Tưởng Năng Tiến

be_tho_bi_chu_hanh_ha

Những đứa bé trai và gái bưng thức ăn cho khách vẫn là những đứa bé đã được mô tả trong tiểu thuyết Nam Cao hay Trương Tửu cách đây năm sáu thập niên, còm cõi, nhọc nhằn, cơ cực, chỉ biết cúi đầu vâng dạ và sống quen với lo âu, sợ hãi…. (Bùi Bích Hà)

Qua đến mùa mưa thứ hai ở Cambodia thì tôi đủ tự tín để nghĩ rằng: chỉ cần vài ba trăm đô la là mình có thể sống “ung dung” cả tháng ở cái xứ sở (dễ thương) này.

Ăn sáng rẻ rề hà. Cà phê pha vợt thêm một cái bánh tiêu hay bánh quẩy chỉ 60 xu, nếu tính theo Mỹ Kim bản vị. Cháo lòng và hủ tíu thì mắc hơn chút xíu, giá cả “dao động” từ 80 xu đến 90 xu thôi.

Cơm trưa hoặc chiều [canh chua cá (đủ loại) canh khổ qua nhồi thịt, giá xào đậu hũ, sườn ram, cá lóc nướng (cỡ cườm tay), trứng chiên, thịt heo kho tầu, mắm chưng, bò xào khóm …] đồng gía 4.000 riel, tương đương với một dollar. Thêm phần cơm trắng một quarter nữa là xong một bữa.
Đọc tiếp »

Hà Thúc Sinh

Những ngày vui

hoa_le
Hoa Lê

Có nhiều không nhỉ những ngày vui
Mà nhớ thương ai tưởng hết đời
Những thứ trôi đi buồn chẳng nói
Bao điều giữ lại nhớ không lời
Áo dài tà lộng còn nguyên gió
Môi đẹp son tươi vẳng tiếng cười
Cười ấy năm xưa đi với gió
Lòng anh thương mãi những ngày vui
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

hoai_khanh-dinh_cuong
Thi sĩ Hoài Khanh
dinhcuong

Nhớ Hoài Khanh

[viết theo vài ý Ngồi Lại Bên Cầu – HK]

người em gái xa dần như trí nhớ
ngóng về đâu phôi cảnh hẹn phai nhòa
con đường câm vẫn tối mờ hôn vết
ngọc trên đồi hồn biển sóng lu loa

rồi có tưởng một chặng nào mình sống
buồn miên thâu tàn đom đóm lập lòe
kèn tiếp điệu thương dế mèn ray rứt
gạch vôi nồng tường thuỵ ánh trăng hoe
Đọc tiếp »

Mishima Yukio
Nguyễn Nam Trân dịch

zen_master_hakuina

Lời người dịch: Năm 1946, Jean Cocteau (1889-1963) dựng phim Giai Nhân và Ác Thú (La Belle et La Bête). Năm 1954, Mishima Yukio cho đăng lần đầu tiên Mối Tình Của Vị Cao Tăng Chùa Shiga (Shigadera Shônin no Koi). Cả hai đều khai triển đề tài tình yêu tuyệt đối qua sự hòa điệu giữa những đối tượng mà bản chất vốn không thể hòa điệu nếu không nói là tương phản. Dựa trên một chi tiết nhỏ từ pho sách cũ, Mishima đã khéo dàn dựng rồi miêu tả biến chuyển bên trong tâm lý hai nhân vật chính, đúng ra là hai tượng trưng. Điều đó làm cho bối cảnh của đoản thiên này được giản lược tối đa, giống như thế giới quan niệm có tính phổ quát thấy trong một vở tuồng Nô hiện đại mà ông thường sáng tác.
Đọc tiếp »

Trúc Thanh Tâm

sai_gon_1960s

Hòn ngọc viễn đông

Sài Gòn của gió và em
Của chiều nắng mật, phố quen lạ đời
Sài Gòn của những nụ cười
Của đêm tình tự, sáng ngời tài hoa
Sài Gòn của tuổi thơ ta
Của nhân nghĩa, chốn phù hoa, đua đòi
Sài Gòn của tuổi hai mươi
Của người sau, sống thật người ngày xưa !
Đọc tiếp »

Đinh Tấn Lực

nguyen_tan_dung-thao_go_kho_khan

Tôi thấy nhân dân ta bây giờ so với ngày xưa ỷ lại Nhà nước lắm. Cứ chờ trên về, chờ cung cấp cái này, hỗ trợ cái kia chứ không đem hết sức ra tự làm...” – Phạm Quang Nghị (Thiên tai thì không tính trước được – Vietnamnet 02/11/2008)

Chuyện này xưa rồi Diễm, từ 2008, chỉ nhắc lại để nhấn vài điểm cốt lõi ở lãnh đạo:

  1. Để “trên” nói cho “dưới” nghe nha: Nhà nước đuối rồi dân!
  2. Dân lì quá, chỉ biết ăn bám nhà nước, chẳng biết tự lập tự cường!
  3. Đâu rồi cái thuở còn cái lai quần cũng cắn đôi hột muối cho đảng?

Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

linh_vnch2

khóa trái các cửa sổ
và nhớ nói với ngày hôm qua lời từ biệt
dòng người ngoài kia vẫn biết
họ buộc phải dối mình để vo tròn những lời liêm sỉ
cánh đồng buổi sáng trở mình khó nhọc
trong tiếng ho khúc khắc của các nông dân
Đọc tiếp »

Khuyết Danh

chieu_yen_bai-tran_thanh_chau
Tranh Trần Thanh Châu

Nhạc và lời: Khuyết Danh; Trình bày: Khuyết Danh


Bản ký âm PDF

“…Chúng tôi đến trại tù Yên Bái tháng 6 năm 1976, đây là vùng rừng sâu nước độc trước kia bọn Cộng Sản đã từng giam giữ tù binh Pháp. Trại tù của chúng tôi là những dãy nhà tranh vách bằng tre đan do tù tự xây cất để ở, nằm trên 2 ngọn đồi thoai thoải, chung quanh núi non trùng trùng điệp điệp, cảnh rất buồn làm tâm trạng của tù càng buồn thêm, vì xa vợ con, vì bị lưu đày quá khổ sở, lao động khổ sai nhọc nhằn mà bụng thì đói triền miên. Tôi không bao giờ quên cảnh trăng rằm tháng Bảy và trời mưa đầu tiên ở Yên Bái, buồn thật buồn! Mưa tháng Bảy thường gọi là mưa Ngâu làm tôi nhớ đến chuyện huyền thoại Ngưu Lang và Chức Nữ, rồi nghĩ đến ngày về thật là thời gian dài vô tận….. Cảnh rất đẹp vào những đêm trăng sáng nhưng sao quá buồn. Dưới chân đồi của trại tù có con suối nhỏ nước chảy róc rách quanh năm, nước phản chiếu ánh trăng lốm đốm như những con cá bạc tự do lội tung tăng theo dòng suối trông thật là đẹp.
Đọc tiếp »

Nguyễn Quang Lập

do_trung_quan-cartoon

Năm 1992 mình vào Sài Gòn dự liên hoan Sân khấu nhỏ toàn quốc, đang đi lơ ngơ trên vỉa hè bỗng nghe tiếng gọi bác Lập bác Lập, ngoảnh lại thấy một ông nhỏ thó, đầu tóc rối bù, mặt mày già xụm, mỗi bước đi cái đầu bù lại gật gật, nhanh nhẩu đi tới bắt tay mình, nói em là Đỗ Trung Quân, rồi kéo ngay mình vào quán bù khú cho tới chiều như là bạn thân lâu ngày mới gặp.Từ đó trở nên thân thiết, cứ mỗi lần vào Sài Gòn dù bận đến giời cũng tìm cho được Đỗ Trung Quân, Nguyễn Nhật Ánh, Nguyễn Trọng Tín nhậu một trận đã đời rồi muốn làm gì thì làm.

Bình thường Quân giống con gà rù, ai nói gì cũng một dạ hai dạ. Mình nói bác hơn tôi một tuổi dạ dạ cái gì, nó nói dạ, em hơn bác một tuổi.Vào nhậu mới biết con gà rù Đỗ Trung Quân bỗng trở thành một hoạt náo viên kỳ tài, nói nói kể kể đủ các chuyện vui, nhiều khi còn nhảy nhót hát hò, cuộc nhậu có Quân bỗng có sinh khí hẳn lên. Quân nhập cuộc rất nhanh, lôi mọi người vào cuộc cũng rất nhanh. Ai quen nhậu có Quân rồi, bữa nào vắng nó thấy nhạt hẳn, buồn hẳn, tửu lượng cũng giảm hẳn đi.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân
Gởi nhà thơ Trần Huy Sao

dixon_lake-escondido

Về Escondido đâu có xa
nắng núi mùa này chỉ khô da
gió Santa Ana mát lồng lộng
vậy mà ngại nóng chẳng ghé qua.
Đọc tiếp »

Thơ gởi bạn

Posted: 02/07/2015 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao
Về Vi Vi Võ Hùng Kiệt

vivi-tran_huy_sao
Từ trái: Vi Vi Võ Hùng Kiệt và Trần Huy Sao

Bạn bỏ đồng bằng lên ở miền cao
Chắc đã ớn thầm dòng đời bụi bặm
Về với thiên nhiên núi cao rừng thẳm
Học người xưa làm ẩn sĩ đó chăng ?
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Từ Huy

huu_thinh_3
Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam

Hôm nay tình cờ đọc được văn bản tuyên bố ra khỏi Hội Nhà văn Việt Nam (HNVVN) của Ý Nhi, tự nhiên muốn viết truyện ngắn.

Vậy là có truyện này mua vui cho độc giả. Chắc cũng mua vui được vài phút.

Một truyện ngắn, như các « nhà nghiên cứu hàn lâm » ở Việt Nam thường nói, phá vỡ ranh giới thể loại : pha trộn hư cấu, huyễn tưởng, và nghị luận, đồng thời mang màu sắc hiện thực huyền ảo trần trụi.

Cái đơn của Ý Nhi thật tuyệt. Trong số gần cả ngàn hội viên của HNVVN, cũng có vài nhà văn.
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo

nguoi_di_qua_canh_rung-dinh_cuong
Người đi qua cánh rừng
dinhcuong

ĐẤT CỰA MÌNH.

Nối đời vật kế thừa nhau
tre tàn măng mọc khác đâu mà lầm
trăm ngàn năm dẫu tiêu trầm
còn da lông mọc còn mầm lên cây.

SƠN KHÊ TỰ BẠCH.

Buổi sơ cơ rất tội tình
bon chen cái Hữu bực mình cái Vô
từ khi hiển lộ căn cơ
soi trong diện mục Hữu-Vô bất cần.
Đọc tiếp »

Võ Tá Hân

cheo_xuong_ca_mau

Thơ: Phạm Hồng Ân; Nhạc: Võ Tá Hân; Tiếng hát: Cathy Hậu

Bản ký âm PDF

Nguồn: Phạm Hồng Ân gửi nhạc và âm bản mp3

Phạm Hồng Ân

cathy_hau
Ca sĩ Cathy Hậu

Năm trước, nhạc sĩ Ly Hoàng Thao có cho tôi nghe những ca khúc của anh. Những ca khúc, thật ra, chỉ là những bản “nháp” đầu tay, qua một studio còn thiếu nhiều tiện nghi. So với những ca khúc phổ thơ của Trần Ngọc, Ly Hoàng Thao đang đi bằng bước chân dò dẫm, khởi đầu. Trần Ngọc đã có tên tuổi, bởi hai  CD thành công rực rỡ: “Tình Yêu Màu Thiên Thanh” và “Ru Em Ngọt Ngào”. Hơn nữa, khi đọc tên ca sĩ  trên CD “nháp” của Ly Hoàng Thao – tôi đâm ra thất vọng. Cathy Hậu? Một bóng dáng loanh quanh nào đó chạy dọc theo ký ức. Cathy Hậu? Cái tên quá xa lạ, quá đìu hiu trong thế giới công hầu nghệ thuật. Cái tên không ăn khớp với đường ray quá khứ. Cái tên, có vẻ…lạc lõng, bơ vơ giữa trục quay hiện tại. Tôi chợt tiếc rẻ thời gian của mình. Ngồi gò lưng bên computer để sửa lại các truyện ngắn. Hay trần thân dưới máy weld hoàn thành sản phẩm cho đời. Có thể…sẽ thống khoái hơn chăng? Tôi tiếc rẻ giống như tiếc rẻ một ly cà phê thiếu đường, thiếu khói thuốc, thiếu bằng hữu vây quanh. Nhưng sau đó, tôi cố gắng ngồi lại. Ngồi lại với Ly Hoàng Thao. Vì đó là tim óc, là sức sáng tạo miệt mài của anh. Anh đã vun bồi, đã khai phá, đã tìm kiếm suốt đời một chỗ đứng trong chốn lao đao nghệ thuật.
Đọc tiếp »

Còi tàu

Posted: 01/07/2015 in Thái Bình, Thơ

Thái Bình

ga_xe_lua

Còi hụ, xé trời trưa nóng bức
Tàu đi, người lại đi nữa rồi
Thiết lộ hút dài cơn bứt rứt
Dẫu biết vài hôm em lại về.
Đọc tiếp »

Đỗ Thị Minh Hạnh

do_thi_minh_hanh-dan_lam_bao

Thấm thoát một năm đã trôi qua,

Tôi còn nhớ rất rõ cái ngày cách đây 1 năm, ngày 26/6/2014, tôi phải lăn tay ký giấy ‘đặc xá’ để rời khỏi nhà tù. Cái ngày mà tôi phải cố giấu nước mắt vì không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đầy trìu mến yêu thương của chị Mai Thị Dung lúc chia tay.

Đó cũng là cái ngày tôi cảm thấy chua xót khi ra đi bỏ lại chị một mình nơi chốn lao tù bệnh tật mà không được ai đoái hoài đến mạng sống. Tôi đã luôn day dứt về chị suốt trên quãng đường rời khỏi cánh cổng trại giam.
Đọc tiếp »

Gởi tình về Sa-Đéc

Posted: 30/06/2015 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

thieu_nu_mac_ao_ba_ba

Khi bỏ sông đi chiều tê tái
Em ngồi soi bóng nước qua mau
Tình anh nở rộ theo lòng rạch
Để lại riêng em ngẩn ngơ sầu.
Đọc tiếp »

Viên Dung

lovers-connie_chadwell
Lovers
Connie Chadwell

Muộn xuân buồn để

buồn để tôi cầm vô vọng

anh thôi rồi ôm chầm tôi
lối tình ơi, đừng mây khói
ngần ấy mong mỏi lâu rồi
trầm yêu anh đuối hôn tôi
vai se lạnh chiều ngân gió
tình quàng ấm cà đôi môi
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm
Viết tặng vua săn bàn Luân Hoán, thủ quân đội Cầu Vồng- Đà Nẵng.

england_vs_canada-fifa_women_world_cup_2015

Canada đứng ra đăng cai tổ chức cuộc tranh tài “FIFA Women’s World Cup 2015”, diễn ra từ ngày 6 tháng 6 đến ngày 5 tháng 7 luân lưu trên các sân cỏ của 6 thành phố xứ lá phong – Commonwealth Stadium ở Edmonton, Lansdowne Stadium ở Ottawa, Investors Group Field ở Winnipeg, Moncton Stadium ở Moncton, Olympic Stadium ở Montreal và BC Place Stadium ở Vancouver.

Ngoài chủ nhà, thế giới tinh tuyển ra 23 đội bóng tròn nữ đến dự từ những lục địa khác nhau. Ở phương đông lộ mặt những bông hoa cũ mới: Nhật Bản, Nam Hàn, Trung Quốc và Thái Lan. Trên ngực áo của các nàng Phù tang, ngoài logo đội tuyển có thêu một ngôi sao, điều ấy chuyển ngầm một thông điệp: Chúng tôi đã có lần vô địch thế giới.
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên

suy_tu_7

Trên đồi máu lõa lồ trăng úa chết
Bóng hồn tôi xiêu đổ giữa trời mây
Sương khói vỡ uông uông chuông tử biệt
Biển thiên thu lảo đảo con tàu say!

Thuở dương gian đọa đày người thi sĩ
Kiếp tài hoa sầu lụy nẻo vô thường
Đem xương máu đùa chơi cùng mộng mị
Lối bay về bướm giẫy giụa giữa tai ương!
Đọc tiếp »

Sài Gòn vào thu

Posted: 30/06/2015 in Hoàng Anh 79, Thơ

Hoàng Anh 79

hang_rong_sai_gon

Ta về thành phố đêm nay
Đèn soi bóng nhỏ tháng ngày lãng du
Sài Gòn trở gió vào thu
Chút heo may lạnh trời mù sương giăng

Vẫn còn nỗi nhớ trăm năm
Thu trong tiền kiếp biệt tăm tuổi đời
Trăng còn hay đã rụng rơi
Mà đêm cổ tự hồn chơi vơi buồn
Đọc tiếp »

Ghi vội của Trần Hoài Thư

thu_quan_ban_thao_65

1.

Theo thường lệ ba tháng ra một tập TQBT. Nhưng lần này TQBT số 65 xem như đã hoàn thành trước dự trù một tháng, với chủ đề Tưởng Niệm nhà văn Hoàng Ngọc Hiển và dành nhiều trang giới thiệu tạp chí Thời Tập – một pháo đài cuối cùng của 20 năm văn học miền Nam.

Làm xong số báo này lòng tôi an ổn lạ thường. Tôi đã nói dùm anh, dùm tôi, dùm tất cả những người thuộc hàng ngũ những cây bút trẻ trong chiến tranh. Họ chỉ có khoảng 10 năm ngắn ngủi để viết, nhưng như Viên Linh thú nhận, chính họ đã giúp cho tạp chí Thời Tập do ông chủ trương sống được và càng lúc càng vững qua bài viết của ông “sau 16 số báo” trên Thời Tập vào cuối năm 1974:

“Từ đó, tôi nghĩ được điều này: trước khi làm một việc gì, hãy đi hỏi ý những người trẻ tuổi như anh.”
Đọc tiếp »

Về qua Escondido

Posted: 29/06/2015 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao
gởi Phạm Hồng Ân

pham_hong_an-tran_huy_sao
Từ trái: Phạm Hồng Ân và Trần Huy Sao

cỏ xanh lấn lề đường giờ nằm vạ, khô
gió Santa Ana về báo tin hạn hán
con Dế kêu sương đêm trường vấn nạn
trời trong xanh không thèm gợn áng mây

vậy mà Phạm Hồng Ân an cư nơi đây
núi đá phả hơi mặt đường nhả nóng
ta tìm thăm nắng Hè đường đứng bóng
nóng bắp rang lóa mắt tìm khó ra
Đọc tiếp »

Hà Thúc Sinh

tu_khuc-tran_thanh_chau
Tù Khúc
Tranh Trần Thanh Châu (t.vấn & bạn hữu)

Nhạc và lời: Hà Thúc Sinh; Hòa âm: Lê Văn Thiện; Trình bày: Khánh Ly

Bản ký âm PDF

Trích băng nhạc Tủi Nhục Ca 1982
Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Bỏ buồn cho thơ

Posted: 29/06/2015 in Phan Ni Tấn, Thơ

Phan Ni Tấn

chim_sao

1.
chim quyên xưa hót trên cành
chẳng may lạc điệu chết thành bụi cây
người sau về ẩn chốn này
nghe trong xưa tiếng quyên gầy hót ra

2.
nhìn sông nắng phủ nhập nhoà
hấp hiu cuối bãi một tà khói sương
xa người mấy độ tà dương
mà sao yêu quí còn vương tấc lòng
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

an_may_va_cho

Chiều. Những chiếc lá vàng lặng lẽ chao xuống vệ đường nằm trơ tấm thân da bọc xương, những bàn chân ngang qua dẫm tan tành xác lá. Một con chó ghẻ lê la đi tìm miếng ăn. Đã ba hôm rồi nó không có cái gì vào bụng. Tai nó vểnh lên chừng như nghe ngóng, hai chiếc mũi hểnh lên hít hít.

Nó mon men vào quán phở. Buổi chiều khá thưa khách. Nó len dưới những gầm bàn mong tìm thấy chút thức ăn thừa. Một lão nhà giàu đang sì soạp húp nước lèo trông thấy con chó ghẻ lão vội ngừng ăn xì xằng:

– Chó ghẻ… kinh quá!

Mụ chủ quán béo phúng phính vội vã chạy tới xin lỗi rối rít và xách gậy xua đuổi con chó. Con chó ghẻ hốt hoảng cong chiếc đuôi nhớp nháp chạy chối chết…
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

ky_nhong

Kỷ vật. trong tổ kén thời bình

đùng
những ụ phòng không tổ nái
ngồi cạnh gái xề
bắn rớt
con chuồn chuồn

thầy bảo
từ tía sang đỏ
tự phê mặt mũi một đống cắc kè
thầy bói bảo
anh này có phong cách búa rìu
cho ngồi ghế kiểm sát
Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

truong_tan-sang
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang

Chế độ nhà nước CHXHCN Việt Nam do Đảng cộng sản Việt Nam dựng lên có được niềm tin của nhân dân bây giờ không?

Chắc chắn là không. Ngay cả đảng viên đảng cộng sản cũng không còn có niềm tin với cái chế độ ấy huống chi là nhân dân.

Đến cả lãnh đạo cao cấp nhất của ĐCSVN cũng phải cay đắng thú nhận sự thật mười mươi, không thể né tránh chuyện đảng cai trị đang mất niềm tin trong nhân dân. Tờ báo mạng lớn của Việt Nam là Vnexpress đã đưa ra một bài báo có tiêu đề “Niềm tin với Đảng đang bị thách thức
Đọc tiếp »

Kha Tiệm Ly

crying_soccer_player

Tin các báo: Chiều 13/6/2015. U23 Việt Nam thua Myanmar 1-2.
Cổ động viên và cầu thủ khóc “như mưa” sau thất bại.

Chỉ vì cầu thủ ta thua một trận Si Gem
Mà nước mắt em ngập khán đài nước bạn
Làm mờ đi những suy tư trên vầng trán
Nước mắt em thừa thải thế sao em?

Còn giọt nào chừa lại ở trong em
Để dành cho những mảnh đời cơ nhở
Vất vưởng lang thang đầu đường xó chợ
Cả cuộc đời chẳng khác một màn đêm
Đọc tiếp »

Trọng Minh

hai_hang_cay_so_dua-tran_thanh_chau
Tranh Trần Thanh Châu

Thơ: Nguyên Huy; Nhạc: Trọng Minh; Trình bày: Minh Hòa


Bản ký âm PDF

Về sự ra đời của bài tù khúc được công chúng biết đến nhiều nhất, anh Trọng Minh đã cho biết như sau:

“Tôi nhớ lúc đó khoảng tháng 6 năm 1981, chúng tôi bị giam giữ tại trại Gia Ray, thị xã Xuân Lộc, tỉnh Long Khánh, bí số của nó là Z.30A. Vào một buổi trưa, chúng tôi được anh Nguyên Huy mời dự một cái party nho nhỏ. Vì hôm trước đó thì anh đựơc chị cùng với hai đứa con lên thăm, có mang theo cho anh một ít quà bánh. Vì anh đã quá xúc động nên đêm hôm trước đó anh có làm một bài thơ. Anh có đọc cho mọi người nghe. Bài thơ thật cảm động và cũng nói lên một phần nào tâm trạng của riêng tôi. Nên tôi yêu cầu anh chép cho tôi bài thơ đó. Thì thật là may mắn tôi đã có đủ cảm xúc và hứng thú để hoàn thành cái bài nhạc trong hai ngày sau đó, lấy tựa đề là Hai hàng cây So Đũa.
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng

angkor_wat
Ảnh Angkor Wat – Siem Reap – Nov 9-2014

Một ngày nào hơn những ngày xưa
Một ngày nào hơn những ước mơ
Ta đến đây để nhìn Angkor Wat
Hùng vĩ, trang nghiêm, huyền bí
Đẫm sắc màu kiêu hãnh phương Đông
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm
tặng Chị Hàn Song Tường

thieu_nu_ngoi_chong_cam-dinh_cuong
Thiếu nữ ngồi chống cằm
dinhcuong

Ở ngoài siêu thị Kim Mã có dán tờ giấy. Gần tầm mắt, tôi đọc hàng chữ hoàn toàn viết bằng Việt ngữ trong khi đợi Nhài lái xe lại đón: Đi thăm thú Q. hai ngày bằng xe đò hạng sang. Bao ăn và ngủ một đêm ở khách sạn. Đi thứ bảy về chủ nhật. Giá 150 Gia kim cho mỗi đầu người. Liên lạc với cô Tám ở điện thoại số…

Tôi nói với Nhài trên đường về, có lẽ mình nên đổi không khí, mình đi Q. Hồi nào? Xe hơi chậm lại trong khi Nhài hỏi. Nhài chẳng ngó qua tôi. Nhài luôn nghiêm chỉnh mỗi bận ngồi trước tay lái, phóng mắt tới trước hoặc nhìn vào kính chiếu hậu. Mai mình đi mốt mình về. Nhài đạp chân thắng trước ngọn đèn vừa đổi màu. Sao không nói sớm? Mua ê hề những thịt những cá. Rồi bữa tiệc ngày mai… Nào anh Trí nào anh Dũng nào Mạnh nào Tráng. Một mình Nhài lo sao xuể! Chiều nay mình sẽ làm sẵn một ít món ăn chính cho Nhài, thế nào cô Công chị Dung chị Hạnh cũng vào bếp phụ đỡ một tay. Mấy anh kia chẳng gặp bữa nay thì gặp bữa khác. Có được một long-weekend như thế này hãy cho mình làm chuyến du lịch ngắn ngày.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

bong_trang_pho_cu-dinh_cuong
Bóng trăng phố cũ
dinhcuong

Hồi tối trời mờ một chút sương
Nhưng em là Nguyệt vẫn như gương
Mồng Mười, trăng vẫn chưa tròn lắm
Em vẫn vuông tròn chữ Nhớ Thương!

Có lúc tôi như là đứa bé
Làm thơ như một học trò làng
Đi tìm từng chữ, vo từng ý
Chữ “vẫn”, nhìn hoài thấy giống trăng!
Đọc tiếp »

Đinh Tấn Lực

boi_but

Một con én không làm nổi mùa Xuân, nhưng có thể giết chết một nền văn nghệ mùa Đông” – ĐTL

Nhà văn/Nhà báo không phải là nhà hàng hay nhà bếp.

Tuần báo Văn Nghệ TP Hồ Chí Minh (tạm viết tắt là VNHCM), nơi tập họp của làng văn nhân nghệ sĩ thuộc Liên Hiệp Các Hội Văn Học Nghệ Thuật rực rỡ cả một miền Đất Nước Hồ Chí Minh, tất nhiên, không thể là báo lá cải, lá nho, hay bất cứ loại lá gì mà A-Dong và E-Va từng xài.

VNHCM không đăng tin chủ tịch xã nhờ người thi hộ. Chuyện này quá thường, ở cả cấp uỷ viên trung ương, cách cấp xã kia hàng chục cây số.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

chia_ly

Cái đã đến chưa đi
Cái đã về chưa khuất
Khuya chớp mắt cổ thi
Giọt lệ cất tiếng hát

Chưa đi nhưng đã biệt
Chưa khuất nhưng đã ly
Nhớ nhau xanh búng huyết
Nhớ nhau đỏ kinh kỳ
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

canh_hac

Cha. Và xa vắng

hạc đã vụt bay
một đàn mộng giấy đã bay
len qua các tháp chuông từ bi ngất ngưởng
biết có còn hôm qua bên kia sông ?
cho tôi ngóng trông
lắm khi tôi cứ cố nhoài người vào ký ức
bồng ẳm buồn tênh thả lên mây
nhớ mãi những ngày dưới ánh đèn dầu
vậy mà tôi vẫn đinh ninh
mình có luôn trong vòng tay đôi cánh hạc
cứ sáng bay đi chiều lại bay về
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

thu_vang
Ca sĩ Thu Vàng

Thành phố Santa Ana đã thực chan hòa cái nóng mùa hè.

Mở những cánh cửa sổ cho có chút gió đêm ra vào, tôi ngồi một mình trong bóng loang lổ của ánh đèn hắt từ ngõ nhỏ bên ngoài, tưởng mình có thể chìm xuống. Y như cảm giác khi nghe tin cha mất. Giờ thì một người của âm nhạc, một giáo sư uyên bác, mà tôi vô cùng ngưỡng mộ kính yêu, cũng vừa ra đi. Một ngôi sao đã bay về vùng trời miên viễn ánh sáng*. Để lại một khoảng trống thẳm buồn, có lẽ nói, cho mọi người cũng không sai. Nỗi buồn này của tôi có theo được bước Người để thỏ thẻ những hạt nước mắt đưa tiễn hay không, một đoạn đường quyến luyến ngắn ngủi nữa thôi…

Không hiểu sao, tôi lại rất muốn nghe tiếng hát Thu Vàng trong lúc này. Và trong không khí xa vắng, tiếng hát như gần gũi, thầm bảo tôi, có khóc thì xin hãy tràn mi đi… Cứ thế tôi miên man theo tiếng hát, bay ra ngoài khung cửa, đậu trên những ngọn lá đang phe phẩy gió mùa hè. Có thể tôi sẽ thấy bóng Người cuối trời mây trắng kia…
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

pham_thien_thu
Thi sĩ Phạm Thiên Thư

Cánh hạc vàng Thiên Thư

Tặng nhà thơ Phạm Thiên Thư

Một ngày gã lang thang
Đường xa đầy bụi đỏ
Mưa bay rắc nắng vàng
Tìm bước chân của Ngọ.

Lòng như hoa mới nở
Tình đẹp tựa bài thơ
Qua bao mùa phượng đỏ
Lòng mãi còn ngẩn ngơ.
Đọc tiếp »

Trần Ngọc Hưởng

thieu_nu_tren_thuyen

Anh còn để lại con thuyền giấy
Nằm ghếch mình nghe dế gáy tràn
Một quãng tuổi thơ nhiều kỷ niệm
Lòng anh bởi thế- cũng ngân vang

Cả phút phập phồng chùm lá ổi
Anh còn để lại tổ chim sâu
Tỏ mờ từng vết chân tinh nghịch
Hai đứa một thời sánh bước nhau
Đọc tiếp »