Phạm Tín An Ninh

Đơn vị tôi, dù đã tạo được những chiến thắng lẫy lừng trong suốt Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, để có một “Kontum Kiêu Hùng” và giữ vững được Tây Nguyên, nhưng có chiến thắng nào lại không phải trả giá bằng máu xương chiến sĩ. Để kịp thời đối phó với tình hình chiến tranh leo thang, ngày một khốc liệt, đơn vị cần được khẩn cấp bổ sung quân số, từ cấp đại đội trưởng cho đến khinh binh. Số lượng sĩ quan, hạ sĩ quan tốt nghiệp ở các quân trường không đủ, nên Bộ Tổng Tham Mưu phải ban hành kế hoạch “đôn quân”, đưa những quân nhân phục vụ lâu năm từ các tiểu khu, các quân trường, trung tâm huấn luyện, ra bổ sung cho các đơn vị tác chiến đang thiếu hụt quân số.

Tháng 5-1973. Thời gian này tôi đang đảm trách một phần hành tại Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn. Trong lần đơn vị tiếp nhận một số khá đông sĩ quan và hạ sĩ quan, tôi bất ngờ nhận ra trong số những người đang xếp hàng trình diện ông Trung Đoàn Trưởng có một người bạn học khá thân và một vị giáo sư thời trung học ngày xưa. Thằng bạn mang cấp bậc đại úy – tôi đã biết từ trước, nhưng điều đặc biệt làm tôi ngạc nhiên là ông thầy chỉ mang cấp bậc trung sĩ nhất. Thoáng có một chút ngờ vực, tôi bước tới gần ông hơn để chắc chắn là trí nhớ của mình không tệ lắm.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

gió lạnh thổi mênh mang
hằn làn da trán
nắng sớm xiêu vẹo
bóng đổ dài nhạt nhòa trên ghế trống
người trùm kín trong hoodie
người kéo cao cổ áo
mùi cà phê thơm lựng
lan tràn khứu giác theo chuyển động chậm
đánh thức buổi sáng
một ngày làm biếng ̶ ̶
như mọi ngày cuối năm  Đọc tiếp »

Trần Phương


Alexandre de Rhodes (1591-1660)

Đầu thế kỷ 17, những cơn gió mùa đã đưa người châu Âu đến với vùng Viễn Đông xa xôi. Người Bồ Đào Nha gần như nắm trọn khu vực giàu có về sản vật này. Ngoài việc mua bán hàng hóa, những thương thuyền của họ còn chở theo những nhà truyền giáo đang khao khát được rao giảng tin mừng.

Linh mục Alexandre de Rhodes cũng đã theo những thương thuyền này đến vùng Viễn Đông xa lạ. Hành trình 27 năm đó đã ghi tên tuổi ông vào sử sách nhưng cũng để lại nhiều tranh cãi về công lao và những phát ngôn tạo nên sự thù hằn truyền kiếp.

Năm 1593, Alexandre de Rhodes được sinh ra trong một gia đình thương nhân có cha là người gốc Do Thái và mẹ là người gốc Ý, sinh sống tại Avignon, khi đó là vùng đất của Giáo hoàng, nay thuộc miền Nam nước Pháp.
Đọc tiếp »

Hương một thời

Posted: 03/01/2020 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Tìm em không cần ngậm ngải.
Thơm em không phải hương trầm.

Mùa Xuân hoa ngát hương nồng.
Thơm em ngất ngây dìu dịu.
Hạ về cỏ cây nắng héo.
Thơm em tươi mát thanh thanh.
Đọc tiếp »

Vừa tàn cuộc chơi

Posted: 03/01/2020 in Thy An, Thơ

Thy An

vừa tàn cuộc chơi
mặc áo vàng long đong đem thơ vào chợ
những tưởng giống áo xanh của thiền sư trên đồi
nào ngờ thơ rụng trên vai
tệ hơn giọt sương
làm ướt manh áo mỏng
chỉ là ngón tay gầy trên phiếm chữ lông bông
Đọc tiếp »

Đoàn Việt Hùng

Những thanh nứa khua rột rẹt. Lớp rơm dày cạ vào lưng. Tiếng ú ớ lơ lửng trong tiếng chép miệng. Khí núi lạnh buốt. Những tấm lưng còm nhom chèn khít trên tấm vạt không đủ chuyền hơi ấm cho nhau.

Tôi lăn qua trở lại cùng bóng tối. Đêm mịt mù giữa lòng chảo. Núi thì cao. Khí lạnh thì dày. Xa gần là rừng nứa như vệt lọ nồi bôi kín vách lá, đen thui.

Mảng sữa đục ôm gọn lớp khí trời, cuồn cuộn dập dềnh lên xuống dọc ngang, bó cứng vạt nứa tựa chiếc bè trôi trên sông băng.

Tôi nằm còng queo trên chiếc mảng, nghe nước lạnh ngắt dưới lưng và đầu óc gần như đông cứng.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình


Ánh trăng trên nhà thờ
dinhcuong

Bài thánh ca mùa đông

Về ngang nhà thờ cũ
Một ngày trước giáng sinh
Chợt thấy lòng bối rối
Dưới ánh đèn lung linh.

Chuông ngân như giục giã
Trong gió lạnh mùa đông
Vang lên lời ân sủng
Thiên chúa xuống dương trần.
Đọc tiếp »

Ngõ xưa

Posted: 03/01/2020 in Thơ, Đặng Xuân Xuyến

Đặng Xuân Xuyến
Yêu mến tặng NTY

Tôi về gió quẩn lối xưa
Tiếng ầu ơ nghẹn ngõ trưa tháng Mười
Tôi gom gió thoảng ngang trời
Buộc câu ru lại để cười bớt run

Ngỡ rằng gối mỏi chân chùn
Đã quên rét ngọt mưa phùn ngõ quê
Ngỡ rằng trăm mối bộn bề
Đã quên tôi với vụng về lối xưa
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

Tủ Sách T.Vấn & Bạn Hữu trong năm 2017 đã phát hành tập truyện ngắn “Gập Ghềnh” của nhà văn Lưu Na.

Nơi trang đầu, trước khi vào truyện, nhà văn Lưu Na viết những dòng chữ đẩy cảm xúc về nghĩa “gập ghềnh” trong truyện và trong đời tác giả, trích:

Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi
Khó đi mẹ dắt con đi
Con đi trường học mẹ đi trường đời

Tôi vào đời, một cuộc đời rất xa lạ, không có má dắt tay. Trên đất lành “không thấy phố không thấy nhà chỉ thấy mưa sa…”, tôi bước một mình chông chênh như qua cầu khỉ trên biển sóng dập dềnh lòng mang mối hận không còn thấy lại má. Rồi như một phép lạ, tôi đã trở về bước lại trên con đường xưa nghe mặt đất ấm bàn chân lưu lạc. Mà buồn sao phố xá nguy nga không còn bóng mưa sa, và lòng cứ bập bềnh tiếng sóng. Tôi đi, tôi về, không còn biết đâu là điểm khởi hành. Bước buồn tôi vẫn bước, nhưng mỗi chân mỗi quê – “quê nhà quê người”, chỉ là những bước gập ghềnh.

Lưu Na
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Với chút nắng chiều

chiều nay ngồi ngó mây đùn núi
mà ngỡ đời mình như mây qua
cơn gió phù vân mù cát bụi
thổi tạt đời ta vạt nắng tà

mấy mươi năm chạm đời dâu bể
buổi về quê cũ góc trời riêng
anh hùng có khi còn rơi lệ
huống chi ta nợ chữ thánh hiền
Đọc tiếp »

Guy De Maupassant (1850-1893)
Thân Trọng Thủy dịch từ nguyên tác “La bûche” (1882) của tác giả

Phòng khách nhỏ, phủ đầy màn cửa dày, kín đáo thoảng mùi hương thơm. Trong lò sưởi lớn lửa đang cháy và một ngọn đèn với cái chao viền rua đăng–ten cũ đặt bên góc lò sưởi chiếu ánh sáng lờ mờ lên hai người đang trò chuyện.

Người đàn bà, chủ nhà, là một bà già tóc bạc, một trong những bà già khả kính, làn da không có nếp nhăn, mịn màng như một tờ giấy láng mỏng và thơm, do từ lâu bà tắm bằng nước tẩm tinh dầu nguyên chất để làm đẹp da; môt bà già mà mỗi khi hôn tay bà người ta cảm thấy mùi thơm nhẹ xông lên mũi như khi mở một hộp mùi hoa diên vĩ của Florence.

Người đàn ông là một bạn cũ, sống độc thân, một người bạn gặp gỡ hàng tuần, một bằng hữu thông thường, không hơn không kém.
Đọc tiếp »

Yên Nhiên

Tết Dương Lịch

Đếm ngược: bốn, ba, hai, một, không
Giao thừa trẩy hội ôi chao đông!
Quảng trường nghìn nghịt người thanh tú
Đỉnh tháp cầu rơi lả tả bông *
Năm Mới chúc nhau niềm hạnh phúc
Rượu mừng cùng nhấp hương tình nồng
Hoa đăng rạng chiếu ngàn sao thắp
Rực rỡ trời đêm muôn sắc hồng

(*) bông giấy confetti
Đọc tiếp »

Thưa vắng

Posted: 02/01/2020 in Locphuc., Thơ

Locphuc.

Cái cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non
Nàng về nuôi cái cùng con
Để anh đi trẩy nước non Cao Bằng

(Ca dao)

Ôi! Cái cò năm xưa thân gầy hối hả
Gánh gạo đưa chồng lính thú nghiệt ngã
Ra tận bờ sông con thuyền bỏ neo
Ôm nhau dặn dò hạt châu lã chã!

Thôi nàng về đi nuôi mẹ dùm anh
Nuôi cả năm con đứa lớn đứa nhỏ
Anh đi dăm năm nếu được công thành
Lại về với em khóc làm chi nữa
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

John Simpson

Khi đế chế Liên Xô ở Đông Âu sụp đổ vào những tháng cuối năm 1989, tôi được cử đi đưa tin về các cuộc cách mạng đang đồng loạt diễn ra chỉ trong vòng có sáu tuần: Bức tường Berlin sụp đổ, cuộc cách mạng ôn hòa ở Tiệp Khắc (Czech), và một cuộc cách mạng bạo lực ở Romania.

Vào ngày 1/10/1989, không ai mơ rằng vào Giáng sinh, Bức tường Berlin sẽ sụp đổ, Tiệp Khắc sẽ được tự do, và lãnh đạo chuyên quyền Nicolae Ceausescu của Romania bị lật đổ.

Hầu hết mọi người vẫn cho rằng khối Xô Viết sẽ còn tồn tại lâu dài. Tuy nhiên, trên thực tế, đây chỉ là ‘ngôi nhà dựng lên từ những mảnh ghép’ (house of cards) – tức một sự tồn tại không bền vững, bấp bênh.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Mây đen phủ lên toàn cầu
Phủ lên toàn bộ các quốc gia tự do đang giãy chết
Các quốc gia tự do giãy đành đạch để khai sinh ra nền văn minh bất diệt
Ra nhân loại yêu thương, ra công lý loài người

Mặt trời thì tỏa sáng đều đều trên đất nước của đười ươi
Của dã nhân, của tinh tinh, của vượn rừng, khỉ đột
Mặt trời chiếu đến đâu là nơi đó đầm đìa nước mắt
Suối lệ chảy từ vườn rau Lộc Hưng sang Thủ Thiêm đến Mỹ Đức – Đồng Tâm mà chưa thấy cạn nguồn
Đọc tiếp »

Xóm cũ

Posted: 01/01/2020 in Trần Bạch Thu, Truyện Ngắn

Trần Bạch Thu

Buổi tối sau khi cơm nước xong xuôi cả nhà ngồi quanh chiếc bàn gỗ đỏ hình chữ nhật sơn vẹc-ni bóng láng, ở giữa đặt một cây đèn dầu ống khói dài có đế cao bằng thủy tinh màu xanh nước biển. Ba ngồi ở đầu bàn phía trong vách nói với mẹ vừa đủ nghe.

– Em lo thu xếp vài ngày nữa chuyển hết gia đình về Mỹ Tho.

– Sao gấp vậy?

– Anh đã xin được một căn nhà trong trại lính ở dưới đó.
Đọc tiếp »

Tâm sự đầu năm mới

Posted: 01/01/2020 in Thơ

Trần Huy Sao

Tiết Xuân
Phạm Bình Chương

… lốc lịch Tây xé mòn lần lựa
năm ni Ôn Tây đưa tay nắm
dìu Mệ Ta về sớm Giao Thừa
hương trầm nhang quyện Tết quê nhà

mới chưa phai bợt mùi Champagne
lại tiếp dẫn hương nồng rượu Đế
miếng bíp-tết nĩa dao vừa xắn
dĩa bánh Chưng bánh Tét tìm về
Đọc tiếp »

Nguyễn Quang Lập


Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý (1925-2019)

Kỉ niệm 35 Ngày thống nhất, cũng kỉ niệm luôn ngày sinh nhật của mình he he, mình ngồi ở quán Đo Đo với mấy anh chị em TNXP đồng đội năm xưa của Nguyễn Nhật Ánh, uống rượu và hát liên miên bài này sang bài khác. Mấy cô văn công năm xưa nay đã U50 rồi mà giọng hát vẫn trong vắt trẻ trung, mắt lúng la lúng liếng thật dễ thương.

Thích nhất hai bài Mùa xuân đầu tiên của Văn Cao và Dư âm của Nguyễn Văn Tý, mình bắt mấy cô hát đi hát lại hoài. Anh Nhượng (Nguyễn Khắc Nhượng, nguyên TTK toà soạn báo Thanh Niên) ngồi cạnh mình, ghé tai mình nói, cụ Tý bây giờ sống khổ lắm. Nghe biết vậy chứ cũng chẳng hỏi gì thêm.
Đọc tiếp »

Nguyễn-Khắc Tiến-Tùng
Chuyện hai người bạn học cũ xa rời những mộng ước ngày xưa, cùng lạc đường vào áo cơm, danh vọng.
Gửi anh chị Hoàng Song Liêm

Nắng dậy xôn xao ngoài cửa sổ
Thoáng hiện trời quê hương,
Tim nghẹn trào bừng nổ,
Thiết tha … lời nhắc lên đường…

Gần một phần tư thế kỷ
Sau những vần thơ trên
Có bao giờ tôi lại làm thơ?
Thơ con cóc,
Thơ tự do,
Thơ đầy niêm luật nghiêm minh thuở Thịnh Đường?
Đọc tiếp »

Lê Văn Trung


Phố mùa đông
dinhcuong

Phố mùa đông

Tôi về qua phố mùa đông
Bơ vơ lạc giữa chập chùng nhớ quên
Chiều nghiêng xuống sợi mưa mềm
Nhớ bờ vai, mắt đen huyền ướt mi
Nhớ dòng sông ở bên này
Mà nghe sóng vỗ u hoài bờ kia
Nhớ con đường buổi em đi
Nhớ hàng cây buổi em về tóc bay
Nhớ từng ngón nhỏ bàn tay
Cầm câu thơ thả bay hoài trong mơ
Nhớ hay quên, phút dại khờ
Nụ hôn chín mọng đôi bờ môi ngoan
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải


Nhà thơ Lê Giang Trần và tập thơ mới ra (Photo PTH)

Thi sĩ Lê Giang Trần tuần qua vừa phát hành thi tập mới, nhan đề rất mực gió lộng ngàn trùng: Pha Thơ Vào Biển Gió.

Tập thơ mới ấn hành để kết thúc một năm 2019, đầy những giông bão tình yêu của chàng thi sĩ lãng mạn vào hàng thượng thừa trong làng chữ nghĩa hải ngoại.

Thi tập “Pha Thơ Vào Biển Gió” do nhà xuất bản Sống ấn hành, với tranh bìa và một số phụ bản của họa sĩ Đinh Trường Chinh. Trong thi tập dày 260 trang còn có một hình vẽ tác giả do họa sĩ Trịnh Cung Thực hiện. Và một số hình ảnh được ghi lại qua ống kính camera của Trịnh Cung và Trần Triết.
Đọc tiếp »

Trần Thế Phong

Tôi có ba chị em, đúng ra là có bốn chị em lận. Nhưng chị ba tôi mất khi mới ba tháng tuổi, nên còn ba chị em.

Ba chi em tôi thương nhau lắm, đùm bọc lẫn nhau. Nhớ thời sinh tiền cha mẹ tôi thường nhắc bảo: ba chị em bây như cục máu xén làm ba nên phải thương yêu nhau, đùm bọc lẫn nhau. Và vì thế đến bây giờ ai nấy đều trên dưới bảy mươi lại càng thương nhau hơn.

Chị hai tôi lớn hơn tôi sáu tuổi, em trai tôi thua tôi ba tuổi. Cha mẹ tôi cứ cách ba năm sinh một đứa. Chị hai tôi lớn hơn tôi sáu tuổi nên anh em tôi sợ chị hai lắm. Chị hai tôi là đứa con gái lớn nên cha mẹ tôi cũng cưng chìu chị. Chị học đến lớp bảy trường Phan Chu Trinh của Việt Minh kháng chiến chống Pháp. Khi chia đôi đất nước chị đi học may, học nghề y tá và cuối cùng đi dạy học đến lúc về hưu.
Đọc tiếp »

Hoa Nguyên

Rồi mai nép lá rừng xanh
Về trong tiếng ngủ trên cành trăng phai
Như lặng lẽ vẫn đêm nay
Để nghe âm vỡ những ngày cuối năm

Đã chọn rồi mình ơi tình ngỡ
Chọn nhau đi cho hết đường trần
Nửa chừng cây, cành lìa gãy đổ
Nợ vương tình vốn chưa nương thân
Đọc tiếp »

Nguyễn Trần Diệu Hương

 

Những ngày cuối năm, trời trở lạnh, người ta nghĩ đến những người vô gia cư không nơi nương tựa, những người không may. Có khi nào bạn nghĩ đến những người đã mất một phần thân thể từ lúc còn rất trẻ?

Có khi nào bạn tưởng tượng mình đang khỏe mạnh, đang ở độ tuổi ngoài 20 đầy sức sống, chợt thấy một cánh tay, hay một phần của chân biến mất, hay tỉnh dậy với bóng tối mịt mùng bao phủ suốt cuộc đời? Hay tệ hại hơn, cả đôi chân không còn, một mắt không còn, một hay cả hai bên tai không còn thu nhận được âm thanh của thế giới chung quanh?

Các chú, các anh thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa đã sống như thế từ ít nhất là 45 năm qua, thầm lặng, cam chịu bên lề xã hội của “người thắng cuộc”.
Đọc tiếp »

Tuấn Khanh


Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý (1925-1019)

Chiều ngày 26/12/2019, tin nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý qua đời đem lại không ít ngậm ngùi cho người hâm mộ. Ông mất ở tuổi 94, sắp tròn một thế kỷ đời, để lại rất nhiều bài hát. Nhưng nổi tiếng nhất và được người yêu nhạc hát lại nhiều nhất vẫn là bài hát Dư Âm, viết năm 1950.

Từ sau năm 2000, nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý đã sống trong hiu quạnh giữa lòng xã hội âm nhạc thương mại. Những bạn bè, người hâm mộ khi gặp ông, đều nhìn thấy ông tiếc nhớ tháng ngày vàng son của mình, nhắc bài hát Dư Âm về số phận của nó sau khi ra đời, cũng mối tình chớm nở của tuổi thanh xuân.

Khi nhắc, mắt ông hấp háy nhìn người đối diện, rồi có lúc lặng người, như nhìn xuyên qua cả không gian để thấy lại những ngày tháng đẹp nhất của mình.
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Tý

Nhạc và lời: Nguyễn Văn Tý; Tiếng hát: Tuấn Ngọc

Nguồn nhạc và âm bản mp3: Hợp Âm Việt

Đỗ Trường

 
Nhà văn Phạm Tín An Ninh và một trong những tác phẩm của ông

Sau chiến tranh, tuy bị bức tử, nhưng Văn học miền Nam vẫn hồi sinh, phát triển, để bước sang một trang sử mới. Văn học Hải ngoại, một hình thức, hay tên gọi văn chương tị nạn, là sự nối dài của nền Văn học ấy. Và từ đó, ngoài các nhà văn tên tuổi, ta thấy, xuất hiện một loạt các cây viết mới. Họ xuất thân từ những người lính, tù nhân, thuyền nhân tị nạn, như: Cao Xuân Huy, Song Vũ, hay Phạm Tín An Ninh… Chiến tranh, con đường giải oan cho cuộc bể dâu ấy, là đề tài đã được các nhà văn đào sâu, tìm kiếm làm sáng tỏ một cách chân thực, sinh động. Và khi đi sâu vào nghiên cứu, ta có thể thấy, Phạm Tín An Ninh là một trong những nhà văn tiêu biểu nhất viết về đề tài này.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

uống thêm ly này nữa
năm sắp tàn
đời người còn lại bao nhiêu ngày
mấy khi anh em con cháu có dịp gặp nhau
sao không say một bữa

nào nâng ly
nào cười cho gió thổi bồng bềnh những sợi tóc bạc
cho gió lọt qua hai hàm răng chiếc còn chiếc mất
cho đuôi mắt in đậm dấu chân chim
già hết một bọn
ghen ghét
giận hờn
sao không buông bỏ
giữ mãi trong lòng làm gì cho mệt
Đọc tiếp »

Một đêm mưa

Posted: 30/12/2019 in Thơ, Đặng Quang Tâm

Đặng Quang Tâm

Mưa bỗng từ đâu mưa đổ về
Mây đen từng đám kéo lê thê
Người đi sao vẫn đi biền biệt
Mưa ướt trong lòng mưa tái tê

Tắt ngọn đèn đêm nằm thao thức
Nghe mưa run rẩy rớt ngoài sân
Nhớ nhà nhà ở đâu xa lắc
Nhớ những người thân những bạn thân
Đọc tiếp »

Trần Từ Mai


Thi sĩ Vũ Hoàng Chương (1916-1976)

Thi sĩ Vũ Hoàng Chương mở đầu tập thơ Rừng Phong (Sàigòn: nxb Phạm Văn Tươi, 1954) bằng bài “Nguyện cầu.” Trong bài ấy, ông đã viết:

Ta van cát bụi trên đường
Dù nhơ dù sạch đừng vương gót này
Để ta tròn một kiếp say
Cao xanh liều một cánh tay níu trời.

Tới đây, trong bản in đầu tiên của Rừng Phong, ông viết:

Nói chi thua được với đời
Quản chi những tiếng ma cười đêm sâu …

Sáu năm sau, khi lại in bài ấy vào thi tập Cảm Thông (Sàigòn, 1960), ông đổi lại hai câu:

Để ta tròn một kiếp say
Cao xanh liều một cánh tay níu trời
Thơ ta chẳng viết cho đời
Không vang nhịp khóc dây cười nào đâu.

Tâm hương đốt nén linh sầu
Nhớ quê dằng dặc ta cầu đó thôi…

Thi sĩ như muốn nói, thơ của ông không phải là những tiếng cười nhịp khóc viết cho thế gian (không phải loại thơ “thương vay khóc mướn”), mà chỉ là nén tâm hương của một người “nhớ Quê” đốt lên để cầu nguyện.
Đọc tiếp »

Bắc Phong

LÒNG NHÂN

còn chút nước trong bi-đông
cho tù binh uống anh không nghĩ gì
chiến trường giới tuyến phân chia
lòng nhân chẳng có bên kia bên này
Đọc tiếp »

Bọ 4T

Posted: 27/12/2019 in Babui, Biếm Họa

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Lương Nguyên Hiền

And now the end is near
And I so face the final certain

(My Way, Frank Sinatra)


Frank Sinatra (1915-1998)

Hôm nay, căn nhà tôi hoàn toàn vắng lặng, vợ con tôi đã đi chơi xa. Lâu lắm rồi, tôi mới có dịp hưởng cái không khí nhè nhẹ của một buổi sáng cuối năm đẹp tuyệt vời. Nắng ấm chiếu qua khung cửa sổ tràn ập vào nhà, nắng lung linh như đang nhẩy múa trên tường. Không khí yên tĩnh của ban mai, cái ấm của nắng mới, làm tôi thèm nghe một bản nhạc mà đã lâu rồi tôi chưa có dịp nghe lại. Đó là bản “My Way” của Frank Sinatra, tôi đã nghe ở quê nhà, trước khi rời nơi chôn nhau cắt rún để đi vào nơi xứ lạ quê người. Lúc ấy, tôi thấy bản nhạc này hình như đã nói lên được tâm trạng của tôi, trước một chuyến viễn du không biết bao giờ trở về và những lời mình nói hôm nay là những lời cuối cùng khi vẫy chào chia tay với bạn bè thân thương nơi phi trường. Mà quả thật, từ ngày đó tôi đã đi biền biệt thoát khỏi hẳn nơi tôi đã sinh ra và lớn lên. Đến khi tôi có dịp về thăm lại quê hương sau mấy chục năm xa cách, thì đã quá nhiều đổi thay, bạn bè tôi không còn nữa, mỗi đứa một nơi và Cha tôi, người cha thân thương đã đi sâu vào lòng đất, ngay lúc ông mất, tôi cũng không về được để vuốt mắt ông lần cuối.
Đọc tiếp »

Lạnh

Posted: 27/12/2019 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

Rờ đâu cũng thấy lạnh
thực phẩm
chăn
mền
câu thơ biếm vào số lẻ
nước. nước lạnh ré   Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân


Poetry Reading
Irene Sheri

Dấu chấm cho một dòng thơ

với em, chấm dấu tận cùng
một dòng thơ đã lâm chung mệnh phần
với ta, chữ nghĩa xuống hàng
mở sinh lộ mới cho vần điệu reo
vọc nhau một ý thơ nghèo
vô duyên đành phải eo xèo chia tay
em nằm phương đó ngó mây
mây trôi ra biển, hồn đầy bão giông
thơ sầu như một nhánh sông
sóng mong đục bến, lòng mong sạch tình
còn ta ôm bóng vác hình
lửng lơ đi giữa hành trình cô đơn
thì thôi ta chấm dấu tròn
xuống hàng từ giã nỗi buồn thơ em.
Đọc tiếp »

Chief Seattle
Trần Mộng Tú dịch từ bản Chief Seattle Speaks do Dr. Henry A. Smith biên soạn

GHI CHÚ: Năm 1884, Vị Tộc Trưởng Da Trắng Vĩ Đại (the Great White Chief in Washington), tức Tổng Thống Franklin Pierce, đòi mua lại phần đất rộng lớn của người Da Đỏ và hứa sẽ dành lại một khu đất riêng cho người Da Đỏ sinh sống. Đây là nội dung của bản trả lời từ Tộc Trưởng Da Đỏ ở Seattle, được coi như một bản tuyên ngôn đẹp nhất được viết xuống về môi sinh từ trước đến nay. Báo Seattle Sunday Star vào ngày Oct.29, 1887 trong cột của Dr. Henry A.Smith có viết: Bài diễn văn được ông ghi lại không thể đúng hoàn toàn với những lời ông Tộc Trưởng Da Đỏ nói. Dr. Smith chỉ gom những điều ông ghi lại, không chắc chắn hoàn toàn là đã được nói bằng tiếng Duwamish hay Suquamish tại chỗ. Rồi sau đó được dịch lại tiếng Chinook Jargon, (rồi mới dịch qua English) vì Tộc Trưởng Da Đỏ không hề học nói tiếng Anh bao giờ.

Làm sao ông có thể mua hoặc bán bầu trời và sự ấm áp của đất? Tư tưởng này thật lạ lùng đối với chúng tôi. Nếu chúng tôi không làm chủ được sự tươi mát của không khí và vẻ lóng lánh của nước, làm cách nào ông mua được? Mỗi một mảnh đất là thiêng liêng đối với chúng tôi. Mỗi một cánh nhọn lá thông bóng bẩy, mỗi bờ cát, mỗi hạt sương trong rừng tối, mỗi một con côn trùng rung cánh kia là sự thánh thiện trong ký ức và kinh nghiệm của dân tộc chúng tôi. Nhựa chảy qua những thân cây mang theo bao nhiêu kỷ niệm của người da đỏ.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh


Lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh (1916-2019)

Tôi không biết gì nhiều về ông
Nghe đồn ông là một trong những người lính Vệ Quốc đầu tiên thời kháng Pháp
Nghe đồn ông cùng với Bảy Trấn “Chợ Đệm quê tôi” tung hoành khắp Đông Tây Nam Bắc
Trước khi làm Đại sứ Việt Cộng đầu tiên tại nước Trung Cộng láng giềng

Nhưng ông không thích câu “sinh vi tướng, tử vi thần”
Câu thành ngữ sặc sụa nòi Hán hóa
Ông cũng không thích làm con rắn lột da sống đời vương giả
Như đám quan chức về hưu buôn địa ốc, bán thánh thần
Đọc tiếp »

Chính Mung

Thơ: Lê Văn Trung; Nhạc: Chính Mung; Tiếng hát: Lam Thủy
ban_ky_am

Nguồn: Fb Trung Le

Heinrich Böll
Nguyễn-Khắc Tiến-Tùng dịch

Tại một bến tầu ở bờ biển phía tây Âu Châu có một người áo quần nghèo khó nằm dài trên chiếc thuyền câu của mình và lim lim mơ màng ngủ. Một du khách ăn mặc sang trọng lắp một cuốn phim mầu mới vào máy ảnh để chụp cảnh thơ mộng: trời xanh, biển đậm với những đợt sóng hiền lành trắng như tuyết, với chiếc thuyền đen xậm và chiếc mũ đỏ của người đánh cá.

“Tách”, và vì chuyện gì tốt cũng phải ba lần mà cũng để chắc ăn, “tách”, “tách” thêm một lần, thêm một lần thứ ba nữa. Những tiếng động khô cứng và gần như đáng ghét đó đánh thức bác chài đang ngủ mơ màng. Bác ngái ngủ đứng dậy, ngái ngủ lấy tay với bao thuốc, nhưng trước khi bác tìm thấy, du khách đã săn đón chìa trước mặt bác một bao, không đưa tận miệng, nhưng rút ra đặt một điếu thuốc vào tay bác chài, rồi một tiếng “tách” thứ tư của chiếc bật lửa chấm dứt sự lễ phép săn đón đó. Một nỗi bối rối căng thẳng gây nên do sự lễ phép quá nhiều nhưng khó đo lường và khó chứng tỏ rõ rệt khiến du khách vì hiểu tiếng địa phương tìm cách bắt chuyện cho đỡ trống trải.

“Chắc rồi hôm nay bác sẽ đánh được một mẻ cá lớn?”
Đọc tiếp »