Mai Thảo

bong_trang_pho_cu-dinh_cuong
Bóng trăng phố cũ
dinhcuong

Chu đi xuống mặt đường, một mình. Một lần nữa cuộc đi chơi tay đôi đêm nay lại không thành. Hiền kêu mệt, xin lỗi, nhưng Chu biết Hiền nói dối. Mệt mỏi chỉ là một cớ để thoái thác của người đàn bà.

Buồng riêng của Hiền ở từng lầu thứ ba, giữa trung tâm thành phố. Cửa sổ trông xuống đại lộ. Căn nhà nhiều từng, vào bằng hành lang riêng, có thang máy đưa lên, cả một từng dưới ngăn chia thành những khu cửa hàng. Ban ngày màu sắc lộng lẫy trong những ô kính chạy dọc theo những hình đèn nêông. Ban đêm, bóng tối âm u lọt qua mấy tấm cửa sắt cứ đúng sáu giờ chiều là người gác cửa đã buông xuống. Chu đến giữa lúc tiếng sắt kêu trong im lặng. Người gác cửa mở cửa ngó ra. Y mệt mỏi nhìn Chu đang trả tiền xe.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

tran_minh_tri_4

khi con đi nghỉ hè
có xuống chào Ba Mẹ
ăn bữa cơm gạo tẻ
món thịt kho mặn chằn
con cười nói: không răng
khiến Ba hơi nhồn nhột
té ra là nói tốt
về dĩa thịt mặn chằn  Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

devil_mask

ở chặng dừng thứ nhất
nhà thơ trao cho người gác cổng
một mẫu vụn
của sự chết

không thấy có vòng nguyệt quế
và các thẻ bài
ghi rõ ngày giả biệt cõi trần
cuộc hành trình
đâu chỉ là non
là nước
Đọc tiếp »

Đàm Trung Pháp

exaggeration

Bút giả lấy hứng khởi cho câu chuyện ngôn ngữ kỳ này từ cách sử dụng ngôn từ khuếch đại rất ngông của Victor Hugo (1802-1885) trong đoạn chót bài thơ Pour Jeanne seule (Viết riêng cho Jeanne) :

Et sais-tu ce qui m’occupe
Jeanne? C’est que j’aime mieux
la moindre fleur de ta jupe
que tous les astres des cieux

Jeanne ơi, em có biết điều chi
đang bận lòng anh không nhỉ?
Đó là điều anh yêu đóa hoa nhỏ nhoi
trên váy em hơn tất cả tinh tú trên trời

Oh là là! Có ai biết cô Jeanne mặc váy dài hay váy ngắn hoặc là có bao nhiêu “đóa hoa nhỏ nhoi” như vậy trên váy cô không? Bút giả chỉ biết rằng sau khi tâm sự với nàng một hồi — nào là “anh đâu cần biết gì đến vua đến chúa”, nào là “có một sợi dây xích nó luôn luôn kéo cẳng anh về hướng nhà em”, nào là “anh đang nghĩ đến em quá chừng, em biết chăng” — thi hào Victor Hugo kết thúc bài thơ bằng một thứ chữ nghĩa khuếch đại, như đã trích dẫn bên trên, có lẽ ở mức quán quân hoàn cầu!
Đọc tiếp »

Thơ Quỳnh. 3

Posted: 14/08/2015 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

bia_tho_quynh-hoang_xuan_son

gối
ngực tân
rờn rợn bốn bề
chao ôi trầm ngãi
hồn mê lú này
gối chiều vàng sợi tóc mây
gối đêm hừng hực
lửa
ngày
quạnh hiu
Đọc tiếp »

Nguyễn Tâm Hàn

doi_mat_mot_thoi

Nhạc và lời: Nguyễn Tâm Hàn; Trình bày: Ngọc Quy

Bản ký âm

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Phan Tấn Hải

bia_di_vao_coi_tao_hinh

Hãy hình dung thế này về họa sĩ Đinh Cường: trong khi chúng ta đang sống trong không gian 3 chiều, hay nếu kể thêm thời gian, sẽ gọi là không gian 4 chiều, Đinh Cường sống trong một không gian tâm thức của rất nhiều chiều: hễ bước chệch đi một tí, là đã bước sang cõi khác… nơi đó, ông hiện ra với những màu sắc và đường nét không còn dính gì tới cõi này của chúng ta.

Và như thế, Đinh Cường như dường đang bay trong những cõi của n chiều, với n lớn hơn rất nhiều lần con số 4. Tác phẩm “Đi Vào Cõi Tạo Hình” (ĐVCTH) là một cõi dị thường như thế do tác giả Đinh Cường hiển lộ ra, nơi đó 16 họa sĩ là những cõi riêng, và từng trang mở ra đọc là những không gian nhiều chiều độc đáo, rất riêng từng người.

Viết như thế cho sách này, không dễ ai cũng có thể làm như Đinh Cường.
Đọc tiếp »

Thái Bình

quan_ca_phe_4

Buổi sáng cà phê quen quán vắng
Một mình nhỏ giọt buồn man man
Nghĩ tới nghĩ lui, tâm trống rỗng
Mưa khuya đã tạnh, nắng chưa vàng

Rảo trên phố thị tìm ký ức
Phố đông ai đó rớt câu chào
Chớm thu chiếc lá nghìn năm trước
Nương theo cơn gió thổi tìm nhau
Đọc tiếp »

Mây

Posted: 14/08/2015 in Tôn Nữ Thu Dung, Thơ

Tôn Nữ Thu Dung

thieu_nu_tay_hung_mua

Mở lòng tay,
những ngón hoa.
Khúc phiêu du
rớt
trong tà huy say.
Một phù vân
thảng thốt
bay.
Vầng trăng xanh
lỡ
lưu đày kiếp xưa. Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

dalai_lama_2
My religion is simple. My religion is kindness.
( H. 14th Dalai Lama)

Tôi được chị Trương Anh Thụy gửi cho cái máy ảnh Canon nhỏ xíu (trông cứ như một món đồ chơi) rồi lại được anh Nguyễn Công Bằng “kiên nhẫn” chỉ cách xử dụng. Xong, tôi đi quanh xóm để thực tập ngay và chụp được hai tấm hình hơi lạ: một con chó bông đi lạc, và một manh giấy …tìm rùa!

lost_dog
Xin giúp tìm lại con thú thân yêu của gia đình… chúng tôi rất
thương yêu và nhớ nó. Pela bị bệnh tiểu đường và cần phải có thuốc insulin.
Nếu tìm được xin gọi số …

Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

ben_ho_sen-dinh_cuong
Bên hồ sen
dinhcuong

Đất thản nhiên

Đất thản nhiên và núi thản nhiên
Tâm người trải bạc tận tam thiên
Hoa khai từ thuở ngàn thu trước
Hạt thóc xanh nguyên mộng thánh hiền.

Vô lượng thọ hề! vô lượng tâm
Một màu trăng sáng cả sơn lâm
Hoàng oanh về đậu cành thiên trúc
Nhả xuống ngàn dâu khúc nhạc trầm.
Đọc tiếp »

Ngô Đình Chương | Yên Nhiên

Hoang vắng

Ngõ buồn trơ trọi một hàng phong
Vườn chẳng ai nom mấy nụ hồng
Xuân đó ơ hờ ngày hụt nắng
Đào kia bỡ ngỡ buổi tàn đông
Im lìm hiên trước vài bông bụt
Xào xạc sân sau đám cỏ bồng
Hạ cứ đi rồi thu lại đến
Cố nhân còn đó để chờ trông

Ngô Đình Chương
Đọc tiếp »

Trần Hoài Thư

rung_cay_kho

Trong bài chuyển ngữ từ một bài thơ của Quang Dũng, dịch giả Đàm Trung Pháp đã chú thích tại sao lại có cảnh “không mọc tóc” trong đọan thơ: Tây tiến đoàn quân không mọc tóc.

Ông cắt nghĩa bằng chú thích dưới bài chuyển ngữ như sau:

A scourge for the troops, malaria was caused by anopheles mosquitoes that infested their area of operations. The disease made their hair fall and their skin turn pale.

Không phải riêng ông mà hầu hết những bài viết về Tây Tiến, ai ai cũng công nhận chính vi trùng sốt rét mới là kẻ thù, là thủ phạm gây nên cảnh không mọc tóc này.
Đọc tiếp »

Bồ Công Anh

thieu_nu_cho_mua_tanh

Tích tắc tích tắc
Lất khất lất khất, mưa, lất khất …lất khất
Mưa liêu xiêu trên con đường nghiêng
Em đứng thẳng, nghiêng theo bầu trời
Một nỗi niềm tim tím
Mưa, nối em–anh
Hiện tại du miên, đứng một bên. Mưa đứng một bên
Đọc tiếp »

Nỗi lòng

Posted: 13/08/2015 in Thơ, Trúc Thanh Tâm

Trúc Thanh Tâm

cheo_xuong_ca_mau

Nỗi lòng

Gởi Châu Đốc – Cà Mau

Hơn ba mươi năm, biền biệt Cà Mau
Bến tàu đó, em biết còn chốn cũ
Mái trường tỉnh tôi chưa lần được học
Rồi chiến tranh, từ đó cách xa mình !

Nước nổi nơi nầy, nhớ gió U Minh
Điên điển bông vàng nhớ tràm bông trắng
Mắm Châu Đốc hương vị còn sâu đậm
Than đước Cà Mau âm ấm nỗi lòng !
Đọc tiếp »

Hà Sĩ Phu

ech_muon_to_bang_bo

Tôi cứ nhớ mãi hồi còn học lớp Dự bị (cours preparatoire, tương tự như lớp 2 lớp 3 bây giờ), vớ được cuốn thơ song ngữ “Thơ ngụ ngôn La Fontaine” (Les fables de La Fontaine), đọc lấy đọc để, đọc đi đọc lại, khoái trá. Cụ Nguyễn Văn Vĩnh dịch thơ rất dễ nhớ, mà những tranh minh họa của họa sĩ Mạnh Quỳnh theo kiểu comique (hý họa) thì quá gây ấn tượng, xem một lần là nhớ đến già. Một trong những bài gây ấn tượng nhất có lẽ là bài “Con nhái muốn to bằng con bò”:

Con nhái nom thấy con bò,
Hình-dung đẹp-đẽ, mình to béo tròn.
Nhái bằng quả trứng tí-hon.
Lại toan cố sức bằng con bò vàng.
Ngậm hơi, cổ bạnh, bụng trương;
Kêu: – Chị em đến xem tường cho ta.
Đã bằng chưa, chị trông, nà?
Bạn rằng: – Còn kém! Nhái đà phồng thêm;
Hỏi rằng: – Được chửa, chị em?
Bạn rằng: – Chưa được; Phồng thêm ít nhiều.
– Chị ơi! Còn kém bao nhiêu?
Bạn rằng: – Còn phải phồng nhiều. Kém xa!
Tức mình, chị nhái oắt ta,
Lại phồng bụng quá vỡ ra chết liền

Đọc tiếp »

Tử sinh ca

Posted: 12/08/2015 in Thơ, Trần Yên Thảo

Trần Yên Thảo

thien_su_mua_gay

1.
Chân hoang mất dấu cội nguồn
hốt trông diện mạo trùng trùng nếp nhăn
đâu bằng dứt tuyệt băn khoăn
bỏ gậy thúc đất bỏ khăn gieo cầu.

2.
Nước trong dòng đục lẫn vào
gương trong hiển lộ mái đầu tuyết sương
ba hoa về với đạo thường
kẻ câm lặng mới là phường mưu toan.
Đọc tiếp »

Mai Phạm

loc_xuan

Thơ: Thục Nguyên; Nhạc: Mai Phạm; Trình bày: Eban Tú; Hát bè: Bích Hảo
music_sheet
Bản ký âm PDF

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.

Đoàn Khuê

ty_kheo

Chuyện Thầy tôi dài lắm. Gọi Thầy tôi cho vui chớ thầy không là thầy tôi theo kiểu Thầy trò thắm thiết như người ta, tôi chưa hề đứng đủ gần để Thầy nhớ rõ tôi là ai. Thầy chừng trạc tuổi tôi, Thầy đi tu từ nhỏ, sang Canada, Thầy trù trì ngôi chùa lớn kia hàng chục năm. Dáng Thầy cao và thẳng, giọng uy nghi lắm, có đệ tử già, đệ tử trẻ thật đông. Biết bao người khúm núm chen chân bước tới chào Thầy kính cẩn mỗi chúa nhật có lễ chùa. Đứng gần Thầy tôi dễ thấy mình nhỏ bé, càng chẳng ai thèm thấy, nên tôi chỉ hay đứng xa xa nhìn hào quang chiếc áo cà sa màu vàng nghệ thật tươi ấy phù phép ra sao trong mắt người người. Vậy mà ngày kia tôi không thấy Thầy trở lại chùa nữa.
Đọc tiếp »

Chạnh niềm, thu

Posted: 12/08/2015 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

thieu_nu_mua_thu

1.
Dáng lá rơi, ứng vàng thu
Ứng chiều tim tím sương mù
Tiếng chim rơi, ứng khẽ khàng thu ơi

Bóng yêu đợi tình có đôi
Chợt lạnh vai, ấm tay rời
Ô hay, tịch dấu người chờ mãi xa
Đọc tiếp »

Sông Cửu

ca_phe_phin_sua_da

Hừng đông ra ngồi “giọt đắng” (*)
ngắm tách cà-phê vệt trắng vệt đen
nhìn đời bận rộn bon chen
thấy mình như cọng rêu leng giữa dòng
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

bia_may_trong_nhung_giac_mo-lu_quynh

Sau hai tập thơ đã ấn hành (Sinh Nhật Của Một Người Không Còn Trẻ, NXB Văn Mới, Califorina, 2009 – Những Giấc Mơ Tôi, NXB Văn Mới, California, 2013), cuối tháng 7.2015 vừa qua, nhà thơ Lữ Quỳnh đã ấn hành tiếp tập thơ thứ 3, Mây Trong Những Giấc Mơ, với một tâm thức nhẹ nhàng, thanh thoát như Mây và một cảm xúc sâu lắng, nhưng rất an nhiên tự tại:

giao thừa thức giấc
nhìn vầng trăng khuya
lời ba la mật
thoảng giữa trời hương
âm âm tiếng hạc
bài kệ đầu năm
mở lòng. bát ngát
một trời sao đêm
mười trang đại nguyện
vọng từ đáy tim
con. nam mô Phật

(Bài Đầu Năm)
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

red_crane_2

Nửa cười

đảo chưa từng là đảo
biển nhớ quá mù khơi

[đọc HVT – Đảo]

nàng cười điếc mặt
trước mắt cơn dông xõa mù biên độ sóng
cánh đồng trắng hếu lưng phơi
bầy cò sặc nước đâm tương tư mùa hạn
nướcnước
chân đá phèn
cổ bẹn
nàng cười nột u nhín
thèm
cơn dã ngoại
bầy lừa đứng bươi bươi
những bữa ăn đùn lên diệp tố
khoẵng mùi hoang khai
diệm sơn mài thuốc nổ
nàng cười như thể nàng khóc
vết nước mầu biển đậm
xa khơi
Đọc tiếp »

Đinh Cường
Gởi Lữ Quỳnh để cùng nhớ anh Ưng Lang

ung_lang-truong_dinh_uyen
Nhạc sĩ Ưng Lang
sơn dầu trên canvas
Trương Đình Uyên

Ngày giỗ anh Ưng Lang
Cali. trời còn hạn hán?
Thuần thắp thêm cho cây nhang
năm nào cũng đều như vậy

nhớ người nhạc sĩ tài hoa ấy
luôn cười mỉm, hiền khô
nước da hơi ngăm đen
dáng gầy mà khoẻ vậy
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

timedpics5

Năm 527, Bồ Đề Đạt Ma yết kiến vua nước Lương, Lương Vũ Đế. Vũ Đế hỏi: Trẫm cho xây chùa, chép kinh, cứu vớt chư tăng, dựng tượng Phật nhiều không biết bao nhiêu mà kể. Vậy ta có công đức gì chăng? Đạt Ma đáp: Không có công đức gì, chỉ mang lại nghiệp tốt trong thiên hạ. Vũ Đế hỏi: Vậy thì ý nghĩa tối ưu của chân lý cao thượng là gì? Đạt Ma đáp: Không có chân lý cao thượng, chỉ có sự trống rỗng. Vũ Đế hỏi: Ai đang đối diện với Trẫm đây? Đạt Ma đáp: Tôi không biết.
Đọc tiếp »

Sóng

Posted: 11/08/2015 in Lang Bian Trần Minh Trí, Thơ

Lang Bian Trần Minh Trí
Thương nhớ một lần về

tran_minh_tri_3

Từng con sóng dập dồn
Cuốn xô ghềnh đá cũ
Chìm hoài trong hoàng hôn
Trong vực sâu quá khứ
Đọc tiếp »

Chia buồn

Posted: 11/08/2015 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân
Thân tặng anh chị Trần Huy Sao

giot_suong

trời ôm tháng bảy chia buồn
giọt nương náu giọt tinh sương lăn về
giọt tình se giọt phu thê
giọt đêm khóc giọt ngày kề vô tâm  Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

bia_tap_chi_cong_san

Còn nói đến Tạp Chí Cộng Sản thì càng tệ hại hơn. Ít ra anh báo Nhân Dân không ai đọc nhưng còn sử dụng được vào một số việc “tế nhị” khác. Còn anh cơ quan ný nuận của đảng thì chẳng dùng được vào việc gì… (Nguyễn Dương)

Thông Tấn Xã Việt Nam vừa hân hoan loan một tin vui:

“Sáng 4-8, tại Hà Nội, Bộ Biên tập Tạp chí Cộng sản đã tổ chức trọng thể Lễ kỷ niệm 85 năm Ngày Tạp chí ra số đầu tiên (5-8-1930 / 5-8-2015) và đón nhận phần thưởng cao quý của Đảng và Nhà nước – Huân chương Hồ Chí Minh lần thứ hai.”

Giữa thời đại internet, báo bổ ở khắp mọi nơi – trên toàn thế giới – đang dẫy chết hàng loạt mà Tạp Chí Cộng Sản vẫn sống hùng, sống mạnh để “đón nhận phần thưởng cao qúi” thì quả là một kỳ tích vô cùng đáng kể, và đáng nể.
Đọc tiếp »

Quang Dũng
Đàm Trung Pháp chuyển sang Anh ngữ và chú thích

tay_tien

Tây tiến

Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi!
Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
Heo hút cồn mây, súng ngửi trời
Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống
Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi
Đọc tiếp »

Hường thanh

camp_fire

Nhóm lửa nghe khan hát

khan ơi đừng đi vào lớp tro tôi
khi chung quanh chẵng nào vành tai bản làng
ở bên lửa người hưo tay những ngón xương amah
đừng buồn khan ơi

khan hát đi lần này tro sẽ bão hòa mà
tôi được nghe khan dù chỉ mình soi gương vào đám lửa
những người trẻ rời xa khan dưới êlan rộng
vắng đi vành tai làm trí nhớ mất giọng mùa năm
Đọc tiếp »

Hà Thúc Sinh

tu_khuc-tran_thanh_chau
Tù Khúc
Tranh Trần Thanh Châu (t.vấn & bạn hữu)

Nhạc và lời: Hà Thúc Sinh; Hòa âm: Lê Văn Thiện; Trình bày: Khánh Ly

Bản ký âm

Trích băng nhạc Tủi Nhục Ca 1982
Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Hồ Đình Nghiêm

vung_kinh_te_moi

Thằng Bảy lấy con Năm, dân lối xóm kêu tóm gọn: Vợ chồng Bảy Lăm. Người ngoài phương Bắc tràn vào an cư lập nghiệp đông, phong tục tập quán dần dà bị hoán đổi. Đất đai vườn tược theo đó cũng tráo trở lẳng lặng vào tay chủ mới. Vợ chồng Bẩy Nhăm chịu đời hổng thấu, theo bà con tay xách nách mang khăn gói đi vùng kinh tế mới rắn rít cọp beo khai hoang khẩn đất chó ăn đá gà ăn muối người thì chưa biết ăn chi.

Không cứ mang thân vào rừng ở là được tự do phát huy quyền làm người. Tập thể nào cũng có kẻ quyền thế đứng ra lãnh đạo, sếp sòng là anh bộ đội cụt một giò làm tài lanh khai sinh cho uyên ương thằng Bảy con Năm danh xưng mới: Giải Phóng. Con Năm nói chùng nói vụng với chồng: Mẹ rượt, tui hổng mặn tên này đâu nha tía sấp nhỏ. Thằng Bảy đầu tắt mặt tối ngó vợ mồ hôi mồ kê thỏ thẻ: Anh cũng dậy, đụng phải đứa xấu bụng ưa nói lái thành ra phỏng dái thì nghe kì thấy mẹ. Đâu còn nước nôi gì để mang lợi hạnh phúc cho em.
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

thieu_nu_cam_hoa_thach_thao

Chỉ có em mới làm rung chuyển hồn đời anh
Làm trật khớp những ngăn tình đóng mở
Trói bước anh mặc kệ đời bỡ ngỡ
Em hiên ngang nhấc bổng khối tình quân

Chỉ có em mới quét bỏ những giọt bụi trần
Bất chấp hết những thói đời dị nghị
Không thèm sợ những giáo điều cũ kỷ
Em ung dung như cơn bão dịu dàng
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Tuấn

tuong_dai_ho_chi_minh

Hàng loạt địa phương có dự án xây dựng tượng Hồ Chí Minh (1). Có thể xem đây là một phong trào. Phong trào xây thêm tượng vốn đã quá nhiều ở đất nước này. Nhưng ý nghĩa của phong trào này là gì thì không ai rõ. Chỉ có thể giải thích rằng phong trào này xuất phát từ ý tưởng kinh doanh hình tượng lãnh tụ, và như thế là một sự khinh thường người dân đóng thuế.

Tôi có cảm tưởng rằng VN là một nước có nhiều tượng đài nhất nhì thế giới. Đi từ thành phố đến tỉnh lẻ và làng xã, hầu như chỗ nào cũng có một vài tượng đài. Có nơi có hàng chục tượng lớn nhỏ đủ kiểu. Ví dụ như Hà Nội đã có hơn 30 tượng đài, và người ta đang lên kế hoạch xây thêm hơn 30 tượng khác từ nay đến 2020. Sẽ rất thú vị nếu biết con số thống kê về tượng đài trên cả nước, nhưng với con số trung bình 20 tượng đài/tỉnh, tổng số tượng đài rất có thể lên đến con số hàng ngàn.
Đọc tiếp »

Hà Thúc Sinh

Ðang bão, có tin bạn mất

nguyen_bac-son_5
Thi sĩ Nguyễn Bắc Sơn (1944-2015)

Trời đất sa sầm xám mịt mùng
Trần gian vào lúc nó lên cơn
Y như gió cuốn vùng đông hải
Chẳng khác mù bay phía bắc sơn
Vừa thấy mây tươm tràn chớp loé
Là nghe bạn mất hụt hơi khan
Bốn lăm năm lối về dâu bể
Bịt mắt tìm nhau giữa bão cuồng
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

redwood_tree_under_sun

ban cho sự sống
các mầm chồi thơ ngây
chưa bao giờ cần bao biện
trong các tầm mắt nứt mầm nảy chồi
giấc mộng thẳng ngay
Đọc tiếp »

Thi Quân

thieu_nu_ghe_da_mua_dong

Nhạc và lời: Thi Quân; Tiếng hát: Pia Nguyễn

Bản ký âm PDF

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.

Trương Đình Phượng
(Như nén tâm hương thân thương gửi tới người gái điếm ấy. Cầu mong linh hồn em ở cõi hư vô thanh thản)

thieu_phu_om_dau_ngoi_buon

Phụng không một lần quay lại nhìn tôi. Dường như lúc này đây với Phụng chỉ có khoảng thinh không kia là bạn. Tôi lặng lẽ ngồi bên Phụng nghe buổi chiều rớt từng giọt xuống bờ vai. Trên nền trời từng cụm mây uể oải trôi đi như những mảng lòng lạc xứ. Đang là mùa thu. Từng làn gió heo heo lạnh se sắt thổi làm những chiếc lá vàng giật mình lìa cành phủ đầy mặt đất. Chung quanh chỗ tôi và Phụng ngồi như bao trùm một tấm voan màu vàng, cái thứ màu ngai ngái buồn dễ khiến tâm hồn con người tìm về nhau để đồng điệu, cảm thông. Tôi đã nghe câu chuyện của Phụng rất nhiều lần, lần nào cũng chỉ từng đó chi tiết, nhưng không hiểu sao chiều nào ra ngồi đây tôi vẫn luôn muốn nghe Phụng kể đi kể lại và tôi thấy cõi lòng tôi rung lên từng vi mạch thương xót.
Đọc tiếp »

Huy Uyên

mua_hoa_mimosa_dalat-dinh_cuong
Mùa hoa mimosa Đà Lạt
dinhcuong

Xa rồi Đà-Lạt

Từ lâu ai đã xa Đà-Lạt
ở cây-số-4 có những ngôi mộ buồn
“valley d’Amour” những đôi mắt lệ
triền dâu còn đọng dấu tang-thương .

Trên đồi những sắc hoa anh-đào
buổi sáng quanh co hàng phố chợ
lung linh xanh sóng nước ven hồ
thời cà-phê Tùng hỏi em còn nhớ ?
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm phiên âm và giới thiệu.

thuy_kieu_ngoi_dan

Thúy Kiều, dầu là nhân vật thiệt sự ngoài đời, được Thanh Tâm Tài Nhân cấu tạo thành nhân vật tiểu thuyết, đối với người Việt Nam nói chung hay đối với người đọc Đoạn Trường Tân Thanh nói riêng cũng chỉ là một nhân vật tiểu thuyết. Do đó những gì người ta viết thêm về Kiều – hay những nhân vật trong Đoạn Trường Tân Thanh – đều chỉ là hình thức bày tỏ lòng cảm phục Nguyễn Du qua sự lân mẫn hay oán ghét nhân vật của ông mà thôi… (Thúy Kiều Án chẳng hạn)

Đọc Văn Tế Vợ của Bùi Hữu Nghĩa, Văn Tế Võ Tánh và Ngô Tùng Châu, Văn Tế Bá Đa Lộc, Văn Tế Nghĩa Sĩ Cần Giuộc… Người đọc cảm xúc và có thể để lòng mình nổi lên tràn đầy tình cảm bi thương cho người được tế khi nghĩ đến số phận không may của họ. Đọc Văn Tế Kiều những tình cảm nầy chắc chắn sẽ được ngăn chặn lại không cho tràn đầy vì trong thâm tâm người đọc nổi lên một sự ngăn chận vô hình: Đó chỉ là nhân vật tiểu thuyết và người đứng tế cũng chỉ là một nhân vật tiểu thuyết chẳng qua một người nào đó viết giùm. Sự ngăn chặn nầy tuy vậy không làm mất giá trị thiệt sự của Đoạn Trường Tân Thanh về phương diện văn học, đó chỉ là sự báo hiệu của tâm thức để phân biệt đời sống thực tế và đời sống do tác phẩm văn nghệ tạo ra trong trí độc giả mà thôi.
Đọc tiếp »