên

bia_hanh_trang_ngay_tro_lai-tvd-2015

Tôi gặp Trương Văn Dân khoảng dăm năm trước. Một phóng viên báo Đại Đoàn Kết giữ mục Nhịp cầu liên hệ với người Việt Nam ở nước ngoài gọi điện bảo tôi là có một cộng tác viên của báo ở Italia thường về nước, anh có viết văn, nên muốn giới thiệu với tôi để làm quen và giao lưu. Thế là tôi gặp anh Dân, hình như buổi gặp đầu tiên ở quán nước cạnh Viện Văn học cơ quan tôi trên phố Lý Thái Tổ (Hà Nội). Ấn tượng ban đầu anh Dân gây cho tôi là con người anh chất phác và đôn hậu. Cái chất người đó của anh hiển hiện tự nhiên ở dáng vẻ bên ngoài và ở cách trò chuyện. Sau này còn gặp nhau nhiều lần, khi một mình anh, khi có cả chị vợ anh người Italia, tôi càng thấy sự chất phác và đôn hậu đậm rõ ở anh Dân. Sống ở nước ngoài hơn ba mươi năm có lẻ, mà lại là ở những trung tâm văn hóa lớn của châu Âu, nhưng hình như cái chất dân quê ở người chuyên gia hóa dược đã qua tuổi tri thiên mệnh này chẳng hề phai nhạt, vơi giảm. Quen nhau rồi, mỗi lần gặp, anh thường đưa tôi một vài truyện ngắn, một vài bài viết lẻ, nói đọc chơi cho ý kiến, nói có thể đăng đâu đó được thì đăng, cho vui. Từ lần gặp đầu tiên anh đã nhờ tôi sắp xếp gặp một số nhà văn ở Hà Nội và sau đấy mỗi lần anh về nước ra bắc là Trung Trung Đỉnh, Bảo Ninh, Nguyễn Quang Lập, Phạm Ngọc Tiến, Nguyễn Việt Hà và tôi lại được hội ngộ cùng anh. Ngay từ đầu anh đã khiêm nhường không coi mình là nhà văn, chỉ là người thỉnh thoảng có viết văn như một nhu cầu thúc bách nội tâm, như một giãi bày tâm trạng, với chính mình trước hết. Giữa đám anh em văn sĩ ồn ào cười nói, vui đùa chọc quấy, nói đủ thứ trên trời dưới bể, bàn hết chuyện đông tây trong ngoài, anh Dân ngồi lẳng lặng nghe, bia rượu không uống, đồ mồi ít chạm, thi thoảng góp đôi ba câu chuyện nhỏ nhẹ, hiền lành. Cứ thế, anh đã thành bạn của tôi, của chúng tôi một cách tự nhiên, giản dị.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

suy_tu4

I.
Sông trôi như tiếng nói
Thời gian vang tiếng gọi
Giọng trầm sâu đất trời
Lời vút cao vòi või
Tháng Tư oan khuất ơi
Sử lịch đứng tròng hỏi
Huyết âm về đâu nơi
Sinh linh bay như bụi.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

tre_tho

Bài tập đọc về vô sản

tôi lẳng lặng khai hoa
em cứ bình tâm nở nhuỵ
ôi một thời lơ láo còn như in
ta nhìn nhau mặt xanh tàu lá
trên không lũ người vô vị
dưới đất lắm kẻ ăn không ngồi rồi
[lúc nhúc đợi giờ khai tử]
bọn rượu lậu thời cơ ở giữa
kéo đất đai chạy lòng vòng
xới tung
rồi rao bán  Đọc tiếp »

Khuất Đẩu

30_thang_tu

Tháng tư, giống như sốt rét kinh niên, cứ đến cữ (chứ không phải đến hẹn), lại đến. Ai đã từng bị cơn sốt này hành hạ, đều cảm thấy cái lạnh không phải của đất trời, mà là của quỷ ma, của những xác chết chưa chôn, của mồ hoang mả lạnh, lạnh từ trong xương cốt lạnh ra, không chiếu chăn nào làm ấm được.

Bốn mươi năm qua rồi mà ai may mắn sống sót, đến nay, răng vẫn cứ đánh vào nhau lập cập.

Người ta đã từng đặt tên là tháng tư đen, nghĩa là tháng của số phận đen đủi, không phải số phận của một người mà của nhiều triệu người, bỗng dưng bị quỷ ám.
Đọc tiếp »

Con đỉa

Posted: 24/04/2015 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh

vu_ngoc_hoang

Trên báo Tuổi Trẻ thứ năm 23-4-2015 có bài phỏng vấn ông Vũ Ngọc Hoàng, Phó Trưởng Ban Thường Trực Ban Tuyên Giáo Trung Ương về “Chủ trương hòa hợp đã có từ trước ngày 30-4″. Người ta nói “Lưỡi không xương nhiều đường lắt léo”, chẳng biết chủ trương hòa hợp nói trên được thực hiện thế nào mà sau giải phóng biết bao gia đình sĩ quan, công chức Việt Nam Cộng Hòa phải tan nát vì bị cách ly và tù tội. Vô số đàn bà con gái hiền lành đáng thương biến thành mồi ngon cho hải tặc hãm hiếp qua những chuyến vượt biên tìm tự do. Hầu như toàn bộ nền giáo dục tri thức văn minh khoa học đang dẫn đầu Đông Nam Á của miền Nam lúc đó bị nhấn chìm trong cơn sóng gió ba đào của chủ nghĩa duy vật. Hôm nay nhân 40 năm tưởng niệm ngày bánh xích xe tăng húc đổ Dinh Độc Lập, đành đăng bài thơ CON ĐĨA dưới đây…
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

bui_giang-dinh_cuong
Bùi Giáng
dinhcuong

Tình xuân!

ối- anh ta bỗng trở nên
cô độc
hết sức thảm hại

ra đời- khi trên đường
ngoài mặt anh ta
chả lộ biểu cảm gì

nhưng khi ở trong phòng
anh ta làm thơ
mà thơ- thực- đâu dễ làm
Đọc tiếp »

Vũ Thế Dũng

hang_cay_me_xanh

Thơ: Nguyễn An Bình; Nhạc & hòa âm: Vũ Thế Dũng; Tiếng hát: Thu Hương

Bản ký âm PDF

Nguồn: Nguyễn An Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Minh Nguyễn

hien_mau

Mấy sáng nay gió chuyển mùa, thổi từ cánh đồng đang mùa giáp hạt, tới chỗ tôi một mùi hương nghe rất lạ, vô tình đánh thức tôi ngồi bật dậy, rời khỏi giường, bước ra khoảng sân truớc nhà, chứng kiến biển lúa vàng ươm thả hương trong gió. Tôi khoan khoái hít căng lồng ngực mùi hương từ những bông lúa ngậm sữa, sau đó men theo con đường đất đỏ đi ra quốc lộ, đến với quán cà phê mà mỗi sáng sớm không ai hẹn ai, cùng bước tới ngồi quanh chiếc bàn nhô ra trên mặt sông, nói dăm ba chuyện văn nghệ rồi mạnh ai đi về nhà nấy.

Từ xa, bên thứ ánh sáng mờ ảo đầu ngày quán cà phê với những hàng cột xi măng đâm từ dưới mặt nước lên, trông chẳng khác gì túm chân cao lêu nghêu nơi loài dã tràng đang bò đi. Chẳng vì thế, bạn bè gọi luôn nó bằng cái tên dân dã: “quán cà phê nhà sàn”, nghe hợp tình hợp cảnh hơn “Diễm Xưa” đặc sệt T.C.S.
Đọc tiếp »

Trúc Thanh Tâm

co_don_trong_chieu

Anh còn sống máu tim anh chưa cạn
Nên vẫn còn ý thức sự diệt vong
Đời còn lắm trò đùa gian dối
Nên chúng ta, ai cũng có sai lầm

Em đừng buồn khi đi mua chữ nghĩa
Những con người mang trí thức cho em
Họ đem bán đời mình qua kinh nghiệm
Xã hội nầy, một hình thức kiếm cơm
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

khau_hieu_nam_bac_mot_nha

Với ý thức phản tỉnh chúng ta có thể nói cho nhau hôm nay về ý nghĩa đích thực của ngày 30 tháng 4 là đây là một ngày toàn thắng trong tiến trình cướp chính quyền của ĐCSVN và là một ngày đại bại của toàn dân tộc Việt. (Đỗ Kim Thêm)

Tác phẩm Biển San Hô của nhà văn Trần Vũ vừa được khởi đăng trên Tuần báo Trẻ, số ra ngày 12 tháng 3 năm 2015 – phát hành từ Dallas, Texas – với lời dẫn nhập của chính tác giả:

Cuối thập niên 70 cùng với những ghe vượt biển mong manh còn xuất hiện những thuyền nhiều tầng được Công an Biên phòng hộ tống ra tận cửa biển, do chính nhà nước đứng ra tổ chức dưới tên gọi Vượt biên Bán Chánh thức. Với chính sách bài Hoa, chính quyền muốn triệt tiêu “đội ngũ Hán gian” nhưng trong thực tế là những gia đình Hoa kiều đã sinh sống nhiều thế hệ trong Chợ Lớn và có cả những thanh niên Việt mua khai sinh Tàu để ra đi. Giá trung bình là 12 lượng vàng cho người lớn và 7 lượng vàng cho trẻ em, cùng hai trăm đồng “cụ Hồ” cho thị thực khai sinh ma. Ðóng cho chủ tàu và công an thị xã điểm xuất phát. Chuyến tàu MT-603 khởi đi từ Mỹ Tho đêm 29 rạng 30 tháng 5-1979 chứa 405 thuyền nhân đã đâm vào bãi ngầm Trường Sa bốn ngày sau đó. Ngày 21 tháng 6-1979 khi được Hải quân Phi Luật Tân cứu đưa vào hải đảo Liminangcong, điểm danh còn đúng 285 người. Tôi ở trong số những thiếu niên đi chuyến tàu này, ghi lại dưới dạng tiểu thuyết.
Đọc tiếp »

Hà Thúc Sinh

Thăng Long thành lộ ảnh

don_ha_cay_xanh_ha_noi

Ngàn năm xanh thẫm đất Thăng Long
Bóng cả cây cao đã có thần
Xuân én hạ ve tình ẩn mật
Thu vàng đông xám ý uyên thâm
Trắng kia một chốc tràn muôn nẻo
Xanh đó khi không lột khắp đường
Những mái ngàn năm thôi thế hết
Trở về cát đá đất Thăng Long

4-2015
Đọc tiếp »

Họa Trung Quốc

Posted: 23/04/2015 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong

dao_phu_tq

Việt Nam
suốt chiều dài lịch sử
như luôn bị
Trung Quốc bức tử

xưa vua quan
quyết chống xâm lăng
dân đoàn kết
bảo toàn lãnh thổ
Đọc tiếp »

Luân Tế

duong_thu_huong_3

Nhà văn Dương Thu Hương (DTH) sinh quán tại Bắc Việt, sống ở miền Bắc, gia nhập quân đội, viết văn từ năm 1985.

Bà là một trong số những người lớn lên và sống trong chế độ Cộng Sản, sau này thất vọng về tình trạng trong nước sau khi chiến tranh chấm dứt. Bà tạo được một tiếng tăm lớn ở cả trong nước lẫn ngoài nước về văn chương. Bà viết rất nhiều sách, nhiều thể loại. Sách của bà được dịch sang nhiều thứ tiếng và đoạt nhiều giải thưởng văn chương quốc tế.

Sau ngày “Giải Phóng” miền Nam, cũng giống một số trí thức trong nước, bà nhận ra bộ mặt thật của Cộng Sản và cay đắng vì đã bị lừa. Bà trở thành một người chống đối chế độ, bị ngược đãi, giam cầm, cấm đoán và sau cùng được cho phép sang Pháp sống từ năm 2006.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

di_tan_30_thang_4

Tháng Tư

nẻo về trầm mặc tháng Tư
em nhìn dâu bể mệt nhừ nỗi lo
đừng lo bến cũ xa đò
ta sẽ về dắt nỗi lo về cùng
tháng Tư chạy loạn lung tung
chạy đâu cũng chỉ đường cùn khó đeo
để ta vượt ải qua đèo
em đừng gom nỗi lo theo nỗi buồn
tới đây không lẽ cuối đường
cứ liều một đám cứ bương tới cùng
tới đâu thì cũng tới chung
nếu không tới chốn thì cùng hụt hơi
vậy thôi chỉ nói vậy thôi
bể dâu thương hải cứ coi nhẹ hều
Đọc tiếp »

Đỗ Xuân Tê

dien_hanh_co_vang

Nhìn đoàn diễn hành trên phố Bolsa, một đại lộ lớn nằm trên khu Little Sàigòn, tựa như Lê Lợi của Sài gòn vang bóng, tôi thực sự ngỡ ngàng và xúc động khi một đòan áo trắng như những thiên thần chân đất cầm một rừng cờ vàng ba sọc đỏ nhịp bước qua khán đài như một cuộc biểu dương sức mạnh của cộng đồng trong dịp mừng Tết Ất Mùi 2015 theo thông lệ hàng năm.

Một cộng đồng 40 năm về trước đã ngậm ngùi bỏ nước ra đi – những tưởng chẳng có một ngày vào mùa xuân bốn thập niên sau – lại vẫn cầm được ngọn cờ biểu tượng tự do của miền Nam yêu dấu, giương cao khát vọng của những người đã đánh mất Tổ Quốc nhưng vẫn yêu quê hương, kiêu hãnh về sự lớn mạnh của những người gốc Việt mà những kẻ thắng cụộc một thời dè bỉu vùi dập đã phải ấp ôm vồn vã coi như bộ phận kiều bào không thể thiếu trong cộng đồng dân tộc Việt nam, cũng là cái vú sữa hàng năm bơm về hàng chục tỷ mỹ kim cho người thân, bạn bè và những người cùng khổ.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

chieu_dai_ho_cam-dinh_cuong
Chiều đại hồ cầm
sơn dầu trên canvas 40 x 40 in
dinhcuong

Quán muộn

Vẫn thấy trong mơ đời trở giấc
cỏ cây rù quyến gió hoang đàng

( Thanh Tâm Tuyền )

Hôm qua mưa đá trên trời xuống
để lại chiều nay chút nắng hanh
rừng xanh mướt lá nõn như ngọc
hoa vẫn mùa hoa rộn sắc cành
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

khieu_vu_tuong_dai_ly_thai_to

nhìn thật kỹ khi bầy đàn khiêu vũ
những cái đuôi nhú ra ve vẫy
thỉnh thoảng lũ súc sinh gào rú thứ âm thanh quái đản
có thể là muốn minh chứng
sự chiêm ngưỡng và sùng bái một đống phẩn vĩ đại
đám ruồi bay vo ve rao giảng chủ nghĩa lỗi thời
ngợi ca học thuyết man di khát máu đồng loại
Đọc tiếp »

Trangđài Glasssey-Trầnguyễn

ngay_cs_chiem_mien_nam

Tôi mới hai tuần tuổi.

Mẹ đem tôi theo trên chuyến xe buýt liên tỉnh để đi từ quê tôi tới chỗ dạy mới. Đi cả nửa ngày mới tới. Cái lệnh đổi trường này là cách chính quyền mới trừng phạt người thân của những quân nhân miền Nam.

Mẹ gói tôi trong miếng vải tốt nhất kiếm được ở nhà. Trước cuộc đổi đời, Mẹ thường mua vải cô-tông tốt nhất và mướn người may áo quần cho anh chị tôi. Mẹ móc vớ, nón, và áo lạnh trắng thật đẹp cho mỗi đứa mặc lúc mới sanh. Mẹ khéo lắm, và lúc nào cũng dồn sự sáng tạo của mình cho con cái.
Đọc tiếp »

Sử Mặc

laptop-coffee

Giới nghiêm

cái trang huột/word cứ nháy nháy nhá nhá trước màn hình
sao trâng mình không chịu nhả chữ
mình muốn dò tìm một bài thơ mất tích
thiếu điều muốn táo bón
vậy mà có những cơn đi tướt khi chuột nhập đồng
ọ i è è i ọ  Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

suy_tu_tren_ghenh_da

Du Tử Lê có làm bài thơ “Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển”. Đọc, tôi nghĩ tác giả sang tới Mỹ “êm re” chứ không nương thân lưu đày dưới hai chữ Boat People. Bởi, đã lỡ mang phận thuyền nhân, tâm lý bình thường của đứa ấy vẫn xem biển là một ám ảnh khôn nguôi. Bên dưới mạn thuyền mong manh là cả một địa ngục lung linh trôi dài theo từng hải lý. Nhìn xuống vẫn thoáng gặp Diêm vương hoan hỉ bày dạ tiệc đón đợi bèo dạt hoa trôi. Từng chứng nghiệm cái độ mỏng tang ngăn chia sinh tử nọ, nó bước chân lên được đất liền, một liều ba bảy cũng liều, dẫu chết nó cũng không dại gì về ngắm lại cảnh cũ người xưa. Ớn tận cổ.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

cans_collector

người đàn bà quấn khăn len lưng còng, chân trong ủng
đẩy chiếc xe đầy vỏ chai, lon rỗng, giấy thùng
bao nhiêu năm đẩy tội nợ vì ai?
ì ạch đẩy mỗi ngày mắt ngóng về quê hương xa tắp
Đọc tiếp »

Nến tàn

Posted: 21/04/2015 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán

nen_tan

đã gần sáng vẫn chưa chợp mắt
ngọn thơ leo lắt sắp tàn hơi
xác thân ngọn nến đang dùn lại
ánh sáng không soi rõ chỗ ngồi
Đọc tiếp »

Hải Hạc

ca_ngua

Thời thế đã thay đổi – những con cá ngựa đang ngo ngoe trong cái chậu lớn. Chúng đang tiếc nuối về những móng vó và những bắp chân khỏe – sức dai – hí vang – phi nhanh. Tại thủ phủ ở xứ trầm hương, thành phố nằm dọc bờ biển người ta bày bán la liệt đủ mọi hình thức: sống, vừa chết còn tươi, khô và có cả dạng đã tán nghiền thành bột mịn. Ở những nhà hàng đặc sản người ta còn chưng cả loài cá ngựa chễm chệ trên danh sách thực đơn với các món chiên giòn, hấp cuộn rau sống hay chưng thuốc bắc…Bàn dân thiên hạ đã thi nhau ùa về rất đông đúc: quốc nội có, quốc ngoại có. Tất cả như đang chơi trò súc sắc cá ngựa trên cái mặt giấy nhỏ xíu. Chúng đua chen nhau về đích. Người ta đã gán cho thành phố có cái tên rất đặc biệt: “vương quốc cá ngựa”. Người đua chen cùng với đủ vị của đồ ăn thức uống đầy men say mang thân xác biến dị của loài yên hùng thất thế.
Đọc tiếp »

Nhi Nguyên

thieu_nu_o_bay

Chơi vơi đôi điều

mùa xuân vẫn còn trong ánh mắt của tôi
của ta hay ở trong từng tiếng buồn rất nhẹ
đời người vẫn nằm trong bàn tay của em
nụ cười hay tâm tình đêm trăng
lắng nghe cùng gió
thức khuya cùng ngọn cỏ sớm mùa  Đọc tiếp »

Phạm Đức Nhì

ly_bach_2

Đã từng đọc khá nhiều thơ và cũng võ vẽ làm được mấy bài, tôi có lần tự hỏi: Đâu là sự khác biệt giữa văn và thơ?

Tôi thấy nhiều người làm thơ, đọc thơ, mê thơ đã thử làm công việc định nghĩa thơ, nhưng hình như chưa ai đưa ra được định nghĩa nào có thể nhận diện dung mạo của thơ một cách đầy đủ, chính xác. Tuy nhiên, có một nhà phê bình văn học, theo tôi, đã bắt được cái ‘thần sắc” của thơ, đã nắm được cái cốt lõi của thơ với định nghĩa: Thơ là cảm xúc đi tìm một đồng cảm. Người đó là Nguyễn Hưng Quốc.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

tuong_tho_ho_chi_minh-dai_nam_quoc_tu

Về Việt Nam.

.. bóng hồng nhác thấy nẻo xa (nguyễn du, kiều.)

quả tình không có bất kì
nhầm lẫn
nào

ở đây
chưa ai giẫy đành đạch
chả ai té sấp mặt

sự việc giống như chiếc xe
sút thắng
đang trượt vùn vụt xuống dốc

thì dừng hẳn
hệt có phép mầu
Đọc tiếp »