Người Buôn Gió

coi_chung_nem_chuot_vo_binh-babui
Coi chừng ném chuột vỡ bình
Babui

ĐCSVN phát động chống tham nhũng, mới đầu người ta thấy những phát biểu hùng hồn dạng như không có vùng tối, không có bao che, không có nể nang…..

Sau cùng thì ông TBT Nguyễn Phú Trọng giải thích việc chống tham nhũng chưa như ý, vì phải giữ cái bình.

Hàm ý “cái bình” ở đây là chế độ toàn trị của ĐCSVN trên đất nước VN.

ĐCSVN cũng nhiều lần nói, chủ quyền là thiêng liêng, không đánh đổi bất cứ cái gì để lấy chủ quyền.

Thế nhưng dường như chủ quyền cũng không bằng được cái bình có tên “toàn trị”.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

hoang_khoi_phong-truong_vu
Hoàng Khởi Phong – Trương Vũ vẽ
sơn dầu – tháng 11.2013

Cám ơn anh chị Trương Vũ đãi ăn trưa
nhân có Hoàng Khởi Phong ở Sài Gòn qua
cám ơn Nguyễn Minh Nữu ghé chở
vui gặp lại Phạm Nhuận vẫn hào hoa
gặp lại anh chị giáo sư Đoàn Viết Hoạt
giáo sư Đặng Đình Khiết, anh Sung
và Phùng Nguyễn, Lê Phương Thảo
lấy tên chị Đẹp với tập Ve Vãn Sài Gòn
cùng vài tập khác. tôi chưa được đọc …
à quên có Đỗ Hùng vẫn giọng nói oang oang
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng
Phóng tác theo Chinh Phụ Ngâm Khúc

bia_chinh_phu_ngam_khuc

Trong ngày về chinh phụ đứng bên hiên
Tim gọi mắt tăng cường thêm thị lực
Em ném bỏ thịt da nằm thao thức
Những ngày chờ nhung nhớ đợi làm đêm

Đem áo trận của mùa chinh chiến cũ
Đem phong sương tôi luyện xác thân chàng
Đem nước mắt thay rượu tình em đó
Để trang thư huyền hoặc thuở chia tan
Đọc tiếp »

Nguyễn Lệ Uyên

lam_hao_dung-bidong
Nhà thơ Lâm Hảo Dũng

Chư Pao ai oán hờn trong gió
Mỗi tấc khăn sô một tấc đường

(Lâm Hảo Dũng)

Thơ trên nòng pháo

Người chiến binh thực thụ mỗi khi bắn viên đạn pháo thì đường bay cuối cùng là tiếng nổ với trăm ngàn mảnh nhỏ sát thương; trong khi người nghệ sĩ bắn viên đạn pháo chỉ nghe tiếng nổ là những thanh âm cao vút bay lả tả những câu từ xuất ra bởi những tâm cảm mà chàng thi sĩ rung động trước mọi sự vật đang hay đã diễn ra trước mắt. Lâm Hảo Dũng là một trường hợp như thế.

Nhưng, tôi chỉ biết Lâm Hảo Dũng qua những bài thơ trên các tạp chí văn nghệ Sài Gòn: Văn, Khởi Hành, Nghệ Thuật… trước năm 75. Đó là thời gian ông được (hay bị) phiên chế ở một đơn vị pháo binh nào đó đang lặn lội trên các chiến trường khốc liệt nhất thời bấy giờ trên Tây Nguyên.
Đọc tiếp »

Đặng Kim Côn

nha_trang_2

Góc phố chiều Nha Trang

Có tiếng sóng xốn xang trong mắt em
Nha Trang trời chợt thấp
Như thể xưa nào em đã khóc
Biển vắng cho chiều rưng mưa.

Giữa phố đông người xe tấp nập
Có lạ gì mà sao run run
Mắt nhắm nhẹ và môi chờ e ấp
Nha Trang buồn
Nụ hôn
Quay lưng…
Đọc tiếp »

Chiều quả phụ

Posted: 31/10/2014 in Bùi Hiền, Thơ

Bùi Hiền

thieu_phu_quang_khan_xanh-le_pho
Thiếu phụ quàng khăn xanh
Lê Phổ

Thân gầy guộc, lá bàng hoàng chấp chới
Trời mang mang sương khói khói ngỡ ngàng
Cây khô nước, vỏ đổi mầu mong đợi
Như hình hài em trở bước hoang mang.
Đọc tiếp »

Nguyễn Tường Thụy
Tặng Dương Thị Tân – người bạn, người em mà tôi quý trọng thương yêu

duong_thi_tan-nguyen_van_hai
Vợ chồng blogger Điếu Cày

Khi Điếu Cày được đón tiếp nồng nhiệt lúc đặt chân xuống Sân bay quốc tế Los Angeles, có lẽ ít ai để ý đến một người phụ nữ từ Sài Gòn buồn bã hướng về nơi hào quang tỏa sáng mà đồng bào Việt ở Mỹ dành cho anh.

Chị chẳng bao giờ lên mạng giãi bày tư tưởng, quan điểm, trưng ảnh, khoe có mối quan hệ với ai. Cũng chẳng bao giờ tuyên bố này nọ, có chăng chỉ là những câu trả lời phỏng vấn mang đầy bức xúc khi bị làm khó dễ, đày ải. Người ta biết đến chị bởi những hoạt động của chị liên quan đến một người nổi tiếng mà tôi vừa nhắc đến: Blogger Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải.

Tôi quý trọng chị không phải vì chị liên quan đến anh Nguyễn Văn Hải mà từ những gì hiểu về chị: chân thành, gần gũi, chu đáo với anh em bạn bè, thẳng thắn và quyết liệt khi đối mặt với công an.

Chị là Dương Thị Tân.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

mua_hue-ton_nu_tuong_hoa
Mưa Huế
Tôn Nữ Tường Hoa

Cuối đất đầu trời

Buổi sáng, chào cô hàng xóm Mỹ, mùa Đông vừa lúc mặt trời lên. Môi son nàng ngả sang màu tím, tôi nhớ quê nhà, tôi nhớ em…

Buổi sáng, đang mùa mưa ở Huế, mấy mươi năm rồi chưa ngớt mưa, nhớ hồi xưa lắm em đi học, thấy miệng em hồng trong cái ô…

Buổi sáng, hồn nhiên ôi buổi sáng! Hồn nhiên ngay cả cỏ bên đường. Chiến tranh mặc kệ ai trên núi, em láng giềng tôi đủ nhớ thương…
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh

ho_dzenh
Nhà thơ Hồ Dzếnh

Những nhà văn Hoa Kiều? Trải dài suốt chiều dài văn học chúng ta cũng có những nhà văn có nguồn gốc đó. Họ viết văn, ở nơi chốn họ sống nhưng vẫn nhớ nhung và hướng vọng về quê hương thứ hai ở bên nội hay bên ngoại của mình. Tâm tư ấy, tâm sự ấy, đã tạo thành một vóc dáng văn chương đặc biệt.

Năm 1943, vào lúc thịnh thời của thơ mới, nhà xuất bản Á Châu cho ra đời một tập thơ khá lạ: Tập thơ Quê ngoại của Hồ Dzếnh với lời giới thiệu: “Lần đầu tiên thi ca Việt Nam được tô điểm một cách trau chuốt bằng ngọn bút linh diệu của một nhà thơ ngoại quốc…” Thực ra, nói nhà thơ ngoại quốc là chưa chính xác lắm, nhà thơ Hồ Dzếnh tên thật là Hà Triệu Anh (phát âm theo giọng Quảng Ðông là Hồi-Tsìu-Ding, thu gọn lại là Hồi Dinh, nghe âm không được hay lắm nên tự đổi lại là Hồ Dzếnh). Hồi đó những người trong làng văn nghệ vẫn cứ trêu đùa gọi ông là Hồ Dinh và có người còn đặt ra một vế đối “Hồ dinh dính hồ hồ chẳng dính” và có người đối là “Ngọc Giao giao ngọc ngọc không giao (mượn tên nhà văn Ngọc Giao) hoặc là “Vũ Bằng bằng vũ vũ chưa bằng” (mượn tên nhà văn Vũ Bằng), nhưng tất cả đều chưa được hay và chỉnh lắm..
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh
Nguồn: Tác giả gửi nhân kỷ niệm ngày sinh của mình 23-10-2014

Trần Huy Sao

chum_hoa_thanh_long

Hoa trái Thanh Long

hoa Thanh Long rộ nở vườn nhà
em chụp hình đưa lên facebook
tôi được ghé một bô quá đã
sớm mơi sương hình thấy rất Thơ !

bầy ong rủ nhau về quá sớm
đậu rồi bay rồi đậu rồi bay
thường vẫn thấy dập dìu ong bướm
bướm ngủ quên không kịp về đây
Đọc tiếp »

Hoàng Minh Châu

thieu_nu_om_mat

Chiều đã xuống rồi em biết không ?
Chỉ còn mình anh đứng nhìn em khóc

Niềm đau khổ của tôi chính là
Yêu em hơn chính bản thân mình
Và đau khổ hơn …
vì em biết được điều đó

Tôi ngày hôm nay
Thua một đứa trẻ
Hanh phúc như một mảng màu
Và tôi tự vẽ
tự phết lên
tôi vẽ màu vàng mà bỗng dung hóa đỏ
tôi vẽ màu hồng mà bỗng dưng biền biệt mùa thu
gió ngất trên bức tranh mà mưa vẫn rơi hoài
Đỏ, vàng, lục, lam, chàm, tím…
bức tranh tôi nhuộm úa chiều xanh
Đọc tiếp »

Đỗ Xuân Tê

tran_nhan_tong-dinh_cuong
Trần Nhân Tông
dinhcuong

Quay lại ba bài thơ mà nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ gọi là ba bài thơ mùa thu được anh trích dẫn và chuyển dịch (mới đăng trên Sáng tạo) do một nhà thơ cũng là một vị vua đời Trần sáng tác nguyên bản bằng chữ Hán cách nay đã 700 năm.

Trước hết tôi có chút ngạc nhiên vì thế hệ Nguyễn Lương Vỵ (sanh đầu thập niên ’50) chữ Hán đã vào hồi mạt lộ, có được một kiến thức cổ văn như anh chắc hẳn đã được truyền dạy từ một cơ duyên xuất phát từ gia đình, từ dòng họ, hoặc từ một vị thâm nho, một vị sư già mà đất Quảng nam không bao giờ thiếu.

Tôi vốn đọc thơ anh, cụ thể tập Năm chữ năm câu và biết anh là người hay chơi chữ, dụng chữ khá uyên bác, nên khi đọc ba bài thơ cổ được chuyển dịch thành ngữ Việt, tôi biết anh đã cân nhắc và khổ công biên tập để toát lên được hồn thơ của một thi nhân không phải chỉ là vì vua đã hai lần lãnh đạo thần dân đại phá quân Nguyên mà còn là vị chân tu hay ngao du sơn thủy và sáng tổ của một dòng Thiền lâu đời nhất Việt nam (phái Trúc Lâm/Yên tử).
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

Thoi_gian_II-Buu_Chi
Thời gian II
Bửu Chỉ

Mùa giáp hạt

Tặng Mi Vân

Ngày rớt qua kẽ tay
Tháng rơi theo bóng ngày
Nghe năm cùng tháng tận
Nhìn bóng lửng hình lay
Sắc màu im lắng nở
Âm vang nín lặng bay
Là lúc mùa giáp hạt
Em rơi qua kẽ tay.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Đã hết tháng mười. lá và gió

nguoi_ngoi_trong_chieu_cuoi_nam-dinh_cuong
Ngưòi ngồi trong chiều cuối năm
sơn dầu trên canvas 30 x 40 in
dinhcuong

Đâu có gì. ngoài một trời lá bay
đâu có gì ngoài một màu trời xanh
mùa thu trong veo mùa thu gió lạnh
và như thế người vẫn đi về phía ấy

phía mặt trời lặn. mặt trời chói chang
dừng chân nghỉ ở một ngã tư. bấm đèn
chờ qua đường dành cho người đi bộ
những vạch vôi trắng cũ nhiều đường nứt
Đọc tiếp »

Trạch An – Trần Hữu Hội

thieu_nu_boi_roi

Khải chống tay nằm xuống bên Huyền, tay anh bóp nhè nhẹ cánh tay trần của chị, vuốt dọc theo bên hông trái, hai bầu ngực mềm mại, tuy đã vào tuổi trung niên vẫn còn gợi cảm mỗi lần vô tình anh nhìn thấy chị thay áo, rồi dừng lại nơi vùng bụng mát dịu, Khải dừng lại nơi đây thật lâu, anh biết Huyền vẫn còn cảm giác đê mê của cuộc ái ân, những vuốt ve sẽ làm chị dịu dần, thỏa mãn và cảm thấy hạnh phúc.

- Tháng này em về thăm mẹ nhé.

Huyền im lặng nhìn lên trần nhà, ánh đèn ngủ mờ mờ soi lên gương mặt hồng hồng của chị. Mấy tháng nay, nhiều lần Khải thúc dục chị về thăm mẹ, về một mình.
Đọc tiếp »

Hà Duy Phương

ban_me_thuot

Dấu lặng Ban Mê

Ban Mê trong trong ngày gió nhẹ
sớm mai hồng lên mí lá
mắt em xanh màu mắt nắng xa

cơn mưa lạc đàn rắc sợi long lanh
Quán Văn dịu êm dệt mềm nhung nhớ
trải vào lặng yên một chỗ ngồi bỏ lỡ
ly cafe buồn nghe gió thở hồn nhiên
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

mua_soc_trang

Đất bỗng mưa và trời cũng mưa
Cỏ cây chim chóc khóc hay cười
Mưa reo như thể từ muôn biển
Mưa xuống đồi xanh mưa bốn phương.

Mưa cầu quay hay mưa cầu bon
Những con mắt nhớ đến xoe tròn
Đường qua cây điệp mưa nhiều ít
Những hàng phượng đỏ, những màu son.
Đọc tiếp »

Nam Nguyên

nam_nguyen-dieu_cay
Phóng viên RFA Nam Nguyên phỏng vấn blogger Điếu Cày qua Skype chiều 27/10/2014

Một tuần sau khi tới Los Angeles, Tiểu bang California Hoa Kỳ, tù nhân lương tâm Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đã dành cho Đài ACTD cuộc phỏng vấn đặc biệt. Xin nhắc lại ông Điếu Cày Nguyễn Văn Hải được Chính quyền Hà Nội phóng thích hôm 20/10/2014 vừa qua và bị đưa thẳng ra phi trường buộc rời khỏi Việt Nam.

 
Đấu tranh bằng truyền thông

Nam Nguyên: Kính chào ông Điếu Cày Nguyễn Văn Hải. Hôm nay được 1 tuần từ khi ông được trả tự do và đến Mỹ. Hầu hết những người bất đồng chính kiến khi buộc rời VN ra nước ngoài cư trú đều có mối ưu tư là sẽ gặp nhiều khó khăn trong việc tiếp tục con đường mà mình đã chọn khi ở Việt Nam. Kế hoạch sắp tới của ông như thế nào?

Blogger Điếu Cày: Thưa anh Nam Nguyên và kính thưa toàn thể thính giả, thực tế thì tôi đã bị tách khỏi môi trường đấu tranh ở trong nước 6 năm, 6 tháng, 2 ngày rồi. Vì vậy, bây giờ nói tôi bị tách khỏi môi trường đấu tranh ở trong nước thì cũng không được chính xác lắm. Còn đi ra nước ngoài như thế này, khi phải thay đổi môi trường sống, môi trường đấu tranh thì cũng cần có thời gian để hội nhập vào. Tôi nghĩ rằng tôi cũng có thể hội nhập sớm hơn.
Đọc tiếp »

Nguyễn Đức Bạt Ngàn

co_don_bai_vang

tủi phận quá, lời thư em trách móc
đã mười mấy năm anh xa khuất trùng khơi
tình vẫn dại dù bây giờ bạc tóc
thương cho mình hai đứa dạt hai nơi

nhớ một thuở khù khờ như nắm đất
ta trong tay nhau tưởng giữ mãi bình minh
sáng chưa hết thì bóng chiều vụt tắt
cuộc đời tàn một bước đã trường chinh
Đọc tiếp »

Như Thị

ca_phe_via_he_3

Đối diện tôi

Đứng chi chen lấn phủi mòn đất
Không để dành ra một lối về
Xin hỏi mi trườn chi cỏ chật
Mơ chiều tụ tập khạc khen chê!

Mi sống càng đau phía vỉa hè
Sáng lên chúi mũi đếm cà phê
Thất cơ lùa lại làm tri kỷ
Nhuộm lưỡi thị phi chẳng chịu về
Đọc tiếp »

Chân Phương

patrick_modiano_2

Vivre, c’est s’obstiner à achever un souvenir / Sống là cố gắng ngoan cố để hoàn tất một kỷ niệm. (René Char)

Nghe tin mừng Patrick Modiano vừa được trao Nobel – đây cũng là vinh dự lớn cho nền văn học Pháp với 15 Nobel Văn Học – tôi lục tìm trong mấy kệ sách nhà mớ tiểu thuyết của Modiano để đọc lại. Thấy thiếu mấy cuốn – có lẽ cho mượn hay tặng bạn – tôi lái xe về Cambridge ghé nhà sách ngoại văn Schoenhof’s hi vọng tìm được vài đầu sách. Nhưng đã muộn, dân ghiền sách hoặc mê văn chương Pháp đã mua hết mọi trước tác của nhà văn Tân-Nobel; chỉ còn duy nhất một quyển suy nghiệm về lịch sử khô khan … Bèn quay về nhà, ngồi cạnh lò sưởi nhỏ với La Place de L’Etoile vừa nhâm nhi rượu vang cho qua đêm dài lập thu.
Đọc tiếp »

Trúc Thanh Tâm

trang_muoi_sau

Trăng ru điệu nhớ

Gió đàn oằn ngọn tre cong
Cầu ngang qua xóm bão giông sập rồi
Cuối trời vạt nắng rong chơi
Bến xưa còn đó bóng người xưa đâu

Sông dài chở mấy bể dâu
Trang đời sót lại bao câu thệ nguyền
Còn gì để nhớ mà quên
Bởi đâu còn đất tổ tiên tìm về
Đọc tiếp »

Trần Ngọc Hưởng

thieu_nu_toc_roi_bay

Tóc huyền giữa phố

Tóc em bỏ xõa vai tròn.
Suối nguồn sóng lượn lưng thon dịu dàng.
Tóc thơm gắng nhé ngủ ngoan,
Mở lòng trước mọi hợp tan vô thường

Thả bay nghìn sợi vấn vương,
Vẫn không lấm bụi phố phường phù hoa.
Bao năm mưa nắng thực thà,
Sớm vào chợ sớm chiều ra chợ chiều
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng

dieu_cay_nguyen_van_hai-California-2014
Nhà báo Điếu Cày Nguyễn Văn Hải

Khi nghe tin anh Nguyễn Văn Hải ra khỏi nhà tù mang số 6 (Thanh Chương-Nghệ An) chúng ta ai cũng vui mừng. Nhưng anh vừa cởi còng số tám đã bị đẩy lên máy bay đi biệt xứ, vợ con cũng không được báo tin để tới tiễn đưa! Nhiều người tiếc, lo anh như cá phải ra khỏi nước, không còn cơ hội tiếp tục cuộc đấu tranh đòi tự do dân chủ cùng với đồng bào.

Nhưng chúng ta có thể vượt ra khỏi tâm trạng vui hay buồn, mừng hay tiếc; bình tâm nghĩ đến tương lai. Cuộc đấu tranh đòi dân chủ tự do của toàn thể dân Việt vẫn tiếp diễn. Còn rất nhiều người trong nước đang tranh đấu và sẽ tiếp tục tranh đấu. Không thể “bắt” một Ðiếu Cày Nguyễn Văn Hải đứng mãi đầu trận tuyến lãnh mọi nỗi khổ trong tù ngục. Ðối với hoài bão anh Ðiếu Cày theo đuổi, giữa hai cảnh ngộ không biết đằng nào hơn. Trước là cảnh sống cô lập ở trong tù, bị “vô hiệu hóa,” bị tước bỏ mọi quyền nói và làm. Bây giờ là cuộc sống tự do, thêm nhiều cơ hội, nhiều đồng bạn và thêm những “vũ khí” đấu tranh mới. Không thể nói bên nào là ích lợi hơn cho cá nhân anh hay cho công cuộc chung. Ngày xưa Phan Bội Châu sống lưu vong bao nhiêu năm, khi bị bắt cóc đem về nước, bị giam cầm, thì ai cũng tiếc. Ngược lại, những người yêu nước như Phan Châu Trinh, Nguyễn An Ninh, Tạ Thu Thâu, đang sống ở Pháp lại tự ý về nước. Vì sống trong xứ Nam Kỳ họ vẫn được tự do hội họp, diễn thuyết, làm báo, để tranh đấu tại chỗ cùng với đồng bào.
Đọc tiếp »

Bắc Phong

nathan_cirillo
Hạ sĩ Nathan Cirillo

sáng hôm ấy tôi bật truyền hình xem tin tức
bàng hoàng thấy cảnh sát vây bọc tòa Quốc hộị Canada
và nghe phóng viên tường thuật
tin một người lính nghi lễ [1] cầm súng không nạp đạn
bị một tên khủng bố cuồng tín bắn chết từ sau lưng
khi anh cùng một đồng đội đang nghiêm trang đứng gác
Ngôi mộ Chiến sĩ Vô danh
trước Đài Tưởng niệm Chiến tranh Tổ quốc
hiên ngang với những tượng đồng lính trận
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Và sáng thứ bảy

nguoi_di_qua_canh_rung-dinh_cuong
Người di qua cánh rừng
sơn dầu trên giấy
dinhcuong

Cả bầu trời màu xanh
không một vệt mây
khi người ra khỏi
con đường mòn
trong cánh rừng
đã ngợp đầy lá vàng

người đi với bóng mình
đổ dài bên phía mặt
những sợi thông lót thảm
mượt mà dưới chân
mùa này lá thông rụng
như những sợi rơm màu
vàng cam Van Gogh vẽ
Đọc tiếp »

Đỗ Trường

duong_thu_huong
Nhà văn Dương Thu Hương

Không hiểu thế quái nào, từ những thập niên cuối của thế kỷ hai mươi đến nay, văn chương đất Việt, lại mắc phải chứng bệnh lệch pha. Âm phần thịnh vượng khí xung. Dương phần sợ gió máy, đụng chạm chướng khí, đâm ra lại còi cọc. Điều này, càng rõ ràng hơn, ngay sau khi ông Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh hứa hẹn cởi trói, bóc keo dán miệng cho văn nghệ sỹ. Chúng ta thấy, đã xuất hiện một loạt tên tuổi của những văn nhân, nữ sĩ, từ Dương Thu Hương, Võ Thị Hảo, đến Phạm Thị Hoài… Sự can đảm, tiếp nối nhau ấy của họ, tuy ở những mức độ khác nhau, nhưng đã góp phần không nhỏ, cho sự hồi sinh dòng văn học hiện thực phê phán.

Cho đến tận hôm nay, vẫn có những ý kiến, đôi lúc còn khác nhau, nhưng có lẽ, không ai có thể phủ nhận, nhà văn Dương Thu Hương là người đã bập nhát cuốc đầu tiên, khơi thông dòng chảy này.
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng
Phóng tác theo Chinh Phụ Ngâm Khúc

bia_chinh_phu_ngam_khuc

Lời tình của nhựa nguyên thành nhựa luyện
Một con tim nối kết một con tim
Khi hai một bất ngờ tan biến
Một tim kia ngây dại của riêng em
Đọc tiếp »

Lính mà em

Posted: 27/10/2014 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

phan_nhat_nam_4
Thiếu úy Nhảy Dủ Phan Nhật Nam

người hiền tài trong thơ
có tên ông Luân Hoán
tôi lắm lần ngợi ca
thêm lần nữa thêu thùa
nếu có chiếc áo thụng
tôi sẵn lòng ấm thân
tròng vào người nghiêm nghị
thì cứ vái, khó chi?
những người sống chứng giám
mai kia mốt nọ buồn
im tiếng làm sao thưa?
lòng ông như sông Hàn
mênh mang chảy ra biển
trôi đi những dòng chữ
thiết thân lượng ân tình
ta bà ông kết giao
giang hồ đủ hắc bạch
ông chơi qua tài nghệ
nhân thân? chuyện không màng
cầm súng chế độ cũ
ông đã mặn hoà bình
cô một chữ trong thơ
sống thở với tình yêu
Đọc tiếp »

Đinh Tấn Lực

nguyen_phu_trong-nguyen_tan_dung-nguyen_sinh_hung

Cả nước chớm thu. Sài Gòn lênh đênh vào mùa lũ triều cường. Hà Nội nhốn nháo tứ bề xập xình chiêng trống thúc quân. Sòng bạc đang xào bài chia tụ lại. Cửa sĩ tượng trống hoác mà con tướng lú cứ lăm le đòi xuất. Một đống tốt kiễng chân với tay đòi vịn mấy cái ngai. Nhộn nhạo. Lau nhau.

Chỉ dân lành là lao đao trả thuế cho bọn quan quyền đây đó thư thả ngao du.

***

Nguyễn Tấn Dũng đi Bỉ, Đức, Ý, Vatican, rồi nhân tiện tham dự ASEM 10. Cần phải nhắc rõ các nước này đều ở Âu châu, không thôi không ai biết. Trước đây chỉ mình Giăng Mắc Êrô của Pháp là may mắn biết tường rõ tận phong thái ngây ngô ngờ nghệch của hàng nguyên thủ xuất thân từ rừng U Minh Việt. Giờ thì tất cả đều rõ.
Đọc tiếp »

William Butler Yeats (1865—1939)
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác When you are old

tinh_gia2

rồi một ngày kia em sẽ già
đốt lò hương cũ tóc sương pha
ngật ngầy mi trĩu cơn buồn ngủ
lần giở trang thơ mắt nhạt nhòa

về đâu thăm thẳm bóng hình xưa
ánh nhìn dìu dịu cõi huyền mơ
phấn hoa nhung lụa và hương sắc
bao kẻ si tình phải ngẩn ngơ
Đọc tiếp »

Cao Vị Khanh
tặng bậu, mỏng dánh

lovers-marc_chagall
Lovers
Marc Chagall

Bắt đầu…

……..bắt đầu là một lời tán thán (hay tán tỉnh cũng vậy thôi) như vầy ” em hai ơi sao em nhẹ hếu (đẹp giàng trời) như cái bông hường (mới nở) vậy mà tôi thì (uổng quá!) đã là một con bướm hết thời (quờ quạng). Nói cho văn vẻ hơn một chút thì là em-nhẹ-quá-như-bông-hường-mà-tôi-cánh-bướm-tà-dương-chập-chờn.

Như vậy tại-sao lại ra nông nổi này khi viết lại thành lục bát

em nhẹ quá (khi khổng khi không xuống hàng bất tử)
như bông hường
mà tôi cánh bướm tà dương (lại bất tử xuống hàng)
chập chờn

Tại-sao-không-là

Em nhẹ quá như bông hường
Mà tôi cánh bướm tà dương chập chờn

(như từ hồi nẳm vậy đó, coi phải cái điệu thì thầm thủ thỉ dụ dỗ vo ve ong bướm … hơn không )
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

chua-sau_con_mua

sau mưa
quý tặng nhà sư Thích Đăng Châu

len lén vào cười với mưa
cùng ru giấc đỗ bên chùa tịnh tâm
màu sen tinh khiết vô ngần
đóa thuyên trên biển búp vàng cánh sông
vào loang sắc với vân mồng
thuỳ nhiên còn cả rừng không đợi ngàn
chậm từ một bước tranh sang
mi xanh mày đẹp ôm đàn khải mơ
huyền hư với tuổi không ngờ
qua muôn thức dại cùng ngơ ngẩn tìm
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên

pagoda_roof

Đêm trăng leo lên mái chùa

Ngồi trong vườn nguyệt lộ
Hôn một màu trăng non
Nghe lòng mình cười rộ
Chạy băng đồi vô ngôn

Ồ.Hồn tràn mộng trắng
Tôi ôm trăng không màu
Tôi ngút xuống biển dạng
Tôi dại khờ mắt nâu
Đọc tiếp »

Đinh Tấn Lực

nguyen_tan_dung-tang_hoa-nguyen_sinh_hung

Báo chí: “Ngân hàng đã trở thành bạn thân của toà án”.

Phó thống đốc ngân hàng: “Nợ xấu và sở hữu chéo là ‘điểm nghẽn’ của quá trình tái cơ cấu ngân hàng”.

Phó chủ tịch Hiệp hội BĐS TPHCM: “Toàn thân thị trường bất động sản vẫn đông lạnh”

Đại biểu QH: “31.000 tỷ đồng chúng ta vay về để chi thường xuyên là vấn đề rất đáng quan tâm”.

Chủ tịch QH: “Phải cân bằng thu–chi. Thu lấy mà chi, chứ bây giờ cứ phát hành trái phiếu lu bù, vay lu bù để chi thì chết thôi”.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

ao_tim

Thơ ngát hiên đời

anh đây vốn tướng học trò
mà đâu (có) tốn vải, ăn no (cứ) nằm khì
dẫu cho tiếng bấc tiếng chì
thì anh vẫn cứ ở lì bên em…

từ dạo về nhà em, gởi rể
Mạ ướm anh, ngó bộ, lưng dài
không phải Mạ lo gì tốn vải
mà lo em mê mệt vì anh!
Đọc tiếp »

Nguyễn Trãi
Nguyễn Lương Vỵ chuyển dịch thơ Việt

trang_thu

1.
秋 夜 與 黃 江 阮 若 水 同 賦

紅葉堆庭竹擁門,
滿階明月過黃昏。
九霄清露三更濕,
四壁寒蛩徹夜喧。
天籟語秋驚草木,
玉繩低漢轉乾坤。
高齋獨坐渾無寐,
好把新詩向志論。

Phiên Âm:

THU DẠ DỮ HOÀNG GIANG NGUYỄN NHƯỢC THỦY ĐỒNG PHÚ

Hồng diệp đôi đình trúc ủng môn,
Mãn giai minh nguyệt quá hoàng hôn.
Cửu tiêu thanh lộ tam canh thấp,
Tứ bích hàn cung triệt dạ huyên.
Thiên lại ngữ thu kinh thảo mộc,
Ngọc Thằng đê Hán chuyển càn khôn.
Cao trai độc toạ hồn vô mị,
Hảo bả tân thi hướng chí luân.

Dịch Nghĩa:

ĐÊM THU CÙNG HOÀNG GIANG NGUYỄN NHƯỢC THỦY LÀM THƠ

Đống lá đỏ đầy sân, cây trúc ôm cửa,
Trăng sáng rãi đầy thềm, buổi chiều đã đi qua rồi.
Sương từ chín tầng mây, thấm ướt ba canh,
Tiếng dế kêu lạnh suốt đêm trong bốn vách tường.
Tiếng trời [hình như muốn nói rằng] mùa thu đến làm kinh động cây cỏ,
Sao Ngọc Thằng xuống thấp gần sông Ngân Hà, chuyển động trời đất.
Một mình ngồi đối bóng trên phòng cao, không ngủ được,
[Tốt nhất là] thử xem bài thơ mới làm, [để] luận bàn đến chí hướng của mình.

Chuyển Dịch Thơ Việt:

ĐÊM THU CÙNG HOÀNG GIANG NGUYỄN NHƯỢC THỦY LÀM THƠ

Trúc ôm cửa, lá đỏ đầy sân
Chiều đi rồi, thềm trăng sáng dần
Sương tỏa chín tầng, ba canh ướt
Dế rân bốn vách, suốt đêm hàn
Thu đến, tiếng trời rền cây cỏ
Sông Ngân, sao Ngọc chuyển không gian
Phòng cao đối bóng, hồn thao thức
Thơ mới làm xong, chí thử bàn?!
Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

vo_oc

Hôm qua đi lang thang cùng mấy ông anh, bà chị. Thấy một ông già bán đồ linh tinh, trong đó lạc lõng một cái vỏ ốc to bằng cát bát ăn phở. Bèn lân la xem rồi hỏi giá, ông già phán 30 e, không bớt.

Mua xong, mấy bà chị hỏi mình hâm mà mua cái vỏ ốc đắt thế. Mình bảo chị mà nói nữa, em đập luôn. Mấy bà lại bảo mình hâm. Mình bảo, em đập ra thành miếng nhỏ em bán, chứ em có mua con ốc này vể bày đâu. Trong nhóm có ông già quê ở Chuôn nói, em xẻ ra chứ đừng đập, xẻ thành 3 miếng dọc thế này này, ông chỉ con ốc và những đường xoắn của nó.

Lúc ấy các chị mới biết mình không hâm mà cũng chả nói đùa.
Đọc tiếp »

Đỗ Thất Kinh

thieu_nu_blao-dinh_cuong
Thiếu nữ Blao
dinhcuong

và em
đứa con của gió trời
mang hạt mầm thơm nắng
một sớm mai rất lạ

và đêm
cánh tay đời óng mật
chuyến mưa nào trổ nụ tình tôi
chiều đã lên màu tươi
Đọc tiếp »