Người Buôn Gió

toi_la_mot_cay_xanh

Hinh như đấy là tên một cuốn sách tôi đọc hồi nhỏ, cuốn sách in bằng thứ giấy xấu. Hình như nó là cả tập truyện ngắn thì phải. Có rất nhiều truyện trong đó, kể về muôn thứ trong cuộc sống. Tất cả những gì tôi nhớ được đến giờ trong hai tập truyện ấy là chi tiết món ăn và cây.

Sở dĩ nhớ vì nó ấn tượng nhất lúc đấy. Hồi đói khổ vậy, trang sách lại tả món ăn. Tả những kẻ con buôn, phe phảy, mánh mối sáng ra chúng ăn bát xôi trắng ấp miếng giò, rồi bát phở gà đập trứng, bát phở bò xin chan thêm ít nước béo…khỏi nói thì các hình ảnh ấy ấn tượng thế nào đến bộ não trẻ thơ của tôi.
Đọc tiếp »

Phan Đắc Lữ

dan_xuong_duong_chong_triet_ha_cay_xanh_ha_noi

Năm mươi năm về trước
Anh và em còn hai mái đầu xanh
Đêm giao thừa hái lộc hồ Gươm
Cây lá rì rào tiếng nhạc đón xuân sang.

Những đêm hè khoác tay nhau
Đi dọc đường cây cao Lò Đúc
Cứt cò rơi trên vai áo
Tiếng cò kêu xào xạc hàng me.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

trinh_cong_son-tranh_dinh_cuong
Trịnh Công Sơn
dinhcuong

Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
Từ những phố kia tôi về

( Trịnh Công Sơn )

Tôi biết bạn không thể nào quên
những người bạn của thời chưa đầy
hai mươi tuổi. thời của Ướt mi, Thương
một người
với Hà Thanh con chim sơn ca
Thanh Hải guitare, Đặng Nho clarinette
thời của những tiếng hát tiếng đàn
sao mà say đắm quyến rũ trên
đài phát thanh Huế. thời cứ chiều
chiều đi lên đi xuống hai con đường
chính Ngã Giữa – Trần Hưng Đạo
có lúc cùng nhau qua ngồi cà phê Lạc Sơn,
bên kia đường. nhớ lửa mồi là sợi giây
dừa cháy thường trực, thò đầu ra khỏi
miệng lon
[1] dùng cho khách mồi thuốc…
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

thieu_nu_cam-sung

Tôi vẫn đứng chỗ ấy, không dời đổi. Đan Minh muốn tôi chờ cô ở đó và tôi nghe theo. Khá xa cánh cổng Đan Minh sẽ xuất hiện vào lúc mười giờ rưỡi tối. Kín đáo, hơi khuất lấp. Tôi tự hỏi, có phải Đan Minh muốn thế không? Bản thân, tôi cũng chẳng ưa chường mặt ngoài vũng sáng. Bóng tối giam cứng tôi lại bằng sự độ lượng của tàn lá xum xuê trên đầu, buông rủ xuống và như mọi khi nó phả cho tôi chút hơi thở mát lạnh của thứ cây bề thế có tuổi thọ già bằng những trang cổ tích.
Đọc tiếp »

Phạm Cao Hoàng

scibilia-march_2015-pch
Photo by PCH – Scibilia March 2015

thức dậy lúc ba giờ sáng
ngoài trời tuyết phủ mênh mông
tuyết ngập hồn người xa xứ
tuyết mù mịt cả miền đông

cùng em ra sân cào tuyết
gió đêm lạnh đến tê người
tuyết nhiều cào xong thấm mệt
và đôi chân bước rã rời
Đọc tiếp »

Cóc gặm

Posted: 29/03/2015 in Sử Mặc, Thơ

Sử Mặc

thiem_thu

thời nay. đỏ mặt. khuất rèm
ở trong bưng bít
nghe đêm cựa mình
nghe nằm một chỗ rộng rinh
chiếu giường lục cục
đùng đình thả. buông  Đọc tiếp »

Võ Thị Hảo

dao_phu_tq

Việc của người biết suy nghĩ là không đứng cùng phía với đao phủ.” – Albert Camus.

TQ tuyên bố chủ quyền ở VN

Hiện vẫn còn một nước tên là Việt Nam nhưng cái tên chưa đủ để minh chứng rằng nước chưa mất. Việt Nam bây giờ cũng như một cây cổ thụ ngàn năm tuổi đang bị lưỡi cưa máy đốn hạ, lá trên cây dù chưa rụng hết nhưng dưới gốc thì thân gỗ đã bị xẻ làm muôn mảnh đem bán để ghép thành cái tràng kỷ kê chỗ ngồi cho nhiều nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Đám người này đã sốt sắng dâng lên đám đầu lĩnh Trung Quốc bữa đại tiệc với món chính là máu thịt của đất nước Việt Nam.

Chi tiết quan trọng nhất khiến người ta nghi ngờ rằng VN đã mất chủ quyền lãnh thổ vào tay TQ đã thể hiện trong một sự kiện chấn động khiến thế giới sửng sốt và bất bình nhưng nhà cầm quyền VN thì im lặng chấp nhận.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

quan_khach_cat_bang_khanh_thanh_trien_lam_tranh_dinh_cuong-1974
Viện Trưởng Viện Đại Học Cộng Đồng Duyên Hải Nha Trang
cùng Đại Tá Tỉnh Trưởng Nha Trang cắt băng khai mạc
Triển Lãm Tranh Đinh Cường tại Viện Đại Học – 1974

Ôi trái tim phiền muộn
đã vui lại một giờ

(Trịnh Công Sơn)

Chiều nay nắng ấm. có anh chị Lợi
và anh chị Trương Vũ ghé thăm
chao ơi mấy mươi năm
từ ngày anh làm Viện Trưởng
Viện Đại Học Cộng Đồng
Duyên Hải Nha Trang
và Trương Hồng Sơn, giáo sư toán
vừa trưởng phòng học vụ
Đọc tiếp »

Hoàng Minh Châu

linh_vnch_7

Trời mưa lâm râm
cây trâm có trái

Nghe tin bạn tử trận ở Cà Mâu
tháng mười hai năm một ngàn chín trăm bảy bốn
mua chai rượu đầu tiên trong đời
trời Đàlạt cuối năm giá rét
Đọc tiếp »

Mai Thảo

ben_tau_ngay_xua

Hình dung thấy một cái bến tỉnh lẻ. Buổi chiều mùa đông. Những trụ xi măng ướt sương. Ánh đèn dầu le lói hắt ra từ những quán lá thấp. Đám người ngồi chen vai trên những hàng ghế nối liền, xây lưng ra mặt bến. Những đứa con gái mặc quần đen, áo cánh trắng, ngoài khoác áo bông đột chỉ như bàn cờ tướng, áo len xanh đỏ đan hình quả trám, hình tổ ong, hình dây thừng, thoăn thoắt múc đồ ăn từ những chậu sành da hươu vàng đậm ra những cái đĩa quả đào. Thịt ba chỉ kho, nước thịt nâu đậm nhếch nhoáng, sao mỡ nổi dầy trên mặt, đậu nhồi lốm đốm những cuộn hành xanh non, món giả ba ba có ốc ang chuối chát và giềng mẻ quyền quyệt lổn nhổn, cá chép kho sắt từng khoanh mỏng, mỗi khoanh còn nguyên một thỏi trứng vàng. Mưa lất phất ngoài trời. Người mại bản Trung Hoa cởi trần ngồi trong một túp lều dựng ở đầu cầu đi xuống con tàu phì phà thở khói.
Đọc tiếp »

Viên Dung

zen_master_hakuin

một chút, một chút thôi
nhắm mắt nghe cuộc đời
mấp máy lời trong ta
khoảnh khắc sẽ hiện ra

bóng đời ta ? mấy hồi !
Đọc tiếp »

Khuất Đẩu

ly_quang_dieu_tribute
Lý Quang Diệu (1923-2015)

Cả thế giới đang nói về một ông già chín mươi mốt tuổi vừa nằm xuống. Nói với tất cả lòng kính phục và ngưỡng mộ: quốc phụ Lý Quang Diệu.

Ông là người gốc Quảng đông, đã bốn đời trôi dạt đến hòn đảo bé nhỏ nằm giữa thủy đạo Ấn độ dương và Thái Bình Dương. Tổ phụ của ông, cũng như những người Quảng Đông ở Hội An, Ninh Hòa, Chợ Lớn, vì đất nước Trung Hoa loạn lạc đói nghèo phải bỏ xứ mà đi tìm đất sống. Ta có thể hình dung họ qua hình ảnh những người Tàu bán cóc ổi, mực khô lặng lẽ trước các cổng trường, những người ở dưới mức nghèo khó trong xã hội.

Nghèo, nhưng họ là những người rất giàu nghị lực và ý chí. Đó cũng là cội nguồn làm nên ông, một con người có thể gọi là vĩ đại.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

banh_bao_xiu_mai

Thực phẩm

khi cắt xén một phần thực phẩm tương lai
nuôi kẻ sống hiện tại
chết vùi trong quá khứ
là khi nhùng nhằng với cơn khiếp hãi vô biên
cơn gió đêm rùng mình
bảo kê niềm tự hào cục bộ
Đọc tiếp »

Bài văn tế cây

Posted: 27/03/2015 in Hòa Nguyễn, Thơ

Hòa Nguyễn

nguoi_doc_van_te_cay
Ảnh của Nguyễn Lân Thắng

Hỡi ôi!

Nhật Nguyệt xoay vần, bốn mùa thay lá, tưởng gốc bền thì tán mãi còn xanh.
Có ngờ đâu 1 hồi trống lệnh nhanh, vừa dứt tiếng đứt rồi thân cổ thụ!

Cứ ngỡ Thủ Đô vẫn là chưa đủ diện tích cây xanh trên một đầu người
Vẫn tưởng rằng Xuân nhuận sắc tươi, Tết trồng cây Xuân mãi còn viên mãn

Ấy mà nay biết lấy ai bầu bạn, đàn chim kia nháo nhác biết về đâu?

Tiếng rao rơi lạc phố đêm thâu, cơn gió nào lang thang tìm lá biếc?
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

don_ha_cay_xanh

Em ơi buồn quá đỗi buồn, từ nay Hà Nội không còn cây xanh!

Những cây rợp bóng nghiêng cành, những cây em đứng chờ anh…mất rồi. Phố phường ba sáu phố ơi, từ nay trơ trọi một bầu trời đen…Lá cờ đỏ gió tung lên không bay được oán hờn thềm phố xưa…Rồi đây nắng, rồi đây mưa, những bà mẹ chợ về trưa thở dài, những ông cha rát bờ vai, hoàng hôn còn rát bởi ngày chang chang! Rất thương chớ những con đường, người đi dừng bước thấy buồn mênh mông!
Đọc tiếp »

Trúc Thanh Tâm

thieu_nu_suoi_toc_huyen

Khoảng trời hẹn xưa

Và khi thành phố lên đèn
Dòng sông tóc chảy về miền thương yêu
Anh nhìn trên sóng lá reo
Dường như có chút quạnh hiu phía đời

Mây trôi cong một dáng trời
Gió thương duyên kiếp nói lời ăn năn
Với anh nửa đoạn đường trần
Với em còn những khóc thầm đêm khuya
Đọc tiếp »

Thành Tôn

Thiếu nữ HuếMai Thứ
Thiếu nữ Huế
Mai Thứ

Nàng Tôn nữ xứ Huế có dáng vẻ quý phái sang trọng, khuôn mặt đẹp kín đáo buồn buồn phảng phất nét đài các kiêu sa ấy sang định cư, sinh sống ở Canada đã mấy chục năm rồi, nhưng vẫn chuyên cần đi chùa, và thờ cúng ông bà rất nghiêm chỉnh. Hàng năm cô vẫn còn giữ được ba mùa cúng giỗ lớn mà cô cho là thiêng liêng nhất, cả gia đình không ai được quên. Và trước khi nhắm mắt, cô cũng nhiều lần yêu cầu, ghi di chúc lại bắt con cháu trong nhà phải theo cô mà thực hiện, lúc còn sống cô cũng thường dặn dò giảng giải…

Có hai lễ cúng giỗ lớn mà nhiều người Huế cho đến nay vẫn còn lưu giữ và thường xuyên thực hiện hàng năm, được lưu truyền qua nhiều đời người Huế, ít nhiều ai cũng biết đó là Lễ cúng giỗ cô hồn và Lễ cúng giỗ Tết Mậu Thân.
Đọc tiếp »

Quan đầu rỗng

Posted: 26/03/2015 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong

don_ha_cay_xanh_ha_noi_3

đường hà nội
nghìn
thân cây đổ
mục đích để
tham quan
bán gỗ?

dân kêu
đừng phá hoại
môi sinh
quan chống chế
làm xanh lại
phố
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng

phakheng_1-lhd
Ảnh Phnom Phakheng-Angkor- Siem Reap
Nov 25, 2014- 10H08’pm

Cảm nhận trong tiền kiếp
Chú tiểu đền Angkor
Một đêm trăng nào đó
Lỡ yêu thầm Apsara

Sân đền thưa quét lá
Trông mấy cội sao gìa
Có một người miêu tả
Pháp hoa thành pháp ma
Đọc tiếp »

Phan Trang Hy

ao_trang_nu_sinh

Đà Nẵng tháng 4. Nắng vẫn vậy và con đường Bạch Đằng vẫn vậy. Vẫn nhịp xôn xao của gió sông Hàn. Vẫn còn đây những kỷ niệm dáng xưa.

Tháng 4 năm ấy, tôi bước những bước dớn dác tìm em ở bến xe. Nghe thằng bạn nói, em ở đâu đó gần bến xe. Thằng bạn nói như in là có biết em ở đó.

Thật là bể dâu ! Cuộc đời này quả là dâu bể. Mới đó, em là cô sinh viên đài các. Giờ, em ở đâu ? Tôi tìm em khắp chốn. Những bước chân rã rời, tôi tìm đường, tìm cư xá. Kia rồi ! Nhà của em ở kia. Mái lợp tôn xi măng, xinh xắn. Tôi mường tượng ở đó có đôi mắt sáng của em. Ở đó có nụ cười của em. Tôi như thấy em “lười lĩnh”- từ mà em thường dùng – ôm chiếc gối, nằm nghe những bản tình ca. Tôi mường tượng buổi chiều, em ngồi đọc sách, nắng dịu nhẹ. Con mèo tam thể hiền dụi đầu vào chân em. Em bâng quơ hát bài Tuổi đá buồn của Trịnh. Và những lúc vui, em hát bên những chiếc bánh ngọt mới làm thơm lừng. Em vẫn thế, vẫn đi suốt cuộc đời áo trắng trong tôi.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

ngoi_ben_song

Về ngó ngã ba sông

…là viết cho thằng bạn
hắn nõ biết làm Thơ….

ngã ba này đứng ngó ra sông
không biết đi đâu mà xa vô hậu
bến đợi đò lâu hung rồi mục rỗng
bước giang hồ đố ai biết đi đâu

giờ về lại đứng xoi buồn chi ngạ
mới ngày nào e ngó người dưng
đàn chim bay đàn cá lội sa đà
chắc lớp xưa đã mưa nhàu nắng trụng
Đọc tiếp »

Việt Hà

nguyen_thi_lien_hang
Giáo sư sử học Nguyễn Thị Liên Hằng thuộc trường đại học Kentucky
và cuốn ‘Hanoi’s War’ tạm dịch là ‘Cuộc Chiến Hà Nội’, được xuất bản
vào năm 2012. (RFA files)

Cuộc chiến Việt Nam đã kết thúc 40 năm qua nhưng rất nhiều điều về cuộc chiến vẫn còn tiếp tục là chủ đề gây chú ý tại Mỹ. Các sử gia Mỹ đã dành nhiều thời gian nghiên cứu và viết về cuộc chiến này để tìm hiểu nguyên nhân dẫn đến kết cục của cuộc chiến. Giáo sư sử học Nguyễn Thị Liên Hằng thuộc trường đại học Kentucky là người có những nhận định khá khác biệt so với những sử gia Mỹ khác về những nguyên nhân dẫn đến kết cục của cuộc chiến. Điều này đã được bà đề cập trong cuốn ‘Hanoi’s War’ tạm dịch là ‘Cuộc Chiến Hà Nội’, được xuất bản vào năm 2012. Việt Hà phỏng vấn giáo sư Nguyễn Thị Liên Hằng về những phân tích của bà về cuộc chiến.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ
Thăm mộ Bùi Giáng

nguyen_luong_vy-bui_giang
Nguyễn Lương Vỵ và Bùi Giáng (Sài Gòn – 1995)

Xin chào nhau giữa con đường (*)
Trời xanh phía trước mây hường phía sau
Nguyên Xuân là buổi sơ đầu
Nguyên âm trổ nụ bên cầu í a!!!
Nguyên màu cổ lục sát na
Điệp trùng cánh phượng giang hà vút lên
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

luu_duc_hoa

Đợi chờ và thất lạc.

.. tặng lê minh phong.

tôi đang dự- sẽ làm cuốn phim
với cái nhan bên trên
mời lưu đức hòa thủ vai chính

kịch bản xoay quanh chuyện
chuẩn bị ăn cái tát tay
vào mặt
trên đời có anh chàng cứ phải phủ
dụ
ruồi xanh
liền mồm
Đọc tiếp »

Tâm Nhiên


Từ trái: Thanh Lương và tác giả

Thanh Lương là bút hiệu của Thích Thiện Sáng, một hành giả Thiền tông. Thế danh Trương Thượng Trí, sinh năm 1956, lớn lên bên dòng sông Cửu Long giữa trời thơ đất mộng An Giang. Bản chất thông minh, mẫn tuệ, vốn từ bi, hiếu thảo, có trực giác bén nhạy, ngay từ thời còn bé nhỏ đã có những biểu hiện khác thường như trầm tư, ưa đọc sách đạo lý suốt ngày, thích ăn chay và học hành ở trường lớp thì tinh tấn, luôn luôn dẫn đầu, xuất sắc.
Đọc tiếp »

Hoàng Anh 79

co_don_luc_chieu_buong

Vòng xe lăn bánh, em đi
Sao ta chẳng biết nói gì, nín thinh
Đưa đôi con mắt đỏ, nhìn
Bóng chiều rơi xuống cuộc tình vừa xa

Bây giờ còn chỉ mình ta
Ngược xuôi tàu cũng dừng ga cuối cùng
Chim xa hun hút phía rừng
Có nghe núi lở theo từng cánh bay
Đọc tiếp »

Nguyễn Xuân Nghĩa

david_shambaugh
Giáo sư David Shambaugh

Một chuyên gia Hoa Kỳ bị Bắc Kinh hạ bệ vì nói chuyện khép mở của đảng!

Mới đầu năm nay thôi, Đại học Ngoại giao Trung Quốc còn thổi ông ta lên trời.

Số là sau khi nghiên cứu công trình của 158 chuyên gia Hoa Kỳ về Trung Quốc, cơ quan này của Bộ Ngoại giao Bắc Kinh chọn ra 20 học giả Mỹ được ngợi ca là “quan trọng và có ảnh hưởng nhất”. Giáo sư David Shambaugh đứng thứ nhì trong danh sách đầy thế giá đó. Người đứng đầu là một ông David khác. Giáo sư David M. Lampton của Đại học John Hopkins, đương kim Chủ tịch Asia Foundation. Giáo sư David Shambaugh là khuôn mặt quen thuộc trong giới trí thức và học giả của Bắc Kinh, tới mức được họ trìu mến đặt tên bằng chữ Hán là Thẩm Đại Vi (Sham-David).

Thế rồi, từ trên Quang Minh Đỉnh, ông bị vật xuống đất đen!
Đọc tiếp »

Đinh Cường

pham_kieu_tung-thanh_tam_tuyen-thai_tuan-saigon
Phạm Kiều Tùng – Thanh Tâm Tuyền – Thái Tuấn
cà phê lề đường – Sài Gòn

Tiếng đàn dương cầm của con gái
Serenade – Schubert đánh thức tôi dậy
giữa cơn mê chiều. ngày nay đúng ngày
giỗ Thanh Tâm Tuyền. tôi ngồi lặng.

bác Tâm thương mấy đứa con tôi
thời còn ở Tân Định bác hay đi chiếc
xe đạp cũ từ Bà Chiểu qua thăm
chuyện trò cùng mấy đứa nhỏ
Đọc tiếp »

Cha tôi

Posted: 24/03/2015 in Phạm Cao Hoàng, Thơ

Phạm Cao Hoàng

phu_thu-pham_cao_hoang
Photo by PCH – Phú Thứ, January 2012

và bài thơ tôi viết đêm nay
là bài thơ sau bốn mươi năm
kể từ hôm vượt đèo Ngoạn Mục xuống Sông Pha
chạy ra Tuy Hòa
trở vô Sài Gòn
và nhận tin cha tôi đã chết
ông qua đời khi chiến tranh kết thúc
để lại trần gian nỗi nhớ khôn nguôi
để lại đàn con trên quê hương tan tác
để lại trong tôi vết thương mang theo suốt cuộc đời
Đọc tiếp »

Nhật Tuấn

don_ha_cay_xanh_ha_noi_2

– Thưa cụ…cụ là dân “o la gin Hànội”…

– Hànội gốc, ba đời Hànội. Thủa bé “trèo me” trèo sấu, nhặt quả bàng, leo lên cây cơm nguội, bắt ve quanh Hồ hoàn Kiếm bỏ vào màn ngủ sáng ra lột xác thành ve sầu kim kêu đinh tai, đã có lần tớ câu được cả baba ở đền Ngọc Sơn nữa  đấy…

– Thế còn cây Hànội ?

– Hồi năm 1953, gánh Chuông Vàng Thủ đô có diễn tích “Chàng Samson và nàng Đa Lệ Lan” kể về mái tóc chàng Samson, bao nhiêu sức mạnh siêu nhiên của chàng đều nằm ở đó, sau bị nàng Đa Lệ Lan lừa cắt mất trong lúc ngủ, thế là chàng Samson mất hết sức mạnh bị kẻ thù tiêu diệt…

– Cụ kể tích này với ý gì ạ ?

– Cây Hànội cũng giống mái tóc chàng Samson đó, triệt hạ nó đi Hànội sẽ mất đi hồn cốt, mất đi sức mạnh, mất đi “lắng hồn núi sông ngàn năm”, mất đi Thăng Long, Đông Đô, Hà Nội..
Đọc tiếp »

Trạch An – Trần Hữu Hội

suy_tu_trong_hoang_hon

Có khi

Có khi ta chợt buồn,
Nhớ về nguồn cội xa,
Thấy xa xăm mịt mù,
Thấy trùng trùng hư ảo!
Khi dương trần nương náu,
Cơm áo đời lẻ loi,
Có khi ngồi khóc nuối,
Có khi đứng trông trời!
Đọc tiếp »

Phương Uy

thieu_nu_tua_cua

Sau ô cửa tháng 3

Chiều cười cười với em qua ô cửa sổ hẹp
em muốn đưa tay ra để chạm tháng 3
hương điệp vàng lóng lánh
trang điểm một mùa xa
chiều thầm thì hát khúc ca không trở lại
nắng biếng lười rớt trên tán cây đã khô
chút diệp lục tàn không níu được dư âm xưa  Đọc tiếp »

Khuất Đẩu

song_tu_te

Gần đây, nhà đài TV1 liên tục đưa lên sóng những điển hình người tốt việc tốt, gọi là việc tử tế. Rất nhiều vệc làm cảm động. Như một anh công an dắt giùm xe cho nhiều người đi qua đoạn đường ngập nước vì triều cường. Rồi cũng một anh công an khác, đi gom các em nhỏ thất học, dạy cho chúng học chữ và chơi với chúng. Nhưng cũng có nhiều việc rất buồn cười. Như một ông nọ cho hàng xóm mượn heo đực giống, mà là heo đực rừng thứ thiệt, nhờ đó lai tạo ra hàng trăm con heo (nuôi gần) rừng, trong dịp tết ai cũng thu nhập đến cả trăm triệu.

Thực ra, những việc làm gọi là tử tế đó, ở các nước khác chỉ là việc bình thường, giúp nhau một chút có gì ghê gớm lắm đâu mà phải vinh danh trên TV. Ngay cả ngài tổng thống ở một nước nam Mỹ, tự lái xe cũ của mình đi đến dinh tổng thống, trên đường đi chở gúp một người không có xe phải cuốc bộ đến sở làm, đài quốc gia của họ cũng đâu có đưa lên.
Đọc tiếp »

Mandala Blues

Posted: 23/03/2015 in Chân Phương, Thơ

Chân Phương

??????????

tôi bước vòng quanh thân xác tôi
đồng hồ gõ nhịp – tháng năm trôi
trái tim cứ đập theo cơ học
máu huyết tuần hoàn chưa chịu thôi

tôi bước vòng quanh thân xác tôi
trò chơi sinh lý dẫu còn chơi
tấn tuồng dục lạc sang màn cuối
y dược thần tình cũng thế thôi
Đọc tiếp »

Tuyệt vọng xanh

Posted: 23/03/2015 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

di_tan_30_thang_4

lệnh bất thường
trời như ụp nắng
Sài gòn ngột ngạt
không gian chuyển mình ảm ảnh
tôi, lòng tức cảnh hoang mang

từng góc phố bàng hoàng
nhà nhà hốt hoảng
và em
và người
vừa đi vừa hươi thất vọng, bất an
Đọc tiếp »

Tạ Duy Anh
Tặng H.T

thieu_nu_toc_duoi_ga

Suốt đêm qua tôi không ngủ được. Nàng lỡ hẹn với tôi mà không báo trước, không giải thích qua điện thoại để ít nhất tôi cũng được nghe giọng nói đầy ân hận của nàng. Nàng biến mất hoặc giống như một sự biến mất. Tôi đã chờ, đã lồng lộn đi lại, hút hết chẵn một bao thuốc để thề đủ ba ngàn lần rằng, từ nay trở đi nàng hoàn toàn vô nghĩa đối với tôi.

Nhưng rốt cuộc suốt đêm qua tôi đã nghĩ về nàng nhiều hơn cả năm trời chúng tôi quen nhau. Nàng đi đâu, với ai? Ở cái nơi nào đó không có tôi, họ đã làm gì? Họ đã làm gì khi biến tôi thành kẻ ngoài lề? Nàng không chỉ xinh đẹp mà còn mạnh mẽ và quyết đoán. Nếu nàng đã quên tôi thì chắc chắn mọi chuyện sẽ diễn ra với kẻ xa lạ vào đó cũng giống như giữa nàng với tôi. Phải đối mặt với trí tưởng tượng trong trường hợp của tôi quả là không sao chịu nổi. Tôi quyết định đi tìm nàng. Ngay cả khi nàng cặp kè với quỷ sứ dưới địa ngục, tôi vẫn cần phải hỏi nàng rằng tại sao đêm qua nàng lỡ hẹn với tôi.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

bien_vang

Ngàn khơi

rồi thân phải là thân nhẹ. hư
rồi trời cứ dang ra nắng
em cứ nom tôi nơi bộ dạng lừ đừ
những con sâu đo kiếp đời rất nặng

yên lặng. đừng to tiếng cãi vã nụ cười
đàn tơ dìu êm buổi chiều hiếm muộn
chiếc mỏ neo thúc thủ ngoài bến
con nước dọ đường tìm mãi không ra
Đọc tiếp »

Trần Phù Thế

lang_thang_trong_dem

em
ngủ vùi trong đêm
gió hanh hao muộn màng làm em
thức giấc
cũng như ta
suốt đời trầy trật
đi lang thang trên khắp nẻo đường
đời
nhìn bóng đêm tìm ánh lửa ma trơi
nhìn không gian nuốt trửng đóm sao rơi
nghe bào thai trong hồn thổn thức
nghe tiếng gió u hoài chất ngất
thổi hoài trong tim
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

bo_doi_gai_tq

Là học trò miền Nam, mình không thông hiểu chữ bộ đội. Lẽ nào ám chỉ thành phần chuyên lội bộ và đội đồ? Nghe chẳng ổn, nhỉ? Nhưng cứ mường tượng ra một kẻ chuyên trị đi bộ và đội đồ, nhìn mặt rồi bắt hình dong thì trông chừng dáng vẻ ấy nó rập khuôn với mấy o bộ đội. Như hai giọt nước.

Sau năm Một Chín Bẩy Nhăm, khi san bằng vĩ tuyến 17 hai miền thông thương, chúng sinh miền Nam đã tập làm quen con mắt dần dà thôi dị ứng với những nhân dạng quê mùa, cục mịch chốn nào cũng hiện diện có chung tên gọi: Bộ đội gái. Lỡ ăn dầm ở dề với da thịt lụa là, với thanh cảnh, với mình hạc xương mai, với yểu điệu thục nữ, với xô động hương mùi, với đài các khói sương, với beauté, với “em là con gái trời bắt đẹp”… cho nên lỡ bị ngó ra mấy o trách sao người ta không choáng, không sốc. Người ta giật thót mình mẫy và xằng bậy thay, người ta đã “cười trên nỗi đau của kẻ khác”. Trời ơi! Lính cụ Hồ ngó quê một cục. Người ngợm ngó bắt nản. Đờn ông con trai miền “được” giải phóng có đối diện cũng xin bất tương phùng tựa phỏng dái. Thanh niên gãi đầu: Dạ, bị trên bảo mà dưới không nghe. Cứ xìu xìu ển ển miết, chừ em biết tính làm răng hở chị! Cái sự cố này hổng có liên hệ tới nhất trung ương nhì địa phương đâu nhé. Cũng chả dính dáng tới thơ thẩn: “Bề trên ở chẳng chính ngôi, để cho kẻ dưới chúng tôi hỗn hào”. Ngộ nhỡ thằng cu đen nó hỗn hào đột xuất thì chị bộ đội mừng húm. Chị nhớ ông Bút Tre: Má kề nòng súng thẳng đơ, tay suông chị cứ bóp cò sướng chưa. Có vậy chứ, công trình chị xẻ dọc Trường sơn vào đây lôi em ra khỏi bàn tay lông lá của bọn Mỹ Nguỵ, em tha hồ hỗn láo đêm bảy ngày ba vào ra không kể để giải hạn cho chị, cứ bắn trực xạ vào mình chị, cho chị bỏ những ngày cơ cực.
Đọc tiếp »

Đặng Châu Long

don_ha_cay_xanh_ha_noi

Sử xanh công tội

Ất Mùi Thành Phiên An
Biền Tru vô số kẻ (*)
Lớn bé trảm chẳng chừa
Ngàn tám ba mốt dân

Ất Mùi thành Thăng Long
Trảm cây sáu ngàn bảy
Lẩy bẩy run cổ thụ
Tiếng dân, quan dững dưng

Trăm hai chục năm nay
Hai lần sầu thảm án
miệng quan ôi quá chán
nước dậy thuyền có hay

21-03-2015

(*) chém sạch không cần xử. Vụ án Lê văn Khôi
Đọc tiếp »