Nguyễn Minh Phúc

lam_anh_2
Thi sĩ Lâm Anh (1942-2014)

Nhớ Lâm Anh

Ngày giỗ thứ 2 của thi sĩ Lâm Anh
(12/1/2014 – 12/1 2016)

Rồi cũng qua một đoạn đời dâu bể
Chiều cuối năm ta ca khúc biệt hành
Chiếc thuyền ngược * hề ta ngồi rơi lệ
Tiếc chi đời một khoảnh khắc mong manh

Ừ cũng thể trăm năm ngồi ngó núi
Để một chiều say với bóng mồ côi
Bạn đi xa sẽ buồn nhưng không tủi
Vì còn đây hơi ấm một chỗ ngồi
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm

hue_nostalgia-dinh_cuong
Hue Nostalgia
dinhcuong

Một số trường Đại học Mỹ ba thập niên gần đây, bên cạnh những lớp văn chương khảo sát về những tác phẩm danh tiếng được xác định qua thời gian và trở thành cổ điển cũng có một vài lớp, dầu rất ít, dạy về những tác phẩm bình dân, không được giới chuyên về văn học xác định là có giá trị văn chương. Tại sao? Những người dạy lớp nầy chủ trương rằng đó là mặt nhân văn của xã hội. Những tác phẩm nầy có số lượng độc giả đông đảo hơn tác phẩm kinh điển, vậy nó ảnh hưởng trên con người nhiều hơn, tại sao lại cố coi chúng là không có?
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

da_lat_suong_mu

năm nay lạnh không về
mùa đông bỏ quên cái áo len trong ngăn tủ
bỏ quên nỗi nhớ đà lạt xưa
co ro ra đường mỗi buổi sáng
ngồi uống cà phê chồm hổm
ăn bánh mì nướng beure
ấm lòng
ở bến xe lam sau lưng khu hòa bình
Đọc tiếp »

Trăng thu

Posted: 15/01/2016 in Trần Huy Sao, Truyện Ngắn

Trần Huy Sao
gởi đêm trăng xưa vạn  dặm

trang_que-dang_can
Trăng Quê
Đặng Can

Tự nhiên tôi được mệ Miên cho năm cắc.

Mệ hỏi: “Hôm qua, Trăng Thu, con có thấy chi không?”.

Tôi nói: “Con thấy Trăng sáng như ban ngày. Thấy từng ngọn cỏ”.

Mệ giựt mình nhìn quanh, dáo dác, nói nhỏ: “Thấy Trăng thì ai không thấy nhưng mà có thấy chi thêm ngoài thấy Trăng không?”.

Tôi bỗng “ngộ” ra năm cắc mệ cho, ưng mệ cho thêm năm cắc nữa nên mới nói: “Con thấy mệ với anh Thuận thợ mộc. Anh với mệ làm chi mà con dị quá. Mệ rên rỉ…” Tới đây thì mệ lanh tay bịt miệng tôi, lại nhìn quanh dáo dác, nói giọng nhỏ hơn: “Im, im. Chớ nói chuyện cùng ai nghen. Hứa với mệ đi rồi mệ cho thêm năm cắc nữa”.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

thieu_nu_trong_thanh_noi-dinh_cuong
Thiếu nữ trong Thành nội
dinhcuong

Coi như là không có Tết

Định Tết này về thăm Huế…mà anh Đinh Cường mất rồi! Nhìn Huế trên tranh anh vẽ, Huế xa và Huế Huế ơi!

Kìa bức tranh màu xanh biếc, bình minh vệt đỏ, xa xôi! Dẫu là vết bụi cũng nhớ…huống chi thấy chút chân trời!

Đinh Cường ít nói về Huế, đem lòng ra trải mây thôi. Khói sương thuở nào An Cựu, một chiều Burke cũng mù khơi…

Anh vẽ những cô thiếu nữ ngón tay dài tuổi thêu thùa, ngưng tay đùa tóc cho nhớ nước non mình một Cố Đô!
Đọc tiếp »

Lưu Trọng Tưởng

thieu_nu_cui_dau

Khóe mắt vào đông.

Vào Ðông Em cúi mặt.
Cánh hoa tàn bên song.
Bóng mây nhòa khóe mắt.
Thờ thẫn ngó Ðông sang.

Trời đông buồn vô hạn.
Chồi non đã ngả mầu.
Gió chiều bay lãng đãng.
Thềm đông dấu chân hao.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

nguoi_rom_o_rung_calais
Người rơm ở rừng Calais, Pháp Quốc.
Ảnh: radiochantroimoi

đều mang gốc gác Việt
liều lĩnh bỏ quê nhà
bằng đường dây người lậu
đi cầu thực phương xa

những con người khốn khó
tâm hồn rách tả tơi
xuất xứ từ nghèo đói
mang giấc mơ đổi đời

(Bắc Phong – “Những Người Rơm”)

Cuối năm, blogger Hoàng Giang gửi đến độc giả một câu chuyện rất “nhẹ nhàng” và “đáng yêu” ngăn ngắn:

“Tôi mới đọc được mẩu tin nho nhỏ, mà chắc chả mấy ai bận tâm, mẩu tin cũng nhẹ nhàng tình “củm” có tựa đề là “How did this Swedish cat turn up in south France?”. Tức là có một chú mèo tên là Glitter sống ở Bromolla, miền nam Thụy Điển mất tích đã 8 tuần. Anh chủ Sammy Karlsson tưởng chừng như sẽ không có hy vọng tìm lại được Glitter nữa thì bỗng dưng vào đúng tuần lễ Thanksgiving, anh nhận được một cuộc gọi từ vùng Nimes tại miền nam nước Pháp hỏi anh về chú mèo lông xù này.
Đọc tiếp »

Giao thừa ra biển

Posted: 14/01/2016 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu
Kính tặng chị Ngụy văn Thà và các bà mỗi năm ra biển thăm chồng…

nguy_van_tha

Giao thừa
ra biển nhớ
nhìn sóng bũa
ồn ào vào bờ
ôm rạng san-hô
vừa chớm nở
bấc giác tôi nghĩ về các chị…
bên kia vùng trời
quê hương…
Đọc tiếp »

Trần Kiêm Đoàn

nguoi_di_minh_hoa_dinh_cuong
Người đi
dinhcuong

Lần đầu nói chuyện trực tiếp với họa sĩ Đinh Cường tại xe cà phê Tôn trước nhà thờ Tôn Nhân Phủ ở Thành Nội, tôi: “Thưa thầy!” Anh khoát tay: “Úi dà, bày đặt. Chỗ bạn bè anh em với nhau cả, thầy bà chi nghe đỗ mệt!”

Thật ra, thành phố Huế nhỏ đến nỗi “trong nhà chưa rõ ngoài ngõ đã hay”, nên Huế có bao nhiêu nghệ sĩ về văn thơ, âm nhạc, hội họa, điêu khắc… thì giới sinh viên học sinh rắn mắt như chúng tôi thời đó đều biết rõ. Tôi đã gặp họa sĩ Đinh Cường trong mấy nhóm văn nghệ với những khuôn mặt văn nghệ quá quen thuộc như Trịnh Công Sơn, Lê Khắc Cầm, Bửu Ý, Bửu Chỉ, Tôn Thất Văn, Vĩnh Phối… loanh quanh những quán cà phê hay đôi khi nơi quán nhậu lai rai ở Huế khá thường xuyên. Vì đi chơi theo nhóm nên chỉ biết mặt nhau mà chưa có dịp hỏi chuyện vì “ai có chuyện nấy” cũng quá đủ rồi.
Đọc tiếp »

Huy Thọ

anh_mat

Thơ: Nguyễn An Bình; Nhạc: Huy Thọ; Hòa âm: Phan LươngTiếng hát: Quỳnh Dao


Bản ký âm PDF

Nguồn: Nguyễn An Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Thị Minh Trân

niem_dinh_cuong
Niệm
dinhcuong

Trưa nay chị An bạn tôi ở Virginia, gọi điện thoại báo cho tôi biết tin Đinh Cường đã mất tối hôm qua. Đinh Cường ra đi nhẹ nhàng lắm.

Tôi vô cùng sửng sốt, không ngờ chú Đinh Cường đã mất nhanh như thế! Tôi nói với An, Đinh Cường hiền lành, tâm rất tốt. An cũng đồng ý như vậy.
Đọc tiếp »

Chu Nguyên Thảo

giat_ao_ben_song

Kịch bản dòng sông

Ta gọi về nhưng không gặp em
Chỉ nghe tò te tò te
Đoán chắc người ra đi
… rất xa
Quê nhà hiện ra
Ai ngồi giặt đồ bên bờ sông
Chao mặt nghiêng qua nghiêng lại
Face time bất ngờ
Nụ cười rất
trẻ thơ
Cuộc đời là dòng sông
Tình yêu góp thêm mưa lũ
Lụt lội để lại phù sa
Nhưng tàn phá hơi nhiều
…rất nhiều
Thương ai
chèo chống
Đọc tiếp »

Viên Dung

dang_csvn

Thúng úp miệng voi

tô hồng, chuốt lục
điều quá đỗi vụt qua thời
đổi mới
giấu cái tội giết người
hồi tết mậu thân. huế

xúi. bám biển đi
ngư dân ngụp lặn. về từ giặc hiếp
hụt chết, tơi bời
ai đó lờ tai tiếng
truyền hình đâu đấy biển bình yên
Đọc tiếp »

Hoàng Quốc Bảo

dalat_nostalgia-dinhcuong
Đàlạt nostalgia
sơn dầu trên giấy 16 x 20 in
dinhcuong 5/2011

Mưa Trên Thành Phố Cũ, đích thực là một bản tình ca trong số những bản tình ca thuở thanh xuân của Hoàng Quốc Bảo. Ðâu khoảng 1972 hay 73, được phổ nhạc từ bài thơ ngũ ngôn của thi sĩ Ðào Trường Phúc. Bài thơ về một nơi chốn, người Việt Nam nào cũng mơ ước được ghé chân một lần. Nơi có núi đồi chập chùng, có lũng thác, có suối, có hồ, mang những cái tên nghe như réo gọi những cuộc tình. Hạnh phúc lẫn nát tan, nhầu thống khổ. Hồ Than thở, Thung lũng tình yêu, Rừng ái ân… Nơi còn có Ðồi Thông Hai Mộ… Nhất là rừng thông, xanh hút bạt ngàn. Giống thông người Pháp mang sang cấy trồng ở Ðà Lạt, thân thẳng tắp, gầy guộc như dáng các nàng thiếu nữ cao vút tới trời xanh, mặc áo dài màu lục đậm nhạt thả tóc gió bay phơ phất vào mây trời. Hình ảnh ấy phảng phất trong tranh Ðinh Cường, Nguyên Khai, và nhiều hoạ sĩ trẻ VN trường phái Lãng mạn, siêu thực. Không nơi nào ở VN có nhiều giống thông này, duy Ðà lạt. Bạn là kẻ giang hồ lãng tử, một mình hay vớiù người yêu, chỉ cần leo lên một lưng đồi, xuống ngồi bên một giòng suối, đứng im và thở nhẹ, là nghe ra gió reo trên cao, về đùa trên vừng tóc rối. Là tóc người yêu bay lẫn vào hương rừng, là hồn bạn chới với. Hãy nói cho thiên hạ biết đi, bạn tan như sương, nồng nàn như vạt nắng và lãng mạn nhất trên cõi đời này, hạnh phúc chỉ giản đơn chừng ấy. Ðó có phải là cõi thiên thai không?
Đọc tiếp »

Hoàng Quốc Bảo

dinhcuong_thieunudalat
Thiếu nữ Đà Lạt
dinhcuong

Thơ: Đào Trường Phúc; Nhạc: Hoàng Quốc Bảo; Trình bày: Khánh Ly

Bản ký âm

Nguồn: Bản ký âm do tác giả gửi; âm bản mp3 tải xuống từ trang Nhạc Xưa

Nguyễn Thị Khánh Minh
Như một nén tâm hương tưởng niệm Họa Sĩ Đinh Cường, vừa ra đi ngày 7 tháng 1 năm 2016 (lúc 9 giờ 40 giờ miền đông Hoa Kỳ).

nguyen_thi_khanh_minh-am_ban-dinh_cuong
Nguyễn Thị Khánh Minh
dinhcuong

Trong Suốt Như Khí Trời -ngôn ngữ của Khuất Đẩu- Tôi đang nhìn qua một áng mây như vừa chợt xanh. Một ánh nắng vừa chợt vàng ửng lên sau cơn mưa. Một chiếc lá vừa run rẩy hạt mưa trên cành rụng xuống vô thanh. Một làn gió vừa chợt thổi nhẹ nhẹ, cuốn nước mắt tôi tan theo. Và tim tôi vừa lẫy một nhịp nghẹn. Phải Người đó không? Nụ cười mỉm, nhẹ với lấp lánh ánh nhìn, giọng nói chậm, mỏng như mây nên có cánh níu gần lại những thân tình. Tất cả đều trong suốt với linh hồn đang bay lên kia, bây giờ tôi mới càng thấy rõ cái tận đẹp của vô hình này của Khuất Đẩu, và tôi như nhìn thấy rất gần, rất sáng, một linh hồn đang bay, phải Người đó không? Đang trong suốt trong từng hạt lệ của anh em bạn bè…
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

thap_cham

 

Thành quách

đi qua suốt dãi miền trung
những ngôi tháp cổ đứng buồn xót xa
nhìn lên một dãi sơn hà
nhìn ra thế giới nhìn xa nhìn gần
thấy bao vương quốc mất tăm
còn bao thành quách âm thầm gió sương

06.01.2016
Đọc tiếp »

Hà Hồng Hoàng
Tặng Quỳnh Như – My Nào

song_han

Để nhớ thời em

Một mai nỗi nhớ dâng cuồng sóng,
Anh sẽ về thăm phố chợ Hàn
Đi dọc bờ sông nhìn bến cảng,
Qua cầu De Lattre sóng lăn tăn .

Một mai em có còn nơi đó ?
Hay đã theo người trốn tuổi xuân ?
Nhớ em, anh học làm thợ đá,
Để tạc hình em trong ánh trăng …
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

bia_nua_vang_trang_ky_uc

Vậy là tuyển tập truyện ngắn “Nửa Vầng Trăng Ký Ức” của nhà văn Lê Lạc Giao đã ấn hành và đang luu hành trên mạng Amazon.

Với cơ duyên là bạn của tác giả Lê Lạc Giao từ thời cùng tới trường ở Đại Học Văn Khoa Sài Gòn, biết tài năng của anh từ những ngày cùng làm báo thời sinh viên, biết tính của anh từ trong những phản ứng tế nhị giữa đời thường, biết các suy nghĩ lãng mạn của anh từ một số những cơ duyên kỳ ngộ thời áo trắng… nhưng tôi vẫn bất ngờ trước những trang truyện rất mực thơ mộng này.

Xin mời đọc những trang giấy này, nhiều chữ có thể trượt qua, và trí nhớ chúng ta cũng không đủ để lưu giữ hết các nhân vật và biến chuyển cốt truyện.
Đọc tiếp »

Trần Thụ Ân

linh_vnch_6

đêm nằm nghe ễnh ương kêu
nhớ nhà đốt thuốc buồn khều khói bay
gật gù bấm đốt ngón tay
hai ba năm nữa biết về được không?
chuyện trò với đống album
với chồng thư cũ những dòng mực phai
lấy đà cho ký ức chai
hâm sake nhấm nháp ngày xa xưa
Đọc tiếp »

Nguyễn Tâm Hàn

thieu_nu_uot_mua

Nhạc và lời: Nguyễn Tâm Hàn; Trình bày: Ngọc Quy

Bản ký âm

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Văn Sâm

anh_dao_vang

1.
Ông Đạo Chuối ngồi xuống ghế, cẩn thận phủi hai bàn chưn vô nhau trước khi đứng dậy bước vô chiếu, xếp bằng. Ông từ tốn đốt ba cây nhang, xá tả hữu và chính diện mỗi phía ba xá rồi cắm vô lư hương nhỏ trước mặt. Tay trái ông giơ lên ngực làm dấu bắt ấn, tay mặt nhè nhẹ gõ ba tiếng chuông, trầm tư theo dõi âm thanh chuông vang vọng, lơ đảng ngó ngọn khói lững lờ tỏa lên không trung. Chừng nhang tàn một phần thì ông nhắm mắt lại, định trí cho tâm vắng không. Những câu kinh hay lời di huấn của sư phụ cũng không có mặt lúc nầy. Thế giới thực tại đã biến khỏi tâm ông. Tiếng ồn ào tụi nít nhỏ trửng giởn trước sân am, tiếng lũ thanh niên hư hỏng lớn họng bàn tán về cái tên Đạo Chuối để rồi cười cợt đều không vô trong trí. Ông nhập định mỗi ngày tàn hết hai tuần nhang cho buổi Ngọ thời và lúc xế chiều sau khi thỉnh chuông thu không. Xong buổi tọa thiền ông mới làm những công việc khác, mỗi ngày như vậy không bao giờ thay đổi. Con chó vện luôn luôn nằm ngoài chiếu lim dim ngủ nhưng hỉnh mũi dõi từng động tỉnh của chủ.
Đọc tiếp »

Lê Văn Hiếu

che_ruou_can

Tôi chưa thèm ra đi

Đám tang tôi nhiều bạn rượu đi qua
Vài cô gái đọc thơ tôi buồn ngân ngấn nước

Người bạn núi
vác đến ché rượu cần
Mở nắp, cắm vòi hướng về phía tôi

Tôi nhẩn nha nhấp
Nhẩn nha hút hương đời
Uống đôi mắt nồng nàn tha thiết ấy
Đọc tiếp »

Hạc Thành Hoa

nguoi_ngoi_trong_chieu_cuoi_nam-dinh_cuong
Ngưòi ngồi trong chiều cuối năm
sơn dầu trên canvas 30 x 40 in
dinhcuong

Trước hết tôi chỉ biết họa sĩ Đinh Cường qua tranh vẽ của ông và qua những bài thơ đăng trên bán nguyệt san Văn của bác Nguyễn Đình Vượng.

Trong thời gian dạy ở trường Lương văn Can Saigon, tôi thường lui tới thăm anh Trần Phong Giao nhà ở dốc cầu Kiệu gần chợ Tân Định đường Hai bà Trưng, ghé quán cà phê của nhà thơ Huy Tưởng đường Bà Lê Chân. Một buổi sáng tôi ghé lại quán uống cà phê. Nhà thơ Huy Tưởng chỉ ông khách đang ngồi uống cà phê gần đó hỏi tôi: Ông có biết người ngồi đó là ai không? Họa sĩ Đinh Cường đó. Thấy ông ngồi yên lặng một mình tôi định lại làm quen nhưng vì tôn trọng sự im lặng của ông tôi đành thôi. Và từ đó không ngờ hình ảnh Đinh Cường như khắc như chạm vào tâm trí tôi. Đó là lần duy nhất và cũng là lần cuối tôi biết họa sĩ Đinh Cường.
Đọc tiếp »

Đinh Trường Chinh

dinh_cuong-dinh_chinh
Chân dung Đinh Cường
Sơn dầu Đinh Trường Chinh
April 19, 2015

Ngoài tài năng và niềm đam mê hội họa, Ba tôi còn có niềm đam mê thi ca. Ông làm thơ rất nhiều và rất sớm, thi thoảng đăng trên báo Mai, Bách Khoa, Văn, etc. ở Sài Gòn trước 75. Bạn thi sĩ của Ba tôi thì vô số kể.

Từ khoảng 6 năm cuối đời, ông chuyển sang làm-thơ-hàng ngày. Như một người viết nhật ký hay viết blog, Ba tôi làm thơ và đăng thơ hầu như mỗi ngày.

Bắt đầu trên Văn Chương Việt, và sau này là các website Thư Viện Sáng Tạo, Da Màu, Tiền Vệ, blog Phạm Cao Hoàng và blog Trần Thị Nguyệt Mai. Ba tôi làm thơ và đăng thơ nhiều đến nỗi có lúc gây cả khó chịu cho một, hai người đọc – than phiền “thơ Đinh Cường” quá nhiều và “viết gì như nói chuyện”.
Đọc tiếp »

Song Thao

song_thao_par_memoire-dinh_cuong
Song Thao qua trí nhớ của Đinh Cường

Chuyến đi lỡ vì cái tính buông thả của những người viết văn làm thơ. Một ngày tháng 10, gặp Hồ Đình Nghiêm, rủ nhau qua DC thăm Đinh Cường. Về nhà mail rủ thêm Hoàng Xuân Sơn. Định sẽ lái xe để được tự do khi đi đường cũng như qua bên đó. Trời trở lạnh. Trận tuyết đầu mùa đổ xuống. Cái ngại ngùng cũng đổ xuống. Lui lại một bước, rủ nhau đi xe đò vậy. Trời lạnh làm con người co ro. Thôi để đến mùa xuân cho nắng ráo. Vậy là lỡ chuyến đi. Không còn vớt kịp nữa. Đinh Cường không thể đợi tới mùa xuân. Anh chẳng chờ được mấy tên bạn chuyên tính nhiều hơn làm. Ơi ới phôn nhau. Ân hận biết chừng nào. Thôi đành vậy. Biết tạ tội với ai? Hoàng Xuân Sơn nhìn lên trời:
Đọc tiếp »

Nguyễn Trọng Khôi
Réquiem cho họa sĩ Đinh Cường

tinh_vat_hoa_phu_dung-dinh_cuong
Tĩnh vật hoa phù dung
dinhcuong

Nhạc và lời: Nguyễn Trọng KhôiTác giả trình bày


Bản ký âm PDF

Nguồn: Bản ký âm trích từ tập nhạc Quê hương Tình yêu và Bạn bè – Ca khúc Nguyễn Trọng Khôi trên khoimusic; Âm bản mp3 chuyển thể từ video Giấc mộng trên đồi thơm trên YouTube.

Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem-us_custom_receipt-2015

Năng động và xinh trẻ. Môi hồng và tóc vàng. Tạp dề đen in cái logo màu lục tròn trịa quen thuộc, người con gái tên Janne nở nụ cười gượng gạo: You thiệt biết nói đùa. Tay cầm cái khăn đã vắt ráo, cô vừa lau những mặt bàn trống lạnh và khi đến bên tôi, cô mãi trăn trở vày vò nó trong đôi bàn tay có bôi màu sơn chuối non ở tám móng. Tám mà không mười, chừa ra hai hẳn có ngụ ý. Và khi nhìn thấy, nó gieo cho tôi sự cảm nhận về một điều gì liên hệ tới bất toàn. Thật thiếu sót, chẳng công bằng.
Đọc tiếp »

Khuất Đẩu

khuat_dau-dinh_cuong
Chân dung Khuất Đẩu
dinhcuong

hai giờ sáng, Lữ Quỳnh báo tin
anh đã đi vào cõi vô cùng!
cõi mà Trang tử bảo ta thấy xanh xanh ấy
chỉ vì nó bao la sâu thẳm
cũng có thể gọi đó là cõi mộng
nơi anh thường lạc bước lãng du
Đọc tiếp »

Đỗ Xuân Tê

Bỏ tôi đứng bên đời kia - Đinh Cường(sơn dầu trên bố 40 x 30 in)
Bỏ tôi đứng bên đời kia
(sơn dầu trên bố 40 x 30 in)
dinhcuong

Chuyện gì chờ, rồi cũng có lúc phải tới. Biết vậy nhưng sự ra đi của Đinh Cường vẫn là một sự bàng hoàng đối với tôi, một bạn văn mà những năm gần đây anh coi tôi ‘xem như đã thân nhau từ lâu. Mong có dịp được gặp anh’ như thủ bút ĐC viết cho tôi nhân tặng tác phẩm mới nhất của anh, Đi vào cõi tạo hình, xuất bản mới đây.

Lúc sống viết về Đinh Cường đã khó, khó vì anh vốn khiêm tốn ít muốn ai viết về mình, càng khó khi phác họa chân dung một nghệ sĩ lớn mà cuộc đời đa dạng và sự nghiệp đồ sộ vốn đan quyện như bóng với hình, như tranh với thơ, như gia đình và bạn bè, dù trong hoàn cảnh nào trong suốt nửa thế kỷ vẫn lấy gia đình làm ‘chỗ dựa’ và bạn bè làm ‘niềm vui’. Cũng may là tôi đã có dịp viết về anh trong tư cách một người ái mộ và tản văn ‘Những người phụ nữ qua tranh Đinh Cường’ được anh trân trọng và post trên Blog Nghệ thuật tạo hình của riêng anh.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

nho_thoi_dran-dinh_cuong
Nhớ thời Dran
dinhcuong

nửa đêm
nghe Blue Jazz héo hắt
bỗng bên bờ thiên thu
người Bỏ Tôi Đứng Bên Đời Kia

chưa kịp nghe giọt chuông tan
Ánh Trăng Trên Nhà Thờ
hay Ánh Nến ?
đau đáu Khúc Cầm Xanh
Đọc tiếp »

Đạt Giả

hs_dinh_cuong
Họa sĩ Đinh Cường (1939-2016)

Anh đã ra đi,
Như nhiều người văn nghệ anh từng vẽ.
Mai Thảo, Nguyễn Xuân Hoàng, Bùi Giáng,
Và lắm lắm nữa
Những người đến trần gian như một bữa rong chơi.
Để lại vết tích cho đời
Thiết tha bằng những gì họ viết.  Đọc tiếp »

Hành trình mới

Posted: 10/01/2016 in Bắc Phong, Thơ
Thẻ:

Bắc Phong
Tiễn đưa hoạ sĩ Đinh Cường

Người đi trong tuyết - Đinh Cường (Mực đen trên giấy báo 12 x 12 in)
Người đi trong tuyết
(Mực đen trên giấy báo 12 x 12 in)
dinhcuong

chết đi là
dứt kiếp phù sinh
hay thực anh
chỉ đổi hành trình

bút và cọ
mang trong túi xách
vẫn làm thơ
và vẫn tạo hình
Đọc tiếp »

Huỳnh Hữu Ủy

hs_dinh_cuong
Họa sĩ Đinh Cường (1939-2016)

Bước vào thập niên sáu mươi, hội họa Việt Nam bỗng dưng biến chuyển dữ dội, có tính đột phá với một lực lượng trẻ, mạnh khỏe, hừng hực lửa sáng tạo. Họ ào ạt vận dụng những tiếng nói mới, tất nhiên phải bắt liền mạch với nền nghệ thuật hiện đại của thế giới, rồi chính từ đó đã manh nha một nét gì đó riêng biệt của hội họa Việt Nam.

Đinh Cường là một trong những khuôn mặt nồng nhiệt nổi bật ấy, phong nhã và đầy sự mê đắm. Suốt gần bốn thập niên qua, anh xuất hiện với những dấu hiệu riêng, dung chứa một vẻ bí mật rất riêng biệt. Một nhà phê bình văn học đã đề nghị chúng ta khi đến với một tác giả nào thì cần phải có một tấm bản đồ chỉ dẫn và một quyển tự điển thuật ngữ riêng, cũng vậy, lần dò vào thế giới Đinh Cường, chúng ta cần có những dấu mốc, những cột đường và sự định hướng khi di động.
Đọc tiếp »

Lệ đá xanh

Posted: 10/01/2016 in Thơ, Đặng Kim Côn
Thẻ:

Đặng Kim Côn
Cho ngày anh Đinh Cường mất

dang_kim_con-dinh_cuong
Đặng Kim Côn và Đinh Cường

Chỉ là anh đã đến nhanh hơn
Trên con đường không ai muốn vội
Nghe giá cọ còn xôn xao chưa mỏi
Sắc màu anh đã ngập nắng thiên đường

Không bất ngờ mà bỗng rưng rưng
Dẫu vẫn đợi chờ một điều phải đến
Đóm lửa cạn ứa trên đầu ngọn nến
Giọt nến ứa theo sợi khói tan dần
Đọc tiếp »

Trần Phù Thế
Tiễn anh Đinh Cường

nguoi_di_qua_canh_rung-dinh_cuong
Người đi qua cánh rừng
dinhcuong

nhìn lên kệ sách cuối cùng
cọ khô bút gãy nửa chừng anh buông

cuối năm vô số tin buồn
nhưng tin anh mất. đinh cường. bỗng dưng
tim tôi tích tắc như dừng
máu quên luân chuyển một vòng về tim
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

dinh_cuong-portrait
Họa sĩ Đinh Cường (1939-2016)

Hoạ sĩ Đinh Cường đã vừa lặng lẽ ra đi, đêm 7 tháng 1 ở Virginia. Bài thơ mới nhất của anh- ngờ đâu là sau cùng- “bài nhìn lên kệ sách 5” có ghi năm tháng bên dưới: Jan. 3, 2016. Đầu năm. 3 tháng giêng. Bây giờ là 8 tháng 1. Đã mấy ngày lật vội sang trang? Sao ngỡ như mới hôm qua mới hôm kia, mới bữa tê mới bữa nhiếp? Mới, mực chưa kịp khô, sơn chưa kịp ráo. Mực và sơn từ nay nguội lạnh, thôi hân hoan đón bút chờ cọ nhúng vào, vẽ cho đời chút cảnh sắc trôi cùng mộng mị hư hao. Bôi trét vào những bất toàn hiện hữu giữa cuộc sống chút hương sắc trầm mặc. Một tiếng còi tàu uất nghẹn trôi giữa chiều là thứ âm thanh vẫn thường có mặt trong thơ anh. Chút đắng lòng phải tinh ý mới phát hiện. Anh thích Tô Thuỳ Yên ở mấy chữ dung dị: “Nước Mỹ quá rộng và quá buồn”.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn
Bàng hoàng xúc động hay tin

self_portrait-dinh_cuong-2015
Self portrait
dinhcuong

Thôi
Tới kệ sách thứ 5 thì mắt
chiều đã mỏi sương khuya đã trắng
chìm hồm bướm đã mê vào đêm
tuyết lú. Thế rồi đã trễ cái
hẹn sang thăm anh cùng Song Thao
Hồ Đình Nghiêm cái lạnh khắc nghiệt
mùa đông bắc mỹ đã làm nhụt
khí thế đường xa mắt mờ của
kẻ muôn đời nhỡ hẹn đời là
những cuộc hẹn lần lữa không cùng
cho tới khi không còn hẹn được
nữa thì luyến tiếc ngẩn ngơ ân
hận đời đời xiêu hình đổ bóng
Đọc tiếp »

Nguồn: http://dinhcuongpaintings.blogspot.com/

Trần Huy Sao

dinh_cuong-nguyen_trong_khoi
Đinh Cường
Nguyễn Trọng Khôi

mấy ngày này mưa quá chừng làm mưa
lụt lội đã thèm mấy năm khô hạn
ngồi thu lu hứng nắng mưa giải nạn
thầm hỏi ông Trời mưa đã bưa chưa

hay chút tạnh rồi mai thèm mưa nữa
thời buổi bây giờ nào có biết đâu
như sáng nay giựt chắc người không giấu
tin anh Đinh Cường mới vừa buông bút
Đọc tiếp »