Archive for the ‘Trương Đình Phượng’ Category

Trương Đình Phượng

can_phong_ma_quai

Yến cầm chặt tay tôi, toàn thân nó run bần bật, hơi thở dồn dập.

Mắt nhìn chằm chằm ra phía cửa, mặt tái xạm như kẻ chết đuối mới được vớt lên.

Tôi nhìn nhanh về hướng đó. Bên ngoài, dưới ánh trăng lờ mờ một bóng người dật dờ di chuyển trong làn sương. Tuy không nhìn rõ nhưng tôi vẫn thấy được đó là một gã đàn ông.

Yến lắp bắp:

– Hắn đó, chính hắn đó!
(more…)

Trương Đình Phượng

ca_chet_thuyen_nam_bai

Biển bây giờ

tôi ra biển
lắng lòng nghe sóng vỗ
bặt tăm tiếng cá quẫy mình
bà mẹ già
nua
chân trần
nón rách
bàn tay
gầy
mòn mỏi
vuốt mảnh thuyền đói nước
(more…)

Trương Đình Phượng

xom_duong_tau_pho_kham_thien

(Đây là câu chuyện tôi nghe kể lại từ một vị khách đi chung tàu năm 2008. Thực hư ra sao tôi không dám khẳng định. Cõi âm luôn là một thế giới kỳ lạ, thách thức sự hiểu biết của chúng ta.)

Năm 1998 khi đó Tuấn học đại học năm nhất. Ngày đầu chân ướt chân ráo lên Hà Nội, Tuấn lang thang khắp nơi từ sáng tới chập tối mà chưa tìm ra phòng trọ. Chán nản Tuấn ngồi xuống dãy ghế chờ xe Bus nghỉ mệt, hắn nhìn đồng hồ, đã gần bảy giờ, buồn bã nghĩ:

– Không khéo đêm nay phải ngủ ngoài đường mất.

Tuấn tựa đầu lên tay, ngủ quên.

– Này anh bạn trẻ, dậy đi, sao lại ngủ ngoài này.
(more…)

Trương Đình Phượng

the_caged_bird

Mật ngôn 2

1
Những ông chủ quỳ
Dưới chân lũ đầy tớ
Cầu xin sự bố thí
Được nói

2
Tự do
Thoi thóp
Chiếc lồng sắt
(more…)

Trương Đình Phượng

thieu_nu_bien_dem

Bãi cát mịn màng trải dài, làn nước trong xanh với những nhịp sóng dịu dàng, xa xa thấp thoáng những cánh buồm, dăm cánh hải âu chao lượn trong màu nắng nhàn nhạt…tất cả tạo nên bức tranh chiều thật đẹp. Tôi đứng bên cửa sổ căn lầu, mái tóc dài buông xõa, ngẩn ngơ ngắm buổi chiều dần xâm lấn không gian. Vũ vẫn còn say sưa trong giấc ngủ.

Không biết giờ này ở nhà cha con Điệp như thế nào? Con bé Na vắng bàn tay chăm sóc của mẹ có sạch sẽ gọn gàng không? Điệp là gã đàn ông suồng sã, không biết cách quan tâm con cái và gia đình.
(more…)

Trương Đình Phượng

flower_of_fire

Hãy bùng cháy, dẫu chỉ là giây phút

Đừng nói
nắng mưa không đoàn tụ
hãy nói
luật định khắc nghiệt của trời
đừng nói
trái tim ta
trái tim người : không cùng nhịp đập
hãy nói
biển đời sâu thẳm khôn lường!  (more…)

Trương Đình Phượng

thieu_nu_tren_canh_dong

1.
em bông hồng mười sáu
tôi lá cỏ đôi mươi
gần đấy mà xa đấy
dưới yêu thương: tay người!

2.
Thôi bỏ trần thế
tôi lên đồi
em lên không?
cùng nhau làm gió
chiều miên du ca bài hát lãng du!
(more…)

Trương Đình Phượng

nghe_ky_nu_dan

Trời u ám, mây như tấm màn xám bọc lấy khoảng không gian, gió vần vũ, xác lá vàng rơi ngập đường. Nguyễn Du ngồi bên ấm trà nóng, mắt mơ màng nhìn vào cõi thinh không. Hình ảnh những phận người trong cõi trần gió bụi lần lượt lướt qua tâm trí Du.

Cuộc đời Du trải qua bao thăng trầm biến thiên, nay đã ngán ngẩm bả phù danh. Du chỉ muốn an nhiên tự tại thả hồn vào mây trời trăng nước, nhưng lòng Du cứ luôn đau đáu về số phận những kẻ thấp cổ bé họng trong cõi nhân thế này.

Du nâng chén trà uống một ngụm, vị trà sen thơm ngát lan tỏa, xông lên mũi làm tâm trí Du khoan khoái. Du như bồng bềnh trong cõi hư huyễn.
(more…)

Trương Đình Phượng

cho_canh_nha

Thưởng trà

Thuấn nuôi nhiều chó. Một hôm Khản đến chơi suýt bị chó cắn.

Vào nhà vừa ngồi xuống ghế, Khản đã nói mát:

– Gớm nhà ông nuôi lắm chó nhỉ. Thế này thì đố có thằng trộm nào dám bén mảng. Đến người lương thiện như tôi mà chó nó còn chả tha.
(more…)

Trương Đình Phượng

con_nguoi_vo_cam

Châm ngôn của dị thú

Đừng đau chung cơn đau đồng loại
Sẽ làm mất đi bản sắc cơn đau
Đừng trao tình yêu thương cho những mảnh đời đói khổ
Sẽ làm mất đi hiện thực nhân sinh!
Cứ dửng dưng làm những con thú vô tình
Xã hội sẽ ngợi ca các bạn
Bục đá cẩm thạch đã được xây sẵn
Làm sân khấu tôn vinh những kẻ tiến hóa ngược
(more…)

Trương Đình Phượng

cong_an_bat_nat_dan-babui
Biếm họa của babui

Đối thoại xám

Bọn mày cần gì?
– Tự do!
Xéo ở đây không thừa thãi
– !
Bọn mày cần gì?
– Bình đẳng!
Cút : ở đây kẻ nào mạnh thì thắng
– !
Bọn mày cần gì?
– Sự thật!
Biến : ở đây là vương quốc lật lọng
– !
(more…)

Trương Đình Phượng

nguyen_anh
Nguyễn Ánh (1762-1820)

Nguyễn Ánh bị Huệ ép cho cùng đường đành sang cầu cứu Xiêm La và người Pháp. Một mưu thần dưới trướng bảo Ánh:

– Thưa minh công, theo ngu ý của tôi ngài nên nằm gai nếm mật đợi thời chờ cho lực lượng nhà Tây Sơn suy yếu rồi hãy phản công bằng thực lực của chính mình. Nếu bây giờ dựa vào sức ngoại bang có thể ngài sẽ dành lại được giang sơn mau chóng nhưng tôi e là sẽ xảy ra thảm cảnh rước voi dày mả tổ chăng?

Ánh trợn trừng hai con ngươi mà rằng:

– Nhà ngươi có đứng vào vị trí của ta mới hiểu được lòng ta. Toàn bộ gia tộc nhà ta bị một tay bè lũ Tây Sơn giết hại nếu ta không trả được thù thì có xứng làm kẻ đứng trong trời đất hay chăng?
(more…)

Trương Đình Phượng

hoang_my_uyen

Lời người đàn bà bị đánh dặn con

Con à
Hôm nay mẹ dắt con ra đây
Không phải để dạy cho con hai chữ hận thù
Mẹ muốn con hòa chung dòng máu vào dòng người đang tha thiết kêu gào
Đòi quyền sống đúng nghĩa
Dân tộc mình đau thương tự thuở nằm nôi
Bốn ngàn năm oằn lưng chống xâm lăng
Bốn ngàn năm nụ cười chan đầy nước mắt
Bốn ngàn năm ý chí quật cường thấm đẫm hồn cây dạ cỏ
…  (more…)

Trương Đình Phượng

la_vang-tan_dat

Vũ Quân và Hồ Trường đều làm quan cho triều Lê. Quân là thái úy, tính tình nhỏ nhen, hay chấp vặt, gièm pha người trung nâng đỡ kẻ gian, nhưng lại thích được người khác xu nịnh. Trường làm ngự sử, ghét gian dối, hay nói thẳng. Mấy lần vua suýt chém đầu Trường vì tội dám biên sử theo ngòi bút thẳng.
(more…)

Trương Đình Phượng

khac_khoai

Khi ta là cát bụi

Nếu một ngày ta trở thành cát bụi
Có còn niềm đau chăng em?
Mỗi khi trời cuồng gió
Mỗi lúc mưa rã rời
Hồn ta có còn vẹn nguyên chăng em?
Nếu một ngày ta trở thành cát bụi
Trái tim sầu có ngập lụt niềm vui?  (more…)

Trương Đình Phượng

tranh_ngu_phu

Nguyễn Hữu ngồi bên sông Nhuệ câu cá. Sáng đến chiều không câu được con nào. Nhưng miệng gã cứ nghêu ngao hát, chốc chốc lại giơ bầu rượu tu một hớp đầy sảng khoái.

Có mụ đàn bà mỗi ngày hai lần ra sông giặt áo, thấy Hữu liền hỏi:

– Này các hạ đang câu gì đấy?

Hữu cười ha hả:

– Câu cá chứ còn câu gì nữa.

Mụ đàn bà nói:

– Sao tôi chả thấy các hạ giống người câu cá tý nào cả. Người ta không câu được cá thì mặt nhăn mày nhó đằng này các hạ lại cứ cười hát tỉnh bơ.

Hữu đáp:

– À có gì lạ đâu người ta câu cá sông còn tôi câu cá tâm. Câu tâm thì không thể nóng vội, có khi câu cả đời cũng chưa được cơ mà.
(more…)

Trương Đình Phượng

30_thang_4

Tháng tư sao không đơn giản

Tháng tư
Đơn giản là sự chuyển tiếp của xuân sang hè
Cớ gì em đau
Cớ gì tôi đau
Cớ gì những tâm hồn bỗng cuồng lên cơn tiếc nuối
Qúa khứ
Cuốn phim buồn \không ai muốn xem lần hai
Vậy thì
Tại sao không đào hố chôn sâu?
Tháng tư
Đơn giản là mùa hoa phượng thổ huyết
Con ve chiết xuất máu mình thành tiếng kêu
Và nắng
Được dịp khoa trương sức mạnh
Cớ gì
Đôi mắt mẹ chăng đầy nỗi đời trong đục
Cớ gì bàn tay cha vốc vét
Màn đêm thăm thẳm
Tìm hoài
Chỉ thấy
Sầu lo…
Tháng tư
Tôi neo vào đâu
Em neo vào đâu
Cũng thấy chông chênh những đường ray
Chân lý…
(more…)

Trương Đình Phượng

dong_kho_co_chay

Khao khát cũng chỉ là khao khát thôi

Đôi khi
Muốn làm một sợi chỉ
Vô hình
May vá những tim đời rạn vỡ
Để rồi
Bất chợt nhận ra
Mình là cọng lúa cuối cùng
Trên cánh đồng cháy hạn
Âm thầm chờ mưa  (more…)

Trương Đình Phượng

dau_nam_xong_dat-babui
Biếm họa của Babui

Lời thề của những tên lưu manh

Nhân danh
Cái hầu bao tôi thề
Sẽ không để bất cứ đồng tiền công nào rơi vào tay những kẻ nghèo
Nhân danh tự do và bình đẳng tôi thề
Ngay ngày mai chiếc còng mang hình “áp bức” sẽ được cải tiến theo sự chỉ đạo của thiên triều
Nhân danh những tên đồ tể tôi thề
Sẽ bóp chết mọi ý chí của bọn người có tham vọng vượt ra ngoài gọng kềm hiến pháp: quỷ ma…
Xin thề, xin thề…
Trung thành với dối trá, lưu manh, lật lõng
Nguyện đem tấm thân bé mọn uốn gối khom lưng liếm gót giày cho những tên bạo chúa
Xin thề, xin thề…
“này những đôi mắt bên ngoài hành lang quyền lực kia, đừng hão huyền mơ về một ngày mai dân chủ nảy mầm”…
(more…)

Trương Đình Phượng

giai_nhan_trang_si

(Mọi chi tiết của câu chuyện đều là hư cấu. Câu chuyện chỉ là sự cảm hoài với số phận của những người ca vũ và kiếm khách thuở xa xưa, mọi yếu tố lịch sử chỉ là nền cho câu chuyện phát triển.)

Vũ Tiểu Tuyết quê Thanh Hóa, cha chết sớm , theo mẹ bôn ba tứ xứ làm nghề đào hát từ năm mười tuổi. Khi Tiểu Tuyết mười sáu, mẹ bạo bệnh qua đời.

Một mình nàng trôi giạt hết phương nam sang phương bắc, mùa đông năm đó, trời rét như dao khứa, chiều sương mờ phủ, nàng đến bến đò Kiếp Bạc. Người đưa đò vắng bóng, nước sông nghẹn nỗi buồn, gió lộng, nàng ôm đàn ngồi trên bờ, cám cảnh ca lên một khúc não nùng:

Thân gái dặm trường
Biệt ly
Xứ người mòn mỏi bước chân đi
Cay đắng ôi
Trăm đường
Tủi phận ôm đàn
Lệ đẫm mi…  (more…)

Trương Đình Phượng

nguoi_vo_gia_cu

Phố nhỏ chiều đông. Con đường gầy mòn ngập ngụa lá vàng. Hai bên phố những ngôi nhà chìm trong im lặng. Gió trườn qua vỉa hè vắng. Một người đàn ông trung niên khật khờ ngồi ôm chai rượu cạn dưới gốc cây ngô đồng già. Một toán nhỏ chừng gần chục đứa hùa nhau đứng xa xa đưa ánh mắt vừa sợ sệt vừa tò mò nhìn người đàn ông.

Một đứa trong bọn hạ giọng nói, chừng như sợ người đàn ông nghe thấy lời mình :

– Chúng mày này, tao nghe mẹ tao nói lão say này tên là Bình đó. Con trai lão chết rồi, vợ lão thì bỏ lão theo trai.

Một thằng răng sún chen vào:

– Thật hả? Chả trách gì lão say suốt. Tội nghiệp.
(more…)

Trương Đình Phượng

trang_si_bit_mat

Nguyễn Túc làm quan đầu triều. Trịnh Cấm là tên đạo chích.

Xưa hai người cùng ở một làng, cùng học một thầy. Cấm thường được thầy giáo khen là thông tuệ khác thường, bạn bè ai cũng nể phục. Nhà bần hàn, ngoài giờ học Cấm thường lên rừng lấy măng về đổi gạo. Túc nhà giàu, lười học, ham ăn chơi, vung tiền như rác, sáng sòng bài tối kỹ viện.

Năm ấy triều đình tổ chức thi, Túc thuê người thi hộ. giám quan biết nhưng ăn tiền ngậm miệng. Cấm bài làm xuất chúng, chỉ tội nhà nghèo, không có tiền đút, quan chấm thi ém nhẻm mất bài.
(more…)

Trương Đình Phượng

chai_luoi

Cái giá của hận thù

Trần Tú nhà nghèo, chuyên nghề chài lưới. Một lần chài được con chép nặng 5 cân, toàn thân vàng hươm. Ai cũng bảo là cá quý ngàn năm mới thấy. Trong huyện có tay võ sư Trương Luyện nghe tin, tìm tới mua, hắn đang cần thứ cá chép vàng ấy cho việc tăng gân bổ cốt, hòng luyện thành món võ bí truyền. Trả giá bao nhiêu Tú cũng không bán. Đêm đó Luyện cho người tới đốt nhà, giết hết người thân của Tú. Tú may mắn thoát chết, chạy vào rừng. Bị thú rừng săn đuổi.

Có vị cao nhân cứu Tú. Bị thú rừng cấu xé, khuôn mặt Tú biến dạng. Sau bảy năm Tú được vị cao nhân nọ tái tạo lại dung mạo và truyền thủ võ công thượng thừa.
(more…)

Trương Đình Phượng

trang_si_mai_guom

Giặc phương Bắc rần rật kéo vào kinh thành Thăng Long. Quan và dân rủ nhau chạy loạn. Năm hôm trước khi mới nghe tin giặc còn cách kinh thành hai trăm dặm Hoàng Thượng và hoàng thân quốc thích đã lặng lẽ rời đến một nơi ẩn nấp an toàn.

Trần Tiết, gã bán thịt lợn. Nghe tin giặc sắp tràn tới, vợ gã giục gã:

– Chàng muốn chết hay sao mà còn mổ lợn để bán, có lo soạn sửa mà chạy đi không?

Trần Tiết cười:

– Hiền thê hãy đem các con về bên quê nội Phú Thọ đi, hy vọng với sự phù hộ của các Vua Hùng nàng và các con sẽ bình an. Riêng ta, ta không đi đâu cả.
(more…)

Trương Đình Phượng

pho_dem

Âm thanh

Chút gì
Vừa rớt vào đêm
Mà sao ta chợt nghe mềm tâm tư?
Chút gì
rơi giữa thực hư?
Ồ hay tiếng nức nở từ cõi không?
Tiếng tim lúa thở ngoài đồng
Hay là tiếng của nỗi lòng tháng năm?
Chừng như
nơi chốn mẹ nằm
Trong thinh lặng sợi tơ tằm chạnh đau !!!
nhẹ nào…em…lắng giọt sầu
vườn sau…mùa cạn…lá trầu vừa khô…
Chút gì
ngừng đập…mơ hồ…
!!!!
Loãng tan vào những xô bồ cuộc chơi…
(more…)

Trương Đình Phượng

broken_stone_portrait

Sáng. Từng bụm sương mờ giăng ngang phố phường. Lão Khúng dậy sớm như một thói quen bất di bất dịch. Lão soạn sửa đồ cho công việc ngày mới. Tiếng lọc cọc làm Huấn thức giấc. Gã càm ràm:

– Đúng là ông già trái xoáy. Lạnh chết mẹ mà cứ mò dậy sớm làm gì không biết. Làm người ta mất cả giấc mơ đẹp.
Lão Khúng lắc đầu cười chua chát. Lão dừng tay, chậm chạp bước lại chiếc bàn, ngồi xuống lặng lẽ vo viên thuốc lào, nhét vào nỏ, châm lửa rít một hơi, phả khói, tâm hồn lão theo khói thuốc phiêu diêu.

Ngửi thấy mùi thuốc lào Liên, vợ Huấn nhằn giọng:

– Trời đất ơi, chưa banh mắt đã thuốc với chả thiếc, bộ hút thuốc thay cơm đấy à?
(more…)

Trương Đình Phượng

cac_mac
Karl Marx (1818-1883)

Các Mác…

Khi Marx nói
“Vô sản toàn thế giới liên hiệp lại”
Chính là khi Marx đẻ ra chủ nghĩa bạo tàn
Để
Hậu thế
Những kẻ nắm quyền dùng máu những kẻ vô tội tô điểm ngai vàng quyền lực
Và những cái đầu đất nhìn thấy hoa hồng trên đống xương đồng loại
(more…)

Trương Đình Phượng

thieu_nu_mua_dong

Thiện khúc

Người đàn bà
gánh mùa đông đi qua lòng phố
loài người ngủ mơ
mình là mặt trời…
bầy chó hùa nhau gặm cái rét thấu xương
bòn mót hơi xuân sớm…
Lá ngu ngơ phủ những con ngõ gầy. vắng. lạnh
còn ấm dấu chân gã hành khất đêm qua…
con bé ăn mày, ôm đứa em thơ
ầu ơ làm mẹ…
tiếng ru khàn gió bụi
ngấm vào nắng sớm
run run phím đời : nhỏ nhoi
(more…)

Trương Đình Phượng

chim-thai_tuan
Chim
Thái Tuấn

Khát vọng tầm thường

Cầm tay mùa đông
Đi vào lòng phố
Chợt nghe nhân thế
Lạnh từ môi tơ…

Con chim hạnh phúc
Gãy cánh hiên đời
Những dòng tóc: đợi
Ngày hoang tuổi trần
(more…)

Trương Đình Phượng

dem_co_don

Bản năng và thú tính. Niềm tin mù lòa

(bài thơ cuối cùng viết cho dân tộc tôi)

Thời gian đứt tĩnh mạch
Mùa đông gãy khớp
Lịch sử băng hoại
Lũ giòi nhân danh công lý…

gấp gấp nện vào đêm
những châm ngôn mù lòa
niệm tụng giải oan
loài côn trùng cụt cánh…
(more…)