Archive for the ‘Thơ’ Category

Nguyễn Minh Phúc

Với mùa xuân chín

Nầy em áo lụa mong manh
Mùa xuân qua ngõ long lanh mắt buồn
Đôi bờ ngực nhỏ bâng khuâng
Bàn tay thơm ngát ngại ngần môi hôn

Nầy em nến thắp trong hồn
Bầy chim sẻ gọi ngụ ngôn xuân về
Nghe tình tôi giấu đam mê
Tiếng ai vọng khẽ sao nghe bồi hồi
(more…)

Con mắt

Posted: 13/02/2020 in Thơ, Trần Thụ Ân

Trần Thụ Ân


L’impasse bleue, Do Thanh, Paris

Con mắt rập rình ngay ngã ba
Ngó qua bên đó: một sơn hà
Nơi đây những mảnh vườn cỏ úa
Chia những vuông đời năm tháng qua

Con mắt tròn theo nỗi nhớ mong
Tròng đen ôm ấp mộng tang bồng
Cho nên đồng tử còn óng ánh
Tròng trắng làm trăng chiếu bên song
(more…)

Bùi Chí Vinh

Không có Ngày Tình Nhân đâu em
Dracula Vũ Hán kề bên
Em ho húng hắng chừng vài tiếng
Ta hẹn yêu nhau dưới… cửu tuyền

Không có Ngày Tình Nhân đâu em
Còi xe cấp cứu chạy như điên
Chỉ cần em giả vờ sổ mũi
Là cách ly nhau suốt tháng liền
(more…)

Trần Huy Sao

Nhớ Ngã-Ba-Chùa [Đà Lạt]…

lâu lắm rồi không về thăm Đà Lạt
mấy mươi năm thương hải vái tang điền
xóm quê tôi một thời đau-dắt-điếng
thúc hối chạy liền kẻo thương hải hóa tai ương

rứa là dắt em hớt hãi dặm đường trường
xa cuộc đổi đời nén-giú-đau tủi nhục
(thêm, có nhiều, thêm năm) rào kẽm gai tù ngục
mới vượt phá trùng vây gian khổ cuộc tha hương
(more…)

Con ngựa buồn

Posted: 12/02/2020 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

Con ngựa buồn đi lang thang trên non.
Tôi thấy nó vào buổi hoàng hôn.
Đèo Eo Gió trời hiu hiu gió.
Một con ngựa buồn. Con ngựa cô đơn!

Thời buổi bây giờ đường xe máy nổ.
Không còn xe thổ mộ.
Con ngựa thành con thú đi hoang.
Nó không còn biết chuồng của nó đâu nữa?
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

Không tim không óc
nút kín tai
tiền ngậm miệng
chúng đang bận ăn
không nghe đâu
đừng kiến nghị
[chả bổ béo djì]
khẩn. với trương  (more…)

Em gái Sài Thành

Posted: 11/02/2020 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu
(Tặng Kim Oanh & Bùi Ngọc Lâm)

Nhớ ngày thăm anh, Khe Sanh buồn tẻ
Theo lên vọng gác ngồi ngó dưới đồi
Thấy bóng mấy người quãy gùi qua suối
Em nói cùng anh “Chắc thường dân thôi…”

Ai cũng biết đêm vừa rồi xung trận
Họ bò vào dưới tầm pháo hỏa châu
Em lắc đầu buồn cắn vòng môi thắm
Làm nụ hôn đầu… ấm mặn lệ sầu
(more…)

Tết muộn

Posted: 11/02/2020 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân

Hiên Thư Các sáng nay nắng muộn
tết co ro trên cuống hoa tàn
con quạ núi bay lên bay xuống
tìm hương xuân trong khói sương tan.

tôi đứng trước sân hiên vắng lặng
ngó con đường chẳng thấy người qua
chỉ thấy bóng một làn mây trắng
trắng lơ phơ như tóc lão già.
(more…)

Huỳnh Minh Lệ

Vũ Hán

bạn bè rất muốn gặp nhau
cà phê cà pháo đã lâu còn gì
kẹt mùa Vũ Hán không đi
thôi thì đành phải cách ly. an toàn
(more…)

Bùi Chí Vinh

Virus Corona gây bệnh viêm phổi cấp hoàn toàn có thật
Lý Văn Lượng, một trong 8 bác sĩ đầu tiên ở Vũ Hán ngày 10-12-2019 đã cảnh báo điều này
Ngay lập tức anh bị dán băng keo bịt miệng
Bịt lương tri con người và trói chặt chân tay

Chân anh không được bước ra khỏi căn phòng dạy đạo đức ngành y
Tay anh không được gõ phím lên mạng truyền thông xã hội
Anh muốn thoát khỏi chiếc áo blouse đồng phục trắng rô-bô
Nhưng chỉ cần một nút bấm “on-off” của nhà cầm quyền Bắc Kinh đủ khiến anh quỳ gối
(more…)

Phan Ni Tấn

Thơ: Doãn Quốc Vinh; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Doãn Hương
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Trang Châu


Dr Li Wenliang
(1986-2020)

Anh tên Li
Li Wenliang
Cái tên tiền định của chia lìa bi thảm
Tôi cuối đường một đời áo trắng
Anh đầu non sức sống tràn đầy

Chúng ta không quen nhau
Chưa từng hay biết tuổi tên nhau
Chúng ta cách xa nhau ngàn vạn dặm
Lần đầu cũng là lần cuối
Nhìn thấy mặt anh
Chúng ta vẫn còn xa cách
Bởi một chiếc mặt nạ
Chiếc mặt nạ của ngăn chia
Yên lành và bệnh tật
Sự sống và cái chết!
(more…)

Có cái gì đó sai sai

Posted: 07/02/2020 in Song Anh, Thơ

Song Anh

có cái gì đó sai sai
giữa ý đảng lòng dân
ông trời đã đưa con corona ra làm phép thử
lòng dân muốn biết chính xác số người bị nhiễm corona là bao nhiêu?
đảng bưng bít, che giấu
truy lùng những facebooker đưa tin không đúng ý đảng
hăm he
phạt vạ
(more…)

Vợ thi sĩ

Posted: 07/02/2020 in Nguyễn Hàn Chung, Thơ

Nguyễn Hàn Chung
Tưởng nhớ một nhà thơ tài danh


Thiếu phụ quàng khăn xanh
Lê Phổ

Khi chúng mình sống gần nhau em rất ghét
lúc nào anh cũng nghĩ tới đổi mới thơ
vườn rau héo khô không chịu tưới
nồi cơm điện bữa sống bữa khê
lên face suốt ngày đùa với các cô các cậu
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Nam Du và em

chiều qua đảo rất dịu dàng
em và biển mộng xuân tràn bâng khuâng
níu mây cho gió thật gần
cho tình tôi đậu trong ngần biển xanh

ơi nầy con sóng mong manh
nâng đôi gót nhỏ long lanh mắt người
từ em hồng thắm nụ cười
tôi về chạm khẽ một trời mộng mơ
(more…)

Đầu năm

Posted: 07/02/2020 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

Mở nụ cười đầu năm
Một hoa mai nở sớm
Một bầu trời thăm thăm
Lời đầu tiên chim hót

Có loài ong tích mật
Thất tình nhụy phấn hoa
Qua màn sương trời đất
Rớt chút tình giao ca
(more…)

Phạm Hồng Ân

Chuyện tình thời Corona

trả lại em răng trắng môi hồng
và đôi má bồng bềnh lục địa
tình đã bị bao vây bốn phía
đành cúi đầu chấp nhận phân chia.

trả lại em sông đứt núi lìa
những thành phố dựng lên bia mộ
anh không muốn thành tên xấu số
hiến tế tình trong địa ngục vô danh.
(more…)

Tượng đá

Posted: 06/02/2020 in Thy An, Thơ

Thy An

thế nào trong buổi dạo mát hàng ngày
tôi cũng đi ngang qua tượng đá
và cúi đầu chào
vì đá cũng có tâm hồn, biết nhận diện và đau khổ
người và đá bao lần ở bên nhau
quấn quýt vì đã viết chung lịch sử…
sự vô cảm của người đôi lúc nhiều hơn đá
vì thỉnh thoảng đá còn nhỏ lệ
giọt lệ của đá hiển linh hơn
bởi chân thật thương người
hơi thở con người tuy chứng minh sự sống
nhưng hơi thở của đá mới là thiên thu
(more…)

Huỳnh Minh Lệ

Ở Phù Mỹ, nhớ chú hai mỹ hiệp

“bà con chòm xóm” năm nào (*)
tan thây nát thịt “câu vào câu ra”
đèo nhông phú cũ hà ra
bao nhiêu xương trắng hồn ma vẫn còn

(*) tác phẩm của Võ Phiến
(more…)

Trần Vấn Lệ

Khói buổi chiều Đà Lạt hay sương

Men theo bờ suối Cam Ly mưa
tới Vạn Thành Thôn hoa đang mùa
len lách giữa ngàn thông rất cũ
nhớ hoài ai đó với mình trưa…

Ba mươi năm hơn người trở về
nhìn con suối trắng mấy lùm tre
nhìn thông xanh mướt không thay sắc
lạnh mái đầu người không nón che…
(more…)

Lê Quang Thông

Ngày còn xanh mình thương nhau da diết.
Tới tuổi vàng, thắm thiết lạt dần đi.
Hỏi vì răng? Lúng túng nói vì…ri…,
cho qua chuyện, chẳng rõ ràng chi cả.

Em với anh ngày xưa là tất cả.
Đi ra đi vô, mắt liếc môi cười.
Đã quay lưng, mắt vẫn còn có đuôi.
Tuy là hai mà mê man thành một.
(more…)

Yên Nhiên | Locphuc.

Tìm một ánh sao

Đắm đuối làm sao ánh mắt nhìn
Từ trong thăm thẳm chốn u minh
Vầng trăng chiếu rạng ngời tinh tú
Bắc đẩu lung linh khẽ cựa mình
Dõi bóng ngân hà xa diệu vợi
Soi hồn tìm lại vết hương trinh
Đêm khuya sáp nến âm thầm nhỏ
Hạt bụi trần ai vẫn nặng tình
(more…)

Tân sinh nghi hành

Posted: 04/02/2020 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh

Hồi xưa ta viết sinh nghi hành
Vợ nghi chồng, em út nghi anh
Cha nghi con cái, bè nghi bạn
Thủ trưởng thì nghi hết ban ngành
Láng giềng dòm ngó nghi hàng xóm
Ngoài đường nghi phố chứa lưu manh
Ngay ta khi viết bài in báo
Cũng nghi mình kiếm chác công danh
Trời ơi, mọi chuyện sinh nghi thiệt
Chén kiểu thường nghi kỵ chén sành
(more…)

Nguyễn Hiền

3 ngày tết
tôi đi ra rồi đi vào
căn nhà không một bóng người

căn nhà đó là của tôi
cổng đóng chặt
cửa chính mở một cánh
trên bàn thờ 3 cây nhang đang cháy dở
thắp mời tổ tiên, ông bà, cha mẹ, anh em
những người đã mất
về ăn tết
(more…)

Trần Huy Sao

Thơ, mồng Ba tết…

mồng-ba-tết hương Xuân còn chưa bớt
con ra phờ-ri-quay kịp cà thẻ kịp giờ làm
cháu nội ngoại vội vô trường xếp hàng cùng các bạn
bà xả thắp nhang Ôn Mệ rồi rồ máy xe hơi

bỏ trơ dáng ngồi năm mới ghé chiều đời
dưới mái hiên trăng sáng mồng-ba-Tết
con trâu già nhai lại đời khánh kiệt
thấu lẽ thường hằng đau (nhức) mổi qua năm
(more…)

Bùi Chí Vinh


Biếm họa của Niels Bo Bojesen trên báo Jyllands-Posten của Đan Mạch

Người tính không bằng Trời tính
Không phải tự nhiên mà Thiên Lôi Corona giáng xuống đầu
Không phải tự nhiên mà cúm A H5N1 bồi thêm một búa
Thi sĩ Thôi Hiệu đội mồ qua Vũ Hán bây giờ cũng đố dám đề thơ ở Hoàng Hạc Lâu

Bể xanh giờ đã hóa thành ruộng dâu
Nước Trung Hoa thơ mộng của em Dìn, của nhà thơ Hồ Dzếnh ngày xưa giờ không còn “các chú”
Không còn những di dân Chợ Lớn Sài Gòn đêm đêm kể chuyện công hầu
Mà là nơi xuất phát của yêu tinh, quỷ dữ
(more…)

Nguyễn Minh Thanh

Em ngồi
Phát Khẩu Trang miễn Phí
Để phòng chống Dịch Cúm Vũ Hán
Kín miệng che Khẩu Trang
không cười nói được
Em mỉm cười qua ánh mắt buổi Xuân sang

Mắt em vui…, vẽ bao lời mời mọc
Xanh biếc màu trời hững sáng hừng đông
Phất phơ gió vờn dăm vài sợi tóc
Thoảng hương Sen hớn hở nở trong lòng
(more…)

Bắc Phong

MÙNG MỘT


(Tranh Bùi Xuân Phái)

toan đi chúc Tết một vòng
ông lý trưởng đã diện xong áo quần
cuối giường cứ đứng phân vân
hay ở nhà để vui xuân với bà
(more…)

Phạm Hồng Ân

Em như áng mây

em như một áng mây trôi
về đây lượn giữa đời tôi mấy vòng
một vòng đã thấy khổ lòng
mấy vòng hồn chắc phập phồng muốn bay
tiếc tôi chẳng có tay dài
vươn lên để giữ bờ vai trữ tình.
(more…)

Las Vegas du ký

Posted: 31/01/2020 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Những bụi xương rồng cúi đầu khóc
Gió táp từng cơn rát mặt mày.
Trùng trùng núi đá, tưng bừng nắng.
Sự sống dường trốn biệt nơi này.

Cảnh như sao Hoả mùa tận diệt
Xe lao vùn vụt nhanh thật nhanh.
Những vách đá đen mùi chết chóc.
Dựng đứng, cheo leo xây trường thành.
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Corona không phải là bia

trong vũ trụ bên nầy
siêu vi khuẩn corona xôn xao
rừng người mang khẩu trang ngược xuôi
xuôi ngược khẩn trương chạy trốn cái chết
không chốn an lành
làm ơn bật đèn cảnh báo
bộ xương cách trí cầm lưỡi hái chận các ngả đường
(more…)

Trần Đức Phổ

Đám cưới Chuột

Cũng kèn cũng lọng kém ai đâu?
Đám rước đông vui đủ sắc màu
Đằng trước oai phong con tuấn mã
Phía đuôi diễm lệ kiệu nàng dâu
Quan Mèo hống hách vênh vênh mặt
Dân Chuột lom khom cúi cúi đầu
Chồng quý vợ xinh đời mỹ mãn
Phúc lành đôi trẻ vạn ngày sau.
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Mùa xuân dang dở

Ta yêu nhau một thuở
Mùa xuân rộn bên trời
Có mai vàng hé nở
Tình xuân nồng chơi vơi

Con bướm vàng hôn nhẹ
Xôn xao nụ hoa vàng
Mùa xuân về thật khẽ
Trong tay người bâng khuâng
(more…)

Chu Nguyên Thảo

Tết về tới rồi mà bà không về
Mai sắp nở rồi mà bà đang xa quê
Lặn lội tăng ca quật quần trong hãng
Thương con nhớ nhà ngoài trời tuyết rơi

Tôi ở xa xôi ngồi im nghĩ tới
Phải thế không bà? thì thôi cũng tội
Phải thế không bà? thương khoan khóc vội
Giọt ngắn giọt dài biết nhờ ai lau
(more…)

Hoàng Xuân Sơn
Nhớ một thời Việt Chiến Toại/Tuyên/Hùng, Virginia USA


Nhà văn Hồ Trường An (1938-2020)

Ðọc Hồ Trường An

[Thiên đường tìm lại]

Ngủ. chìm khuôn mặt. trẻ thơ
cơn mộng thắm đâu giữa mùa xanh non
đánh thức mắt môi
chín ròn
trái. xui cắn ngập bờ son điệp trùng
diễmdiễm
ngày êm tơ nhung
hồng tươi bông nhũ
ngập ngừng. cánh. nâng
vườn ngọ
hoa cỏ phật phần
rướn sâu chồi biếc
tràn ân sủng
đời
mộng nằm
khuôn rập đưa thoi
nhịp nghiêng hư hảo
ngọa đồi trăng
mê.
(more…)

Nguyên Giác

(Xin ghi vài ý thơ, sau khi đọc Tuyển tập “Hiu Hắt Quê Hương Bến Cỏ Hồng” của HT Thích Phước An gồm các bài tùy bút viết về các nhà thơ Huyền Không (HT Mãn Giác), Quách Tấn, Bùi Giáng, Phạm Công Thiện, Tuệ Sỹ, Hoài Khanh, Nguyễn Đức Sơn và nhà văn Võ Hồng.)

THẦY PHƯỚC AN

Theo mẹ một thời chạy loạn
bốn ơn nghe nặng hai vai
tuổi thơ vào chùa học đạo
thức nghe sanh tử đêm dài.

Thơ đọc chen vào kinh tụng
thấy đời như có như không
nước mắt ngập tràn ba cõi
đêm dài kể chuyện quê hương.
(more…)

Huỳnh Minh Lệ

Mậu gì!

giao thừa pháo nổ rùm beng
chơi trò “té nước …” súng chen đùng đùng!
tổ tiên chưa kịp mừng xuân
hồn xiêu phách lạc. một rừng máu xương
(more…)

Mặc Phương Tử

Nửa đêm nghe tiết giao mùa
Tiếng chuông trừ tịch bên chùa lan xa
Thềm xuân thức giấc cỏ hoa
Chim ngàn cất giọng vỡ toà khói sương .
Ừ, thì thôi,
Khúc nhạc buồn
Trôi xa về nẻo hoàng hôm xưa rồi  (more…)

Bùi Chí Vinh

Đêm Giao Thừa không ngủ được
Ngoài Bắc mưa giông sấm sét ầm trời
Trong Nam những con tắc kè xa quê kêu não nuột
Thành phố vắng rừng mà như có ma trơi

Đáng lẽ giờ này cánh đồng Sênh đã mặc áo mới tinh khôi
Cụ Lê Đình Kình ngồi nhà chờ cháu con chúc phúc
Người lính già kể chuyện Nguyên Phong bẻ nạng chống trời
Và tiếp tục kể chuyện giữ làng giữ đất
(more…)

Ngô Nguyên Nghiễm

Gió ơi gió đừng thổi rụng những cành mai
Bên hốc núi đã khắc hồn lịch sử
Gió ơi gió trăm năm rồi khách lữ
Về đền thiêng quấn quít bóng tiền nhân

Suốt lộ trình thấm thoát gót thanh xuận
Tóc bạc trắng, ngựa vẫn chưa tới đich
Tiếng lục lạc thắm quanh hồn cô tịch
Suốt đời reo bên nỗi nhớ đầy vơi!
(more…)