Đặng Châu Long

Cuối trưa ngồi trên tầng cao, chỉ có tiếng gió trời thổi lùa vào khe cửa sổ, tôi ngồi đọc những trang viết trên mạng để qua đi những giờ trống trải như mọi ngày. Chợt thoáng trên màn hình TV bừng lên ánh lửa, ánh lửa đang thiêu rụi đống sách khổng lồ giữa quảng trường đầy chật những học sinh Đức của đầu thập niên 1940. Ngọn lửa của Đức quốc xã đã gợi nhớ trong tôi những ngày giữa năm 1975. Nghẹt thở nhìn những kho tàng văn hóa tung tro theo gió, như một cái chết của một biểu tượng văn minh trong những tiếng khẩu hiệu reo hò vang lừng đầy sát khí. Từ phút đó, mắt tôi không rời khỏi màn hình để theo dõi một kiếp sống không phải là sống, nhưng chỉ dàn trải cùng nỗi lụn tàn theo những rập rình, những dối trá và những cuộc tuẩn thân vì những lý do không đến từ con người. Chúng đến từ chủ nghĩa hẹp hòi nhân danh con người. Từ đó, con người chỉ còn một nỗi sống tù túng trong nghi nan và sợ hãi
Đọc tiếp »

Làm sao không nhớ

Posted: 18/12/2014 in Thơ, Đinh Cường

Đinh Cường
Gởi chị Cúc Hoa và PCH,

thieu_nu_tren_doi_da_lat-dinh_cuong
Thiếu nữ trên đồi Đà Lạt
sơn dầu trên canvas 30 x 40 in
đinhcuong

Trưa nắng đi ra ngoài
hít thở. đi chút nữa
qua ngọn đồi thông
dừng lại. đứng nhớ
những đồi trà xanh B’lao
mây thấp xuống
ôi miền đồi núi
đi không xa là đến Đà Lạt
Đọc tiếp »

Phạm Cao Hoàng

scibilia_ngay_cuoi_thu-pch
Scibilia, ngày cuối thu – (Ảnh PCH – December 12, 2014)

Scibilia, ngày cuối thu
tôi đuổi theo những đám sương mù
và khi quay lại tôi nhìn thấy
một giọt sương buồn trong mắt em
Đọc tiếp »

Trạch An – Trần Hữu Hội

nguyen_cau

Trung tỏ vẻ quen thuộc bệnh viện, hắn đưa tay chặn cả đám dừng lại nơi ngã rẽ vào phòng hồi sức, chìa tay nói với ba thằng bạn:

- Có bao nhiêu gom lại đây, tiền xe về có tao lo.

Đứa nào cũng móc sạch túi, thằng Trung đếm cẩn thận mớ tiền chẳn có lẽ có:

- Bảy trăm tư, mẹ kiếp toàn con nhà nghèo, tao thêm hai trăm sáu cho đủ triệu!

- Mai đi rừng vơ tao phải chạy lại tiền mua đồ bới, mua cỏ đem theo cho bò ăn đó mày, lẹ lẹ vào tao nhìn mặt nó chút!

Cả bốn đứa rón rén vào phòng hồi sức. Khanh ngước mắt nhìn đám bạn vào phòng, nước mắt hắn rươm rướm:

-Tụi mày xuống thăm cháu đó à, tưởng đi rừng hết rồi chơ?
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

night_bus

Về.

chuyến buýt về downtown
lúc 2 giờ sáng- chỉ mỗi tôi
và ghế trống

ngồi xuống- hàng cuối
dợm thả hồn thì nghe
giọng đàn bà “ông làm ơn
đứng dậy.. ông đang ngồi trên đùi tôi..”
Đọc tiếp »

Chậm. và lụt

Posted: 18/12/2014 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

dan_bo_vao_thanh_pho

tay còn một nhúm.
không hoa

con lừa chui qua lỗ kim
đủng đỉnh như giọt nước chìm qua khe
tôi đi qua phố hàng bè
rồi sao nhớ huế hàng me bay về  Đọc tiếp »

Huy Đức

nguyen_quang_lap_4
Nhà văn Nguyễn Quang Lập

Cho đến 16:00 chiều nay, 15-12-2014, khi chị Hồ Thị Hồng yêu cầu, cơ quan An ninh Điều tra vẫn không trình ra được phê chuẩn của Viện kiểm sát về việc tiếp tục giam giữ chồng chị. Theo đúng Luật, nhà văn Nguyễn Quang Lập phải được ra khỏi trại giam từ lúc 9:00 sáng nay, tính từ thời điểm anh bị mất tự do ngay khi đang ở trong nhà mình (anh bị đưa vào tù từ lúc 14:00 ngày 6-12-2014).

Nguyễn Quang Lập đến với thế giới blog rất tình cờ. Tai nạn giao thông vào năm 2001 thực sự là một biến cố lớn lao trong đời anh. Nó biến một người đàn ông ở độ tuổi 40s đầy năng lượng thành một người tàn phế. Anh hôn mê suốt ba tháng và nhiều tháng sau đó gần như chỉ nằm một chỗ.
Đọc tiếp »

Yên Nhiên

nghieng_bau_rot_ruou

Chén rượu ấm lòng buổi lập đông

lão hạc lom khom vịn cột giường
phất phơ râu bạc tóc như sương
lim dim ngó bậu tay bưng chén
hưỡn hưỡn mời chàng hớp rượu thơm
thỏ thẻ bậu kêu gài liếp cửa
thều thào qua biểu đốt lò hương
bậu, qua hôm sớm hình cùng bóng
chưn bước chưa rời đã vấn vương
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng

son_nu_tam_suoi

chiều ấy mùa thu đi xuống tóc
hai hàng cây bệnh nhớ không gian
gió đưa hơi cảm từ đâu đến?
đất đã thay màu da điếu tang

những cụm mây sầu bay hớt hải
chim không xếp cánh lững thân buồn
có phải khói nhà em mới đốt?
thật tình ngựa mới lỏng dây cương
Đọc tiếp »

Trang Châu

Năm nào cũng thế, cứ đến gần Giáng Sinh là vợ chồng chú Chương, chủ tiệm Đông Sơn chuyên bán đồ cổ, bay qua Cali ở với vợ chồng người con trai lớn, ăn lễ Giáng Sinh và Tết Dương Lịch xong mới về. Là cháu ruột, Trọng được chú thím Chương tín cẩn giao trách nhiệm điều hành tiệm trong thời gian ông bà vắng mặt. Điều hành thương nghiệp nầy tương đối nhàn nhã. Khách vào tiệm phần đông là du khách. Xem nhiều, xem lâu mà mua tương đối ít. Đa số mua những thứ đồ cổ nho nhỏ để làm kỷ niệm nhưng thỉnh thoảng tiệm cũng bán được những món đồ cổ lớn như lư đồng, bộ chén xưa, những tượng đúc bằng đồng hay cẩm thạch các loài vật như kỳ lân, ngựa, hổ hoặc tượng Phật. Do đó tiệm vẫn sống được dù không huy hoàng cho lắm. Trọng được vợ chồng chú Chương trọng dụng vì tính tình ngay thẳng và khả năng sinh ngữ Anh, Pháp lưu loát của anh. Sau gần cả năm ôm cái bằng cử nhân về khoa tâm lý đi kiếm việc không được, Trọng tạm an phận làm nghề đứng bán đồ cổ cho vợ chồng ông chú với đồng lương đủ sống.
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

moth_hot_glass

Muộn..

Cũng có thể là chúng mình quá muộn
Để yêu nhau – để đưa đón – đợi chờ
Sao lại thế? – Sao chúng mình lầm tưởng
Thuộc về nhau – tình chỉ ở trên thơ ..?

Ta hối hả tìm nhau mà vẫn ngỡ
Em là của ta và ta là của em
Mới bắt đầu – cớ sao em cho là muộn
Tình thiên thu nói chi tới chuyện bạc đầu?
Đọc tiếp »

Giáng Sinh

Posted: 17/12/2014 in Hà Duy Phương, Thơ

Hà Duy Phương

christmas_candle

ngày trôi trong sự chết bất tận
tôi đêm nào cũng giáng sinh
nồng nàn linh lãng
tẩn liệm mặt trời
Đọc tiếp »

Đinh Tấn Lực

Công tác thanh tra là bạn của dưới, tai mắt của trên” – Huỳnh Phong Tranh.

tham_nhung_cong_san_cong_quy

Nội các đương triều cần một tên gọi thật kêu và thật nhộn, như tính cách đặc thù của nó. Trong số đào kép ưu tú đó, quan thượng thư bộ hình Hà Hùng Cường là một tay đứng đầu trào lưu vui tính. Trong thời gian qua, bạn Cường, với nhiều câu danh ngôn trào lộng (lắm lúc trào cơm và trào cả nhiều thứ khác), đã suýt đoạt giải quán quân …gậy hề.

Gần nhất, bạn Cường đã giật chõ chính xác vào giữa mặt đồng chí (và đồng cấp) tổng thanh tra chính phủ đương nhiệm: “Thanh tra mà không ổn định thì… hơi khó”. Tình hình này quả không chỉ trào lộng, mà có khi còn …trào máu. Nói cho rõ ràng và đầy đủ, ắt phải là: Thanh tra mà không tuyên bố kết luận rằng mọi thứ ổn định thì hẳn là sẽ nhộn nhạo khó coi/khó nuốt/khó yên…
Đọc tiếp »

Nguyễn Đình Chính

the_poet
The poet
Marc Chagall

Và mi zê vẫn đang phải …

và mi (zê) vẫn đang phải
sống chung với
bụi bẩn nghẹt thở ngã tư
sống chung với
mớ rau xanh đầy khả nghi
sống chung với
ly rượu chưng cất không khói
sống chung với
những trận lũ kinh hoàng
cái rét mùa xuân tệ hại
những cái nhìn hoài nghi
một thứ tình bạn giấu dao sau lưng
một thứ tình yêu nhoe nhoét bạc tiền
và luôn luôn cứ phải sống chung với
những lời lăng nhục

chẹc chẹc
Đọc tiếp »

Ở bên mộ em

Posted: 16/12/2014 in Bùi Hiền, Thơ

Bùi Hiền
Nhớ ngày em mất 21/12/2010

thap_nhang

Lặng lẽ cô đơn chiều mùa đông
Mắt mỏi nhìn nhau lòng hỏi lòng
Nước non thành đá, trơ như đá
Mùa xuân có trở lại em mong!

Thuở cơ hàn heo hắt thơ ngây
Bón cơm em chăm sóc từng ngày
Mong em lớn anh được nhờ đấy
Mà nay, tóc bạc khóc em đây.
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm

hoa_luc_binh-ngoc_anh
Hoa lục bình
ảnh Ngọc Ánh 6875

Nhơn day ra sau pọt-ba-ga kiểm coi cách ngồi của Thương Thương an toàn chưa. Sau khi thấy con bé đã vững vàng, không có chút chéo áo lai quần nào ở gần dây xên hay vè xe lại còn cười như để nói con biết cách ngồi xe đạp mà, anh mới nhấn mạnh pê-đan. Chiếc xe tuy cũ nhưng đồ đạc vẫn còn tốt khiến hai cha con đi đoạn đường qua bên chợ sáng Chủ Nhựt nào cũng đầy hứng thú.

Gió mát lạnh, sương sớm chưa tan, mấy tàu lá chuối trong xóm nhà xa xa phất phơ nhè nhẹ. Đường qua mấy cánh đồng mía bạt ngàn, gió thổi rì rào như những bản nhạc hùng. Thường Nhơn dặn con kéo nón xuống che mặt kẻo rủi có tàu lá mía nào đó chơi trác thò ra xa cắt vô mặt, vô mắt thì khổ suốt đời.
Đọc tiếp »

Đặng Châu Long

praying_hands

Thêm một mùa Thánh vọng

chỉ là bắt đầu con gió man mát
chẳng phải mùa đông
không phải cái lạnh lẽo khắc bạc
của những ngày vắng mùa
đang chạy và đuổi theo tôi
trên sa mạc loang dần
rộng giản ngày trôi
những con ốc đơn lẻ
sống sót và không kịp hòa mình cùng sóng nước
-sau cơn vượt cạn của hồng thủy đại dương-
đang lê thân hướng biển
thật nhanh như đã từng chậm
trong đêm
những chiếc vỏ ốc ngổn ngang giữa nắng
chờ hóa thân thành cát phô trắng lối thời gian
Đọc tiếp »

Đêm Nô En

Posted: 16/12/2014 in Hoàng Anh 79, Thơ

Hoàng Anh 79

da_lat_giang_sinh

Ta đợi em giữa đêm đông rét mướt
Góc giáo đường lất phất cánh mưa bay
Chúa hài đồng hơn hai ngàn năm trước
Nếm thương đau lên ngôi thánh một ngày.
Đọc tiếp »

Phan Minh Châu

lang_noi_tan_lap_long_an

Phải nói thật
Tôi chưa một lần đi đến Long An
Chưa thăm viếng khu Làng Sen, Núi Đất
Chưa đến Đồng tháp Mười
Chưa đi về Tân Lập
Chưa ghé thăm cửa khẩu Bình Hiệp
Và chưa đến rừng Tràm nguyên sinh
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

nguyen_hoang_vy_bi_thuong_tich

Sân Mỹ Đình cỏ nát đau phẫn hận, giày đinh Mã Lai dẫm tơi bời hằn dấu ấn 4-2. Quanh khán đài biết bao con mắt nhoè lệ, nước mắt nhỏ bé mãi ngỡ mình Phù đổng thiên vương. Mười một niềm hy vọng như trái cây chưa bao giờ đủ chín, mưa mùa này xong lại ngóng tới mùa nắng kia. Cái bánh vẽ cùng nhau ăn tới ngán cần cổ, bốn ngàn năm văn hiến đẻ ra bầy cừu quanh quẩn, muốn ra lề sợ tiếng còi thổi việt vị thót tim.

Bao nhà dăng nhà thờ ăn cơm chúa múa tối ngày đổ mồ hôi ra sức bình luận, ngay sân nhà tớ không chịu ngậm đắng nuốt cay cái kết cục kia. Dàn xếp tỉ số? Hàng phòng ngự bán độ? Sao thằng hậu vệ ấy lại đá phản vào lưới mình? Trống đánh xuôi kèn thổi ngược rậm rật chưa hả cơn giận, bùm xùm lôi chuyện thi hoa hậu ra vạch lá tìm sâu. Vương miện ấy nên đội vào đầu cô á hậu, bà con cô bác ai cũng nhất trí chuyện hiển nhiên. Ban giám khảo chả sáng mắt sáng lòng một ly ông cụ, vin vô lý do gì ra quyết định bù trất xôi hỏng bỏng không. Vòng một vòng hai vòng ba quen thẩm định, mấy vòng khuất tất còn lại xin cho em được ngó lơ. Mắt quáng gà em sợ nhìn còng số tám, mấy anh đừng nói chuyện chính chị chính em nơi đây (cho em nhờ).
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn
non_hue

lời đính
huế là huế
không phải huệ
o huệ bông vẫn trắng
nhưng huế miền(g) sắc nét rõ ràng
xin đừng cột chéo áo nàng
vào nặng chìm đá tảng
tội!!!
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

the_persistence_of_memory-Dali
The persistence of memory
Salvador Dalí

Hừng sáng

tâm địa tôi nói và
liếc đồng hồ “những bào
ảnh đang trôi vào tháng
chạp dòng thời gian nhiều

khi đếch là một điều
gì thiết thực tôi lật
tập thơ trôi đi cùng
tháng chạp của phạm việt-

cường trên giá sách mẹ
rượt tôi thì vẫn chưa
chịu đi..” đúng thực- tôi
khi nào cũng một mình
Đọc tiếp »

Đỗ Trường

tran_trung_dao-tuy_anh-do_truong
Từ trái: Nhà thơ Trần Trung Đạo, Nhà thơ Tùy Anh và Đỗ Trường

Có thể nói, tôi đã đọc Tùy Anh khá nhiều, cũng như liên lạc quan hệ bài vở với ông trên tập san Viên Giác phải đến trên hai chục năm. Ấy vậy mà mãi đến kỳ hè vừa rồi (tháng 8-2014) tôi mới có dịp gặp Tùy Anh ở chùa Viên Giác Hannover, khi cùng đi đón nhà thơ Trần Trung Đạo từ Hoa Kỳ sang. Buổi tối, Thượng Tọa Thích Như Điển sợ Trần Trung Đạo mệt, nên trước khi về phòng ngủ còn dặn ba chúng tôi nhớ phải ngủ sớm. Thế mà, mải chè cháo chuyện trò mãi đến gần sáng, tôi mới chợt nhớ mình phải về để kịp giờ làm việc. Mở cổng, tiễn tôi ra xe, Tùy Anh dặn đi dặn lại, lái xe phải cẩn thận, nếu như buồn ngủ quá thì phải dừng xe chợp mắt chút ít, ba trăm cây số chứ chẳng phải chơi đâu. Nghe nói, ông vừa phải mổ khối u phổi, nhưng ở cái tuổi (gần) bát tuần mà dáng ông còn nhanh nhẹn lắm. Đặc biệt, giọng nói của ông rất nhẹ, vang và ấm.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

tha_dieu_2

Cánh diều và những cơn mưa

Cánh diều bay suốt tuổi thơ
Tôi con cò trắng ngẩn ngơ cuối trời
Em cười bên giậu mồng tơi
Tôi hay qua đó rủ ai qua cầu.

Chuồn chuồn ớt đậu bờ ao
Với tay bắt hụt lỡ nhào xuống kênh
Em vờ che mặt làm duyên
Tôi hờn dỗi giận buồn tênh một mình.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

giong_bao_doi_tre_tho

Bão

nghe thông tin báo bão
lo vườn chuối trỗ buồng
có chừng này kiếm gạo
bão vào là xong luôn

có vài cây rắn rỏi
bão đã quét đi rồi
không còn gì hết trọi
cái gốc mục mà thôi
Đọc tiếp »

Đỗ Xuân Tê
Nhân đọc lại “Truyện từ Bách khoa”


Nhà văn Trần Hoài Thư
dinhcuong

Chẳng phải bây giờ tôi mới đọc truyện của Trần Hoài Thư qua mấy tác phẩm anh góp nhặt và in lại từ VănBách Khoa. Mà do nhu cầu công tác tôi được kể là ‘chuyên viên đọc’ khi phụ trách về điểm báo và chủ biên tin tức chiến sự cho một cơ quan tư tưởng đầu não của quân đội vào thời cao điểm của cuộc chiến, thì một nhà văn trẻ đầy triển vọng kiêm phóng viên chiến trường chịu lặn lội vùng đồng bằng sông Cửu có bút danh Trần Hoài Thư không thể ra ngoài ‘tầm ngắm’ của chúng tôi.

Tình cờ khi viết bài cảm nghĩ về Những tháng năm cuồng nộ của Khuất Đẩu (đăng trên Da Màu), tôi ước mong tác phẩm được xuất bản ở hải ngoại để quần chúng cùng thưởng thức, thì không ngờ trong một lời bình của độc giả, nhà văn Trần Hoài Thư cho biết Thư Quán Bản Thảo đã làm việc này. Tôi mau mắn gửi mua và được anh tặng thêm cho hai cuốn trong đó có Truyện từ Bách Khoa anh vừa xuất bản (2011). Tôi cứ băn khoăn vì được tặng chứ không mất tiền, dù anh nói chưa quen nhưng có đọc một số bài của tôi.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Trưa đi

nguoi_di-dinh_cuong
Người đi
màu cà phê và mực đen
đinhcuong

Uổng công, bãi ấy đi về một ta…
( Tô Thuỳ Yên )

Trưa đi trong chút nắng vàng
cây quen xanh biếc nay thành nhánh khô

gió từ rừng kêu vi vu
nghe ra mới biết sương thu vọng về

mùa đông. mây xám màu chì
ửng lên chút nắng là vì thương cây
Đọc tiếp »

Nguyễn Quyết Thắng

sen_tren_song

Nhạc và lời: Nguyễn Quyết Thắng; Tiếng hát: Nhã Quỳnh

Bản ký âm PDF

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Thị Khánh Minh

yaguine_fode

Đôi mắt em buồn
Nơi đó mỗi đêm ngủ
Cồn cào một giấc mơ
Châu Phi xanh đồng lúa chín

Nụ cười em buồn
Nơi đó mỗi ngày thức dậy
Bình minh khắc khoải bước đi
Mở Châu Phi một chân trời khác
Đọc tiếp »

Trần Yên Hòa

khoi_hanh_quoc_noi_so_dau_tien
Khởi Hành – số đầu tiên tháng 5.1969 ở quốc nội

Cuối năm 1968, đầu năm 1969, là năm tôi bước chân vào quân đội. Sau khi học 9 tuần quân sự huấn luyện tân binh ở Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung, tụi tôi khăn gói quả mướp theo vị sĩ quan cán bộ bước lên chiếc máy bay C.123 bay thẳng lên Đà Lạt. Phi trường Cam ly đón tôi trong cái cái lạnh của cuối đông sang xuân, lạnh ơi là lạnh.

Tụi tôi được quý niên trưởng Khóa 1 đón tiếp bằng màn dạo đầu, ôm ba lô, nón sắt chạy quanh Vũ Đình Trường 20 vòng. Nên nói thêm là, lúc đó Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt mới mở đâu được khoảng 2 năm, nên các đường sá chung quanh đều toàn đá cuội lởm chởm, cộng thêm mùa đông Đà Lạt mưa dầm, làm đường sá nhớp nháp trơn trợt. Chúng tôi bị quần thảo trên đoạn đường gồ ghề đó đến nửa đêm. Đà lạt đón tôi lần đầu tiên như vậy, nên mắt tôi nhìn Đà Lạt mù sương càng mù thêm, chớ không hoa lá mộng mơ như trong thơ văn, sách vở.
Đọc tiếp »

Cao Bá Quát 高伯适 (1809—1855)
Yên Nhiên chuyển ngữ

hat_mua_xuan

Cảm tác đêm mưa dầm

Khép liếp cửa, đêm mưa buồn
Đèn khuya hiu hắt chập chờn ngùi trông
Người chân mây, kẻ khuê phòng
Nơi đâu ​ai​ chẳng ​​​não​ ​lòng nhớ nhau?
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Đi nước ngoài, mới biết mình mất những gì. (Bùi Ngọc Tấn)

khmer_human_rights_association
Ảnh: Sovanrith

Mấy lúc gần đây, thỉnh thoảng, tôi vẫn có việc phải ghé qua Kampong Channang. Đây là một thành phổ nhỏ, nằm ở tả ngạn của dòng Tonlé Sap, cách thủ đô Nam Vang khoảng trăm cây số.

Tôi hay đi lơ ngơ qua những con phố ngập nắng (và ngập bụi) nhìn mấy bảng hiệu loằng ngoằng chữ Miên – đôi khi chữ Tầu – với ít nhiều lơ đãng. Riêng chiều qua, tôi vô cùng kinh ngạc khi thấy một bảng gỗ nhỏ, trước một căn nhà, có ghi hàng chữ: KHMER KAMPUCHEA KROM HUMAN RIGHTS ASSOCIATION KG. CHANNANG.

Thiệt không vậy cà? Tui đứng chết trân, nhìn chăm chăm vào tấm bảng mà không còn dám tin vào đôi mắt của mình nữa. Không lẽ ở một tỉnh lỵ xa xôi, và nhỏ bé (téo teo) đến thế này mà cũng có văn phòng Hiệp Hội Nhân Quyền Của Người Khmer Kampuchea Krom sao?
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

hai_thuoc_tren_doi

Hái thuốc trên đồi

Người đi hái thuốc trên đồi
Thấy trong đất đá đâm chồi mùa xuân
Mây giăng trắng đỉnh non thần
Tiếng Kinh vang dội tầng tầng núi xanh
Đêm về ngủ dưới mái tranh
Bên pho tượng đá tâm linh ngút ngàn.
Đọc tiếp »

Lẻ loi con chữ

Posted: 13/12/2014 in Lữ Quỳnh, Thơ

Lữ Quỳnh
Nhớ Bửu Chỉ mất ngày 14-12-2002

buu_chi-lu_quynh
Bửu Chỉ và Lữ Quỳnh

mười hai năm bạn ra đi
ngày đêm vẫn một chu kỳ buồn ơi
tay tôi gõ xuống nhịp đời
lẻ loi con chữ trần ai cõi người
từng về trong giấc mơ tôi
bạn lần tay hạt nam mô di đà
sắc màu tranh. chảy bao la
giật mình tỉnh dậy thì ra lệ mình.

December 10, 2014
Lữ Quỳnh
Nguồn: Tác giả gửi

Ngự Thuyết
Bài tham luận của tác giả trong Hội thảo Hai mươi năm Văn học miền Nam 1954-1975.

thanh_tam_tuyen-dinh_cuong
Thi sĩ Thanh tâm Tuyền
dinhcuong

Kính thưa quý vị, tôi rất hân hạnh trình bày đề tài “Thanh Tâm Tuyền, Nhà Thơ Tiên Phong”. Thanh Tâm Tuyền tên thật là Dzư Văn Tâm, sinh ngày 13/3/1936 tại Vinh, Nghệ An, viết văn, làm thơ, thỉnh thoảng viết về phê bình, và lý luận văn học khi còn rất trẻ. Tập thơ Tôi Không Còn Cô Độc, xuất bản năm 1956 tại Sài Gòn khi Thanh Tâm Tuyền mới 20 tuổi. Tám năm sau, năm 1964, Liên, Đêm, Mặt Trời Tìm Thấy ra đời. Theo lệnh động viên, ông nhập ngũ năm 1962, giải ngũ năm 1966. Năm 1968 tình hình chiến sự căng thẳng, ông tái ngũ và phục vụ trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cho đến khi Miền Nam thất thủ năm 1975. Ông ở tù bảy năm dưới chế độ Cộng Sản. Năm 1990, theo diện HO, ông sang định cư tại Hoa Kỳ, cho in tập thơ cuối cùng, Thơ Ở Đâu Xa, và qua đời ngày 22/3/2006 tại Minnesota, Hoa Kỳ.

Hôm nay tôi chỉ đề cập đến lãnh vực sở trường và độc đáo nhất của ông, đó là thơ.
Đọc tiếp »

Huy Uyên

sai_gon_giang_sinh

Giáng-Sinh ở Sài-Gòn

Còn đó mùa giáng-sinh lần cuối
đi bên nhau giữa đêm Sài-Gòn
chở trong tim một trời gió thổi
và khuya nay mình mất nhau luôn .

Có phải đêm nay đêm Sài-Gòn
Chúa ơi bàng bạc lời ru lá
đi rồi mà sao như mới đó
hơi thở người còn lạnh sương đêm .
Đọc tiếp »

Viên Dung

co_don_7

Ở chỗ khó nói ra, thơ nó thở

ở chỗ khó nói ra
rồi ra cũng biết
có điều khó nói thẳng

thơ ngụ trong đầu tợ tóc ‘hai lai’ (*)
giấu. mẹ. tình
có khi nói thẳng
động thinh dây chuyền
Đọc tiếp »

Phạm Thị Hoài

nha_van_nguyen_quang_lap
Nhà văn Nguyễn Quang Lập

Năm ngoái, anh Lập đề nghị tôi đứng tên phụ trách Quê Choa. Đó là thời điểm Nghị định 72 chuẩn bị có hiệu lực. Quê Choa đã tự điều chỉnh, như nhiều lần trước đó. Lúc chỉ đăng bài của chính Bọ. Lúc tạm đóng phần bình luận của độc giả, rồi mở lại, rồi đóng hẳn. Lúc thêm chế độ đánh giá bài, rồi lại bỏ. Lúc tạm dừng đăng bài, chỉ điểm tin từ báo chí nhà nước và một số hãng tin lớn quốc tế. Lần này, chủ trang thận trọng kèm lời ghi xuất xứ: “Bài của tác giả gửi Quê Choa” và tin cậy vào sự ủng hộ của bạn bè. Trang của anh, ngoài nội dung thông tin, còn có thể coi là một hàn thử biểu đo thời tiết chính trị ở Việt Nam. Thời tiết thoáng đãng hơn, không khí cởi mở hơn, Quê Choa xông pha hơn, đăng lại cả bài của những tác giả bị nhà nước Việt Nam khóa chặt trong danh sách đen. Mây mù bắt đầu kéo lên, Quê Choa nhẹ nhàng lui lại một bước, hai bước, có khi cả ba bước. Anh Lập là tất cả, chỉ trừ cực đoan.
Đọc tiếp »

Tâm khúc ruộng

Posted: 12/12/2014 in Nghiêu Minh, Thơ

Nghiêu Minh

bat_ca_song

Tôi sinh ra từ chốn ruộng gò
Lội qua sông bầy đỉa rượt theo
Ngồi dưới gốc trâm nghe hoành hoạch hót
Gió hiu hiu len vào giấc mơ nghèo

Tôi lớn theo mùa nước sau nhà
Từng con kinh cá nhảy lên sa
Thân mốc meo theo từng bờ ruộng
Bắt con cua con cá bải trầu
Đọc tiếp »


 
Nguồn: Tác giả gửi tranh