Vương Ngọc Minh

Seagulls

Tháng lụn năm tàn.

ngày qua
hết vật vã dưới north beach
ra port of san francisco
ngồi

dựa
mấy con chim biển

trời
đất- u ám
chúng cứ nhơi nhơi
thiết tha gì (!) chúng biết
tôi nhơi nhơi chữ (tới nay lụi hụi
hết năm!)
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

walking_in_snow_3

1.
sáng nay quanh tôi
màu rất lạnh
dăm nụ cười ngoài phố choàng khăn méo xệch
thành phố nướng ượn ẹo
gãi lưng trong mù sương

hổm rày tôi cứ hóc trong cổ họng mình
khi đọc tin buồn
từng người bạn văn nghệ bỗng buông tay
Đọc tiếp »

Điệp Mỹ Linh
Thành kính tưởng niệm Ba tôi – Cụ Điệp Linh Nguyễn Văn Ngữ – và Thầy Nguyễn Hữu Dưỡng, Bác Trần Tân Thông

old_violin

Vệ binh đi ngược chiều với Dưỡng, nhìn Dưỡng, cười:

– Thầy ra đó “nàm” gì?

– Có người em họ đến thăm.

– Thế à! Có người vào thăm Thầy con cũng mừng. Thế nào Thầy cũng được quà bồi dưỡng. Từ ngày Thầy vào đây, chả ai thăm nuôi, tiếp tế Thầy, con cứ sợ dại, nhỡ Thầy ốm không ai dạy con học.

Dưỡng chỉ cười. Có lẽ anh vệ binh sợ Dưỡng bệnh hoặc chết thì sẽ không ai dạy anh học ký âm pháp. Tuy nghĩ như vậy, Dưỡng cũng vẫn thấy ấm lòng vì tiếng “thầy”, “con” anh vẫn lén nói với Dưỡng vào những lúc không có cán bộ hiện diện.
Đọc tiếp »

Cuốc đất

Posted: 19/12/2015 in Huỳnh Minh Lệ, Thơ

Huỳnh Minh Lệ

cuoc_dat

lúc nhỏ lên mười đi cuốc đất
tìm giun tìm dế để đi câu
đời ta trót dính vào cán cuốc
dù có đi đâu đến tận đâu
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

bia_gio_moi_ngay_mot_chieu_thoi

Đó là một tập truyện, và chúng ta có thể đọc truyện như đọc thơ. Đó là tuyển tập “Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi” của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc, trong đó có một truyện vừa, nhiều truyên ngắn và một số bài thơ… Trong đó, những dòng chữ đã hiện lên những mảng trí nhớ của nhà văn, trở thành một chuỗi những bài thơ về cuộc đời, chở theo hình ảnh của đất nước Việt Nam từ những ngày thơ ấu của nhà văn, từ những kinh ngạc khám phá về các khu phố, hàng xóm và bạn hữu chung quanh… cho tới những ngày xa xứ ngồi lặng lẽ trong đêm, gõ lên những dòng chữ để kể truyện, ghi lại ký ức và cảm xúc.
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo

nhan_va_anh_trang-dinh_cuong
Nhạn và ánh trăng
dinhcuong

MẢNH TRĂNG XƯA.

Không còn nhớ đã bao thu
mảnh trăng thất lạc trong khu rừng già
nằm đêm du tử nhớ nhà
nhác trông chẳng biết đâu là nẻo quê.

CHÂN KINH.

Đường dương thế rất nhiệm mầu
chớ đem mỗi bước cậy vào trang kinh
giữ lòng một cõi nguyên trinh
ngày xưa đức Phật có kinh sách gì.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

the_abstract_of_winter-ann_nguyen
The abstract of winter
Ann Nguyễn

Một ngọn nến nhé. Là 60 năm xa
Vài ánh lửa. Chút mùa thêm tí tách
Tôi đi qua đi qua…

Một ngọn nắng nhé. Là mùa xuân đi mãi
Mầu hoa vàng ngất mắt chiêm bao
Tôi ngủ mớ những khi lòng thơ dại
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

buche_de_noel

Ngót 50 năm qua, mỗi năm cứ đến dịp Giáng Sinh, tôi lại nhớ tới miếng bánh buýt. Bánh buýt Tây gọi là Buche de Noel, là món tráng miệng truyền thống của Châu Âu. Bánh buýt thường làm vào mỗi dịp Giáng Sinh có hình dáng một khúc gỗ thông có lớp vỏ nâu sần sùi. Để hấp dẫn hơn người ta trang trí trên mặt bánh các nhánh thông, lá ôrô, tượng ông già Noel, tuần lộc… Công thức chẳng có gì lạ, gồm bột mì, kem, vani, muối, đường, sữa, trứng, chocola.

Mặc dù hồi nhỏ tôi theo học chương trình Pháp, nhưng thú thiệt là phải đến năm 16 tuổi anh nhà quê miền Thượng tôi mới có dịp nghe đến tên, nhìn tận mắt và nếm tận miệng miếng bánh buýt thơm ngon, đậm đà, hấp dẫn, bắt mắt ra làm sao. Đặc biệt, bánh buýt truyền thống nổi tiếng của nước Phú-Lang-Sa này được làm ra từ tay một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, có giọng hát truyền cảm, ưa chuộng văn chương nghệ thuật mà tôi không hề quen biết cô trước đó cho tới tận ngày nay cũng vậy.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

mua_dong_xanh

trần gian
buông lạnh cẳng trời
mỗi năm tuyết lú
rừng trôi đại ngàn
tôi-bơi-trong-mùa-lang-thang
tìm con gấu ngủ
miên man lục hồng  Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc
Kính viếng ông Trang

trang_the_hy_2
Nhà văn Trang Thế Hy (1924-2015)

Ừ thôi thì cũng một đời
Đêm nghe vọng tiếng dừa rơi quanh mình
Hỏi lòng một kiếp tử sinh
Có đau đáu nhớ chút tình nhân gian
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến
Tôi thiếu điều muốn tự vận (luôn) vì xấu hổ về đồng bào, đồng loại, và thời đại của mình. (tnt)

tuong_nang_tien-mao_blvd

Thỉnh thoảng, tôi vẫn gặp phải một câu hỏi khó:

– Thế những tác giả ngoại quốc ông thường đọc là những ai?

Tôi lí nhí:

– Gần như chả có ai ngoài Kim Dung và lâu lâu tôi cũng có đọc Ernest Hemingway, Mario Puzo, Boris Pasternak, hay Solzhenitsyn thôi…

– Úy Trời! Sao cũ mèm hết trơn vậy, cha nội?

– Bị hồi đó, ở miền Nam, hầu hết sách của những tác giả này đều được dịch ra tiếng Việ

– Bộ không đọc được tiếng Anh, tiếng Pháp gì sao?

– Dạ, ráng thì cũng được nhưng … ngại lắm!
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

vo_chong_tran_huy_sao

Thơ tình đầu đông

những ngày cuối năm không thấy lạnh
vẫn nắng đôi khi rất nắng Hè
thi thoảng có sương pha rất nhẹ
đủ vừa cho dáng ngủ nằm co

như chiều nay mặt trời ráng đỏ
là biết ngày mai nắng chưa đi
đi chi cho mệt đường vạn lý
cứ ở lì đây trọn một năm
Đọc tiếp »

LMST

paris_winter

Thơ: Song Phượng; Nhạc: LMST; Hòa âm: Cao Ngọc Dung; Tiếng hát: Tâm Thư

Bản ký âm PDF

Nguồn: Song Phượng gửi nhạc và âm bản mp3

Trangđài Glasssey-Trầnguyễn
Nhân giỗ thứ 14 của Nhà báo Như Phong, ngày 18 tháng 12, 2015

nhu_phong_le_van_tien
Nhà báo Như Phong Lê Văn Tiến (1923-2001)

Bác tới Hoa Kỳ định cư 1994, cùng năm với tôi, nhưng tôi không có duyên được gặp bác mãi đến hai năm trước khi bác qua đời. Trong một lần bác qua California, một người bạn trong nhóm nghiên cứu giới thiệu một người bạn khác và tôi đến tham vấn với bác. Hiền lành và hóm hỉnh, bác đón chúng tôi vào nhà người quen bác đang ở tại Huntington Beach, và dành cả buổi sáng cho chúng tôi. Nghe bác kể về thời Tự Lực Văn Đoàn, về tờ Phong Hóa, về cái nhìn suốt chiều dài lịch sử Việt Nam cho tới cận đại với những nhận xét tinh tế về hiện tình chính trị, văn hóa, xã hội trong nước, vô cùng thú vị. Bác có cái duyên của một người kể chuyện đa tài, vừa súc tích, vừa cho người ta cười, vừa bắt người ta phải động não. Bác đưa chúng tôi đi quanh vườn sau và nói về cây cối trước khi tạm biệt. Tôi không biết bác yêu thích hoa lan, mãi đến sau này.
Đọc tiếp »

Trần Ngọc Hưởng

nam_tay_nguoi_yeu

Tay thương

Tay nào bùa phép hiển linh,
Tay thương tay nhớ tay tình tay ai?
Tay nồng rượu thấm men cay,
Mùa yêu xao động rót say đất trời.

Trong đời dẫu một thoáng thôi,
Tay em chạm nóng tay tôi ngỡ ngàng.
Khơi bùng lên lửa bếp tàn,
Lạc trong mộng mị mịn màng tóc tơ.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

chieu_qua_giao_duong-hoang_trong_ban
Chiều qua giáo đường
Hoàng Trọng Bân

Hoa vàng mùa Giáng Sinh cũ

Hình như hạt bụi
Rớt vào mắt ai
Hồn rưng rưng khóc
Thương cuộc tình phai.

Chuông nhà thờ đổ
Thuở em theo chồng
Hoa rơi rụng mãi
Vàng cả bến sông.
Đọc tiếp »

Đinh Tấn Lực

dead_end

Phỉnh phờ đê tiện
Bả bẫy tù đày
Máu chảy đầu rơi ngày tháng
Ngót thế kỷ bạo quyền
Không dập tắt nổi nén nhang

(Phùng Cung)

Đường Cùng của 1 nhà nước là khi nó bắt dân làm con tin.

Mỗi con tin được thả ra khỏi tù trước ngày mãn án là một chặng đường thoát hiểm giai đoạn của chế độ: Lê Quốc Quân (2007), Nguyễn Quốc Quân (2007 & 2012), Cù Huy Hà Vũ (2014), Điếu Cày Nguyễn Văn Hải (2014), Đỗ Thị Minh Hạnh (2015), Tạ Phong Tần (2015).

Những người được “đặc xá”: Đinh Đăng Định, Nguyễn Hữu Cầu.
Đọc tiếp »

Trần Văn Sơn

tran_hoai_thu_ngoi_khau_di_san
Nhà văn Trần Hoài Thư

Lão ngồi khâu sách kim đâm tay [1]
Di sản văn chương mắt cận dày
Máu thấm ngàn trang còn sót chữ
Kim may vạn quyển vẫn chưa đầy Đọc tiếp »

Câu hỏi lớn

Posted: 16/12/2015 in Bùi Hiền, Thơ

Bùi Hiền

suy_tu_tren_ghenh_da

Đường trần phù thũng, thế nhân ơi!
Hoa nát mây nhầu trăng lẻ loi
Đất mất nhà tan. (Bọn) Tầu cai trị
Cạn dòng mưa nắng. Quê còn đâu?
Đọc tiếp »

Nguyễn Tuân

chu_nguoi_tu_tu

Nhận được phiến trát của Sơn Hưng Tuyên đốc bộ đường, viên quan coi ngục quay lại hỏi thầy thơ lại giúp việc trong đề lao :

– Này, thầy bát, cứ công văn này, thì chúng ta sắp nhận được sáu tên tù án chém. Trong đó, tôi nhận thấy tên người đứng đầu bọn phản nghịch là Huấn Cao. Tôi nghe ngờ ngợ. Huấn Cao ! Hay là cái người mà vùng tỉnh Sơn ta vẫn khen cái tài viết chữ rất nhanh và rất đẹp đó không ?

Thầy thơ lại xin phép đọc công văn.

– Dạ, bẩm chính y đó. Dạ, bẩm có chuyện chi vậy ?
Đọc tiếp »

Trò chơi

Posted: 16/12/2015 in Thơ, Trần Đình Sơn Cước

Trần Đình Sơn Cước
Gởi những ai hiện đang yêu cầu đổi tên nước

viet_nam_dat_nuoc_toi
Bản đồ nước Việt Nam. Google images

Bắt chước trẻ con
Tôi bày lịch sử
Bằng trò chơi chữ
Tôi cắt
Tôi dán…

Khi đất nước chia đôi
Việt Nam chia thành hai nước
VỊÊT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA
VỊÊT NAM CỘNG HÒA
Tôi cắt: Dân Chủ
Tôi dán: Cộng Hòa/ Việt Nam
Đọc tiếp »

Trên lối về (2)

Posted: 16/12/2015 in Cao Hoàng, Thơ

Cao Hoàng

trang_tren_ben_song

Anh về đêm nay, núi xanh vẫn còn,
Có dòng sông êm chảy mãi về xuôi ?
Trăng chiều lung linh chiếu trên phố hẹn,
Trường xưa em về thấp thoáng hàng cây ?
Anh về đêm nay quanh bên bếp hồng,
Người tình năm nao vẫn nối lời yêu ?
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng

danoan-nhanquyen2015-2-danlambao

Nhà báo Trần Quang Thành mới đưa lên mạng Danlambao những hình ảnh người Việt Nam kỷ niệm Ngày Quốc Tế Nhân Quyền, ở Canada, ở Ðức. Nhưng đặc biệt nhất là quang cảnh những cuộc biểu tình tuần hành tại Hà Nội trong ba ngày, ngày 3, 4 và 10 tháng 12 năm 2015.

Cuộc biểu tình đầu tiên diễn ra tại công viên dựng tượng đài Lý Thái Tổ nằm bên bờ hồ Hoàn Kiếm đã bị công an đàn áp. Sáng hôm sau ngày 4 tháng 12, đồng bào quay trở lại tụ tập trước cửa “trụ sở tiếp dân” của đảng Cộng Sản ở ngôi nhà số 1 phố Ngô Thì Nhậm, quận Hà Ðông, Hà Nội. Tới ngày 10 tháng 12, đúng Ngày Quốc Tế Nhân Quyền, hàng trăm đồng bào lại mở một cuộc biểu tình bắt đầu từ trụ sở trên để biến thành một cuộc tuần hành qua các đường phố Quang Trung, Nguyễn Trãi dài hàng cây số.
Đọc tiếp »

Đinh Cường
tặng Nguyễn Thế Toàn,

kiet_gia-dinh_cuong
Kiết già
sơn dầu trên giấy
dinhcuong

Một chút gì của nắng
cũng làm ta vui thêm
như Bồ Tát qua sông
cùng cành lau trắng muốt
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

ngu_dan_dam_thuyen

Bạn sẽ không…

bạn sẽ không biết va vào đâu khi đường tầu ngưng lại
toa súc vật. hệ chuyển người
và sự cảnh báo của đường ray tiệm tiến
thời xưa con mắt đèn đỏ dẫn đường
rồi trùm đỏ lên khắp miền tang thương mú xứ
một cú bẻ ghi đẩy ngược
dòng khiêng đi tuốt luốt
cái án tày đình bọn cài khuy áo thông ngôn
khi lũ bò vàng đứng chạp đồng lúa khín
gã côn đồ say tít trong hang
Đọc tiếp »

Trạch An – Trần Hữu Hội

benh_vien_cho_ray

Thủ mở cửa đẩy chiếc xe ra, chân anh đau như có ai đó lấy kẹp mà kẹp cả bắp chân. Nhìn lề dường trước mắt đất đá lổm chổm, cao như ngọn đồi mà ngao ngán. Con đường Quốc lộ đang đi lại được, tự dưng cày ra, đổ đá, đổ đất từng ụ cả năm nay rồi để vậy, không biết bao giờ mới chịu làm! Thùy nhìn anh nhăn nhó, nói:

– Mười giờ đêm rồi, hay để sáng mai lên thăm anh ấy cũng được, đằng nào cũng chết rồi!

– Tội nó quá!

Thủ nói rồi đẩy lùi chiếc xe vào lại nhà.
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

Ngày đầu mùa đông
Ngày đầu mùa đông
Ngọc Dũng

Bài thơ cuối cùng

(viết cho mùa đông tình người)

Hôm nay
Xin phép em cho anh làm một bài thơ
Bài thơ sau cuối
Bài thơ cho anh, cho em, cho cuộc đời
Sáng nay cánh chim cuối cùng đã thiên di
Phố chỉ còn những con đường xao xác lá
Và những ngôi nhà niêm phong giấc mơ
Bà cụ nhà bên, vừa ra đi đêm qua
Hình như niềm vui nhiều hơn nước mắt
Tiếng khóc từ cuộn băng khóc mướn nhiều hơn nỗi đau tự trái tim…  Đọc tiếp »

Chút tình riêng

Posted: 15/12/2015 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

cheo_thuyen_song_trang

Dẫu cạn lòng mong đợi
tôi vẫn thả trôi con đò chiều
tròng trành nỗi nhớ
về bến xưa
Đọc tiếp »

vo_thi_hao-2015
Nhà văn Võ Thị Hảo cho rằng “chân trời” hiện nay của Việt Nam
đang bị “giới hạn” ở một chủ nghĩa và thể chế “lạc hậu”.

Nhân ngày Quốc tế nhân quyền của Liên Hợp Quốc (10/12) năm nay, BBC có cuộc trao đổi với một nhà văn, nhà báo đang tị nạn chính trị ở nước Đức, người đồng thời đang có một triển lãm tranh sơn dầu tại Tây Berlin với chủ đề ‘Đường chân trời II’.

“Chân trời của Việt Nam chỉ giới hạn ở một thứ chủ nghĩa và thể chế lạc hậu cách đây cả trăm năm và thế giới đã phế bỏ, nên Việt Nam tụt hậu cả gần trăm năm so với những nước phát triển,” nhà văn Võ Thị Hảo, tác giả của triển lãm tranh đang được trưng bày ở Geleri 1892 ở thủ đô nước Đức, nói với BBC hôm 06/12/2015, khi được hỏi về sự khác biệt giữa ‘đường chân trời’ của Việt Nam và các nước ‘đã phát triển’.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

con_lach_chet-vuong_ngoc_minh
Lạch chết, 12/ 2015.
hỗn hợp giấy dán sơn dầu trên giấy.
cỡ: 12x 18in.
Vương Ngọc Minh

Yeah! không còn nhiều thời gian đâu!

.. tặng Chiêu Anh Nguyễn.

mà lũ chim đen- chưa chiều
đã tề
tụ
thành hàng
hệt âm binh
trên bốn sợi dây điện trước chung cư

bọn chính quyền việt nam vừa hạ lệnh
cho công an bắt một người làm thơ

tôi làm hình con lạch chết
ở quê nhà
thực- chả còn ai nhận ra tiếng gà
đã thảng thốt
Đọc tiếp »

Thợ thơ

Posted: 14/12/2015 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán

Luân Hoán

bỏ quên đâu đó thông minh
nhiều khi viết nhảm linh tinh rườm rà
“khai toạt móng heo” chuyện nhà
huỵch toẹt chuyện tận ruột già ruột non

hứng chí dẫn đến mất khôn
khoe luôn cả chuyện mê con nhà người
viết mà không chạm cái tôi
xem như mất nửa thú vui thanh nhàn
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm

tre_con_no_dua

Một sớm nọ tôi có ý muốn viếng lại cái chợ Cầu Ông Lãnh, nơi mình từng sống ba năm Tiểu học và những năm Trung học để tìm về một chút quá khứ tuổi mới lớn. Sau khi lòng vòng trong những con đường tum húm của khu Chợ Cháy trước đây vốn là khu bán guốc, bán gạo, bán đường đậu, bán thuốc rê, bán nhang đèn…, nhìn chỗ những gian hàng sung túc ngày xưa bây giờ bị xẻ thành hai, thành ba căn phòng nhỏ híu cho từng gia đình trú ngụ tôi chắc lưỡi thầm than cho chuyện đời đổi thay tuột dốc.
Đọc tiếp »

Người đi

Posted: 14/12/2015 in Thiếu Khanh, Thơ

Thiếu Khanh
người đi…
   bóng cũng theo người…

thieu_nu_lang_thang_trong_chieu

Ừ…
thì người đã ra đi
Phất tay hất ngọn tóc thề ngó nghiêng
Ừ…
thì tình đã ra riêng
Trăm vui giữ lại
một phiền xẻ đôi
Bây giờ nói chuyện anh – tôi
Ngày xưa hoa bướm
xa rồi
mất tăm  Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

trang_the_hy
Nhà văn Trang Thế Hy (1924-2015)

Người hiền Nam Bộ về xanh
Nửa khuya vườn quạnh, long lanh bóng dừa
Trang văn khép lại cuối mùa
Hàm Luông gió nhẹ, Bến Tre nghẹn lời
Âm thầm Đi Chỗ Khác Chơi!
Đắng Và Ngọt với những lời nhói tim
Mắt chong giữa bãi đời chìm
Đời ma náo nhiệt biết tìm đâu ra?!
Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

dai_ve

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 70.

Sau khi Trăm Xanh đột tử, kế đến Quảng Phệ bị bệnh bất ngờ không nắm được toàn bộ quyền binh. Đại thần nghị chính coi kinh thành là Sáng Quyết bãi miễn chức vụ làm chấp chính kinh thành.

Chúa nói với thuộc hạ.

– Có hai kẻ đáng sợ nhòm ngó ngôi Vương đã thất thế. Vệ Kính Vương muốn chọn ai trong số đại thần còn lại nối ngôi cũng không đáng ngại nữa. Từ nay tạm thời hoà hiếu với bên Vương Phủ để cùng lo gánh vác giang san.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

nguoi_dung_tren_mieng _nui_lua-buu_chi
Người Đứng Trên Miệng Núi Lửa,
Bửu Chỉ, 2000

Và gió thức đêm nay làm gì
Linh hồn ta để tang chờ gió qua sông

(Ngô Kha)

Nơi đây mùa lễ đang giăng đèn
tôi nhìn màu đỏ son mà nhớ bạn
mười ba năm gió cũng tang bồng
mười ba năm hoa tường vy vẫn nở
Đọc tiếp »

Phạm Minh Thuận

huong_sac_mua-thu_4

Thơ: Nguyễn An Bình; Nhạc: Phạm Minh Thuận; Hòa âm: Studio 7 nốt nhạcTiếng hát: Xuân Trường


Bản ký âm

Nguồn: Nguyễn An Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Đặng Châu Long

nguyen_the_thoai

Từ hôm nhận được tin Bố Nguyễn Thế Thoại xin tuyên hứa làm một tu sĩ khiêm hạ, tôi cứ băn khoăn và thôi thúc viết về một khoảng đời thật của bố trong thời gian khốn khó nhất tại trại A 30 năm nào, không nhân danh tín hữu, không nhân danh bạn tù, chỉ nhìn Bố bằng cái nhìn của một con người trong thời khắc gian truân.

Giữa năm 1980, từ đội 24, tôi chuyển về đội 5 nhà 2. Đội này phần lớn là những nhân vật có địa vị trong xã hội trước, đủ các thành phần. Bên quân đội có Đại tá, Trung tá, Thiếu tá, bên tôn giáo có đủ Thượng tọa, Đại đức, Giáo chủ. Linh mục, tôi chỉ là tép riu trong đội.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

suy_tu4

Buồn như gió miên man chiều tháng chạp
Buốt đời nhau giây phút lỡ làng yêu
Người đã khác và tôi giờ cũng khác
Tiếc làm chi khi bóng ngã về chiều
Đọc tiếp »

Trần Phù Thế
Tặng Ngô Văn Thanh

bang_huu_cung_ly

rất lâu hình như mấy chục năm
mới có một ngày bạn già hội ngộ
mới có một lần hai ta gặp gỡ
uống cạn ân tình cho cạn đáy
tình thâm
Đọc tiếp »