Đầy trời thu biếc ở thành San
Quán vắng triền non lá rụng tràn
Son phấn đã xa hoài bến đợi
Bọt bèo còn lại chút hương tan
Bao lời mộng mị mây và gió
Những cánh hoa tiên giấy lẫn tàn
Ai lỗi thề ai trăng rọi sáng
Nỗi nầy thì cũng thế miên man
Long lanh long lanh
nụ cười long lanh
trong mắt trên môi
giọt cười reo vui
sương bay qua phố
trăng lạc bên đồi
quỳnh thơm một nụ
hương cài mấy trăng (more…)
1.
Kính ngưỡng mây và kính ngưỡng sương
Và nắng bay rồi tan theo hương
Bóng Mẹ thơm lừng kinh diệu nghĩa
Quán Âm rúng động cõi vô thường
Mở mắt nhìn mười phương khổ nạn
Lắng tâm nghe vạn nẻo kêu thương
Xương máu mịt mùng lời oan nghiệt
Biết đến bao giờ hết nhiễu nhương. (more…)
Bước xuống Thăng Long một cánh đồng
Người từ thế giới thấy kinh mang
Cây khô trốc gốc kên kên đứng
Mái nát rêu phong rắn rết nằm
Lẩn khuất dân đen ma xó rúc
Rành rành quan lại quỷ vương xông
Lòng đời rút ruột kinh hồn quá
Tượng đá nhô lên đã khắp cùng (more…)
bay một thuở chín từng u ám
chim bay mau bay mau bay mau
mái nhà cong hiên người áo xám
người ở lâu ở lâu ở lâu
trời đông phong và ngọn tuyết nhàu
mùa âm cũ mười lăm năm gặt
đi đứng gần hít thở đâu đâu
bàn tay thõng chừng tê tái quá
hành trang xưa hành trang xưa ủ sầu (more…)
Nguyễn Biểu Đàm Trung Pháp chuyển sang Anh ngữ và chú thích
Miếu thờ Nguyễn Biểu ở Hưng Nguyên (Nghệ An)
Ăn cỗ đầu người
Ngọc thiện trân tu đã đủ mùi,
Gia hào thêm có cỗ đầu người.
Nem cuông, chả phượng còn thua béo,
Thịt gụ, gan lân hẳn kém tươi.
Ca lối lộc minh so cũng một,
Vật bày thỏ thủ bội gấp mười.
Kìa kìa ngon ngọt tày vai lợn,
Tráng sĩ như Phàn tiếng để đời. (more…)
Quán ấy xuân vừa tóc nhã hương
Từ khi binh lửa vội lên đường
Lưng trời thăm thẳm thời xanh mộng
Phố núi đìu hiu bụi đỏ sương
Dáng ngọc nhìn trăng còn đối bóng
Nàng thơ cắn bút có tầm chương
Bấy lâu rồi lại bao lâu nữa
Nước chảy qua cầu ai nhớ thương
chúng ta bị buộc
lao
hay tự nguyện
lao vào các đám mây phiền não
chỉ vì sĩ diện làm
Người
dẫu biết rồi một ngày không xa
sẽ ghi thêm tên mình
lên các bia mộ (more…)
Đà lạt chắc cũng buồn như Ba
khi biết con đi không có ngày về
Cây số Bốn mình chắc cũng buồn vô kể
con còn về đâu nữa để mà vui
Cha con mình sinh ra từ phố Núi
lớn giữa sương mù Đà lạt bốn mùa hoa
con dốc Ngô Quyền, thời Ba, còn đất đá
tới thời con, dầu hắc trải phẳng lì (more…)
Sài Gòn nóng bức tôi về “Bến Trúc”
tìm chút trong lành ruộng nước đồng sâu
qua ấp cồn dâu, tìm nhà chị Trắc
đường thôn lạ hoắc …quên mất ở đâu!?
Dãy lầu cao cao, lắp ao súng tím
chim không còn lượn đón mặt trời lên
lộ mới phóng xuyên vườn cam chú thím
hoài niệm liệm buồn… tình tự quê hương! (more…)
“Ở trại Long Giao tôi gặp Phạm Ngọc Phi (Ngọc Phi), anh chàng cao to với cặp kính cận và nụ cười luôn nở trên môi, đã cho tôi ấn tượng tốt ngay lần đầu tiên quen biết. Anh hiền lành và luôn chiều bạn, cần cù làm việc không từ nan bất cứ điều gì. Anh có giọng hát hay, khá thích hợp với những bản nhạc buồn và chậm, có điều giọng hát đó không tương xứng với cơ thể anh, người nghe phải “lên giây cót” nhiều lần nhưng âm lượng không to lên được, nó cứ như những lời thì thầm tâm sự. Lúc đó tôi chưa biết mình có bạn là một nhà thơ, cho đến khi cả hai luân lạc ra Bắc, cùng qua những trại tù. Một đêm giáp tết, anh đọc cho tôi nghe bài thơ mà mới chỉ nghe bốn câu đầu tiên, tôi biết rằng trong cái vẻ ngòai hiền lành nho nhã của bạn tôi, là một trái tim rực lửa, một ý chí kiên cường:
Pháo nổ nghẹn dưới chân bầy ác quỷ
Đêm Giao Thừa tráng sĩ mắt rưng rưng
Gươm giáo một thời đành bỏ sau lưng
Trong ngục lạnh lửa căm hờn âm ỉ
Và từ đó, tôi may mắn được anh chia sẻ những bài thơ mới, những ý thơ còn nằm trong ý tưởng, kể cả được đóng góp ý kiến phê bình thơ anh. Ngoài những vần thơ bóng bẩy cả lời lẫn ý, tôi đặc biệt thích những câu thơ giản dị như nói:
Một lũ côn trùng hèn mọn tanh hôi
Làm sao biết được hương thơm trời đất …….
Khỏang năm 1982, tại trại cải tạo Vĩnh Quang, Vĩnh Phú, khi những tin đồn đóan về việc chuyển vào Nam đã trở thành hiện thực, mọi tù nhân đều có cảm giác về sự kiện Trời Sắp Sang Mùa, tôi và Ngọc Phi viết chung với nhau bản nhạc Người Về.” (Trần Lê Việt)
Trần Nhân Tông Nguyễn Minh Thanh chuyển dịch từ nguyên tác Xuân Cảnh
Trần Nhân Tông
dinhcuong
Cảnh Xuân
Ngân nga chim hót liễu xanh dày
Chiều ngã thềm hoa mây trắng bay
Khách ghé vào chơi không hỏi chuyện
Lan can cùng tựa ngắm trời mây (more…)
Hoàng Xuân Sơn thời trai với ngô vương toại
và những mùa hè rợp hương yêu
Ngô Vương Toại
dinhcuong
1.
mùa hè. tiếng nấc phương xa
tiếng chim dụi mỏ
tiếng khà trong mây
tiếng hôn êm. mảnh
lên đầy
tiếng âm u một hàng cây
thở dài
tôi ngồi nhập tiếng khoan thai
nghe em tiếng khẽ
tóc cài trắng hoa
mùa hè mùa hè đi qua
mùi hương rậm gió
gọi là
hương yêu (more…)
Nguyễn Xuân Thiệp
Ảnh PCH – Springfield (VA)
August 15, 2015
mùa hạ ta qua vùng thảo nguyên
gió thổi chiều xanh trôi với nắng
(Nguyễn Xuân Thiệp)
Người thi sĩ ấy âm thầm đến thành phố này
bước xuống phi trường Reagan – từ Dallas
trưa nắng gắt. nhưng gió mùa thu đã chuyển
có ngọn gió như muốn đuổi theo bước chân của người thi sĩ
trông giống một Spencer Tracy tóc bạc trắng bước vội xuống
từ trên chuyến tàu giữa sa mạc đi ngang qua Vùng Đá Đen [1] (more…)
Khởi kỳ thủy là Âm?!
Âm huyết lá
Huyết thi ươm nắng lạ
Đá khóc sắc chiều tà viễn xứ
Bướm rung chuông
Rung hết vết thương sâu…
Ngồi một mình liếm chút âm và nhớ
Câu thơ hài nhi tung tăng trên đồi hoang
Những dấu chân giao hưởng trong veo
Những cánh gió vô sắc
Những thây ma trôi trong mây
Tiếng chim ríu rít gõ vách mộ (more…)
Mắng đi, môi phượng thắm anh nghe
Ray rức đường trưa nhạc tiếng ve
Định mệnh trớ trêu bừng tuổi mộng
Tình duyên cách trở bội hương thề
Người xa năm tháng rồi phai nhạt
Kẻ ở đêm ngày dẫu tái tê
Xin lỗi, chẳng qua đời lính trận
Đạn bom sao biết chiến chinh về
Khi em giận cái ly, em đá cái ly, vỡ. Em giận anh gì đó, em đá anh, còn nguyên! Em mắng anh “vô duyên!” rồi em bưng mặt khóc…Anh không là thằng nhóc, anh không thèm dỗ em, em đá vật kề bên, đụng cái bàn, đau điếng…Em cầm cái chén, liệng, vỡ giống như cái ly! (more…)
người ta đã phát minh
một dược phẩm
mà con người chỉ cần nghe
sáng nghe trưa nghe chiều nghe tối nghe
và ngắm
sáng ngắm trưa ngắm chiều ngắm tối ngắm
những hình những tượng
là đủ no cành hông
khỏi cần ăn (more…)
khi con đi nghỉ hè
có xuống chào Ba Mẹ
ăn bữa cơm gạo tẻ
món thịt kho mặn chằn
con cười nói: không răng
khiến Ba hơi nhồn nhột
té ra là nói tốt
về dĩa thịt mặn chằn (more…)