Vũ Trầm Tư

pho_dem

Anh về thành phố ngủ quên

Anh về thành phố ngủ quên
Mưa rơi hạt nhỏ, buồn lên dáng gầy
Nửa đêm mờ ánh đèn say
Nhớ em lối cũ hàng cây thẫn thờ

Anh về thành phố mộng mơ
Bụi mưa buốt giá lạnh bờ vai suông
Đường me rơi lá chao nghiêng
Em còn xõa tóc mây vương ráng chiều
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

chan_dung_nguyen_tat_nhien-dinh_cuong
Chân dung Nguyễn Tất Nhiên
dinhcuong

Tôi còn nhớ một ngày đã xa trong quá khứ, cái ngày của 45 năm về trước, tôi đã phổ thành ca khúc từ một bài thơ ngũ ngôn của Nguyễn Tất Nhiên tựa đề Ðám Ðông.

Cô Bắc kỳ nho nhỏ
Tóc “demi garcon”
Chiều vui chân đón gió
Có thương thầm anh không…

Năm 1973, Nguyễn Tất Nhiên làm thơ tặng cô Bắc kỳ nào đó ở Sài Gòn, cùng lúc tôi viết nhạc cho một cô, cũng Bắc kỳ gốc Bùi Chu theo gia đình trôi giạt lên núi rừng cao nguyên đèo heo hút gió Ban Mê Thuột. Tôi không biết người nữ của Nguyễn Tât Nhiên tên gì, riêng người tôi tán tụng mang tên Trầm Hương. Vì có cùng một nỗi niềm của con người giũa biển đời hệ lụy, nên khi bắt gặp bài thơ Ðám Ðông của Nguyễn Tất Nhiên tôi đã phổ nhạc ngay trong niềm hứng khởi, thích thú, và đã hoàn tất trong vòng một giờ với đầy đủ hợp âm và bè bản đàng hoàng. Bản nhạc phổ này đã được phổ biến vài lần trên đài phát thanh Phật Giáo Ban Mê Thuột, cũng như trên đài Trầm Hương do một số anh em văn nghệ địa phương thành lập.
Đọc tiếp »

Chị tôi

Posted: 10/08/2016 in Bùi Hiền, Thơ

Bùi Hiền
Kính tặng bà con cô bác giáo dân Vinh, Nghệ An, Hà Tĩnh đã biểu tình
Kính tặng chị tôi bên California

nguoi_chi_bui_hien

Trông trời soi đất ngắm mây cuồng
Chị tôi nhìn thăm thẳm thiên hà kỳ vật
Triệu năm như linh vật – có còn không !
Tôi khóc cho muôn đời – chị ơi sắp mất !

Chị tôi nhìn Vịnh Hạ Long luyến tiếc
Nghĩ về Đông Hảỉ Đại Vương Trần Quốc Tuấn
Cha ông rạng ngời trong tâm huyết Hùng Vương
Tôi thấy tim mình đau xé “hội nghị Thành Đô”
Đọc tiếp »

Tiểu thuyết

Posted: 10/08/2016 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

day_thong_long

miệng hang tối hù
con tầu lửa đâm lao xuống vực
tôi dựng chuyện một đêm
rồi tẩy xóa nhân vật
còn lại cái bùng nhùng gã dạ du
bây giờ hắn chỉ còn chiếc thòng lọng
kéo giấc mơ đi vào vùng ám ảnh nguyệt kinh
gió hắc lào
râm ran chỗ ngứa
vú đồi. và những lưỡi sao hung tợn
khi lá nồm vi vu
rừng trở thành tên nô bộc
của kẻ mãn phần tính dương
câycâychiếc rìu
chặt đứt sợi gân đang luyện bò
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm
tặng anh Phạm Nhuận

bun_bo_hue

Muốn nấu một nồi bún bò, căn bản bạn phải có đủ những nguyên vật liệu sau… Đây là câu mở đầu bạn sẽ đọc phải trong sách, nghe khi xem video ở internet để rồi tò mò muốn xắn tay áo thử sờ soạn với nồi niêu củi lửa điện gaz, thực thi theo công thức người ta bày vẽ, loay hoay xem thành quả món ấy có đạt được đôi phần hoả hầu tựa Mụ Rớt ngày xưa danh trấn giang hồ một thời vàng son cũ.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

thieu_nu_mua_thu

Gõ cửa mùa thu

Em về phơi mỏng hồn tôi
Mùa thu hoa cải hiên trời xôn xao
Gửi trên môi một câu chào
Đã nghe thương nhớ đậu vào tim nhau
Đường tình mộng đến nghìn sau
Bên em và những cơn đau nồng nàn
Về mà hỏi bụi trần gian
Ai đem nhuộm thắm lá vàng thiên thu
Đọc tiếp »

Mùa hạ đỏ

Posted: 10/08/2016 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

la_sen_che_dau

nhớ. tình dạo chùa non
thậm dấu gà đồng. nhớ

tình cờ, anh ngơ ngẩn
một dáng luống thẫn thờ
đam mê khờ. quên thời khó
khiến mình ý ngó, làm thân
sen trần, hạ đỏ, hương lâng núi tình
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

nguyen_phu_trong-chinese_boss-babui
Biếm họa của Babui

Trung quốc có biên giới với hàng chục chục nước, có nước rất nhỏ bé, dân số chỉ có chưa đầy một triệu dân như Bhutan. Vậy mà Trung quốc không làm gì được, trong khi đó thì Trung quốc chỉ bắt nạt ta, chèn ép dân tộc ta. Sao thế? (Dân Quê, độc giả của trang Dân Luận)

Bữa rồi, tôi nghe blogger Vũ Đông Hà kể lại chuyện sau:

HL là một sinh viên ở một tỉnh miền Tây. Trong khi bạn bè rủ nhau trở thành cô dâu Đài Loan thì HL làm đơn xin đi lao động hợp tác. Cán bộ phường là một gã côn đồ, hống hách, xem dân như cỏ rác. HL cũng không thoát khỏi hoàn cảnh đó, vừa sợ hãi, vừa căm giận, vừa phải nhịn nhục khi đến xin chữ ký. “Cuối cùng em nghiệm ra rằng em là nô lệ cho sự sợ hãi của chính em và từ đó danh dự, nhân phẩm của em đã trở thành nô lệ cho chúng nó. ”
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

hoang_xuan_vinh
Xạ thủ Hoàng Xuân Vinh

Lần đầu tiên có một huy chương vàng Olympic về bắn súng
Truyền thông Việt Nam xúm xít tự hào
Ở nước láng giềng Thái Lan, đó không là chuyện lạ
Huy chương vàng ít hoặc nhiều chỉ thuần túy thể thao
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

duong_nghiem_mau_3
Nhà văn Dương Nghiễm Mậu
(1936-2016)

Một người nữa đã ra đi

Tưởng nhớ nhà văn Dương Nghiễm Mậu

Vậy là thêm một người nữa lại ra đi
Một nhà văn nữa ra đi
Một chứng nhân lịch sử nữa ra đi
Một nhà văn có tài
Với chừng khoảng hai mươi năm
Đã viết chừng ấy tác phẩm
Nhưng với hơn bốn mươi năm còn lại
Chỉ là một người làm sơn mài  Đọc tiếp »

Lữ Quỳnh
Gửi Lữ Kiều

lu_quynh-ban_huu-1969

Trong một bài viết, bạn kể về tuổi thơ tôi như thế này : …Tôi đã yêu bạn ấy biết bao. Có một ngày rất trẻ, bạn nằm bệnh viện, tôi đến, ngồi bên bạn, nắm tay bạn.Thuở đó bạn là một đứa trẻ cô đơn. Tôi truyền tình cảm của tôi cho bạn qua cái nắm tay hồn nhiên tuổi 13. Đó là kinh nghiệm chia sẻ đầu tiên của đời tôi.

Đúng như lời bạn. Khi bạn ra về, tôi đã tiễn bạn một đoạn trên hành lang lầu 1 của trại bệnh Lê Huân. Tôi đứng vịn lan can nhìn theo dáng đi của bạn cho đến khi bạn khuất sau cánh cỗng lớn bệnh viện Huế. Bạn mặc áo ngắn tay mỏng manh màu hồng nhạt và đội mũ cối trắng. Tôi đứng như thế rất lâu, hình ảnh  và tình thương bạn choáng ngập trái tim tôi.
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

dau_chan_buon_tren_cat

Chân theo lối mòn
đi vào núi
Thử hỏi rừng xanh
chuyện vui buồn
Mà sao chỉ thấy
con vượn hú
Dội vào vách núi
nỗi buồn tênh  Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên

dao_binh_ba

Núi vây quanh ôm lòng biển xanh
Bình Ba ơi! Phong cảnh hữu tình
Thiên nhiên đẹp vô cùng ẩn mật
Thế quân phòng vịnh cảng Cam Ranh!
Đọc tiếp »

Lâm Bình Duy Nhiên

duong_nghiem_mau-dinh_truong_chinh
Nhà văn Dương Nghiễm Mậu
tranh Đinh Trường Chinh
Nguồn: nguoi-viet.com

Dương Nghiễm Mậu, một trong những nhà văn nổi tiếng nhất tại miền Nam Việt Nam, vừa qua đời vào tối 2/8/2016 tại Sài Gòn, hưởng thọ 81 tuổi.

Sinh ra tại làng Mậu Hòa, tổng Dương Liễu, huyện Đan Phương, tỉnh Hà Đông. Dương Nghiễm Mậu cũng như hàng triệu đồng bào miền Bắc đã di cư vào Nam khi đất nước bị chia đôi sau Hiệp định Genève (1954). Được sống trong một bầu không khí tự do, nhân bản, khuyến khích sự sáng tạo, trong suốt hai thập kỷ 60-70, ông đã để lại nhiều tác phẩm văn học quan trọng như « Cũng Đành », « Địa Ngục Có Thật », « Quê Người », « Gia Tài Người Mẹ », « Gào Thét », « Sống Đã Chết »
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

ca_chet_thuyen_nam_bai

Biển bây giờ

tôi ra biển
lắng lòng nghe sóng vỗ
bặt tăm tiếng cá quẫy mình
bà mẹ già
nua
chân trần
nón rách
bàn tay
gầy
mòn mỏi
vuốt mảnh thuyền đói nước
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

time_to_say_goodbye

1.
thời gian vừa nói câu giã từ
hẹn cùng em về với ngàn thu
tiếng còi ga lạnh trên trần thế
xin ủ trong hồn chuyến viễn du

2.
xứ sở vẫn còn khung cửa sổ
khép hờ thức đợi cỏ biền xanh
hòa âm ánh biếc đêm tri ngộ
trăng khuyết âm đàn trôi rất nhanh
Đọc tiếp »

Ngự Thuyết

thieu_phu_ngoi_buon

Hồi còn cắp sách đến trường, những năm cuối tiểu học và đầu trung học, tôi mê đọc vô cùng. Mê đọc chứ không phải mê đọc sách – chữ “đọc sách” nghe quá trịnh trọng và lớn lao so với mớ tuổi bé con của tôi. Thời đó đã có chiến tranh, sách vở thiếu thốn, vồ được cuốn nào là ngốn ngấu cuốn ấy, không phân biệt, không chọn lựa. Những cuốn sách cũ của ông chú có nhiều cuốn mất khúc đầu thì đọc khúc đuôi, mất khúc đuôi thì đọc khúc đầu, mất cả đầu đuôi thì đọc khúc giữa. Trang mất trang còn cũng không sao, đọc tuốt. Y như sau này những năm tháng đầu tiên trong tù cải tạo ngày nào cũng bị nhồi nhét lý thuyết với chủ nghĩa lỗi thời, rỗng tuếch, thế là nhặt được một miếng giấy gói muối, gói mắm, hay những mảnh giấy ố vàng rách rưới nhỏ bằng vài ngón tay – xin lỗi – tức là giấy “vệ sinh” sau khi dùng đi cầu đã khô, hễ có vài hàng chữ cũ là phủi phủi rồi banh ra đọc một cách say sưa. Hàng chữ cũ? Vâng, tức là từ những tờ báo, những trang sách “Ngụy” bị xé rời làm giấy gói đồ, làm bao bì v.v…, trạm chót là làm giấy “vệ sinh”. Về sau, Cách Mạng biết được điều đó cho nên những thứ giấy ấy cũng không kiếm đâu cho ra. Thế là những người tù chúng tôi không còn cái hạnh phúc đọc những chữ “thối” ấy nữa.
Đọc tiếp »

Hương

Posted: 08/08/2016 in Chu Thụy Nguyên, Thơ

Chu Thụy Nguyên

ca_chet_vung_ang_2

1.
đêm qua
ở một vùng đất thiêng trên thế giới
lửa hung hãn đã bừng cháy
đã thiêu rụi toàn bộ chốn hành thiền
thế giới tỉnh giấc trong hương khói
lửa thiêu cháy toàn bộ cà sa
nhưng Phật tâm đã không bén lửa
bỗng lung linh tỏa sáng giữa trời.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
gởi Dã Qùy

da_quy

tô bún bò dạo đầu ngày ghé vội
houston
nắng tháng bảy nóng hầm sấm chớp mưa dông
gặp nhà thơ Dã Quỳ

là ghé vội mấy ngày rồi đi
không có thơ văn gì đừng nuối tiếc
chỉ có đem theo hành trang chưng diện
mai đi họ đi[nhà]hàng ngày vui phố&yến
Đọc tiếp »

Thụy Khuê

duong_nghiem_mau_4
Nhà văn Dương Nghiễm Mậu
(1936-2016)

Tiểu sử: Dương Nghiễm Mậu tên thật là Phí Ích Nghiễm, sinh ngày 19 tháng 11 năm 1936 tại quê nội làng Mậu Hòa (quê ngoại làng Dương Liễu), huyện Đan Phượng, phủ Hoài Đức, tỉnh Hà Đông. Từ 12 đến 18 tuổi sống ở Hà Nội. Học tiểu học ở trường Hàng Than, trung học, Chu Văn An, viết đoản văn, tùy bút cho báo trường và các báo có phụ trang văn nghệ học sinh. 1954 di cư vào Nam với gia đình, năm đầu ở Huế, năm sau ra Nha Trang, hè 1957 vào sống hẳn Sài Gòn.

Từ 1957 trở đi viết nhiều: tạp văn, tùy bút, đoản văn, truyện ngắn, truyện dài. Tiểu thuyết đầu tay Đầy tuổi tôi đăng trên tạp chí Văn Nghệ từ số 2, tháng 3/1961 (sau in thành sách đổi tên là Tuổi nước độc, Văn, 1966), truyện ngắn Cũng đành in lần đầu trên báo Tân Phong của Trương Bảo Sơn; truyện ngắn Rượu chưa đủ, trên Sáng Tạo (bộ cũ, số 28-29 tháng 1-2/1959) đã xác định phong cách văn chương Dương Nghiễm Mậu. Từ 1962, làm tạp chí Văn Nghệ với Lý Hoàng Phong, đồng thời viết cho Sáng Tạo, Thế Kỷ 20, Tin Sáng, Văn, Văn Học, Bách Khoa, Giao Điểm, Chính Văn, Giữ Thơm Quê Mẹ, Sóng Thần… Tập truyện ngắn đầu tay Cũng đành do tạp chí Văn Nghệ xuất bản năm 1963. Truyện dài Gia tài người mẹ (Văn Nghệ, 1964), được giải thưởng Văn Chương Toàn Quốc (miền Nam), 1966.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Hằng

mask_5

Có điều gì là thật đâu em
Khi ta sống trong cuộc đời toàn giả dối
Giả dối từ thức ăn, giọng cười, câu nói
Cả những môi hôn và say đắm cuộc tình

Người ta giấu mình và giấu cả con tim
Khi sự thật là điều gì xa xỉ
Khi trao cho ai niềm vui ta nghĩ đó là ích kỷ
Vì nỗi buồn sẽ phân phát ai đây…
Đọc tiếp »

Dương Nghiễm Mậu

hang_rao_kem_gai_trong_chien_tranh

Bên kia bờ sông của quận lỵ là một xóm nhỏ, những căn nhà thưa rải rác trên những khoảng đất trống không đều, có khoảng đất được canh tác, có khoảng bỏ cỏ hoang, những cây ăn trái và ít gốc dừa nước rải rác theo với mép sông nước ròng, có mấy con kinh nhỏ đưa nước vào sâu trong xóm. Trong khu xóm có một ngôi nhà ngói cũ, ba gian, một sân gạch nay đã hư nát, ngôi nhà ở phía ngoài đường liên tỉnh để tới đầu cầu đưa vào thị trấn. Trong khoảng vườn rộng của ngôi nhà có trồng một cây hoàng lan lớn. Ngôi nhà có một khoảng mái bị đạn nay được vá lại bằng một tấm tôn sáng bóng. Cách với ngôi nhà không xa, bám vào con đường liên tỉnh có một ngôi trường học nay bỏ hoang với mái ngói sụp đổ và là nơi những toán quân ngang qua vẫn coi chừng bằng cách nổ những loạt đạn bâng quơ vào trong những tường gạch đã cũ vì mưa nắng và um tùm những cỏ dại.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

duong_nghiem_mau_2
Nhà văn Dương Nghiễm Mậu
(1936-2016)

Đoạn nhớ anh mậu binh
tên nguyễn văn tèo quê đâu
nhà ai con cái
khai mau thật thà

 
chiếc kim đồng hồ
rớt xuống giọt mắt
khóe cười tinh anh
chớp tắt tắt chớp
cũng đành cũng đành [*]
thì thôi đành cũng
gờn gợn xuôi tay   Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh
tặng huy tưởng.


Time is a River without Banks
Marc Chagall

thời gian- khi mà
nó mời mọc (tôi không thích nói tới quá khứ
đâu nhé!)
cũng chả khác mụ đàn bà
đặc biệt lại là mụ đàn bà da vàng
đang chì chiết- chiếc mũi tẹt- bảo tôi
đừng đi vội  Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

saigon-lethua
Sài Gòn
Lê Thừa

Sài Gòn, với tôi, ngày tháng hoàng hôn
những con đường xưa mênh mông nỗi buồn
mịt mờ khói thuốc vây quanh
lờ mờ tiếng hát mong manh
tìm đâu hình bóng người thương.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Chúng tôi bây giờ chỉ cầu mong tất cả cộng đồng người Việt ở Hải ngoại và các tổ chức hãy quan tâm đến sự sống của người Thượng tỵ nạn. Đây là lời nói chân thành từ đáy lòng. (Y Thoat Knul)

bay_nguoi_dan_tay_nguyen
Bẩy người dân Tây Nguyên vừa đặt chân đến Cambodia,
vào cuối tháng 6 năm 2016. Ảnh tư liệu của MIRO
chụp tại chùa Samaki Raingsei ở Phnom Penh.

Vào cuối thế kỷ trước, tôi có viết cái truyện ngắn (dự tưởng) về chuyến bay hồi hương của một chàng thanh niên, đang hăm hở trở lại Việt Nam, ngay sau khi đất nước này vừa thoát khỏi hiểm hoạ cộng sản.

Tựa tuy đã quên nhưng tôi vẫn còn nhớ (loáng thoáng) đôi câu:

Phi cơ chao cánh, nhìn qua khung cửa sổ là một dòng sông yêu kiều lượn khúc, đang lấp lánh dưới ánh nắng chiều: Sông Sài Gòn. Tôi kêu khẽ và không ngăn được đôi dòng nước mắt!
Đọc tiếp »

Hà Việt Hùng

tre_tho_nhat_rac

Trời đổ lên đầu cơn nắng lửa
chao ơi, tội nghiệp đứa em tôi
năm tròn tám tuổi em thôi học
để cả ngày đi bới rác hôi.

Bao ny-lông bẩn em tranh lượm
gom lại, chiều nay bán lấy tiền
nuôi xác thân em đang ốm đói
nuôi cha, nuôi mẹ bệnh kinh niên.
Đọc tiếp »

Trần Thạch Linh

ca_chet_vung_ang

Nhạc và lời: Trần Thạch Linh; Tác giả đàn và hát
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.

Mai Thảo

duong_nghiem_mau_2
Nhà văn Dương Nghiễm Mậu
(1936-2016)

Khoảng cuối thập niên 50 và bắt cầu sang đầu thập niên 60- cây cầu đến nay còn soi bóng tuyệt đẹp trên giòng sông đất nước- những tấm lòng đồng chí với những phá vỡ và những làm mới của văn học và cho văn học, đã được liên tiếp chứng kiến gần như trong cùng một thời điểm, hai cuộc lên đường đi về những chân trời phía trước của một thế hệ những người cầm bút ở miền Nam.

Lên đường thứ nhất khởi sự từ Lên Đường Lớn: Từ hiệp định chia đôi đất nước, từ Bến Hải và vĩ tuyến 17, theo những bước chân trùng trùng của di cư một triệu. Đội ngũ tiền phong của nó là Thanh Tâm Tuyền, Trần Thanh Hiệp, Tô Thuỳ Yên, Quách Thoại, Nguyễn Sĩ Tế, Doãn Quốc Sỹ, Cung Trầm Tưởng, Hoàng Anh Tuấn và Nguyên Sa, những người trước vào từ miền Bắc, bài thơ thứ nhất viết dưới những mái lều vải tạm trú của sinh viên, hai người sau “viễn phương” hơn, lên khỏi những hầm rượu tả mạn sông Seine, mới từ Pháp về. Những vì sao đầu này của một vòm trời văn chương vừa dựng thoạt đầu là những lấp lánh lẻ tẻ. Trên tờ Dân Chủ của Vũ Ngọc Các, tờ Đời Mới của Nguyễn Đức Quỳnh, Trần Văn Ân từ Lửa Việt, Người Việt của sinh viên Hà Nội di cư. Rồi sau, cùng đến với nhau thành một họp mặt chung trên tờ Sáng Tạo.
Đọc tiếp »

Dương Nghiễm Mậu

thoi_sao

Về tới đầu ngõ, người anh cả nghe thấy tiếng sáo, anh nhận ra tiếng sáo của người em út, tiếng sáo không còn thô mộc, non nớt, chập chững những bước đầu đời mà nay tiếng sáo đã chín, âm thanh đã trau chuốt và ở đó nghe một nỗi bồi hồi của tâm sự. Người anh cả đứng im lắng nghe. Bỗng tiếng sáo như reo vui làm người anh nhảy chân sáo bước vào nhà. Cánh cổng nhà mở rộng, vào tới sân người anh cả thấy em mình ngồi dựa cột hiên, đôi mắt như nhắm lại và tiếng sáo vẫn rộn rã. Người anh bước chậm và nhẹ tới hiên nhà rồi ngồi xuống bên. Thật lâu tiếng sáo mới ngừng lại:

– Anh đã về.

Người anh phác một nụ cười:

– Khúc nhạc của em sao hân hoan, anh nghe và thấy lòng vui.
Đọc tiếp »

Đêm tháng Bảy

Posted: 04/08/2016 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu
Cảm nghĩ khi nghe tin tòa trọng tài quốc tế phán quyết về biển Đông…

tau_hai_quan_tran-chien_hoang_sa

Đêm tháng Bảy… Trăng lặn sâu đâu đó
Bến đò xưa mưa ướt sũng hàng dương
Cạn chén buồn… bên ngọn đèn mờ tỏ
Thương nhớ con tàu dũng mãnh cô đơn…
Đọc tiếp »

Trúc Thanh Tâm

thieu_nu_ao_dai_trang2

Người có thể không buồn và không khóc
Nhưng nỗi đau thì đâu dễ phôi pha
Thơ chưa chắc vá hồn ta lành được
Khi tim mình còn những chuỗi phong ba
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm
gửi Nguyễn Thanh Văn

maple_tree

Có đám cháy lớn ở góc đường 13. Không nhìn ra lửa nhưng nóng bức lùa thổi vào đêm nực gió. Đường 13 nhỏ, có căn nhà ba tầng tôi từng mướn ở tầng trệt cách đây hai năm. Tôi nói với bạn đang cau mày ngó quanh, ông khỏi cất công đưa tôi về tận cửa, có lối đi gần, tôi cuốc bộ và chỉ mất khoảng mười phút thôi. Những đốm đèn luôn quay mòng trên xe cứu hoả màu đỏ, xe cứu thương màu vàng, xe cảnh sát màu xanh sọc trắng và tất cả chúng đã khiến những chiếc xe khác biệt phải thúc thủ dồn cục. Chúng không ngớt quét màu vằn vện lên khuôn mặt bạn. Tôi nói lời từ giã bằng hai chữ ngủ ngon.
Đọc tiếp »

Minh Vũ

hopeless_man

KHÚC 1

“Hãy theo ta
Lũ người ngu dốt
Bỏ vùng đất tăm tối
Đói ánh mặt trời
Hãy theo ta săn bắt vầng chân lý
Các ngươi sẽ no nê vì trái hạnh phúc
Bội mùa khát khao
Đến tận đời đời con cháu”
Từ khoang miệng của những tên đồ tể
Lũ mỹ ngôn đeo mặt nạ/xếp hàng  Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

lam_dung
Ca sĩ Lâm Dung

Nhạc và lời: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Lâm Dung
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.

Trần Văn Nam

nguyen_manh_trinh
Nguyễn Mạnh Trinh, tác giả “Tạp Ghi văn Nghệ”,
sách dầy 622 trang, Người Việt xb. năm 2007

Nguyễn Mạnh Trinh là người viết nhiều bài báo về văn chương, và trước đây thơ ông cũng thường xuất hiện trên các diễn đàn văn học hải ngoại. Nhưng chưa thấy ông cho đăng một truyện ngắn nào, không như một số người vừa sáng tác thơ vừa sáng tác truyện. Hỏi ra ông cũng đã từng viết một truyện dài bốn trăm trang, gần như là một tự truyện kể lại từ ngày ông mất dịp ra đi bằng máy bay khu trục phản lực năm 1975 (nhờ mất dịp ra đi dù đã lên máy bay mà tự ý leo xuống để nhường cho một người khác cần rời khỏi VN hơn, do đó mà ông thoát chết, vì máy bay phản lực khu trục này đã gặp nạn không ai sống sót khi đáp xuống Thái Lan); và tự truyện cho đến khi coi như ông đã có một đời sống ổn định nghề nghiệp nơi xứ người. Câu chuyện kết thúc bằng những trang viết về cảm nghĩ buồn xa xôi một đời người tuy đã lên tới đỉnh bình yên: định cư nơi đất tốt, đời sống sung túc, vậy mà vẫn thấy khao khát một ước nguyện nào đó chưa thành, nên muốn lao xuống hay rời khỏi đỉnh bình yên. Ta liên-hệ mơ hồ giữa hai sự kiện: rời xuống máy bay để nhường cho bạn và rời xuống đời bình yên để bận tâm việc viết lách văn học. Ðại ý tương tự “Bản chúc thư trên ngọn đỉnh trời” của nhà văn Mai Thảo, nhưng ước nguyện lao xuống vực của Mai Thảo do động lực siêu hình bí ẩn, còn ước nguyện vượt xa hơn đỉnh của Nguyễn Mạnh Trinh tiềm ẩn ước nguyện hoàn thành một sự nghiệp văn học mà ông coi như chưa đạt tới. Truyện dài này đã viết xong, nhưng ông không thấy hứng xem xét lại để cho đăng tải hoặc xuất bản; ngoài ra Nguyễn Mạnh Trinh chưa từng viết một truyện ngắn nào, vậy kể như ông không mặn mòi với sáng tác bằng văn xuôi.
Đọc tiếp »

Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân

prayer

Xưa nước tôi có trăm nòi giống Việt,
Cùng chia nhau hùng cứ một phương…
Nơi phía nam dòng sông Dương Tử, (1)
Nhiều văn minh Việt tộc… sống kiên cường ! (2)

Thuở dựng nước Càn Khôn mở hội,
Động Đình Hồ hun đúc duyên tơ. (3)
Lạc Long Quân Rồng Thiêng một cõi,
Sánh đôi cùng Tiên Nữ Âu Cơ !
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

tran_huy_sao-ban_huu_houston

nắng. nóng. đường kẹt xe
sấm. sét. mưa đám mây
houston. cuối tháng bảy
gặp nhau như cơn mưa rào…

đêm hội ngộ bánh ít bánh ram
giòn tan chuyện kể về xóm nhỏ
có bánh Bèo Dã Qùy làm nữa đó
cắn miếng ớt cay quẹt mắt hồi xưa…
Đọc tiếp »

Nguyễn Thạch Giang

sao_bang

Dự báo thời tiết nói bầu trời đêm nay sẽ có hiện tượng mưa sao băng. Mưa sao băng? Tôi có nghe qua chớ chưa từng thấy, có thấy trên phim ảnh nhưng thật ra chỉ là cảnh giả. Nhất định đêm nay sẽ đón coi cho bằng được, lỡ dịp này phải chờ đến hằng trăm năm nữa.

Thỉnh thoảng tôi có thấy sao băng trên bầu trời, có lúc bay ngang rất nhanh tạo thành một đường sáng tỏ, sao xẹt, có lúc như đang rơi từ trên cao xuống, sao rơi. Nhiều người nói khi nhìn thấy một vì sao đang di chuyển, hãy nhắm mắt và thầm cầu khẩn điều ước muốn. Tôi nhiều lần cố thử, nhưng lúc ấy sao đi nhanh quá mà tôi thì bất ngờ quá không nói kịp điều mình cầu mong.

Cầu mong. Tôi có một cầu mong hết sức tha thiết là được sống ở Mỹ.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

cho_tinh_khau_vai

Chợ tình Khâu Vai

Không ngờ có một đêm nay
Tôi về Mèo Vạc ngất ngây chợ tình
Em xinh tiếng hát cũng xinh
Khèn tôi khản giọng mời tình đấy thôi

Ở đâu là chỗ em ngồi
Tôi buông tơ liễu xuống đồi với em
Xa kia là Mã Pí Lèng
Giòng sông Nho Quế sương giăng kín chiều
Đọc tiếp »