Nguyễn Lương Vỵ
Nhân đọc tập thơ “Đất Còn Thơm Mãi Mùi Hương” của Phạm Cao Hoàng

nguoi_dung_ben_kia_nui-dinh_cuong
Người đứng bên kia núi
dinhcuong

Gió trời thơm hương đất
Bay đi cùng tháng năm
Trang thơ gieo cung cầm
Nhịp đời ghìm nỗi nhớ
Lóng nghe trong hơi thở
Lặng nhìn trong chiêm bao
Vạt nắng chiều hanh hao
Bóng cha gầy như bụi
Đọc tiếp »

Em của

Posted: 20/06/2015 in Sử Mặc, Thơ

Sử Mặc
tặng Cao Vị Khanh

Nude Woman with Necklace 1968 Pablo Picasso
Nude Woman with Necklace 1968
Pablo Picasso

thì vẫn là cái của em
cái thương cái nhớ
cái thèm
mân mê
cái muôn năm rất tràn trề
cái đêm hôm vẫn cận kề liu riu  Đọc tiếp »

blog_su_that_va_cong_ly
Ảnh: BBC

L.T.Đ: Wikipedia có vài dòng (nguyên văn) như sau, về Ngày Báo Chí Cách Mạng Việt Nam:

“Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam 21.6 là ngày kỉ niệm ra đời của báo ‘Thanh niên’ do lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc sáng lập 21.6.1925. Trong lịch sử báo chí Việt Nam, từ những năm 60 thế kỉ 19 đã có “Gia Định báo” và một số báo khác lần lượt ra đời tại Sài Gòn, Hà Nội và một vài địa phương khác. Nhưng báo “Thanh niên” đã mở ra một dòng báo chí mới: báo chí cách mạng Việt Nam. Từ khi có báo ‘Thanh niên’, báo chí Việt Nam mới giương cao ngọn cờ cách mạng, nói lên ý chí, khát vọng của dân tộc Việt Nam và chỉ rõ phương hướng đấu tranh của nhân dân Việt Nam vì độc lập, tự do và chủ nghĩa xã hội. Do ý nghĩa đó, Ban Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam đã ra Quyết định số 52 ngày 5.2.1985 lấy ngày 21.6 hằng năm làm Ngày báo chí Việt Nam nhằm nâng cao vai trò và trách nhiệm xã hội của báo chí, thắt chặt mối quan hệ giữa báo chí với công chúng, tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với báo chí.”
Đọc tiếp »

Phạm Lê Phan

linh_vnch_qua_song

Mẹ u sầu qua cầu Ái Tử
Trăm thương ngàn nhớ để lại bên sông
Bên sông máu thắm đôi giòng
Bên sông giặc về hiện hình muông thú
Con trai mẹ lao mình trong đạn bủa
Máu thép, tim gang ngăn chiến xa thù
Mắt ngời ngời say lửa dũng ngàn xưa
Bàn tay lõm trên sắt che nòng súng
Cắn máu môi uống lời thề kiêu dũng
Lời thề chém đá – lời thề xé mây
_Bằng hơi thở Trị Thiên
Quyết giữ bến sông này!
Đọc tiếp »

Xuân Điềm

freedom_under_communist_regime

Nhạc và lời: Xuân Điềm; Trình bày: Vũ Anh


Bản ký âm PDF

Được sáng tác trong những ngày “xuống đường” của trại tù số 1 thuộc Z30D Hàm tân (Thuận Hải) vào cuối năm 1981, khi một bạn tù từ miền Bắc chuyển về bị vệ binh nổ súng bắn làm bị thương ở cánh tay. Một đêm không ngủ được anh em tù tổ chức ở ngay sân trại, không một ai chịu vào buồng giam như thường lệ. Bên ngòai hàng rào trại, xe tăng bao vây. Bên trong tập trung hàng ngàn người, hô vang các khẩu hiệu đòi trại có biện pháp kỷ luật với kẻ đã nổ súng, đồng thời hát quốc ca VNCH, những bài ca chiến đấu và các ca khúc chính huấn.

Đây là cuộc tập hợp vĩ đại đã mở đầu một lọat các cuộc “xuống đường” của nhiều trại tù miền Nam thời bấy giờ. Trong hòan cảnh đó, tù khúc Hãy Trả Lời Đi được sáng tác để xác quyết đừng tin những gì CS nói. (Xuân Điềm)

Nguồn: t.vấn & bạn hữu

Phạm Hồng Ân

thieu_phu_khan_tang

Lần đầu tiên ngồi trên xe đò Hoàng đi một mạch từ Santa Ana đến San Jose, tôi cảm thấy thú vị biết bao. Thú vị vì phong cảnh rất lạ mắt ở hai bên đường. Nào là đồi núi chập chùng với những nông trại nuôi bò sữa bao la. Nào là bình nguyên trải rộng một màu xanh ngút ngàn với những vườn cây mơn mởn oằn trái. Nhìn hình ảnh thanh bình đó, tôi phải công nhận nước Mỹ quá đồ sộ, đất Mỹ quá phì nhiêu, và ở bất cứ nơi đâu hơi hướm tự do cũng bàng bạc trong không gian, trong từng vị trí của các vật hiện hữu.

Ðiều thú vị chính đáng nhất là tôi sẽ được gặp lại các bạn học ngày xưa, thời còn Trung Học. 43 năm rồi, từ ngày  bỏ xứ tha hương, tôi không có dịp gặp lại các bạn đồng môn đó. 43 năm trôi nhanh như một giấc mộng, từ những cô nữ sinh những cậu nam sinh chỉ vừa tròn 18 tuổi, đến nay…đã vụt trở thành những ông cụ bà cụ quá tuổi lục tuần. Ðiều thú vị hơn nữa là tôi sẽ chạm mặt với Mỹ Miều, mối tình học trò trong trắng, nhưng cũng gay go và đầy huyền thoại. Ðiều thú vị sau cùng là chúng tôi hội ngộ trên đất Mỹ, một vùng đất mơ ước tuyệt vời mà thuở học trò ai ai cũng đều khát khao có được một lần đặt chân đến.
Đọc tiếp »

Trần Văn Sơn

homeless_asian

Ngồi gần đây bạn trẻ
Tán gẫu vài phút chơi
Đừng ngại ngần gì cả
Ta bạn vốn cùng nòi
Cùng da vàng máu đỏ
Cùng một bọc sinh ra
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

dan_chay_loan

“Tôi nhân danh sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hoà xin hứa sẽ trở lại với đồng bào.”
(Trung úy Đỗ Lệnh Dũng, 1974)

Tưởng gì chớ sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hoà, cấp bực làng nhàng, như ông Dũng, tôi quen cả đống. Bạn cùng khoá độ vài trăm, cùng đơn vị khoảng vài chục, và cùng trại (tù) chắc … vài ngàn!

Tôi đã nghe vô số thằng kể lại những giờ phút cuối cùng của đơn vị mình, nhưng chưa thấy ai bị lâm vào hoàn cảnh bi đát – và giữa lúc thập tử nhất sinh – vẫn “tuyên bố” một câu (ngon lành) dữ vậy. Cỡ Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu (vào giờ phút chót) cũng chỉ âm thầm … đào ngũ thôi, chứ chả hề có mở miệng nói năng gì ráo trọi – với bất cứ ai. Còn Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ thì ồn ào hơn chút đỉnh, cho nó đã miệng, rồi cũng chuồn êm – không lâu – sau đó.

Trường hợp của Đỗ Lệnh Dũng thì hơi khác. Cách hành xử của ông cũng khác. Bảnh hơn thấy rõ. Coi:
Đọc tiếp »

Ươm mũ

Posted: 18/06/2015 in Lê Phước Dạ Đăng, Thơ

Lê Phước Dạ Đăng

ngu_dan_dam_thuyen

Quả Đất ngày càng teo lại
như quả cam héo độ tận cùng
Chúng tao, những thằng ngư phủ bần cùng
giờ đây phải đi xa, cuối chân trời lạ, kiếm miếng ăn, kéo mẻ lưới cá tôm cua mực…
chẳng có đủ tầm ngư tầm nghiết
thiếu hụt đôi cái la biếc la bàn
bao tử Chúng tao, Vợ Con chúng tao đói!
dịch vị tràn.
trong lúc Bọn Tàu Cộng ngày càng bao vây quây riết
Chúng tao, những thằng Ngư dân, đen thủi đen thui
đen như hòn than
đen như mẹ kiếp  Đọc tiếp »

Yamaha

Posted: 18/06/2015 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

hoang_xuan_son_4
Tự phê – Party Tường/Hà 23 mai 2015

mỗi tháng tôi lên đồ vía một lần
đi hội đi hè rềnh rang rậm rật
hội của những trẻ mãi không già
của già hoắc cần câu không chờ trẻ
í a tuổi trẻ
ối a tuổi già
nắn tuổi gân  Đọc tiếp »

Vĩnh Điện

giac_ngu_buon_thieu_nu

Thơ: Hà Duy Phương; Nhạc: Vĩnh Điện; Tiếng hát: Diệu Hiền

Bản ký âm PDF

Nguồn: Hà Duy Phương gửi nhạc và âm bản mp3

Phạm Đức Nhì

nguyen_binh_2
Thi sĩ Nguyễn Bính (1918-1966)

Nhà thơ Trần Mạnh Hảo trong bài Nguyễn Bính – Nhà Thơ Hiện Đại nhân kỷ niệm 30 năm ngày mất của Nguyễn Bính (27/01/1996) đã viết:

“Nếu cần phải chọn một câu thơ hay nhất để đại diện cho thơ tiền chiến, ông sẽ chọn câu thơ của ai?” Tôi (TMH) không do dự trả lời: “Tôi xin chọn một câu lục bát của Nguyễn Bính – Câu đó như sau:

Anh đi đấy? anh về đâu?
Cánh buồm nâu…cánh buồm nâu…cánh buồm”.
(TMH nói một câu lục bát có nghĩa là cả câu 6 và câu 8)
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

poet_in_construction-jose_manuel_merello
Poet in construction
Jose Manuel Merello

có lần
tôi đã chạm đến được
hơi thở của ngôn ngữ
như lần chạm mặt ở cồn cát
không hề có tiếng reo hò
tuyệt nhiên không có tiếng tung hô
chỉ trong im ắng
tôi hoàn toàn nghe sự hợp nhất thật trang nghiêm
trong từng cánh cò ca dao
những cặp mắt ươm mùa ngợi thơm
lòng hồ tát cạn
bóng cá trắng soi sói nhảy bờ mương
tôi vẫn biết mình chưa lần nào
là chuyến xe chuyên chở chút hơi thở ngôn ngữ
dẫu chỉ là chuyến xe cũ kỷ khá khập khiễng
Đọc tiếp »

Khuất Đẩu

sai_gon_1960s

Tố Hữu, nhờ những bài thơ siêu nịnh mà lên đến chức phó thủ tướng thứ nhất. Nịnh Stalin, nịnh Bác. Trong bài Ta đi tới, Sài Gòn được ông gọi là “thành phố Hồ Chí Minh rực rỡ tên vàng”. Gọi trong thơ cũng được thôi, nhưng sau 1975, người ta bắt cả nước, nhất là người miền Nam cũng phải gọi như thế.

Từ đó, thành phố thay tên đổi họ, cũng như ông cụ đã bỏ tên Nguyễn Sinh Cung để lấy tên Hồ Chí Minh. (sao không lấy tên Nguyễn Ái Quốc?!)

Tên mới, dù không đẹp bằng “hòn ngọc viễn đông”, nhưng cũng óng ánh, lóng lánh. Khốn nỗi khi nói về thành phố này, người ta vẫn gọi là hang ổ của Mỹ ngụy. Và, tất cả những gì xấu xa dơ bẩn nhất đều đổ trút hết cho Sài Gòn. Như đĩ điếm, cướp giật, xì ke ma túy…Trong khi những gì sang trọng bề thế đều rực rỡ mang tên Bác.
Đọc tiếp »

Ý tưởng & có thể

Posted: 17/06/2015 in Khaly Chàm, Thơ

Khaly Chàm

turtle

xếp hàng thật ngay ngắn
nhưng luôn chôn chân tại chỗ
đã mấy trăm năm rồi
thèm được nghe một lời chế giễu
những kẻ ngợi ca loài chuột
dường như không có mắt
Đọc tiếp »

Trọng Minh

rung_suong

Thơ: Lê Trần; Nhạc: Trọng Minh; Trình bày: Trần Gia Toản


Bản ký âm

Một sáng chủ nhật của năm 1983 tại trại cải tạo Z30A Xuân Lộc, tôi vô tình được nghe câu chuyện tâm tình giữa anh Trọng Minh và nhà thơ Sắn Sương Biên Thùy (anh được anh em ưu ái và thân mật gọi là nhà thơ sắn vì anh là tác giả bài thơ Sắn bất hủ được rất nhiều người biết đến qua giọng đọc thơ sang sảng và đầy kịch tính của anh). Qua câu chuyện, tôi được biết vợ con anh Trọng Minh đã vượt biên bằng đường bộ, về hướng Bắc qua Trung quốc. Tôi cảm hứng viết một bài thơ và lấy tựa là “Sương Biên Thùy” (Mong như giọt mưa biên thùy / Vào ngày em đi dõi bước em đi / Mong như giọt mưa biên thùy / Chảy xuyên rừng làm con suối nhớ / Mong như hạt sương biên thùy / Vào ngày em đi tiễn em đi…) và trao cho anh Trọng Minh. Ngay chiều hôm đó, chúng tôi đã có với nhau một bài hát mới gởi đến anh em, những người cùng mang một tâm trạng “ngày em đi dõi bước em đi”. Tốc độ nhanh “kỷ lục” của việc sáng tác bài tù khúc này là do từ tâm cảnh người viết trào lên một nỗi xúc động cần phải được ghi lại thật nhanh trước khi nỗi xúc động ấy bị tạm đẩy lui vào góc khuất bởi những khốn khó của cuộc sống lao tù.” (Lê Trần)

Nguồn: t.vấn & bạn hữu

Đỗ Xuân Tê

bia_dat_con_thom_mai_mui_huong_2

Chiều cuối tuần ra check mail, bàn tay chạm vào cuốn sách nhỏ, xem dấu bưu điện tôi đoán ngay tập thơ mới của Phạm Cao Hoàng. Tác phẩm của anh với cái tên khá hay và nhẹ nhàng, “Đất Còn Thơm Mãi Mùi Hương”, góp nhặt khoảng ba chục bài thơ sáng tác trải dài gần bốn thập niên.

Nhiều bài tôi đã có dịp đọc trên internet; mới nhất là bài “Cũng may còn có nơi này” đánh dấu những vui buồn trên chốn quê người từ ngày anh và người bạn đời rời xa quê hương. Tôi coi nó như ‘bài thơ trong năm’ (Poem of the Year) tiêu biểu cho dòng thơ họ Phạm mấy năm trở lại đây. Cũng do ngẫu hứng tôi đã viết được vài cảm nhận khá tinh tế về cõi thơ của anh cùng động cơ và môi trường sáng tác, nhân vật và sự kiện dù chỉ khai triển từ bài thơ này.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

doc_suong

Chiều qua chợt thấy heo may nổi

Sắc trời nhàn nhạt dưới khe
Chim bay lá rụng cành nghe lạnh lùng…

Huy Cận

Trời đất năm nay có bất thường
Nửa chừng tháng Sáu đã mù sương
Chiều qua chợt thấy heo may nổi
Chợt thấy có màu lá héo hon…

Thung lũng mờ sương, chiều cũng mờ
Chim về tổ cũ lạc bơ vơ
Có con bay ngược về phương Bắc
Tưởng chỗ về không phải chỗ xưa?
Đọc tiếp »

Rượu tri kỷ

Posted: 17/06/2015 in Hoàng Anh 79, Thơ

Hoàng Anh 79

nghieng_bau_rot_ruou

Tao với mày lâu lắm rồi không gặp
Gặp nhau đây rượu đế uống vô tư
Nhưng nói trước không bàn về chính trị
Lỡ nhậu say sưa nói bậy ở tù

Chuyện ngày xưa hai thằng học chung lớp
Cùng yêu thương mơ tưởng đến gia nhân
Tình mới lớn nên tình như sương khói
Nghĩ cuộc đời là “Sắc sắc không không”
Đọc tiếp »

Đỗ Trường

pham_ngoc_lu_2
Nhà thơ Phạm Ngọc Lư

Từ độ “đất trời dị biệt, gió mây bất đồng” thì nền văn học miền Nam bị khai tử. Và tròn bốn mươi năm, tưởng chừng nó cũng đã chìm vào lãng quên. Nhưng nhìn lại, dường như dòng văn học ấy vẫn nảy nở, âm thầm chảy trong lòng đất Việt. Có thể nói, ngay sau biến cố 1975 dòng chảy đó tự chẻ ra như những nhánh sông luân lạc… rồi tìm về, tụ lại đó đây. Tuy chưa thể cháy lên, nhưng nó đã cùng với những nhà thơ, nhà văn hải ngoại làm ấm lại phần nào cho nền văn học miền Nam.

Nếu được phép đi tìm những khuôn mặt cho văn học miền Nam còn ở lại trong nước, chắc chắn thi sĩ tôi nghĩ đến trước nhất phải là Phạm Ngọc Lư. Tuy viết không nhiều, nhưng cốt cách Con Người cũng như hồn vía văn thơ của ông trong một cái xã hội dối trá lọc lừa, không phải ai cũng giữ được.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

tran_huy_sao_ngoai_bai_bien

ra ngồi với biển ngó trời
trong xanh tới nỗi mây đòi bay đi
ở đây hoài để làm chi
dành riêng cho nắng lối đi lối về

vậy thì em nhớ đừng quên
chụp anh tấm ảnh mông mênh biển trời
chọn nơi lấy dáng để ngồi
nhìn mông lung phía chân trời xa khơi
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng

phnom_chisor
Ảnh Phnom Chisor-Phnom Penh-Nov 15-2014

Đền hoang còn lại bóng gầy
Gạch loang tường đổ buồn đầy tháp xưa
Ngậm ngùi màu đá ong khô
Vết đau tang chế quanh mồ tịch liêu
Cao lên đùn áng mây chiều
Tiếng run thiên cổ sầu theo tháp ngoài
Yoni một Yoni hai
Dòng sinh tử ấy luân hồi quẩn quanh…
Đọc tiếp »

Tình xuân

Posted: 16/06/2015 in Âm Nhạc, Dzoãn Minh, Thu Thủy

Thu Thủy

thieu_nu_va_hoa_mimosa-dinh_cuong
Thiếu nữ và hoa mimosa
dinhcuong

Nhạc và lời: Thu Thủy; Trình bày: Dzoãn Minh


Bản ký âm PDF

Nguồn: Trần Hữu Hoàng gửi nhạc và âm bản mp3

Hồ Đình Nghiêm

betrayal_friendship

Má tôi mất ở quê nhà. Đường quá xa xôi, công việc bù đầu, tôi tính không về chịu tang nhưng bị Hữu mắng: Mày làm con kiểu gì kì vậy? Tại sao tao lại có thứ bạn cà chớn như vậy! Hắn vọc laptop một hồi, xong nói cho tôi biết hãng hàng không, lộ trình chuyến bay và số tiền phải trả cho cái vé khứ hồi. Liệu mà sắp xếp ra đi cho phải đạo. Hắn nói. Nhanh lẹ và sốt sắng tới độ ngờ vực.

Mười giờ, tôi đi đón Hiền. Giờ ấy cô thôi việc ở quán ăn “Hương Xưa” luôn đông khách. Chẳng ưa thích công việc thu ngân hoặc chạy bàn nhưng Hiền chưa có ý định đổi việc. Cô cho hay cô ngại một đổi thay, đã thành nếp mất rồi, hơn nữa lợi tức thu nhập cũng chả có gì phải kêu ca. Đó là nơi chốn mà Hiền biểu tôi hứa với cô là đừng vác mặt tới, nếu muốn chung đũa cùng nhau cô sẽ dắt tôi đến một hàng quán khác, vắng tẻ, tình tứ, thức ăn đậm đà hơn.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

chim-thai_tuan
Chim
Thái Tuấn

Hạt bụi nghìn trùng

Chim đêm ngậm nhánh phù vân
Nương trên tay phật đợi tràng hạt rơi
Tôi chờ đón giọt nắng phai
Em qua ngõ trúc ngậm ngùi thềm rêu.

Trắng quỳnh hoa giữa tịch liêu
Hương thơm ngày cũ ít nhiều trong tôi
Đài sen vương ánh tơ trời
Sân thiền vọng mãi những lời vô ưu.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

dan_cambodia_bieu_tinh
Người Cambodia biểu tình tại thủ đô Phnom Penh.
Ảnh tư liệu của MIRO

Tôi nghĩ mà lấy làm buồn và tủi hổ lắm. Bởi như vậy cho nên Việt Nam ta không thể sánh được với những nước như Singapore, Malaysia đã đành, mà giờ này coi chừng có thể tụt hậu so với Lào hay cả Campuchia, những nước mà trước đây chưa từng là “đối thủ” cạnh tranh của Việt Nam. (Nguyễn Công Khế)

Tôi không nói được tiếng Khmer. Người Miên, phần lớn, lại không biết tiếng Anh tiếng u gì ráo. Bởi vậy, mỗi khi rời khỏi những tỉnh lỵ xa xôi (nơi có những thôn xóm người Việt quần tụ) để trở lại Phnom Penh là tôi bỗng trở nên “ú ớ,” gần như một người câm.

Mà tính tôi lại thích uống, và ưa nói. Khi không có ai xung quanh để cụng ly và trò chuyện thì tôi buồn muốn khóc luôn. Tuần rồi, đang lang thang một mình trên đường Monivong thì tôi bị hai thanh niên trông giống người Campuchia chận lại.
Đọc tiếp »

Hà Linh Thủy

nguoi_va_chim-dinh_cuong
Người và chim
dinhcuong

Ngồi đếm lại những phiến buồn trên đá
Những yêu thương rơi rụng giữa lòng tay
Những sợi tóc.. bạc dần theo năm tháng
Những sợi buồn vây chặt những cơn say

Ngồi đếm lại những vết hằn trên trán
Lằn roi thù trí mạng ở trên lưng
Những đau thương hệ lụy khôn cùng
Những cuồng vọng vá trời lấp biển
Đọc tiếp »

Hà Thúc Sinh

tu_khuc-tran_thanh_chau
Tù Khúc
Tranh Trần Thanh Châu (t.vấn & bạn hữu)

Nhạc và lời: Hà Thúc Sinh; Hòa âm: Lê Văn Thiện; Trình bày: Khánh Ly

Bản ký âm

Trích băng nhạc Tủi Nhục Ca 1982
Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Hữu Khánh

chim_bo_cau_sai_gon

John ít cười – không dễ dãi để cười. Khi tôi xuống ca đêm, John đã làm việc trước đó rồi. Không như những người khác, John luôn đứng yên lặng một mình. Như tôi. Chính điều đó làm tôi lưu ý đến John. Lặng lẽ quan sát. Không có gì để nói ở nơi đây ngoài công việc. Không có gì mới mẽ để phải cười.

Cười lăn lộn một cách cố tình. Những câu chuyện khôi hài ở bất cứ nơi đâu cũng đều giống nhau trong suy nghĩ. Nó khác bởi vì cách diễn đạt của người này khác người kia. Có những câu chuyện không đáng cười. Lại được trình diễn bởi những anh hề đôi lúc nhạt nhẽo, vô duyên thậm chí thô bỉ một cách trắng trợn. Thiên hạ vẫn cười. Cười cầu tài, cười phụ họa. Đôi khi thấy mọi người cùng cười, vẫn cười theo một cách đần độn. Người ta không biết rằng người ta đang bị đánh lừa bởi vì người ta đã quá bận rộn cười vào một thằng ngu đang cố kiếm tiền bằng cách hiếp dâm ngôn ngữ mẹ đẻ trước bao đứa trẻ. Vì bận cười người ta không có thời gian để nghĩ rằng mình đang bị đánh lừa, bị bịp (phim Cars 2). Cái phẩn uất, cái cay đắng của một ngày tranh sống đã được nhấn chìm trước khi đi vào giấc ngủ với bao câu chuyện cười cả tỷ kênh truyền hình và mỗi ngày luôn được lặp lại theo suốt thời gian gần nữa thế kỷ. Luôn luôn tôi nhìn thấy ở những con người tội nghiệp trên các chặn đường đời tôi bước qua ở quê nhà và tại đây trong cái đám đông nhập cư đủ sắc màu của da thịt, điều đó luôn luôn xảy ra.
Đọc tiếp »

Bóng tình | Chưa về

Posted: 15/06/2015 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

da_khuc-chim-dinh_cuong
Dạ Khúc Chim
dinhcuong

Bóng tình

bóng tình cũ, rủ lòng thăm
nơi, vai khắc bại hại ngầm
em hoa, cành dại nghịch cầm khổ đưa

chim về hỏi điệu tình xưa
dấu chân ngày nọ thôi đùa
chớ, tìm đâu nữa thơm mùa chim ơi!
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

song_ong_doc

Một hôm về

một hôm về lơ ngơ góc chợ
hỏi con kiến nhỏ – tuổi mùa xanh
một hôm về chênh vênh ngõ vắng
hỏi con dế già – tuổi mùa phai
một hôm về lênh đênh sông lạnh
hỏi con cá mù – tuổi mùa khô
một hôm về lạc loài phố thị
thầm hỏi chính mình – tuổi mùa tươi !!!???
Đọc tiếp »

Đinh Tấn Lực

truong_minh_tuan
Trương Minh Tuấn, Thứ trưởng Bộ Thông tin
và Truyền thông CSVN

Tuấn này,

Bài viết “Tự do báo chí không phải là vô hạn” của bạn trên báo Nhân Dân Điện Tử ra ngày 08/6/2015 vừa qua quả thật quá sức tuyệt vời.

Rõ là tài năng của bạn vượt xa những Doãn Hợp với Quý Doãn trước đây. Vượt xa cả cái học hàm học vị của bạn bây giờ. Và rất nhiều xác suất trong những ngày tháng tới, nó vượt xa cả cái cửa phòng công tác của tay bộ trưởng từng dày công phân tích về “hiện tượng thể hiện khuynh hướng báo lá cải” Nguyễn Bắc Son kia.

Tuyệt vời là thế, song bài viết ấy cũng không tránh khỏi có mấy điểm cần phải rà duyệt lại và làm rõ hơn. Thậm chí, phải rà lại cả cái tính cách (khoan nói tới cái khó tìm hay khó có là nhân cách) của kẻ viết ra nó lẫn kẻ nó viết về.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

the_mad_poet-hokusai
The mad poet
Hokusai

Thơ rác

thương người bạn đã thành tro bụi

rác ở đâu nhiều thế
ùn ùn đống
chật vật nhà
ngập ngụa đường phố
thơ. rác
chẳng ăn nhập gì tới cây chổi chà
quét văng tào táo
những tấm ván chuồi cơ hội
đút lót hội tề
quẳng người ratá lả
đóa quỳnh và lông nách
cái búng tay chập choạng
xong rồi
ngõ
ngách Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Thơ

old_vietnamese_man

Nhạc và lời: Nguyễn Văn Thơ; Tiếng hát: Kim Khánh

Bản ký âm PDF

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.

Nguyễn Lương Vỵ

violoniste_blue-marc_chagall
Violinist Blue
Marc Chagall

Chào ngày sanh Nguyệt Quế
Gửi tặng con bài thơ
Tinh khôi như ban sơ
Thâm tình như trời đất
Bông trắng lừng hương nhạc
Đêm thơm ngát màu trăng
Đời cha vẫn thường hằng
Một niềm thương vạn thuở
Đọc tiếp »

Thái Quốc Mưu

hoa_tigon

Chúng ta, thường nghe chuyện tình “đau nhói con tim” của TT KH với một người “vô danh” được gán ép cho nhiều người như Thâm Tâm, với bài thơ Màu Máu Tigôn, nhà văn Thanh Châu trong truyện ngắn Hoa Tigôn, đến… cả Nguyễn Bính cũng bị cho… “ăn có” qua bài thơ Cô Gái Vườn Thanh.

Tuy nhiên, có lẽ người được các nhà “suy luận chuyện tình dang dở” “chấm điểm” cao nhất là Thanh Châu, qua đoạn văn mô tả nhân vật Lê Chất và người yêu tên Hạnh (trích):

Lê Chất trở về Hà Nội, sắp đặt xong mọi việc, lo lót giấy tờ tiền bạc, đồ dùng đi xa, tất cả đã sẵn sàng, thì phút cuối cùng nhận được thư của Hạnh:
Đọc tiếp »

Trẩn Ngọc Hưởng

thieu_nu_xuong_xe_tho_mo

Thơ ai lốc cốc gọi về,
Ngựa ô móng gõ hồn quê một thời.
Gập ghềnh khúc lục bát ơi!
Bao năm ngỡ đã quên rồi từ lâu

Ngổn ngang trăm lối rối nhàu,
Muôn phương quê biết về đâu mịt mờ
Đã đi vào nhạc vào thơ,
Ngựa ô ơi thật bất ngờ, phải không?
Đọc tiếp »

Bùi Minh Quốc
Kính gửi các đồng nghiệp trong Hội nhà văn Việt Nam

hoi_nha_van_viet_nam_nhan_huan-chuong_sao_vang

Đăm San, người dám nghĩ điều không ai dám nghĩ
Đăm San, người dám làm điều không thể làm!

(TRƯỜNG CA ĐĂM SAN)

Tôi đứng về phía những người chưa bao giờ khuất phục
Về phía những người đàn ông và đàn bà mà tính khí không bao giờ khuất phục

(WALT WHITMAN)

Đại hội 4 Hội nhà văn Việt Nam (mà tôi có tham dự, họp tháng 10 năm 1989 tại Ba Đình) hội trường nóng lên từng giờ. Ngay phút đầu, khi nghe giới thiệu xong danh sách đoàn chủ tịch, tiến sĩ Phan Hồng Giang liền đứng dậy chất vấn: “Ông Tô Hoài ngày mai bay đi Cai-rô họp hội nghị nhà văn Á – Phi, tại sao lại để ngồi ở đoàn chủ tịch? Cần dành vị trí ấy cho người khác thực sự làm việc”. Đại hội dấy lên làn sóng phản đối. Thế là ông Tô Hoài phải tuyên bố rút khỏi đoàn chủ tịch. Theo đề cử và biểu quyết tức thì của đại hội, nhà thơ nữ Ý Nhi được bổ sung vào đoàn chủ tịch. Sự kiện này là cú đột phá chưa từng có, bứt ra khỏi một cái nếp cố hữu bấy lâu – mọi việc từ nội dung đến nhân sự đều được sắp đặt trước dưới sự chỉ đạo chặt chẽ của Ban bí thư trung ương Đảng, còn những người dự đại hội chỉ là những con rối bỏ phiếu hoặc giơ tay để hợp thức hoá cho sự sắp đặt ấy (Vào giờ giải lao, đã diễn ra một cuộc đối thoại bình đẳng cởi mở thẳng thắn giữa nhà thơ Ý Nhi với cố vấn Lê Đức Thọ – một nhân vật đầy quyền uy chi phối chính trường Việt Nam nhiều thập niên – về vấn đề đại hội nên hay không nên bầu trực tiếp Tổng thư ký Hội).
Đọc tiếp »

Hà Thúc Sinh

Ðàn cũ

old_guitarist-picasso
Old guitarist
Pablo Picasso

Lỉnh kỉnh lôi ra cả cuộc đời
Về già chuyển chỗ cũng đành thôi
Thùng kia bản thảo xưa đành bỏ
Kiện nọ văn lâm hiện quá thời
Sáo đó nhớ nhung từng một thuở
Ðàn này ghì siết suốt đôi mươi
Sáo đàn mối mọt xông từng đoạn
Bỏ xuống mà nghe kết cuộc chơi
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

lake-afternoon

Nghe tiếng gà trưa

Bụi trắng…Thời gian lên sắc trắng. Giật mình: gà gáy nắng trưa rơi”. Hai câu thơ đó, khi không nhớ. Hồ Dzếnh, thơ buồn đến thế thôi…

Bụi trắng? Có không làn bụi trắng? Thời gian mà cũng có màu ư? Lá vàng thấy đó, đang rơi, rụng…thì biết đó màu của tiết Thu!
Đọc tiếp »