Trương Đình Phượng

pho_dem

Có thể em về tôi đã đi

Em này
có thể ngày mai em về
cũng là khi tôi đã đi xa
chỉ còn đó linh hồn phố cũ
và con gió nằm rên trên xác cỏ
đã từ rất lâu
một mình vâng chỉ một mình tôi
kiên trì đo chiều sâu từng giọt lệ
đêm nối tiếp đêm
len tàn tro nguội lạnh
khêu dậy trong tôi cô độc tận cùng Đọc tiếp »

Hoàng Lân

bo_gam_co

Tôi là một bác sĩ y khoa. Thời chiến ở miền Nam, hầu hết các bác sĩ đều phải vào quân đội, nhiệm vụ săn sóc sức khỏe cho quân nhân và gia đình, đôi khi làm dân sự vụ khám bệnh miễn phí cho người dân. Trên mặt trận, ngoài việc điều trị thương binh, có lúc tôi gặp bộ đội hoặc cán bộ cộng sản bị thương và bị bắt, tôi vẫn chăm sóc cho họ mà không cần biết trước mặt mình là ai, bạn hay thù.

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, như số phận nổi trôi của đất nước, như hoàn cảnh của hầu hết người dân miền Nam, tôi được lệnh phải trình diện chính quyền mới được gọi là “chính quyền cách mạng” để được đi “cải tạo” trở thành “người mới xã hội chủ nghĩa”. Theo thông cáo của ủy ban quân quản, các sĩ quan như tôi cần mang theo tiền bạc đủ cho 30 ngày ăn. Mọi người hăm hở tranh nhau “đăng ký” mong rằng đi sớm sẽ về sớm trong vòng một tháng.
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng

vuc_hon_angkor
Ảnh Angkor Siem Reap – Nov 9,2014

thong dong chòm mây trắng
mây tím ta đâu rồi?
hỏi thu vàng mưa rơi
hỏi hè oi nắng đổ
lẩn tha rồi lẩn thẩn
bước tới vòng bước lui
chiếc đầu nghe lấn cấn
ngựa rừng chạy đuối hơi
Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

can_nha_ven_song

Giữa những năm 80, bố tôi mua một ngôi nhà có vườn ngay sát bờ sông Hồng. Người trong phố hay gọi đó là khu bãi hoặc khu ngoài đê.

Cứ thẳng nhà Phất Lộc, leo qua đê đi vài trăm mét ra đến mép sông, tổng quãng đường chắc chỉ 500 mét. Chỉ 500 mét mà cảm thấy như một khoảng trời khác biệt, khoảng trời của thôn quê. Con đường đất mịn do phù sa sông Hồng dâng lên mỗi năm, những hàng rào bằng que củi, tre ở hai bên đường chắn những mảnh vườn nhỏ trồng rau. Có đoạn con đường rợp bóng mát luỹ tre, vài con gà, chó nhởn nhơ, có cả con bò đang ở góc vườn gặm thân cây ngô non.

Ngôi nhà bố tôi mua có vườn trước, vườn sau. Vườn trước có khóm chuối đang trổ bông, có cây ra nải, bố tôi cuốc vườn trồng thêm vài luống rau. Ông dựng một giàn mướp. Trước hiên nhà là bể nước mưa hứng nước mưa từ mái nhà xuống.
Đọc tiếp »

Lạc nhau từ độ

Posted: 17/03/2015 in Lưu Nguyễn, Thơ

Lưu Nguyễn

suy_tu_trong_hoang_hon

Dòng trong
nước
tội tình chi
đang tâm khuấy đục
rửa đi
hoang đường
trăm mùi hương. Vạn mùi hương
giạt theo bốn hướng mười phương
bọt bèo  Đọc tiếp »

Lâm Bình Duy Nhiên

hai_chien_gac_ma

Gạc Ma hay những oan hồn nơi biển lạnh
Tức tưởi bỏ mình, bảo vệ hải đảo thiêng
Oằn mình chết dưới làn súng đạn
Vũ khí cùn sao chống lũ ngoại bang  Đọc tiếp »

Nguyễn Lệ Uyên

luan_hoan_2013
Nhà thơ Luân Hoán (2013)

Luân Hoán xuất hiện trên văn đàn miền Nam khá sớm. Theo như tự sự của ông thì “năm 11 tuổi đã bắt đầu tập làm thơ do thân phụ ông hướng dẫn”. Ba năm sau, Luân Hoán có thơ đăng trên Tuổi Xanh; sau đó lần lượt đăng trên các tạp chí Gió Mới, Mai ở tuổi 15, 16. Cũng theo ông, thì Ngàn Khơi và Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng thơ thời niên thiếu của ông nhiều nhất. Đến nửa thập niên 60, ông có chân trong Ban Biên Tập tạp chí Văn Học (sau khi nhà văn Dương Kiền chuyển giao Chủ bút cho ông Phan Kim Thịnh). Từ đó thơ ông xuất hiện đều đặn trên Bách Khoa, Phổ Thông, Văn Học, Văn…

Thơ Luân Hoán hướng về đề tài chiến tranh, tình yêu, thân phận tuổi trẻ… như nhiều nhà thơ khác cùng thời (hẳn nhiên, mỗi người đều có cách nhìn khác nhau về đề tài mình chọn lựa). Sau khi gửi lại một chân nơi chiến trường Mộ Đức năm 1969, Luân Hoán vẫn tiếp tục làm thơ, như một cái nghiệp trói chặt cuộc đời ông. Có người nói: Luân Hoán đã đứng dậy và làm thơ hay hơn xưa bởi bên cạnh có người vợ hiền, để, tới nay ông đã có trên 10 tập thơ được xuất bản trong và ngoài nước.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

ga_tre

Còn chút nào vui cứ nhủ lòng vui

Hàng xóm tôi có nhà nào đó nuôi gà
Chắc gà tre nên tiếng gáy không xa
Nhưng nhờ đó mà biết rằng ngày mới
Cũng nhờ đó biết đã chiều sắp tối…
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

floating_leaf

Thả lá trên sông

Xưa em chải tóc dưới trăng
Sợi thương rơi mất sợi buồn theo ai?
Yêu người mấy sợi tóc mai
Lòng gương ý lược trâm cài đợi nhau.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem-dinh_truong_chinh
Hồ Đình Nghiêm
qua nét vẽ Đinh Trường Chinh

Rồi sau cùng, hạn kỳ của trông đợi đã điểm, mỗi đứa nắm được trong tay tờ quyết định riêng cho từng số phần. Cuối đường là ngã rẽ hay bức tường án lối? Bạn đi và bạn không có quyền nhìn ra viễn ảnh. Đời sống luôn làm công việc của nó: Xô đẩy con người. Lạnh lùng, nghiêm khắc, chẳng khoan nhượng. Tác động của thứ quy luật kia gây phản ứng: Bạn thi hành, bạn lần khân, hay bạn tránh né? Miếng cơm, manh áo là vật chất. Quan trọng không kém, khi có việc làm, đầu óc bạn nguôi ngoai thứ mặc cảm bị bó tay, nó vỗ về bạn: mình chẳng hề là đứa ăn bám. Hãy ưỡn ngực ra, đi tới.
Đọc tiếp »

Trần Ngọc Hưởng

duong_pho_saigon-direk_kingnok
Đường phố Sài Gòn
Direk Kingnok

Khoảng khắc Sài gòn

Sài gòn cơm áo bơ phờ,
Có em ríu rít chuyện thơ, chuyện đời.
Bí bầu là bí bầu ơi,
Anh thương khoảng khắc rong chơi Sài gòn

Cà phê nhấm nháp quán ngon,
Trà hoa cúc đẫm chuỗi hôn đậm đà.
Suối nguồn vô tận thi ca,
Môi hồng khoe thắm nhụy hoa mặn nồng
Đọc tiếp »

Khuất Đẩu

le_chem_lon

Tháng ba tây, nhưng chỉ mới tháng giêng ta, tháng của ăn chơi và tháng của những lễ hội triền miên. Nào hội chọi trâu, với những con trâu mập tròn húc nhau đến tóe phở để rồi, dẫu thắng hay thua cũng đều bị đem đi giết thịt; lễ chém lợn với những con lợn ỉ bụng phơi trắng hếu bị chém một nhát đứt làm đôi để dân làng tranh nhau liếm máu rất man rợ. Rồi hội chùa Hương, dù trầm hương ngào ngạt cũng không át nổi mùi thịt nướng của thú rừng; lễ khai ấn đền Trần diễn ra trong cảnh hàng trăm trai tráng gậy gộc, có cả dao búa, tranh nhau cướp ấn còn anh dũng hơn cả lúc đánh nhau với quân hung nô. Bia rượu và cả máu vì thế được dịp chảy tràn ra như suối.

Ở một xứ sở mà mỗi người phải làm việc bằng hai (để cho cán bộ mua đài mua xe) mà ăn chơi phung phí như thế là không thể chấp nhận được. Đảng ra nghị quyết phải thiết lập kỷ cương, và nhà nước ta đã không một chút ngại ngùng, liền quất lên lưng hai con ngựa đầu đàn là điện và xăng, khiến cả bầy ngựa vật giá lồng lên chạy theo như bay.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

nam_tay_nhau

mưa ghé đôi ngày rồi đi biệt
giờ thì tới lượt nắng về thăm
mưa nắng trong đời tình nghĩa thiệt
cứ rượt tình nhau qua mổi năm

thềm ta rêu cỏ khi xanh tốt
lúc héo xàu khô xót lá hoa
còn em nóng lạnh theo từng đợt
ơn thay mưa nắng vẫn giao hòa
Đọc tiếp »

Quán Ốc Sên

Posted: 15/03/2015 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong

rinko_restaurant

chắc em ngạc nhiên khi anh gọi
cho anh mời đi ăn tối
trước khi chia tay nhé em
quán ăn ngon và lịch sự
nằm trong một làng nhỏ vùng quê
anh biết em không thích chốn xô bồ
em ơi nếu do dự
hãy cho anh nói thêm về cô chủ
anh chắc nghe xong em sẽ nhận lời
Đọc tiếp »

Đinh Cường


Đinh Cường – Thầy Hạnh Viên – Chơn Pháp Nguyễn Hữu Hiệu
trước cửa đi vào phòng bày tranh Gauguin, National Gallery of Art

Gauguin: Maker of Myth là tên gọi cuộc triển lãm từ tháng 3 còn tiếp đến 6 tháng 6 năm 2011 tại National Gallery of Art, Washington DC ở tòa nhà phía đông, với hơn một trăm bức tranh sơn dầu, phác thảo, phù điêu gỗ, tượng gỗ… là cuộc triển lãm lớn về Gauguin trong vòng hai mươi năm nay tại Hoa Kỳ. Khách vào xem khỏi phải mua vé như ở các Viện Bảo Tàng của các tiểu bang khác. Thú vị và hạnh phúc biết bao khi bước vào phòng trưng bày như lạc vào một thế giới ngoài đảo hoang, thế giới tranh đầm ấm đầy chất suy tư của người nghệ sĩ đã đánh đổi cả cuộc đời mình cho nghệ thuật. Cha Pháp, mẹ người Pérou, thời thơ ấu ở Nam Mỹ, luôn mơ và hoài nhớ những vùng đất xa lạ… đã bỏ ngang việc làm ở ngân hàng để đuổi theo giấc mộng lớn là hội họa ở Bretagne, Martinique, Dominique, Tahiti – nhất là Tahiti – luôn cảm thấy phải xa lánh đời sống nơi chốn phồn hoa, về ẩn mình nơi hoang dã, và đã tạo ra cả một thế giới nghệ thuật đầy huyền thoại.
Đọc tiếp »

Phùn xuân rắc lộc

Posted: 15/03/2015 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

thieu_nu_toc_that_bim

a. Tư riêng

Nắng non em mát hừng đông
Mới hôm nào thắt bím không
Sáng nay biết diện cánh hồng mới may

Rây phùn lộc lấm tấm bay
Búp nây nẩy dáng thơm đầy
Em che mẹ bóng nâu gầy ô soan

Xuân hạt phấn phớt đầu non
Trồi ngược nước, lụa vóc tròn
Ngất ngây em, tưởng tôi còn ngẩn ngơ
Đọc tiếp »

Hoàng Minh Châu
Tặng vợ Oanh

cafe_bang_khuang

Khi nào trở về anh sẽ đưa em đi uống càphê Bâng Khuâng
Sẽ lấy bông hoa trên bàn tỏ tình với em lần nữa
Sẽ uống rhum Hiệp Hòa
Sẽ nghe “Đường chiều lá rụng”
Chiều đã vàng lắm rồi
Khi nhìn xuống cuối Chùa Khải Đoan
Bóng tối đã dâng lên nắng chỉ còn như khói
(Thủa ấy quán vẫn Bâng khuâng với bụi trúc vàng
và mọi người lần lượt bỏ đi
Chỉ còn em xõa tóc trong chiều lãng mạn)
Đọc tiếp »

Thuỷ táng sống

Posted: 14/03/2015 in Thơ, Đinh Tấn Lực

Đinh Tấn Lực

hai_quan_vn_nhung_tam_bia_nguoi_o_bai_gac_ma

Gạc Ma! Gạc Ma!
Biển trời bao la
Bờ gần chông chênh mù sóng bạc
Tiếng súng quân tàu át tiếng ta
Cả đại đội thất thanh, điếng ngất
Tắt tiếng Thuỷ Tinh
Im hơi Hà Bá!

Gạc Ma! Gạc Ma!
Kẻ nào tước súng quân ta?
Những ai thu đạn người giữ biển?
Cả ngọn lê lận lưng cũng phải thòi ra!
Sinh mệnh chính mình không khí tài tự vệ,
Các anh lấy gì hoàn thành
Sứ mệnh tay không giữ biển đảo nhà?
Đọc tiếp »

Đỗ Xuân Tê

trinh_cong_son-ta_ty
Trịnh Công Sơn qua nét vẽ Tạ Tỵ

Một năm ồn ào về tên tuổi của Trịnh Công Sơn lại qua đi sau chuyến trở về của Khánh Ly khi cô tiếp cận khán giả Hà nội sau 50 năm xa Hồ Gươm vượt đường tìm sinh kế.

Lần hội ngộ diễn ra trên hội trường quốc gia với hơn ba ngàn chỗ ngồi, hiện tượng cháy vé với giá bình quân trên dưới một trăm (mỹ kim), nói lên một điều dân thủ đô cả trẻ lẫn già người ta có mong đợi Khánh Ly để được dịp tận mắt tận tai nghe giọng hát liêu trai của nữ hoàng chân đất (dù mỏi mòn theo năm tháng) thể hiện những ca khúc ‘made in Họ Trịnh’, mà dòng nhạc của anh đã đi vào huyền thoại trong sinh hoạt ca nhạc nghệ thuật cả nửa thế kỷ nay, chẳng ai dù thế hệ này hay thế hệ trước, trong nước hay năm châu khó mà thể hiện thành công bằng Cô Mai (tên thật của KL).
Đọc tiếp »

Luân Hoán

ba_na

chưa kịp về ngó Bà Nà
đã nghe bị cấm la cà viếng thăm
ta dân Quảng Nam chính tông
dù trôi nam bắc tây đông vẫn là…

y như con cu con gà
con thì sáng gáy, con tà tà gù chơi
còn ta tuy hết nằm nôi
cuống rún vẫn ở gần nơi nền nhà
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

Bão tuyết đang hoành hành miền Trung Tây và Đông Hoa Kỳ, làm những tiểu bang nơi đây chìm trong băng giá và mưa gió. Mấy cô bạn tôi ở New York và New Jersey than trời hết biết. Thị trưởng New York Bill De Blasio nói đây là trận bão tồi tệ nhất mà New York hứng chịu, kể từ năm 1872. Cơn bão được mệnh danh là “Snowmageddon” (chỉ lượng tuyết rơi dày) hay “bão tuyết của năm 2015.” Giới khoa học cho rằng những hiện tượng này sẽ xuất hiện nhiều nơi và thường xuyên hơn trong tương lai, khi biến đổi khí hậu đang khiến thời tiết ngày càng trở nên khắc nghiệt. Theo Don Wuebbles, một nhà khí tượng học của Đại Học Illinois, “…những gì chúng ta đang chứng kiến hôm nay là điển hình của tình trạng biến đổi khí hậu toàn cầu, như đã dự đoán,” và chúng ta cũng đã được biết rằng, chính hành động phá huỷ môi trường của con người đã gián tiếp tác động lên tình trạng biến đổi khí hậu ấy. Rất nhiều lời cảnh báo cùng những phong trào tranh đấu để nhắc nhở chúng ta ý thức hơn, tích cực hơn trong việc bảo vệ môi trường.

Không làm sao chia sẻ được nỗi tuyết băng nơi bạn ở. Chỉ mong ngày vào xuân. Tuyết sẽ tan đi.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Let_me_walk_alone_in_the_rain_by_rnarula

lướt qua
tôi bay lên cùng nắng
đôi mắt nắng trong veo
tôi rớt xuống cùng mưa
chùng chình cửu vạn
[mưa. mưamưa nặng hột]
tôi ngồi rất ủ dột
giữa hai hàng cây thưa
một chuyến xe lướt qua
một bóng người khuỵu xuống
đêm ơi đêm. về muộn
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

dam_tang_ngay_xua

.. Ngàn mây nội cỏ rầu rầu*.

..
quả thực tôi không có thời gian
[không còn thời gian] nhưng
dù thế nào thì vẫn nhớ mãi ngày đưa đám ông nguyễn du
hôm ấy mưa như trút

tôi làm sao quên được mười hai gã đạo tì
vất vả lắm mới đưa được quan tài ông kề lỗ huyệt
nhìn qua trái
sang phải
bọn đưa đám bỏ về nửa chừng hết
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

ton_nu_thi_ninh

Trong gia đình chúng tôi có những đứa con, cháu hỗn láo, bướng bỉnh thì để chúng tôi đóng cửa lại trừng trị chúng nó, dĩ nhiên là trừng trị theo cách của chúng tôi. Các anh hàng xóm đừng có mà gõ cửa đòi xen vào chuyện riêng của gia đình chúng tôi. (Tôn Nữ Thị Ninh)

Đèn Cù II phát hành cuối tháng 11 năm 2014. Tôi muốn đọc quá nhưng không thể đặt mua. Gửi thư cầu cứu Đinh Quang Anh Thái, nhận được hồi đáp (vô cùng) hứa hẹn: “Cứ yên tâm, sẽ nhận được sách trong thời gian ngắn nhất.”

Tôi “tưởng” thiệt nên mượn địa chỉ văn phòng của một cơ quan thiện nguyện ở Phnom Penh gửi ngay cho ông bạn (vàng) đầy thiện tâm và thiện chí. Chờ dài cổ cũng chả thấy sách vở gì ráo trọi mới vỡ lẽ là mình đã … “trao duyên lầm tướng cướp!”

Rồi Đèn Cù II cũng được phát tán tùm lum trên mạng. Tiếc là những nơi tôi đi qua, trong mấy tháng rồi, đều quá xa chốn thị thành nên vào được internet không dễ dàng gì. Nói chi đến chuyện đọc gần ngàn trang giấy.
Đọc tiếp »

Thăng Long còn đó

Posted: 13/03/2015 in Kha Tiệm Ly, Thơ

Kha Tiệm Ly

thang_long

Mấy ngàn năm…
Mà còn nghe sụt sôi hồn thiêng sông núi.
Chiếu dời đô háo hức triệu muôn lòng.
Ngựa hí, loa vang, người ngóng đợi.
Rồng bay lên, bừng khí thế Thăng Long!

Và từ đó…
Máu, mồ hôi cùng đổ,
Cho biên cương như vách sắt thành đồng.
Những bàn tay miệt mài trong nắng lửa,
Cho lá xanh màu, lúa nặng thêm bông.
Đọc tiếp »

Trần Nhân Tông (1258—1308)
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác: Xuân hiểu | Xuân cảnh | Xuân vãn | Khuê oán

tran_nhan_tong-dinh_cuong
Vua Trần Nhân Tông
dinhcuong

Sáng xuân

Sáng thức dậy mở tung cửa sổ
Không biết xuân đã trở về chưa
Kìa đôi bướm trắng nhởn nhơ
Tung tăng bay đến lượn lờ bên hoa

Xuân hiểu

Thụy khởi khải song phi
Bất tri xuân dĩ quy
Nhất song bạch hồ điệp
Phách phách sấn hoa phi
Đọc tiếp »

Tô Đăng Khoa

bia_truoc_bong_bay_gio_oi

Phần 1.   Về Tính Hội Tụ của “Một Tản Văn Dị Thường”

“Bóng Bay Gió Ơi” là tác phẩm thứ chín của Nguyễn Thị Khánh Minh (NTKM) phát hành đầu năm 2015. Đó là tập tản văn mà Phan Tấn Hải gọi là “một tản văn dị thường” trong lời bạt cuối sách. Theo chỗ tôi hiểu, sự “dị thường” đó chính là tác dụng của ngôn ngữ NTKM lên tâm thức của người đọc.

Thành công NTKM trước hết về mặt mỹ học là cách chọn chữ rất chuẩn xác để lột tả những nét riêng và chung của những cảm xúc phổ quát, thuần khiết, tiềm ẩn trong các mối liên hệ linh thiêng huyền nhiệm giữa người-với-người và người-với-thiên-nhiên. Các tản văn được viết ra đều đẹp như thơ, thâm trầm, nhẹ nhàng, và bay bổng như là “bóng bay gió ơi.” Nhưng ở tầng sâu hơn, sự phối hợp tài tình của những con chữ trong tản văn NTKM đã thành tựu một sự kiện “dị thường”: nó truyền tải những ký ức (rất riêng tư) của NTKM thẳng đến tầng sâu vô thức của người đọc. Tại đó, chúng đánh thức những ký ức rất xưa cũ trong lòng ta, những ký ức mà tưởng chừng đã vĩnh viễn bị chôn vùi trong những bôi xóa của thời gian trong suốt một đời lang bạt.
Đọc tiếp »

Một lần chia tay

Posted: 13/03/2015 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán
tặng Hoàng Lộc

thieu_nu_ao_dai_hoa

em đi chẳng có ai buồn
ngoại trừ một gã vốn cuồng si em
em đi hoa cỏ chẳng thèm
úa tàn ngoài gã mê em điên đầu

và ta tình cờ ra cầu
đứng trông nước chảy dàu dàu nghìn năm
bâng khuâng như thể nhớ thầm
rồi thôi trở lại ổ nằm thiu thiu
Đọc tiếp »

Tay cầm nỗi đau

Posted: 13/03/2015 in Lữ Quỳnh, Thơ

Lữ Quỳnh

tran_hoai_thu_ngoi_khau_di_san

Bởi bây giờ tôi sống như hồn ma
cứ thấy bóng mình chập chờn trên vách

(Trần Hoài Thư)

bạn tôi tóc trắng ngồi khâu
từng trang di sản dãi dầu tuyết sương
hai mươi năm. một lên đường
súng gươm trả nợ máu xương lẫy lừng
thế rồi địa ngục mấy tầng
khổ sai tay cuốc tay cầm nỗi đau  Đọc tiếp »

David Shambaugh
Phạm Gia Minh dịch bài bình luận The Coming Chinese Crackup của David Shambaugh đăng trên tờ Wall Street Journal số ra ngày 6/3/2015.

great_wall_of_china

Ván bài cuối cùng của ĐCS TQ đã bắt đầu khi mà những biện pháp tàn nhẫn của Tập Cận Bình chỉ có thể đưa đất nước tiến gần tới tình huống nguy kịch.

Hôm thứ năm tuần này Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc thường niên vừa nhóm họp theo nghi thức đã trở nên quen thuộc. Ước chừng 3000 đại biểu “được bầu chọn” trên khắp mọi miền đất nước – từ những nhóm thiểu số trang phục sặc sỡ tới các tỷ phú nơi thị thành sẽ gặp mặt trong thời gian một tuần để thảo luận về tình hình đất nước và dường như điều này tạo ra ấn tượng rằng họ đang tham gia vào đời sống chính trị của quốc gia.
Đọc tiếp »

Tay vịn Ngũ Hành

Posted: 12/03/2015 in Phan Ni Tấn, Thơ

Phan Ni Tấn
(lời quê góp nhặt)

ngu_hanh_son

Cái hồi vịn núi Ngũ Hành
Thấy mình là đá hóa thành năm non
Mái hồn thếp bạc sơn son
Ngoái trông ngũ phụng bay lòn vô chơi

Trèo lên Gò Nổi hụt hơi
Ngó xuống Chợ Củi nhớ người lá lay
Thương nhau chưa đặng mấy ngày
Bạn đành bỏ bạn bấy rầy đi mô
Đọc tiếp »

Nguyễn Tâm Hàn

suy_tu_7

Nhạc và lời: Nguyễn Tâm Hàn; Tiếng hát: Quỳnh Lan

Bản ký âm PDF

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Trần Mộng Lâm

ben_ninh_kieu-1970

Tôi vừa nhận được điện thoại một người bạn gọi từ Pháp Quốc. Anh em không gặp lại từ hơn 40 năm, mà sao không thấy xa lạ, tưởng như vẫn còn như ngày nào còn ở Cần Thơ.

Cần Thơ, thành phố dễ thương và thanh bình thuở tôi vừa khoắc áo lính trên vai, đâu ngờ lại là nơi tôi chứng kiến một mối tình thiên thu của một cặp nam nữ Việt Nam cùng trang lứa với tôi, và tôi tin chuyện tình duyên này đẹp hơn hết trong những mối tình của thời đại chúng tôi.

Hồi đó, tôi ra trường và đi lính, như tất cả các thanh niên đồng trang lứa. Khi đất nước lâm nguy, thì ra biên cương là chuyện không thể tránh được.
Đọc tiếp »

Chiều mưa

Posted: 12/03/2015 in Thơ, Đinh Cường

Đinh Cường
Gởi Lữ Quỳnh
để cùng nhớ Thái Bá Vân

thai_ba_van-tcs
Thái Bá Vân
Trịnh Công Sơn vẽ

Chiều mưa ra quán ngồi
đèn vàng từng đốm rọi
tuyết đang tan ngoài kia
xuôi dòng như suối chảy

phone thăm người bạn cũ
những năm tháng mù sương
nhớ sao con đường ruộng
nhớ sao những chặng đường
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

seine_sunset-dai_wynn
Seine Sunset
Dai Wynn

Rồi cũng buồn như nước sông Seine

Rồi cũng buồn như nước sông Seine
Em về trên những chiếc tàu quen
Dòng sông sương trắng mềm như lụa
Anh thầy hoàng hôn trong mắt em.

Bóng Eiffel nghiêng giữa trời mây
Lòng anh nhớ mãi dáng em gầy
Thương hạt nắng mai vàng suối tóc
Thoảng làn hương mỏng áo em bay.
Đọc tiếp »

Tường An

sinh_vien_vn_bieu_tinh_o_paris_27_4_1975
Tấm hình “Sinh viên Paris xuống đường” với chữ ký của tác giả Trần Đình Thục

Nhắc đến hồi ức 30 tháng tư, nhiều người chợt nhớ đến một tấm hình được truyền đi trên mạng, tấm hình trắng đen ngẫu nhiên được mang tên «sinh viên Paris biểu tình» với hình ảnh những người thanh niên chít khăn tang trắng tuần hành trên đường phố Paris. Lần dấu về nguồn gốc của tấm hình này, thông tín viên Tường An hỏi chuyện một số người có mặt trong cuộc biểu tình ngày 27/4 năm 1975.

Những ngày cuối tháng 4, khi các chiến trường ở Việt Nam còn mịt mờ khói súng, khi các thây người tiếp tục ngã, và khi mà các dấu chấm đỏ dần dần tiếng về miền Nam trên bản đồ hình chữ S thì cũng là lúc ngổn ngang tâm trạng của các sinh viên trong các khu đại học Paris và vùng phụ cận.
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng

ho_angkor
Ảnh Angkor – Siem Reap – Nov 10-2014

ở cao và ở thấp
thấp khác gì trên cao?
đá hoá thân hạt bụi
mất còn có như nhau?
người hoả thiêu về đất
hồn đào thoát phương nào?
thật thà đàn cỏ rối
héo hắt để xanh màu
tháng năm buồn qúa đổi
năm tháng mở khoang sầu
nghĩa không từ muôn trước
không nghĩa còn muôn sau?
tay ôm bóng che đầu
tay ung nhọt niềm đau
tay nào hấp hối trao…?
Đọc tiếp »

Phen nầy xuân

Posted: 11/03/2015 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

thac_ban_gioc

thác biên giới rền vô phúc
nhiễm trùng vết thương nhẫn nhục
máu vạn thân đền hồi phục nằm đâu?

lạnh từng đông buồn yêu dấu
không ghé Bản, xuân về đâu?
hỏi cũng bằng không, ý giấu gian tà
Đọc tiếp »

Trần Hoài Thư

I.
Dễ chừng sau mấy năm, basement nhà tôi lại bị nước vào. Tuyết quá lâu đã chảy và thấm xuống đất. Tôi muốn nổi da gà khi nhận ra những giòng suối nhỏ đang chảy lai láng trên nền. Nếu không cứu vãn thì không sớm thì muộn sau một hai tiếng đồng hồ cả một hầm nhà chứa đầy sách vở máy móc, bàn ghế sẽ chìm ngập trong bể nước như chơi.

Đêm khuya khoắc làm sao mà gọi thợ. Y. nằm nhà trên. Tôi không dám cho bà vợ tôi biết. Tánh bà hay lo. Nước lan như vết dầu. Những cartridge mực là những nạn nhân đầu tiên, rồi đến những ổ điện đặt trên nền. Mực nước đang lấp ló lên kệ sách dưới cùng. Nếu không cứu, thì xem như không còn máy móc để mà làm thư quán bản thảo hay in sách nữa. Nhất là những chồng giấy trắng để dành. Phải chi ban ngày thì đỡ cho tôi biết mấy. Tôi có thể kêu thợ, hay nhờ bạn bè, hay hàng xóm giúp. Đàng này là đêm. Trong khi bên ngoài thì bão tuyết mịt mùng. Tôi không còn suy nghĩ gì nữa. Trước hết khuân những chồng sách và giấy đặt ở chỗ cao. Còn những ống mực in thì xem như bỏ. Và sau đó múc điên cuồng những gáo nước đổ vào cái xô, rồi khuân lên nhà trên đổ vào bồn tắm. Đôi chân càng lúc càng muốn rả ra, và xô nước càng lúc càng nặng trĩu. Tôi tin. Phải làm trước. Phải tin vào hai tai hai chân của mình. Như đêm nào vuợt biển, gặp bão, giữa lúc khoang thuyền bị sóng bổ đến rạn nức, nước ào vào ngập dưới khoang, giữa lúc vợ chồng chủ tàu cùng mấy đứa con quì đọc kinh, thì tôi lại thét gào, dục thanh niên trên tàu tát nước. Tôi la dục đến khan cổ họng. Máu của một người trung đội trưởng của một binh chủng nguy hiểm nhất nhì của QLVNCH là binh chủng thám kích đã chảy lại trong người. Bây giờ máu đó cũng trở lại trong đêm nay.
Đọc tiếp »

Hồ như

Posted: 11/03/2015 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

le_van_ngan-pham_ngoc_minh
Lê Văn Ngăn
qua nét vẽ Phạm Ngọc Minh

lúc đá nhìn sắc mặt nghiêng
những dòng tơ buổi chiều chạm thấu đáy
gương xanh. và nỗi buồn con nước mênh mang tư lự
có thể vết nhớ ta ngồi bên khóm hồ ngày nào
giờ đã nồng nàn tuyết lú  Đọc tiếp »