Sầu quí phái

Posted: 18/07/2015 in Thơ, Đinh Cường

Đinh Cường

dai_ho_cam_voi_nguoi_dan_trang-dinh_cuong
Đại Hồ Cầm, với người đàn trắng
sơn dầu trên carton – đinhcường – July, 16, 2015

Ôi khúc cầm dương sầu quý-phái
(Joseph Huỳnh Văn)

Vẫn tiếng cello Camille Thomas
như nước mắt
Chiều tà của Schubert
vẫn tiếng còi tàu
ngoài con đường ray
chạy về phương Nam
sẽ dừng lại trạm cuối nơi nào.
Đọc tiếp »

Ấu Oanh

thieu_phu_ngoi_buon

Bác Dương thôi đã thôi rồi
Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta…

Từ thuở ấu thơ, anh em chúng tôi đều được mẹ ru bằng bài thơ Khóc Bạn của cụ Tam nguyên Yên Đổ khóc ông cố nội chúng tôi là cụ Nghè Dương Khuê. Bài thơ trở thành bài ca dao nằm trong ký ức tôi từ ngày đó, hơn 40 năm sau lại bật ra như những lời nhớ thương tha thiết của tôi với người bạn thân: Vũ Hoàng Oanh. Nguyễn Khuyến khóc Dương Khuê lúc tuổi đời đã xế chiều nên nỗi nhớ chỉ là ngậm ngùi, còn tôi khóc bạn khi tuổi đời chưa tới 50 là cái khóc xót thương vô hạn.

Ngày còn học Trưng Vương thì Oanh học trên tôi một lớp. Chúng tôi chỉ biết nhau nhưng chưa phải là bạn. Mãi đến khi thi vào trường Sư Phạm, vô tình làm sao, hai đứa trùng tên nên có số báo danh kế nhau. Gặp nhau ở trường thi, lại ngồi cạnh nhau thì không quen cũng thành quen huống chi chúng tôi cùng là dân TV lại biết nhau từ trước. Dĩ nhiên hai đứa tôi mau chóng kết hợp với nhau, cóp qua cóp lại bài nhau nên kết quả là hai đứa cùng đậu và còn được xếp chung vào một lớp. Tôi và Oanh trở thành bạn thân từ đấy.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân
Gởi Trần Huy Sao

nhom_ban_van-nghe_san_diego
Nhóm bạn văn nghệ San Diego

gió tháng bảy đưa ta xuống phố
ghé Nguyên Phan rước bạn tới đây
nhà Trần Huy Sao thơ sách chất đầy
chữ và nghĩa xếp hàng nhau chào bạn.

mùi cà phê làm bay hương lãng mạn
tách trà thơm thêm nóng chuyện văn chương
Ngất Ngưởng Một Đời Mây [1] như nhện bám tường
tơ giăng kín đẩy thơ vào một xó.
Đọc tiếp »

Tuấn Khanh

tru_so_hanh_chinh_ha_tinh
Trụ sở hành chính Hà Tĩnh

Tháng Năm vừa rồi, thế giới chia tay với một vị tổng thống kỳ lạ nhất thế giới, ông Jose Pepe Mujica. Từ giã chính trường Uruguay vào năm 79 tuổi, ông Mujica làm nhiều người sửng sốt khi chọn một cuộc sống đạm bạc vì thấy nhân dân mình còn nghèo khổ. Mỗi ngày ông đi làm trên chiếc xe hơi sản xuất vào năm 1987 và từ chối ở trong một dinh thự tráng lệ của chính phủ, chỉ sống trong ngôi nhà cũ kỹ của mình ở ngoại ô Montevideo.

Trả lời phỏng vấn với tờ Guardian, ông Mujica nói rằng ông thấy mình “lố bịch khi tận hưởng giữa sự khó khăn của đồng bào mình”. Giữa thế kỷ đầy cám dỗ vật chất và những tuyên bố hy sinh mang đầy tính mị dân của không ít kẻ cầm quyền, câu chuyện của ông Mujica thật sự là một nốt nhạc chói tai giữ những dàn đồng ca về lý tưởng đầy lừa dối.
Đọc tiếp »

Khai sinh

Posted: 17/07/2015 in Chu Thụy Nguyên, Thơ

Chu Thụy Nguyên

dot_diem

tôi chỉ có một que diêm
duy nhất
để bật lên chút ánh sáng
dò tìm tờ khai sinh đã nhàu rách
đã ố vàng của chính mình
Đọc tiếp »

Vĩnh Điện

mua_dem_qua_khung_cua_so

Thơ: Hà Duy Phương; Nhạc: Vĩnh Điện; Tiếng hát: Thụy Long

Bản ký âm

Nguồn: Hà Duy Phương gửi nhạc và âm bản mp3

Già Tuân

Posted: 17/07/2015 in Truyện Ngắn, Đoàn Khuê

Đoàn Khuê

la_kho

Mới ngoài 60 mà người ta dễ tưởng Già già lắm. Thế giới của Già bên xứ này, giờ đây, đã bị thu gọn vào những trang sách lặng câm câm và những tiệc nhậu thâu đêm. Phải nhìn trên bàn có chai đầy chai vơi, thì đấy mới là những lúc người ta thấy Già sống dậy, Già hào hứng, Già sôi nổi nhất. Phải công nhận, Già có cái oai của một ông đao phủ trong ánh mắt của những tên tử tội, sự có mặt của Già bao giờ cũng làm sáng lên bất kỳ bàn nhậu nào Già bước tới. Tuy không mấy ai thật sự kính trọng nhân cách ồn ào hay cao hứng bất tử của Già, nhưng hình như ai cũng phải ngán Già hết. Mỗi người ngán một kiểu.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Hàng cây lá xanh
Hàng cây lá xanh
dinhcuong

Minh thi

tất nhiên, bỗng thấy

những cây gió đứng rùng mình
những hoa mây nở cùng thinh lặng trời
đời mình. một phút rong chơi
chuyến đi miên viễn về ngời nhân văn
áo thơ xin mặc một lần
cùng biên độ trắng của ngần chiêm bao
biếc xanh như ngọn tư trào
run run như hơi thở trao về người
Đọc tiếp »

Nhìn không ra dấu cũ

Posted: 17/07/2015 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

them_reu

Dần phai dấu tích

tưởng như ta quên, thả
phương nào
ấn tượng tuổi thơ – bay đi
bằng sợi dây trí nhớ hao mòn
thời gian
như hồi ức vác thể hình mang máng
phía nội tâm

ký ức tưởng phai
đôi khi phơn phớt màu yêu cũ
mến chưa tan
trong tim của trí nhớ
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

con_lua_sa_gieng

Tao vui vì luôn nhìn thấy Đảng loạng choạng lùi, trước thằng … Thời Đại. (Trần Đĩnh)

Đảng đang “loạng choạng” ra sao, hay “loạng choạng” cỡ nào – nói thiệt – tôi không rõ lắm, và cũng không mấy quan tâm. Thân tôi lo chưa xong. (Ngó bộ mình cũng hơi loạng choạng tới nơi rồi). Sức đâu mà vui/buồn, theo kiểu bao đồng, như tác giả Đèn Cù.

Chỉ riêng cái “thằng thời đại thông tin” không (thôi) cũng đủ khiến tôi mệt muốn ứ hơi. Tin tức rồn rập, tràn ngập, và cấp kỳ tràn lan trên mạng khiến tôi phát ngộp nên (thỉnh thoảng) vẫn bỏ sót nhiều chuyện quan trọng, hay thú vị.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

than_trong_son-dinh_cuong-2015
Thân Trọng Sơn
dinhcuong

Lãng du miền đất lạ
từ Đà Lạt đã đến Virginia
thư EMS phát nhanh
tôi ra mở cửa ký nhận

suốt chiều nằm đọc qua
một không khí phiêu bạt
khâm phục anh tài hoa
dịch bao nhiêu tác phẩm
Đọc tiếp »

Vũ Cao Hiến

le_thu

Thơ: Hồ Đắc Thái; Nhạc: Vũ Cao Hiến; Trình bày: Đinh Quốc Trực

Phiên bản hòa âm: Trọng Minh


Bản ký âm
do Trọng Minh ghi lại

Nguồn nhạc và âm bản mp3: t.vấn & bạn hữu

Trịnh Y Thư

bia_truoc_bong_bay_gio_oi

Đọc tản văn Nguyễn Thị Khánh Minh [Bóng bay gió ơi, NXB Sống, 2015] chúng ta nên đọc thật chậm. Như đọc thơ. Bởi đấy là thơ. Bởi chị viết văn như làm thơ, chữ nghĩa nuột nà tung toả, lôi cuốn như có bùa phép – hay bùa hương, chữ của chị – làm mê hoặc người đọc. Đọc chậm để có thể thẩm thấu tầng chữ nghĩa của văn chương và qua đó hoạ may chúng ta hoà nhập lên tầng cảm xúc và phần nào nhận ra tâm hồn của tác giả. Đọc văn, hoặc thưởng ngoạn bất kì tác phẩm nghệ thuật nào khác, chúng ta không tìm kiếm những tình tiết, chi tiết có tính thông tin, thậm chí chẳng cần khai tâm mở trí làm gì. Chúng ta đọc, xem, nghe “tâm hồn” của người nghệ sĩ sáng tạo ẩn nấp đâu đó đằng sau tác phẩm. Văn nghệ sĩ là người phơi trải một cách tha thiết và chân thật cái phần tinh hoa của tâm hồn mình như một con người, và trải nghiệm đời sống, xấu cũng như tốt, của chính mình như một kẻ đồng loại. Cuốn tản văn Bóng bay gió ơi của Nguyễn Thị Khánh Minh là một công trình nghệ thuật đa dạng, phong phú trong đề tài, tầm vóc trong phong cách văn học, viết bởi một người nữ đa tài với cái nhìn tinh tế và tâm hồn nhạy cảm. Và quả thật không công bằng chút nào nếu chúng ta chỉ quan tâm đến mặt nội dung các đề tài viết mà bỏ lửng phần tâm hồn của tác giả. Bởi, trong mắt tôi, Nguyễn Thị Khánh Minh đã dốc hết trái tim riêng tư của mình ra trên mỗi trang viết.
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Dũng

thieu_nu_trong_dam_sen

1.
Chập chờn bình bát ra hoa
Xiêm y tiên tử lụa là ngát hương
Nắng bông cúc tiểu thư buồn
Chiều thu lầm lỡ ngày xuân nắng tàn
Hồn qủi mộng hồn kinh mang
Tim quên khóa cửa hoang đàng rất xưa
Lần trong trí nhớ thêu thùa
Lạc đường chỉ rối buồn đưa trở về
Có người nương tử chân quê
Đầm sen ướt đẫm hoa thề không hay
Dật dờ dật dưỡng hương bay
Đời nghe hiện thực quan hoài mai sau
Tóc xanh thương kẻ bạc đầu….
Đọc tiếp »

Roland Barthes

roland_barthes
Roland Barthes (1915-1980)

Điều không ai chối cãi là, từ vài năm nay, có môt sự thay đổi đã diễn ra (hay đang diễn ra) trong quan niệm của chúng ta đối với ngôn ngữ, và do đó, cũng đối với tác phẩm (văn chương) vốn nhờ vào chính cái ngôn ngữ đó mà ít ra có được sự tồn tại có tính chất hiện tượng của mình. Sự thay đổi này tất nhiên liên kết với sự phát triển hiện nay (trong số các ngành học khác) của ngôn ngữ, của nhân chủng học, của chủ nghĩa Marx, của phân tâm học (từ “liên kết” được dùng ở đây có tính chất trung tính một cách cố ý: người ta không phán xét sự xác định, cho dù nó có tính chất đa dạng và biện chứng đến đâu). Tính chất mới mẻ tác động đến tư tưởng của tác phẩm này không bắt buộc phải xuất phát từ sự đổi mới bên trong của từng ngành học trong số những ngành học nói trên, mà thật ra là từ sự gặp gỡ của chúng ở cấp độ đối tượng mà theo truyền thống thì đối tượng này không thuộc về bất cứ ngành học nào trong số đó.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

them_nha

Một ngày về nhà xưa

thương bầy cá đói ăn
chạnh giàn hoa hạn nước
cuối tuần lên cho được
cứu đói rồi giải hạn

thằng con đi cả tháng
ta mở cổng bốn lần
nước tưới hoa giải nạn
mồi cho cá giải nàn
Đọc tiếp »

Trần Ngọc Phong

da_khuc-tran_thanh_chau
Tranh Trần Thanh Châu

Nhạc và lời: Trần Ngọc Phong; Trình bày: Minh Hòa


Bản ký âm

Nguồn: t.vấn & bạn hữu

Vũ Thi

cung_ly_uong_ruou

Bia rượu là loại dầu nhớt đốt cháy và bôi trơn cho những cuộc đời thấm mệt, họ lại dám nghĩ, dám làm khi mọi thứ dường như chẳng còn là bao ý nghĩa. Loại nguyên liệu thúc đẩy cho cỗ máy con người hoạt động đến thời chót của một đời không nghỉ. Những đoàn người tấp nập bước vào quán tra nạp nhiên liệu! Cứ ngẫm mà thích thú, ở đây có đủ mọi thành phần trên dưới trong xã hội, nào nhà văn, nhà thơ, trí thức, chủ doanh nghiệp, công nhân, lưu manh, già trẻ lớn bé, tất tật đều hun đúc trong một khuôn viên kém vẻ. Họ kề vai sát cánh, chẳng còn tầng thứ trên dưới ở đời, người buồn, kẻ vui, tất tật mọi thứ dường như được san bằng nhất thể, bàn sát bàn, vai sát vai, thân sát thân, cứ như thể thế giới đại đồng có lẽ…
Đọc tiếp »

Trong mưa đời

Posted: 15/07/2015 in Hà Duy Phương, Thơ

Hà Duy Phương

thieu_nu_trong_rung

nơi mê cung con đường dẫn vào tổ ấm
đốm lửa cô độc thì thầm rủ rê tôi
cháy lên
bàn tay dẫn lối bờ môi…
tôi bỏ lại trong mưa đời trơ trọi
đôi khúc xương chân đã đói lạnh hơi người
Đọc tiếp »

Sông Cửu

suong_mai

Vui lên! từ bến rong rêu

Hoàng hôn chôn kín nỗi buồn
Sương buông màn lệ tàn Ðông xứ người
Lá rơi ủ nụ mầm tươi
Chơi vơi chim Vạc giữa trời kêu sương

Em đừng gỡ mối tình riêng
Ðan mảnh ưu phiền vào cõi xa xăm
Ðời là bể khổ bủa giăng
Ðâu mình em, chịu cách ngăn dậm trường!
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng

nguyen_phu_trong-barack_obama
Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama tiếp kiến
Tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng

Trước khi ông Nguyễn Phú Trọng tới Mỹ, nhiều người nghi rằng ông sẽ không được tiếp đón tại phòng Bầu Dục. Bởi vì ông chỉ là tổng bí thư đảng, không là một nguyên thủ quốc gia hay người cầm đầu chính phủ. Nhưng cựu Tổng Thống Jimmy Carter đã tiếp ông Ðặng Tiểu Bình ngày 29 Tháng Giêng năm 1979 ở đó. Hai người đã ký nhiều thỏa ước quan trọng, mặc dù lúc đó Ðặng Tiểu Bình chỉ giữ chức phó thủ tướng chính phủ Trung Cộng, ngoài chức chủ tịch hội đánh bài Bridges. Họ còn biểu diễn đứng trên bao lơn Tòa Bạch Ốc vẫy tay chào dân chúng, cùng hai bà phu nhân.

Tuy vậy, Ðặng Tiểu Bình khác hẳn Nguyễn Phú Trọng. Tuy cả hai đều là chủ tịch Quân Ủy Trung Ương đảng, nhưng họ Ðặng nắm quyền sinh sát cho đến khi chết; còn Nguyễn Phú Trọng thì không có thực quyền suốt từ lúc lên chức tổng bí thư; tới bây giờ thì chỉ ngồi làm hư vị, chờ về hưu.
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

la_truc

Lá trúc che ngang

Em – Cháu ngoại họ Hoàng
Thôn Vỹ Dạ
Cũng mơ màng
Lá trúc mặt che ngang
Đời vắng biệt rồi
Những Hàn Mặc Tử
Nên sợi buồn
Thả xuống bến sông trăng .
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Thơ

julia_ho

Nhạc và lời: Nguyễn Văn Thơ; Tiếng hát: Kim Khánh

Bản ký âm

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.

Đỗ Trường

nguyen_van_tho
Nhà văn Nguyễn Văn Thọ

Có lẽ, không nơi đâu có sự hình thành hai luồng văn học thật rõ ràng như cộng đồng người Việt ở Đức. Sự khác biệt ấy, không chỉ về tư tưởng, mà còn về cả phương thức sáng tác. Hố ngăn đó, bởi nhiều nguyên nhân, nhưng lịch sử là yếu tố chính tạo nên hai dòng chảy này. Nếu những sáng tác của người Việt (thuyền nhân) vùng phía Tây là sự tiếp nối của văn học miền Nam, thì những sáng tác của người Việt ở miền Đông nước Đức là cánh tay nối dài của nền văn học bác Thỉnh (Hữu Thỉnh), bác Thiều (Nguyễn Quang Thiều) dưới sự dẫn dắt, chỉ đường của đồng chí Đinh Thế Huynh.

Trong bối cảnh ấy, từ trong cộng đồng đã xuất hiện một số cây viết mới. Tuy ở vị thế cũng như tư tưởng khác nhau, nhưng nó đã nói lên được nhiều điều về lẽ sống, con người. Và có thể nói, Nguyễn Văn Thọ là một nhà văn điển hình như vậy. Dù sống ở đất nước tư bản đang giãy chết đã khá lâu, nhưng ông là một trong những tác giả sung sức ở miền Đông nước Đức vẫn kiên định rọi soi tính Đảng vào trong những tác phẩm của mình.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

chim_bien-dinh_cuong
Chim biển
dinhcuong

Miền thao thức của biển

không có gì chìm được dưới cát
rất lâu
vết bỏng mùa hè
hôn lên xâu chuyền bọt sóng
mùi nho biển
như người thợ tình si vẽ trái tim trong mỗi bước chân trần
đi về phía đền đài ngư nữ
anh nhớ em rặng dừa lơi lả
gào cơn ru yêu
giống mèo hoang của biển
không có gì khác hơn ngoài phiến mộng du
dưới hàng bạch dương nao nức
ngọn cỏ bồng. lăn
theo gối
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

la_troi

con kiến bò quanh giấc ngủ của nó
bờ hồ xa
hơn khoảng trời ký ức
những vụn nhỏ bánh mì
niềm hy vọng cuối đã vùi chôn trong tuyết
nắng ở rất xa mới về
như người thân đã ra đi biệt tăm
bầu trời dạo gần đây
luôn mắc chứng mộng du quanh giấc ngủ các chủng loài
mây vén dài tay
khều vào cơn ngáy của biển cả
Đọc tiếp »

Thiếu Khanh

thieu_nu_cheo_xuong

Tiếng nói không những là phương tiện giao tiếp mà còn là một thứ “căn cước” cho biết mình là người miền nào. Nghe tiếng nói người ta phân biệt được người Bình Định với người người Phú Yên, người Gò Công cũng nói không giống người Rạch Giá.

Tuy vậy, không cần phải là một nhà nghiên cứu, ai cũng có thể thấy người Việt, nói chung, có chung một đặc tính kỳ diệu: từ Bắc xuống Nam cùng nói một thứ tiếng Việt phổ thông; sách vở cũng dùng chung một thứ chữ Việt phổ thông. Nếu trong 9 thôn bản của người Mông, Lô Lô, Tày, Pu Péo ở xã Lũng Cú, một xã cực bắc Việt Nam, thuộc huyện Đồng Văn tỉnh Hà Giang, mà có người Việt sinh sống, thì người Việt ở đó, cho đến những người Việt ở Xã Đất Mũi, một xã cực Nam, thuộc Huyện Ngọc Hiển, tỉnh Cà Mau, cùng đọc hiểu chung một thứ chữ viết, nói chung một thứ tiếng Việt.
Đọc tiếp »

Đinh Cường

nguyen_xuan_thiep-dinh_cuong
Đinh Cuờng – Nguyễn Xuân Thiệp
Caffe Trieste – San Francisco

Nhớ con dốc đó hết sức.
Thiệp ơi. mấy bậc tầng cấp cũ
đá xanh. số 3 Nguyễn Trường Tộ
nhìn xuống Ấp Ánh Sáng.

Đà Lạt tháng bảy thường mưa
buổi chiều. có khi mưa đá nhỏ
tháng mười một khi hết mưa
là mùa hoa quỳ rừng nở
Đọc tiếp »

Hà Thúc Sinh

tu_khuc-tran_thanh_chau
Tù Khúc
Tranh Trần Thanh Châu (t.vấn & bạn hữu)

Nhạc và lời: Hà Thúc Sinh; Hòa âm: Lê Văn Thiện; Trình bày: Khánh Ly

Bản ký âm

Trích băng nhạc Tủi Nhục Ca 1982
Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Trần Hoài Thư

tran_hoai_thu_4
Nhà văn Trần Hoài Thư

Sáng sớm nào thằng con từ tiểu bang cạnh cứ gọi hỏi thăm bố nó. Nó lo cho tôi vì một mình không có ai bên cạnh, lỡ có chuyện gì xảy ra trong đêm chăng. Nó hỏi tôi có gì lạ không ba. Tôi nói, ba có ý định tặng hết  mấy cái máy in cho cơ quan từ thiện, con cần cái nào không? Nó la trong máy: Ba không được làm vậy. Con biết ba buồn, nhưng đó là niềm vui của ba.

Tôi nghe lời nó, Nhưng tôi đã dấu chuyện tôi vét hết quần áo của tôi, lớn, nhỏ, tay ngắn tay dài, len hay vải… để mang đến một cơ quan từ thiện địa phương. Tôi đã dấu đằng sau nhà, tôi vất cả một  đống bàn ghế, kệ, tủ, những vật dụng mà chúng tôi đã mang mồ hôi để gầy dựng và biến chúng thành “sản nghiệp” của chúng tôi.
Đọc tiếp »

Vương Sĩ Trinh (1634—1711) | Bồ Tùng Linh (1640—1715)
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác: Đề Liêu Trai ​t​rước ​thư đồ | Thứ vận đáp Vương Tư Khấu Nguyễn Đình tiên sinh kiến tặng

lieu_trai-chi_di

Liêu trai​ đề từ

Bỡn cợt mà nghe vui chút thôi
Vườn mưa giăng mắc dệt tơ trời
Chuyện đời đã ngấy không buồn nhắc
Huyệt mộ thèm nghe xướng họa chơi​

Đề Liêu Trai ​trước ​thư đồ

Cô vọng ngôn chi cô thính chi
Đậu bằng qua giá vũ như ti
Liệu ưng yếm tác nhân gian ngữ
Ái thính thu phần qủy xướng thi

Vương Sĩ Trinh
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

bia_saigon_noi_toi_da_vui_choi_va_nho_le

Trong tập thơ Sài Gòn Nơi Tôi Đã Vui Chơi Và Nhỏ Lệ*, trang 31, bài thơ “Gửi Nhà Văn John Steinbeck”, tôi đọc được những câu thơ khiến tôi phải ghi chú, nhủ lòng, chắc mình sẽ viết được gì đó về nhà thơ -mà mình đã thích từ hồi sinh viên- này,

… nhân danh tôi
một thanh niên Việt Nam bình thường
một người làm thơ
cho quê hương cho tình yêu cho cuộc đời
chào mừng ông, John Steinbeck…

Tôi chỉ muốn biết, nhân danh một chàng thanh niên Việt Nam, và nhất là nhân danh một người làm thơ, ngoài việc chào một nhà văn Mỹ nổi tiếng đến Việt Nam, xa hơn, nhà thơ Nguyễn Quang Hiện đã nhân danh tước-hiệu đẹp đẽ muôn đời ấy, nói gì về Quê Hương Tình Yêu Cuộc Đời?
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

ca_phe_dem_sai_gon

Sài Gòn cà phê

Những năm gần đây tôi thường về Sài Gòn giữa khuya
rồi cũng giã từ vội vã khi nửa đêm về sáng.

Sài Gòn Sài Gòn mù sương
Thành phố cựa mình trở giấc
Ngọn đèn vàng ơi từng tắt
Xôn xao cành lá không tên.

Anh về Sài Gòn trong đêm
Hàng cây đón chào ngái ngủ
Chiếc lá chao nghiêng nhắn nhủ
Về đâu giữa phố chênh vênh.
Đọc tiếp »

Sông chiều

Posted: 12/07/2015 in Truyện Ngắn, Đoàn Khuê

Đoàn Khuê

fishing_london

London, Canada cách thành phố Toronto này chừng 2 giờ lái xe. Ngoại ô London có hai con sông nhỏ gặp nhau hai bên một con đường quê, ấy là chỗ mấy năm trước chiều chiều tôi hay ra ngồi câu cá một mình. Và bữa kia tôi gặp Stanley cũng đến câu. Ông 80 nhưng nhanh nhẹn, hay cười. Cười nhiều nhất thường là sau mỗi bữa câu được bao nhiêu cá tôi hay cho ông. “Vợ tui thích ăn cá crappie sông này lắm”, ông hay nói khi cám ơn tôi. Bữa kia sông lành lạnh, cá không cắn câu, ông kể tôi nghe chuyện đời ông.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

vo_chong_tran_huy_sao

ta như con cá lòng tong
lội xuôi lội ngược giữa dòng thời gian
từ dòng khoai sắn cơ hàn
tới dòng môi mép mỡ màng mồi câu

khởi từ đâu tận từ đâu
mấy mươi năm thoáng qua cầu gió bay
gió nồm nam gió heo may
gió né bắc gió đông tây xô bồ
Đọc tiếp »

Lạc chợ

Posted: 12/07/2015 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

lac_long

có điều tôi mới gặp
người xưa tấp nập buồn
nhìn truông sóng dậy
bầy những bậy: bóc người
tự thực dân

nô lệ, rồi
thực dân phong kiển
nay thì phong kiến tự thực dân
tôi, kẻ lạc chợ
chưng hửng – xưa những không ngờ
Đọc tiếp »

Đinh Tấn Lực

cuong_che_dat_huyen_cam_dien

Người dân Việt Nam chưa bao giờ được sống trong bầu không khí dân chủ như hiện nay”. (Nguyễn Phú Trọng – TBT thẳng thắn về dân chủ với học giả Mỹ @ CSIS, Washington DC – 08/7/2015)

Chỉ tiếc là bầu không khí dân chủ đó không đủ để thở dưới giàn xích cơ giới của máy xúc đất”. (ĐTL – nhân đọc tin Cẩm Giàng trên Dân Luận, 10/7/2015)

Đài truyền hình CNN của Mỹ, được coi là một trong những đài truyền hình uy tín và nhanh nhạy nhất thế giới, đã lập tức trình chiếu đoạn video clip quay cảnh bánh xích máy xúc cán qua người biểu tình phản đối cưỡng chế ruộng đất nông dân tại xã Cẩm Điền, huyện Cẩm Giàng tỉnh Hải Dương hôm nay, ngày 10/7/2015.
Đọc tiếp »

Hà Thúc Sinh

Chuyện vãn với siêu hình

mark_13_31

Có thể không xa một cõi bờ
Chỗ người đi trước kéo nhau vô
Trần gian gánh cũ không đâu nữa
Hệ lụy tình xưa tất cả mờ
Sách sử chẳng còn ai để bụng
Thắng thua không một ý mong chờ
Vậy thì chỗ lỏng dương gian ấy
Hiện thực hay là chỉ giấc mơ
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

Hoa_sen

Nhớ mẹ

Tuổi già thương nhớ Mẹ
Chẫm rãi gõ từng câu
Chữ chớp mắt nhìn nhau
Ý cúi đầu nghe ngóng
Nửa khuya âm lửng bóng
Một trời gió lay hình
Bè mây như trang kinh
Nỗi niềm chong mắt thức
Đọc tiếp »

Nguyễn HiềnNhật Bằng

bia_ve_day_anh

Nhạc và lời: Nguyễn HiềnNhật Bằng; Trình bày: Hoàng Oanh

Bản ký âm

Nguồn âm bản mp3: NCT; Bìa & Bản ký âm: VN Guitar