Archive for Tháng Năm, 2012

Không Hư – Hoàng Quốc Bảo


Lửa Tuệ Võ Đình (1933-2009) – hình LaiHồng

Tôi ngồi lặng giữa đêm, không biết là bao lâu nữa, sau khi đọc tin trên internet, một người bạn tài hoa đã qua đời. Võ Đình. Không còn nữa. Anh ra đi chiều 31 tháng 5, 2009 tại nhà riêng ở Florida. Gió im sững, không gian đặc sánh lại. Hai chân bắt tréo trên toạ cụ, bồ đoàn, tôi cố điềm tĩnh, giữ cho thân xác được vững chãi và duy trì cho hơi thở khỏi hụt hẫng. Đời sống, Vô thường. Vẫn biết, mà sao nghe như có tiếng sóng ở trong lòng.
(more…)

Tám khúc

Posted: 31/05/2012 in Thơ, Võ Đình

Võ Đình


Mãng xà* (2007) – Võ Đình

Trí nhớ chậm
Thời gian mau
Tình cũ nhạt
Từ trong đầu
(more…)

Thiền sư Hương Hải (1617-1715)
Võ Đình (1933-2009) dịch và minh họa

Nhạn ảnh

Nhạn quá trường không
Ảnh trầm hàn thủy
Nhạn vô tích chi ý
Thủy vô lưu ảnh chi tâm

(Thiền sư Hương Hải)

Nhạn và Bóng

Nhạn vút qua không
Bóng chìm nước lạnh
Để dấu: nhạn không có ý
Giữ bóng: nước cũng vô tâm

(more…)

Chiếc vòng

Posted: 31/05/2012 in Truyện Ngắn, Võ Đình

Võ Ðình


Tranh Võ Đình

Chưa bao giờ trong lịch sử nhân loại, con người di chuyển liên tục và xa xôi như trong thời gian từ thế chiến thứ hai đến nay. Tự ý di chuyển cũng lắm, mà bị bắt buộc di chuyển, vì cớ này hay cớ khác, cũng nhiều. Ai là kẻ trong chúng ta sinh ra, lớn lên, suốt đời sống tại một nơi đến ngày tóc bạc, đến ngày về với cha ông?

Cách biệt thì nhớ thương, nhớ thương thì lý tưởng hoá cái mình nhớ thương; câu “chốn quê hương đẹp hơn cả”, chắc nhiều người chưa quên. Chúng ta nhớ về quê hương, nói về quê hương, viết về quê hương, mộng mị, ao ước về quê hương. Nhưng không phải ai cũng nghĩ về quê hương một cách như nhau. Thương nhớ có nhiều khuôn mặt, nhớ thương có độ nông sâu. Tuy vậy, tất cả cùng chia sẻ một cái đau chung: đó là ý thức, hoặc còn mịt mù, hoặc đã sáng tỏ, của một nỗi hoang vu khôn tả ẩn náu chui rúc trong hang cùng ngõ hẻm của tâm thần mọi người.
(more…)

 
Nhạc và lời: Đỗ Thất Kinh
Tiếng hát: Ngọc Huy
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Trần Phương Kỳ

Quán xuân

quán bên sông chiều xanh tóc rối
thả ngọn gió thơ ngây vào đôi mắt sao chiều

những ngón tay sáng trên nền cốc lạnh
em vẽ đường xuân

giòng sông giấc mơ ngày dung dị
lục bình vẽ chân trời sao tím

em tóc rối bên sông quán chiều gió lạc
những ngón tay vẽ muôn sao vào hồn đêm
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ
Nhân kỷ niệm lần thứ 76, ngày sanh [15.03] và lần thứ 6 ngày mất [22.03] của Thanh Tâm Tuyền.


Thi sĩ Thanh Tâm Tuyền – Đinh Cường

Thi sĩ Thanh Tâm Tuyền (15.03.1936 – 22.03.2006,) một trong những thành viên sáng lập trụ cột của Tạp Chí Sáng Tạo (1956 – 1960,) một trong những thi tài tầm cỡ nhất của thi ca miền Nam (1954 – 1975,) với 2 thi tập tiêu biểu: Tôi Không Còn Cô Độc (NXB Người Việt, 1956), Liên, Đêm, Mặt Trời Tìm Thấy (NXB Sáng Tạo, 1964.) Là người tiên phong của phong trào Thơ Tự Do, một phong cách thơ phóng khoáng, cách tân, hiện đại và đầy tính sáng tạo. “Tôi đi tìm tiếng nói/Cho cổ họng của tôi.” Thanh Tâm Tuyền đã tạo được ảnh hưởng và nguồn cảm hứng thơ khá lớn đối với giới cầm bút trẻ lúc bấy giờ và kể cả sau nầy.
(more…)

Lộ bản chất

Posted: 30/05/2012 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh
Trong một thế giới duy vật khuyến khích và áp đặt con người sống thực dụng, ti tiện một cách mất vệ sinh thì… tình yêu cũng biến thành xa xí phẩm và phải trả giá rất đắt để có nó.


The Poet – Egon Schiele

Tất nhiên đây không phải là lần đầu
Anh đã cư xử với em như một người phàm tục
Dù thân thể anh không có gì xuất sắc
Trán không triết học giống Ăng-ghen, đầu không được hói giống Lênin
Sự dũng cảm của anh có khi làm ngứa mắt Paven
Đôi khi anh “mát” làm buồn lòng Các-Mác
Nói chung , anh là thằng cha có tử vi không đạt
Thầy tướng ở Lăng Ông mới liếc đã thở dài
Cha mẹ sinh con không ai muốn con gầy
Nhưng anh ốm nhách đến nỗi thành bất hiếu
Ai cũng muốn người yêu mình có nụ cười hàm tiếu
Nhưng anh đã cười méo mó rất khó coi
Chưa kể những đêm say rượu đã đời
Anh rất giống kẻ tình nghi hình sự
Anh cũng hay “ kên-xì-bo” với đám du côn ngoài chợ
Và thích “so găng” với những kẻ cầm còi
Em chỉ cần sáng trí một chút thôi
Sẽ thấy anh “ xa huy chương mà rất gần tù tội ”
(more…)

Mai Thảo

Đường cúi xuống nhìn đồng hồ. Đúng 10 giờ đêm. Anh nhớ lại thật nhanh trong một lần cuối cùng những khoảng thời gian đã được anh xếp đặt cho việc thi hành và thực hiện dự định.

Mỗi khoảng thời gian đều đứng trên một chỗ đứng riêng: 10g30 vào phòng Liệu. Đúng 11 giờ trở ra. Gặp Liệu, giãi bày cặn kẽ với Liệu trong 30 phút, không hơn không kém. Làm thế nào nói hết đầu đuôi ngọn ngành với Liệu trong 30 phút ngắn ngủi? Thừa thì giờ. Nhưng có đủ thì giờ để Liệu hiểu, suy nghĩ, cân nhắc và ưng thuận? Đường tự trả lời thầm: Liệu sẽ ưng thuận. Anh cũng không hiểu tại sao anh có thể chắc chắn được ở điều đó, ở một người khác dù người ấy là Liệu.
(more…)

Hồ Chí Bửu

Nhạc: Lê Ngọc Thanh; Tiếng hát: Huy Đức


ta đã ngồi bao nhiêu ngày trên bến,
đợi em về – và đợi đến bao lâu ?
từng con tàu đi – từng con tàu đến
tháng bảy về – trời chưa hết mưa ngâu !
(more…)

Cẩm Loan


Thiếu nữ áo lục – Thái Tuấn

Lời tình cuối

Buồn mấy cũng đành thôi, tình cuối
Muốn vơi đi mà mỗi lúc thêm đầy
Sóng biển xa vỗ bên bờ sương khói
Mơ hồ anh về với mộng đêm nay
(more…)

Khaly Chàm
Tặng Vũ Xuân Chinh & Trần Duyên Tưởng

ta chạm tay vào nơi thiêng liêng của đá
để cảm nhận hơi thở đang cháy từ lửa xanh
những hạt bụi không bao giờ ngơi nghỉ theo vòng
xoay định nghĩa chu kì
một hành tinh nhung nhúc động vật khách thể nhiều tham vọng tiếp nối nhau trở thành một sâu chuỗi
những bí ẩn vụn vặt nhảy múa trong kẽ răng loài người bản năng như loài thú dữ
khước từ hay khẳng định khi phải sống chấp nhận đau khổ và lạc thú…
có đúng thời gian cũng chỉ là một hình ảnh vĩnh cửu?
từ thượng nguồn dòng sông đang mơ hiện những đám mây xám lạnh
ta đang mơ thấy mình trống rỗng không phải một thực thể kết tụ bỡi hàng triệu tế bào
có thể em đang mơ là một trái cấm ngọt ngào giữa tri thức khờ khạo nơi ta
làm sao thoát khỏi ngôn từ dung tục đã trở thành nhạc điệu ru đời
ai cao giọng tuyên bố cấm kỵ môi hôn mơn trớn vào chân những tượng đài
tình yêu thương đang thể hiện từ hình tượng của đá
nếu có chăng là sự nhận thức muộn màng [?]

Khaly Chàm
Tây Ninh mùa mưa 2012
Nguồn: Tác giả gửi

Đinh Tấn Lực

Cách đây 5 năm, trên Yahoo!Việt Nam Hỏi & Đáp có người nêu một câu hỏi cứ tưởng đâu ngô nghê ngờ nghệch:

Tại sao gọi là tranh trừu tượng? ”.

Lời đáp hay nhất, do chính người đặt câu hỏi bình chọn, như sau:

Màu sắc là tiếng nói trực tiếp, trào tuôn từ tâm (hồn) người nghệ sĩ, không qua trung gian của lý trí mà tranh trừu tượng là điển hình. Những nét chấm phá đậm lợt là một thứ ngôn ngữ vô thanh, âm hưởng vào lòng người thưởng ngoạn tùy theo mức độ tâm thức, tạo nên những rung cảm khác nhau, do đó cái nhìn cũng khác nhau. Cùng một bức tranh, mỗi người nhìn và cảm khác nhau, thật là kỳ diệu!

Phần đông, khi xem tranh trừu tượng người ta đều không hiểu, bởi cách đặt vấn đề sai, bao giờ cũng nghĩ tranh là phải vẽ một cái gì đấy cụ thể. Họ không biết rằng các họa sĩ thường vẽ bằng cảm giác, vì vậy, mỗi khi xem tranh trừu tượng mọi người đừng quá cầu kỳ, hãy nghĩ giản đơn và trong sáng như một đứa trẻ, khi đó những nét đẹp sẽ toát ra từ các bức tranh trừu tượng”.

Người trả lời có ghi trích nguồn: Theo tạp chí Nghệ Thuật.
(more…)

Như mùa hạ về

Posted: 29/05/2012 in Thơ, Đinh Cường

Đinh Cường


Blues I (sơn dầu trên bố 13 x 27 in) – Đinh Cường

Chiều đi nắng đổ trên rừng lặng
quạ tít cành cao khàn tiếng kêu
ô hay mùa hạ về không báo
để trận mưa giông xuống bất ngờ
(more…)

Trúc Thanh Tâm

Người con gái Quảng Trị

Chiều phố quận ta nghe mùa chuyển dạ
Mắt tiểu thư còn gợn chút u hoài
Con ve lạc, mùa hè ran tiếng khóc
Nắng rát lòng thắp lửa đỏ trên cây !
(more…)

Nhạc: Ái Hoa; Thơ: Nguyễn Hoàng Lãng Du; Hòa âm: Võ Công Diên; Tiếng hát: Thùy An




Phạm Khắc Trung

Học sinh tư thục Saigon có cái sướng là được ưu tiên chọn chỗ ngồi trong bản đồ lớp. Bởi vậy mà tôi luôn sốt sắng theo gót hắn, ghi danh thật sớm để được chọn chỗ ưng ý mình.

Theo hắn nhận xét, “Học sinh ngồi dẫy bàn nhất rất mất vệ sinh, thứ nhất là hít đầy bụi phấn, thứ hai là phải hứng trọn những trận mưa sa từ miệng người thày, nên mặt mày luôn bị nổi mụn, lở loét, hay rỗ chằng rỗ chịt… Bàn dẫy nhì tương đối an toàn, nhưng để đề phòng khi người thày quá nhiệt tâm, nên chọn bàn ba cho ăn chắc, và nên chọn lớp số nhỏ, vì giáo sư chiến luôn được bố trí trong những lớp đầu”.
(more…)


Chân dung Vũ Xuân Chinh – Trần Chỉnh

Trăm năm

Cho Huế

Ta trai phố Huế thương gái Huế
Gối sóng sông Hương ngủ, nhớ người
Kinh phủ trăm năm còn tráng lệ
Mai về Hà Nội tiếc, đò ơi !
(more…)

Thụy Khuê

Đã đăng: [Phản xạ phê bình], Chương [1], [2], [3], [4], [5], [6]


Vase with oleanders and books – Vincent van Gogh

Roman Jakobson sinh ngày 11/10/1896 tại Moscova, mất ngày 18/7/1882 tại Harvard. Say mê thơ từ rất sớm. Thời còn sinh viên, năm 1915, ông đã là một trong những thành viên xây dựng Câu lạc bộ ngữ học Mạc Tư Khoa, rồi câu lạc bộ ngữ học Pétrograd (1917).

Từ 1920 đến 1939, Jakobson bỏ Nga sang Tiệp Khắc, trở thành một trong những thành viên chính xây dựng nên Câu lạc bộ ngữ học Praha.

Năm 1939, tránh Đức quốc xã, ông chạy lên Bắc Âu, cộng tác với Câu lạc bộ ngữ học Copenhague (Đan mạch). Năm 1942, ông sang định cư tại Hoa Kỳ, dạy học ở đại học Columbia, rồi Harvard, và M.I.T (Massachusetts Institute of Technology).
(more…)

Bóp méo buổi trưa

Posted: 28/05/2012 in K.Lan, Thơ

K.Lan

Sài Gòn đầy vị bơ mặn
tôi bước qua gánh hàng rong nặng trĩu vị đời
và nếm

những buổi trưa buổi chiều buổi sáng cùng đêm
giấc mơ trở mình
tôi đi bằng mười ngón xinh không dành riêng cho người
sáng tác một nụ cười viên mãn
(more…)

Trần Thiên Thị

ngày em tung vào trời xanh ánh mắt
cái nhìn đeo đuổi những bàn chân
đi hoài
đi hoài
chân trời góc bể
mà trời xanh như đôi mắt chưa rời
(more…)

Thơ: Đặng Kim Côn; Phổ thành ca khúc và hát: Trần Quang Lộc




Nguồn: Tác giả gửi bản nhạc và mp3 file

Bình Nguyên Lộc


Wind – Steven N. Meyers

Cả bàn ăn đều kinh ngạc. Tạo thả rơi đôi đũa xuống bàn như ngày xưa Lưu Huyền Ðức nghe Tào Tháo khen mình anh hùng. Vợ chàng nghẹn ngào vì miếng đồ ăn đang nuốt giữa một xúc động quá mạnh. Mẹ chàng bình tĩnh hơn, ngậm miếng cơm đang nhai, mỉm cười một cách nhẫn nại. Những nét nhăn trên mặt bà chỉ thấy hơi nhăn thêm một chút. Ðó là tất cả phản động của một bà cụ đã bao năm đau khổ vì bao đảo lộn của cái xã hội rất xa lạ đối với bà. Thằng Hòa, con Loan, con Mỹ, tuy không hiểu gì cùng hoảng sợ, thôi không cãi nhau nữa. Chúng bỏ trở vào dĩa những món ăn vừa gắp lên, bộ lấm lét như có tội. Cả thảy đều nhìn trừng trừng thằng Kiệt nó đang khó chiu, và, như giận lẫy, nó tỏ một vẻ khiêu khích còn đáng giận thêm.
(more…)

Nguyễn Minh Thanh

Mẹ ơi con nhớ Mẹ nhiều lắm
Con muốn về thăm kẻo Mẹ chờ
Khốn nổi chim lồng không vỗ cánh
Cam đành gặp gỡ ở trong mơ
(more…)

Huỳnh Ngọc Tuấn

Con chim ở đậu cành tre, con cá ở trọ trong khe nước nguồn…
Cành tre í a… dòng sông í a ”.
Tôi nay ở trọ trần gian… Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời..

(Trịnh Công Sơn)

Lời ca mới nghe như đồng dao vì ca từ đơn sơ mộc mạc, làm người nghe như  lạc về một miền thôn dã- mênh mông lúa vàng- mênh mông sông  nước và chập chờn bóng cá, buồn buồn tiếng chim gù xa xa. Nó thấm vào lòng người như hơi ấm từ bàn tay mẹ vuốt ve lưng bé  một buổi trưa mùa hè êm ả, kỉu cà kỉu kịt tiếng võng đưa và lời mẹ ru từ ngàn năm trước… Nhưng trong cái đơn sơ mộc mạc ấy lại hàm chứa cả một triết lý về thân phận con người trước cái mênh mông của vũ trụ và vô cùng của thời gian.
(more…)

Trần Vấn Lệ

Tứ tuyệt

Cỏ thơm, sách vở là Phương Thảo
Em, cỏ thơm lừng, em Thảo Chi
Anh học chữ Nho, ngồi tập viết
Tên em, viết mãi, viết quên đi!
(more…)

Cao Xuân Huy

Cơn thèm đàn bà bắt gã đạp xe loanh quanh trong thành phố.

Đường Hồng Thập Tự lác đác chị em ta đứng thập thò dưới các gốc cây. “Xe qua lại nhiều quá, không được.”

Gã đảo một vòng công viên trước cổng Dinh Độc Lập. Tối. Mỗi gốc cây đều thấp thoáng bóng người. Vài tay cũng đạp xe rảo rảo giống gã. “Được rồi.”
(more…)

 
Thơ: Kim Vui
Nhạc: Vĩnh Thành
Tiếng hát: Hoài Phương

Vẫn dòng sông xưa

Em về thăm lại dòng sông cũ
Một buổi chiều thu nhạt nắng vàng
Nước cuốn theo sông về biển cả
Còn người biền biệt ở nơi nao ?
(more…)

Hà Việt Hùng

Lục bình trôi mãi cũng buồn

Lục bình trôi mãi cũng buồn
ghe bậu trôi mãi, bồn chồn lòng qua
thương bậu mặc áo bà ba
lời ăn, nết ở… thiệt thà thì thôi.
Lục bình trôi mãi một đời
cầu tre lắc lẻo đợi người sang sông
bậu ơi, tím cả trong lòng
vì ai đã hẹn mà không giữ lời.
(more…)

Tưởng Năng Tiến

Vào khoảng thời điểm này, hơn bốn thập niên về trước, một công dân Việt Nam đã đi (quá giang) vào vũ trụ. Nhiều năm sau, khi có dịp nhắc lại chuyến bay lịch sử này, phi hành gia Phạm Tuân vẫn còn thấy bồi hồi:

Đó là ngày vĩ đại nhất trong cuộc đời tôi… Tôi mang theo quốc kỳ, quốc huy, chân dung của bác Hồ, bản tuyên ngôn độc lập do bác viết, di chúc bác để lại, cùng với một túi đất của quảng truờng Ba Ðình (nơi xây lăng của Hồ Chí Minh) và nhiều phù hiệu nữa…” – theo như tường thuật của BBC (Vietnam Marks Anniversary Of Giant Leap – BBC News) nghe được vào hôm 24 tháng 7 năm 2000.
(more…)

Mộ Như
khi mong ước trở nên là khao khát
thì tâm hồn đã khoác áo cà sa

Niệm một câu nhật tụng

Lại nói với khanh sau mất mát về cái chết của người bạn thân quý – đinh vũ hoàng nguyên

mừng cho kẻ đi qua một chặng đường
nương theo dấu phật
dựng xây và khởi cất
công cuộc lần mò qua mỗi độ khai sinh
tiệm tịnh vĩnh hằng
(more…)

Đinh Vũ Hoàng Nguyên

Em sinh
Vài ngày sau, mẹ mất.

Bà ru em ngủ
Cái cò cái vạc
Đậu vành tang nôi.
(more…)

Nhạc: Lê Hoàng; Thơ: Châu Thạch; Hòa âm: Ngọc Dũng; Tiếng hát: Văn Thành





Nguồn: Tác giả gửi bản nhạc và mp3 file.

Phùng Thành Chủng

Bà tôi được truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”.

Cháu tôi hỏi: “Bà gọi là bà?”

“Ừ, bà gọi là bà, bà nội.”

“Thế bố cháu?”

“Bố cháu là chắt gọi là cụ, cụ ngoại.”

“Còn cháu?”

“Cháu là chút gọi là kỵ…”
(more…)

Trần Kiêu Bạc

Hồng Vân diễn ngâm


Lớn rồi con vẫn nhớ lằn roi
Mẹ dắt con qua ngưỡng cửa đời
Roi đau im lặng con không khóc
Chỉ thấy Mẹ buồn nước mắt rơi
(more…)

Bùi Chí Vinh


Amoureux & Marguerites – Marc Chagall

Giữa một thời kỳ mà tiền bạc chưa yên
Giấy thiếu trữ kim bỗng biến thành giấy lộn
Giữa một thời kỳ mà thiên hạ đổi tiền
Như đổi một hầu bao thiếu vốn
(more…)

Nguyễn Mạnh Trinh

Khoảng thập niên 60-70, thực sự đã có những luồng gió mới thổi tới trong văn học nghệ thuật miền Nam. Giữa người đọc và người viết hình như chung một ý hướng là làm mới lạ văn chương, để khác đi với thời trước, thời tiền chiến và thời của Tự Lực Văn Ðoàn. Những tác giả trong những tác phẩm của mình và các tạp chí văn học đã cố gắng trong nỗ lực ấy. Người viết mang những trào lưu tư tưởng triết học tây phương mà trong đó những tư tưởng hiện sinh là một. Trong khi đó, người đọc, phần đông trẻ tuổi là sinh viên học sinh hoặc những người lính chưa có nhiều năm quân ngũ, cũng theo dõi một cách hào hứng những trào lưu tư tưởng có khi trở thành thời thượng.
(more…)

Lâm Hảo Dũng

Thà như cỏ nội hoa ngàn

Nằm trong định luật của đời
Vẫn không tránh khỏi
tiếng ruồi vi vu
Nằm trong cánh cửa ngục tù
Mới nghe sâu lắng
khôn ngu, mất còn
Cái danh là tiếng chuông không
Thoảng như mây trắng
bềnh bồng, họp tan
Thà như cỏ nội hoa ngàn
Thản nhiên sống giữa
thênh thang đất trời
(more…)

 
Nhạc và lời: Liên Bình Định
Tiếng hát: Diệu Hiền
Slide show: BY
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Đỗ Dung

Ông cụ nằm kia, khuôn mặt trắng mịn, hiền hòa, đôi mắt khép lại nhẹ nhàng như người đang nằm ngủ. Khuôn mặt kia, hình hài kia rồi sẽ biến đi, sẽ tan vào hư vô, chúng tôi không bao giờ còn trông thấy nữa. Ai cũng biết ngày này rồi sẽ tới, ai cũng biết đến lúc phải chia ly nhưng trong sâu thẳm của tâm hồn vẫn có những nỗi đau vò xé. Trong cái mênh mang, êm lặng tột cùng vẫn có những nỗi xót xa… Hơn tám mươi năm, một khoảng thời gian dài cho cả một đời người cũng chỉ như một thoáng mây bay. Bố tôi nằm đó, bình an như đang say ngủ, những hình ảnh xưa về Bố chợt ẩn chợt hiện, chợt gần chợt xa…
(more…)