Hà Thúc Sinh

Ðêm rằm nghe ca trù

ca_tru

Mưa rơi rả rích suốt đêm rằm
Nửa thức bên song nửa ngủ trần
Ðàn phách nổ dòn băng cũ kỹ
Ca trù hơi oán giọng phù trầm
Tố Như ghé cạnh đèn dầu lạc
Công Trứ nằm nghiêng tấm chiếu hàng
Giọng hát dần xa xa lặng mãi
Cựa mình mưa tạnh cửa đầy trăng
Đọc tiếp »

Thanh Tâm Tuyền

thanh_tam_tuyen-dinh_cuong
Nhà văn Thanh Tâm Tuyền
dinhcuong

1

Tôi như một chất loãng đọng vũng ánh lên màu sáng hắt hiu. Màu sáng kỳ lạ, lạ quá đỗi nhạt thếch, nín thinh hoàn toàn của trời bên ngoài dần dần lộ xuất hiện tách rời khỏi cảm giác mù lòa bất định. Bóng tối mở rộng, mở rộng mãi vào những lớp bóng tối và trong ấy khuôn cửa sổ mờ ảo lồng lấy màu trời. Lúc này tôi mới rũ bỏ hết giấc ngủ, thoát khỏi trạng thái lập lờ không mặt mũi, tay chân, thân xác, không một chút ý niệm về nơi chốn phương hướng. Và tôi nằm im trên giường, không đụng đậy, thân thể trần truồng. Tôi biết tôi đang ở trong phòng của tôi.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

thieu_nu_buoc_buon_trong_dem

Ở đâu

1.
Đang ở đâu trên dòng nhạc
Một nốt tôi ngơ ngác. Không lời

Đang ở đâu trên chiều rơi
Rơi mãi rơi. Bơ vơ tôi. Viên cuội

Đang đi đâu trong bóng tối
Bóng theo sau. Ngó lại. Nỗi đường xa

Đang đi đâu. Hay bước về
Chỉ biết bây giờ. Quanh khuya. Đầy gió…
Đọc tiếp »

Yên Nhiên

nu_sinh_cong_truong_xua

Cõi mộng

Chiều xưa chàng theo gió đến
Vai còn vương bụi đường xa
Phấn thông rơi bay la đà
Rắc bụi vàng cho hai đứa

Tan học có chàng đứng đợi
Đường chiều hoa nắng lung linh
Hồ gương soi bóng đôi mình
Nhìn nhau cười thôi chẳng nói
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Từ Huy

hnvvn-dai_hoi_ix

Một vài trong số những câu hỏi mà tôi đang tìm cách trả lời là : Chế độ chính trị ở Việt Nam có phải là một chế độ toàn trị ? Nếu nó đúng là một thể chế toàn trị thì nó đang ở giai đoạn nào, so với những thể chế toàn trị đã được xem là cổ điển như nước Đức quốc xã thời Hitler và nước Nga thời Staline, hay thậm chí như chính Việt Nam thời cải cách ruộng đất và Nhân văn Giai phẩm ?

Đại hội HNVVN khóa IX vừa qua đã cung cấp cho tôi các yếu tố cần thiết để nhận diện, và củng cố các giả thiết, mà tôi đang có, về hình thái xã hội của chúng ta. Đây chưa phải là lúc làm công việc lý thuyết hóa, nên tôi tạm bằng lòng dừng lại ở trạng thái mô tả và một vài nhận định bước đầu.
Đọc tiếp »

Phố núi

Posted: 31/07/2015 in Thơ, Đinh Cường

Đinh Cường
Thương nhớ Nguyễn Xuân Hoàng,

nguyen_xuan_hoang-dinh_cuong
Chân dung Nguyễn Xuân Hoàng
dinhcuong – 2013

Phố núi ấy chiều mây trắng lắm
buổi chúng tôi về lên ngọn đèo cao [1]
nhìn xuống thung lũng dưới xa
những xóm nhà như chiếc hộp

mùa hoa vàng vừa nở mênh mông
ở nơi đó tôi có nhiều người bạn
đôi khi nhớ bạn phone thăm. mừng
Trần Đình Sơn Cước vừa về hưu
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Thơ

co_giao_mai

Thơ: Tuyền Linh; Nhạc: Nguyễn Văn Thơ; Tiếng hát: Trần Lệ

Bản ký âm PDF

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.

Đà Lạt nhớ

Posted: 31/07/2015 in Song Thao, Truyện Ngắn

Song Thao

da_lat_nostalgia-_5
Đàlạt nostalgia 2
sơn dầu trên giấy plast. 18 x 20 in
đinhcường 8- 2013

Núi xanh rì rậm rạp trước mặt. Sườn núi bên kia là Đà Lạt. Chiếc xe Mercedes mười lăm chỗ ngồi mới cáu cạnh xăm xăm tiến tới. Xe sẽ phải chạy vòng trôn ốc quanh núi leo dần lên. Đà Lạt ở độ cao bao nhiêu nhỉ? Tôi chịu chẳng nhớ được. Hình như cũng trên ngàn thước, hay mấy ngàn thước? Tôi chỉ cảm thấy hồn tôi như đang được treo cao lên. Trong xe mọi người im lặng lớn mắt nhìn ra phía trước. Mặt nào mặt nấy vừa hồi hộp vừa thích thú. Đà Lạt luôn luôn có sức quyến rũ, nhất là đối với những Việt Kiều xa quê nhà đã lâu. Họ tới với Đà Lạt như khách. Còn tôi, tôi về Đà Lạt.
Đọc tiếp »

Đặng Kim Côn

mua_sai_gon

Để lại

Để mưa gió lại Saigon
Để Saigon lại cho đường phố đông
Để đường phố lại em trông
Để em lặng lẽ giữa lòng gió mưa.

 

Giăng mây

Từng hạt xuyến xao lòng đêm lay bay
Có hạt xa nào lay anh trở dậy,
Mưa, có lẽ, cũng đang về bên ấy
Nên khắp trời nỗi nhớ cũng giăng mây
Đọc tiếp »

Phương Uy

mua_dem_qua_khung_cua_so

Chúng ta là những cơn mưa mệt mỏi

cơn mưa đã trôi qua mệt mỏi trong những khoảnh khắc sau chót của mùa hè
em vẫn cứ loãng tan mau trong ánh nhìn đã cũ
màu hoa trên khung ảnh vẫn buồn như năm tháng xa xưa
chúng ta đã mệt mỏi khóc
như
những
cơn
mưa
cũ kỹ
ngày trôi mòn như rêu
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng

tham_nhung

Nhà văn Sławomir Mrożek ở Ba Lan thời còn cộng sản có lần kể chuyện mấy đứa trẻ chơi tuyết. Chúng đắp một đống tuyết, rồi nặn một tảng tuyết lớn đặt lên trên, rồi vo một quả bong bóng tuyết đặt trên cùng. Buổi tối, bố mẹ lũ trẻ bị công an khu vực gọi tới “làm việc.” Ðồng chí bí thư nghiêm khắc cảnh cáo họ đã để cho con cái phản động, nói xấu tổ quốc xã hội chủ nghĩa!

Bố mẹ lũ trẻ không hiểu gì cả. Ông bí thư xã hỏi: Chúng nó bầy ra trò đắp tuyết để làm cái gì? Thưa, trẻ con chơi làm thằng người bằng tuyết! Nói láo! Không thể bịt mắt được nhân dân đâu nhé! Bọn phản động vừa mới rỉ tai nhau trong nhà thờ, nói rằng chế độ này là một thằng ăn cắp ngồi trên đầu một thằng ăn cắp, lại ngồi trên đầu một thằng ăn cắp khác! Mấy người đang âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân! Về bảo con phá ngay cái đống tuyết xuyên tạc vai trò lãnh đạo của đảng tiền phong của giai cấp công nhân, nếu không nhân dân sẽ trừng trị!
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

nguoi_di_qua_canh_rung-dinh_cuong
Người đi qua cánh rừng
dinhcuong

Bước qua rừng

Bước qua rừng và bước qua biển
Chất ngất núi cao chất ngất đồi
Mây vẫn bay đi từ muôn thuở
Đất trời thinh lặng với riêng tôi.

Chữ nghĩa chất tràn dăm trang giấy
Tấc lòng nghi ngút khói phù vân
Vẽ chi tấm ngực viềng môi dại
Hun hút đầm sâu đá mấy tầng.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

giac_ngu_buon_thieu_nu

rất
kiều
ồ. những khung xanh
rất em.
từ bữa khuynh thành tự nhiên
cầu nằm chẳng dụi vai nghiêng
sông không là biển
thuyền không là nhà
rất buồn
cấu véo phong ba
để nghe thút thít dương tà
bóng
mây
Đọc tiếp »

Võ Phiến

thieu_nu_ao_dai_trang

Nữ sĩ Linh Bảo đi dự một đại hội thường niên của các nhà sinh vật học Hoa Kỳ tại tiểu bang Vermont, một hôm vừa bước vào phòng ăn bỗng nghe tiếng một người đàn ông Mỹ nói sau lưng: “Bà mạnh giỏi không? Áo zài. Chời ơi!” Nữ sĩ quay lại, hỏi chuyện, thì ông Mỹ tịt: Ông ta chỉ biết có mỗi một câu tiếng Việt ấy. Và trong câu tiếng Việt duy nhất của ông ta đã có cái “áo zài”.

Năm ngoái, trên sân khấu trình diễn tại hội chợ Osaka, so sánh với thiếu nữ của mấy mươi quốc gia trên thế giới, các cô gái Việt Nam vẫn được đặc biệt chú ý mỗi lần xuất hiện với chiếc áo dài.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

nguoi_di_trong_suong

1.
tôi thường nghe tiếng của niềm đau
vọng lại trên đồi
đến nay vẫn chưa bao giờ có các khế ước
giữa thơ
và khắp các linh hồn
lời riêng của ánh sáng chẳng còn
ở các chuôi gươm vẫn luôn tự hào bách thắng
Đọc tiếp »

Chanie Gorkin
Nguyễn Lương Vỵ dịch và giới thiệu

worse_day_ever_poem

Trên trang mạng The Straits Times ngày 27.07.2015 có giới thiệu bài thơ Worst Day Ever?” của Chanie Gorkin đã đăng tải trên trang thơ poetrynation.com.

Nội dung bài thơ nói về “Hạnh Phúc” theo quan niệm của tác giả với hình thức biểu hiện khá độc đáo: Khi đọc từ trên xuống, bài thơ mang nội dung khá tiêu cực, buồn nản. Nhưng khi đọc ngược từ dưới lên theo yêu cầu của tác giả, “Now read from bottom to top” thì bài thơ mang nội dung rất tích cực, nhân văn.
Đọc tiếp »

Đinh Tấn Lực

coup_d_etat

Rằng hay thì thật là hay – Nhưng tay đạo diễn phim này là ai?” (Nhại Kiều)

Sự xuất hiện bất ngờ của một đại tướng trên chương trình truyền hình “Khát Vọng Đoàn Tụ”, sau cả tháng thấp thỏm đợi chờ của rất nhiều người, tưởng đâu hoá giải được mọi gút mắc, bỗng dưng lại bật ra hàng loạt câu hỏi hóc búa khác về một kịch bản có tầm Oscar chính trị…

Màn 1 – Binh Biến & Phản Đảo Chính

1- Người loan tin chàng bị ám sát là ai, do ai cấp nguồn, nhờ ai chống lưng, với mục đích gì?

2- Lời đồn đãi về một âm mưu binh biến bất thành có bao nhiêu phần trăm sự thật?

3- Có thật âm mưu binh biến này dính dáng tới hai cựu tổng bí từng ký hiệp ước với Tàu năm 1990 và 1999?
Đọc tiếp »

Hoàng Hưng

hoang_hung_thap_huong_ngay_tong_tuyet_thuc
Tác giả thắp nén hương cúng khấn cho những hương hồn
tù nhân lương tâm được siêu thoát và cho những tù nhân
lương tâm đang còn bị tù đầy bớt những đau khổ.
(25/7/2015, ngày Tổng Tuyệt Thực)

Tôi có ba đứa em
Em ruột Lạng bị gọi đi “đánh Mỹ”
Mấy năm sau nhận tin báo tử
Không ngày tháng chết, không một mảnh di hài
Một chiếc ba lô mới tinh đem đến nhà giả làm “di vật”
Đến hôm nay manh mối vẫn không ra!
Em vợ Bình ngã xuống ngay trận đầu biên giới Tây Nam
Em vợ Bính phát điên mà chết vì đạn pháo quân thù chốt địa đầu phía Bắc

Một nhà góp ba mạng trai cho “Độc lập, Thống nhất”
Đã đủ hay chưa?
Đọc tiếp »

Xuân Điềm

doi_cho-tran_thanh_chau
Tranh Trần Thanh Châu

Nhạc và lời: Xuân Điềm; Trình bày: Khánh Hoàng


Bản ký âm

“Tù Khúc “Đợi Chờ” được sáng tác năm 1976 tại Trảng Lớn, Tây Ninh, sau khi di chuyển từ trại tù số 5 Phú Quốc về Trảng Lớn rồi lại chuyển đến Đồng Ban, Tây Ninh dọc đường mòn Hồ Chí Minh. Đây là lần đầu tiên tôi được vợ con đến thăm nuôi và cũng chỉ được 15 phút ngắn ngủi. Nói sao cho hết niềm thương yêu và nỗi vui mừng gặp lại vợ con. Nhìn vợ nhan sắc héo hon tiều tụy, nhìn con ốm o ngơ ngác mà lòng đau như cắt, nước mắt lưng tròng. Không ai dám nói lên sự thật phũ phàng nhục nhã nơi tù ngục, và cuộc sống ngòai đời đang đày đọa người dân đói khổ lầm than. Giây phút gặp nhau chỉ biết nuốt nhục an ủi nhau chịu đựng nuôi con Đợi Chờ . . .” (Xuân Điềm).

Nguồn: t.vấn & bạn hữu

Đoàn Khuê

nha_van

Lần đầu nghe tới hai chữ tạp bút là tôi đã không ưa rồi, thấy tạp nhạp, thấy nhiều chuyện, thấy… vô duyên. Bộ hết chữ nào khác hay ho hơn sao, sao không tùy bút, phóng bút, tản mạn bút, hay gì gì bút đi, có phải nho nhã văn vẻ hơn không. Tới giờ tôi cũng còn nghĩ vậy. Dù, tự sâu trong lòng mấy năm nay, tôi thầm biết đấy là con đường của tôi, dù muốn hay không muốn. Như một người cha, sau bao năm tìm cách muốn đổi tánh con mình, để cha con cãi nhau hoài, để rốt cuộc, con không còn cười khi gặp cha nữa, chắc cả đời, vì mặc cảm cha không coi con ra gì, nó phải là nó, như một định mệnh, mà khi cha hiểu ra, đã hơi muộn.
Đọc tiếp »

Ước vọng

Posted: 29/07/2015 in Lâm Hảo Dũng, Thơ

Lâm Hảo Dũng

bamboo

Tôi gởi tặng anh một qủa cam vàng
Tình rất thơ và ý rất trong
Anh chắc hỏi cam nơi nào nhỉ?
Bố Hạ trồng hay của miền Nam
Đọc tiếp »

Đinh Tấn Lực

martin_luther_king_jr_quote_on_stupidity

Không có gì nguy hiểm hơn trong cả thế giới này cho bằng sự dốt nát chân tình và cái ngu tận tâm” (Martin Luther King Junior).

Quả thật không có phương thức nào hiệu quả hơn bài báo ANTĐ “Vạch trần một âm mưu đen tối” của tác giả Hồng Tuấn, để giúp cho người đọc có đầy đủ chứng cứ mà tự kết luận rằng Tuyên Giáo TW Ba Đình là cái loa rè tụt hậu lẹt đẹt lẽo đẽo xa nhất trong thời đại thông tin @.

Bởi nhiều lẽ…

Trước tiên, chiêu thức “trăm dâu đổ đầu tằm” này đã rỉ sét còn hơn cả những cái ụ nổi của Vinashin & Vinalines. Những tay độc tài VN dường như vẫn còn mơ ngủ về phương pháp Quy Chụp, những mong thiên hạ e sợ cái nhãn hiệu Phản Động gán ghép cho một tổ chức chính trị rồi không dám tự thân đòi lấy cái quyền làm người đã bị đảng tước mất lâu nay.
Đọc tiếp »

Đặng Kim Côn

thieu_nu_trong_mua_2

Giữa nhau

Hôm qua nghe nắng mềm như nước
Lành lạnh khẽ chao nghiêng bước ai
Vẫy tay bóng rẽ đôi ngôi nắng
Chải mấy giọt chiều xanh xuống vai

Thấy mình âm u như ngày mưa
Thấy em lặng lẽ chiều xa ấy
Không nói gì, hay nói nhiều cũng vậy
Giữa nhau là im lặng xốn xang xưa
Đọc tiếp »

Vương Duy 王 維 (701—761)
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác Trúc lý quán

vuong_duy

Nhà trong vườn trúc

Dưới vòm trúc ta ngồi vò võ
Khảy đàn rồi huýt gió tiêu sầu
Rừng ​sâu​ ai có biết đâu
Ánh trăng ngời sáng ghé bầu bạn thôi
Đọc tiếp »

Trần Hoài Anh
(Đọc tiểu thuyết Bàn tay nhỏ dưới mưa của Trương Văn Dân, Nxb. Hội Nhà văn, 2011)

bia_ban_tay_nho_duoi_mua

1.
Không phải ngẫu nhiên, trong âm nhạc Trịnh Công Sơn nỗi khắc khoải phận người với những ám ảnh về Cái chết – Tình yêu và Nỗi Cô đơn lại luôn bàng bạc trong ca từ của ông với những nỗi niềm mà mỗi khi cất lên tiếng hát ta không khỏi thấy se lòng…

Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Để một mai tôi về làm cát bụi
Ôi cát bụi phận này….
(Cát bụi – Trịnh Công Sơn)
Đọc tiếp »

Ôm Bờ…

Posted: 28/07/2015 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu

rose_on-the_beach

Nhắp nhô thấp
Nhắp nhô cao
Ôm vào bờ cát
Sóng ào ra nhanh

Trời xanh
Chim trắng lượn quanh
Mây đan từng mành
Phủ áng phù vân
Đọc tiếp »

Cao Huy Huân

tuong_quang_trung_go_dong_da
Tượng đài Quang Trung tại Gò Đống Đa

Mấy bữa nay báo chí và dư luận Việt Nam sôi nổi lên tiếng về việc nhiều em học sinh, thậm chí là các bạn thanh niên, khi được hỏi về Nguyễn Huệ (lên ngôi vua lấy hiệu là Quang Trung), đã trả lời Nguyễn Huệ và Quang Trung là… hai anh em; hai bố con. Có em còn hồn nhiên cho là  “Quang Trung là tên hiệu của…Trần Quốc Tuấn”. Không ai xem đoạn clip mà không khỏi bàng hoàng, chỉ biết “cười ra nước mắt”. Đoạn clip phỏng vấn chỉ chừng chục em, nhưng gần như 100% các em đều trả lời sai một cách thậm tệ. Nếu các nhà báo phỏng vấn thêm vài chục, vài trăm em nữa, có lẽ dân mình cũng không có đủ nước mắt để… cười.
Đọc tiếp »

Chủ tịch nhí

Posted: 27/07/2015 in Kha Tiệm Ly, Thơ

Kha Tiệm ly
(Tin báo: Bộ Giáo Dục dự thảo các chức danh Chủ Tịch lớp, Bí Thư lớp, Ban đối ngoại… thay cho Trưởng lớp… trước kia)

chu_tich_lop

Chẳng thể có bầu mà tự nhiên muốn ói,
Chẳng quắc cần câu mà muốn “chó ăn chè”
Thằng ngọng thằng câm thường u ơ thích nói,
Dốt thì nên dựa cột mà nghe!

Bác chủ tịch, tui cũng là chủ tịch,
Bác bí thư, tui cũng bí thư.
Bác chủ tịch phong sương dày dặn.
Tui bí thư miệng sữa còn hôi!
Đọc tiếp »

Hà Thúc Sinh

tu_khuc-tran_thanh_chau
Tù Khúc
Tranh Trần Thanh Châu (t.vấn & bạn hữu)

Nhạc và lời: Hà Thúc Sinh; Hòa âm: Lê Văn Thiện; Trình bày: Khánh Ly

Bản ký âm

Trích băng nhạc Tủi Nhục Ca 1982
Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Người Buôn Gió

nguoi_buon_gio-ti_hon

Trên nhiều diễn đàn rao vặt, tìm việc ở Berlin của người Việt đa phần là nghề bồi, bếp, làm móng, chuyển hàng, trông trẻ, tư vấn giấy tờ…

Nhưng đặc biệt hiếm nhất là nghề trông trẻ, nghề này nhu cầu cực lớn. Trăm phần trăm có ai đăng tin muốn trông trẻ là ngay lập tức có người hỏi han tới tấp. Nếu mà phụ nữ người miền Bắc nhận trông trẻ nữa thì càng đông khách. Lý do phụ nữ miền Bắc trông trẻ nhiều người muốn vì bố mẹ muốn con mình nói tiếng dễ nghe hơn tiếng miền Trung. Đơn giản là vậy chứ không phải kỳ thị gì.

Trông hai đứa trẻ cả ngày, tiền công có thể đến từ 700 đến 800 euro một tháng. Đây là tiền trao tay, không phải thuế má gì cả.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

may_tren_song

Niệm khúc mây

Gặp ông Nội trong giấc chiêm bao

1.
Cháu nhớ ông như nhớ chiều tà
Như đời nay nhớ lắm đời xa
Trước sân vườn lạnh thềm rêu nhạt
Ngoài ngõ trời loang bóng nắng nhòa
Than thở bất nhơn chi rứa đó (*)
Ngậm ngùi oan nghiệt biết đâu mà
Mồ con chưa ráo già chưa nghỉ
Ông bước run theo chiều xót xa.
Đọc tiếp »

Lộc trại

Posted: 27/07/2015 in Thơ, Vương Duy, Yên Nhiên

Vương Duy 王 維 (701—761)​
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác Lộc trại

nui_song

Lộc trại

Núi vắng tịnh không một bóng người
Chỉ nghe văng vẳng tiếng người thôi
Nắng tà rọi chiếu xuyên rừng thẳm
Lục biếc lung linh ánh rêu ngời

Đọc tiếp »

Viên Linh

bia_tac_pham_y_uyen
Chân dung Y Uyên và bìa các tác phẩm. (Hình: Trên mạng của Nhị Linh, Viên Linh cung cấp)

Sau chiến tranh Việt Nam, ở Hoa Kỳ không thiếu gì những người từng nhân danh “cựu chiến binh,” từng tự nhận “về từ [Việt] Nam,” không phải muốn đóng vai một anh hùng, mà chỉ để biện minh cho sự lê la của họ trong quán rượu, trên lề đường, sự thất bại của họ trong cuộc đời thường, một trong những “mặc cảm” Việt Nam, một trong những nguyên nhân gây ra sự bất toàn, sự thất bại của họ.

Bên lề của hiện tượng ấy, và song hành hay chậm hơn, cũng có một lớp người, lần này là người Việt ở Mỹ, đổ tội cho cuộc chiến vì những thất bại của họ trên mặt tình cảm, gia đình, sự học hành, hay cả sự nghiệp văn chương nghệ thuật; khiến cho họ không được xã hội nhìn nhận một cách xứng đáng. Tại Việt Nam khoảng hai mươi năm nay, khi thấy chế độ hiện hành có thể còn tồn tại lâu hơn, có một số người bắt đầu muốn được chế độ mới thu dụng, hay ghi công, bằng cách tự xưng họ từng là người phản chiến, từng trốn lính, từng có thơ văn bị chế độ Việt Nam Cộng Hòa kiểm duyệt. Trong khoảng mười năm gần đây, có vài người đã nhờ bạn bè của họ liên lạc với các vị chủ bút, thư ký tòa soạn mấy tờ báo hồi trước 1975, để xin xác nhận dù một cách gián tiếp, là thơ văn của họ từng “không được đăng” trên các báo có lập trường quốc gia (chống Cộng), hay vì được đăng mà khiến mấy tờ báo ấy bị “đục bỏ,” bị “phối hợp nghệ thuật,” hay vì đăng thơ văn họ mà báo bị “cảnh sát tịch thu,” và sự nghiệp của họ chẳng ra gì.
Đọc tiếp »

Nguyễn Xuân Nghĩa
Hôm nay, ngày 25 tháng 7 năm 2015, (vào lúc 5h sáng) tôi tuyên bố tuyệt thực, 20h thắp nến trước cửa nhà.

nguyen_xuan_nghia_3
Nhà thơ nguyễn Xuân nghĩa

Đã đến lúc chúng ta phải đứng lên!
Sửa chữa lỗi lầm quá khứ
(Thiện ác đảo chiều,
Lên ngôi xảo trá)
We are one
Tại sao chúng ta không là một?
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Blues vert

contrabass_vert-dinh_cuong
CONTRABASS VERT
Sơn dầu trên giấy
dinhcuong – July 25, 2015

Chiều êm tương tự như chiều trước
gió lao xao, nắng thắm ven rừng
người nằm yên tịnh như ngày trước
rồi dậy. xem từng mấy bức tranh
Đọc tiếp »

Dáng thú

Posted: 26/07/2015 in Truyện Ngắn, Y Uyên

Y Uyên

y_uyen-duy_thanh
Nhà văn Y Uyên (1943-1969)
qua nét vẽ Duy Thanh

Lưng khom dáng thú, bụng phơi hình người
Viên Linh

Tiệm ăn ở trên một gò đất cao cây cối xum xuê sát bên con đường chạy xuống tỉnh. Trời nắng, trong suốt và hơi lạnh. Những bụi tre bao quanh tiệm ăn sau những ngày giá rét trở thành màu đỏ úa, cành lá xoăn xeo. Tiệm là một căn nhà ba gian lợp lá, phía trước có một giàn dưa tây đã khô chết. Ở ngay trên hiên, phía đầu nhà là một cái giếng thành xi măng cao có trục quay kéo nước. Từ ngoài đi vào, gian đầu là chỗ mọi người ăn uống, gian giữa, chỗ ở của vợ chồng chủ tiệm, gian cuối, chỗ chứa gái điếm cửa đóng thường xuyên. Máy ra-dô mở lớn. Tiếng cười nói ồn ào. Khách đa số là người trong quận. Chủ tiệm đang đắc ý kể chuyện. Hồi hôm một bọn lính biết con Hoàng Mai ngủ ở đây, gõ cửa nhiều lượt, một mực đòi xét sổ gia đình. Lúc đầu, chủ tiệm còn chối, sau hắn liều, cười nhạt nói Hoàng Mai đang ngủ với một trung uý biệt động, muốn vô cứ vô. Bọn lính nghe nói hoảng hồn làm bộ dậm doạ một lát rồi rút êm. Chị Tấm đã ăn xong, kêu nước uống rồi trả tiền, kéo cô Khê ra ngoài hiên.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

tran_minh_tri
Thương nhớ con, Trần Minh Trí (1973 – 2015)

Con đâu còn về đây nữa…

góc sân luống tuổi thời gian
cỏ hoa vận hạn gian nan bao mùa
Ba về dọi lại dáng xưa
ngó quanh thầm lặng nắng sưa mưa dày

ôm không hết nỗi sầu đầy
quen xưa đâu hết để nay lạ về
một mình ngồi giữa bốn bề
tưởng như đi lạc chốn quen ngày nào
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Thiếu nữ HuếMai Thứ
Thiếu nữ Huế
Mai Thứ

Tháng bảy thưa em thơ tháng bảy

Tháng Bảy đang đi vào cuối tháng
Trời buồn có vẻ sắp sang Thu
Lá vàng lác đác rơi đây đó
Con ngõ buồn hiu…nhớ một người!

Tháng Bảy hàng năm…là tháng Bảy
Lòng mình tháng Bảy đã bao năm?
Cau vườn Nam Phổ chừ đang chín
Mộ Ngoại, cau rơi lót chỗ nằm?
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

cong_an_cuong_che_dat_tien_lang

Ngay cả Luật Đất Đai sửa đổi, dù đã được Quốc Hội tân trang vào đầu năm 2014, vẫn mang nguyên vẹn trên mình nó món nợ lịch sử khi chưa chịu và chưa hề thừa nhận quyền sở hữu đất đai riêng tư của người dân, mà do vậy vẫn phục vụ vô số cơ hội cho những kẻ chỉ biết cưỡng đoạt đất của lớp nông dân bị bần cùng hóa. (Phạm Chí Dũng)

Sau tháng 4 năm 1975, tôi bị gửi đi học tập một thời gian ngăn ngắn – chừng vài ba năm chi đó – vì đã lỡ “cầm súng theo Mỹ/Ngụy chống lại nhân dân và chính quyền Cách Mạng.” Nói ngắn là so với hàng chục năm trường của nhiều vị huynh trưởng đồng cảnh khác, chớ thiệt ra thì tôi thấy (nó) cũng hơi dài vì “chương trình học” đâu có gì nhiều.

Tổng cộng chỉ cỡ 10 bài, học 10 ngày là hết. Thêm phần phần “thảo luận” và “tiếp thu” vài ba tuần nữa là rồỉ.
Đọc tiếp »

Phan Minh Châu

lone_traveller

Em tôi dậm cây đinh
Đến giờ phút cuối
Có người bày tôi tìm rắn giao đầu
Tôi mải miết tìm
Nhưng không biết tìm đâu
Rồi thời gian qua mau…
Hôm nay chị bảo tôi
Đi tìm lá diêu bông Đọc tiếp »