Trần Huy Sao

ton_nu_thi_cam

Tới lúc Mệ đi rồi…

tưởng nhớ Mệ Cai Hoành Tôn Nữ Thị Cam (1917 – 2016 )

Cây số Bốn hồi xưa hoài nhớ o tôn nữ
hẽm Ngô Quyền nay thương tiếc mệ Cai Hoành
hai nỗi nhớ chừ răng mà đành đoạn
có còn chi o với mệ một thời !

giựt chắc nghe tin o rủ mệ đi rồi
không còn ngụ cư Cây số Bốn nữa mô
rứa là câu Nam Bình bỏ lại Huế buồn so
làm bắt buồn lây tháng Chín trời Đà Lạt !
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

fishing_at_pier_39

một gã to con/ thích đi câu
gặp gã mỗi ngày
ngồi nơi đầu cầu pier 39
thấy tôi
– thế nào
gã cũng lên tiếng “this is my job
tao chỉ việc ngồi tại đây
take care các ý nghĩ
bất chợt
rơi ra
tao gìn giữ sự hiện diện chúng
như
những chứng nhân cho cuộc đời
Đọc tiếp »

Trangđài Glassey-Trầnguyễn thực hiện & hiệu đính

tran_chuc
Nhạc trưởng Trần Chúc

Lời ban biên tập: Nhân dịp Ban Hợp Xướng Magnifica thực hiện chương trình thánh nhạc “Chúa là Tình Yêu,” chúng tôi hân hạnh giới thiệu cuộc phỏng vấn do Trangđài thực hiện với Nhạc trưởng Trần Chúc. Nhạc trưởng Trần Chúc tốt nghiệp Cử nhân Văn Chương Pháp tại Viện Đại Học Saigon, tốt nghiệp Cao học Điện Toán tại Hoa Kỳ sau 1975 nhưng đam mê âm nhạc, nhất là hát hợp ca. Ông tự học hát, điều khiển ca đoàn, hoà âm và phối khí. Ông đã trình diễn nhiều bài hát nghệ thuật với giọng tenor và là nhạc trưởng trong nhiều chương trình âm nhạc giá trị ở Việt Nam cũng như ở Mỹ. Ông điều khiển Ca đoàn Trùng Dương (1973-1975) và Ca đoàn Nhà thờ Đức Bà (1970-1972) tại Saigon. Từ 1989-2004, ông là Nhạc trưởng và Thành viên Sáng lập của Ban Hợp Xướng Ngàn Khơi, và đã hoà âm cho hợp ca nhiều giọng cũng như dàn nhạc đại hoà tấu nhiều bài hát Việt Nam do Ngàn Khơi trình diễn. Từ 2005 đến nay, ông là Nhạc trưởng và Đồng Sáng Lập Viên của Magnifica Chorale. Từ 2015 đến nay, ông cũng là Nhạc trưởng Ban Hợp Xướng Viện Việt Học (https://tranchuc.wordpress.com/).
Đọc tiếp »

Đức Phổ
với nguyễn miên thảo và ts.

suong_tren_mam-mpk

30 độ F trong đêm
Sáng ra thấy đá đông trên cỏ
Em chỉ là sương của mùa thu cũ
Giờ cuối thu rồi sương đã hóa thành băng.

Em chỉ là sương trên những cọng cỏ mong manh
Nên hình hài em mỏng tanh như tờ giấy ướt
Cũng muốn ấp yêu bóng hình thuở trước
Mà bây giờ xiêu lạc tuổi hoa niên.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Giáng Châu

_thieu_nu_dan_vat_kho_dau

ngày em lên mười sáu
đời như đóa hồng tươi
xuân đi hay đông lại
vẫn thắm nét môi cười

ngày em lên mười bảy
tuổi bẻ gãy sừng trâu
hết ăn rồi lại ngủ
chẳng một chút lo âu
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

nguyen_xuan_phuc-babui-23092016
Biếm họa của Babui

Đặc trưng của nhà nước toàn trị là tuy nó kiểm soát tư tưởng, nhưng nó lại không xác dịnh dứt khoát tư tưởng ấy là gì. Nó đưa ra một số tín điều không được tranh cãi, nhưng các tín điều ấy lại thay đổi hàng ngày. Chế độ cần tín điều vì cần các thần dân phục tùng một cách tuyệt đối, nhưng nó không thể không thay đổi theo các nhu cầu của tầng lớp nắm quyền. (George Orwell )

Tới bây giờ tôi mới biết là đã có thời mà người Hà Nội được nghe Liên Xô và Trung Cộng chửi nhau bữa một:

“Lúc bấy giờ ta cho hai ông anh trong phe tiếp âm, Bờ Hồ có thể nói là tổng phát hành của hai đài. Dân có thú giải trí duy nhất rẻ và mát là ra ngồi nghe hai ông anh tự khen tài giỏi rồi bắt đầu chửi nhau…” (Trần Đĩnh. Đèn Cù I, Westminster, CA: Người Việt, 2014).
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ
Gửi nhà văn Trần Hoài Thư

tran_hoai_thu_ngoi_khau_di_san

1.
người ngồi khâu di sản văn chương
của miền nam oan nghiệt tử thương
tóc trắng cổ lai hy thất thập
tay run mắt cận tâm phi thường

2.
thời trẻ chiến trường không hối tiếc
chỉ đau đất nước ngập điêu linh
xương máu nghẹn lời đâu kể xiết
sử lịch gầm lên lửa bạo hành
Đọc tiếp »

Trần Ngọc Hưởng

hat_vong_co

Tình quê

Mượn hơi đàn bác Sáu Lầu,
Quá giang ghe chiếu Cà Mau anh về
Mênh mang sông nước tình quê,
Cập bờ Phụng Hiệp xuống xề, kìa em

Bộn bề những súng cùng sen,
Nhấp nhô những mái ngói chèn mái tôn.
Sóng va óc ách be xuồng,
Khúc tài tử mãi thả buồn về đâu.
Đọc tiếp »

Ngọc Ánh

sai_gon_mua_ngap-2016

Đứng đâu đó trên thành phố lạ, nhìn mưa giăng bốn bề êm ả. Hạt mưa nhẹ nhàng rơi trong dòng xe hối hả của buổi sáng đầu tuần. Hạt mưa trên đất nước “người dưng” thanh thản đến lạ lùng mà sao lòng mình xót xa, ướt lạnh khi biết tối hôm qua mưa đã biến vài thành phố quê mình thành trở thành dòng sông, thành thác lũ với bao nỗi uất ức phẫn nộ tuôn trào.

Mà đâu phải mới mưa hôm qua, mưa từ mấy mươi năm trước, mưa từ lúc “Mùa xuân trên thành phố HCM quang vinh” ra rả trên loa phát thanh phường sau tháng 4/75 đáng ghét kia kìa.
Đọc tiếp »

Cẩm Loan

huong_sac_mua-thu_4

Bán mùa thu cũ!

Hoàng hôn, rao bán mùa thu cũ
Bán cả tình say một thu nào!
Bầu lăng, bầu cạn…nghinh hồ rót
Rót hết lá vàng thu xôn xao!
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

co_don_ngoai_bai_vang

nhớ làm gì mớ kỷ niệm
cho thừa thải nỗi buồn
tình yêu treo sợi tóc
đứt. dĩ nhiên có ngày
Đọc tiếp »

Song Chi

gioi_tre_vo_cam

Chúng ta đã nói rất nhiều về sự sợ hãi, thói bàng quan, vô cảm của người Việt khi đụng tới những vấn đề chính trị. Mặc dù theo thời gian, nhờ sự phát triển của internet, sự tiếp xúc với những thông tin từ thế giới bên ngoài cũng như tình trạng yếu kém, tồi tệ trong quản lý điều hành đất nước của nhà cầm quyền càng bộc lộ rõ, khiến cho số người tỉnh ngộ, bức xúc, phẫn nộ với thực trạng xã hội, với nhà nước có tăng lên, nhưng nhìn chung đa số người Việt vẫn xem chính trị như là chuyện “nhạy cảm”, không nên bàn tới.
Đọc tiếp »

HHiếu

absurd

1.
giữa thập niên 70
những xác ướp vô sản hủ lậu từ thế chiến 2
hồ hởi băng bó vết-cắn-anh-em trên thân thể
bằng miếng băng vệ sinh
tầm cỡ “vĩ đại”
hồ hởi ban phát dăm lon nước ngọt
một chiến lợi phẩm thu hoạch được từ thế lực thù địch
và hồ hởi ban phát cho bọn-thất-sủng
1 bữa cơm-chưa-giao-dịch-kinh-tế.
bữa cơm của cái thời bao-
mà không -cấp.
Đọc tiếp »

Bắc Phong

tuong_xe_cho_xac_o_son_la

nhắn ai lên Tây Bắc
nhớ ghé thăm Sơn La
dân thất học nghèo đói
yêu “đầy bụng” bác Hồ

sống miền núi cam go
cả trăm điều cơ cực
dân khổ quan không lo
lo chuyện xây tượng bác
Đọc tiếp »

Trần Văn Nam

I. Vũ Hoàng Chương mượn hơi hùm Thành Cát Tư Hãn

Vũ Hoàng ChươngTạ Tỵ
Vũ Hoàng Chương
Tạ Tỵ

Thời tiền chiến, thi sĩ Vũ Hoàng Chương vướng mang tật nghiện thuốc phiện. Tuy thể xác có lúc rã rời bởi những cơn hành hạ của ma túy, nhưng tinh thần thi sĩ rất hùng cường. Khi say sưa với hương nha phiến là lúc ông thả hồn phiêu linh, một trong những lúc bay bổng ấy là mơ tưởng theo cuộc chinh phục thế giới của đoàn hùng binh Mông Cổ. Nhà thơ từng mặc cảm “Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa/ Bị quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh”, phải chăng vì ông đã có thời là công chức thuộc địa Pháp. Ðể giải tỏa mặc cảm, để giải bày lòng yêu nước chống lại cuộc đô hộ của người Pháp (nói rộng ra là của người Tây phương), thi sĩ đã mượn uy danh Thành Cát Tư Hãn, muợn hơi hùm của quân Mông Cổ một thời chinh phục Âu Châu, qua bài thơ “Hơi Tàn Ðông Á”:
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

nuoc_lut_saigon

về sài gòn úp mặt vào sông
cái hòn ngọc viễn đông vời vợi
người em gái cùng tôi đã lội
giữa mênh mang hoa lệ đô thành

về sài gòn nhớ kẹp lưng anh
mưa chơi nghẽn lần quần xối xả
em gái cần chi về sông mã
ta lên xe lèo lái con thuyền
Đọc tiếp »

Tháng chín

Posted: 30/09/2016 in Chu Thụy Nguyên, Thơ

Chu Thụy Nguyên

crows

tôi ướp đá tháng 9
vào với những cành khô gãy lìa của nó
lũ quạ đen chỉ kịp sà xuống
gắp đi hết một ít mảnh vụn rơi rớt lại

người rót chai tháng 9
vào chung cạn tình
bảo rằng người cần kịp khướt say
để thấy mặt trời bỗng tối dần trên phố lạ
Đọc tiếp »

Trời tháng chín

Posted: 30/09/2016 in Thơ, Võ Công Liêm

Võ Công Liêm

walking_in_autumn

lại đi giữa tàn thu lá đổ
của những chiều bạc gió
phong sương
nỗi buồn chật ních mùa sạn đậu
rụng bầm trái nhớ sâu đêm
mùa bay qua đồng nội thuở ươm tằm
của tháng ngày rách bươm tuổi nhỏ  Đọc tiếp »

Hạ Đình Nguyên

chuot_binh_csvn

Góp phác họa một bức tranh vân cẩu của hiện tình đất nước, một vị quan to bước ra từ cửa lò đỏ, đã cống hiến một cụm từ vừa bự, vừa mới mẻ, lại cũng khá ỡm ờ, có ý nghĩa như một giải pháp cho sự nghiệp chống tham nhũng đang hồi rất gay go. Nó như sau:

Phải xây dựng văn hóa khinh bỉ kẻ tham nhũng.

Câu nói bất ngờ này làm làm hoang mang cho giới học trò và cả học giả. Tuy nhiên, nếu đã có một thứ “văn hóa phong bì” từng xuất hiện, thì nay “văn hóa khinh bỉ” ra đời có chi phải xét nét? Hãy cứ xem như một sáng tạo về văn hóa chữ nghĩa của một thời kỳ đặc biệt, và lạ gì một khi có cái đuôi xã hội chủ nghĩa, thì bầu trời trở nên bao la hơn, vượt nhiều thứ chuẩn mực đã có trước.
Đọc tiếp »

Mời anh

Posted: 29/09/2016 in Thơ, Trần Thạch Linh

Trần Thạch Linh
Cảm tác hình ảnh người dân mời cảnh sát uống nước…
trong buổi đi kiện Formosa của 600 Giáo dân vùng biển Nghệ An

dan_moi_nuoc_cong_an

Tôi và anh
Đang ở hai phía.
Ngăn cách chúng ta…
Là hàng rào sắt vô tình…

Tôi mời anh.
Chai nước mát lành.
Dù tôi đang rất khát.
Vì tôi biết..
Nếu không có hàng rào sắt.
Tôi và anh chung một.
Quê hương, dân tộc…
Chung nỗi khốn cùng.
Đói nghèo …Biển chết…
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

vo_phien-thanh_tue
Nhà văn Võ Phiến (1925-2015)

Phiên bản

Về một xóm quê (1) phiên bản đất nước
Người ở bên này kẻ nhảy bên kia
Lao vào giết nhau hận thù chốt lát
Kẻ chết can-non người chết mooc-chê

Hận thù trào lên phải chăng ách nước ?
Con Sáu Ty thù chị Bốn Chìa Vôi
Chú Ba Thiên thù chú Tư Huệ Héo
Ngọn roi viên đạn … tội Bốn Thôi ! (2)

(1) Tên tác phẩm của nhà văn Võ Phiến
(2) Tên những nhân vật của nhà văn Võ Phiến

28.09.2016
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Dũng

prostitute

Dọn bàn ăn xong, Thành kéo Tân vào nhà bếp, móc túi dúi vào tay Tân vài tờ giấy bạc, nói:

– Tớ nhờ cậu dẫn hai thằng lỏi đi chơi đêm nay.

Tân gạt tay Thành ra, trợn mắt hỏi:

– Đi đâu mà cần nhiều tiền thế này, cha nội?

Thành cười hềnh hệch, giọng trơn như thoa mỡ:

– Đi chơi gái chứ còn đi đâu nữa. Tớ bận mẹ thằng cu, nếu không cũng đi theo rồi. Tội nghiệp, chúng nó mới được sổ cũi, phải cho chúng biết mùi vị ái tình xứ tư bản này chứ!
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

thieu_nu_ha_noi

Gửi người con gái Bắc

Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc
Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền…
(Nguyễn Tất Nhiên)

Mai anh rời xa Hà Nội
Có gì gửi lại em đâu
Vàng ươm hàng cây cơm nguội
Gió thơm hoa sữa ngang đầu

Phố liêu xiêu bàng lá đỏ
Che em ngày nắng tan trường
Chim sâm cầm bay cánh vỗ
Thơm làn tóc rộn mùi hương
Đọc tiếp »

Hoàng Anh 79

thieu_nu_ao_dai_hoa

Xa tà áo bay

Về đi về với người ta
Có yêu cho lắm tình xa nghìn trùng
Chim non nằm chết bên rừng
Và ta chết giữa mịt mùng khói mây

Kiếp người tay trắng bàn tay
Tình rơi một nửa hồn quay quắc buồn
Dòng đời như lệ mù tuôn
Trăm năm nước vẫn chia nguồn ra khơi
Đọc tiếp »

Phạm Chí Dũng

dot_the_dang_csvn

Khách quan mà nói, đảng cầm quyền ở Việt Nam đã thành công còn nước còn tát trong việc níu chân đảng viên bất mãn chế độ cho tới thời điểm này, ngoại trừ vụ Trịnh Xuân Thanh chủ động ra đảng vì “không còn tin cậy đồng chí Tổng bí thư” như một trường hợp ngoại lệ.

Thành công còn nước còn tát

Nếu lấy mốc thời gian từ đầu năm 2013 là lúc bùng nổ phong trào Kiến nghị 72 với khá nhiều nhân sĩ, trí thức xuất thân từ lòng đảng đòi bỏ Điều 4 Hiến pháp để chuyển sang đa đảng, một số ít người dám công khai từ bỏ đảng đã chỉ làm nên một bức tranh ly khai phơn phớt. Con số từ bỏ quá ít ỏi so với gần 4 triệu đảng viên đăng ký trên sổ sách của đảng đã phản ánh tâm thế e ngại và e sợ vẫn bao phủ trong tâm não tuyệt đại đa số đảng viên, mặc dù nhiều người còn giữ thẻ đảng thừa nhận đã quá chán ngán chế độ chính trị và hầu như mất hẳn niềm tin vào đảng.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

trang_16-dinh_cuong
Trăng 16
dinhcuong

10 phiên

đi về
cồn lục hoang vu
mới hay châu lục đã
vùvùbay
bình nguyên có bát trăng đầy
dưới thung âm ỉ
một vài suối thiêng
cầm tay mừng rỡ trận tiền
còn đây với đó
nhân duyên thập thành
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

saigon-street_name

Sài Gòn đứng trước cánh rừng thu trầm mặc, chút gió đi không thức được đám lá ngủ vùi. Chẳng đợi giải thích những “người Mỹ thầm lặng” quanh đây cũng hiểu ra một tên gọi. Tôi đi ngang lòng tự nhủ: Kỷ niệm cũng biết lưu vong.

Trên bề rộng mênh mông này có nhiều Sài gòn nhỏ và hình như ở chốn cũ Sài gòn bị chôn tên. Hôm qua mưa xuống trên thành phố dân cư đông gấp bốn lần thuở nọ, những bản nhạc bỗng dưng đâm thịnh hành bất tận một điệp khúc: Khóc Một Dòng Sông. Mưa Đêm Ngoại Ô. Biển Nhớ. Em Đi Chơi Thuyền.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

tran_huy_sao_5

Gởi lại quê hương là kỷ niệm

Khi tôi đi mùa hồng chưa kịp chín
Cơn mưa mùa chuẩn bị về qua
Con dốc Linh Quang quỳ hương che kín
Đường Ngô Quyền lạc dấu tình xa

Tôi bỏ lại rất nhiều kỷ niệm
Kỷ niệm nào cũng thấy dễ thương
Đường xa quá gánh gồng thêm bất tiện
Nên phải đành gởi lại quê hương !
Đọc tiếp »

Khổng Trung Linh

dong_song_em_dem

Ở ngôi làng nọ có vị thầy tướng số rất uyên thâm. Ông kết hợp tử vi, lý số, quẻ Dịch để xem phúc họa, vận mệnh cho người. Ông quan niệm trời cho ông có khả năng để giúp đời nên ứng sao nói vậy, không dấu diếm, thêm bớt theo kiểu thiên cơ bất khả lộ. Tuy nhiên, ông vẫn luôn luôn khuyên nhủ mọi người ăn ở sao cho công bằng, đức năng thì thắng được số!

Một hôm có khách từ miền xa xôi đến thăm, và nhờ ông thầy coi xem trung vận, hậu vận của khách thế nào mà sao thời gian sau này đau ốm liên miên, tiền bạc dành dụm lâu nay được do buôn tần, bán tảo, phải mang ra chi phí thuốc men gần đến chỗ khánh kiệt.
Đọc tiếp »

Trúc Thanh Tâm

thieu_nu_dung_ben_song

1. Dòng Thạch Hãn

Mịt mù khói chiến chiều mưa
Mắt em rớt hạt chảy thưa xuống lòng
Trôi cùng Thạch Hãn mênh mông
Đêm chia ly đó mặn nồng phố hoa
Cổ thành vững với phong ba
Áo em rợp trắng hồn ta, Nguyễn Hoàng!
Đọc tiếp »

Nam Lộc

freedom_is_not_free

Khi sáng tác nhạc phẩm “Có Tin Vui Giữa Giờ Tuyệt Vọng” năm 1996, với câu hát “Người Đã Cứu Người” để đánh dấu ngày thành lập Làng Việt Nam ở Palawan, Phi Luật Tân, chắc nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng cũng không ngờ rằng chỉ 10 năm sau đó thì toàn bộ 3000 người tỵ nạn bị kẹt lại và sống ở đó, đã được luật sư Trịnh Hội với sự tiếp tay của cộng đồng người Việt tại hải ngoại tranh đấu để họ được thế giới tự do đón nhận. Và chắc ông lại càng ngạc nhiên khi biết, cho đến ngày hôm nay, sau 20 năm thì “người vẫn cứu người”.

Quả thật là như vậy, bởi vì it ai có thể nghĩ được rằng, sau 41 năm kể từ ngày Cộng Sản cưỡng chiếm miền Nam VN mà vẫn còn có những thuyền nhân long đong, vất vưởng, sống ngoài vòng pháp luật trên những mảnh đất không cả được tạm dung! Vâng, đó là 28 thuyền nhân tỵ nạn muộn màng, sau hơn một phần tư thế kỷ miệt mài tìm kiếm tự do, cuối cùng họ đã đến được bến bờ hạnh phúc. Cuộc hành trình gian khổ này được kết thúc một cách tốt đẹp, là nhờ vào lòng bao dung cùng sự tranh đấu kiên trì của những người mà tôi xin được gọi họ là những “thiên thần trong bóng tối”!
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

nguyen_thi_khanh_minh-nguyen_luong_vy-tung-duyen
Từ trái: Khánh Minh, Nguyễn Lương Vỵ, Tùng, Duyên

1.
khi gặp duyên nhớ nguyễn tất nhiên
thiên tai thảng thốt buổi đầu tiên
ta ngoắc mòn tay thời trung học
gió trên sông lạc giọng cuồng điên

2.
sao thiên thu không là xa nhau
không là bài thơ rướm sắc màu
cột đèn gẫy gập nhiên đứng lặng
con đường quen là vũng đêm sâu
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

lovers_man_and_womanI-egon_schiele
Lovers man and woman
Egon Schiele

Hết nước

khi cho tay xoa lên mu bàn tay tôi
cô chậc lưỡi “được không hả anh?
do ở đây chúng ta xài màu chủ đạo phải màu tối”
đồng thời chân cô đạp đạp mu bàn chân tôi như phản ánh

chuyện va đập cạnh giường cô cho chỉ cần tâm có thành ý
thì mọi sự dẫu mẻ trán đều không thành vấn đề
ôi! tôi nom hệt con sói đồng ủy mị
ngồi chồm chồm bởi lơ đễnh là mê
Đọc tiếp »

Hà Khánh Quân

bia_dung_troi_nua_tinh_yeu_mang_phan_co

Yêu, được yêu là tuyệt đỉnh của hạnh phúc.

Thất tình là nét đẹp tuyệt vời của tình yêu.

Mỗi đời người, có thể, ai cũng được chiêm ngưỡng nét đẹp này của chính mình.

Thất tình trở thành nguồn chất liệu sinh động của thi ca.

Tôi lẩm cẩm muốn làm thơ thất tình mà không thành. Khó, không khó. Dễ không dễ. Tất cả tùy thuộc vào tính trung trực của tình yêu. Tiếng nói của trái tim vốn khó nghe, càng khó nghe hơn khi phải lặp lại.

Với những người làm thơ, tôi nghĩ, họ được thất tình hơn là bị thất tình. Từ đầu thập niên 70, năm tôi 29 tuổi, tôi đã nhận ra chuyện thất tình quả là không dễ dàng. Không yêu, không được yêu lấy gì để thất tình ?
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

trang_thu

Em là trăng trăng soi biển dâu

Cánh cửa thời gian đã mở ra
Cảm ơn Thu nhé đến thăm nhà
Trăng vàng mà giậu mồng tơi tím
Trăng cũng vàng trên cả ruộng cà!

Chợt nói làm chi màu tím nhỉ?
Là buồn nên mới nói mông lung?
Em mười bảy tuổi xa hồi đó
Cánh cửa thời gian khép. Lạnh lùng!
Đọc tiếp »

Em và mùa Thu

Posted: 27/09/2016 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu
Tặng cô CH. 30 năm đi tìm chưa gặp mộ chồng.

thieu_nu_cho_doi

Nỗi đau em – mùa Thu
Bụi mù vườn hoa tím
Đêm thao thức giựt mình
Ngày bình yên chết lịm…

Em yêu tình Thu rơi
Chơi vơi…trời hiu quạnh
Tiếng ai hò trong nắng
Đồng xanh rợp cánh cò
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

tran_thi_thao

Lịch sử sẽ lên án chúng mày, cả một chế độ thối nát, từ trên xuống dưới! (Trần Thị Thảo)

Phần lớn những vị lãnh đạo của ĐCSVN đều rất quan tâm đến việc trồng trọt và chăn nuôi. Trồng cây gì hay nuôi con gì là hai câu hỏi đầu môi của họ.

Tôi nhớ, vào đầu những năm 80 của thế kỷ trước, khi tổng bí thư (TBT) Lê Duẩn vô thăm tỉnh Tiền Giang. Ban thường vụ tỉnh ủy lúc đó đứng đầu là bí thư tỉnh ủy Chín Hải (tức Lê Văn Phẩm), và chủ tịch tỉnh Sáu Bình (Nguyễn Công Bình) dẫn TBT Lê Duẩn vô thăm vùng Đồng Tháp Mười thuộc địa phận Tiền Giang (90.000 ha). Đứng trước cánh đồng bao la bát ngát của vùng Đồng Tháp Mười, TBT Lê Duẩn chỉ tay về cánh đồng trước mặt, hỏi:

– Trồng những cây gì thế kia?

Bí thư tỉnh ủy Chín Hải lễ phép trả lời:

– Thưa tổng bí thư, đó là rừng tràm ạ. Bỗng mọi người sửng sốt khi nghe TBT quát:

– Ngu! Ngu! Sao không trồng lúa!!!
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

chim_bim_bip_an_ran

Giấc mơ của loài chim bìm bịp

trong giấc mơ tội nghiệp của loài chim bìm bịp
luôn luôn có lũ rắn lục đuôi đỏ
ẩn núp trong những lùm cây
ngày nứt bụng để đàn con chui ra
gieo rắc sự sợ hãi. chết chóc
Đọc tiếp »

Sử Mặc

ca-chet-nghe_si_trinh_dien

Xe. đò

thì thơ nhân lụy xuống đò
bắt ngay trần tục bỏ lò nướng trui
cá đi mô biển xậpxùi
chết hết chết hết chết vui cửa nhà
trên bờ to họng đứng la
xe thồ mất dạng tổ bà quân gian
Đọc tiếp »

Đặng Châu Long

cover_don_quixote

Người ta nói quyển Don Quixote là quyển tiểu thuyết sau 400 năm đã có số bản in phát hành chỉ đứng sau Kinh Thánh. Tôi không quan tâm. Người ta nói quyển truyện Don Quixote là quyển tiểu thuyết lễ hội tiên phong bằng cặp mắt của những nhà khoa học. Tôi không chú ý lắm. Người ta nói quyển Don Quixote là quyển tiểu thuyết cợt đùa vào thế giới của những người hiệp sĩ đương thời. Tôi không cần biết. Tất cả chỉ là sự cảm nhận và suy diễn của người đời sau. Nỗi bận tâm mãi của tôi là tại sao trải qua hơn nửa thế kỷ đọc rất nhiều truyện cổ điển lớn nhỏ, chỉ còn vài truyện vương lại trong lòng tôi đếm chưa đầy mười ngón tay, trong đó có Don Quixote. Đó mới là chuyện đáng u hoài, với tôi.
Đọc tiếp »