Đinh Từ Thức

nguyen_phu_trong_cam_co_dang_csvn
Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng
đang cầm cờ Đảng Cộng Sản VN

Theo tin BBC ngày 21 tháng 05, 2015, Thứ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ Antony Blinken nói tại thành phố Hồ Chí Minh rằng Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama ‘rất mong’ đón Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Phát biểu tại Trung tâm Hoa Kỳ hôm 19/5 trong khuôn khổ chuyến thăm hai ngày tới Việt Nam, ông Blinken nói:

“Tổng thống Obama rất mong được đón tiếp Tổng bí thư [Nguyễn Phú Trọng] ở Washington.

“Đây là chuyến đi lịch sử. Đó là chuyến thăm đầu tiên của một Tổng bí thư tới Washington và Hoa Kỳ.

“Tôi nghĩ nó sẽ gửi đi thông điệp mạnh mẽ cho thế giới rằng các cựu thù, vốn đối đầu trong cuộc chiến khó khăn và gây biết bao đau khổ, có thể trở thành bạn.”

Chuyến đi của ông Nguyễn Phú Trọng, khi được thực hiện, đúng là chuyến đi lịch sử, vì từ khi lập quốc, Hoa Kỳ đã từng đón tiếp nhiều vua chúa, quốc trưởng, tổng thống, thủ tướng, nhưng chưa từng đón tiếp một Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản. Hơn thế nữa, ngày 24 tháng 8, 1954, Quốc Hội Liên Bang Hoa Kỳ còn thông qua đạo luật coi hoạt động cộng sản là bất hợp pháp (Communist Control Act). Đạo luật này nói rõ, Đảng Cộng Sản, tuy hình thức là một đảng chính trị, nhưng thực chất là một tổ chức hoạt động theo lệnh ngoại bang, nhằm mục đích cướp chính quyền bằng bạo lực, để thiết lập chế độ độc tài.
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo

thac_gougah_dalat

ĐỘNG RỪNG.

Ầm ầm tiếng thác đầu non
nửa như sực tĩnh nửa còn trong mê
cuồng lưu phá phách sơn khê
giữa mùa nhan sắc ma chê quỷ hờn.

KIẾP NẠN.

Hình như thần thánh lơ là
mặc cho kiếp nạn la cà sơn khê
cõi người rất đổi u mê
theo chân kiếp nạn hả hê phá rừng.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

truong_thi_thinh
Họa sĩ Trương Thị Thịnh

Tôi sẽ tiếc thương trần gian mãi mãi
Vì nơi đây tôi sống đủ vui sầu 
(Bùi Giáng)

Chị Thịnh. Chúng tôi chỉ quen gọi như thế, khi nhắc đến. Bởi vì đã từ lâu, chúng tôi xem chị như người Chị Cả trong sinh hoạt hội họa của miền Nam – từ thập niên 1950 cho đến tận bây giờ. Đã hơn nửa thế kỷ sống với sắc màu. Ở chị vẫn toát ra một tấm gương say mê, thư thái, an nhiên, dù năm nay đã 87 tuổi. Mỗi lần về San Jose là mỗi lần chúng tôi hẹn nhau cùng đến thăm chị ở ngay trung tâm thành phố, trong một căn apartment rộng ở tầng 3, khi nào cũng phone trước, chị xuống ra đường đón lên…

Và thế nào chị cũng mời cơm chiều tại cái tiệm Tàu ở gần nhà. Nhớ năm ngoái, cùng dự buổi cơm chiều có Hải Phương và Quận, Nguyễn Xuân Thiệp, Lữ Quỳnh và họa sĩ Lê Quế Hương, người bạn vong niên, hay chạy lui chạy tới cùng chị … “chị luôn hân hoan đón tiếp bạn bè đủ mọi lứa tuổi, một cách nồng nhiệt… Họa sĩ Trương Thị Thịnh đã cho chúng tôi những bài học rất quý giá về sự quý phái, nghiêm chỉnh, hết mình với nghệ thuật, về sự sang trọng, tư cách và tận tình với cuộc đời, với con người.” (Vựng tập Trương Thị Thịnh – Nửa thế kỷ sống với màu sắc – 2004)
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

keaw

Thơ: La Toàn Vinh; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Thành Đạt

Bản ký âm PDF

Nguồn: La Toàn Vinh gửi nhạc và âm bản mp3

Lâm Hảo Dũng


Ảnh Prasat Batchum-Angkor – Siem Reap – Nov 10-14

Từ ta không có không không biết
Để có không về ở Batchum? (1)
Đền không người nhắc không ai viếng
Không nghĩa không nào để có không
Đọc tiếp »

Huy Uyên

quan_bien_quy_nhon

Quán em nghèo quanh năm cuối bến
những lần cập bờ chén rượu nồng cay
dỗ ngọt tình người đi rồi đến
ở lại em đau giấc mộng canh dài .

Mưa từng đêm điệp khúc rơi buồn
Quy-nhơn qua rồi thời Phi-điệp
bài hát xa người và ánh trăng suông
trong vòng tay ai nổi trôi quên hết .
Đọc tiếp »

Trương Văn Dân

truong_van_dan-kiet_tan
Từ trái: Trương Văn Dân và Kiệt Tấn

Một luồng gió mới đầy thơ nhạc

Thời còn sống và làm việc ở Milano (Ý) tôi có đọc một số truyện ngắn của nhà văn Kiệt Tấn trên nguyệt san Văn Học do nhà văn Nguyễn Mộng Giác chủ biên và sau này có đọc ông trên các trang mạng văn chương.

Hình như lúc đó, thời 1990/1995, sau nhiều năm nghỉ xả hơi ông vừa cầm bút trở lại, viết về những điều mình sống và chẳng mấy chốc đã nổi đình nổi đám trên văn đàn VN ở hải ngoại. Nổi đình vì những ý tưởng ngược theo chiều gió. Nổi đám vì dám nói thẳng nói thật những trần trụi của cuộc đời mà những người cầm bút thường e dè (và bẽn lẽn dừng lại ở lằn ranh mà mình tự vạch). Còn ông, chuyện riêng, chuyện tư…đều được ông tự nhiên bóc trần trên trang giấy, như những thước phim quay chậm để người đọc thỏa sức nghe, nhìn. Nói cách khác cái chất sống của Kiệt Tấn xuất hiện ngồn ngộn trong các trang viết tham lam và cuống quít, đến nỗi hơi thở cũng phải rướn cong vì mê đắm…
Đọc tiếp »

Phan Đăc Lữ

hat_mua_xuan

Đêm mưa

Nửa đêm vần vũ mưa rơi
Mưa là nước mắt đất trời khóc nhau
Gió gào vi vút ngàn lau
Sông cuồn cuộn chảy bên cầu Tràng Giang .

Vòm trời ầm ĩ mưa than
Em đi từ thuở hồng hoang chưa về
Ta còn nuối tiếc cơn mê
Nghe trong sấm động lời thề xa xưa .
Đọc tiếp »

Bắc Phong

captive_mind

mấy chục năm
muộn vẫn hơn không
các nhà văn
chọn đứng ngoài luồng

vận động dựng
văn đoàn độc lập
viết không cần
tuyên giáo trung ương
Đọc tiếp »

Trần Thạch Linh

ban_do_viet_nam_bien_dong

Từ năm ngoái, vào cái đận giá cả cứ lên vòn vọt, túng thiếu quá, bế tắc quá , thế rồi giữa đêm thanh vắng tôi hét to lên với chính mình “Tiền ơi, mi là con quái vật… mi là tiên là phật!… không!.. không phải… mi là đảng và nhà nước…”

Tuồng như hét to lên giữa đêm thanh vắng mà vẫn không hạ được cơn bí bách trong lòng, sáng hôm sau tôi lấy tấm vải tráng nhựa cũ, dùng ít sơn viết vào mặt sau mấy dòng: “Tiền ơi… mi là đảng và nhà nước” Rồi dùng cặp sắt, căng treo sát ngay trên cửa sổ căn hộ của mình.  Không ngờ là rắc rối lại đến với tôi cũng chính từ đây.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

memorial_day

Memorial Day

Người Mỹ không thắp nhang
Nhưng cúi đầu một phút
Nghĩ tới người đã mất
Trên những chiến trường xưa…

Memorial Day không mưa
Bầu trời một một màu xám
Màu của sự ảm đạm
Màu của buồn, rất buồn…
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

thieu_nu_tren_doi_da_lat-dinh_cuong
Thiếu nữ trên đồi Đà Lạt
dinhcuong

Pháo hoa

Hóa vàng nước mắt ta ơi
Mà xinh lễ hội nụ cười cùng anh
Buộc ràng tơ tóc long lanh
Nghe trăm hạt lệ chuỗi thành pháo hoa
Em cô dâu mới, về nhà
Đọc tiếp »

Thụy Khuê

duong_nghiem_mau_2
Nhà văn Dương Nghiễm Mậu

Tiểu sử: Dương Nghiễm Mậu tên thật là Phí Ích Nghiễm, sinh ngày 19 tháng 11 năm 1936 tại quê nội làng Mậu Hòa (quê ngoại làng Dương Liễu), huyện Đan Phượng, phủ Hoài Đức, tỉnh Hà Đông. Từ 12 đến 18 tuổi sống ở Hà Nội. Học tiểu học ở trường Hàng Than, trung học, Chu Văn An, viết đoản văn, tùy bút cho báo trường và các báo có phụ trang văn nghệ học sinh. 1954 di cư vào Nam với gia đình, năm đầu ở Huế, năm sau ra Nha Trang, hè 1957 vào sống hẳn Sài Gòn.

Từ 1957 trở đi viết nhiều: tạp văn, tùy bút, đoản văn, truyện ngắn, truyện dài. Tiểu thuyết đầu tay Đầy tuổi tôi đăng trên tạp chí Văn Nghệ từ số 2, tháng 3/1961 (sau in thành sách đổi tên là Tuổi nước độc, Văn, 1966), truyện ngắn Cũng đành in lần đầu trên báo Tân Phong của Trương Bảo Sơn; truyện ngắn Rượu chưa đủ, trên Sáng Tạo (bộ cũ, số 28-29 tháng 1-2/1959) đã xác định phong cách văn chương Dương Nghiễm Mậu. Từ 1962, làm tạp chí Văn Nghệ với Lý Hoàng Phong, đồng thời viết cho Sáng Tạo, Thế Kỷ 20, Tin Sáng, Văn, Văn Học, Bách Khoa, Giao Điểm, Chính Văn, Giữ Thơm Quê Mẹ, Sóng Thần… Tập truyện ngắn đầu tay Cũng đành do tạp chí Văn Nghệ xuất bản năm 1963. Truyện dài Gia tài người mẹ (Văn Nghệ, 1964), được giải thưởng Văn Chương Toàn Quốc (miền Nam), 1966.
Đọc tiếp »

Chỉ là | Chớp

Posted: 27/05/2015 in Thơ, Đỗ Thất Kinh

Đỗ Thất Kinh

chim_do-dinh-cuong
Chim đỏ
dinhcuong

Chỉ là

(với Gió)

tháng ngày muộn
mỏ khát câm
thảng thốt tiếng kêu
loài chim cô độc
có cuộc đời nào ta sinh ra lần nữa
để vỡ kiệt cùng giấc mơ?

góc tôi- vết cháy
bức tường xám âm celtic
khu vườn ẩn mật
điệu vĩ cầm buốt giá
vòng tay trơ giấc mơ rời rã
chỉ là khói
phía chiều mịt mờ
hư ảnh
Đọc tiếp »

Vũ Thư Nguyên

thieu_nu_nhat_hoa_tim

Thơ: Nguyễn An Bình; Nhạc: Vũ Thư Nguyên; Tiếng hát: Quỳnh Dao

Bản ký âm PDF

Nguồn: Nguyễn An Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Phạm Thị Hoài

ban_chap_hanh_hoi_nha_van_viet_nam_khoa_8

Bạn muốn gì ở Hội Nhà văn Việt Nam?

Muốn nó đứng ra trao giải thưởng Ngòi bút Dũng cảm cho Nguyễn Quang Lập? Muốn nó mời Dương Thu Hương về giới thiệu Đỉnh cao chói lọi cho độc giả Việt Nam? Muốn nó tổ chức hội thảo về Đĩ thúi của Nguyễn Viện? Muốn nó lập quỹ khuyến khích tự do xuất bản mang tên Nhân văn-Giai phẩm? Muốn nó xin chính phủ ngân sách cho dự án khổng lồ phục hồi văn học miền Nam trước 75? Muốn nó cho in một triệu cuốn Quần đảo ngục tù, hai triệu cuốn Quyền lực của kẻ không quyền lực và ba triệu bản Linh Bát Hiến chương? Muốn nó lập PEN Việt Nam, gia nhập Văn bút Quốc tế?
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

poetry

ai mới gặp cũng khen ta bô trai
là tiếng Tây tiếng ta chồm qua giựt lại
Beau là đẹp, trai là không phải gái
Pháp Việt đề huề gọi là đẹp trai
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên

doi_ban

Huyền ngôn thơ

Tặng Bùi Giáng

Đập đổ tan mọi thần tượng
Cho cây đời trổ hoa ngát hương.
Cho tôi sống hồn nhiên ngất ngưỡng
Ca hát Tự Do trên những con đường.

Tôi đi giữa lòng cuộc đời
Không hội đoàn băng nhóm.
Cánh cửa hồn thơ tôi
Mở ra những chân trời huyền diệu mộng!
Đọc tiếp »

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

bia_mot_con_gio_bui-tran_trong_kim

Xin trân trọng kính chào Quý Vị,

Khi Ban Tổ Chức nhờ tôi góp lời trong buổi ra mắt sách “một cơn gió bụi” của Học giả Trần Trọng Kim, tôi dự định sẽ trình bày đôi điều về những đóng góp quan trọng của ông trong tiếng Việt và giáo dục. Tôi muốn viết từ kinh nghiệm một người dạy tiếng Việt từ khi mới qua Mỹ, và từ những công việc tôi được tham gia gần đây nhất liên quan đến chương trình giáo dục song ngữ Anh Việt ở trường công lập của Hoa Kỳ. Tuy nhiên, khi tìm hiểu về tác phẩm này, tôi bị thu hút bởi tính trung thực về lịch sử trong hồi ký, và những biến cố và chi tiết lịch sử không được ghi lại trong sách Anh ngữ về lịch sử Việt Nam mà tôi đã đọc. Trong khuôn khổ một bài nói ngắn, tôi xin chú trọng về tính trung thực của quyển hồi ký, qua những chứng từ gần đây nhất, cũng như qua những gì tôi cảm kích về tác giả. Qua đó, tôi cũng đưa ra nhận định về giá trị của tác phẩm này đối với một người thuộc thế hệ 1.5 như tôi.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

hoang_xuan_son_3

Đóng lại vách

vách đá dựng cheo leo
chủ động những kẻ phường tuồng
không cần lửa mà huyền hồ vẫn cháy
suốt bức tường nhà màu hổ hoàng
nếu bạn đạp lên chông nhọn
và bay như bóng
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

cho_hoa_quynh_no

1.
nàng buộc hơi thở mình
vào hồn cát
hai vật thể nghe như trừu tượng
cứ quấn quít nhau
thị trấn ôm trọn đêm trác táng vào lòng
những cánh cửa khép hờ
nhìn trộm từng cánh quỳnh đang vươn nở
Đọc tiếp »

Trạch An – Trần Hữu Hội

prisoner

Ô cửa sáo mở ra đột ngột, một gương mặt nghiêm khắc của cán bộ biệt giam nhìn chòng chọc vào tôi và phạm nhân chung phòng, cuối cùng một ngón tay chỉ đúng vào tôi:

-Chuẩn bị đồ đạc.

Khẩu lệnh này đã quá quen thuộc với tôi vì đã hơn hai năm nằm biệt giam, chuyển phòng không biết bao nhiêu lần. tuy vậy lần nào cũng hồi hộp lo âu vì không biết là chuyển phòng hay chuyển trại.

Lần này thì tôi biết chắc là chuyển phòng, bởi sáng nay, cán bộ phát hiện “ chậu hoa” trên ô cửa phòng tôi và lập tức tịch thu với ánh mắt ngờ vực, đe dọa.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

hoa_sung_trong_mua

Làm sao người biết mưa về

Trên lưng mùa đông gió nổi
Tình như những hạt mưa bay ,
Nhỏ nhoi qua triền dốc sỏi ,
Mà người- lá cuối chân mây .

Mưa về không rung bóng lá
Bỡi đời còn lắm mái che ,
Hồn người nương nhiều quán xá ,
Ta ngồi mong một chuyến xe .
Đọc tiếp »

Hà Duy Phương

son_nu_deo_gui

Buông

chiều ơi chiều cứ mềm như thế
ngọn gió nào bung bay
cô em sơn nữ tóc có kịp dài?

tắt dùm tôi tiếng ve đầu hè đổ lửa
Ban Mê nằm im nghe
hồn ai lung rơi qua những ngón tay thừa
Đọc tiếp »

Trần Vũ

free_to_write

Sau thất trận, dân chúng trong Nam đột ngột khám phá những công cụ kiểm soát của một chính quyền độc tài: hộ khẩu, công an khu vực, công an phường, Viện Kiểm sát Nhân dân và Hội Nhà văn Chiến thắng… Gọi Hội Nhà văn Chiến thắng vì là một thực tế, vì những nhà văn phía bại trận bị vây bắt tập trung. Trước 75 miền Nam là đất của nhật trình, nguyệt san và tiểu thuyết. Các quầy sách rộ hoa, các hiệu sách và nhà sách cho thuê truyện phát đạt. Chưa thời kỳ nào dân Nam ham đọc sách như vậy. Không duy nhất khai trí tiến đức, tường lãm, mà còn là một say mê văn chương. Sau “truy quét”, là cảnh tượng một bãi tha ma tiêu điều. Trên bia mộ của nền văn học vừa bị chôn, xuất hiện những Chiến Đấu Trên Mặt Đường của Xuân Thiều, Những Tiếng Hát Hậu Phương của Bùi Hiển, Ngọn Tầm Vông của Đoàn Giỏi, Phía Trước Là Mặt Trận của Hữu Mai, Trước Giờ Nổ Súng của Phan Tứ, Cửa Ngõ Mặt Trận của Triệu Bôn, Hai Ông Già Ở Đồng Tháp Mười của Nguyễn Khải… như một thứ vàng mã.
Đọc tiếp »

Đỗ Duy Ngọc

candle-lena_karpinsky
Candle
Lena Karpinsky

Chớm già

Khi quay lại thấy trên đầu ngọn nến
Một quầng xanh đốm lửa hắt hiu buồn
Soi sợi bạc ta nhìn ta kẻ lạ
Đứng bên đời nhìn sóng vỗ mưa tuôn
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

qua_den-vuong_ngoc_minh
Quạ đen
Vương Ngọc Minh

nothing
giờ- cho tới trưa (có thể có gió
dữ
có thể không!)

ở đây- tôi sẽ lại có thể tìm
thấy mình
lạc lõng
trong một bài thơ nào đó (!)

cũng có thể
sẽ bắt gặp tôi đang nằm- chỉ
trỏ
trò chuyện
tầm phào cùng phạm công thiện
Đọc tiếp »

Nguyễn Ngọc Tư

flashlight_beam

Chỉ ba mươi giây là mình chạy khỏi đồng diều, Trọng nghĩ vậy, nghe dòng mồ hôi trườn chậm rãi men theo sóng lưng xuống xương cụt. Rủi gặp bầy bò ăn rong dềnh dạng trên đường, nhiều lắm là vài phút chiếc xe máy cũng bỏ chỗ ấy lại phía sau. Vậy là xong, như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Lúc đó thiệp cưới đã gửi đi gần hết, Trọng về Vĩnh Hòa để đưa cho bà con bên ngoại mấy cái thiệp còn sót lại. Không có đường nào khác đi Vĩnh Hòa ngoài con lộ ngang qua đồng diều. Không ai thay Trọng mang xấp giấy báo cưới này đi, và cũng chẳng còn bao nhiêu thời gian cho nó trì hoãn, “để mai”.

Qua khỏi khu vườn chùa là tới bãi cát của một dự án đô thị bỏ hoang. Mùa hè cư dân thành phố đổ ra ngửa cổ, vô vọng kết nối con diều với bầu trời bằng một sợi dây. Giờ gió thổi phồng áo Trọng. Gió đến ngộp thở. Gió như bữa Trọng hít hà da thịt Lê trên cỏ rạ đồng diều.
Đọc tiếp »

Quả lạ

Posted: 25/05/2015 in Thơ, Trần Thị Nguyệt Mai

Trần Thị Nguyệt Mai

strange_fruit-dinh_cuong
Strange Fruit
dinhcuong

Tiếng hát Billie Holiday nức nở xoáy buốt
Southern trees bear a strange fruit,
Blood on the leaves and blood at the root,
Black body swinging in the Southern breeze,
Strange fruit hanging from the poplar trees.

Em nghe bao lần “Strange Fruit”
và em bật khóc
Chị Phùng Thăng ơi!
em đã nghĩ đến miền Nam
đến những đồng bào của chúng ta
đến đoạn dây thòng lọng nơi cây dương
trên đảo Koh Tang
nơi chị đã đến một đêm trăng nào
trăng không sáng rõ
(Trời như cũng buồn theo bước người đi)
Đọc tiếp »

GS Trần Gia Phụng

bia_van_nhan_va_tinh_su_1

Tôi vốn thích môn lịch sử, nên tôi thích đọc các sách về lịch sử và các sách liên quan đến lịch sử. Vì vậy khi được tác giả Vương Trùng Dương (VTrD) gởi tặng tôi tập sách mới của ông là Văn Nhân & Tình Sử, tôi liền đọc ngay.

Thú thật lúc đầu tôi đọc vì tôi nghĩ rằng trong những câu chuyện tình sử của các văn nhân, biết đâu lại có những chi tiết lịch sử có thể bổ túc cho việc viết sử của mình. Không ngờ, tôi bị cuốn hút vào trong sách vừa vì những câu chuyện tình đầy kịch tính do tác giả VTrD chọn lựa, và có thể tôi chủ quan, tôi còn bị cuốn hút vì lối viết văn kể chuyện rất tự nhiên và hấp dẫn của VTrD.
Đọc tiếp »

Hỏi và đáp

Posted: 24/05/2015 in Nguyễn Lương Vỵ, Thơ

Nguyễn Lương Vỵ

suy_tu_tren_ghenh_da

Nhiều khi thầm hỏi trời sao
Có không một cõi chiêm bao đi về?
Trời rằng: Sự ấy đề huề
Hai bên nhật nguyệt bốn bề hồng hoang
Sao reo: Vũ trụ rỡ ràng
Tiếng thời gian với không gian tỏ ngời
Hắt hơi ai mới qua đời
Cầu mong chim hót đôi lời cho… vui
Đọc tiếp »

Phan Trang Hy

full_moon

Nắng hạ về ươm mật. Trên từng ngõ ban sơ hạnh ngân dài (Bùi Giáng), cùng những con phố ánh vàng rực rỡ, mặt người rạng rỡ hoan ca. Cờ ngũ sắc cùng Phật kỳ reo vui mở hội. Hội mừng Đức Phật Thích Ca Mâu Ni giáng trần.

Dẫu là người ngoại đạo, nhưng ở tôi, thi thoảng cũng thích cơm chay. Có lúc cũng bập bẹ dăm ba câu chú, đọc ít kinh ít kệ. Cứ gọi là có chút tâm Phật – nếu Phật cho phép – ngộ được cái ngộ của Nguyễn Tiên Điền: Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Và cứ thế, chữ tâm ở chốn hồng trần đã giúp tôi mơ. Có lúc, tôi mơ thấy mình chắp tay như những Thanh Văn cung kính hầu Đức Phật, nghe Ngài thuyết pháp cõi người ta (chữ của Nguyễn Du). Cũng có lúc, tôi mơ về bến giác, được chu du cõi ta bà như trăng, như gió, như mây. Cũng có lúc, tôi vui mừng như thể được ánh đạo vàng. Tôi như là bằng hữu của mọi người; tôi như là anh em của chúng sinh. Tôi nghe lời của Đức Từ Phụ sáng ngời đạo lý TỪ, BI, HỶ, XẢ.
Đọc tiếp »

Đói sách

Posted: 24/05/2015 in Nguyễn Khôi, Thơ

Nguyễn Khôi
(Tặng : Ngộ Không)

pho_sach_nguyen_xi

Vạn khoảnh lương điền
Thiên kim dụng tử
bất như nhất Kinh
” (1)
– Gia ngữ

Đói Sách,
Mình mò lên Nguyễn Xí (2)
Sách chui, sách lậu bán vỉa hè
Bạn đùa :
-“Sách ai xuất bản, Người ấy đọc
Ai đứng giảng Đạo, Người ấy nghe” !  Đọc tiếp »

Tay nâu

Posted: 24/05/2015 in Thơ, Trần Ngọc Hưởng

Trần Ngọc Hưởng

thieu_nu_quet_la

Anh về tóc đẫm màu sương,
Tay nâu thay lược lệch đường ngôi xưa.
Đa mang chi chiếc bóng thừa,
Cho hoa nắng dưới hiên trưa trổ vàng.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

ta_ty-california-2000
Họa sĩ Tạ Tỵ (1921-2004)
ảnh chụp ở California, 2000

Từng cánh hoa đời khép lại
Thương về 5 cửa Ô xưa!…

(Tạ Tỵ)

Được xem như người đi tiên phong vào lãnh vực hội họa Lập Thể và Trừu Tượng Việt Nam sớm nhất, từ thời còn học Trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Đông Dương những khóa cuối cùng. Ông tốt nghiệp năm 1943 khoa sơn mài.

Tôi bẩm sinh là một con người thích tiến bộ, thích cái gì mới. Khi còn học ở trường Mỹ Thuật, tôi không mấy thích cái lối vẽ chân phương theo quy luật của nhà trường bắt buộc. Tôi thường đến thư viện mượn sách đọc, lẽ dĩ nhiên, loại sách thuộc về mỹ thuật. Tôi mê các tác phẩm của Van Gogh, Gauguin và Matisse. Tôi nghiên cứu và tìm hiểu mỹ thuật tạo hình ở mỗi tác giả. Nhưng sau một thời gian, tôi thấy các nhà danh họa trên vẫn phải dựa vào thiên nhiên và sự vật cũng như con người để tạo dựng tác phẩm. Tôi nghiên cứu và tìm hiểu các họa phái khác nhau như Siêu Thực, DaDa và Lập Thể.

Tôi thích trường phái Lập Thể qua các tác phẩm của Braque hơn là Picasso. Tôi mê chiều thứ tư (4ème dimension) của họa phái này vì nó làm cho tác phẩm trở nên sống động, chứ không trơ trơ như các họa phái khác…” (Tạ Tỵ – Những Khuôn Mặt Văn Nghệ Đi Qua Đời Tôi – Hồi Ký – Thằng Mõ xb 1990, trang 18)
Đọc tiếp »

Nguồn: Họa sĩ Đinh Cường giới thiệu tranh

Hà Thúc Sinh

Quê mới

bear_salmon
Bắc California

Sóng gió năm xưa tưởng nhạt rồi
Về đây neo lại mảnh thuyền đời
Tháng tư giục giã lời chim cuốc
Tháng chạp nôn nao bóng cá hồi
Cháu nhỏ sinh sôi vừa đó nhỉ
Mình già hồi tưởng mới đây thôi
Xe về góc phố không làng nước
Chiều xuống quanh co ý rối bời

5-15
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm

hac_bay_trong_chieu

Trưa vắng, hồn chợt động
Tiếng chim gì vừa kêu
Hình như trong bóng nắng
Rụng từng giọt quạnh hiu

Từng giọt giọt cố xứ
Nhểu đầy áo khách quê
Hành trang ngoài trăng gió
Quá nặng lòng sơn khê
Đọc tiếp »

Nguyễn Hoàn Nguyên

bia_doc_kinh-vu_khac_khoan

Lễ Phục Sinh ở Hòa Lan kéo dài hai ngày. Như thế tôi có được một cái cuối tuần dài cho đến hết ngày thứ hai. Nhận thấy căn phòng làm việc trên gác của mình quá đỗi bề bộn, tôi bèn phát tâm dọn dẹp cho ngăn nắp. Xong xuôi, buổi sáng thứ bảy vẫn chưa trôi qua hết. Sẵn trớn tôi sắp xếp lại luôn những quyển sách trên đầu giường trong phòng ngủ. Chồng sách cuối cùng nằm đè lên một tờ tạp chí cũ. Khi lấy chồng sách và tờ tạp chí khổ lớn này đi, một quyển sách mỏng nằm bên dưới bỗng hiện ra bất ngờ: quyển Ɖọc Kinh của Vũ Khắc Khoan.

Tôi cầm quyển sách lên săm soi. Ký ức của tôi từ chối không cho biết mình đã đọc quyển sách này xong và để đó từ bao giờ. Lâu lắm tôi không cầm đến một quyển sách có đề tài như thế. Thế giới có quá nhiều chuyện xảy ra, tôi cũng bị cuốn hút theo những cơn gió biến động thời sự qua báo chí và truyền thông xã hội. Nhìn nhiều nơi trên thế giới và nhất là nhìn ngược trở lại quê hương, có thể ví von bằng vài lời tượng của quẻ Bĩ: “Thời đại bế tắc không phải là thời của đạo người. Sự trinh chính của quân tử chẳng có lợi. Cái lớn đi, cái nhỏ đến, trời đất không giao cảm nên vạn vật không thông”. Nào là Nhân Quyền ở Việt Nam, Biển Ɖông, chảo dầu sôi Ɖông Nam Á, Ebola, bất tuân dân sự, Boko Haram, Charlie Hebdo, Ukraine, IS,…
Đọc tiếp »

Ai bảo

Posted: 23/05/2015 in Sử Mặc, Thơ

Sử Mặc

hoang_xuan_son-dc
Hoàng Xuân Sơn
dinhcuong

thật. [như] sự
người bạn bảo: thơ ông trẻ lắm
hát hò cũng dzậy
tôi nói nhờ đớ lưỡi
nên ngọng cũng là nghịu
nên nhờ đầu có sạn
thơ còn gạch đá y choang
bạn gật gù nom ông còn trẻ
màu mè cả đấy bạn ơi
Đọc tiếp »