Archive for the ‘Thơ’ Category

Nguyễn Hàn Chung

Từ khi lên tiếng vụ cá chết
bạn hữu làm quan giả lơ hết
facebook không like cũng không còm

Ngày xưa từng sống tôi đã biết
và biết nên tôi cảm thông hơn
chỉ một sơ sẩy là mất hết

Thấy đó nhãn tiền cái thằng phong
tự nguyện làm chó mà cũng chết
Hay như con đượi hồ thu hồng
chạy tuốt qua mỹ bán bít-tết
(more…)

Trần Văn Sơn


Từ trái: Thiết Trượng – Lê Hùng – Cung Tích Biền – Trần văn Sơn

Ngoài bảy mươi ngửa mặt nhìn trời
Chỏng đầu nhìn đất trắng tay phơi
Nhân sinh thất thập chưa tri mệnh
Nên vẫn loay hoay cái sự đời

Cũng muốn Buông nhưng phải nhận vào
Xả lại càng thêm vạn nỗi đau
Buông Xả chẳng qua mình tự dối
Thánh Thần còn phân chỗ Trước Sau
(more…)

Vũ Hoàng Thư

Nàng…

em mờ ảo
trắng và đen
khung cửa hẹp
đoạn mơ len lỏi tìm
một bước nhanh mộng mị chìm
người còn đứng hay sương lìm lịm bay

trăm năm cũ
thương nhớ vầy
tuyết sau cúc áo vơi đầy ngực thơm
chụm môi
hư hảo điệu hờn
muội hương đêm vắng
khêu hồn nhân gian
(more…)

Vương Ngọc Minh

Thú đọc sách..

tương lai người ta không nói
“rốt cuộc
ai cũng thảy về đất!” mà
sẽ nói “hễ hết thở tự khắc- chết!”

còn (ăn) uống
tất còn (tiểu) đại tiện

yeah
ông không thể vừa dấn bước
vừa quơ tay chỉ (trỏ!) từ bên trái
sang bên phải/ đàng sau
phía trước
hòng dọn quang lối mình đi
(more…)

Tự thán

Posted: 31/10/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm


Hồ Đình Nghiêm
Đinh Trường Chinh vẽ

1.
Không nghiêm vốn tự tính trời
Mua vui nhịp trống nện đời tàn canh
Đa đoan giấc mộng thôi xanh
Bừng con mắt ngó đành hanh lệ nhoà
Dáng ai chực sẵn một toà
Ba vòng sờ mó cho loà nhân tâm
Hương lộ mở, mùi thâm trầm
Cỏ đơm bông trắng tần ngần bụi môn
Trần thân chưa chịu đem chôn
Còn rình ai nữa cái khôn dại này!
Nói thêm lại quở làm đày
Đứng nghiêm một đỗi thày lay ít lời.
(more…)

Nguyễn Văn Gia

Mừng một ngày
thấy đất trời đẹp quá
Có phải mốt mai
gặt những mùa vàng
Cuối thu chưa
mà hiên nhà đầy gió
Lòng mơ gì
giữa một sắc xanh trong

Những đớn đau
và cả những muộn phiền
Phải xếp lại thôi
vào ngăn kéo cũ
Cần phải sống còn
giữa cơn sóng dữ
Và phải quên đi
bao nỗi niềm riêng
(more…)

Tình câm

Posted: 31/10/2017 in Thơ, Đức Phổ

Đức Phổ

Em giấu u tình trong kẽ tóc
mỗi lần chải rụng một câu thơ
câu thơ đã thành bài bất tận
mà tình hoài chẳng chạm chân tơ.

Anh như núi không còn xanh tóc
còn mơ chi một phút xanh đời
muốn đứng lặng giữa trời quạnh quẽ
gió vô tình mải miết trêu ngươi.
(more…)

Chào cờ

Posted: 30/10/2017 in HHiếu, Thơ

HHiếu


Học sinh trường THPT chuyên Lê Hồng Phong xếp hình bản đổ Việt Nam

mỗi sáng thứ hai tiếng chuông reo lũ học trò sắp hàng nghiêm chỉnh chào cờ vàng hát quốc ca
này công dân ơi quốc gia đến ngày giải phóng
khi các ấp chiến lược đang giăng hàng rào kẽm gai
ngăn cản các cuộc tấn công của quân giải-phóng-miền-nam
có đứa bỏ chào cờ
trốn vô rừng tìm cách giải-phóng kẽm gai
rồi kẽm gai bị giải-phóng thật sự bởi bạo lực vô sản
cái giải-phóng này không ăn nhập gì tới bài quốc ca này công dân ơi, nên
người dân sau này thường hay gọi ngày này là ngày phỏng-dái  (more…)

Bận lòng nơi em ở

Posted: 30/10/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

hiểu lòng em muốn cắt
bỏ nấc thang đời xuống
ở đó, bình minh chết đứng từ khuya

xã hội em đứng, tỏe chia lìa
tràn lời loa dẫn dụ xu hướng
người mỗi hướng, vướng chật bước lên

gian xảo dí mực sống bấp bênh
tưởng thoát nghèo. lắm khi lầm cửa ảo
xã hội bước. biển mù
hứng tổn thương từ thuở níu chân nhờ cậy
nay, trùng trùng ám muội từ phong ba bành trướng
tịch ngôn
(more…)

Nguyễn An Bình

Cuộc chia ly tháng chín

Tháng chín nào còn rơi trong mắt em
Màu nắng lung linh một thời xa lắc
Hoa khế li ti ngược chiều bay mất
Để lại con đường sầu chẻ chia hai.

Chẳng lạ gì đâu nắng sớm mỗi ngày
Thành phố em qua nhạt nhòa ký ức
Tiếng dế ngâm sương mấy mùa thao thức
Mới thấy đời mình nhiều sợi tóc phai.
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

Cánh nâu
cũng là cứu cánh cho người
đời không bay bướm tình ơi. thiệt. buồn

 
Môi nâu chiều cánh kiến
tóc xõa nghịt trời
em móng đen phù thủy
sưng tấy hồi nên thơ

con ma dị ứng núp thời tiết
mùa thấp khớp lẹo tẹo rong chơi
khập khiễng chân rò
cỏ vụng về úng thủy
quỳ xuống. quỳ xuống đồng
hoang
hôn nụ thầm đừng quên mắt tím kẽ
(more…)

Hoa Nguyên

Có một thời tôi để lại họ tên
Trên những bức tường vôi vàng Pháo Đội
Trên thành giường, đồ nghề… ghế xếp
Và trang sổ nợ cá nhân…

Tôi đã để lại những dấu chân
Trên những địa hình Nha Trang, Ninh Hòa, Dục Mỹ
Như áo trắng em một thời hoa mộng
Khiến nao lòng bao kẻ si tình
(more…)

Bắc Phong

7 giờ sáng chuông rung báo thức
ông choàng tỉnh giấc
nằm hít thở mấy hơi dài
đêm qua ông ngủ tương đối yên
không như đêm hôm trước
ông thức dậy bàng hoàng
vì nằm mơ thấy mẹ mình cắp rổ
đi xăm xăm dọc bờ sông
ông hỏi mẹ đi đâu đó
mẹ bảo mẹ đi mò cua bắt ốc
để nuôi các con
ông nằm ứa nước mắt
lòng thực không muốn tin
mẹ mình hiện về báo mộng
vì nghĩ mẹ vốn dĩ nghiệp lành
chắc thế nào cũng đã tái sinh
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Nghiệp

…mấy thu lìa cửa lìa nhà
văn chương đã chắc đâu mà trí thân…

(văn tế thập loại chúng sinh- Nguyễn Du.)

thôi thì đành gọi nghiệp
cái ách ghì văn chương
ghé vai nào cũng lệch
khi đã chọn sai đường

thân làm người khóc mướn
mà vẫn cứ thương vay
những cuộc đời vay mượn
tạc bóng mình vào đây
(more…)

Đặng Xuân Xuyến

Tiếng khèn

tặng Vũ Thị Hương Mai

Nhởn nhơ
Mặc cha giục sang bản bên cho người ta bắt làm vợ
Mặc sương trắng là đà giăng ngõ
Mặc mây chiều quẩn váy lửng lơ
Mặc khèn ai bỏng rộp phồng đêm
Cứ tủm tỉm
Cứ bơi theo dòng suối
Cứ men theo hương lài
Cứ nồng nàn dựa một bờ vai…
(more…)

Đêm góa phụ

Posted: 26/10/2017 in Lê Quang Đông, Thơ

Lê Quang Đông

Trên vai xưa hoang vu
Những mùa xuân muộn qua đi
Có giấc mơ em xanh xao
Đẫm buồn hậu chiến…

Có máu đỏ trong nụ hôn quá khứ
Khi mùa đông tin dữ bay về
Đồng đội tang thương nằm úp mặt
Xé trời đau đớn những phu thê…
(more…)

Lý Thừa Nghiệp

Đường lên dốc

Dưới chân rừng rú, đường lên dốc
Sợi tóc rung lên gió cuối mùa
Lòng nhớ người xưa mưa từng hạt
Ẩn tàng vô lượng nét xuân thu.

Nắng mưa gieo lấy mùa hoang dại
Vạn pháp sôi lên lũ ấu trùng
Trong chốn hoang vu mù sương đó
Đất bùn thóc lúa cứ đơm bông.
(more…)

Trần Huy Sao

Ngẫu hứng thơ…

ta thường ngồi chỗ làm thinh
lâu lâu bất chợt thình lình làm Thơ

làm Thơ mà tưởng nằm mơ
hóa ra có lén giú Thơ thuở giờ
cũng lãng mạn cũng mộng mơ
có đâu đến nỗi lơ mơ vô hồn
quê người sướng khổ tranh hơn
giành qua giựt lại tới mòn đời luôn
tam bành lục tặc luông tuồng
đè nhau choài đạp khó nhường nhịn nhau
cuộc hơn thua thiệt phát rầu
cứ vần xoay mãi lấy đâu ra tình
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Vương vấn

Lòng em như bát nước
Khi vơi khi lại đầy
Mới đêm nào sóng sánh
Giờ cạn queo trên tay

Tình yêu như trái cấm.
Chỉ được phép ngắm nhìn.
Anh liều mình cắn thử
Cắn phải trái tim mình
(more…)

Huỳnh Minh Lệ

Ký ức

nửa đêm bỗng tiếng tắc – cù
chó râng dậy xóm hận thù mái tranh
nhà ai vang tiếng thất thanh
thằng con vỡ cả mật xanh mật vàng

ngày mại lại có đám tang
một vài trái sáng vội vàng bắn lên
một đời ám ảnh khó quên
tuổi thơ tan nát những đêm tắc – cù

18.10.2017
(more…)

Thiếu Khanh


Thiếu nữ áo lục
Thái Tuấn

Ngày em phủi áo theo người
Phủi câu thơ,
phủi cả lời ca dao
Em thà đi tắt về mau
Dẫu không nên chuyện trầu cau
cũng liều…
Tôi chôn chân giữa phố chiều
Lòng không dao cứa sao nhiều xót xa
(more…)

Vương Ngọc Minh

Lời, đêm (tàn trung thu.)

chị Hằng
giờ đây đã gần hết năm
(ban ngày) ngủ cứ cách 5 phút
tôi giật mình

ban đêm (em biết không? nhắm mắt
là chiêm bao
các giấc chiêm bao cách khoảng nhau 2, 3 phút
gặp hết lão ông này đến bà lão khác
tuyền xa lạ!)

điều
khiến tôi khá bực bội- hễ
dợm chồm ngồi dậy liền bị chuột rút
khốn khó
ngó hai bắp chân xoắn lại / co cụm
nhăn nhúm
(more…)

Viên Dung

xót xa em có điều tuyệt vọng
anh sực nỗi nhớ nhà
toát bóng em ra

ở chỗ nghiêng vành nón
ở áo bà ba
ở giọng như chim hót thật thà

và điều quanh nhà, em chẳng muốn nói ra
cam chịu đến ngày quê đó
tuột hết, chẳng còn gì
(more…)

Góc tối ta ngồi

Posted: 24/10/2017 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

Có ai về đó đôi ba bữa
Gửi hết cho ta Cửa Bé, Bình Tân…
Bốn mươi lăm năm … dấu thời binh lửa
Gói lại poncho, gấp xếp mùa xuân

Thăm lại dùm ta mùa Phượng Túy
Khơi lại lửa rơm nhóm lửa lòng
Có dấu em qua đường ao cá
Nắng rợp bóng dừa, biển nước trong
(more…)

Luân Hoán
(tạ lòng người gợi ý)

chắc không đến nỗi mời lơi
cũng muốn luôn tiện thăm chơi nhưng mà…
cân nhắc do dự cái ta
sức yêu còn lực ngắm hoa qua đường
ngắm suông chỉ tổ thêm buồn
phụ tính quí chuộng sắc hương một đời

đi chơi không ra đi chơi
sợ sẽ ngủ gục khi ngồi hóng câu
sứ mệnh gắn kết liền nhau
ơi một dân tộc chân đầu chia phân
mong rằng đến lúc cái tâm
hồi hướng về lại núi sông chân tình
(more…)

Trangđài Glassey-Trầnguyễn


Nhà văn Hồ Đình Nghiêm

20 tháng 10 năm ni
sinh nhật thơm giòn cõi trước
văng vẳng nến chữ hiện về
mừng người âm ty thức dậy

tay chân, ừ rằng, ừ rí
từ cọ, từ sắc, từ tranh
cố đô nửa đời thắt dạ
đầu thai trong ngực, nằm ì
(more…)

Nguyễn An Bình

Tóc nhớ

Thả bay đi nỗi buồn
Thơm làn hương buổi sáng
Tình trong xanh suối nguồn
Cùng giấc mơ huyền hoặc.

Có tiếng chim chiền chiện
Hót đâu đây bên hồ
Lòng bỗng dưng héo úa
Rời cành chiếc lá khô.
(more…)

Tri kỷ

Posted: 23/10/2017 in Hoàng Minh Châu, Thơ

Hoàng Minh Châu

Cũng không phải là dòng suối thủa thiếu thời
Cũng không phải là cánh rừng thu mưa ướt đẫm
Cũng không phải hoàng hôn trên biển mỗi chiều
Cuối đời mới biết kẻ tri kỷ của tôi là dòng sông mênh mông sương mù buổi sáng

Tôi nắm lấy tay dòng sông như nắm lấy hạnh phúc
Mặt trời đâu đó hẹn hò
Hương như từ rừng già lênh đênh với bầy củi mục
Lá trở về với rong rêu
Chỉ có tôi và dòng sông
Chỉ có tôi và em
Chỉ có bờ đá luyến lưu cơn cuồng lũ
Sự kết nối giữa rừng và biển
Cũng như con đò cô đơn đưa khách qua sông
Sông đưa nghìn xưa về với nghìn xa và mãi mãi
(more…)

Nguyễn Tam Phù Sa

Tháng chín
trời cho/trò chơi quyền lực
toàn dân, nơi nào cũng được tắm mưa
đường phố thành đường sông
làng quê chìm trong biển nước
nước Thủy Điện Hòa Bình xả đập
nước từ rừng xanh cọc còi tuôn đổ
nước mắt 6 tỉnh phía Bắc
nước mắt con dân Việt Nam trong và ngoài nước
tuôn đổ
không ai nói với ai về ngày quốc tang
về nỗi đau xé lòng mưa tháng chín
(more…)

Trịnh Y Thư


Ô Quan Chưởng
Bùi Xuân Phái

Phế tích của ảo ảnh (5)

Tôi khoác lên người bộ xương khô của chính tôi
bộ máy bài tiết trong ngoài thua thiệt
lưởng thưởng ở một nơi độ ẩm làm người ta chết ngộp
nóc giáo đường xám xỉn thánh giá ngại ngùng làm ngơ.

Từ con phố một chiều tôi đi tìm thần rùa
hàng cây tất bật nhưng chẳng ai thèm quan tâm
đất đá chộn rộn thần rùa nghìn năm mất ngủ
riết róng một trận mưa rào hơi đất tắc nghẹn
chu kì hanh hao nơi khúc quành công đoạn phất phơ.
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Viết trên đồi Vọng Cảnh

thì thào ngọn gió chiều rơi
dòng Hương trôi phía chân trời ngất ngây
dùng dằng nước chùng chình mây
ngày trôi rất khẽ buồn lay lắt buồn

cao thoai thoải dốc chiều buông
hàng dương xỏa tóc gió luồn đồi thơ
trên tay cầm khói sương mờ
thả vào chiều thấp mây chờ hoàng hôn
(more…)

Nguyễn Văn Gia

Đã trao ấn kiếm
buồn chi nữa
Buổi xếp hoàng bào
biệt cấm cung
Hỡi ơi
vua chúa còn mơ ngủ
Thì huống hồ chi
kẻ thứ dân  (more…)

Nguyễn Lương Vỵ

I.
ngàn thu xưa về nhẹ trên vai
trăng cổ lâu xanh những dấu hài
lãng mệnh tình tang lau nếp gấp
cuồng thi tính tịch nhại trần ai
cố cựu còn nghe sông máu chảy
thanh tân vẫn thấy núi xương phai
sử lịch ác nhơn chi lắm vậy
ngàn thu xưa mai sau ngân dài.
(more…)

Trần Huy Sao

Đồi xanh

…trời đang Thu se lạnh
đồi xanh dõi mây bay…

vậy đó tháng Mười dưng trở lạnh
chưa kịp cười ngày đêm đã tối
huống nữa cuối Thu trời rét đậm
đường về e thấm đẫm nỗi buồn…
cỏ xanh mai nữa rồi cỏ úa
mây trắng rồi qua mây xám giăng
xuân hạ thu đông xoay lần lựa
người đi người ở lẽ thường hằng…
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

prelude

dạo khúc
dạo
khúc
người đi bộ ban mai
không cần chạy theo tiếng hát
lần theo dây kéo
thanh tỏa
ngực đòng và nhụy rừng
và hương
vương
nét thở êm phát sương ngàn lá
lóng lánh mầu tinh anh huyền nụ
đừng đi sâu vào sự bí mật của rừng
sớm muộn gì mặt trời cũng sẽ
soi mói từng gai góc
khi mặt đá mòn nhẵn
hãy bình thanh
dạo chơi
cùng sắc tố vô nhiễm
(more…)

Trùng tu

Posted: 19/10/2017 in Lê Phước Dạ Đăng, Thơ

Lê Phước Dạ Đăng

sau chiến tranh, liên tục trùng tu
cắm hom khoai mì thay vườn cam – dấu tích kinh tế thời tư sản
xếp gọn những tà sắc màu rực rỡ chân chính trùng tu bằng áo đen vai mộc chỉ sô
cắt nham nhở ống, xé toạc quần loe, rút gọn ngắn vô
hớt cao liếm sát mái tóc uốn lượn hippy, loại bỏ son phấn nước hoa, không cần nghệ thuật
sách dĩa vàng xanh tập trung đốt, khói che mờ mầm sống
rừng núi bạt ngàn trùng trùng đuổi theo, nép trốn chân trời  (more…)

Khốn nạn

Posted: 18/10/2017 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Có cả một quy trình xả lũ.
Có hẳn một kế hoạch vỡ đê
Lũ khốn nạn lòng người dạ thú
Ngồi trên xác người nhậu hả hê.

Xả lũ bảo đảm an toàn đập.
Làng xóm tan hoang khóc đứng, ngồi.
Mùa khô cho chúng mày hạn hán.
Mùa mưa tao về phía giặc trời.
(more…)

Thu có biết

Posted: 18/10/2017 in Bảo Cường, Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu
Tặng Quy & Thu

Bảo Cường diễn ngâm

Đêm Hồ Tây mây bay lá đổ
Ánh trăng mờ lơ lửng cô đơn
Ngày chia tay hoài Thu thương nhớ
Cung đàn nào lỗi nhịp vấn vương!

Nhạn kêu sương gọi tình ly biệt
Gốc Thu tàn tiếc lá vàng rơi
Thà ta chịu giá đông khắc nghiệt
Hơn nghe lời “vĩnh biệt” (*) Thu ơi!
(more…)

Hạc Thành Hoa

1.
tàu chạy rẩm rầm đến say ngất
hình như còn chậm
trên ngọn núi lửa
đang phun trào
ngồi ngơ ngẩn nghĩ mông lung
về một chuyến đi đã mong đợi từ lâu
(more…)

Khaly Chàm

thơ cuồng đẫm rượu bao năm
hồn điên thao thức ôm mầm trăng say
động tình liếm những ngón tay
nuốt vài ngụm đắng trổ gai rú cười
(more…)