Trịnh Công Sơn

dinh_cuong-ky_hoa_trinh_cong_son
Trịnh Công Sơn ký họa Đinh Cường – 1985

Đầu những năm 60, bóng dáng của Modigliani và của những bậc thầy các trường phái hội họa mới thấp thoáng đi về dưới những bức tường cổ rêu phong của Đại Nội. Ở đó có trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Huế và ở đó cũng có Đinh Cường.

Rất nhiều mùa màng đã đi qua những căn phòng trọ luôn dời đổi. Trong những căn phòng đó đã có một thời, thi ca và âm nhạc đã sống cùng với hội họa, và đã cùng hít thở đến quen thuộc cái bầu không khí hăng hắc mùi sơn dầu còn tươi từ những tấm toile (bố vẽ) mới phác thảo, đang tìm tòi.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

rung_cam-dinh_cuong
Rừng câm
Sơn dầu trên bố 40 x 40 in
dinhcuong

Rừng Câm đã đón ông về
Đông tro mây xám đất tê trời mù
Bức tranh chớp mắt thiên thu
Sắc màu ngất tiếng chim gù thinh không
Hắt hơi mộng ảo còn nồng
Còn rơi rớt rụng còn trông ngóng và…
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

dinh_cuong_ca_phe_tuyet
Họa sĩ Đinh Cường (1939-2016)

Họa sĩ Đinh Cường đã qua đời
Anh đi vào buổi tối tại Burke Virginia
Tuyết nở hoa
Tặng anh một Vòng Hoa Vĩnh Biệt!

Anh Đinh Cường anh không còn biết
Những giọt nước mắt màu gì
Tôi nhất định không lau
Để yên cho màu tê tái!
Đọc tiếp »

Lương Tự Do

survive

Tồn tại !
là chuyện quá dễ dàng
trên quả đất này !

Con lăng quăng bé tí
được sinh ra trong nước
rồi cũng sẽ tồn tại
để trở thành con muỗi,
bay lên khám phá bầu trời

Đám lải đủa,
từ trứng sán nhỏ tí ti
rồi sẽ tồn tại ký sinh
trong ruột già con vật chủ !
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

xe_lam_ngay_xua

ông Phan Khôi có bài thơ Tình Già
thiên hạ cảm thương tình già quá đỗi
bắt chước ông viết thơ tình đổi mới
chưa dối già không đủ trẻ chỉ lươn ươn

câu chuyện tình bối cảnh xứ mù sương
một ngày đầu năm nẳm năm nào không nhớ
khu phố Hòa Bình xuống cầu thang Chợ
bến xe Lam trước quán cà phê Tùng
Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

canh_ca_ro_rau_cai_xanh

Sau vụ gặt tháng 10, các con mương cũng không còn đầy nước, phải đến mùa cấy tháng giêng thuỷ lợi mới bơm nước trở lại.

Trên cánh đồng chỉ trơ lại những gốc dạ, tranh thủ lúc đất mềm người ta cày đổ ải cho đất nghỉ. Có chỗ lười cày, đất vài bữa sau khô nứt toác thành những hình lục giác bát giác.

Nước càng ngày càng cạn đi trong cái mương cụt dẫn nước từ mương cái vào để tưới rau. Cái mương cụt một bên là rặng chuối, một bên là kè đá.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

cheo_thuyen_luc_hoang_hon

sáng mai
người đưa thư hứa bắt đầu sẽ trao tận tay tôi
cứ dăm ba ngày một mảnh vụn của thời gian
tôi chưa bao giờ yêu cầu
cũng chưa bao giờ tôi là kẻ có ý định sưu tập chúng
như những đứa bé mê mải
với những con tem mờ phai của quá khứ
nhưng đòi phải còn nguyên những khuyết răng cưa
Đọc tiếp »

Trần Thiện Hiệp
Thiếu Khanh chuyển sang Anh ngữ

suy_tu_4

Nhìn mình từ đỉnh núi cao

Ngẫm đời
Nào khác đèn cù
Trục quay thân phận phù du bụi hồng
Á, Âu trôi giạt giáp vòng
Nhớ về quá khứ nghe lòng rưng rưng
Đọc tiếp »

Elena Pucillo Truong
Trương Văn Dân chuyển ngữ từ nguyên tác La tenerezza di un sorriso nell’oro dell’autunno

dinh_cuong-elena_pucillo_truong
Đinh Cường – Elena
Ảnh PCH – Virginia, 21.10.2015

Giọt, từng giọt chậm rãi và lặng lẽ chảy… giọt này nối tiếp giọt kia..

Tôi nghĩ đến những giây phút bên nhau. Những mảnh quá khứ như đang trở về từ ký ức với một niềm nhớ khôn nguôi.

Khi chúng tôi gặp và biết nhau ở Đà Lạt trời cũng se lạnh, nhưng không có những màu sắc rực rỡ của mùa thu như ở Washington: Giữa tán lá màu xanh sẫm của các cây tùng, cây bách, những chiếc lá phong và những loại dây leo đặc biệt của vùng bắc Mỹ nổi lên một màu đỏ rực. Một thế giới màu sắc từ vàng đến tím, với những cơn gió làm tung bay những chiếc lá khô rụng xuống, lìa cành, xa gốc.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

montreal_winter

Khảy chữ

cuối năm. đọc lại thơ thuỳ

lụt tuyết tràn lấp hết kho chữ
tấm bảng trời tự xóa mênh mông
lội ngược tóc râu về lưỡng cực
nghe nam bắc váng giữa âu hồng
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

lang_thang_trong_dem

Một đêm đi dạo cùng nỗi buồn

Tôi hỏi nỗi buồn: bao giờ mày rời xa tao?
Nỗi buồn nói: chúng mình là tri kỷ
Tao sẽ ở cùng mày cho tới ngày tận thế.
Tôi cùng nỗi buồn hai đứa dắt nhau đi…

Thành phố ngủ, con đường : không tiếng thở
bọn lá đã thu mình vào chiếc chăn: trầm cảm
chỉ còn lũ sương tắm mình trong vũng gió hoang mê
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm

nguyen_cat_dong_1
Nhà thơ Nguyễn Cát Đông

“ Nhớ thật nhiều những bước đi xa/ Mẹ đứng dang tay trên hai bờ Bassac/ Nối những dòng kinh với Cửu Long Giang bát ngát/ Nghe ngọt ngào từng vóc phù sa”. Văn nghệ sĩ nhất là kẻ làm thơ, hình như trong tâm khảm bao giờ cũng tha thiết mãnh liệt, với những tình cảm rung động trước mọi cảnh tượng vây quanh. Chiêm ngưỡng qua nhiều hồn thơ của bằng hữu, ngoài sự phiêu lãng trước thế sự, bao giờ người thơ cũng thấm đậm trong nguồn cội và nghĩa tình. Thơ bộc phát như một tinh thể kim cương bất hoại, khiến ngôn ngữ kết tinh vượt thoát khỏi sự băng hoại theo thời gian không gian. Thế nhân làm sao không u hoài nỗi nhớ, khi lặng lẽ ngồi bên ngôn ngữ thơ được hóa thân trong cõi tâm thanh khiết bất biến như thế.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

sinh_la_benh_tu_rot_cuoc_rong-vuong_ngoc_minh
sinh lão bệnh tử- rốt cuộc- rỗng
.. không, 1/ 2016.
Vương Ngọc Minh
sơn dầu trên bố.

Danh phận!

..
đến khổ
cá cược với thơ
sẽ ngưng làm thơ
thể tự do

tôi thua- nghĩa là
vẫn làm thơ
thể tự do

chịu trở thành
đứa trẻ (boy will be boy!) giờ đây
Đọc tiếp »

Huy Uyên

Thieu_nu_va_bong_quy_rung-dinh_cuong
Thiếu nữ và bông quỳ rừng
dinhcuong

Em, mùa xuân gần kề .

Em còn lại tôi nụ cười buổi trước
tháng giêng về đọng lại niềm đau
vết thương xưa có còn được mất
dấu chôn tôi vĩnh-viễn mắt môi sầu .

Nhớ lắm mùa hoa dã-quỳ
trên đồi tóc em chẻ gió
tình-yêu người một giấc mơ thôi
quay lại màu hoa vàng cháy đỏ .
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng

than_shwe-thein_sein
Từ trái: Than Shwe và Thein Sein

Than Shwe là vị tướng đã dám thí nghiệm dân chủ hóa nhằm thay thế chế độ độc tài quân phiệt ở Myanmar với một “lộ trình dân chủ.” Dân chúng được bỏ phiếu bầu Quốc Hội, Quốc Hội bầu tổng thống, vân vân, ít nhất là dân chủ trên hình thức. Tướng Thein Sein đắc cử tổng thống đã tiến thêm một bước thứ hai, thêm một nội dung: Trả lại các quyền tự do căn bản cho dân Miến Ðiện, cho phép đảng đối lập hoạt động và tranh cử. Sau cuộc bầu cử tự do và trong sạch ở Myanmar trong Tháng Mười Một năm 2015, mà đảng đối lập chiếm đa số cao, nhiều người Việt tự hỏi liệu có một Than Shwe hay Thein Sein ở nước ta hay không?
Đọc tiếp »

Trangđài Glassey-Trầnguyễn
Kính biệt Thầy Lưu Trung Khảo

di_anh_luu_trung_khao
Di ảnh Giáo Sư Lưu Trung Khảo. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

Thầy về, sinh ký tử quy
Một đời Hải Lượng quy y giữa đời
Phật học thấu triệt không rời
Miệt mài tu tập, sáng ngời tâm an  Đọc tiếp »

Khánh Trân

thieu_nu_toc_ngan

Thơ: Nguyễn Tâm Hàn & Khánh Trân; Nhạc: Ngô Huy Khánh TrânTiếng hát: Diệu Hiền & Ngọc Quy

ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Trịnh Y Thư

suy_tu_7

Lâu ngày gặp lại người bạn văn, chưa kịp hỏi han nhau về sức khoẻ, đời sống, viết lách, có tác phẩm nào vừa mới ra mắt độc giả không, anh đã cho tôi cái tin làm tôi khá chưng hửng. Anh bảo tôi anh đang chuẩn bị về sống nốt quãng đời còn lại tại quê hương. Mọi chuyện suôn sẻ và chỉ vài hôm nữa anh lên đường. Anh cũng bảo tôi chỉ có cách đó anh mới tiếp tục viết được, anh thấy đời sống ở nước ngoài càng ngày càng mất ý nghĩa, càng vô vị đối với anh, anh không còn thấy điều gì ràng buộc anh ở ngoài này nữa. Nói chung, anh đã chán cuộc sống xa xứ sau gần ba mươi lăm năm và ở tuổi sắp về chiều anh muốn quay về cố hương, bản quán. Tôi tỏ ý vui mừng cho anh và bên tách cà phê tôi ngồi nghe anh nói về những hoạch định cho tương lai của anh khi trở về quê mẹ.
Đọc tiếp »

Xuân hồng

Posted: 06/01/2016 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu
Riêng cho Ngọc Thủy

tinh_gia

Hai mươi xuân thắm vừa trao
Bao xuân, vẫn ngỡ xuân nào mới yêu
Nghiêng vai nắng thắt lưng chiều
Mai thanh dáng trúc, đêm kiều diễm hoa
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

bang_huu_cung_ly

Uống rượu đêm cuối năm

Nầy bằng hữu hai tay cùng nâng chén
Đêm cuối năm mình tự chúc cho mình
Nghe niềm đau rơi giữa hồn cay đắng
Chén rượu nào xót tím cõi phù sinh

Dẫu vẫn biết thiên thu là mộng ảo
Tóc xanh rồi vèo một thoáng bạc phơ
Thế mà sao vẫn nặng đời cơm áo
Gói tình riêng vào cơn mộng dại khờ
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

quan_giao

Quản giáo hống hách như các “cô mậu” thời bao cấp. (Đoan Trang)

Có lẽ vì tuổi đời chưa được nhiều, và vì không am hiểu rõ về phong tục cùng tập quán của dân tộc Việt nên mới đầu năm/ đầu tháng – thay vì kiêng cữ cho nó lành – blogger Đoan Trang đã buông đôi lời không được nhã nhặn cho lắm đối với bộ công an (nói chung) và giới quản giáo coi tù (nói riêng) như sau:

Quản giáo hống hách như các “cô mậu” thời bao cấp…

Buổi sớm 2/1/2016, Hà Nội vẫn hơi lạnh và mờ mờ tối như những sáng mùa đông khác, nhưng chị Lê Thị Minh Hà (vợ blogger Ba Sàm) và chị Vũ Minh Khánh (vợ luật sư Nguyễn Văn Đài) đã dậy từ sớm để chuẩn bị đồ tiếp tế, mang vào trại B14 nuôi chồng.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Bài nhìn lên kệ sách 4

gởi Phạm Cao Hoàng

bui_giang_ngoi_choi
Bùi Giáng

Nắng vàng
mà lạnh. mùa xuân
bạn ngồi. trò chuyện
Toàn ơi. Mạnh Hùng
tình hai bạn
thật thủy chung
lấy chi mà đắp
ngọn bùng. lửa lên  Đọc tiếp »

Thu Thủy

lovers-marc_chagall
Lovers
Marc Chagall

Thơ: Phượng Hoàng; Nhạc: Thu Thủy; Trình bày: Diệu Hiền


Bản ký âm PDF

Nguồn: Trần Hữu Hoàng gửi nhạc và âm bản mp3

Huỳnh Tâm Hoài

ve_que_cu

Anh Hai thường than thở: “Sao cứ mỗi khi Tết về là nhớ nhà quá chừng. Nhà ở đây là chốn quê hương ở Việt Nam. Một nơi mà anh Hai đã bỏ đi hơn 40 năm rồi. Hồi đó thời gian sao mà nó dài quá chừng. Năm năm học trường Quận. Năm năm lên trường Tỉnh. Mấy năm trên Sài Gòn. Anh thấy sao mà nhiều kỷ niệm quá…hình như đầy ấp theo những ngày tháng đó. Anh nhớ bạn bè, anh nhớ mái trường, lớp học. Anh nhớ từng con phố, ngõ hẻm. Anh nhớ biết bao nhiêu chiều thứ Bảy, Chúa Nhật dạo phố Sài Gòn. Anh nhớ hương vị bò bía, nước mía Viễn Đông…Anh nhớ chiều công viên ghế đá với tiếng thầm thì của người yêu… Anh nhớ từng cánh đồng và những con sông. Anh nhớ từng ngọn cỏ, cọng rau. Anh thèm những món ăn rất đạm bạc như cá kho tộ, tô canh chua tép với rau nhiếp, mò om. Anh nhớ tô bún nước lèo ngoài đầu chợ Tỉnh. Anh nhớ trái ổi, trái bần ở dưới quê…Anh nhớ từng khuôn mặt trong mái ấm gia đình…Anh nhớ đủ thứ hết. Mỗi lần nhớ là hình bóng những thứ đó cứ lởn vởn trong đầu óc, anh muốn bay về Việt Nam cho thật nhanh…
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

chieu_qua_giao_duong-hoang_trong_ban
Chiều qua giáo đường
Hoàng Trọng Bân

Sao lòng còn vẳng tiếng chuông mơ?

Anh mong em là con chiên ngoan
Khuya nằm mơ thấy quà Nô-ên
Được cùng anh ngồi xe tuần lộc
Bay giữa ngàn sao thắp sáng đêm.
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

pho_dem

định dạng
khuôn mặt thời gian
lý thuyết ánh sáng
thơm hương trong tia mặt trời
bình minh và hoàng hôn
tự cuốn xoắn nhau
sản sinh từng giọng nói cám dỗ
dư vang cuối cùng mở toang cánh cửa
bóng tối ban tặng hồng ân
sự im lặng
Đọc tiếp »

Phan Thành Khương

phan_chau_trinh
Phan Châu Trinh (1872-1926)

Năm 2016 là năm kỉ niệm 90 năm Ngày mất của Nhà cách mạng, Nhà văn hóa kiệt xuất Phan Châu Trinh (24/3/1926 – 24/3/2016). Trong quá trình hoạt động cứu Nước, cứu Dân, Phan Châu Trinh đã viết một khối lượng tác phẩm đồ sộ bằng chữ Hán, chữ Nôm, chữ Quốc ngữ và chữ Pháp, với nhiều thể loại khác nhau: thơ chữ Hán và thơ tiếng Việt, nghị luận chính trị, tiểu thuyết diễn ca, các bài báo, các bài diễn thuyết, thư từ, v.v… (1).

Nhân dịp đón năm mới 2016, chúng ta cùng đọc lại một số thi phẩm của Ông để hiểu được phần nào lòng yêu Nước thương Dân đậm đà, sâu sắc, tinh thần cách mạng kiên cường, gan thép và tư tưởng tiên tiến của vị Lãnh tụ Phong trào Duy Tân, của một Người mà “Ba tấc lưỡi mà gươm mà súng, nhà cường quyền trông gió cũng gai ghê; Một ngòi lông vừa trống vừa chiêng, cửa dân chủ khêu đèn thêm rạng chói.” (“Văn tế Phan Châu Trinh” – Phan Bội Châu).
Đọc tiếp »

70

Posted: 04/01/2016 in Phan Ni Tấn, Thơ

Phan Ni Tấn

phan_ni_tan_70

70! ôi thắm thía gì
Tóc râu dẫu bạc hồn thì xanh lơ
Hồn tôi như lá đôi tờ
Gói yêu thương lại ủ bờ tre xanh

70 nếm đủ vị thanh
Thêm hương mật đắng trộn thành biển dâu
Vui chân tôi bước qua cầu
Tay bưng khệ nệ cái sầu trong veo
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

hawaii_dancers

giao thừa với mấy em Hawaii
chúc tụng nhau bằng ngụm rượu đầy
mắt ướt men cay từ đáy cốc
từ vòng tay lạ gái phương tây.

giao thừa ngó cảnh pháo bông rơi
lầm lủi mình ta đứng giữa trời
ngụm rượu nhỏ nhoi sao thấm mệt
tình xuân chưa ngập đã buồn vơi.
Đọc tiếp »

Khổng thị Thanh-Hương

boar_on_road

Từ ngoài lộ đi vô, hai đứa tui lái chừng bẩy, tám phút mới lên tới căn phòng đang mướn. Căn phòng này nằm phía dưới căn nhà sàn của người chủ nhà tên Ken. Ông ta cho tụi tui thuê cho tới khi nào mua được nhà thì mới phải dọn ra. Tui nói bẩy hay tám phút là khi một mình một ngựa trên con đường làng thanh vắng. Chứ khi có ai lái ngược chiều, thì xe đi lên dốc phải ngừng lại cho xe kia đi qua thì lâu hơn. Điều này tui thấy hơi vô lý. Tại sao người lái lên dốc lại mất quyền ưu tiên? Một bữa đẹp trời nào đó, lỡ thắng hư bất tử, xe tuột ngược dốc thì làm sao trở tay cho đặng?
Đọc tiếp »

Phạm Hải Âu

thieu_nu_chieu_thu

Khao khát

Về với biển đi anh ..?
Nhìn con sóng mơn man bờ cát
Hàng thùy dương rì rào điệu nhạc
Em …khao khát nhiều hơn…

Hải âu chao đôi cánh rập rờn
Từng bọt sóng lan chờm bờ cát
Dã tràng ngân nga khúc hát
Se bao giờ..?
……. lấp hết biển đông ..
Đọc tiếp »

Tôn Nữ Thu Dung

thieu_nu_trong_chieu_buong

Mắc nợ một vì sao

Đêm thắp muộn một vì sao bé nhỏ
Chuông gió reo khắc khoải phía hiên người
Sương có lạnh hững hờ trên lối cỏ
Tiếng muôn trùng vang mãi ở tim tôi.

Lời tiễn biệt buốt nửa vầng trăng khuyết
Bước chân nào nhẹ quá, rất tinh khôi
Như sợi gió thoáng qua vườn rêu biếc
Còn dư âm rộn rã tiếng ai cười.
Đọc tiếp »

Lâm Bình Duy Nhiên

cong_chinh_cho_dong_xuan_berlin
Cổng chính chợ Đồng Xuân – Ảnh : tác giả

Cuối tháng 11, vợ chồng đi chơi Berlin vài ngày. Berlin, thành phố mang nhiều vết tích đau thương của nhân loại. Biểu tượng của sự chia cắt thế giới nhưng đồng thời cũng là một bằng chứng mãnh liệt cho sức sống của dân tộc Đức.

Đi nhiều, nhưng cũng giống như các nơi khác, vẫn luôn muốn tìm hiểu không khí Việt Nam. Và tại Berlin, có lẽ chỉ có chợ Đồng Xuân là được nhắc nhở nhiều nhất. Xấu, tốt, nguy hiểm, cẩn thận, không nên đi…bấy nhiêu nhận xét, đánh giá về một trung tâm buôn bán của người Việt tại châu Âu. À, mà chỉ riêng chuyện nhắc đến khái niệm cộng đồng tại đây cũng cần cẩn thận !
Đọc tiếp »

Bùi Hiền
Thân mến tặng Trần Tiến & Hoàng Hưng

tran_tien-co_mot_thoi_nhu_the

Nghe anh hát
anh đàn
Bàn tay tôi vỗ
Vỗ nhịp tâm tư
Vào cõi bâng khuâng
Nghẹn ngào cho người
quá đỗi gian truân.
Tôi nhìn vào khuôn mặt anh
Như thấy mặt trời
Còn ẩn sau hốc mắt trầm kha.
Đọc tiếp »

Đinh Cường
gởi Lữ Quỳnh nhớ tiếng còi tàu hụ …

bui_giang-dinh_cuong
Bùi Giáng ở đường Bà Lê Chân, Tân Định
dinhcuong

đi về với gió du côn
mở giông bão xuống cõi tồn sinh phai …
(*)
xin chào mùng một. mùng hai
xin chào ánh mắt. sáng ngời.
nhìn tôi.  Đọc tiếp »

Nguyễn Tâm Hàn

thieu_nu_bien_dem

Nhạc và lời: Nguyễn Tâm Hàn; Tiếng hát: Hương Giang

Bản ký âm

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

mother_love-marinella_owens
Mother Love
Marinella Owens

Má đưa hương Giáng Sinh về sớm trong mái ấm của chúng tôi. Còn cả tháng nữa mới tới lễ, mà Má đã chan đầy mái ấm của chúng tôi với tình thương cho từng đứa con đứa cháu, cho cả nhà.

Khi nhắc đến Mẹ chồng lúc nói tiếng Việt với gia đình, tôi gọi bà bằng “Má” vì tôi gọi Mẹ ruột bằng “Mẹ.” Gọi như vậy để dễ phân biệt, khi nói “Mẹ em” sẽ không lộn qua “Mẹ anh.” Hồi nhỏ, nghe Mẹ tôi gọi Bà Ngoại bằng Má, tôi thấy hay hay. Con cháu trong nhà cũng gọi các dì cách thân mật là “Má” và có thêm thứ bậc, chẳng hạn “Má Tư,” “Má Út.” Mẹ chồng tôi cũng hiền từ như Bà Ngoại. Tôi gọi bà là “Má,” vừa thân mật, vừa nhắc tôi nhớ đến Bà Ngoại tôi.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

thieu_nu_tren_doi_da_lat-dinh_cuong
Thiếu nữ trên đồi Đà Lạt
dinhcuong

Một một hai ngàn mười sáu

Hôm nay ngày đầu năm đẹp chưa lòng mong ước: Những nhánh liễu dài thượt long lanh những mầm sương!

Tôi viết một chữ Thương, gửi cho ai, ai biết! Ôi lòng tôi tha thiết thương nhớ em mà thôi!

Chúng ta ở hai trời, người đầu non cuối biển. Cảm ơn sương lưu luyến từ bữa đời biển dâu…

Chúng ta có đi đâu thì vẫn…mù sương đó! Ngày đầu năm hoa nở, giọt mù sương long lanh!
Đọc tiếp »

Trịnh Bình An

linh_vnch_vac_xac_dong_doi

Tôi làm cái nghề phải khóc.

Đó không phải là nghề diễn viên điện ảnh hay kịch nói.

Chỉ là giới thiệu sách. Những cuốn sách được tôi đọc rồi viết tóm tắt thành một bản tin ngắn. Đủ để biết sơ lược nội dung cuốn sách, tiểu sử tác giả.

Có nhiều cuốn sách về Chiến Tranh Việt Nam.

Rất nhiều!
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

cot_nhuc_tinh_tham-vuong_ngoc_minh
cốt nhục tình thâm, 12/ 2015
sơn dầu các cái trên bố. cỡ: 14x 18in.
Vương Ngọc Minh

Hộp,

..
tôi bẻ hột cơm
làm ba- thì
các thánh thần ở lưng chừng
trời
đáp xuống

đứng trước mắt
nom
vui cái
tất thảy đều tầm tầm người
không thánh thần nào

có dáng
vẻ
đặc biệt
tỉ như: tỏa hào quang
hoặc quá tăm tối
Đọc tiếp »