Nguyễn Lương Vỵ

bia_toi_cung_gio_mua-nxt

43 bài thơ trong thi tập “Tôi Cùng Gió Mùa” của thi sĩ Nguyễn Xuân Thiệp là một bản Giao Hưởng Thơ lộng gió, đẹp nao lòng nhan sắc mùa màng. Gió Mùa – Gió, của sử lịch u trầm rạng rỡ tháng năm, Mùa, của đời-người bão giông chớp tắt u hoài thân phận. 43 bài thơ, 43 tấu khúc, trôi và chảy, chảy và trôi, êm đềm và dữ dội, sâu lắng và tuôn trào. Gió Mùa – Thi sĩ đã thọ mệnh và mang theo trong suốt hành trình thơ với một tâm thế khiêm hạ, tĩnh tại và bi mẫn ngay từ buổi thiếu thời:

sáng nay. tôi lắng bước mùa xưa
chim nhỏ. năm nao. đậu khóm dừa
sông chớm đôi bờ thu quạnh quẽ
đường dài, son đỏ. quán lau thưa

nhà ai. phơi áo. ngoài hiên nắng
nắng tắt trưa qua. lạnh bến chờ
cây ố. sắc tường. vương phủ ấy
trẻ nghèo. nhặt lá. ngói rơi. hư
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng

luoi_nhen

chuyến xe ở trạm cuối nào ?
co ro tay áo tay chào tiễn ai
đứng nhìn tôi buổi hôm nay
có khi lại khác tôi ngày mai xa
hình như tôi cũng quên nhà
mấy mươi năm bước vẫn là bước không
xác tôi còn ở dương trần
hồn tôi đã chảy theo dòng mây trôi
đâu con nhện nhỏ xưa lười ?
giăng giăng chiếc lưới suốt đời chưa xong
trạm xe tôi chuyến cuối cùng…
Đọc tiếp »

Phan Minh Châu

chuong_chua_2

Lầm

Vào chùa gặp bậc chân tu
Hỏi thăm thế sự sư mù như ta
Lỡ choàng tấm áo cà sa
Khoát vô đã lỡ cởi ra chẳng đành

Lỡ

Tưởng đâu ăn trộm vào chùa
Sư ra dán một lá bùa đuổi đi
Sớm mai mở cửa trụ trì
Mới hay hành khất họ đi cúng dường
Đọc tiếp »

Đặng Châu Long

bia_khoi_sinh_cua_co_doc

Mọi nỗi đau khổ của con người bắt nguồn từ một điều duy nhất: anh ta không thể ngồi yên lặng trong phòng mình (Pascal)

Ngày 20-06, khi về Búng thăm anh chị Lê Vĩnh Thọ, anh Thọ tặng tôi 2 quyển sách, một của Hermann Hesse, một của Paul Auster. Hermann Hesse thì đã quá quen thuộc với tôi từ thuở học sinh với những tác phẩm: Những người bạn, Sói đồng hoang, Narziss và Goldmund, Hành trình về phương đông, Câu chuyện giòng sông… Nhưng thú thật Paul Auster thì đây là lần đầu. Đã vậy, anh Lê Vĩnh Thọ còn dặn thêm: “tôi cũng chưa đọc, nhưng chắc sẽ khó khăn cho những người quen đọc truyện bình thường, chịu khó đọc chậm thôi…”

Thú thật, khi cầm quyển sách tôi không có ấn tượng gì đặc biệt, chưa nói còn hơi khó chịu về giòng chữ tủ sách hợp tác với nhà toán học Ngô Bảo Châu và nhà văn Phan Việt, vì không thích có cái dù trong văn chương. Văn học chỉ cần khẳng định bằng cái tên, như: Nhất Linh, Khái Hưng, Pétrus Ký, Nguyễn Bính, Hàn Mạc Tử…không cần mang theo danh phận, bởi không dính dáng chi đến lãnh vực này.
Đọc tiếp »

Bến Dược Thu Xa

Posted: 23/07/2014 in Hoàng Anh 79, Thơ

Hoàng Anh 79

thieu_nu_ao_ba_ba

Anh về thành phố gió heo may
Yêu dấu theo mùa đã đổi thay
Dòng đời mê mải anh xuôi ngược
Giấc mộng chưa thành tay trắng tay.

Đèn treo gác trọ vàng nhung nhớ
Thềm cũ hoa rơi phủ bụi mờ
Thời gian chảy ngược miền ký ức
Vậy mà xa lắc những ngày mơ.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

phan_nguoi

Phận người

lăn vào mầm đá
những ẩn ức sắc cạnh
một mặt trời lạnh
dăm con mắt lơ đãng
pháp trường ngay sau lưng

bữa trưa ngột ngạt
và những cánh bườm căng gió
chẳng định hướng
ý nghĩ dừng hẵn
ở trước vệt đèn biển
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm

tran_yen_thao
Nhà thơ Trần Yên Thảo

A. SƠ HUYỀN
(PHẨM SEN VÀNG I)

Cuộc hành trình bước về chân như, bao giờ cũng mở đầu bằng những bước nhập thế, lặn lội chìm đắm trong nhiều sát na nghiệp lực. Thứ nhất là nhào lộn trên từng nghiệp chướng từ những lần thai sinh, và phủ quanh cuộc phiêu du trong trần thế bằng những phước họa đằng đẵng, gánh vác đầy ngập hai vai.Thứ hai, sự khai mở trí tuệ để bước chân thật trên bước đường hạnh ngộ của hằng hà dấu chân điểm đạo từ vô thỉ đến vô chung.Thứ ba là hạnh nguyện bước lên hóa đạo, trực ngộ sau a tăng tỳ kiếp tu chứng, vừa mở hoác chân như. Sen vàng hiện thân cho cuộc khai ngộ rực rỡ chánh đẳng chánh giác.Người văn nghệ sĩ cũng có một điểm hiện thân gian khổ, trên bước đường chứng ngộ kỳ diệu trong sáng tác. Và tùy quan điểm phù hợp với tư tưởng tâm niệm trong nghệ thuật, thì giây phút nhập thân trên bước sáng hóa ngôn ngữ sẽ sáng lòa trên điểm hóa đạo như người tu chứng.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Thanh
Cảm tác theo Nghẹn Ngào của N. T. Hiếu

khay_thuoc_la

Thuốc lá đây
Thuốc lá Sapa, Điện Biên… đây
Thuốc lá đây
Mời mấy chú mua thuốc lá
Chú mua dùm cháu mấy điếu thuốc thơm đi chú

Giọng bé gái trong trẻo
Người bé ốm teo
Bé mặc áo trắng ngã màu cháo lòng
Quần vải thô đen cũng bạc màu
Tuổi khoảng 10, 11, …
Có đôi mắt sáng
Vai mang túi thuốc lá
Đọc tiếp »

Đinh Cường

thanh_ton-dinh_cuong
Chân dung Thành Tôn
dinhcuong – 2014

Như có một cái gì
chìm dưới mặt đất đen

(Hoài Khanh)

Hương sắc hoa mùa hè
phơi trên từng phiến nắng
sáng ra Starbucks ngồi
nhớ Thành Tôn quá lắm

người bạn mê sách quý
những quyển sách miền Nam
tù về sưu tập lại
từ qua Mỹ đến nay…
Đọc tiếp »

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

thieu_nu_ao_ba_ba_trang

Giờ giao thừa Tết năm Ngọ, người người tấp nập đến lễ bái Lăng Tả Quân Lê Văn Duyệt. Khu vực quanh Lăng Ông Bà Chiểu, tràn ngập lượng sóng người đi xin lộc đầu năm càng lúc càng đông.

Ý Thảo nắm tay tôi theo dòng người nhích từng bước một vào lăng. Không khí thâm nghiêm và linh hiển trước khu chánh điện sáng rực ánh đèn khiến sắc diện của Ý Thảo biến đổi một cách kỳ lạ. Ánh mắt nàng long lên như kẻ thoát thần, đầy khẩn thiết.

Ý Thảo đốt nhang trao cho tôi, bảo:

- Anh khấn vái điều chúng ta đã ước nguyện .
Đọc tiếp »

Trúc Thanh Tâm

cu_chi

Sông Sài Gòn về Bình Dương xa ngái
Bến Vượt nào để ta đến thăm em
Tiếng gió rít mà khiến ta chột dạ
Kinh Thầy Cai chìm dưới ngọn mưa êm !
Đọc tiếp »

Dzạ Lữ Kiều

xe_lua_viet_nam

Đừng trách con tàu

Đời ta,
như một con tàu
Qua nhiều bến
biết ngày nào…
trú chân
Và …Em
một đóa hoa xuân
Bao vòng tay lạ
môi thầm – hẹn môi
Thuở còn đi học
chung đôi
Đan tay ước hẹn
nguyện đời sân ga
Dù bao nhiêu
chuyến tàu qua
Nhớ về bến cũ
thiết tha trong đời
Ta về…
qua bến mồ côi
Mộng lòng …ươm mãi
bên trời – chợt đau !

Phố cao nguyên, 02-6-2014
Đọc tiếp »

Trần Trung Tá

trai_cai_tao2

Em chào anh: “Thưa anh, em đi!
Em đi không biết chừng mô về,
Anh chào giùm Ngoại cho em với!”
Lúc đó, mình, bốn mắt đỏ hoe…

Em nói với anh ở cổng Trại
Không Có Gì Quí Hơn Độc Lập Tự Do
Em để lại gói “đồ” – “đồ thăm nuôi người tù không có án”.
Mười lăm phút qua nhanh mình không thể nán…
Đọc tiếp »

Nhật Lệ

bui_chi_vinh2

Các câu hỏi [1] cho anh Bùi Chí Vinh (BCV).

1. Những bài thơ viết về biển Đông của anh ngay từ những năm 1979 đến 2012 đã làm rướm máu trong tim người đọc. Thơ ca phải chăng không bất lực trước nỗi sợ hãi và bá quyền? Và phải chăng nhà thơ không chỉ biết tụng ca, mà còn biết đau, biết tiên cảm, biết tỉnh thức người đọc? Anh nghĩ gì trước tình hình biển Đông dậy sóng trở lại hôm nay y như những lời “tiên đoán” của anh hôm qua?

BCV: Thi sĩ trước tiên vẫn là một con người. Con người đúng nghĩa “nhân chi sơ tính bản thiện” làm lành lánh dữ. Là con người nên thi sĩ phản ứng mạnh mẽ trước mọi dấu hiệu xâm lược của ngoại bang. Phản ứng dứt khoát không do dự không sợ hãi. Thậm chí sẵn sàng nhận nhiệm vụ hứng viên đạn bay về quê hương mình đúng với truyền thống “quốc gia hưng vong thất phu hữu trách”. Tuy nhiên ngoài chức năng “con người” thì thi sĩ còn mang thiên chức của một nhà tiên tri. Một thi sĩ “thứ thiệt” bao giờ cũng đánh hơi, cũng “ngửi” ra trước đồng loại các hiểm họa của tương lai. Chính vì thế trong khi nhiều người giả vờ ung dung trước mối tình hữu nghị vớ vẫn Việt-Trung đầy ảo tưởng thì tôi đã thấy đó là “cái bẫy” mà những kẻ cầu an giăng sẵn cho mình. Bằng những bài thơ đánh giặc phương Bắc ngay từ năm 1978 tôi đã gióng lên tiếng chuông báo động cho mọi người cảnh tỉnh. Ngoài ra, bằng tư thế của một thi sĩ trực tiếp cầm súng trong đơn vị E10 đặc công thủy Rừng Sác đóng quân trên đảo Long Sơn lúc đó tôi đã viết như sau:
Đọc tiếp »

Tùy thơ: Du ký

Posted: 21/07/2014 in Ngu Yên, Thơ

Ngu Yên

tuong_chim_canh_cut

1.Rác

“Hãy cho tôi rác. Hãy cho tôi rác”
Bầy chim thùng há miệng kêu gào: Hãy cho tôi rác
Từ Hà Nội đến Sài Gòn: Rác
Từ hẻm lầy ra đô thị: Rác
Từ linh hồn đến trời cao đất rộng: Rác
Rác tự muôn phương đổ vào
Rác tự con tim trào ra
Rác bám chân từ Nội Bài
Rác ngập đầu đến Tân Sơn Nhất
Rác vỗ về như dì ghẻ con chồng
Rác thông cảm như bạn xấu không còn gì để nói
Rác chống đối như con kiến trước con voi
Rác biện minh như Tô Tần bị ám sát
Rác suy tư như lảo gia yêu gái bia ôm
Rác khủng bố dân tôi biết bao giờ thơm trở lại?
Rác cơ mang
Rác hệ thống
Rác chuyền tay tham đến thế là cùng
Rác hãnh diện trên tiền đồ mặt mũi
Rác cúi đầu ăn rác mập bệnh nan y
Rác lặng lẽ thành đô la vàng thẻ
Rác thản nhiên hơi thở lương tâm
Rác đô hộ chỉ đạo đời sống
Rác đương nhiên làm số mệnh người
Rác
Rác
Rác
Mãi nhiều lời cũng rác thôi
Đọc tiếp »

Hu ke

Posted: 21/07/2014 in Hồ Đình Nghiêm, Truyện Ngắn

Hồ Đình Nghiêm

who_cares

Hôm qua tôi mua được hai chai bia Huda xanh mướt xuất khẩu, khoe em hàng hiếm giá rẻ đợt xeo mùa hạ, em rờ một hồi tay ướt: Hu ke.

Bữa nay thu trong giỏ dộng thêm sữa đậu nành ướp lạnh, ra công viên nóng hổi tình tự riu riu cùng em, ngày thoáng rộng. Lựa chỗ nhiều bóng cây nghĩa là nơi hiếm người buồn chân lại, tụi ở đây nhường chỗ dâm cho đứa dại ta khôn ta tìm chốn nắng nôi. Nằm thẳng cẳng phơi nắng người đỏ như con cua luộc, đồ nhắm khoái khẩu đi tàng tàng không oải với bia. Rất bắt.

Nghỉ hè thiếu hụt tiền nên cuốc bộ lia chia sương sương quanh khu vực, em trải chiếu xuống bờ cỏ chẳng mượt lầm bầm: Hu ke. Đẻ đái nhiều lần em không ưa khoe da thịt, áo thun quần đùi kiểu mặc trong nhà, đôi dép nhựa: Hu ke. Tôi phanh ngực ngóc đầu ngó lá phong run quờ quạng, lá sẽ vàng lá sẽ rụng và cây sẽ nhớ lá đến chết trân khi tuyết về. Em vất mấy đứa con ngoài giá thú ở bên nhà chương một, sang chốn lạ lập lại cuộc đời chương hai với vẻ dửng dưng: Hu ke, tiểu thuyết còn dài xem sang hồi sau sẽ rõ.
Đọc tiếp »

Huy Uyên

chia_tay_tra_vinh

Xa mấy Trà-Vinh

Đêm xao Trà-Vinh khuya lạnh
mưa ngủ trên từng giọt sương
nhà bên đường ai khép sớm
bếp lửa hắt hiu quá buồn.

Xanh bờ uốn nhịp dòng kênh
lối người về Sam-rông-ek
ao bà Om nở đầy sen
mùa về Long-trị (đầy) cây trái.
Đọc tiếp »

Đặng Châu Long
nguoi_dien

75 ngày tìm kiếm
Không có giọt máu đào nào
Trong đại dương biển mẹ

Có người bỗng ngọng ngịu u ơ giọng nói
Có người hóc cổ cơn đau quặn chẳng thành lời
Có người mắt bỗng sáng ngời như chưa từng u tối   Đọc tiếp »

Trần Mộng Lâm

War In Vietnam.

Tôi xa Hà Nội tính đến nay đã được 60 năm.

Tôi còn nhớ rõ những cảm nghĩ của mình trước khi theo cha mẹ lên máy bay vào Miền Nam. Ba anh em chúng tôi rủ nhau đi thăm thành phố một lần cuối. Khi đó tôi mới 12 tuổi nhưng cũng đủ hiểu biết để ý thức được rằng mình sẽ không còn có dịp nhìn lại Hà Nội một lần nữa. Tôi nhìn những quán nước ở bên bờ Hồ Hoàn Kiếm, nơi tôi có thể đi bộ ra chơi mỗi ngày, uống nước chanh hay bắt ve sầu vì nhà tôi ở ngay phố Hàng Hành. Tôi nhìn lại Nhà Hát Lớn, những rạp Ciné mà ở đó tôi say mê xem những cuốn phim đầu tiên của bộ phim Người Dơi nổi tiếng sau này (Batman), hay cuốn phim Samson Dalila rất là vĩ đại mà tôi phải cực khổ sắp hàng mua vé. Tôi nhìn lại ngôi trường Nguyễn Trãi thân yêu, nơi nơi tôi vừa hoàn thành năm đệ thất, năm đầu tiên của trung học đệ nhất cấp. Tôi linh cảm rằng tôi sẽ không có dịp trở về thành phố này một lần nữa trong đời.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Xem tranh Đỗ Trung Quân

thoi_tho_ta-do_trung_quan
Thời Thổ Tả
Đỗ Trung Quân (acrilic trên giấy 30X42 cm – 2014)
nguồn : http://www.tienve.org

vo cục. và dồn đống
lăn đùng
thời thổ tả manh tâm
nuốt. ăn đường bệ
ị vào phấn son hiện ngụy đúng thời ngụy biện
những cặp môi xám ngoét gắn mặt phù phì
đủ sắc màu chợ búa
và quê ôm bầm. rao
xanh xanh tức thì bó rau muống
cầm chân lũ sâu bọ
cọ quẹt ngoài đồng
đùi lông nơi phòng hát công cọng
cái mũi khoằm thập thò râu
kêu ca bẽm mép
xuất chiều
những chuyến xe thông nòng bến đợi

7/7/2014
Đọc tiếp »

Hà Duy Phương
cho Cỏ Dại thân yêu

co_dai-hdp

Em đến từ hoang vu
hay từ cánh đồng tuổi thơ ngạt ngào hương cỏ ?
Đêm qua giấc mơ tôi bạt gió
Thấy em lăn vùi trong sóng cỏ vô ưu

Xuyên màn đêm tôi đi giữa trời sương
Nghe cỏ thở mà lòng xa ngai ngái
Rượu còn trên tay phố chưa say đã khóc
Sao không thể trở về nơi đã bỏ ra đi ?
Cánh thiên di một ngày đã mỏi
Đọc tiếp »

Trần Hoài Thư

lu_quynh-nguyen_song_ba
Nhà thơ, nhà văn Lữ Quỳnh
qua ống kính Nguyễn Sông ba

Lữ Quỳnh là bút hiệu của Phan Ngô, sinh năm 1942 tại Thừa Thiên-Huế. Thân phụ mất sớm, lúc một  tuổi. Tuổi nhỏ phần lớn sống tự lập. Học sinh Quốc Học – Huế, 1959-1962. Dạy học, trường Bán công Vinh Lộc 1962-1963. Cựu Sĩ Quan VNCH (Khóa 19 Trường Bộ Binh Thủ Đức, ngành HC Quân Y). Đơn vị phục vụ : *Tổng Y Viện Duy Tân – Đà Nẵng năm 1965-66. *Tiểu đoàn 22 Quân Y (SĐ22BB) – Bình Định, năm 1967-70, *Quân Y Viện Quy Nhơn, năm 1971-75. (tài liệu trên Internet)

Tôi và Lữ Quỳnh có nhiều điểm chung. Cùng năm sinh. Cùng cảnh hẩm hiu của một đứa bé không thấy mặt cha từ khi còn quá nhỏ, cùng học Quốc Học – Huế, cùng gốc lính sư đoàn 22 BB, cùng viết cho Bách Khoa, Ý Thức và bây giờ, cùng ở Mỹ, tiếp tục cùng văn chương chữ nghĩa.
Đọc tiếp »

Sông Cửu

hoa_luc_binh_2

Thăm quê cuối Hạ

Cuối Hạ ta về thăm quê
Bờ tre chồi măng xanh ngát
Vạt nắng chạy sát bờ đê
Tiếng ve khẽ khàng nhã nhạc

Chim vịt lạc bầy ngơ ngác
Gió quạt mát dọc cánh đồng
Chị cười… rưng rưng khóe mắt
Buồn – vui tràn ngập bến sông…
Đọc tiếp »

Lê Văn Hiếu

light_beam

Khúc ánh sáng

Cho BP thương yêu !

Câu thơ tôi bốc lửa thiêu cháy từ lồng ngực ám khói, lượn lờ vào không trung, bỗng dưng sinh ra hạt nước, gieo vào rẻo đất hoang hóa bên kia bán cầu, nảy nở một chồi xanh.

Nảy nở một mầm thơ, tôi cợt, nảy nở nòi thi sĩ, sẽ mọc lên cây Du Dương – Và hát, khi bên này đầy nắng, bên kia là khúc ru đêm.

Những khúc ru ánh sáng, được tôi luyện từ âm vực bóng tối, từ hơi thở khó nhọc, từ bước chân kiêu hãnh.
Đọc tiếp »

Thụy My

gian_khoan_dau_tq

Sau hai tháng hiện diện đầy sóng gió, hôm nay 16/07/2014 Trung Quốc đã cho rút giàn khoan Hải Dương Thạch Du 981 ra khỏi vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam tại Biển Đông, đưa về khu vực đảo Hải Nam. Nhiều người thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng có nhiều ý kiến lo âu về khả năng chế độ bành trướng Bắc Kinh, với tham vọng không hề giấu diếm, sẽ quay trở lại với những chiêu trò mới.

Vì sao Trung Quốc lại rút giàn khoan vào thời điểm này, sớm một tháng so với tuyên bố trước đây là sẽ hoạt động đến ngày 15/8 ? Chúng tôi (RFI) đã đặt vấn đề này với nhà bình luận Phạm Chí Dũng (PCD) ở Saigon.
Đọc tiếp »

Trần Ngọc Hưởng

phong_canh_dong_que

Mấy phen lưu lạc một phen về,
Chân đất đầu trần trở lại quê.
Cây lớn trôi sông hồi bến cũ*
Trải bao biến đổi sá chi hề.

Tìm bóng trâu già nhơi lại cỏ
Lòng còn đọng mãi dấu nằm xưa
Ơi hương cỏ dại hương rơm rạ
Hương lúa ba trăng buổi được mùa
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Gọi sông

goi_song_1-que_huong
Gọi sông 1
sơn dầu trên canvas 40 x 40 in
Quế Hương

Gọi sông là đi tìm cái đẹp
của đời sống
( Quế Hương )

Nhà trong rừng Scibilia [1]
trời nhiều mây trắng quá

tôi vừa qua dòng sông
tiếng gọi sông rất nhỏ [2]

mà sao sóng chao nhiều
mà sao màu xanh biếc

xanh cobalt . xanh prusse
đã trộn lẫn vào nhau
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

xom_ngheo

Lão Cụt đi thủng thẳng về phia quán cô Tư Bông, phía sau là con Còi chạy lẳng quẳng phia sau, lâu lâu kêu lên ư ử như báo cho ông chủ biết tôi đây ông chủ, tôi đang theo sau ông chủ đấy nhé. Tôi sẽ luôn bảo vệ ông, ông đừng lo ông chủ nhé. Lão Cụt chừng như hiểu ý quay lại nheo mắt nhìn nó như muốn nói khổ lắm nói mãi. Đến cửa quán lão mở lời trước:

- Cô Tư ơi, bán thiếu cho tôi mấy món nhé.

Tư Bông xởi lởi:

- Gì thế lão Cụt, thiếu nữa à? Hôm qua sửa xe có chuyện gì sao?

Lão Cụt xua tay:

- Không phải thế đâu cô Tư. Ông trời lúc nầy kỳ quá lúc mưa lúc nắng, hôm qua trời mưa mấy chập xe cộ chạy qua chạy lại mà không thấy ma nào bể vỏ hư xe, tôi lại bị khớp đau chân nên cuốn gói về sớm, mất toi hết một ngày công.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

duong_pho_xua

tôi qua đường tônthấtthuyết tìm em
cửa đóng then gài em không thèm ngó
cây trứng cá sân nhà chờ mong gió
chiều chờ mây bay như tôi chờ em
em nỡ chi mù mịt bụi banmê
bỏ tôi níu buồn tình yêu m’thuột
phin cà phê rớt buồn từng giọt nguội
khói thuốc mù mây ngõ phố quangtrung
tôi từ phương xa về lại nhớ thương
tìm con dốc xưa níu tình hoa mộng
có áo em bay giữa trời lồng lộng
một thời chia thầm lặng phải lòng nhau
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

dien_ba_quang

Ừ, thì ta là một tên đại đạo
Luyện võ công không phải để giết người
Chẳng chính- chẳng tà- cũng không ma giáo
Vạn Lý Độc Hành – cứ thế mà chơi
Đọc tiếp »

Trần Mộng Lâm

cuop_bien_trung_cong

Trung Công sẽ đào tung Biển Đông, sẽ lật các quả núi cao nguyên Việt Nam, sẽ lục lọi từng hang hốc, xó xỉnh của nội địa Trung Hoa, của các nước láng giềng, và ngay cả Châu Phi nữa.

Tại sao họ phải làm vậy, và làm vậy để làm gì?

Câu trả lời rất dễ: Nguyên liệu, và năng lương.

Nền kinh tế Trung Hoa gần đây có phát triển, nhưng tại sao phát triển?

Câu trả lời cũng rất dễ: Hàng hóa.

Muốn chế tạo ra hàng hóa, cần phải có: nhân công, nguyên liệu, và năng lương.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ
Nhớ thi sĩ Joseph Huỳnh Văn

pianist

1.
muôn thu ngơ ngác đứng bên đời (*)
mười lăm năm cầm dương đâu nơi
đời lẻ bóng bi âm ngân ngất giọt
giọt trầm thu lời cổ thạch sóng đôi

chỉ có nụ cười kia chưa tắt
chỉ còn câu thơ kia long lanh
rượu rót sẵn chờ nhau trong khuya khoắt
chờ trống không chờ tịch mịch cũng đành
Đọc tiếp »

Mưa trên tóc

Posted: 18/07/2014 in Lý Thừa Nghiệp, Thơ

Lý Thừa Nghiệp

thieu_nu_cho_mua_tanh

Mưa trên tóc và lạnh mềm gan ruột
Những con đường hiu hắt lá thu bay
Ơi! Mùa thu vạn ngàn năm trước
Lá còn rơi vàng cháy cả rừng thu.
Đọc tiếp »

Đỗ Xuân Tê

Tô Hoài

Khi còn là một học sinh trung học , trong các giờ Văn, tôi không nghĩ là khi tròn thất thập tôi vẫn có dịp thấy nhà văn Tô Hoài còn sinh hoạt với Hội Nhà văn Hà nội ở tuổi …94. Cũng chẳng thể ngờ là ở tuổi 85 Bác vẫn còn cho ra đời tác phẩm cuối cùng, một tác phẩm chỉ dày 250 trang với cái tên hơi lạ Ba Người Khác mà bình sinh khác hẳn lối viết, lối tư duy, cả về đề tài lẫn bối cảnh sự việc, vừa gây ngạc nhiên vừa nhiều tranh cãi kẻ khen người chê trong giới phê bình và bạn văn tiền bối lẫn hậu sinh.

Nhiều người trong số độc giả kể cả tôi một người làm quen với Bác ở tuổi Dế Mèn dù đã di cư vào Nam nhưng vẫn ngưỡng mộ văn tài của Bác khi học thuộc lòng nhiều đoạn văn tả chân về lòai vật và nếp sống nông thôn để lấy ý và cách viết cho các bài Tập làm văn mà các học sinh miền Nam ngày ấy luôn trau chuốt để đạt điểm cao cho môn học quan trọng nhất khi đi thi trung học và tú tài.
Đọc tiếp »

Dzạ Lữ Kiều

diu_nhau_trong_mua

Đưa em về dưới mưa

Tháng Sáu,
không dứt…giọt mưa
Nước bì bõm
Tôi đưa em
qua đường
Buồn riêng
bọt nước ngập ngừng
Hàng cây xanh
đứng lặng thầm
bóng soi !
Đèn Thị trấn
nhòa… chơi vơi !
Nước mơn man
khỏa chân người
lang thang
Đan tay
qua bến đò ngang
Sợi mưa
quàng cả vai
Nàng và Tôi …

Cao nguyên phố, 26-6-2014
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Thanh

hut_thuoc_la

Chợt thức vào giữa đêm
Điếu thuốc bùng que diêm
Đốt sầu đời lưu lạc
Vàng vọt ngón tay mềm
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng

indonesians

Dân Indonesia đang trải qua một cuộc trắc nghiệm. Câu hỏi là: Chế độ dân chủ đã thật sự bám rễ trong xã hội nước này hay chưa? Tuần trước trong mục này đã kể chuyện cuộc bầu cử ở Indonesia để rút lấy một bài học xây dựng dân chủ sau khi chế độ độc tài sụp đổ: Những người tranh đấu xây dựng dân chủ phải chuẩn bị để tiếp tục tranh đấu với các thế lực độc tài trong cuộc chạy đua vận động lấy lá phiếu dân bàu. Nếu không chuẩn bị thì có thể thua, những người chủ trương độc tài có thể trở lại nắm chính quyền, bằng lá phiếu của dân. Tuần này, chúng ta lại rút ra những bài học về thực thi dân chủ.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

da_bong_vn

trưa qua sông
gió đứng yên bên ngoài sân vận động
sau lưới chắn tò vò
tôi ngó ra mồ hôi bện tóc mai
cô gái ngồi bán vé
mang tên loài hoa đẫm sương đêm
người tôi cũng ẩm ướt theo mùa hạn
một cuộc tình vẫn giữ tỷ số không-không
thực sự thì tôi muốn nhìn nhớ em
hay để chứng nhận trò chơi nghiệt ngã
đội tuyển Huế bở hơi tai
trước tấn công thô bạo Than Quảng Ninh  Đọc tiếp »

Cám ơn Andre Menras

Posted: 17/07/2014 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh

Cách đây gần 3 năm, Andre Menras và các anh Lê Hiếu Đằng, Lê Công Giàu có mời tôi và Hương Lan đến KDL Văn Thánh để xem bộ phim tài liệu Hoàng Sa – Trường Sa của Andre Menras ra mắt, đáng buồn là buổi chiếu phim đêm đó không thành bởi sự can thiệp của chính quyền và công an. Hôm nay được tin bộ phim được nhà nước cho chiếu nên bất chợt nhớ lại bài thơ viết về buổi chiếu phim 3 năm trước đăng trên mạng…

Cám Ơn Andre Menras

andre_menras

(Ghi chép lại sự tuyệt vọng và phẫn nộ của Andre Menras Hồ Cương Quyết trong đêm chiếu bất thành tại cà phê Văn Thánh bộ phim tài liệu về thảm cảnh ngư dân Việt Nam khi đánh bắt cá ở vùng biển Hoàng Sa và Trường Sa)

Làm một người Pháp rất dễ dàng
Có thể du lịch bất cứ đâu, có thể chơi trò phản chiến
Có thể leo lên tượng đài Việt Nam Cộng Hòa trước 1975 để treo cờ Mặt Trận
Có thể ở tù một số ngày và cũng có thể được tự do
Đọc tiếp »

Nguyễn Ngọc Tư

nguoi_khmer

Sáng nào xóm hẻm cũng ướt. Nước triều từ ngoài sông tràn vào con lộ nhỏ, nước nhiểu tong tong trên những bộ quần áo phơi rợp dãy rào xiêu, nước giặt rửa từ trong nhà hắt ra đầy váng xà bông, rau cải úng. Nước mắt nước mũi trẻ con đòi tiền quà bánh, bên cạnh mấy bà mẹ im lìm ngồi hong mớ tóc vừa gội xong. Những làn da tối màu làm thành một khối im sẫm trong con hẻm thấp tối.

Không biết biến động nào khiến người ta bứng nguyên cái xóm Khmer từ miệt Bảy Núi về trồng trong lòng thành phố, cùng với ngôi chùa. Dân quen gọi hẻm Khờ Me. Lần nào qua đó cũng nghĩ gần năm mươi năm rồi mà họ vẫn như rớt như rời. Không phải vì tóc xoăn và mắt to, viền mi đậm, làn da sẫm không lẫn vào sắc tộc khác, mà sự bơ vơ cứ hiện lên trong cả đời sống, ánh nhìn, cách ngồi. Dòng chảy đô thị chẳng làm cho họ thôi sống trễ nãi trong những căn nhà xập xệ, và chẳng ai biết họ nghĩ gì qua ánh mắt không đậu vào đâu.
Đọc tiếp »