Trần Thoại Nguyên
(Nói với người tình Đà Lạt mùa Noel)

Người tình Đà Lạt của anh ơi!
Đêm lạnh Noel rất tuyệt vời
Bàng bạc không gian Thiên Sứ hát
Nhạc tình lãng mạn khắp muôn nơi…

Mùa Noel anh lên Đà Lạt
Cùng Em yêu dạo phố ngàn hoa
Từ sáng mai sương chiều tối lạnh
Cà phê Tùng… nhớ những đêm xa…!
Đọc tiếp »

Mai Vân


Đập Tiểu Loan trên sông Lan Thương (thượng nguồn sông Mekong) ở Trung Quốc

Các hành vi bức hiếp láng giềng của Bắc Kinh không chỉ được thấy trên các vùng biển bao quanh Trung Quốc, mà còn thể hiện trên đất liền, với việc khống chế nguồn nước của các con sông tỏa ra khắp khu vực.

Trong bài phân tích “Trung Quốc biến nguồn nước thành vũ khí, gây thêm hạn hán ở châu Á – China is weaponizing water and worsening droughts in Asia”, công bố ngày 28/10/2019 vừa qua trên tờ báo Nhật Bản Nikkei Asian Review, giáo sư Ấn Độ Brahma Chellaney đã vạch trần thủ đoạn của Trung Quốc, lợi dụng vị trí đầu nguồn các con sông chảy qua các nước khác, ồ ạt xây đập để biến nguồn nước thành công cụ gây sức ép chính trị, với hệ quả là làm cho nạn hạn hán ở châu Á thêm nghiêm trọng.
Đọc tiếp »

Lạy Mẹ con đi

Posted: 05/12/2019 in Thơ, Đạt Giả

Đạt Giả

Ba bốn tháng tròn,
Mỗi sáng, Mẹ nắm tay con,
Rười rượi mắt buồn,
Cha già héo hon.
Không thúc khuyên cũng không cản bước.
Con đi góp phần tìm cho được thực dáng Tự Do,
Mẹ nào chẳng âu lo,
Con ngà ngọc Mẹ chăm sóc từng bước đi, bước chạy,
Nên sắc vóc, thành hình hài,  Đọc tiếp »

Đỗ Hồng Ngọc

Kinh sách khuyên học Phật dù một câu một chữ cũng… quý!

Lục tổ Huệ Năng lúc còn gánh cũi trên rừng chỉ nghe người ta tụng câu “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm” mà hoát nhiên đại ngộ. Lại nhớ chuyện một thiền sư cho đệ tử mỗi một chữ “Vô” để làm “thoại đầu” mà thiền tập…

Các bậc tôn túc tự xưa đã đúc kết những câu những chữ chẳng đáng cho ta ngẫm ngợi đó sao? Chẳng hạn “trà Tào Khê”, “cơm Hương Tích”, “thuyền Bát Nhã”, “ trăng Lăng Già”!
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Đâu những mùa xưa…

những mùa xưa đó em chải tóc
mây vắt ngang vai sợi mưa hồng
nắng e ấp đợi tay ngà ngọc
trên cánh môi chờ hương nhớ mong

ơi những làn sương quá mong manh
xỏa ngang vai nên ướt không đành
chân tôi bước khẽ chiều qua phố
chợt thấy hồn mình mộng nhuốm xanh
Đọc tiếp »

Lê Văn Trung

Người đã quên
Phố cũng phụ tình
Hỏi con đường cũ
Đường thay tên
Hàng cây năm trước chừng thay lá?
Rụng giữa hồn ta giọt lệ vàng

Cơn gió mùa xưa chừng cũng lạ
Thổi buốt vào ta những muộn phiền
Quán trọ!
Ta chỉ là khách lữ
Một tách trà thiu
Uống một mình!
Đọc tiếp »

Tuấn Khanh


Nhà báo Phạm Đoan Trang và giải thưởng của RSF năm 2019

Câu chuyện một nhà xuất bản (NXB) ở Việt Nam tự in và phát hành nhiều tác phẩm không qua kiểm duyệt, đã trở thành một sự kiện quốc tế. Bởi lẽ, gần 100 người mua sách từ Nam chí Bắc đã bị phía an ninh Việt Nam đặt vào tình trạng như tội phạm. Phạm Đoan Trang, tác giả nhiều cuốn sách cùng NXB Tự Do – nơi in và phát hành – bị săn đuổi ráo riết. Hai tổ chức Theo Dõi Nhân quyền (HRW) và Ân Xá Quốc Tế (AI) cũng đồng loạt ra thông cáo trong tháng 11/2019, trong đó phản đối công an Việt Nam về các vụ vây bắt, dẫn đến cả việc hành hung cả độc giả và người giao sách.

Thật ngạc nhiên, nếu so với những ấn phẩm khác như Đèn Cù (Trần Đĩnh), Bên Thắng Cuộc (Huy Đức) hay mới nhất là cuốn Thế thiên hành đạo hay Đại nghịch bất đạo (Phạm Thành)… thì những cuốn sách của NXB Tự Do và nhà báo Phạm Đoan Trang hoàn toàn vô hại, chỉ là sách kiến thức thuần túy.

Cuộc trò chuyện với nhà báo Phạm Đoan Trang từ một nơi nào đó, lưu lạc vô định cho công việc của cô, đã mở ra nhiều góc nhìn thú vị về sự kiện này.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Học dzả

“sách quốc ngữ
chữ nước ta
con cái nhà
đều phải học” (*)

gã bạc tóc
học trường làng
thích lang thang
bài không thuộc
cái vần ngược
khó quá trời
đi khơi khơi
lên trên núi
bị nó xúi
ăn cứt gà
thành phá gia
mò xuống xóm
đi theo đóm
để ăn tàn
muốn cho sang
xưng học dzả!
Đọc tiếp »

Trần Trung Tá

“Mấy chùm trước ngõ hoa năm ngoái
Một tiếng trên không ngỗng nước nào…”
Thơ Nguyễn Khuyến, buồn, tôi mở lại
Buồn tình không biết tại làm sao?

Dĩ nhiên ai cũng buồn, đôi lúc
Lấy cớ người xưa mà tự tình!
Nước mất. Nhà tan. Còn chút đó
Là Thơ! Một thoáng giữa mông mênh!
Đọc tiếp »

Nguyên Giác

Lý do để viết bài này là vì bản thân người viết có sai lầm cần bày tỏ. Tuy rằng sai lầm đã hiệu đính, nhưng cũng cần nói ra, vì Đức Phật đã dạy rằng hễ sai thì nên tự mình bày tỏ.

Trong Trường A Hàm, Kinh DA 24 (Kinh Kiên Cố), bản dịch của Thầy Tuệ Sỹ, có ghi lời Đức Phật dạy: “Ta chỉ dạy các đệ tử ở nơi thanh vắng nhàn tĩnh mà trầm tư về đạo. Nếu có công đức, nên dấu kín. Nếu có sai lầm, nên tự mình bày tỏ.” (1)

Xin bày tỏ sai lầm trong ấn bản Kinh Pháp Cú Tây Tạng, nơi trang 44, khi ghi về Bát Chánh Đạo, người viết đã ghi thiếu hai chữ “Chánh ngữ” trong tám chi phần. Bây giờ đã bổ túc xong, cả bản trên mạng, bản PDF và cả trên bản giấy lưu hành ở Amazon (2). Người viết trân trọng cảm ơn người chỉ ra lỗi thiếu sót này là Tỳ Khưu Minh Trí Buddhanyana, một bạn thân trong việc làm thiện nguyện từ nhiều thập niên và gần đây thọ đại giới tại một ngôi chùa Miến Điện ở vùng Austin, TX. Đồng thời cũng xin cảm ơn Cư sĩ Tâm Diệu, người phụ trách Thư Viện Hoa Sen và nxb Ananda Viet Foundation, đã bổ túc hai chữ “Chánh ngữ” vào các ấn bản hiệu đính. Người viết xin sám hối trước Tam Bảo, và kính xin chư tôn đức sử dụng bản mới trên mạng, nếu có sử dụng. Bài này sẽ viết về đề tài Chánh ngữ.
Đọc tiếp »

Tháng 12

Posted: 04/12/2019 in Thơ, Đặng Quang Tâm

Đặng Quang Tâm

Tháng 12 có những cơn mưa phùn
Mang cái lạnh vào lòng người xa xứ
Bao nỗi nhớ nhung những đêm không ngủ
Ngồi một mình đếm tiếng mưa rơi

Đèn nhà ai rực rỡ cả góc trời
Không đủ sáng soi mảnh đời đen tối
Tiếng ai khóc kiếp luân hồi tội lỗi
Ngày cuối tuần lạnh lẽo quê người
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Tôi khẳng định những việc tôi làm là đúng đắn và cần thiết để kiến tạo một xã hội tốt đẹp hơn. Những gì tôi làm không liên can đến vợ con và gia đình tôi. Vì thế, tôi yêu cầu công an Hồ Chí Minh chấm dứt ngay việc sách nhiễu, khủng bố gia đình tôi. (Tài Xế Taxi Vũ Huy Hoàng)

Tôi thường dùng taxi khi đến những quốc gia Á Châu, kề cận với Việt Nam: Lào, Mã, Miên, Miến, Tầu, Thái … Phnom Penh là nơi mà loại xe này (thường) chỉ tụ tập tại phi trường. Khách khứa không bao nhiêu nhưng taxi lại quá nhiều nên tiếng chào mời của những bác tài (ghe) khẩn thiết như những lời năn nỉ, khó thể chối từ.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

cái thú mần Thơ e suốt đời không bỏ
thà nhịn ăn (nhăn răng) chớ không nhịn Thơ
Thơ với người thơ vẫn thường hằng gắn bó
giúng Bá Nha đập đàn khóc biệt Tử Kỳ

hệt Kiều Phong ngướu lòng ôm tri kỷ
tửu điếm ngàn vò lụy giọt tình A Châu
bang chủ Hồng Thất Công danh trấn thần sầu
hủ nổi hủ chìm vẫn rộn tiếng cười hào sãng
Đọc tiếp »

Trangđài Glassey-Trầnguyễn


96 thuyển nhân được thuyền trưởng Jeon Yong cứu

1. Cha về với Biển

Em viết email ngắn. Ngắn hơn bình thường. Nhưng em nói ngay từ đầu: Em có tin buồn. Rất buồn.

Cha mất rồi. Em buồn lắm, vì không về thọ tang Cha được. Em đang xin thẻ xanh. Sắp được phỏng vấn. Vợ chồng em định năm sau, khi em đã thành thường trú nhân, sẽ về thăm Cha Mẹ. Ngày tạm biệt Cha lên đường đi Mỹ du học bốn năm trước, đã thành vĩnh biệt.

Mẹ gọi em để báo tin sáng nay. Mẹ nói tim Cha tự nhiên ngưng đập. Họ hàng ở quê phụ Mẹ lo tang lễ. Mẹ nói Mẹ không sao, nhưng Mẹ lo cho em nhiều hơn.

Em vẫn không thể tin là Cha đã ra đi. Em khóc cả ngày.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Họa bì cơn say ngủ
nét mày vẽ
cơ lên xanh xao
nâu da từ áo thẹn
nhu nhú cái rét quên chào
chui.
vàng
mông lung
ươm đường mật
riêng tư cánh dù
bươnba vạn
đào kiếp
Đọc tiếp »

Vương Hằng Tích
Trang Hạ chuyển dịch

Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người.

Vì vậy, đàn bà trong làng thường nhổ nước bọt khi đi qua cô gái, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi “Cút cho xa!”. Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.

Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ.

Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi “đứa nối dõi” sẽ đuổi đi liền.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Tại em, tôi biết làm thơ

ngày xưa dưới mái trường quê
khi không em thả tóc thề buông vai
tóc thề phơ phất hồn ai
bâng khuâng từng buổi chiều phai nhạt buồn
từ khi tôi biết nhớ thương
bài chưa thuộc, chỉ thuộc đường em đi
thuộc lòng cái dáng nhu mì
cái răng ngậm bút ngày thi ra trường  Đọc tiếp »

Mạc Văn Trang

Chuyện TP Đà Nẵng phải hoãn đặt tên đường phố mang tên hai giáo sĩ Francisco De Pena và Alexandre De Rhodes do có 12 người ký tên phản đối, đã có nhiều người bàn luận. Tôi đã định không viết gì về chuyện này nữa, nhưng hôm nay lại nhận được một bài viết, của một người, nêu thêm mấy lý do.

Gộp cả lại, mấy người phản đối hoặc chưa đồng tình, vì cho rằng:

– Các vị giáo sĩ này Latinh hóa tiếng Việt nhằm mục đích truyền giáo chứ không nhằm giúp dân Việt Nam có chữ Quốc ngữ (Món quà vô tình, nên không cần cám ơn);

– Các vị giáo sĩ có liên quan đến chuyện Pháp xâm lược Việt Nam, vậy là có tội, sao lại có công (Dù các vị này đã chết hơn 200 năm, trước khi Pháp xâm lược Việt Nam);
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

29-11, sinh nhật Trần Huỳnh Duy Thức, người tù đúng 10 năm

29 tháng 11 sinh nhật Trần Huỳnh Duy Thức
Người khai sinh “con đường tự do” bóc lịch đã 10 năm
10 năm đủ viết Bình Ngô Đại Cáo
Lê Lợi vi quân, Nguyễn Trãi vi thần

10 năm đủ chém đầu Liễu Thăng ở ải Chi Lăng
Đủ gom giang sơn cuối cùng về một mối
Nhưng 10 năm ngày nay mất vĩnh viễn ải Nam Quan
Và người tù tự do vẫn chịu khổ hình trong ngục tối
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Lương Nguyên Hiền

Nguyễn Dữ là một nhà văn xuôi Việt Nam ở thế kỷ thứ 16. Tác phẩmTruyền-Kỳ Mạn-Lục do ông viết, đã được đánh giá như là một “thiên cổ kỳ bút”.

Vào một đêm mùa thu cách đây không lâu, nửa khuya thức dậy, theo lệ thường, tôi đi lòng vòng trong nhà hy vọng vớ được một cuốn sách để đọc qua đêm chờ sáng. Căn nhà thật vắng lặng và yên tĩnh, đi vào phòng làm việc, tôi đưa mắt dạo qua kệ sách. Chợt ánh mắt tôi dừng lại trên một cuốn sách cũ vàng úa, đầy bụi bặm nằm khuất ở một góc. Tò mò, mở ra xem, đó là cuốn sách Truyền-Kỳ Mạn-Lục, tác giả là Nguyễn Dữ sống vào thế kỷ thứ 16. Sách được nhà xuất bản Tân Việt in năm 1952 và do Trúc Khê Ngô Văn Triện dịch ra chữ quốc ngữ. Đây là một trong những cuốn sách quý mà Cha tôi đã sưu tầm khi ông còn sống và được gìn giữ trong gia đình tôi cho đến ngày hôm nay. Tôi ngồi xuống, lật từng trang sách và bắt đầu đọc.
Đọc tiếp »

“Crazy”

Posted: 02/12/2019 in Nguyên Yên, Thơ

Nguyên Yên


Tranh Đinh Trường Chinh

Điệu nhạc đơn độc trỗi dậy,
người ca sĩ giọng khàn đục cất cao tiếng hát mê hoặc
căn phòng tối chìm vào cung bậc
đâu đó trên môi, trong tóc
nụ hôn còn hồng da thịt
tiếng kèn đồng ngày nào thổi xuyên miền ký ức.
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử
Tặng khoá “HỘI NGỘ” mùa đông tại Arizona (USA)

Thế nhưng, không – giữa cuộc đời,
Gió đen mặc gió, Hoa thời vẫn hoa
.

Vẫn biết đường đời muôn ngã rẽ
Có ai chung bước lại chung lòng?
Một phen lạc dấu phương trời cũ,
Là cả ngàn xa ngọn gió bồng.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Người ta nghĩ rằng công an Việt Nam đã bắt cóc ông Lê Trí Tuệ, một trong những sáng lập viên của Công đoàn Độc Lập Việt Nam. Ông Lê Trí Tuệ mất tích vào tháng Năm năm 2007 sau khi đào thoát sang Căm-Bốt để xin tị nạn. Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã long trọng ghi nhận trong bản báo cáo 2008 về tình trạng nhân quyền Việt Nam rằng: ‘ông Lê Trí Tuệ hiện vẫn biệt tích… và theo một số lời đồn mật vụ của chính quyền Việt Nam đã giết ông ta.’ (Human Rights Watch –  May 4th  2009)

Tôi nghe tiếng ông Nghè Mạc Văn Trang đã lâu nhưng mãi đến hôm rồi mới có dịp vào xem trang FB của vị thức giả này, và đọc được một cái tút (“Biết Cảm Ơn Ai?”) với hơi nhiều gia vị đắng cay:

Sáng nay thấy VTV1 mời các chuyên gia luận bàn về cái MỚI, TIẾN BỘ của Luật Lao động vừa được Quốc hội thông qua. Thấy chuyên gia nói: Cái mới là Luật tiệm cận với Luật các nước tiên tiến; Trước kia người lao động chỉ có TRÁCH NHIỆM, nay người lao động CÓ QUYỀN tự quyết; quyền lập TỔ CHỨC ĐẠI DIÊN; có quyền THƯƠNG NGHỊ, v.v…
Đọc tiếp »

Bắc Phong

NGÒI BÚT


Nhà báo Phạm Chí Dũng

trí thức độc lập tư duy
ngòi bút trung thực viết vì lương tâm
Cộng Sản khởi tố bắt giam
nhà báo yêu nước không cam sống hèn
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Sài Gòn một thuở

tiếng rao lảnh lót còn đâu
“đậu xanh đường cát” bên cầu chữ y
nửa đêm còn ghé tiệm mì
tiếng ca thanh thúy thầm thì liêu trai
cà phê bít tất sớm mai
cái cây đầu hẻm có vài con chim
đi qua chợ cũ mà tìm
những hình những bóng đã chìm đã xa
Đọc tiếp »

Wolfgang Borchert
Lưu Thủy Hương dịch từ nguyên tác tiếng Đức Die Küchenuhr của Wolfgang Borchert


Kitchen Clock
Alexandra Ruegler

Họ để ý đến gã từ lúc gã còn ở đằng xa đi tới. Gã có bộ mặt già nua nhưng dáng đi đấy cho thấy rằng, gã chỉ mới vừa hai mươi. Ông cụ non ngồi xuống bên họ trên băng ghế. Và rồi cụ cho họ xem cái đang cầm trong tay.

Đây là cái đồng hồ nhà bếp của chúng tôi, gã nói và nhìn quanh hàng người ngồi dưới nắng. Vâng, tôi vẫn tìm ra nó. Nó còn sót lại.

Gã đưa chiếc đĩa đồng hồ trắng tròn ra phía trước và chậm ngón tay lên mấy con số sơn xanh.
Đọc tiếp »

Locphuc. | Yên Nhiên

Thu lữ

Thu đến mang theo những lá vàng
Hàng cây trơ trụi đứng cư tang
Phòng the thục nữ ngồi đan áo
Ải bắc chinh yên ngựa sẵn sàng
Nhạc gió heo may còn não nuột
Hoa mầu hồng cốm ngóng đông sang
Dừng chân lữ khách say hồn nước
Ngước vọng chân trời một tiếng vang
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Chắc gì…

chắc gì em sẽ không là nắng
cho tôi đậu xuống giữa môi hồng
mốt mai trong những chiều xa vắng
nhủ lòng em có nhớ tôi không…

chắc gì em sẽ không là gió
khi tôi cầm nhẹ ngón tay buồn
nghe những mùa trôi vương dốc nhớ
và ngủ bềnh bồng trên ngón thon
Đọc tiếp »

Mai Kim Ngọc


Giáo sĩ Alexandre de Rhodes (1591-1660)

Đại hội 48-55 năm nay các bạn đồng khoá giao cho tôi công việc nhẹ nhàng gần như tượng trưng. Đó là đọc và nhặt lỗi chính tả những bài gửi đến. Vậy mà tôi chưa đọc được một bài, vì một vấn đề nguyên tắc: lấy tiêu chuẩn gì mà sửa chính tả của bạn bè.

Khi viết lách tôi thường dùng những tự điển Việt ngữ phổ thông. Nhưng hiệu đính chính tả người khác, tôi phải cẩn thận hơn. Tôi tự hỏi các tự điển tôi thường dùng căn cứ vào đâu mà xác định cách đánh vần. Tìm kiếm thêm chút nữa, tôi khám phá ra là những sách tôi có đều không xuất xứ. Như một thứ tác phẩm mồ côi, chúng không dựa vào thẩm quyền nào khi chọn lựa chính tả.

Mơ màng đi ngược dòng thời gian, tôi nghĩ đến cuốn tự điển đầu tiên ngày xưa thầy giáo nhắc tới. Đó là cuốn Dictionarium Annamiticum Lusitanum et Latinum (DALeL) do tu sĩ dòng tên Alexandre de Rhodesin tại Roma năm 1650, cùng với cuốn ‘Phép Giảng Tám Ngày …’ của ông.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Cuối năm, phơi nắng bên bờ

dốc cạn một ngày ̶ ̶
xây biệt phủ hoành tráng trên cát trộn máu và nước mắt.
bầy dã tràng lao động mệt nhoài
vật vã với triều cường
vô vọng và phẫn nộ
không một nơi an lành trú ẩn.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Dâu. và màu tóc khác

những rễ cây ngoằn ngoèo trên đất
bám lấy một thỏi son hồng
đôi môi đánh rớt từ thế kỷ trước
màu tóc hung
biến đổi khí hậu xanh đỏ tím vàng
quyển trời nặng thêm sắc xám  Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Nếu một ngày có hai mươi bốn giờ thì trong cơ thể em cũng nhốt đủ hai mươi bốn cái xương sườn. Một ngày kia, có thể gọi là giờ thứ hai mươi lăm, em gặp phải tai nạn làm gãy mất một cái xương sườn. Vào bệnh viện, chụp quang tuyến X và người ta ra tay giải phẫu, thò tay vào chỗ hóc hiểm để bắt tạm cho em một con vít bằng kim loại, hy vọng đôi ba tháng sau em thôi ca cẩm hát hò bản nhạc “chuyện một chiếc cầu đã gãy”.

Gọi giờ thứ 25 là vì nó đi ra ngoài dự kiến, nó đột ngột hiện tới gây ra bao thảm cảnh nằm mộng cũng chẳng ngờ. Cái iPhone của em văng ra khỏi hiện trường đến bốn thước, va vào lề đường trầy trụa, mặt kính rạn nứt, tuy vậy cảm ứng bén nhạy có ở màn hình chưa mất đi. Một người tốt bụng đã nhặt lên, có thể bà dùng nó để thử bấm số 911 trước tiên. Đang trong sở làm, anh buộc phải ngừng tay để trả lời một cuộc gọi thất thường xuất phát từ phía em nhưng vang bên tai là một giọng nói lạ, ngập ngừng, bối rối. Anh nhìn đồng hồ, còn hơn tiếng nữa mới khép một ngày cày bừa, tuy nhiên anh đã đến gặp thằng cai: Việc bất khả kháng, tao đành phải dông thôi. Ừ, có ở lại cũng đâu còn lòng dạ mà tập trung với công việc, hy vọng bạn ấy không đến nỗi nào, chúc may mắn.
Đọc tiếp »

Mạt vận

Posted: 28/11/2019 in Thơ, Đặng Quang Tâm

Đặng Quang Tâm

Thế gian có vạn điều thay đổi
Chỉ một điều thôi chẳng đổi thay
Kẻ thắng làm vua thua làm giặc
Oán thù vay trả trả không vay

Anh hùng mạt vận anh hùng tận
Thất thế sa cơ phải tội tù
Đất nước tan hoang người ly tán
Tiếng hờn ai oán tiếng ngàn thu
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Quân tử sống vì nghĩa, tiểu nhân sống vì lợi. (Khổng Tử)

Tuần lễ cuối tháng bẩy của năm 2019, Tạp Chí Luật Khoa đã đăng tải một loạt bài viết rất cô đọng và giá trị của bỉnh bút Y Chan:

Kỳ 1: Đài Loan – phòng lab phản dân chủ đầu tiên của Bắc Kinh
Kỳ 2: Úc – Mảnh đất lành để khai (và) phá
Kỳ 3: Mỹ – vào hang cọp bắt cọp
Kỳ 4: Hệ thống tuyên giáo toàn cầu và sứ mệnh gieo hạt giống đỏ
Kỳ 5: Làm thế nào để chống lại cơn bão Trung Quốc?
Đọc tiếp »

Bạn thưa

Posted: 27/11/2019 in Phan Ni Tấn, Thơ

Phan Ni Tấn


Từ trái: Phan Ni Tấn, Đinh Ngọc Bôi và Bắc Phong

Bạn bè chúng tôi ngày một vắng một thưa
Chừng gặp lại nhau ối chao ơi là quý
Vách đời xoay quanh dội thứ âm quỷ mị
Như miếng vàng trăng lướt thướt rụng xuống cầu

Hoa đăng mờ tỏ lộ nước sơn khô màu
Nhưng treo trên vách sắc không lời Phật tổ
Sắc tức thị không mà lời thì hạnh ngộ
Như búp sen khô bát ngát những môi cười
Đọc tiếp »

Lê Văn Trung

Trăng về trên phố mùa đông

Lạnh nghe trăng chảy qua hồn
Dòng trăng như lệ chảy buồn trong tôi
Xưa trăng là mắt môi người
Nay trăng là giọt sương đời lạnh căm

Phố mùa đông! Phố mùa đông!
Trăng về chìm giữa bềnh bồng mây sương
Xưa trăng là đóa quỳnh hương
Nay trăng là nụ tình buồn mãn khai
Đọc tiếp »

Nguyễn Thùy Dương

Năm Vân 15 tuổi, Vân rời quê lên Thành phố học nghề. Vân nghèo, Vân khờ, Vân hiền cục mịch. Vân gặp cô Phượng. Cô Phượng ngọt như mía lùi. Cô kêu Vân về ở chung đỡ tốn tiền trọ. Vân về ở với cô như con cháu trong nhà.

Cô Phượng vốn người trong giang hồ. Vân ngày đi học may, chiều về làm việc nhà phụ cô. Cô luôn nói tốt về Vân, mở miệng là thương yêu. Đằm thắm như vậy ngót nửa năm trời. Trong xóm có chàng trai hơi xấu về ngoại hình lẫn tính cách, không ai muốn kết hôn. Gia đình khá giả và có “đạo đức” nổi tiếng khắp nơi. Cô Phượng vay tiền góp của gia đình này. Mấy tháng sau, cô Phượng đem Vân cấn nợ. Vân chưa 16, cô Phượng về quê Vân ngọt nhạt tương lai sung sướng hạnh phúc. Mẹ Vân cầm tiền gật đầu đưa đời Vân qua cổng hoa. Cô Phượng vui lắm, Vân lấy Tám. Cô sạch nợ. Chủ nợ lại cho vay thêm nữa.
Đọc tiếp »

Cao Hoàng

Quê trời bao la

Ngày em đến thăm tôi
Lá đang còn rơi mãi
Mùa thu vừa đến ngỏ
Những con đường tình mơ

Những con đường bên hồ
Nở bừng hoa đời thắm
Những ngôi nhà yên vắng
Reo vui tiếng trong lòng
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh
Gửi tới 20 triệu cư dân ĐBSCL không được quyền có tiếng nói
Gửi nhóm Bạn Cửu Long

 
Hình 1a – Trái: Bản đồ vùng đất Đông Nam Á: những vòng xám/ grey chỉ các vùng phân bố tâm chấn động đất / epicentral distributions; những vòng xanh/ blue ghi dấu các trận động đất ≥ 6.0; những ngôi sao đỏ/ red stars ghi dấu các trận động đất ≥ 7.0. Các đường gạch đỏ/ red lines là biểu thị đường đứt gãy gây động đất / seismogenic faults. (Santi Pailoplee et al.2009) (4)

Hình 1b – Phải: Có ít nhất 5 trong số 9 dự án thủy điện dòng chính sông Mekong của Lào nằm trong vùng động đất; kể từ bắc xuống nam: Pak Beng 1320 MW, Luang Prabang 1410 MW, Xayaburi 1260 MW, Pak Lay 1320 MW, Xanakham 1000 MW… Luang Prabang, là con đập lớn nhất và điều rất nghịch lý: do công ty quốc doanh PetroVietnam Power Co. là chủ đầu tư. [nguồn: Michael Buckley, cập nhật 2019 do Ngô Thế Vinh bổ sung.]

HAI NGUỒN TIN CHẤN ĐỘNG

29.10.2019: Đập Xayaburi Bắt đầu Vận hành

Lào bắt đầu cho vận hành đập Xayaburi 1260 MW, là con đập thủy điện dòng chính đầu tiên trên sông Mekong của Lào. Đối với toàn thể cư dân trong lưu vực sông Mekong thì đây là một tin chấn động, giữa lúc khúc sông Mekong không xa đập Xayaburi gần như cạn kiệt, và câu hỏi đặt ra sẽ lấy đâu ra đủ nguồn nước để Xayaburi có thể vận hành chạy các turbines và đạt toàn công suất?

Và rồi, thêm một tin thật sự gây chấn động và cả sửng sốt khác, đó là trận động đất ở bắc Lào, ngay tỉnh Xayaburi nơi có con đập thủy điện dòng chính cùng tên mới vận hành chưa đầy 3 tuần lễ trước đó.
Đọc tiếp »