Vũ Thư Hiên

ns_trinh_cong_son
Trịnh Công Sơn (1939-2001)

Thế là trên bầu trời nghệ thuật Việt Nam một vì sao sáng đã tắt. Khoảng trống này không có gì lấp được.

Tôi ra tù năm 1976, nhưng còn bị quản thúc bằng lệnh miệng của nhà cầm quyền mãi cho tới mùa thu năm 1980 mới được phép vào Nam. Ở Sài Gòn người đầu tiên tôi tới thăm là Trịnh Công Sơn. Nhà thơ Dương Tường vào trước đã kể về tôi cho Sơn nghe, Sơn đã biết tôi là thế nào nên anh đón tôi không chút e dè. Chúng tôi nói chuyện với nhau cả một buổi sáng. Bên bàn trà, như một cuộc hàn huyên giữa hai người bạn sau thời gian dài xa cách, chúng tôi nói với nhau đủ thứ chuyện, nhiều nhất là về sáng tác, về thiên chức của nghệ sĩ, chỗ đứng của anh ta trong lòng dân tộc… Giữa câu chuyện tôi hỏi Sơn tại sao anh không đi ra nước ngoài, mà ở lại để sống trong kìm kẹp? Sơn trầm ngâm:

– Mình có nghĩ tới chuyện đó chứ. Nhưng mình không thể đi. Người nghệ sĩ không thể sống xa quê hương. Xa nó, anh ta sẽ cạn nguồn cảm hứng, mà cái đó thì chẳng khác gì cái chết.
Đọc tiếp »

 
Nhạc và lời: Trịnh Công Sơn
Ca sĩ: Hồng Nhung
Nguồn: YouTube

Tâm Nhiên

trinh_cong_son-dinh_truong_chinh
Trịnh Công Sơn
Đinh Trường Chinh

Cõi tạm trần gian chừ viễn biệt
Lời thiên thu gọi đón ta về
Nhưng trước ngày đi xin gởi tặng
Cho người dăm ca khúc tình quê

Đời vốn u buồn hơn tiếng hát
Từ xưa thiên hạ đã nói rồi
Nay ta dù chuyển cung cầm mới
Vẫn điệu sầu chung cũng thế thôi
Đọc tiếp »

Đỗ Thất Kinh
Tưởng nhớ Trịnh Công Sơn

trinh_cong_son-dc
Trịnh Công Sơn
dinhcuong

Nhạc và lời: Đỗ Thất Kinh; Tiếng hát: Ngọc Huy

Bản ký âm PDF

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Đinh Cường

Người ngồi trên chiếc ghế cũ
Người ngồi trên chiếc ghế cũ
sơn dầu trên vải bố 20 x 30 in

Gởi Đỗ Hồng Ngọc
sau khi đọc Kẻ rong chơi,

Đêm lặng chìm
đã hết tháng ba
rừng ơi cựa quậy
lộc xanh ra

như ta cựa quậy
vài con chữ
nét màu vung
chờ mai kia
Đọc tiếp »

Phạm Thanh Nghiên

nha_hoat_dong_nhan_quyen_pham_thanh_nghien

Hôm qua có một bạn trẻ “chất vấn” tôi rằng: Tại sao không quan tâm đến vấn đề cây cối, đến sông Đồng Nai hay một vài chuyện xã hội khác, mà chỉ quan tâm đến chuyện “đao to búa lớn” như Nhân quyền, Dân chủ, toàn vẹn Lãnh thổ? Bạn còn khẳng định rằng chiến dịch “Tranh đấu cho Tự do- Nhân quyền- Dân chủ 2015”, – mà bạn gọi là “mấy cái tuyên bố, thông cáo đao to búa lớn, thùng rỗng kêu to”- chả có ai theo, ngoài mấy người ở bên ngoài. Và rằng người dân Việt Nam trong nước “chỉ quan tâm đến giá xăng, giá điện, lấp sông Đồng Nai, chả ai quan tâm đến biển Đông, đến Hiệp ước Thành Đô”.

Xét thấy những câu hỏi và các lý lẽ bạn đưa ra khá thú vị nên tôi quyết định viết bài này để một số người quan tâm cùng tham khảo mặc dù tôi cũng có trao đổi riêng với bạn rồi.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

mua_tren_song_huong_xu_hue

Gởi lời mưa Huế

hồi nớ em về thăm chị buồn vui
dĩa bánh Bèo chị lén thêm trái ớt
chắc sợ em đi lâu ngày đã bợt
vị nồng cay rặt xứ Huế quê mình

tô bún nhiều rau chị cũng cố tình
tra ớt nhiều vô hối em nhớ lại
cho hắn quay về chặng đường xa ngái
chị noái lời chi ốt dột rứa hè
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

lanh_dao_csvn

“Kiếp sau xin chớ làm người
làm cây thông đứng giữa trời mà reo”
tội nghiệp Nguyễn Công Trứ
lầm lạc tin nhầm kiếp sau
người chẳng tường điển tích
Vũ Như Cẩn
phong kiến nọ vẫn khoác vai cường hào
lập thệ tình đồng chí đời đời bất diệt
Đọc tiếp »

Đất lạ

Posted: 31/03/2015 in Truyện Ngắn, Võ Hoàng

Võ Hoàng

settlement_of_vietnamese_refugees

Qua hết hai tuần lễ khù khù khờ khờ trên xứ người thì cũng phải tới lúc thằng Thài bắt đầu thấy được nhiều vấn đề trong cuộc sống. Trước hết, nó nói mà gần như ra lệnh cho em, con Lài, mười bốn tuổi:

“Kể từ bây giờ trở đi, mầy nói chuyện với tao, mà nói bằng tiếng Mỹ thì đừng có hòng tao trả lời mầy.”

Con nhỏ chỉ liếc xéo một cái rồi thôi. Thằng Thài tiếp tục:

“Còn mỗi khi anh Phước mở nhạc, mầy làm ơn nói với ảnh là mở nho nhỏ một chút. Tao ghét nhứt là cái vụ đó. Nhạc gì mà mở ì ì như khùng như điên, nghe làm sao được!”
Đọc tiếp »

Nghiêu Minh

thieu_nu_mo_mong

Đêm ca dao

Này em mắc-cỡ-bàn-ngày
Bao nhiêu đưa đón loay hoay. Tôi dìa
Em nhìn cặp cá lia thia
Cứ như hai đứa khó lìa xa nhau
Tôi trong khung cửa vẫy chào
Nghe hồng chung vọng gió chao tim đèn
Đọc tiếp »

Khuất Đẩu

don_ha_cay_xanh

Tháng ba năm xưa, hết gãy súng đến không cho dùng súng*, cái tháng ba ôn dịch mất Đà Nẵng rồi mất Gạc-ma.

Giờ đến chặt cây và sụp giàn giáo!

Cây ở Hà Nội, cũng như ở Sài Gòn, được trồng từ những trăm năm trước. Trên những con phố chân dài, những hàng cây lá xanh gần với nhau, tạo nên những vòm xanh dịu mát cho bao thế hệ, bất ngờ bị đốn ngã không thương tiếc. Cứ như năm 1979, anh hàng xóm anh anh em em ngọt xớt bỗng dưng tát vào mặt sáu cái liên tiếp nảy đom đóm, bảo là để “dạy cho một bài học”.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

chim_khach

Đi về trong gió tháng Ba
Con chim khách gọi quê nhà đạp thanh
Ngước nhìn những giọt nắng hanh
Mái đình khuất dấu đồi tranh úa màu
Hòa âm chín suối tìm nhau
Mười sông nuối mộng ngàn thâu trở mình
Cỏ biền biêng biếc thời kinh
Cơn ho thiên cổ động tình thiên cao
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

son_nu_deo_gui

Thơ: La Toàn Vinh; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Y Jang Tuyn

Bản ký âm PDF

Nguồn: La Toàn Vinh gửi nhạc, âm bản mp3 và ảnh minh họa

Đặng Châu Long

trinh_cong_son
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (1939-2001)

Giòng nhạc phản chiến của Trịnh Công Sơn có số phận thật trớ trêu. Nó như một vòng nguyệt quế vinh quang và đầy gai sắc nhọn. Cả hai miền, trừ người dân, đều không muốn nói tới những bài hát này. Từ quyển Ca khúc Da Vàng khai mào một giòng nhạc nóng bỏng thiêu cháy con tim những thanh niên trong lòng cuộc chiến, đến quyển Kinh Việt Nam đã là một bước chuyển dài. Từ một khát khao bình yên được khơi dậy tháng 5 năm 1968, con tim mọi người miền Nam đã theo dõi từng bước chuyển biến của hội nghị Paris với lòng chờ đợi một viễn cảnh hòa bình.

Cuối năm 1968, Trịnh Công Sơn ra đời quyển Kinh Việt Nam, không lâu sau, nhóm Luân Hoán, Lê Vĩnh Thọ và Phạm Thế Mỹ ra mắt tập thơ nhạc Hòa bình ơi hãy đến, chưa kể đến những nhạc sĩ mọi nơi cũng góp tiếng hân hoan của mình cùng tia sáng yếu ớt của bình minh chưa ló dạng.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

plan-jenny_saville
Plan, 1993.
sơn dầu trên bố.
Jenny Saville, 1970-

Chuyện đời – Biết – Chết liền!

lạ chưa- vừa nãy
chưa úp mặt
vô lồn em

đã thấy
tôi độc lồm cồm

ngang khuôn mặt
Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

toi_la_mot_cay_xanh

Hinh như đấy là tên một cuốn sách tôi đọc hồi nhỏ, cuốn sách in bằng thứ giấy xấu. Hình như nó là cả tập truyện ngắn thì phải. Có rất nhiều truyện trong đó, kể về muôn thứ trong cuộc sống. Tất cả những gì tôi nhớ được đến giờ trong hai tập truyện ấy là chi tiết món ăn và cây.

Sở dĩ nhớ vì nó ấn tượng nhất lúc đấy. Hồi đói khổ vậy, trang sách lại tả món ăn. Tả những kẻ con buôn, phe phảy, mánh mối sáng ra chúng ăn bát xôi trắng ấp miếng giò, rồi bát phở gà đập trứng, bát phở bò xin chan thêm ít nước béo…khỏi nói thì các hình ảnh ấy ấn tượng thế nào đến bộ não trẻ thơ của tôi.
Đọc tiếp »

Phan Đắc Lữ

dan_xuong_duong_chong_triet_ha_cay_xanh_ha_noi

Năm mươi năm về trước
Anh và em còn hai mái đầu xanh
Đêm giao thừa hái lộc hồ Gươm
Cây lá rì rào tiếng nhạc đón xuân sang.

Những đêm hè khoác tay nhau
Đi dọc đường cây cao Lò Đúc
Cứt cò rơi trên vai áo
Tiếng cò kêu xào xạc hàng me.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

trinh_cong_son-tranh_dinh_cuong
Trịnh Công Sơn
dinhcuong

Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
Từ những phố kia tôi về

( Trịnh Công Sơn )

Tôi biết bạn không thể nào quên
những người bạn của thời chưa đầy
hai mươi tuổi. thời của Ướt mi, Thương
một người
với Hà Thanh con chim sơn ca
Thanh Hải guitare, Đặng Nho clarinette
thời của những tiếng hát tiếng đàn
sao mà say đắm quyến rũ trên
đài phát thanh Huế. thời cứ chiều
chiều đi lên đi xuống hai con đường
chính Ngã Giữa – Trần Hưng Đạo
có lúc cùng nhau qua ngồi cà phê Lạc Sơn,
bên kia đường. nhớ lửa mồi là sợi giây
dừa cháy thường trực, thò đầu ra khỏi
miệng lon
[1] dùng cho khách mồi thuốc…
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

thieu_nu_cam-sung

Tôi vẫn đứng chỗ ấy, không dời đổi. Đan Minh muốn tôi chờ cô ở đó và tôi nghe theo. Khá xa cánh cổng Đan Minh sẽ xuất hiện vào lúc mười giờ rưỡi tối. Kín đáo, hơi khuất lấp. Tôi tự hỏi, có phải Đan Minh muốn thế không? Bản thân, tôi cũng chẳng ưa chường mặt ngoài vũng sáng. Bóng tối giam cứng tôi lại bằng sự độ lượng của tàn lá xum xuê trên đầu, buông rủ xuống và như mọi khi nó phả cho tôi chút hơi thở mát lạnh của thứ cây bề thế có tuổi thọ già bằng những trang cổ tích.
Đọc tiếp »

Phạm Cao Hoàng

scibilia-march_2015-pch
Photo by PCH – Scibilia March 2015

thức dậy lúc ba giờ sáng
ngoài trời tuyết phủ mênh mông
tuyết ngập hồn người xa xứ
tuyết mù mịt cả miền đông

cùng em ra sân cào tuyết
gió đêm lạnh đến tê người
tuyết nhiều cào xong thấm mệt
và đôi chân bước rã rời
Đọc tiếp »

Cóc gặm

Posted: 29/03/2015 in Sử Mặc, Thơ

Sử Mặc

thiem_thu

thời nay. đỏ mặt. khuất rèm
ở trong bưng bít
nghe đêm cựa mình
nghe nằm một chỗ rộng rinh
chiếu giường lục cục
đùng đình thả. buông  Đọc tiếp »

Võ Thị Hảo

dao_phu_tq

Việc của người biết suy nghĩ là không đứng cùng phía với đao phủ.” – Albert Camus.

TQ tuyên bố chủ quyền ở VN

Hiện vẫn còn một nước tên là Việt Nam nhưng cái tên chưa đủ để minh chứng rằng nước chưa mất. Việt Nam bây giờ cũng như một cây cổ thụ ngàn năm tuổi đang bị lưỡi cưa máy đốn hạ, lá trên cây dù chưa rụng hết nhưng dưới gốc thì thân gỗ đã bị xẻ làm muôn mảnh đem bán để ghép thành cái tràng kỷ kê chỗ ngồi cho nhiều nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Đám người này đã sốt sắng dâng lên đám đầu lĩnh Trung Quốc bữa đại tiệc với món chính là máu thịt của đất nước Việt Nam.

Chi tiết quan trọng nhất khiến người ta nghi ngờ rằng VN đã mất chủ quyền lãnh thổ vào tay TQ đã thể hiện trong một sự kiện chấn động khiến thế giới sửng sốt và bất bình nhưng nhà cầm quyền VN thì im lặng chấp nhận.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

quan_khach_cat_bang_khanh_thanh_trien_lam_tranh_dinh_cuong-1974
Viện Trưởng Viện Đại Học Cộng Đồng Duyên Hải Nha Trang
cùng Đại Tá Tỉnh Trưởng Nha Trang cắt băng khai mạc
Triển Lãm Tranh Đinh Cường tại Viện Đại Học – 1974

Ôi trái tim phiền muộn
đã vui lại một giờ

(Trịnh Công Sơn)

Chiều nay nắng ấm. có anh chị Lợi
và anh chị Trương Vũ ghé thăm
chao ơi mấy mươi năm
từ ngày anh làm Viện Trưởng
Viện Đại Học Cộng Đồng
Duyên Hải Nha Trang
và Trương Hồng Sơn, giáo sư toán
vừa trưởng phòng học vụ
Đọc tiếp »

Hoàng Minh Châu

linh_vnch_7

Trời mưa lâm râm
cây trâm có trái

Nghe tin bạn tử trận ở Cà Mâu
tháng mười hai năm một ngàn chín trăm bảy bốn
mua chai rượu đầu tiên trong đời
trời Đàlạt cuối năm giá rét
Đọc tiếp »

Mai Thảo

ben_tau_ngay_xua

Hình dung thấy một cái bến tỉnh lẻ. Buổi chiều mùa đông. Những trụ xi măng ướt sương. Ánh đèn dầu le lói hắt ra từ những quán lá thấp. Đám người ngồi chen vai trên những hàng ghế nối liền, xây lưng ra mặt bến. Những đứa con gái mặc quần đen, áo cánh trắng, ngoài khoác áo bông đột chỉ như bàn cờ tướng, áo len xanh đỏ đan hình quả trám, hình tổ ong, hình dây thừng, thoăn thoắt múc đồ ăn từ những chậu sành da hươu vàng đậm ra những cái đĩa quả đào. Thịt ba chỉ kho, nước thịt nâu đậm nhếch nhoáng, sao mỡ nổi dầy trên mặt, đậu nhồi lốm đốm những cuộn hành xanh non, món giả ba ba có ốc ang chuối chát và giềng mẻ quyền quyệt lổn nhổn, cá chép kho sắt từng khoanh mỏng, mỗi khoanh còn nguyên một thỏi trứng vàng. Mưa lất phất ngoài trời. Người mại bản Trung Hoa cởi trần ngồi trong một túp lều dựng ở đầu cầu đi xuống con tàu phì phà thở khói.
Đọc tiếp »

Viên Dung

zen_master_hakuin

một chút, một chút thôi
nhắm mắt nghe cuộc đời
mấp máy lời trong ta
khoảnh khắc sẽ hiện ra

bóng đời ta ? mấy hồi !
Đọc tiếp »

Khuất Đẩu

ly_quang_dieu_tribute
Lý Quang Diệu (1923-2015)

Cả thế giới đang nói về một ông già chín mươi mốt tuổi vừa nằm xuống. Nói với tất cả lòng kính phục và ngưỡng mộ: quốc phụ Lý Quang Diệu.

Ông là người gốc Quảng đông, đã bốn đời trôi dạt đến hòn đảo bé nhỏ nằm giữa thủy đạo Ấn độ dương và Thái Bình Dương. Tổ phụ của ông, cũng như những người Quảng Đông ở Hội An, Ninh Hòa, Chợ Lớn, vì đất nước Trung Hoa loạn lạc đói nghèo phải bỏ xứ mà đi tìm đất sống. Ta có thể hình dung họ qua hình ảnh những người Tàu bán cóc ổi, mực khô lặng lẽ trước các cổng trường, những người ở dưới mức nghèo khó trong xã hội.

Nghèo, nhưng họ là những người rất giàu nghị lực và ý chí. Đó cũng là cội nguồn làm nên ông, một con người có thể gọi là vĩ đại.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

banh_bao_xiu_mai

Thực phẩm

khi cắt xén một phần thực phẩm tương lai
nuôi kẻ sống hiện tại
chết vùi trong quá khứ
là khi nhùng nhằng với cơn khiếp hãi vô biên
cơn gió đêm rùng mình
bảo kê niềm tự hào cục bộ
Đọc tiếp »

Bài văn tế cây

Posted: 27/03/2015 in Hoa Nguyên, Thơ

Hòa Nguyễn

nguoi_doc_van_te_cay
Ảnh của Nguyễn Lân Thắng

Hỡi ôi!

Nhật Nguyệt xoay vần, bốn mùa thay lá, tưởng gốc bền thì tán mãi còn xanh.
Có ngờ đâu 1 hồi trống lệnh nhanh, vừa dứt tiếng đứt rồi thân cổ thụ!

Cứ ngỡ Thủ Đô vẫn là chưa đủ diện tích cây xanh trên một đầu người
Vẫn tưởng rằng Xuân nhuận sắc tươi, Tết trồng cây Xuân mãi còn viên mãn

Ấy mà nay biết lấy ai bầu bạn, đàn chim kia nháo nhác biết về đâu?

Tiếng rao rơi lạc phố đêm thâu, cơn gió nào lang thang tìm lá biếc?
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

don_ha_cay_xanh

Em ơi buồn quá đỗi buồn, từ nay Hà Nội không còn cây xanh!

Những cây rợp bóng nghiêng cành, những cây em đứng chờ anh…mất rồi. Phố phường ba sáu phố ơi, từ nay trơ trọi một bầu trời đen…Lá cờ đỏ gió tung lên không bay được oán hờn thềm phố xưa…Rồi đây nắng, rồi đây mưa, những bà mẹ chợ về trưa thở dài, những ông cha rát bờ vai, hoàng hôn còn rát bởi ngày chang chang! Rất thương chớ những con đường, người đi dừng bước thấy buồn mênh mông!
Đọc tiếp »

Trúc Thanh Tâm

thieu_nu_suoi_toc_huyen

Khoảng trời hẹn xưa

Và khi thành phố lên đèn
Dòng sông tóc chảy về miền thương yêu
Anh nhìn trên sóng lá reo
Dường như có chút quạnh hiu phía đời

Mây trôi cong một dáng trời
Gió thương duyên kiếp nói lời ăn năn
Với anh nửa đoạn đường trần
Với em còn những khóc thầm đêm khuya
Đọc tiếp »

Thành Tôn

Thiếu nữ HuếMai Thứ
Thiếu nữ Huế
Mai Thứ

Nàng Tôn nữ xứ Huế có dáng vẻ quý phái sang trọng, khuôn mặt đẹp kín đáo buồn buồn phảng phất nét đài các kiêu sa ấy sang định cư, sinh sống ở Canada đã mấy chục năm rồi, nhưng vẫn chuyên cần đi chùa, và thờ cúng ông bà rất nghiêm chỉnh. Hàng năm cô vẫn còn giữ được ba mùa cúng giỗ lớn mà cô cho là thiêng liêng nhất, cả gia đình không ai được quên. Và trước khi nhắm mắt, cô cũng nhiều lần yêu cầu, ghi di chúc lại bắt con cháu trong nhà phải theo cô mà thực hiện, lúc còn sống cô cũng thường dặn dò giảng giải…

Có hai lễ cúng giỗ lớn mà nhiều người Huế cho đến nay vẫn còn lưu giữ và thường xuyên thực hiện hàng năm, được lưu truyền qua nhiều đời người Huế, ít nhiều ai cũng biết đó là Lễ cúng giỗ cô hồn và Lễ cúng giỗ Tết Mậu Thân.
Đọc tiếp »

Quan đầu rỗng

Posted: 26/03/2015 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong

don_ha_cay_xanh_ha_noi_3

đường hà nội
nghìn
thân cây đổ
mục đích để
tham quan
bán gỗ?

dân kêu
đừng phá hoại
môi sinh
quan chống chế
làm xanh lại
phố
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng

phakheng_1-lhd
Ảnh Phnom Phakheng-Angkor- Siem Reap
Nov 25, 2014- 10H08’pm

Cảm nhận trong tiền kiếp
Chú tiểu đền Angkor
Một đêm trăng nào đó
Lỡ yêu thầm Apsara

Sân đền thưa quét lá
Trông mấy cội sao gìa
Có một người miêu tả
Pháp hoa thành pháp ma
Đọc tiếp »

Phan Trang Hy

ao_trang_nu_sinh

Đà Nẵng tháng 4. Nắng vẫn vậy và con đường Bạch Đằng vẫn vậy. Vẫn nhịp xôn xao của gió sông Hàn. Vẫn còn đây những kỷ niệm dáng xưa.

Tháng 4 năm ấy, tôi bước những bước dớn dác tìm em ở bến xe. Nghe thằng bạn nói, em ở đâu đó gần bến xe. Thằng bạn nói như in là có biết em ở đó.

Thật là bể dâu ! Cuộc đời này quả là dâu bể. Mới đó, em là cô sinh viên đài các. Giờ, em ở đâu ? Tôi tìm em khắp chốn. Những bước chân rã rời, tôi tìm đường, tìm cư xá. Kia rồi ! Nhà của em ở kia. Mái lợp tôn xi măng, xinh xắn. Tôi mường tượng ở đó có đôi mắt sáng của em. Ở đó có nụ cười của em. Tôi như thấy em “lười lĩnh”- từ mà em thường dùng – ôm chiếc gối, nằm nghe những bản tình ca. Tôi mường tượng buổi chiều, em ngồi đọc sách, nắng dịu nhẹ. Con mèo tam thể hiền dụi đầu vào chân em. Em bâng quơ hát bài Tuổi đá buồn của Trịnh. Và những lúc vui, em hát bên những chiếc bánh ngọt mới làm thơm lừng. Em vẫn thế, vẫn đi suốt cuộc đời áo trắng trong tôi.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

ngoi_ben_song

Về ngó ngã ba sông

…là viết cho thằng bạn
hắn nõ biết làm Thơ….

ngã ba này đứng ngó ra sông
không biết đi đâu mà xa vô hậu
bến đợi đò lâu hung rồi mục rỗng
bước giang hồ đố ai biết đi đâu

giờ về lại đứng xoi buồn chi ngạ
mới ngày nào e ngó người dưng
đàn chim bay đàn cá lội sa đà
chắc lớp xưa đã mưa nhàu nắng trụng
Đọc tiếp »

Việt Hà

nguyen_thi_lien_hang
Giáo sư sử học Nguyễn Thị Liên Hằng thuộc trường đại học Kentucky
và cuốn ‘Hanoi’s War’ tạm dịch là ‘Cuộc Chiến Hà Nội’, được xuất bản
vào năm 2012. (RFA files)

Cuộc chiến Việt Nam đã kết thúc 40 năm qua nhưng rất nhiều điều về cuộc chiến vẫn còn tiếp tục là chủ đề gây chú ý tại Mỹ. Các sử gia Mỹ đã dành nhiều thời gian nghiên cứu và viết về cuộc chiến này để tìm hiểu nguyên nhân dẫn đến kết cục của cuộc chiến. Giáo sư sử học Nguyễn Thị Liên Hằng thuộc trường đại học Kentucky là người có những nhận định khá khác biệt so với những sử gia Mỹ khác về những nguyên nhân dẫn đến kết cục của cuộc chiến. Điều này đã được bà đề cập trong cuốn ‘Hanoi’s War’ tạm dịch là ‘Cuộc Chiến Hà Nội’, được xuất bản vào năm 2012. Việt Hà phỏng vấn giáo sư Nguyễn Thị Liên Hằng về những phân tích của bà về cuộc chiến.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ
Thăm mộ Bùi Giáng

nguyen_luong_vy-bui_giang
Nguyễn Lương Vỵ và Bùi Giáng (Sài Gòn – 1995)

Xin chào nhau giữa con đường (*)
Trời xanh phía trước mây hường phía sau
Nguyên Xuân là buổi sơ đầu
Nguyên âm trổ nụ bên cầu í a!!!
Nguyên màu cổ lục sát na
Điệp trùng cánh phượng giang hà vút lên
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

luu_duc_hoa

Đợi chờ và thất lạc.

.. tặng lê minh phong.

tôi đang dự- sẽ làm cuốn phim
với cái nhan bên trên
mời lưu đức hòa thủ vai chính

kịch bản xoay quanh chuyện
chuẩn bị ăn cái tát tay
vào mặt
trên đời có anh chàng cứ phải phủ
dụ
ruồi xanh
liền mồm
Đọc tiếp »

Tâm Nhiên


Từ trái: Thanh Lương và tác giả

Thanh Lương là bút hiệu của Thích Thiện Sáng, một hành giả Thiền tông. Thế danh Trương Thượng Trí, sinh năm 1956, lớn lên bên dòng sông Cửu Long giữa trời thơ đất mộng An Giang. Bản chất thông minh, mẫn tuệ, vốn từ bi, hiếu thảo, có trực giác bén nhạy, ngay từ thời còn bé nhỏ đã có những biểu hiện khác thường như trầm tư, ưa đọc sách đạo lý suốt ngày, thích ăn chay và học hành ở trường lớp thì tinh tấn, luôn luôn dẫn đầu, xuất sắc.
Đọc tiếp »