Trăng tàn sắp xuống rặng phong thu
Sương khói mơ hồ am tịch hư
Gió núi thêm khơi sầu cố quốc
Nâu sồng chưa bớt nghiệp phàm phu
Ê a kinh kệ mươi năm lẻ
Trầm mặc tham thiền vạn buổi dư
Nghĩ giặc xâm lăng còn lửa hận
Trước đài sám hối dở công tu
nằm úp mặt
nhắm mắt để tưởng tượng
ý tưởng cuồng chạy vào cơn điên
ẩn trốn trong thành phố nụ cười già nua ổ chuột
lăng im trong tinh thể của bóng đêm
để thể hiện sự trá hàng
nôn mửa trên vết thương quá khứ (more…)
Lưu Trọng Tưởng Viết cho em tôi, Lưu-thị-Lệ,
người mang cái tên rất định mệnh, đã cùng
chồng con mất tích trên biển cả năm 1979.
Ngàn năm sau tôi trở lại.
Lang thang trên Biển Ðông.
Ghé vào bờ hải đảo.
Nghe gió thì thầm,
Nghe rừng lao xao.
Biển trầm ngâm phẳng lặng.
Sóng vỗ ru dịu dàng.
Nước nghẹn ngào xa vắng.
Những con dã tràng,
Vẫn còn rộn ràng xe cát. (more…)
Tôi ước chỉ một ngày…
Đoàn người hối hả trôi trên đường..
Không mũ bảo hiểm, không khẩu trang…
Để nhìn nhau cho rõ..
Để tóc bay trong gió
Cười với nhau.
Nụ cười của những con người.. (more…)
Giăng tấm lưới châu ngày gió lộng.
Trở gót mà xem núi bạc đầu
Nghiêng vai hứng lấy vô biên mộng
Lưng trần tầm tả tiếng mưa mau.
Nghĩa thâm mật bỗng tràn lan tim phổi
Con én bay ngàn dặm gọi mùa xuân
Trang giấy mỏng bồng bềnh mây hay khói
Cười với mai, hoa cúc nở như thần. (more…)
Ai hẹn thề ai đá với vàng
Chút tình tri kỷ lỡ ai mang
Dáng xưa áo tím từng ngang trái
Ý đẹp thư xanh quá muộn màng
Ai đứng đầu thôn chờ ngựa hí
Ai ngồi dưới cội đếm mùa sang
Thì thôi ai cứ tầm tơ nhả
Gió bụi thành San trái nẻo đàng
Thơ: Phạm Kim Khôi; Nhạc: Phạm Thiên Tứ; Trình bày: Việt Long
Bản ký âm
“… Tôi không thể tưởng tượng được những ngày cuối cùng cuả tôi và đồng đội …đã từ giã Đà Lạt cuối tháng Ba năm 1975, đi vào bước ngoặt oái oăm mà nhiều thanh niên đã lớn lên, trưởng thành và đầy ước vọng.
Trong những nỗi đau buồn ấy, những dày vò dằn vặt suy tư ấy, đã dấy lên biết bao uất hận ở trong lòng tôi, qua vài nốt nhạc ngu ngơ, nghẹn ngào đầy đắng cay chua xót!
Mãi đến năm 1980 khi Cộng Sản di chuyển các anh “tù cải tạo” từ Bắc trở về miền Nam uất hận không riêng màu cờ sắc áo cuả các quân binh chủng. May thay ấy là lúc tôi đã hân hạnh mừng rỡ gặp lại rất nhiều anh “tù cải tạo” & các bạn: từ thượng cấp đến hạ cấp trong trại tù trở về miền Nam (trại tù “cải tạo” Z 30A & B Gia Rai Xuân Lộc, Đồng Nai). Chính lúc đó tôi đã gặp một “chinh-khách”… Đó là thi sĩ Phạm Kim Khôi. Đúng ra anh ấy là “chinh khách” thật; vì anh ấy đã từ bỏ tuổi thanh xuân, để vào Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt. Ra trường đi bảo vệ quê hương, tổ quốc. Nhưng khốn thay số phận cuả tôi và tất cả các anh lại hẩm hiu, không thuận thời.
Từ cảm xúc đó, tôi đã viết một bản nhạc không lời, lấy tưạ đề là: “Chinh khách”. Nhưng tôi diễn tả chưa trọn ý với nỗi khắc khoải trong lòng cuả người viết lời cho bản nhạc nầy. Vì thế thi sĩ Phạm Kim Khôi chỉ muốn đặt tên bản nhạc là LỮ KHÁCH mà thôi…” (Phạm Thiên Tứ)
Bên cạnh chồng sao tủi với hờn
Năm canh nồng ấm khéo bông lơn
Thơ hay chàng đọc cần ai họa
Môi đẹp mình trau lựa kẻ sơn
Sáng trước ao sen đàn cá lặn
Chiều bên khóm trúc lũ ong vờn
Một tay nghiên bút, đài hoa lạ
Mặc khách tao nhân mộng chập chờn
đừng biện bạch
chính các anh làm cho con ngươi nổ tròng
làm cho đất nước nhục nhã
ngày hôm nay
đừng đổ tội thời thế
mua chuộc lòng ngây thơ
thời thế không dự phần vào những đầu óc ngu xuẩn
đừng minh oan
chẳng có gì oan ưng
chỉ có tình tội lút đầu
những nắm đấm vịt vờ trên xảo tâm
đừng múa may nữa
triệu con bù nhìn
đã tới hồi
chóng mặt (more…)
giấc mơ nào rồi cũng phải ra đi
khi trời rạng đông tiễn mùi hương theo gió
những nốt thời gian màu đỏ như hạt bụi
rạn vỡ trên mười ngón tay mở mắt
cái bóng tôi khóc đức tin đang dần tuyệt tự
lũ chim ủ nỗi buồn không thiết đập cánh (more…)
1.
Hoa hướng dương vẫn nở dưới ánh mặt trời
Trên cánh đồng miền đông Ucraina đầy nắng gió*
Một màu vàng rực rỡ như chưa hề xảy ra điều gì trước đó
Một ký ức đau buồn không thể nào quên
Những mảnh vở máy bay rơi khắp nơi sau tiếng nổ rền
Như một chùm pháo hoa rực sáng
Mang theo cuộc hành trình đầy bi thảm
Của 298 con người vào cuộc viễn du không bờ bến
Trên chiếc boeing 777
Ký hiệu MH 17
Ngày 17 tháng 7
Ôi những con số 7 thật kỳ lạ
Nó báo hiệu điều gì không ai biết
Một năm không còn để lại dấu vết
Chỉ còn lại sự kinh hoàng, nỗi thương nhớ khôn nguôi
Cùng dòng chữ “Hãy dừng lại và cầu nguyện” giữa trời
Bên cánh đồng hoa vừa hé nụ. (more…)