Luân Hoán
Xin phép hồn bác Phan Thị Tâm tặng Bắc Phong và các chị
con thua bác hâm bốn năm
ước chi bác nhận con làm con nuôi
con có thêm Mẹ tuyệt vời
lòng nương chuông mõ cả đời tịnh tâm
Đọc tiếp »
Luân Hoán
Xin phép hồn bác Phan Thị Tâm tặng Bắc Phong và các chị
con thua bác hâm bốn năm
ước chi bác nhận con làm con nuôi
con có thêm Mẹ tuyệt vời
lòng nương chuông mõ cả đời tịnh tâm
Đọc tiếp »
Bắc Phong
Thơ đọc ngày tang lễ mẹ 31.1.2016
di cư từ bắc vào nam
thầy mẹ dắt díu một đàn con thơ
tưởng bên nhau sống tự do
nhưng thầy mẹ lại đôi bờ cách chia
Đọc tiếp »
Tưởng Năng Tiến
Đàn cá sẽ chết khi dòng sông nghẽn mạch giữa hàng lớp thủy điện dàn trận từ Lan Thương về Lào, Campuchia rồi kiệt sức ở Cửu Long xa xôi (Lan Phương – BBC)
Khác với Sài Gòn và Phnom Penh, và tựa như Bangkok, Vientiane gần như vắng bóng hành khất. Trong suốt thời gian long nhong ở thủ đô Vạn Tượng, chỉ duy nhất mỗi lần tôi thấy một người khiếm thị vịn vai cô con gái nhỏ đang lần dò băng ngang qua đường Lane Xang – trước khu Chợ Sáng.
Hình ảnh này khiến tôi nhớ đến những những người mù trong quãng đời thơ ấu của mình. Họ thường ngồi ở cầu thang chợ (Đà Lạt) gẩy những tiếng đàn buồn bã, và cất tiếng những lời ca u uất, giữa đám đông hờ hững.
Đọc tiếp »
Trần Thiện Hiệp
Thiếu Khanh chuyển sang Anh ngữ
Trong hạt sương có đất trời
Trong mắt em có những lời yêu thương
Ta trong cuộc lữ vô thường
Thấy em kỳ diệu hạt sương rạng ngời
Thấy em có cả biển khoi
Có sông suối mát, có nơi tu hành
Có hoa cỏ lạ rừng xanh
Có muôn ẩn ngữ kết thành thơ bay
Đọc tiếp »
Đặng Châu Long
Ô hô ai tai
Lão quy băng
Đăng lên gỡ xuống rồi lại đăng
Ngắt cánh hoa đoán mò thế sự
Biển sôi, sự rối, cứ phân vân
Bạn thù, được cấm, lăng nhăng sự đời
Đời mà đến thế thời thôi
20-01-2016
Đọc tiếp »
T.Vấn
1.
Trong lúc đi tìm những tài liệu cần thiết cho chuyên đề “Dòng nhạc kỷ niệm”, tôi bắt gặp một entry của Google có hai chữ khá hiếm hoi “nhạc đỏ”. Gọi là “hiếm hoi” vì, thường thì chỉ với một từ khóa “nhạc Việt” chúng ta có thể nhận được hàng triệu đường dẫn đến các trang mạng lưu trữ âm nhạc Việt, viết về âm nhạc Việt, về các ca sĩ nhạc sĩ Việt. Riêng về phần lưu trữ âm nhạc, hầu hết là những lưu trữ về nhạc miền Nam trước biến cố tháng 4 năm 1975, nhạc Việt tại hải ngoại và nhạc Việt trong nước khoảng thời điểm từ thập niên 1990s đổ về sau. Nói cách khác, đa phần loại nhạc người sưu tầm tìm thấy trong thế giới ảo hiện nay có thể gọi nôm na là nhạc vàng, nhạc xanh. Còn loại nhạc gọi là nhạc đỏ thì khá hiếm hoi, có tìm “đỏ” con mắt cũng không thấy được những bài hát đã một thời tra tấn người nghe từ những chiếc loa phường. Lý do thì không cần thiết phải đi sâu hay nhắc lại. Ai cũng biết, cũng hiểu tại sao, kể cả em bé bán vé số dạo chuyên hát nhạc vàng để gợi lòng thương xót của khách hàng. Vả chăng, ngày nay những cách gọi xách mé nhạc vàng nhạc xanh đã biến mất tự bao giờ. Vì chúng là sản phẩm của một thời không ai muốn nhớ mà vẫn không thể quên. Nhắc lại cũng chỉ vì chúng cứ nằm trong tiềm thức cùng với những thứ hồi ức buồn bã của một thời không thể quên này.
Đọc tiếp »
Trần Huy Sao
tôi xưa là dân h.o
dắt em qua tới bến bờ tự do
coi như em cũng h.o
hèn chi chắc nhớ mới… ho quá chừng !
năm rồi ho thiệt tưng bừng
năm nay ngó bộ còn tưng hơn nhiều
mổi năm cứ vậy đều đều
h.o vẫn ghé khều khều em ho
ho chi mà muốn đắm đò
trời đang mưa cũng vắt giò chạy tiêu
sáng chút chút chiều nhiều nhiều
tới đêm loạn khúc lẫy Kiều ngũ cung :
Đọc tiếp »
Nguyễn Hiền
sáng nay anh vác cuốc ra vườn
đứng thẩn thờ nhìn cây bưởi
trồng tự hồi em mới về
mới ra trái chiến
bưởi chưa già
chưa biết ngọt chua?
sao em vội bỏ đi
Đọc tiếp »
Tưởng Năng Tiến
Chỉ đạo thông tin: trong không khí vui tươi, hân hoan chào đón đại hội đảng, báo chí tạm thời không đăng tin cụ ruà ở hồ gươm chết. (Tin nhắn văn bản)
Sách Lam Sơn Thực Lục của Nguyễn Trãi có ghi:
“Đầu năm 1428, Lê Thái Tổ cùng quần thần bơi thuyền ra hồ Thủy Quân. Ra giữa hồ, có Rùa vàng nổi lên mặt nước, chắn trước thuyền của vua gọi to:
– Xin nhà vua hãy hoàn lại gươm thần cho Long Vương!
Lê Thái Tổ rút gươm trả, rùa vàng ngậm lấy gươm lặn xuống nước đi mất. Từ đó hồ Tả Vọng được đặt tên là hồ Hoàn Kiếm.”
Đọc tiếp »
Chu Thụy Nguyên
có một ngày bạn xuống phố
dù ngoài trời đang rất lạnh
chỉ để đọc lấy từng thông điệp
những người đứng dưới tuyết giăng ra
vỉa hè. nơi bạn dễ dàng được
tay bắt mặt mừng
với những người cao niên
những người homeless đến từ mọi phía
Đọc tiếp »
Viên Linh
Đàm Trung Pháp chuyển sang Anh ngữ và chú giải
Gọi hồn
Trên Huyết Hải thuyền trôi về một chiếc
Chiều bầm đen trời rực rỡ đau thương
Thân chìm xuống băng tuyền giờ tận biệt
Sóng bạc đầu hối hả phủ trùng dương
Thấp thoáng trần gian
Mịt mù bóng đảo
Trôi về tây về bắc về đông
Trôi về đâu bốn bề thủy thảo
Về đâu kiếp đắm với thân trầm.
Đọc tiếp »
Đỗ Trường
Truyện ngắn “Ngã Ba Cuộc Đời“ tôi viết cách nay đã gần ba mươi năm. Dựa trên câu chuyện có thật về một sinh viên khoa ngữ văn Đại học tổng hợp Hà Nội và một thanh niên sống bằng nghề làm thuê, ở đợ ven Sông Hậu Giang. Họ là hai anh bộ đội chung một đơn vị, cùng tiếp quản, chứng kiến giờ phút hấp hối của Sài Gòn. Chiến tranh kết thúc, người sinh viên ở lại với giảng đường Đại học Sài Gòn. Và anh bạn chuyên nghề ở đợ, dũng cảm (đỡ đòn) cưới cô bồ, khi còn trong rừng của chính ủy sư đoàn làm vợ, do vậy được theo chân đồng chí chính ủy chuyển về Ban tuyên huấn thành ủy. Tốt nghiệp đại học, anh cựu sinh viên được phân về làm báo. Lúc này, anh bạn ở đợ tuy học vấn mới qua lớp xóa nạn mù chữ, nhưng được theo dõi mảng tư tưởng báo chí của thành phố. Từ đây, mâu thuẫn và sự đấu tranh giữa hai người bạn xảy ra. Truyện ngắn của tôi, mới chỉ dừng lại ở đó.
Đọc tiếp »
Trần Thụ Ân
Tặng Đỗ Thành & Hạnh
Tìm bóng của lời hứa
Dấu đằng sau nụ cười
Tiếng người run bối rối
Đẩy thời gian ra khơi
Buổi sáng đã lên tơ
Chờ ngày đan sức sống
Xiêm áo tung gió lộng
Rước mùa về thinh không
Đọc tiếp »
Huy Uyên
1.
Còn chăng nỗi nhớ em quay lại
miền ký-ức xưa buổi tiễn đưa
thu có còn vàng rực cháy
chớm lạnh bên ai xuân về .
Mùa lá thay buồn đời cây
em thổi tóc bay
hanh hao cùng gió
quán vắng ngủ ngày
bỏ lại dặm nghìn thương nhớ .
Đọc tiếp »
Phạm Thanh Nghiên
Một vài năm trở lại đây, báo chí “lề đảng” đã bắt đầu nói về trận Hải chiến Hoàng Sa năm 1974. Hôm 17/1/2016, nhà cầm quyền đã cho khởi công xây dựng một khu tưởng niệm mang tên “Nghĩa sĩ Hoàng Sa” tại đảo Lý Sơn (Quảng Ngãi) nhằm vinh danh những quân nhân VNCH đã hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ chủ quyền quần đảo này 42 năm về trước.
Nhìn những biểu hiện “bề nổi” như thế, hẳn không ít người có thể nghĩ rằng nhà nước này đã thực sự biết công nhận, biết tri ân những đóng góp, hy sinh xương máu của những người con hy sinh vì Tổ Quốc, bất kể từng thuộc chiến tuyến nào.
Và rằng người cộng sản thực sự muốn hòa hợp, hòa giải dân tộc.
Đọc tiếp »
Nguyễn Hiền
42 năm
chính xác ngày 19/01/1974
74 nguời lính VNCH đã hy sinh
để bảo vệ Hoàng Sa
mắc cười
khi tạc bia ghi ‘nghĩa sĩ Hoàng Sa’
Đọc tiếp »
Hà Hồng Hoàng
Cứ ngỡ như là thời của Ngoại
Đêm tối nằm nghe tiếng cọp gầm,
Cứ ngỡ còn nguyên sơ thuở ấy,
Bạt ngàn dừa nước lá xanh um…
Cứ ngỡ đêm nằm nghe tiếng mõ,
Đám cướp nào qua, dậy xóm làng,
Đuốc cháy lập loè trong bóng tối,
Ai lang côn sắt loáng ngoài sân?
Đọc tiếp »
Nguyễn Văn Sâm
1.
Tôi đương ở trong phòng giải lao của trường thì có cảm giác là lạ: Thấy rờn rợn trên xương sống. Phòng vắng lại âm u vẻ gì như đìu hiu lau lách. Đưa tay tính bật đèn thì Tuấn nãy giờ lúi húi trong một góc, ngước mặt lên lắc đầu ra hiệu biểu đừng. Mặt anh xanh xao quá lại ướt mẹp khiến tôi phát sanh lòng thương cảm pha trộn chút sợ hãi.
Ngó những gì anh đương chăm chú thì thấy là xấp phác thảo mấy năm nay cho bức họa ‘Hoạt Cảnh Thời Đại’ mà theo anh, nếu thực hiện xong sẽ lớn tổ chảng, bề thế hơn bức tranh sơn mài ‘Quốc Tổ Hùng Vương’ của họa sĩ Trọng Nội trưng bày trong phòng khách dinh Độc Lập thuở nào. Xấp phác thảo đó anh đưa tôi giữ hơn nửa tháng nay trước khi vượt biên mà, sao lại ở trong trường được? Tôi cũng chưa đưa trả anh sao anh có mà đương lật lật giở giở? Lạ thiệt chứ! Thắc mắc nhưng tôi không nói gì, chỉ hỏi là anh xuống Rạch Giá cả hai tuần nay rồi sao bây giờ còn trở vô trường làm gì. Mắt anh buồn buồn ngó lên trần nhà nơi cái quạt máy đương chạy vù vù, nói nhỏ như hơi thở của người rất yếu:
‘Nhớ trường quá!’
Đọc tiếp »
Trần Vấn Lệ

Nhà thờ trắng, trăng xanh và ngựa
dinhcuong
Từ hôm anh Đinh Cường mất
Cà Phê Factory đóng cửa nhiều ngày
Bạn bè anh vẫn đi ngang đây
Một hành lang bát ngát…
Tôi nghĩ anh về Đà Lạt
Tôi nhớ nhà thờ Con Gà
Ngày xưa anh thường đi qua
Đem con gà Gaulois để vào nhiều bức họa…
Đọc tiếp »
Cánh Cò

Đại biểu Việt Nam và Trung Quốc trong hội nghị Thành Đô 1990
Chưa bao giờ người dân cả nước hướng chú ý vào việc tranh quyền đoạt ghế của Bộ chính trị như lần này. Càng tới gần ngày bầu bán, không khí càng sôi động hơn. Cạnh đó những động thái có liên quan tới ván cờ máu ngày càng lộ dần làm mọi người như được chứng kiến một cuộn phim gây cấn đang tới hồi kết thúc. Tiếc một điều, cuộn phim ấy không hề cho xem miễn phí vì những nhân vật chủ chốt lãnh tiền cát sê quá cao, cao đến nỗi có nhiều người không tiền đành phải trả bằng máu để được vào xem vở kịch đang diễn trên sân khấu Ba Đình.
Lối vào nhà hát này có hai cửa chính, một bên Đảng soát vé và một bên do Chính phủ trách nhiệm xé cùi vé cho người xem là nhân dân. Đảng do ông Trọng và Chính phủ do ông Dũng. Cả hai nhân vật chính trong vở kịch lịch sử đang trong giai đoạn cao trào và càng gần kết thì giá vé chợ đen vào cửa lại càng tăng vọt.
Đọc tiếp »
Sử Mặc
quan chức
văn học làm đếch gì có quan chức
vậy mà có kẻ lăm le chiếm lĩnh
muốn làm đầu nậu văn học
đây nhé
lân la
chấm mút
tô vẽ cái sỏ lợn
rồi phán
đất nước đã hòa bình rồi đấy
ô hô!
trên cả diệu vời
Đọc tiếp »
Cao Ngọc Dung
Thơ: Song Phượng; Nhạc: Cao Ngọc Dung; Tiếng hát: Thùy An
Bản ký âm PDF
Nguồn: Song Phượng gửi nhạc và âm bản mp3
Trương Văn Dân
1-Mênh mông và cô độc!
Đó là cảm giác đầu tiên ngay khi vừa đặt chân lên đất Mỹ. Vẫn là những căn nhà xinh xắn, khang trang, sân trước vườn sau, nhưng khoảng cách từ nhà này đến nhà kia trông giống như những dòng kênh mà vắng bóng chiếc cầu, chia cắt.
Trước nhiều căn nhà ở Mỹ thường có một lá cờ tung bay, không biết đó là dấu hiệu của tự hào, phô trương hay đơn giản chỉ là ý nghĩ thuộc về một cộng đồng nào đó để thấy mình bớt lẻ loi?
Quy hoạch đô thị ở Mỹ khá giống Úc, khu nhà ở, khu thương mại riêng biệt và cách xa nhau… nhưng cách tổ chức xã hội năng động hơn, hiện đại hơn và dĩ nhiên là cũng xô bồ, náo động hơn.
Đọc tiếp »
Hạc Thành Hoa
Ở quê cứ mỗi lần hè đến
Bầy chim tu hú lại quay về
Tiếng chim gọi bạn xôn xao nắng
Tiếng chim đánh thức những trưa hè
Cây vải mờ bừng bao mắt lá
Gọi nhựa lên cành để trổ bông
Tu hú gọi cây mau kết trái
Trời xanh ngọt đến tận trong lòng…
Đọc tiếp »
Hồ Đình Nghiêm
Chiếc máy bay nhỏ như không thể nhỏ hơn sật sừ trôi giữa trời tuyết đổ. Động cơ bán phản lực với hai cánh quạt gồng mình đi dưới mờ mịt thức mây. Vận tốc 360 kt tương đương 667 cây số giờ chỉ là niềm mong mỏi của người tạo dựng, và tựa như người, sức máy cũng có hạn. Máy đã già nua mà trời thì chả đẹp, trời cảm hàn và máy liên tục nhảy mũi hắt hơi. Là đà bên dưới là ngũ đại hồ đang tái tê đóng băng chợt ẩn chợt hiện, mông lung một vẻ đẹp kì dị, như tấm gương soi dành riêng cho hoàng hậu tử thần. “Kìa ai ngang qua bên ngoài cửa kính, kìa ai như từ khi em là nguyệt.” (Đinh Cường).
Đọc tiếp »
Nguyễn An Bình
Em có nghe tiếng chim chào ngày mới
Nắng đầu cành vàng sắc lá non tơ
Hoa khoe sắc làm con tim rộn rã
Lòng xuyến xao vui như mắt trẻ thơ.
Đô thị xanh xuôi về Nam Sông Hậu
Tàu vào ra nhộn nhịp cảng Cái Cui
Cầu dây văng xuyên hai bờ thế kỷ
Mơ ước đời người nối những bờ vui.
Đọc tiếp »
hưthông
Nhạc và lời: hưthông; Trình bày: Thanh Duyên
Bản ký âm PDF
Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.
Chu Thụy Nguyên
Tôi thú nhận mình bị chứng mộng du, nặng nữa là đằng khác. Chứng bệnh hành hạ kể từ ngày còn trong tù. Cảnh tay vệ binh lên đạn A.K nã đạn thẳng vào thân xác một bạn tù đứng bên nầy rào dặn dò đôi điều với người em ruột bên kia rào. Cảnh tử hình các bạn tù trốn trại. Đặc biệt là cảnh chính mình đã quỳ xuống cùng bốn bạn tù khác chỉ còn chờ nghe loạt đạn tử hình suýt đưa mình về bên kia thế giới. Năm đó tình hình biên giới với Campuchia khá căng, quân Pon Pot thỉnh thoảng lại tràn sang biên giới Việt Nam bắn giết. Ngày hôm trước đó toàn bộ chỉ huy các trại tù họp kín ban lệnh khẩn cấp. Tay quản giáo trại tôi là một cán bộ miền Nam, tính lè phè, sao cũng xong. Dạo ấy anh ta lại mới gù được bà bé ngoài chợ huyện nên hở ra là anh ta phóng lên chiếc xe đạp đòn dong ra ngoài huyện ở cả ngày. Lúc họp an ninh anh ta làm gì có mặt. Hôm sau về thấy trong bếp hết củi chụm, anh ta gọi năm anh em tù tụi tôi trong toán “tăng gia” (toán trồng rau xanh cho quản giáo) ra sau rừng lấy củi. Vừa ra khu rừng sau trại khoảng 200 mét chúng tôi thảy đều kinh hoàng, xe tăng, súng cối, đại liên đủ các thứ đang bố trí chỉa vào trong trại chúng tôi. Vậy là ngộ nhỡ đang đêm bọn Pon Pot mà tấn công qua biên giới là anh em tù chúng tôi kể như lảnh đạn. Đang hoang mang trước cảnh tượng dàn giá vũ khí quy mô bỗng một tiếng thét lớn: – Đứng lại! kèm tiếng lên đạn A.K rôm rốp. Chúng tôi đồng loạt đứng lại. Lại một tiếng hét nữa: – Quỳ xuống! Cả năm người chúng tôi đồng loạt quỳ. Không cần hỏi chúng tôi đi đâu, làm gì, tên vệ binh mặt búng ra sữa nói như thét vào mặt chúng tôi là chúng tôi đã vượt trại, chiếu theo luật cấm rừng hiện nay, chúng tôi phải bị tử hình. Trưởng toán tù chúng tôi là một anh công chức lớn tuổi đang bị suyển, người anh run bần bật, anh giơ tay lên nhưng chưa kịp nói nên lời đã xỉu huỵch xuống cỏ tranh. Anh bạn kế bên giơ tay xin ý kiến, anh nói trong run rẩy: – chúng tôi nhận lệnh quản giáo đi tìm củi. Tên vệ binh hung hăng: – Láo, các quản giáo hôm qua đều đã họp và đã quán triệt lệnh cấm rừng. May thay, lúc đó có một chàng vệ binh khác từ trong rừng vừa đi ra vừa huýt sáo. Anh nầy người miền Nam, sau khi hỏi rõ sự tình đã ra lệnh cho tên vệ binh kia vào trại mời quản giáo chúng tôi ra xác nhận, nếu không đúng sẽ bắn bỏ không thương tiếc. Một lúc sau, tay quản giáo của chúng tôi ra xác nhận, và đưa chúng tôi về trại.
Đọc tiếp »
Trương Đình Phượng
(Cho những giấc mơ không bao giờ khởi sắc)
và nơi nào từng đọt máu lên hương
và nơi nào thù hận hóa yêu thương
gió thôi đau và mây chiều thôi đắng
bàn chân si thôi dan díu vô thường?
cánh rừng nào ngàn năm bầm tủi nhục
loài diệp tố khởi sinh từ tranh đấu?
và nơi nào trên bàn tay ác quỷ
bỗng hiện sinh nhụy chân lý: sơ đầu?
Đọc tiếp »
Hoàng Yên Lưu
Chí sĩ Phan Chu Trinh (1872-1926) từ Pháp về Việt Nam vào năm 1925, sau hàng chục năm xa nước. Ở Pháp, từ 1911, sống với hình thức bị trục xuất, cụ đã hòa mình vào sinh hoạt của giới bình dân và không lúc nào nguôi tìm đường giải phóng dân tộc khỏi vòng lệ thuộc, nghèo túng và lạc hậu. Cụ đã nghiên cứu, học hỏi và tìm ra ra bài thuốc chữa bệnh nan y cho dân tộc. Đó là phương thuốc dân chủ mà các nước Âu Tây nhờ đó đã trở thành liệt cường. Cụ tin rằng “dân trị chủ nghĩa” như thần dược có thể thúc đẩy non sông, dân tộc chuyển mình, một hoài bão mà cụ đã ấp ủ từ đầu thế kỷ 20 trong bài Tỉnh quốc hồn ca:
Đọc tiếp »
Vương Ngọc Minh
thì
hình hài tôi- nom
coi mòi
không sao ngăn nổi dòng đời
chảy
(một cách) liên lũy
ngang sự sống
chết
vấn đề trong tôi không phải
là
ông từ đâu đến mà- ông về đâu
Đọc tiếp »
Phan Ni Tấn
Thơ: La Toàn Vinh; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Thành Đạt
Bản ký âm PDF
Nguồn: La Toàn Vinh gửi nhạc và âm bản mp3
Trần Huy Sao
tiếng con ho rũ rượi từng cơn
Ba nghe mà thắt ruột
phải chi mà đổi được
Ba đổi liền
cơn sốt khiến con rũ người mê mệt
Ba nhìn mà nhói đau
phải chi được chia nhau
Ba sẽ giành hết cả
cô Út, “giàu Út chịu khó Út chịu”, của Ba
cho Ba ăn chịu với
mai con về Trường đường xa vời vợi
lòng dạ Ba ăn chịu vói theo con…
Rồi thêm thằng cháu Ngoại, thấy hắn ho từng cơn, nóng từng đợt mà thắt ruột nhói đau.
Từ con dâu rể tới cháu nội ngoại đứa nào cũng mấp mé bước vô vùng xoáy của dịch cúm mở màn dạo đầu từ tháng Giêng.
Đâu chỉ riêng một nhà mà nhà nhà.
Đọc tiếp »
Trúc Thanh Tâm
Tặng chị Lộc Tưởng và anh Lương Thư Trung
Ta về quê chuyến đò trưa
Nghe sông hát những lời chưa muộn phiền
Tóc dài nón lá che nghiêng
Yêu người từ độ hẹn nguyền tóc tơ
Đọc tiếp »
NP phan
tình cờ tôi gặp lại tôi
lửng lơ một kiếp luân hồi khói sương
nghe rằng mộng cũ hồi hương
giật mình chớp bể mưa nguồn thiên di
Đọc tiếp »
Ngô Nhân Dụng
Dũng hay Trọng cũng thế thôi. Đó là ý kiến của dân Hà Nội, tiêu biểu là Tiến Sĩ Nguyễn Quang A. Ông Nguyễn Quang A viết rằng người dân “không thể ủng hộ bất cứ kẻ nào có thái độ và việc làm nhằm duy trì chế độ độc tài, làm tay sai bán nước; … cũng không thể ủng hộ bọn tham nhũng, trục lợi.” (hai bọn này rất có thể (chỉ) là một). Nói đến các lãnh tụ Cộng Sản bây giờ là người dân nghĩ ngay tới những chữ độc tài, đàn áp dân lành, tay sai Trung Cộng, tham nhũng, trục lợi… Các lãnh tụ Cộng Sản giành giật cái ghế, anh nào cướp được sẽ có quyền độc tài, làm tay sai cho Trung Cộng, được cơ hội tham nhũng, trục lợi nhiều hơn anh kia. Đối với người dân ngoại cuộc thì, cứ mặc kệ cho họ “choảng nhau,” (choảng nhau là tiếng Hà Nội, Nguyễn Quang A viết).
Đọc tiếp »
Hoàng Xuân Sơn
đăng
đừng đưa lênđưa
lên
không gian ảo
bàu trời tạp niệm
chú là những câu kinh
ghi trữ hết tất trung ảnh hình
thơ tranh. và nước
hãy để tự nhiên con suối
chảy ngược về tim mọi thức
chìa khóa nhạc
khoen chữ
con ngựa gỗ thuyền giấy tuổi thơ Đọc tiếp »
Nguyễn Tâm Hàn
Thơ: Phạm Phan Lang; Nhạc: Nguyễn Tâm Hàn; Tiếng hát: Hương Giang
Bản ký âm PDF
Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3
Trịnh Y Thư
Trong cuốn tạp bút Cuối cùng xuất bản năm 2009, nhà văn Võ Phiến hạ bút viết một câu mà khi đọc tôi phải giật mình. Ông bảo, “Chuyện sáng tác có gì đáng nói?”
Một nhà văn với tuổi đời như ông, lừng lẫy với sự nghiệp văn học đồ sộ trên dưới năm mươi tác phẩm để lại cho đời sau, nói câu nói như thế, thoạt nghe qua tưởng như có cái gì khinh bạc, nghịch lí nằm bên trong.
Chưa hết, ông bảo tiếp, “Tôi e những món thơ thẩn với tuỳ bút nọ kia đều phải xếp về phía đồ chơi. Những cái mình miệt mài mãi bấy lâu, khi đầu bạc nhìn lại là đồ chơi cả. Không riêng mình, bao nhiêu người miệt mài vẽ tranh, soạn nhạc, hát xướng, bao nhiêu hình vẽ ở các hang động tiền sử, các tranh dân gian (nào gà lợn, nào đô vật, nào đánh đu), các câu ca dao, hát ví, quan họ . . . một thời, các món nghệ thuật là cùng chơi thôi.”
Đọc tiếp »
Nguyễn Lương Vỵ
Tặng Lê Giang Trần
1.
Rồi sẽ về thôi. Em. Trên kia.
Vệt mây. Sợi khói. Lửng. Chia. Lìa.
Chia tay. Lìa mắt. Tim khô. Réo.
Tội nghiệp thềm rêu. Trăng. Ngút. Khuya.
2.
Tội nghiệp thềm rêu. Trăng. Ngút. Đàn.
Ngút. Huyết. Xanh. Tiếng hú. Thời gian.
Kiếp người. Đọt chuối non. Ướt ngực.
Tình thư. Chim hót. Đỏ. Âm tràn.
Đọc tiếp »