Ngô Đình Chương | Yên Nhiên

ba_thieu_nu_hue

Huế và em

Huế ở trong ta và trong em
Không quen mà tưởng rất là quen
Hàng Me, ờ nhỉ, thời niên thiếu
Ta vẫn theo về sau nón nghiêng
Đọc tiếp »

Khuất Đẩu

Đã đăng: Xiếc của người

Blue Circus
Blue circus
Marc Chagall

Cái chết của chị Mị Lan gây cho tôi một nỗi kinh hoàng hơn cả cái chết của con ngựa. Đầu tiên tôi mong sao có một phép lạ, như người ta thường cầu mong trong những khi tuyệt vọng, từ bàn tay thần diệu của các bác sĩ đang mổ xẻ khâu vá cho chị trong phòng lạnh. Phải chi hôm ấy chị đừng để tóc bay như mây chiều mà đội mũ cẩn thận, thì cái hộp sọ mỏng manh ấy đã không bị nứt khiến chị phải hôn mê. Lại còn xương cổ bị gãy, xương chân bị vỡ thì đến ông Trời kia cũng không cứu được chị nữa là bác sĩ!
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

nguyen_duc_son1-dinh_cuong
Nguyễn Đức Sơn
dinhcuong

Viết ở Phương Bối Am

Tặng anh Nguyễn Đức Sơn

Vịn tay vào giấc mơ buồn
Hai con mắt thấy cội nguồn nhân gian
Trói thân vào cõi hồng hoang
Hai bàn tay vẫy mây tan cuối ngàn

Sáng ngồi đợi hái sương tan
Nửa đêm thức giấc mộng tràn chiêm bao
Thiết tha gì một câu chào
Mà duyên với nợ lạc vào đời nhau
Đọc tiếp »

Xuân

Posted: 09/02/2016 in Thái Bình, Thơ

Thái Bình

hoa_mai_trang

Xe chạy một năm rửa một lần
Trồng hoa gần tết mới bón phân
Thương ta! xe cứ thế mà chạy
Trong vườn hoa cứ thế nở rần Đọc tiếp »

Khuất Đẩu

Blue Circus
Blue circus
Marc Chagall

Chợ nằm bên bến sông, nhưng không trên bến dưới thuyền mà chỉ có một con đò rách do một ông lão lái. Một năm chỉ có mấy tháng mưa lũ là có khách, còn thường ngày, người ta cứ việc xắn quần lên mà lội. Chợ phiên của làng nên dọc một hàng dài trước chợ ưu tiên cho những gánh cốm đặt kề nhau san sát. Rồi hàng gốm, hàng thổ sản, hàng cá, hàng mắm đều bày ra giữa trời, dưới những tàn cây. Chỉ có hàng xén là được kê lên cao trên sạp bằng tre trong những chiếc lều xiêu vẹo. Những cô gái đẹp thường là chủ hàng, bán được ít lâu các cô theo chồng, để lại không ít ngẩn ngơ cho một vài ai đó.
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo

reflection

SỰ THƯỜNG.

Căn cơ khó nỗi tư lường
sự tình chồng chất trăm đường nhiêu khê
lắng lòng gọi thức u mê
lời thầy dặn, lấy nhiêu khê làm thường.

KHI GIẢ TỪ TƯỢNG ĐÁ.

Cơ hồ đá cũng tương tư
đá nghiêng vai chạm gần như bóng hình
cho hay đá rất nặng tình
đá rơi nước mắt ai đành quay lưng.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Lovers 1904
Lovers (1904)
Pablo Picasso

Ở Sài Gòn.

tôi chưa bao giờ đụ
đứng
bình thường
trên hai chân mình, luôn luôn

ôm, giữ rịt mối sân hận
bia rượu- em đái lên tôi
hầu như cơm bữa

chưa già tôi chịu để, bất lực
trong chuyện chung đụng thể xác
giao hoan
Đọc tiếp »

Phạm Khắc Trung

pham_khac_trung

London, ngày 06 tháng 02 năm 2016.

Anh Phương Duy Trương Duy Cường thân mến, hôm nay ngày 28 tháng Chạp rồi, tháng Chạp năm nay thiếu nên đêm mai mình đón Giao Thừa, và mốt là mùng một Tết rồi đó, em thân gửi về anh lời chúc tụng ngọt ngào nhất trong tuổi thơ của em (bây giờ vừa già vừa khú, chẳng cách chi mà tìm được lời ngọt ngào nữa đâu anh!)

Năm nay là năm tuổi của em, mới bước vào tháng Chạp đã gặp lắm chuyện: Em nghỉ lễ Christmas và NewYear 2 tuần xong, vừa bước chân vào làm khai trương cho năm 2016, em đã được Manager gửi lên Phòng Y Tế check mắt xem liệu còn khả năng làm việc hay không? Bác Sĩ mới vô làm của hãng đọc hồ sơ rồi thắc mắc rằng em đã bị lòa từ năm 2004, nhưng vẫn đi làm liên tục một job không đổi, và hoàn tất tốt công việc từ đó đến nay, thì tội tình gì phải vặn vẽ làm chi? Anh dư hiểu trong đời sống hằng ngày, chữ “tội” và chữ “tình” luôn gắn bó bên nhau không rời, cho nên điều ông bác sĩ “thắc mắc” cũng là câu “trả lời” rồi vậy!
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

vo_chong_tran_huy_sao

thương nhau cởi áo cho nhau
về nhà Mẹ hỏi qua cầu gió bay…

ca dao

em ơi không có tình yêu
thì sao sống đặng bao nhiêu tháng ngày
em ơi không có tình đầy
thì sao cho tới lóng rày còn yêu
ngày tình yêu ngấn bao nhiêu
có dài như chặng đường yêu hai mình…
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

dem_co_don

Bản năng và thú tính. Niềm tin mù lòa

(bài thơ cuối cùng viết cho dân tộc tôi)

Thời gian đứt tĩnh mạch
Mùa đông gãy khớp
Lịch sử băng hoại
Lũ giòi nhân danh công lý…

gấp gấp nện vào đêm
những châm ngôn mù lòa
niệm tụng giải oan
loài côn trùng cụt cánh…
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng

tap_can_binh-nguyen_phu_trong

Cuối cùng đảng Búa Liềm vẫn giữ nguyên đặc tính Búa Liềm: Trên bảo dưới nghe, đứa nào cãi coi chừng đi mò tôm! Ðại Hội XII đảng Cộng Sản Việt Nam đã bầu tất cả các ứng cử viên do Bộ Chính Trị đưa ra, gạt bỏ tất cả những người mà các đại biểu đề nghị tại chỗ.

Ðại hội trong suốt mấy ngày không bàn cãi sôi nổi chuyện gì về tương lai đất nước, bảo vệ chủ quyền, sửa đổi cơ cấu kinh tế, cải thiện giáo dục, y tế, vân vân. Tất cả năng lực và thời giờ của hơn 1,500 con người được dành vào việc chia ghế. Một truyền thống lâu đời của đảng Cộng Sản vẫn còn được bảo tồn! Thống Chế Stalin chắc hẳn phải hài lòng.
Đọc tiếp »

Khổng thị Thanh-Hương

cloud_airplane_window

Khi đi

Khi đi có hai người
Hành lý nặng gấp đôi
Em ngồi bên cạnh tôi
Chia nhau ly nước mát

Khi đi có hai người
Ngồi bên tôi em nói
Em muốn ngắm mây trôi
Đổi chỗ dùm em nhé
Đọc tiếp »

Thơ Quỳnh. 15

Posted: 07/02/2016 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

bia_tho_quynh-hoang_xuan_son

trăng hóa huyết
cái huyết mày nở ra hoa đá
giọt nước khóc ròng triệu triệu năm
đôi mắt sương phụ ngời xuân quá
nơi phế tâm hư kẻ bệnh nằm

một ngày hóa trăng run rẩy đứng
dưới tàn cây khô tóc bé thơ
chim lồng bạn cũ sương thu ngắn
bạc mái lầu xưa đâu có ngờ
Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

quan_khong_ten

Hà Nội trước có nhiều quán ăn, uống không có biển hiệu. Thậm chí là còn chẳng có cửa hàng ngoài mặt đường. Vì ngày ấy thời hợp tác xã, mậu dịch. Đến bán nước sôi cũng phải vào hợp tác xã đừng nói là đến các thứ khác. Nhiều nhà bán hàng như là bán chui.

Nhiều nhà bán đồ ăn, đồ uống ở trong nhà. Có khi đi vào một căn hộ, leo lên trên gác ăn một bát cháo, miến giữa nhà chủ. Xung quanh là đồ đạc gia đình, góc nhà còn có cái giường có đứa bé còn đang ngủ. Ở ngõ nhà mình có nhà bà Năng bán cà phê, bàn ghế đơn sơ, mấy cái ghế gỗ dựa màu xanh như ghế trẻ con ở lớp mẫu giáo, một cái bàn gỗ bằng cái tivi 14 ins. Khách đến uống cà phê mà lén lút như là khách đi đến bàn đèn hút thuốc phiện.
Đọc tiếp »

Đêm xuân chờ

Posted: 07/02/2016 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

thieu_nu_va_nha_tho_tan_dinh-dinh_cuong
Thiếu nữ và nhà thờ Tân Định
dinhcuong

Nửa đêm mưa ngủ dưới chân đồi
đàn chim buồn thôi vỗ cánh
phố không em vắng cả nụ cười
tôi đứng chờ xuân
bên hiên nhà ai vắng lặng .
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

danh_hieu_kim_dong

Thực sự, việc tôi được đặc cách phong tặng danh hiệu NSƯT từ trước giờ chưa có tiền lệ … Sự nhìn nhận của Đảng, Nhà nước và các cơ quan quản lý văn hoá cho thấy đã có sự cởi mở hơn trong việc xét danh hiệu. (Hoài Linh)

Cuối năm, báo Lao Động hớn hở cho biết một tin vui:

“479 nghệ sĩ xúc động khi được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân, Nghệ sĩ ưu tú… Chúc mừng các nghệ sĩ được nhận danh hiệu cao quý của Đảng, Nhà nước. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đánh giá cao đóng góp của đội ngũ những người có tài năng nghệ thuật, tâm huyết, được đồng nghiệp quý mến, công chúng tin yêu.”
Đọc tiếp »

Thần tốc

Posted: 06/02/2016 in Phan Thành Khương, Thơ

Phan Thành Khương
Kỉ niệm 227 năm chiến thắng giặc Tàu-Thanh (30-01-1789 – 30-01-2016)

vua_quang_trung

Thằng Tôn Sĩ Nghị, mặt xanh lè,
Cố sức trèo lên lưng ngựa,
Khi ngựa chưa kịp đóng yên, cương.
Thằng Lê Chiêu Thông già nua vội vàng đến đỡ đít nó,
Những thằng khác chưa kịp mặc áo,
Những thằng khác chưa kịp mặc quần,  Đọc tiếp »

Trầu

Posted: 06/02/2016 in Phiếm, Song Thao

Song Thao

trau_canh_phuong
Trầu cánh phượng

Ngày Tết ở Việt Nam là ngày tíu tít mua sắm. Thường ngày, người ta tính từng xu khi đi chợ, nhưng Tết thì khác. Đồng tiền tiêu ngày Tết là đồng tiền…thiêng liêng nên không cần tính. Cứ xả ga. Thứ gì cũng muốn phải là thứ hạng nhất dù cái túi tiền có khuyết đi một mảng lớn. Tết nhất, một năm mới có một lần! Đó là câu an ủi khi Tết đã qua, cái say Tết đã hết, chỉ còn thực trạng đớn đau là cái túi rỗng.

Ở hải ngoại chúng ta không cảm được cái tết như hồi còn ở trong nước. Cảm sao được khi ra đường tây đầm mặt mũi tỉnh bơ chẳng biết tết là gì. Nhưng nhớ lại những cái tết xưa, khi còn ở trong nước, cả một trời tết bỗng trở lại. Ngày đó, chúng ta không ăn tết cho chúng ta mà ăn tết cho…hàng xóm. Chúng ta cạnh tranh nhau từ chậu hoa, cái giỏ đi chợ cho tới những đĩa hoa quả, khay mứt và những trang hoàng diêm dúa cho căn nhà trong dịp tết. Chúng ta nhìn nhau ăn tết và vênh mặt với những cái ta hơn người dù phải trả giá cho sự hơn thua đó.
Đọc tiếp »

Bài thơ số 79

Posted: 06/02/2016 in Hạc Thành Hoa, Thơ

Hạc Thành Hoa

mai_no_dem_xuan

Mùa xuân đến chậm như không đến
Người đợi xuân về như không mong
Cảnh vẫn như xưa người đã khác
Hình như buồn thấm tận trong lòng
Đọc tiếp »

Đỗ Trường

pham_thanh
Nhà văn Phạm Thành

Khi đất nước đi vào đường hầm không lối thoát, nhiều gia đình miền núi phía Bắc đã bị chết đói. Đảng CS buộc phải tự giải thoát, bằng cách mở cửa, đổi mới về cái quan hệ sản xuất (cũ) ngàn đời của cha ông. Cùng đó, Nguyễn Văn Linh kêu gào, nới lỏng dây trói cho văn nghệ sỹ. Và đến khi cơn gió mùa Thu đã quật đổ bức tường ô nhục Berlin, đưa nước Đức đến bến bờ thống nhất. Chủ nghĩa cộng sản đã hoàn toàn sụp đổ ở Đông Âu và Nga Sô. Trước sự sinh tử đó, Nguyễn Văn Linh run sợ, vội vàng siết chặt lại thòng lọng, và cánh cửa được khép trở lại.
Đọc tiếp »

Mầu xưa

Posted: 06/02/2016 in Lưu Trọng Tưởng, Thơ

Lưu Trọng Tưởng
(Chiều Công viên Chiến binh Việt Mỹ Westminster)

tuong_dai_chien_si_viet_my

Mây trắng lang thang
Trên trời xanh mầu biển nhớ.
Chiều vàng rực rỡ.
Ðôi mắt đỏ rưng rưng.
Nghiêng nghiêng mặt cúi đầu.
Đọc tiếp »

Trần Kiêm Đoàn

japanese_budhist_monk

Một đời người thường cần đến ba năm đầu của tuổi thơ để học nói. Nhưng chưa hề nghe nói là người ta bỏ ra bao năm để học nghe. Bởi vậy, lịch sử nhân loại đã vinh danh rất nhiều nhà hùng biện, trạng sư, diễn giả, thuyết khách tài ba vì nói hay, nói giỏi mà chẳng có một “nhà nghe” – thính giả hay văn giả chẳng hạn – tài danh nào vì biết nghe giỏi được nhắc đến. Điều này có nghĩa là người ta có thể chỉ cần ba năm để học nói, nhưng bỏ ra cả đời vẫn chưa thể học nghe. Phải chăng vì thế mà khi có người hỏi thiên tài âm nhạc Beethoven về nốt nhạc nào là nốt có âm thanh hay nhất trong âm nhạc, Beethoven đã trả lời: “Dấu lặng!”.
Đọc tiếp »

Luân Hoán

ho_lo_to

1.
từ trung trung bộ Việt Nam
khởi bước từ cõi dân gian Tam Kỳ (?)
nhiều vùng xứ Quảng phát huy
trò chơi văn hóa dễ đi vào lòng
Đọc tiếp »

Xuân cách trở

Posted: 05/02/2016 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu

rainy_montreal

Nửa vòng trái đất ta đi
Giáp vòng sinh tử còn gì nữa đây?
Nhớ quê, quê của những ngày
Gấm hoa thưở trước, dạn dày hôm nay
Nhớ người áo trắng thơ ngây
Vướng cơn bụi đỏ héo gầy tâm tư
Đọc tiếp »

Trạch An – Trần Hữu Hội

kho_sach

Cuối năm, chuẩn bị đón tết, vợ và các con bận rộn quét, lau mọi ngõ ngách trong nhà ra tận cửa. Nước lênh láng từ tầng trên xuống tầng dưới…Ông Cần vì cái chân cụt, không làm được việc gì nên ngồi trên giường sắp xếp lại cái tủ sách, làm cho có việc.

Từ ngày vào Sài gòn, không biết đã là định cư chưa, bởi có nơi ông đã ở tới 40 năm, tưởng sẽ là vĩnh viễn, thế mà rồi phải bán tất cả để vào ở cùng các con. Vào đây, ông mua lại căn nhà, bé hơn nhà ông ở quê, bé hơn nhiều lắm, nên ông cho cái tủ sách nằm ngay trong phòng ngủ, ở cuối giường. Cũng hay, xưa nay ông thích nằm đọc sách hơn là ngồi.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

yoshino_flowering_cherry_bloom

buổi chiều đang tự ngụm dần nó
như con rắn độc tự cắn vào chót đuôi mình
và thở tan ra thật chậm
tôi ngửa cổ uống ngược từng cơn ho dị ứng
và chỉ vài phút sau
toàn thân bỗng như tan chảy khi vừa lên hết triền đồi
Đọc tiếp »

Chu Nguyên Thảo

spring_foggy_morning

Kính thưa mùa xuân

(Thương tiếc cụ Rùa hồ gươm vừa băng hà)

Rừng thưa
Tre ngã trên ngàn
Ngàn năm rễ mọc lan tràn suối khe
Biển thưa
lồng lộn sóng hề
Mùa xuân én gọi hồn quê lẫy lừng
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

bia_khong_thay_nui-khuat_dau

(Không mong mà tình cờ tôi có được Không Thấy Núi trong tay. Và, tôi đã trễ nãi một lời dặn ghi ở trang đầu tiên, -khánh minh đọc xong thì gửi cuốn này đến Mỹ Nhật- Làm sao có thể đọc xong ngay được với một cuốn như Không Thấy Núi, thưa anh Lữ Kiều? Tôi vừa muốn giữ sách lại ít lâu để đọc cho xong, vừa thấy có lỗi với Mỹ Nhật. Đọc rải rác trên web thì không có hứng, đã lỡ mang dạng cổ lỗ rồi, chỉ thích thư viết bằng tay, đọc thì phải là cuốn sách thơm mùi giấy, lúc ngủ thì có thể để bên cạnh đầu, để bất cứ, thì có ngay mở ra theo dấu cài sẵn. Cuối cùng đành muối mặt ngọt lời viết một cái meo cho anh Lữ Kiều xin khất hẹn, hoặc là nhờ anh xin nhà văn Khuất Đẩu một bản word của Không Thấy Núi để in ra đọc, khi cần trích dẫn thì không phải đánh máy lại. Và được mấy lời -em cứ giữ cho đến khi đọc xong- Ôi, cảm ơn anh Lữ Kiều quá. Và rất xin lỗi Mỹ Nhật ở đây. Nhờ đọc ké mà tôi có bài viết này.)
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

snow_moon

1.
Chạm vào tim. Chiều cuối năm. Trôi.
Máu đàn. Tươi. Biệt khúc. Rạng ngời.
Đau. Rạng rỡ. Hồn oan. Khuất. Lấp.
Vẫn chờ nhau. Cỏ hát. Gọi. Mời.
Đọc tiếp »

hưthông

chim_bien-dinh_cuong
Chim biển
dinhcuong

Nhạc và lời: hưthông; Trình bày: Thùy Dương
music_sheet
Bản ký âm PDF

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.

Phan Ni Tấn

truong_dinh_que

Tin điêu khắc gia – họa sĩ Trương Đình Quế qua đời khiến giới yêu hội họa trong và ngoài nước đều tiếc nuối, riêng với tôi thật là đột ngột. Như vậy trong vòng một tháng của năm 2016, nền hội họa Việt Nam có hai họa sĩ tài danh lần lượt ra đi. Ngày 8 tháng 1- 2016 họa sĩ Đinh Cường từ trần tại Virginia, Hoa Kỳ, sau đó tới phiên đìêu khắc gia Trương Đình Quế mất ngày 21-01-2016 tại Thủ Đức, Sài Gòn.

Trong giới cầm cọ như tôi được biết, những tên tuổi lừng lẫy trước 1975 đến nay đã lần lượt từ giã cõi đời ô trược này, phải kể: Bùi Xuân Phái (1920 – 1988), Nguyễn Gia Trí (1908 -1993), Nghiêu Đề (1939 – 1998), Mai Chửng (1940 – 2001), Lê Thành Nhơn (1940 – 2002), Bửu Chỉ ( 1948 – 2002), Tạ Tỵ (1921 – 2004), Dương Đình Sang (1950 – 2005), Tôn Thất Văn (1939 – 2006), Thái Tuấn (1918 – 2007), Hiếu Đệ (1933 – 2009), Võ Đình (1933 – 2009), Đinh Cường (1939 – 2016), và mới đây là Trương Đình Quế (1936 – 2016),
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

rot_tra_moi_khach

Xuân hướng quê nhà

Vẫn mang chiếc áo lỳ năm tháng cũ
Vẫn chiều nay,
Bên khung cửa hôm nào
Ta nhấp nháp chung trà hương viễn xứ
Cánh én về
Trời xuân mộng nghiêng chao.
Đọc tiếp »

Lê Văn Hiếu

khac_khoai

Những khuôn mặt không cười

Phải đái dầm một miếng
phải ướt đẫm quần
rồi mới ngủ được

Phải chửi đổng một câu
một câu cay độc
rồi mới ngủ được
Đọc tiếp »

Trần thị LaiHồng

Văn Thánh trồng Thông
Võ Thánh trồng Bàng
Ngó qua Xã Tắc hai hàng Mù U…
(Ca dao Huế)

slash_pine
Thông Slash Pine thân uốn cong
kề cận kè rẽ quạt Saw Palmetto

Photo Nhö Thöông 27 tháng 11, 2015

Vườn Quê Xa mang ước vọng hội nhập phần nào cây trái quê hương thân thương mịt mù xa cách, nên ráng thu gom được nhiều loại, và bài này riêng về thông, bàng và mù u.

Thông nơi này là Slash Pine, không giống thông nhựa hai lá núi Ngự Bình, đàn Nam Giao, rừng Đan viện Thiên An phía Tây Nam thành phố Huế, hay thông năm lá Đà Lạt, tuy cùng thuộc họ Pinaceae, nhưng là loại Pinus eliottii, lá có nhiều chùm liền nhau ngay đầu cành, trông giống cái chổi. Dưới gốc thường hay có lá kè rẽ quạt Saw Palmetto khắng khít kề cận.
Đọc tiếp »

Trúng mùa bệnh

Posted: 03/02/2016 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

Người đi trong tuyết - Đinh Cường (Mực đen trên giấy báo 12 x 12 in)
Người đi trong tuyết
(Mực đen trên giấy báo 12 x 12 in)
Đinh Cường

ho thứ 1000

dũng tuyền. huyệt đóng ho khan
bấm vô nhừ tử
nghe tràn cung mây
cái ho
mày ở ban ngày
đêm sao cò kéo
làm đày đọa ta
một nửa đời ho không ra
đời sau một nửa ho gà kinh niên
Đọc tiếp »

Khổng thị Thanh-Hương

hoa_phuong_tim

Mắt em ướt đẫm lệ
Không thấy đồng xanh đẹp như tranh
Mắt em thấy khoảng không

Phượng tím trong không gian
Nhuộm đẫm tâm tưởng và trái tim
Lệ tuôn ngập thời gian!
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

xa_hoi_dan_su_logo

Where there is no hope, it is incumbent on us to invent it. (Albert Camus)

Đến tuổi này, tôi mới hiểu ra cái tâm cảm (ưu phiền) của Mạnh Hạo Nhiên vào những ngày tháng cuối năm:

Bạch phát thôi niên lão.
Thanh dương bức tuế trừ.
Vĩnh hoài sầu bất mị.
Tùng nguyệt dạ song hư.

Tóc bạc đưa già đến.
Ngày xanh giục tết qua.
Bâng khuâng nằm chẳng ngủ.
Cửa ngỏ bóng trăng tà.
(Bản dịch: Ngô Tất Tố )

Tôi thì chả có “tâm tư” hay “bâng khuâng” gì ráo, “chẳng ngủ” giản dị chỉ vì không ngủ được thôi – dù hằng đêm vẫn uống rượu ngó trăng, và luôn luôn quá chén. May mà có men, đời còn dễ thương!
Đọc tiếp »

Trần Thạch Linh
Cảm tác người dân oan H’Mông đi khiếu kiện, bị công an đẩy đuổi trong đêm mưa lạnh – Mùa đông năm 2013.

dan_oan_hmong

Đất nước ơi…!
Sáng đói ăn…
Chiều buồn vạ vật
Đêm tái tê mưa lạnh..
Ngày lê bước cửa quan
Lưu đày qua kiếp phận
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

nga_ba_ben_keo

Tôi ngơ ngác tiến tới vài bước. Con đường ngắn ngủn, chật hẹp và đầy ổ gà. Bên kia là cơ sở thương mại hay cơ quan nhà nước, sao im ỉm và vắng ngắt như một khu trại hoang? Thắc mắc, tôi đưa bao thư lên ánh nắng, rồi nâng cặp mắt kính lên, ngó thẳng con số xanh lè nằm vắt ngang nền cổng.

– Y chang. Trúng phóc địa chỉ. Thằng Vấn muốn giúp mình, lẽ nào nó gạt mình lần nữa sao?

Tôi băng qua đường. Chiếc xe khách trờ tới. Bánh rướn thẳng ổ gà. Nước bùn tạt lên, văng lụp bụp xung quanh. Tôi chìm trong cảnh tượng bất ngờ. Cái áo vía trắng tinh, mỗi năm mặc một lần, lỗ chỗ dấu chấm bẩn.

Tôi vụng về lủi vô góc cổng, mân mê cái áo, tiếc rẻ.

– Ê! cha nội. làm gì đứng đây?

Chiếc xe đạp thắng sát bên. Gã thanh niên chồm xuống, ngó tôi lom lom.
Đọc tiếp »

Sinh nhật

Posted: 02/02/2016 in Huỳnh Minh Lệ, Thơ

Huỳnh Minh Lệ

canh_hoa_mai

Tôi gởi em
bài thơ mừng sinh nhật
những ngày áp tết
cay nồng nàn
như miếng gừng
mẹ phơi ngoài hiên nắng mới
Đọc tiếp »