Lưu trữ cho Tháng Hai, 2013

Trần Dzạ Lữ

kissers

Khi anh hôn em

Tặng 2 L

Khi anh đắm đuối hôn em
Chúa ơi! Ai đó cũng thèm…như anh!
Cỏ cây đờ đẫn quanh mình
Gió xiêu vẹo gió, nắng đinh ninh vàng…
Hoa ghen dưới nguyệt mơ màng
Giòng sông ngừng chảy, núi bàng hòang quên !
Khi anh đắm đuối hôn em
Dưới chân đất cũng rất mềm thiết tha…
Nụ hôn tuyệt đối hôm qua
Trăm năm hồ dễ phôi pha tình nồng ?
Khi anh đắm đuối hôn gần
Trái tim thơm thảo cũng lần lượt vui
Nẻo xa hạnh phúc về đời
Hôn nhau những nụ tuyệt vời nghe em…

(SàiGòn tháng 3 năm 2011)
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

hoa_mai_2

Lập Xuân

sắc mùa
ghi buốt không gian
chữ thuyên trầm lãnh
đóa vàng nguy nga
thưa em
lời dưới tam tòa
rút câu vọng niệm
từ tha la mình
[ rồi hóa nhành mai rất xinh
mãn khai đêm trước
giật mình xưa sau* ]
(more…)

Ái Hoa

chim_sao

Nhạc: Ái Hoa; Thơ: Trường Đinh; Tiếng hát: Thùy Dương

[Bản nhạc PDF]

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Phạm Cao Hoàng
Truyện thật của tác giả

nguoi_ban_ve_chai

1.
Những ngày đầu tháng 5 Sài Gòn lên cơn sốt thuốc tây và xe đạp. Thiên hạ đổ xô đi mua thuốc tây và xe đạp vì có tin đồn rằng tiền miền nam sẽ không còn giá trị và hai mặt hàng này sẽ trở nên khan hiếm trong những ngày sắp tới. Giá thuốc tây và xe đạp tăng vùn vụt nhưng người mua vẫn cứ tranh nhau mua.

Trong gia đình tôi, anh Bảy vốn là người nhạy bén với những biến động kinh tế theo kiểu này nên ngay từ lúc bắt đầu cơn sốt anh mua một chiếc xe đạp do Nhật sản xuất. Sau đó, anh tìm mua các loại thuốc tây thường dùng, với ý định nếu dư dùng mai mốt sẽ bán để kiếm lời.

Sáng hôm ấy, anh Bảy tiếp tục đi mua thuốc tây rất sớm. Ở nhà chẳng biết làm gì, tôi lang thang ra chỗ đường Lê Văn Duyệt tìm một quán cóc để uống một ly cà phê sáng. Khi đi ngang qua tiệm thuốc tây, tôi thoáng thấy bóng anh Bảy ở trong đó. Tôi ghé vào để chờ anh mua thuốc tây xong sẽ rủ anh cùng đi uống cà phê.
(more…)

Nhi Nguyên

thieu_nu_tren_dong

Yêu như chưa hề không

nắng vén váy em chạy qua
trên từng động tác uốn lượn
em đi từ thuở trên mây
gọi bình minh chừa ngủ nướng

kéo thêm đôi ba tia sáng
em đan thành ánh tương tư
yêu anh yêu anh trai ấy
như kiểu lá rụng từ từ
(more…)

Lương Thư Trung

that_son

Lương Thư Trung (LTT): Kính chào nhà thơ Ngô Nguyên Nghiễm,

Được biết quê anh gốc Thất Sơn-Châu Đốc, anh có thể nhắc qua một chút về làng quê của anh và những kỷ niềm thời thơ ấu mà mãi đến nay anh không thể nào quên được, thưa anh?

Ngô Nguyên Nghiễm (NNN): Bước vào ký ức để làm sống lại dĩ vãng của một thời yêu dấu vừa thoáng qua, thấy đó đã vội tan biến chớp nhoáng trong hư không, nhiều lúc dù tĩnh tâm nhưng cũng chợt cảm thấy bàng hoàng. Nhìn đi nhìn lại, thấm thoát hơn nửa thế kỷ trôi qua, dù đã xa nơi chôn nhau cắt rún, người tha hương trôi dạt phương xa nhưng trên vai vẫn quàng nặng gióng gánh hình ảnh núi xanh non thẳm, tiếng chim sơn dã run rúc trên ngàn, những chiếc mống vắt ngang lưng trời biên giới giữa buổi chiều tà tịch dương Khí hậu quê tôi được sinh trưởng giữa lưỡng nghi kỳ diệu, một dòng sông Hậu tiền tam giang xuôi chảy êm đềm bên cạnh một bình nguyên bát ngát hàng vài mươi ngọn núi thiêng, bao trùm bảy đỉnh thất sơn linh địa. Hơn 300 năm qua thời di dân lập ấp, tiền nhân thống thiết oằn vai gánh nặng bao nhiêu thống khổ, đào kênh vỡ đất, xây dựng cương thổ giữa vùng hoang thổ trăn gáy cọp gầm, nơi rừng thiêng nước độc muỗi kêu như sáo thổi đĩa lội như bánh canh.Chính vậy, giữa cuộc sống bủa vây mọi nguy hiểm rình mò, tai ương trời đất không ngờ trước được, đức tin là phương kết nối tâm linh cho yên lòng người sống. Không khí huyền đạo đã trải dài tận cùng trên từng bước đi, đạo giáo khai sinh cho tâm thức dân lành một chỗ dựa kiên cường trong mọi thử thách, trong đời sống hàng ngày, bên thiên tai, hay giữa giặc ngoại xăm…
(more…)

Bắc Phong

Tin ngắn 17-2-2013

cong_an_cam-dan_dat_vong_hoa_tuong_niem_liet_si

mang vòng hoa mấy thường dân
tưởng niệm liệt sĩ đặt chân tượng đài
nào ngờ bị cấm cản ngay
bởi đám trâu ngựa công sai thiên triều

 
Sau phiên tòa xử người bất đồng chính kiến

bắt tay một phóng viên ngoại quốc
mắt hơi nheo bác nhếch mép cười
nói trên đất nước chúng tôi
bắt người tùy tiện xử người tùy nghi
(more…)

Đinh Cường

bo_toi_dung_ben_doi_kia-dinh_cuong
Bỏ tôi đứng bên đời kia (sơn dầu trên vải bố 30 x 40 in) – Đinh Cường

Ly rượu cuối tháng hai
nhớ ngày sinh nhật bạn
mùa đông rừng cây khô
gió rùng mình lạnh dữ

vừa qua cơn cận tử
mới thấy đời hư không
vừa qua cơn hôn mê
mới thấy còn khát sống
(more…)

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

vietnamese_traditional_dance
Các bạn trẻ sinh trưởng tại hải ngoại phát huy bản sắc dân tộc (Ảnh Olivier Glassey-Trầnguyễn)

– Nếu hai Bác không đến nhà gặp Ba Mẹ để hỏi cưới con thì sao?
– Thì con xin phép chia tay với con trai của hai Bác.

Trong lần sơ ngộ khi Ba Mẹ chồng tôi từ Châu Âu sang California dự lễ ra trường của con trai, ông bà đã hỏi tôi như vậy. Việc nhà trai đến nhà tôi làm lễ dạm ngõ không chỉ quan trọng đối với tôi vì danh dự của gia đình, vì sự đền đáp của tôi đối với đấng sinh thành, vì phẩm giá của cá nhân tôi, mà còn vì đó là một phần hãnh diện của tôi đối với văn hóa gốc.
(more…)

Ngu Yên

highway_I-10

Ngày 8 tháng 2 năm 2013

Làm sao?
đứng bên lề định mệnh
như đứng bên xa lộ I-10
chiều 30
xe kẹt dài mấy dặm.

Người nối nhau, xô nhau, về hướng đầu năm
Xe quằn quèo con rắn bò vào năm rắn
gặp nỗi bất bình
dừng lại
ngóc đầu đón gió xuân.
(more…)

Trần Kiêm Đoàn

loa_phuong

Đây thôn Liễu Hạ. Quê tôi bên cạnh sông Bồ.

Có những cặp loa truyền thanh công cộng làm việc bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông… Xuân. Sáng sớm từ 5 giờ sáng đến 6 giờ 30. Tối từ 5 gờ 30 đến 7 giờ tối. Hệ thống loa mới hiện đại không dây, âm thanh tuyệt hảo nghe rõ mồn một như xé tai nhét vào. Hai cái loa bắt ngay trên nóc cột điện phía trước nhà tôi ở xóm Kên. Mỗi lần phát thanh thì cả xóm không còn nghe tiếng gà kêu, chó sủa… Người trong nhà nói với nhau phải ra dấu bằng tay vì tiếng loa chan chát ở bên tai.

Có một thuở trên quê tôi cần đến cái loa vì trong làng chỉ có dăm ba nhà kha khá mới sắm nổi cái “đài” nghe riêng. Nhưng hôm nay đang có máy truyền hình, máy truyền thanh băng dĩa, mạng truyền thông internet… thế mà những cái loa công cộng vẫn sống mạnh, sống hùng như xe thời gian và trục địa cầu chưa hề chuyển bánh.
(more…)

Hoàng Chiều Nhân
Cảm hứng sau khi xem 4 bức tranh Oiseau en Espace của Võ Ðình tại phòng tranh Nguyễn Tấn Tài ở Montréal

net_mau_sac_khong-vo_dinh
Nét màu sắc không – Võ Đình

1- Hồn nguyên thủy

Vũ trụ cuồng quay
sắc màu
hỗn độn
thoáng cánh chim
bay
tự cõi không
hồn nguyên thủy
vô tâm
vô ngã.
(more…)

Tuổi già xuất gia

Posted: 20/02/2013 in Nghiêu Minh, Thơ

Nghiêu Minh
Nhớ về TVG, Chứa Chan

old_monk

Tự dưng chào vợ con lên núi
Làm ông từ quét lá rừng xanh
Tâm bình như khỉ già quên tuổi
Dù nhắm mắt vẫn nhớ thị thành

Mỗi ngày lên xuống ngàn bậc đá
Đầu chưa ngộ đôi chân đã ngộ rồi
Từng thời kinh tiếng mõ ngân vô ngã
Nghiệp chưa tan như da trổ đồi mồi!
(more…)

Nguyễn Đình Phúc

co_lai_do

Nhạc: Nguyễn Đình Phúc; Thơ: Nguyễn Bính; Tiếng hát: Sĩ Phú
[Bản ký âm PDF]

Nguồn: Bản ký âm: saigonocean.com; Âm bản mp3: music.hatnang.com

Mang Viên Long

bia_sach-loi_tinh_buon

Chiều chủ nhật – 21 tháng 11, năm 2012 – như đã hẹn nhau ở tòa soạn QV – Chu Trầm Nguyên Minh đã đến chung cư CMT8 thăm tôi, trước ngày tôi phải vào bệnh viện mắt thành phố để mổ.

Saigon đang dần qua mùa mưa, đang bước vào tháng lạnh của những ngày trước Giáng Sinh. Trời nắng dịu và đẹp. Tôi đón Chu Trầm Nguyên Minh ngay ở lối vào chung cư khi anh phone để xác định lại số nhà.

Tuy căn hộ tôi đang tạm trú với con nằm ngay tầng dưới, nhưng chúng tôi đều đồng ý cùng nhau ngồi ở bộ bàn ghế đá đặt sát bờ tường, dưới bóng cây bàng yên tĩnh, thoáng mát! Để có chút “hơi ấm” cho buổi sum họp hơn 40 năm “thất lạc nhau” – tôi cũng mang mấy lon Heineken, gói thuốc Con Mèo, và …mấy bì “đậu phụng da cá” để nhâm nhi – cho dầu tôi vẫn biết Anh (và cả tôi nữa) không mấy “hạp” với thức uống cay nồng này.
(more…)

Cao Quảng Văn

co_don_bai_vang

Có phút giây nào anh nhắm mắt
Để lắng nghe
Cả vũ trụ trong mình?
Có tiếng gió
Tự muôn trùng hiu hắt
Sao trên trời
Từ muôn kiếp
Lặng thinh…(*)

Anh nào biết
Đêm hay ngày khởi động
Niềm vui đầu tiên
Nỗi khổ cuối cùng?
Thơ đi – đến giữa vô cùng tịch mịch
Tự vô cùng
Đêm tối – Bình minh
(more…)

Lâm Hoàng Mạnh
Tặng mợ và các con.

Đã đăng: Chương [Lời nói đầu, 1a], [1b]

bia_sach_bvdtn-lhm

Thời điểm này, tập đoàn Lê Duẩn ra sắc lệnh cấm người Hoa làm việc trong 7 ngành nghề: y tế, giao thông, lương thực & thực phẩm, giáo dục, kinh tế (ngân hàng, tài chính), ngoại giao và văn hóa.

Ai đang làm bắt phải thôi việc, làm chúng tôi nháo nhào bán tống bán tháo đồ đạc chạy cho mau. Chú tôi, đảng viên cộng sản khóa 3-2-1960, phó thư ký công đoàn Cảng đã buộc phải làm đơn xin ra khỏi đảng, buộc về hưu non. Thím tôi cũng bị nghỉ mất sức. Con gái ông, y sĩ cũng bị thôi việc, tình cảnh khốn đốn, nhà 8 miệng ăn, không ai có việc làm, cứ đà này chắc chết đói.

Nước đến chân rồi! Chết đến đít!

Phen này chậm chân chắc tiêu đời!
(more…)

Boat people

Posted: 19/02/2013 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm
Tưởng niệm những hồn oan mãi trôi cùng sóng

ho_dinh_nghiem-hk-1980
Hình tác giả chụp ở Hồng Kông, 1980

thế kỷ trước tôi làm thuyền nhân
chung hàng ngũ những kẻ ưa bài bạc
đánh hết rác ván định mệnh
chiếu đời đỏ đen sóng tải lênh đênh
minh bạch bản tân cổ giao duyên:
“một là chết nuôi cá
hai là sống nuôi má
ba là má nuôi con”
(more…)

Trần Văn Nam

capen_comet_1948
Sao Chổi Nhật Thực 1948 – Eclipse Comet 1948 (David Eicher Library)

Sao Chổi một lần qua rồi biệt dạng

Năm tôi lên chín tuổi
Ngoại từ xa đến thăm
Một đêm ngoại gọi dậy
Coi sao chổi cuối năm.

Một vệt dài vằng vặc
Kề bốn sao sáng ngời
Nhà thờ trên núi đá
Khắc vào trời chơi vơi.
(more…)

Châu Đình An

thieu_nu_toc_dai

Nhạc và lời: Châu Đình An; Tác giả trình bày
[Bản ký âm PDF]

Nguồn: Tác giả gửi bản nhạc và âm bản mp3.

Văn Quang – Viết từ Sài Gòn

01-_Lau_dai_trang_cua_Khai_Silk
Tòa lâu đài trắng siêu sang của đại gia Khải Silk tại Sài Gòn

Sài Gòn vừa trải qua những ngày Tết vắng vẻ, đường phố rộng thênh, cây cao bóng mát, con người trở nên thanh thản với những bộ đồ tươm tất trong nắng vàng tưởng như được sống lại một ngày nào “thuở xa xưa”. Ngày mùng một tết thanh bình êm ả, ngày mùng hai rộn ràng xuân mới, dường như mọi nhà chỉ có những lời chúc tụng sẵn trên môi, qua những tiếng chuông điện thoại từ trong nước, ngoài nước gọi nhau mừng tuổi í ới. Ngày mùng ba còn nhẩn nha chơi nốt ba ngày Tết. Suốt cả năm toàn đi dưới lòng đường, mấy ngày này mới được đi trên lề đường.

Con đường hoa Nguyễn Huệ vẫn tấp nập khách viếng thăm. Hầu hết là những gia đình không đủ điều kiện đi xa, vợ chồng con cái đưa nhau ra đường hoa, gọi là có “đi chơi Tết”. Một số khác là những “ông Tây bà Đầm” tò mò nhìn cảnh lạ, chụp hình quay phim lia lịa bên những con rắn giả, cứ như nước họ chưa từng có rắn bao giờ.
(more…)

Trúc Thanh Tâm

co_chu_quan

Nắng di tản, đám mây đen ùa tới
Ta tạt vào quán lá cạnh đường xa
Cô chủ quán cũng hồng hồng đôi má
Ta thấy mình sống lại tuổi hăm ba !
(more…)

Huỳnh Ngọc Tuấn

tre_em_sac_toc

Ngày Tết người ta dành cho nhau những lời chúc tốt đẹp nhất, khi gặp nhau họ cũng cũng chỉ muốn nói đến những hy vọng về một tương lai nếu không rực rỡ thì cũng tràn đầy niềm vui và thành đạt. Tất nhiên những gì u ám không may luôn được tránh né có khi nó là điều úy kỵ.

Trong tâm thức của nhân loại đây là một sự hướng thượng vì cái thiện luôn được vinh danh.

Việt nam là một dân tộc có nền Văn hiến mấy ngàn năm, nên trong giao tiếp người ta luôn chú trọng và đề cao sự lịch lãm và tinh tế. Đó là một nét truyền thống văn hóa Việt.

Nhưng trong thời đại thống trị của đảng Cộng sản thì cái phong hóa tốt đẹp ấy đã bị khai thác lợi dụng cho ý đồ chính trị và tuyên truyền và nó đã đạt tới đỉnh của sự dối trá.
(more…)

Bùi Chí Vinh

sea_monster

Đây là chính kiến được thi hóa thành thơ nhằm lật tẩy “con cọp giấy Trung Quốc” chuyên bắt nạt hàng xóm láng giềng bằng thứ nanh vuốt “thùng rỗng gầm to” chán ngấy. Thứ nanh vuốt mang tiếng là “thành tựu quân sự hiện đại” ấy thực chất chỉ là bản sao ăn cắp các phát minh quốc phòng của Mỹ của Nga của tùm lum thiên hạ, từ tàu ngầm máy bay tên lửa cho đến hàng không mẫu hạm “rùa bò” được bán “ve chai”. Một con ngáo ộp kiêm cọp giấy kiểu đó may ra chỉ hù dọa được con nít chứ làm sao nhát ma nổi những ai còn trong mình giòng máu bất khuất Tiên Rồng…

Con ngáo ộp bắt đầu nhát ma
Với sự phụ họa của đám đàn em tung hứng:
“Rằng nền kinh tế Ba Tàu sắp số 1 hành tinh
Rằng siêu cường Mỹ hiện nợ nần chất đống
Rằng Nhật Bản lún sình vì sóng thần, động đất, hạt nhân
Rằng chủ nghĩa “tân bá quyền” đang lên ngôi lồng lộng”…
(more…)

Chu Thụy Nguyên

man_in_straightjacket

Tôi ngụm mỗi ngày
những lời đắng
như kẻ thui chột
cố nuốt chửng từng lời đe nẹt.

Lịch sử không tự trói mình
Chỉ chúng ta tự trói chúng ta
Dẫu ai cũng đam mê hít thở
Dẫu ai cũng ngưỡng vọng Tự Do
(more…)

 
Nhạc và lời: Nguyễn Quyết Thắng
Tiếng hát: Thái Hiền
Nguồn: Tác giả gửi đường dẫn YouTube

Trần Mộng Lâm

ky_nu_dan_ty_ba

Làm thơ rất khó, mà nhiều khi đọc thơ cũng không dễ gì.

Gần đây, tôi có phóng bút viết một bài về cà phê, nhân khi nhận được một bài thơ rất hay của thi sĩ Lan Đàm. Bài thơ có tên: Ở Quán Trưa, Một Ngày Đông. Hai câu cuối của bài thơ có thể coi như gói ghém tâm sự của thi sĩ khi nhớ về dĩ vãng và ngậm ngùi cho hiện tại đau buồn. Xin chép lại 2 câu cuối nếu như có bạn nào chưa được đọc:

Quán trưa, chợt nhớ người xa.
Lạnh vai Tư Mã, mình ta ngậm ngùi.

Bài viết của tôi, không hiểu nhờ một cơ duyên nào, đến tay một cô bạn cũ học Couvent des Oiseaux. Dĩ nhiên dân Couvent thì, nếu nói về thơ của Lamartine, Baudelaire thì được, chứ thơ Tầu thì chắc họ không thể nào “thấm” như mấy người trường Việt. Bởi vậy cô bạn viết cho tôi và hỏi: Vai Tư Mã nghĩa là gì ?
(more…)

Phan Thành Khương
Tặng Minh, Khuê, Danh, Nghĩa, Nam, Quang, …

chien_tranh_trung_viet_1979

Giặc Trung Quốc đánh vào biên giới,
Đánh vào da thịt Việt Nam,
Em chích ngón tay, lấy máu viết đơn,
Tình nguyện ra đi diệt loài quỉ dữ.
(more…)

Lâm Hoàng Mạnh
Tặng mợ và các con.

bia_sach_bvdtn-lhm

Lời nói đầu

Hàng năm, cứ đến ngày 17 thánh Hai dương lịch báo chí Việt ngữ trong và ngoài nước nhắc lại cuộc chiến tranh biên giới Việt-Trung, nhưng hầu như người ta quên những nạn nhân của cuộc chiến bẩn thỉu ấy. Trong số những nạn nhân ấy có chúng tôi, trên dưới 1 triệu người Việt gốc Hoa, những người lao động bình thường, định cư nhiều đời, sống rải rác từ 6 tỉnh biên giới Trung-Việt đến các thành phố lớn Hà-nội, Hải phòng, Nam Định, Quảng Ninh… Bắc Việt nam, đã bị tập đoàn Lê Duẩn bài xích xua đuổi, triệt đường sống. Không còn con đường nào khác, chúng tôi phải ra đi, rời bỏ mảnh đất sinh ra, lớn lên, nơi chôn nhau cắt rốn, nơi phần mộ ông bà cha mẹ đã yên nghỉ để làm người tỵ nạn.

Cuộc chiến chấm dứt đã 32 năm có lẻ, hai nước đã bình thường hóa quan hệ từ năm 1992, chủ tịch Trung Hoa, Giang Trạch Dân, đã tặng chính phủ Việt nam 16 chữ vàng: “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng đến tương lai”. Hậu quả cuộc chiến tranh bẩn thỉu ấy vẫn còn, tuy nỗi đau thương, khốn khổ, tủi nhục, ê chề đã thành sẹo, trong từng con tim khối óc người Việt gốc Hoa, nạn nhân cuộc chiến, chúng tôi có thể tha thứ nhưng không bao giờ quên, đang định cư rải rác trên toàn thế giới.

Một số bà con tin lời mật ngọt đã về “Trung Hoa Vĩ đại” qua đường biên giới. Tất cả đều được đón tiếp “nồng hậu” bằng cách đưa tuốt về những vùng đồi núi hoang dại, được đối xử thật bình đẳng, cho vào chiếc rổ “Hoa kiều hồi hương”, vàng thau lẫn lộn, không phân biệt kĩ sư, bác sĩ hay giáo viên, họ giao cho mỗi người một chiếc cuốc và những bộ quần áo xanh đồng phục, sống trong một khu, gọi là trang trại, được phong chức “công nhân nông trường” với mức khoán làm nhiều ăn nhiều, làm ít ăn ít, không làm… nghỉ ăn. Sau 32 năm, nhiều gia đình vẫn không được nhập quốc tịch.
(more…)

Chu Nguyên Thảo
ca_phe_via_he_4

Ở Cali thèm cái Tết Sài Gòn
Về Sài Gòn lại nhớ mấy đứa con
Đời luẩn quẩn thèm qua nhớ lại

Góc phố Sài Gòn
Cốc cà phê ban mai
Cà phê dỏm cà phê ngon
Uống líp!!!
(more…)

Bữa nhấm mùng năm

Posted: 17/02/2013 in NNguong, Thơ

NNguong
Gửi Hạnh

lovers-connie_chadwell
Lovers – Connie Chadwell

mãi đến mùng năm, em mới lì xì tôi miếng hạnh phúc
đầy đủ nhân duyên gia vị, gói ghém bó rọ
(y như là đòn bánh tét của bà ngoại năm kỉa năm kìa!]
khi tôi căng sợi chỉ
cắt ra từng khoanh
thì thấy bên trong đỏ ối
tâm thất tình yêu
(more…)

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

snow_walk

Trong chuyến viếng thăm tiểu bang Utah, tôi đi thăm hầu hết các thắng cảnh nơi đây. Thủ phủ của tiểu bang là Salt Lake City. Hồ nước mặn Great Salt Lake rộng mênh mông nằm trong vùng đồi núi Rocky Mountains cao hàng ngàn bộ cách mặt biển. Ðộ muối trong nước cao gấp năm lần nước biển đại dương. Một kỳ công của Thượng Ðế đã ưu đãi cho vùng đất cao nguyên này.

Utah còn là Thánh địa của đạo Mormon, đang phát triển rất mạnh. Ðến Utah không thể không đến viếng Mormon Temple. Một thắng cảnh, một kỳ quan có chiều dài lịch sử gắn liền với sự khai khẩn, xây dựng và phồn thịnh của Utah. Ðạo Mormon (Mạc Môn) còn tên gọi khác là Ðạo LDS viết tắt của chữ Latter Day Saints, có nghĩa là Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Jesus Christ (The Church of Jesus Christ of Latter Day Saints). Ðền thờ trung tâm có sáu ngọn tháp cao chót vót xây dựng suốt bốn mươi năm mới hoàn thành. Trung tâm giáo hội (Temple Square) trải rộng 35 mẫu Anh là một quần thể kiến trúc vĩ đại, tân kỳ, lộng lẫy và trang nghiêm. Trên đỉnh tháp đền thờ (Temple Of The Lord) cao vút là tượng một người đàn ông bằng vàng đứng thổi kèn. Ðây là tượng của vị thiên sứ ánh sáng Moroni hiện ra vào ngày 21 tháng 9 năm 1823. Ngài soi dẫn cho tiên tri Joseph Smith đương thời biết nơi chôn giấu biên sử cổ xưa. Sách ấy chứa đựng trọn vẹn Phúc Âm vĩnh cửu do chính Ðấng Cứu Rỗi đã ban cho các dân tộc. Từ đó, kinh sách Mormon được dịch và viết ra dựa vào bảng khắc bằng vàng (Gold Plates) chôn cất trên đồi Cumorah gần làng Manchester thuộc tỉnh hạt Ontario, tiểu bang New York từ năm 421 sau Thiên Chúa. Toàn bộ sách Mormon là lời rao giảng của Chúa Jesus Christ giữa người Nephites không lâu sau khi Chúa phục sinh. Ngài tiên tri Joseph Smith còn được Chúa khải thị viết nên tập Giáo Lý và Giao Ước.
(more…)

Hạc Thành Hoa

quan_ben_song2

Chiều cuối năm ta còn ngồi trong quán
Sương mờ hiu hắt rặng cây xa
Mây đã ngừng trôi, sông nước lặng
Giang hồ còn lại một mình ta.

Không gió mà sao lòng thấy lạnh
Quanh ta cây bạc hết màu xanh
Cây mang tâm sự buồn không nói
Ta buồn đưa mắt ngó loanh quanh.
(more…)

Nguyễn Mạnh Trinh

suy_tu4

Ngày cuối năm, đọc lại những bài thơ trong đời. Hình như, có bước chân trở về quá khứ. Ở đó, thấy lại mình ngày nào. Từ một cậu bé học trò nhiều mơ mông bắt đầu làm quen với chữ nghĩa đến một người đã qua tuổi sáu mươi và phần nào hiểu được những ngọt bùi chua chát trong đời. Ở một chỗ nào đó, thơ như cánh tay lôi kéo về. Thơ như của một mình, trầm trầm trong óc nhớ.

Có một người đã viết :

Cuối năm ngồi uống từng sợi gió
Từ thiên thu hiu hắt thổi về
Sóng mãi trong tâm hoài điệu vỗ
Ngàn năm thao thiết tiếng còi xe

Giục giã đêm còi tàu tiếng thét
Sống như quá vãng nỗi mênh mang
Kiếp lưu lạc thế thân mỏi mệt
Bãi biển xưa còn dấu dã tràng
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh
Tặng sinh nhật Chương Chương

con_nam_tay_me

Và sinh ra, con của mẹ
Mùa tình yêu
Buổi sáng Sài Gòn no nắng. Phố mở thơm cánh thiếp*
Buổi chiều Sài Gòn hoàng hôn óng ả. Phố lên đèn như hội*
Nửa khuya Sài Gòn. Phố khai tiệc Đêm Hoa*
Lòng mẹ no hạnh phúc
Vòng ôm chúng ta tròn cong một vòng trái đất
Trần gian diệu mật
(more…)

Dặm chiều

Posted: 16/02/2013 in Thơ, Đặng Kim Côn

Đặng Kim Côn

thieu_nu_ngoai_hien

Có phải chiều em không nắng không?
Chiều nghêng chiều tím phía trời Đông
Em giăng đã kín chưa, mây hạ,
Sao khuất bàn tay vẫy nắng hồng?

Sao để bờ môi lặng lẽ ngày
Hoàng hôn sâu thẳm một bờ Tây
Mây em đủ kín chưa giòng lệ?
Sao rụng xuống ngàn đêm mắt cay.
(more…)

Trần Yên Hòa

bup_sen_2

Tìm đâu những ngày thơ ước mơ. Tìm đâu những ngày hết mong chờ.
(Hoàng Thi Thơ)

Bạn học trường tiểu học Kỳ Mỹ tôi có rất nhiều, nghĩa là “ở một nơi ai cũng quen nhau”,  với cái chợ Quán Rường, cái đình An Mỹ, các thôn tư, thôn năm, thôn sáu, hoặc ấp An Lương, An Phú, An Thành hay phía trên xa nữa là ấp Thành Mỹ, có thể nói là ai cũng biết mặt nhau. Nếu tụi nhóc mới sinh sau này lớn lên, la cà, rong chơi ở đâu đó, khi thấy lạ, người lớn hỏi: Mi con ai trong xóm? Trả lời: Con ông Khiêm. Thế là biết. Người lớn ngang chạc biết về nhau rõ ràng, đời sống, nếp sống, giàu nghèo…Những nhà giàu, nhà “địa chủ” dĩ nhiên được nhiều người biết hơn…Cha mẹ tôi là người trung bình về mọi phương diện, nên ai cũng chỉ gọi là ông Khiêm, hoặc cậu Khiêm, bà Khiêm hoặc mợ Khiêm.
(more…)

Tặng Côn

Posted: 16/02/2013 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn
[ gặp vui. mà thơ cứ buồn ]

dang_kim_con-hoa_si_rung
Đặng Kim Côn qua nét vẽ họa sĩ Rừng

khi về
nhặt bóng thuyên quang
nghe lâu gậy trúc
hoang đàng phía sau
chỏng tay. không lên được lầu
khoèo chân tụt xuống
hào sâu lậptrình
cái buồn
vẫn ở vô minh
xui thơ mọc ngược
mấy tình tựđau  (more…)

Tưởng Năng Tiến

duong_trung_quoc
Dân biểu Dương Trung Quốc

Lúc bé, tôi vẫn thường xem phim cọp. Lý do, giản dị, chỉ vì tôi rất ít khi có tiền mua vé. Lỡ có, tôi lại muốn dùng tiền để mua những thứ khác: bắp nuớng, đậu phụng rang, cà rem, bánh kẹo … để nhai lai rai trong lúc coi phim.

Nhưng làm thế nào để vào cửa cọp mới được chứ? Ít nhất cũng có hai cách. Thứ nhất là đứng xớ rớ truớc cửa rạp, thấy một ông hay một bà trông có vẻ bảnh bao và dễ tính là mình xà ngay đến:

-Thưa chú, thưa dì, thưa cô, thưa bác… con muốn coi cái phim này hết sức nhưng không có tiền, làm ơn dắt con vô luôn nha?

Nếu họ gật đầu là kể như … khỏe. Theo lệ, mỗi nguời lớn đi xem phim có quyền dắt theo một trẻ em – miễn phí.
(more…)

Ngô Nguyên Nghiễm

suy_tu_6

Trời động, phương Đông nhìn sót dạ
Cát vàng rải rác lạc sân ngoài
Biển đá chùn lòng chưa khách lữ
Người xưa lại lạ bước đâu đây?
Lá đỏ phủ đầy trang sử cũ
Kinh thành ai, mờ mịt thức mây!
(more…)