Paul Gauguin
Nguyễn Đình Đăng dịch từ nguyên văn tiếng Pháp trong cuốn “Avant et Après” của Paul Gauguin

self_portrait-vincent_van_gogh-1889
Vincent Van Gogh
Tự hoạ (1889)
Chân dung tự hoạ vẽ từ hình phản chiếu trong gương sau khi tai trái đã bị cắt.

Lời giới thiệu của người dịch

Paul Gauguin (1848 – 1903) viết cuốn “Avant et Après” (Trước và sau) vào tháng Giêng và tháng Hai năm 1903 tại Atuona, thủ phủ đảo Hiva Oa thuộc quần đảo Marquises, ba tháng trước khi qua đời tại đây. Hai mươi năm sau khi Gauguin mất, ấn bản đầu tiên của cuốn sách mới được NXB G. Crès et Cie ra mắt tại Paris. Tại trang 13 – 24 trong ấn bản này (gồm 241 trang kèm 27 minh hoạ của chính tác giả), Gauguin đã thuật lại giai đoạn sống và vẽ trong 2 tháng cùng Vincent Van Gogh (1853 – 1890) tại Arles, từ 23.10.1888 – đêm Gauguin đến Arles, tới ngày 24.12.1888, đặc biệt là chi tiết về vụ Van Gogh tự cắt tai vào đêm 23.12.1888. Đây là tường thuật đầu tiên và chi tiết nhất về vụ này. Mọi văn bản sau này đều được viết dựa vào câu chuyện do Gauguin kể.

Người dịch thêm phần chú giải và hình minh hoạ.
Đọc tiếp »

Hoàng Anh 79

thap_chuong-tan_dat
Tháp chuông
ảnh Tấn Đạt

Em đi lâu lắm chưa về lại
Ta với mình ta trên lối xưa
Giáo đường sương xuống chiều hoang dại
Nhớ mắt em sầu theo gió mưa

Mây trắng ngàn năm bay mải miết
Có thương phượng đỏ rụng sân trường
Đã biết lần xa là vĩnh biệt
Sao còn ngóng đợi dưới lầu chuông
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

ma_van_pa

Chính quyền từ trung ương đến địa phương đều cùng một duộc… chỉ nói vu vơ ngoài pháp luật… không giải quyết gì, tôi đến chỗ Hà Nội này tôi mới biết được rằng có rất nhiều người dân oan như chúng tôi cũng đang phải gánh chịu những hậu quả mà đảng và nhà nước đã gây cho mọi dân tộc…Ma Văn Pá (Dân Oan H’mông)

Báo Dân Trí, số ra ngày 20 tháng 5 năm 2015, đã vô cùng hân hoan gửi đến cho độc giả một tin vui:

Cô bé H’mông vượt “cổng trời” ra phố đi học… 11 tuổi, Mị vượt 50 cây số đường rừng, vượt những con dốc cao, lội qua những con suối mùa mưa nước cuồn cuộn chảy để đi học thêm cái chữ.

Học giỏi, múa hay, là liên đội trưởng xuất sắc, Mị vinh dự đại diện cho hàng nghìn bạn nhỏ H’mông được ra Hà Nội báo công với Bác nhân dịp kỉ niệm 125 năm ngày sinh của Người.
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

chim_bien-dinh_cuong
Chim biển
dinhcuong

Loài chim trên hòn đảo vô danh

Một lần con gió đi qua hồn tôi
thủ thỉ về loài chim nơi hải đảo vô danh
bốn mùa say mê sóng nước
vô tư sống bầy đàn !!!!
với chúng thời gian chỉ là những hạt sỏi trần
bầu trời bó chặt trong khuôn hình cố hữu
chúng tự hát ngợi ca mình và đồng loại
những mùa xuân và những mùa đông !?!
từng thế hệ nối nhau sinh ra rồi chết
dĩ nhiên và tầm thường!
con gió trước lúc tiếp tục chuỗi hành trình
hứa sẽ còn trở lại
kể tôi nghe về loài chim nơi hải đảo
và trận chiến sinh tồn !!!
Đọc tiếp »

Hà-Việt-Hùng

hoa_luc_binh

Tím cả lục-bình

Lục-bình nhuộm tím dòng sông
ai chờ, ai đợi, uổng-công đợi-chờ
duyên xưa ai bảo thờ-ơ
đến nay mặn-lạt, bơ-vơ một mình
nhìn ao, chỉ một bóng hình
nhìn sông, chỉ một thân mình với sông
đường đi, bóng-lẻ long-đong
đường về, một bóng cô-đơn suốt đời.
Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

dai_ve

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 70.

Năm Kỷ Dậu tiên đế sức khoẻ suy sụt, biết mình không còn sống được bao lâu. Tiên đế gọi quần thần đến dặn.

– Phải giữ sự đoàn kết trong nội Sản như giữ con ngươi trong mắt mình.

Quần thần vâng dạ. Tiên đế nói xong thì hôn mê, miệng lảm nhảm nhắc đi nhắc lại mấy từ

– Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết.

Đến năm thứ hai của Vệ Kính Vương, thời nhà Sản thứ 11. Đại tướng quân Võ qua đời, hưởng thọ 103 tuổi. Trước khi Võ tướng quân lânh bệnh, Vệ Kính Vương đêm nằm nghe văng vẳng từ ngoài vườn trước có ai hát rằng.

Bao giờ đồng cạn, hồ khô
Chinh rơi, giáp rách Sản đồ tiêu vong.
Lòng trời về kẻ mũi Mâu
Có thuyền xé sóng Cà Mau tung hoành.

Đọc tiếp »

Thu Thủy

thieu_nu_ao_dai_den

Thơ: Trần Hữu Hoàng; Nhạc: Thu Thủy; Trình bày: Dzoãn Minh


Bản ký âm PDF

Nguồn: Trần Hữu Hoàng gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn An Bình

hoa_phuong_nu_sinh

Màu mắt biếc

Tìm trong lá màu mắt em dịu ngọt
Ẩn sau cành lấp lánh tiếng ve sôi
Người đã xa theo mùa hè rực cháy
Cánh phượng hồng thắm đỏ cả hồn tôi.

Tìm trong mưa bước chân son ngày nọ
Sao vô tình bong bóng vỡ đầy tay
Đường hoang phế giữ mối tình cũ kỷ
Chỉ lòng tôi quay quắt đợi chờ ai.
Đọc tiếp »

T.Vấn

vu_cao_hien
Vũ Cao Hiến (Ảnh: khoa24.vobidalat.net)

Quá khứ luôn luôn là một gánh nặng không dễ dàng rũ bỏ, dù người ta có cố gắng đến đâu. Nhất là thứ quá khứ dính liền với những chặng đường khổ nhục của một đời người, dính liền với những người một thời mình chia sẻ nhiều thứ. Quên không được thì đành phải nhớ. Mỗi khi có dịp, nỗi nhớ như vết thương chưa lành, lại tấy mủ, sưng mọng, làm đau nhức. Và mất ngủ.

Trong bóng tối của đêm, ngoài hồn ma bóng quế dật dờ, còn có những khuôn mặt người tình, bằng hữu, nhất là những người đã vội bỏ cuộc chơi lạc bước vào miền miên viễn chiêm bao. Một trong những khuôn mặt mà tôi nhớ nhất trong những đêm mất ngủ nghĩ về ngày tháng tù đày là Vũ Cao Hiến.

Thực ra, tôi biết Hiến (chứ không quen) từ trước khi đi tù. Năm 1972, lúc tôi còn thụ huấn tại trường ĐH/CTCT/Đà Lạt, Hiến là SVSQ khóa 24 Võ Bị. Anh qua trường tôi hát giúp vui trong một buổi nhạc hội. Đó là một giọng hát khiến tôi khó quên. Bài hát Hiến hát đêm đó cũng khó quên : Kỷ Vật Cho Em của Phạm Duy. Đời sinh viên sĩ quan với những kỷ luật khe khắt của quân trường, dù rất muốn nhưng tôi không có dịp để làm quen người sinh viên võ bị có giọng hát tuyệt vời ấy.
Đọc tiếp »

Vũ Cao Hiến

SVSQ-thu_duc

Nhạc và lời: Vũ Cao Hiến; Trình bày: Đinh Quốc Trực

Phiên bản hòa âm: Trọng Minh


Bản ký âm PDF
do Trọng Minh ghi lại

Nguồn nhạc và âm bản mp3: t.vấn & bạn hữu

Lý Thừa Nghiệp

thich_tu_thong

Hòa Thượng

Đề tặng Hòa Thượng THÍCH TỪ THÔNG, 87 tuổi.
Sinh quán Cái Bè Cai Lậy. Hiện thường trú tại Quận 9, Sài Gòn.

Hòa Thượng vẫn ngồi nghe gió chướng
Bên trời lồng lộng mảnh trăng suông
Trang Kinh lấp lánh màn sương mõng
Lưng trời vàng đọng chén trà thơm.

Hòa Thượng ngồi đây trăng vẫn sáng
Bốn mùa lất phất với sương lan
Lòng theo mây biếc trôi vô hạn
Vẽ vạn đường bay cánh phượng hoàng.
Đọc tiếp »

Thái Quốc Mưu

te_giac

Đa số, chữ viết các nước trên thế giới, được hình thành đơn giản bằng cách dùng đơn tự ghép thành từ. Do sự tiến triển và nhu cầu trong đời sống những đơn tự ngày càng được đơn giản hóa.

Còn Hán văn thì khác. Nó được cấu tạo từ các nét riêng biệt để miêu tả sự việc quanh đời sống con người. Tuy theo sự tiến bộ của con người, Hán tự cũng có chuyển hóa dần nhưng nhìn chung, những nét viết vẫn còn gắn bó chặt chẽ với cách viết ban đầu. Nó vẫn chưa thể hiện được âm tiết riêng. Cho nên, họ phải viết theo hình tượng (gọi là chữ tượng hình), hoặc ghép từ nầy với từ kia để thành từ khác, Chẳng hạn:

1)- Loại Chữ Tượng Hình (象形): tức là “Tượng hình văn tự” (象形文字): có nghĩa căn cứ trên hình tượng của sự vật mà hình thành chữ viết. Các chữ này rất dễ nhận biết và rất đơn giản. Thí dụ: Chữ Điền (田), giống như thửa ruộng; chữ Khẩu (口)giống như cái miệng,; chữ Sơn (山) giống như ba ngọn núi,…
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

mua_da_lat

từ tháng Bảy mưa Ngâu xa Đà Lạt
bến xe đông níu lòng nhau trống vắng
mưa mịt mờ khuất dần khu Ánh Sáng
cây Phượng tím buồn góc quán Hạnh Tâm

hồ Xuân Hương dáng Thủy Tạ âm thầm
gốc Mai già phía đầu cầu Ông Đạo
lá mưa đưa nỗi nhớ vẫy tay chào
con dốc dần xa cây xăng Kim Cúc
Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

ao_in_hs_ts

Năm 2010 rộ lên phong trào thanh niên khắp nơi đi kẻ dòng chữ HS.TS. VN.

Công an đã triệu tập, bắt giữ một số người tình nghi kẻ dòng chữ này để thẩm vấn lúc đó.

Việc kẻ dòng chữ như vậy là mục đích báo động cho người dân Việt Nam thấy dã tâm của nhà cầm quyền Trung Quốc tại vùng biển đảo chủ quyền Việt Nam. Nhưng hình như nhà nước Việt Nam không thích người dân nhắc đến vấn đề biển đảo. Bởi thế nên những ai kẻ dòng chữ này có thể bị quy kết là kích động chia rẽ quan hệ Việt Trung, nhằm mục đích gây bất ổn chính trị tại Việt Nam.

Hình như việc khởi xướng kẻ hàng chữ này ở các nơi công cộng là do mấy ông đảng Việt Tân khởi xướng. Nhưng rạch ròi mà nói thì ai khởi xướng mình cũng chả quan tâm. Miễn là việc đó thấy ok. Cũng như việc các bạn cờ đỏ sao vàng đi biểu tình chống Trung Quốc ở đâu đi nữa mình cũng sẵn sàng góp sức. Cãi nhau chuyện ông này, ông kia có danh chính ngôn thuận để có tư cách chống Trung Quốc xâm lược không thì đến muôn thưở.
Đọc tiếp »

Hoàng Sa hành

Posted: 10/06/2015 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

tau_hai_quan_tran-chien_hoang_sa

Cát vàng, cát vàng đảo biên cương
Mênh mông sóng bạc giữa trùng dương
Phên dậu ngàn đời vùng đông trấn
Ngăn loài quỷ dữ gieo tai ương.

Biên ải mịt mù xa vạn dặm
Thuyền nan chèo mõi bao đêm trường
Vâng lệnh vua truyền đời nối tiếp
Khao lề thế lính giữ biên cương.
Đọc tiếp »

Hà Thúc Sinh

Tre trúc trăng lên

old_couple

Tre trúc trăng lên ở cuối hè
Ðôi ta thủ thỉ nói vừa nghe
Ngả đầu nửa khoé nguyên hương tóc
Ðeo cổ hai tay một chén thề
Lạ quá thời gian sao đứng lại
Rõ ràng tuổi tác có nào đi
Muỗi kêu dế gọi con sùng nhắc
Tre trúc trăng lên ở cuối hè
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng


Ảnh Bayon – Angkor – Siem Reap – Nov 9, 2014

Gió có làm phai màu gạch đỏ?
Mưa có làm tan phiến đá bùn?
Cây xanh thay lá làm nhân chứng
Lịch sử nào hơn cổ tích buồn

Ở đó Bayon cười ngạo mạn
Cười trong nhân thế được rồi không
Được khi tứ đại thân là bụi
Tẩm điện cao thêm gạch mấy tầng?
Đọc tiếp »

Huy Uyên

mua_tren_song_huong_xu_hue

Hẹn về với Huế

Đêm bên em và dòng Hương
nhịp chèo thuyền trôi êm ả
gió về trên tóc em
đồi Vọng-cảnh ta quen nhau từ thuở .

Phố giăng lối chợ
quán rượu vắng khách thêm buồn
quặn lòng đau tình bồi lở
chuông chiều điểm tiếng hoàng-hôn .
Đọc tiếp »

Người Lính Già (đxt)

giot_mua

Tháng sáu trời mưa
Tôi đưa em về
dưới quê
Tôi đi học tập
hẹn nhau
một tháng anh về…

Ngày tháng của cộng sản cứ thế kéo dài như cao su. Hẹn nhau một tháng sẽ về (như thông cáo của ủy ban quân quản) nhưng đôi tình nhân trong phút chia tay không hề biết tháng sáu 13 là ngày đại bịp. Để rồi người vợ trẻ cứ vô vọng ngóng trông.

Đã bao mùa mưa
Hàng cau trước ngõ
Trổ bông bao lần
Anh vẫn biệt tăm…

Đâu có ai ngờ dã man đến độ ‘một tháng’ trở thành 5 năm, 10 năm, 15 năm, 17 năm, có khi thành thiên thu như số phận nhiều người đã vùi thân trên đất Bắc.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

world_environment_day-5th-june

Hãy chạy nhanh ra biển anh ơi.
Cùng đàn chim đang tấu khúc ban mai rực rỡ. Trên bảng màu mong manh chúng ta sẽ kịp chấm phá ánh nhìn tươi vui trước khi nét ban sơ này bị phá hỏng. Cùng với đàn sóng nhỏ. Tan vào trong suốt đại dương trước khi chúng phai màu khô cạn. Vươn dài đôi tay háo hức theo dòng chảy êm ả của con sông còn một bến hẹn biển xanh…

Hãy ngồi với em, trên ghềnh đá này, có thể ngày mai nó sẽ bị đem về trang điểm những con đường, những ngôi nhà trong thành phố. Ánh mắt chúng ta đã bao lần là cánh diều mê mải trời xanh, sẽ nói lời tự do cuối cùng với những cao tầng vừa mọc lên ngạo nghễ.
Đọc tiếp »

Sinh nhật tôi

Posted: 09/06/2015 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu

trang_chau_2

Hôm nay tôi thấy tôi vừa
Khởi đầu chặng cuối của mùa yêu đương
Một đời thương, một đời vương
Băng sương cũng lắm, trầm hương cũng nhiều
Hỏi lòng : lòng còn tin yêu ?
Lòng thưa: lòng vẫn sớm chiều sắt son !
Đọc tiếp »

Vĩnh Điện

thieu_nu_va_bien2

Thơ: Hà Duy Phương; Nhạc: Vĩnh Điện; Tiếng hát: Diệu Hiền

Bản ký âm PDF

Nguồn: Hà Duy Phương gửi nhạc và âm bản mp3

Thái Quốc Mưu

khong_minh_gia_cat_luong

Trong Tam Quốc Chí, hầu hết người đọc và ngay cả trong dân gian đều thích nhân vật Khổng Minh. Xem ông là một bậc kỳ tài trong thiên hạ, mưu kế quỷ khốc thần sầu, đoán đâu “trúng phóc” đó, chẳng hề sai.

Ông là Quân sư của Lưu Bị, thời Hán mạt (Đông Hán). Mọi người biết đến Khổng Minh là do ngòi bút thần kỳ của La Quán Trung, những mưu thần, chước quỷ của Khổng Minh đều do ngòi bút La Quán Trung tô vẽ, thêm thắt trong bộ tiểu thuyết Tam Quốc Chí. Cái hay của Khổng Minh chính do tài bịa chuyện của La Quán Trung tác giả bộ tiểu thuyết ấy tạo nên.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

co_lau

Trong mơ hạn

nhớ anh Võ Đình

nơi con sông lú ngày chan phép lạ
không có thánh. không có thần hiển lộng
chỉ có ngàn lau trắng mọc lên
sự tích của kẻ du biền
đôi mắt suối khe cảm mơ một ngày ra biển
không chỉ hiện diện nồng nàn
lời than thở sóng
chuôi nước buồn nghịch đảo  Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

made_in_united_states

Người Việt, hầu như ai cũng đều khoái hàng Mỹ. Có lẽ bắt đầu từ thập niên 60, lúc lính Mỹ kéo sang Việt Nam giúp “phe ta” chống nạn xâm lăng của cộng sản. Lúc đó, hàng Mỹ tràn lan, đủ loại, từ hộp xúc xích, lon coca nhỏ bé đến máy in, máy lạnh, máy bơm nước, máy phát điện cồng kềnh…Thực phẩm đóng hộp của quân đội Mỹ đã có một thời gian dài nuôi sống hàng vạn gia đình nghèo ở miền trung và miền nam. Lính Mỹ xài sang, đồ hộp vừa hết hạn vội bỏ ngay vào hố rác. Dân nghèo mang về, vừa xài, vừa bán ra cho các gia đình nghèo khác. Thời sinh viên, ngày hai bữa, tôi từng ăn cơm với các đồ hộp này. Bột “xúp” rất ngon, chỉ cần nấu nước sôi lên, quậy vài muổng bột, tôi đã có một tô canh đầy đủ hương liệu. Thịt bò hộp cũng vậy, vừa mềm vừa thơm, mùi vị đậm đà, ăn hôm nay – bụng lại nghĩ đến bữa ăn ngày mai. Thời đó, người ta đua nhau sắm hàng Mỹ. Vì hàng Mỹ vừa đẹp, vừa chắc, lại vừa bền. Nó còn là thời trang là phong trào cho dân thượng lưu, cho dân chơi nổi tiếng. Hàng Mỹ được tuồn ra từ PX (Post Exchange), từ những người có chồng Mỹ…qua tay con buôn xâm nhập vào các chợ phố chợ làng…
Đọc tiếp »

Hà Thúc Sinh

Ô Thước

cau_o_thuoc

Ô thước mà chi ô thước ơi
Cảnh chia phận chịu khổ đau người
Ai về nghiêng cánh nhìn qua cửa
Kẻ ở dừng xe khóc dưới đồi
Năm nữa tay giơ vùng chạy tới
Hay rồi gối mỏi đứng nhìn thôi
Chao ôi có phải là hoang truyện
Ô thước đôi ta vẫn giữa đời
Đọc tiếp »

Vũ Cao Hiến

song_han

Nhạc và lời: Vũ Cao Hiến; Tiếng hát: Trần Gia Toản

Phiên bản hòa âm: Trọng Minh


Bản ký âm
do Trọng Minh ghi lại

Nguồn nhạc và âm bản mp3: t.vấn & bạn hữu

Võ Hoàng

nha_choi

MỘT

Năm Thuật dựng một căn chòi và lập miếng vườn nhỏ ở sát cánh đồng tràm. Ba bốn năm, ngó lại chưa thấy huê lợi nào đáng kể. Cái thứ dễ trồng nhứt là khoai mì, mà hễ cây lên cao tới thắt lưng là lá bắt đầu vàng khè rồi dường như càng ngày càng thấp xuống. Người ta giải thích rằng tại đất còn phèn nhiều quá. Năm Thuật cũng biết như vậy, mà cứ rán. Có mấy tháng nắng, nhắn thằng cháu vô tính mượn nó tiếp sức móc cái mương dài cắt ngang đám bòng bong, từ cây tràm gãy ra tới suối cạn, mà năm lần bảy lượt, nó cứ hẹn ít bữa, ít bữa… Rốt cuộc, trời vừa trở mùa, nghe nó với mấy thằng bạn cướp ghe người ta vượt biên mất biệt. Đống tràm con, Năm Thuật tính dành để đóng cừ còn nằm chình ình đó, cả năm nay rồi.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

u_turn_road

1) 3 lần con tem 41 cents. nhớ mở đóng ngoặc về lời nói điêu. cười té ghế với lời thoại của loài vượn người càng về sau nầy. huýt sáo tròn từng tiếng khóc quá ư lem luốc. ngất ngưởng cơn say trong mùi nhớp nhúa của hoan lạc. thứ sảng khoái đau điếng duy nhất và cuối cùng của mi.
Đọc tiếp »

Nguyễn Quang Lập

Phung_Quan
Nhà thơ Phùng Quán (1932-1995)

Những năm tám mươi mình ở quê, mỗi lần ra Hà Nội mình thường trọ hai nơi, một là nhà Phạm Xuân Nguyên, hai là nhà Phùng Quán. Chỉ hai nơi đó là mình cảm thấy hoàn toàn tự do như ở nhà mình. Nhà thằng Nguyên bằng cái lỗ mũi, chưa đầy chục mét vuông. Vợ chồng nó còn trẻ, có mình chúng nó như bị cấm đoán chuyện vợ chồng, rất khổ nhưng chúng nó vẫn vui vẻ. Mình cũng ái ngại lắm. Thường trước khi ngủ mình nốc rượu thật say, một là để ngủ cho ngon, khỏi phải tưởng tượng lung tung, hai là ngầm thông báo cho chúng nó là mình say rồi, “chết” rồi, muốn làm gì thì làm, hi hi.
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm
Tưởng niệm Nguyễn Bạch Dương

tuong_quan_the_am_bo_tat

Hàng vạn tinh cầu bão lửa
Nhểu xuống kim thân cổ Phật
Lành thay giữa lộ thiền Khuông Việt
Vi vu nghe diệu pháp thiên thu
Đâu đây xào xạc tiếng rừng tre
Xập xòe luân xa khổng tước
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

bui_giang_2-dinh_cuong
Bùi Giáng
dinhcuong

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
(*)
Rằng từ cổ lục tìm nhau
Mang theo ý tuyết phượng cầu hoàng hoa
Gió im nắng tịnh quê nhà
Chim quyên xuống đất vỡ òa tịch dương
Nhớ ai máu trổ bông hường
Sầu ai thinh lặng một phương phiêu bồng
Đọc tiếp »

Vũ Thế Dũng

mua_sen-dinh_cuong
Mùa sen
dinhcuong

Thơ: Nguyễn An Bình; Nhạc: Vũ Thế Dũng; Tiếng hát: Quỳnh Dao

Bản ký âm PDF

Nguồn: Nguyễn An Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Minh Hòa

minh_hoa-virginia-2012
Tác giả Minh Hòa chụp tại Virginia năm 2012
Ảnh do tác giả gửi RFA

Tôi quen anh năm 17 tuổi, khi còn cắp sách đến trường. Lúc ấy anh là sinh viên sĩ quan năm thứ ba, hai mươi tuổi đời, nhưng dạo đó trong mắt tôi anh thật chững chạc, lại tài hoa, và cũng không thiếu… si mê.

Anh nhất định đòi cưới tôi ngay sau khi ra trường, nói rằng Thầy Mẹ anh sẽ ưng ý, không thể phản đối. Tôi hình như có hơi ngạc nhiên và hơi… sợ sợ, vì tuổi 18, 19 thời đó còn nhỏ lắm, chẳng biết gì, chỉ biết rằng tôi hình như cũng… yêu anh nhiều lắm. Tôi còn nhớ, tuy còn nhỏ và ngây thơ lắm, nhưng những ngày giữa năm thứ tư của anh, từng đêm tôi đã thổn thức một mình. Cảm giác lúc ấy là chỉ sợ mất anh vào nơi gió cát mịt mù mà biết bao người trai đã ra đi không hẹn ngày về. Và tôi nhất quyết lấy anh, tuy anh làm phiền lòng Ba Má tôi không ít, khi anh dứt khoát từ chối mọi công lao chạy chọt của song thân tôi ngay từ truớc ngày anh tốt nghiệp. Gia đình tôi ngần ngại, nhưng tôi là con gái út, được cưng nhất nhà, vả lại cả nhà ai cũng quý mến anh…
Đọc tiếp »

Sử Mặc

ho_dinh_nghiem_2

Vẹo xiêu

đọc 1 đoạn HĐN

cắm cây bút trữa mỏ ác
rồi thiền định nửa mỡ nửa nạc
[dạ xin lỗi thưa ai côi chạc?]
bọn mi cù nhầy hãm hiếp hiền lương
nì cái tội tày đình lục lác
bắt mi phát lạc
Đọc tiếp »

Phạm Thanh Nghiên

khoai_tay-2011
Thằng “Khoai Tây”,
hình chụp trong tù năm 2011

Ngà sắp về hết án. Một buổi chiều, Ngà ngập ngừng nói với tôi:

– Có điều này em định nói với bác, mà ngại.

– Chị em với nhau có gì mà ngại.

Ngà nịnh:

– Em cám ơn bác, cả trại phải cảm ơn bác vì hôm chủ nhật nếu bác không làm um lên thì ai cũng chết khát cả. Chúng nó ác thật, bắt cả tù nhịn uống nước.

– Việc đó là họ sai mười mươi, người tù nào cũng có thể lên án và yêu cầu họ phải cung cấp nước cho mình uống. Tôi vừa lau rớt rãi cho thằng Khoai Tây, vừa lườm Ngà một cái.
Đọc tiếp »

Hà Thúc Sinh

Ông thiểu số!

“Dân trí (ta) còn rất thấp, số người dân trí cao
là thiểu số, trưng cầu có khi gây hại…
” Ðại
biểu Quốc hội kiêm Phó chủ tịch Hội nhà báo
VN Hà Minh Huệ tuyên bố hôm 3-6-15.

Ðã bốn ngàn năm lẻ nước nhà
Dân như hắn nói biết đâu là
Cụt què tất cả ra như vậy
Tài cán Lào Miên cũng phải qua
Con ốc loay hoay làm sắp được
Cuộc đời bền chí vẫn chờ ta
Cứ chờ thiểu số thành đa số
Mới bảy mươi năm đã nhắng ra

6-15
Đọc tiếp »

Gió rêu

Posted: 06/06/2015 in Thơ, Đinh Cường

Đinh Cường

nho_huy_tuong-dinh_cuong
Nhớ Huy Tưởng
màu loang cà phê trên giấy gói bánh Starbucks
đinhcường – June 2, 2015

Ngồi im bặt bóng trong chiều
Nghe cao thác dựng. gió rêu hình người

(Huy Tưởng)

Góc quen lật nhẹ từng trang
hai tập thơ bạn gởi còn thơm giấy bồi
Bundoora – Australia
đến đây vùng Burke chan hòa cỏ cây
Đọc tiếp »

Nguyễn Đình Toàn

nguyen_dinh_toan-uyen_nguyen
Nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn (Ảnh: Uyên Nguyên/Người Việt)

Nhạc và lời: Nguyễn Đình Toàn; Tiếng hát: Khánh Ly

Bản ký âm PDF

Nguồn âm bản mp3: nhac.hay365.com; bản ký âm: Saigon Ocean

Du Tử Lê

truc_thanh_tam_2
Nhà thơ Trúc Thanh Tâm

Nơi chốn hay địa danh, tự thân sẽ không có một giá trị vật chất hay tinh thần nào, nếu không có sự can dự, tiếp xúc của con người. Ngược lại thì, nơi chốn, địa danh mặc nhiên có được cho nó một sự sống, một linh hồn. Nó có thể trở thành một thứ “bảo tàng thiên nhiên” – – Nơi lưu giữ tình cảm, kỷ niệm cho con người dù, những con người đến với nó đã đi xa, không trở lại hoặc, không còn hiện hữu nữa.

Vì thế, trong lịch sử thi ca thời xa xưa của chúng ta, có rất nhiều thắng cảnh, nơi chốn được đề cập tới, dưới dạng ngâm vịnh hay đề thơ…giá trị.

Nhưng, khi bộ môn nhiếp ảnh phát triển ngày một thêm sung mãn thì, mảng ngâm vịnh hay đề thơ cho một nơi chốn, với thời gian, đã đi dần tới chỗ “tuyệt chủng”.
Đọc tiếp »