Thương Tử Tâm

rồi người đi một bóng chim trời
mù sương biển rộng khuất sông dài
chiều chiều mưa nắng trời cố quận
hỏi cánh chim trời sao biết bay

chiếc xe lăn về phía chiều tà
phải chi đời mình như sân ga
mai mốt người về còn gặp lại
chăng lẽ trể tràng cả kiếp sau
Đọc tiếp »

Thy An

Sẽ trở về một ngày

sẽ trở về một ngày
dưới cơn mưa nhẹ
nghe những yêu thương thật gần
vai người run thật khẽ
sợi tóc phất phơ
cạnh tình nhân lòng lắng xuống bên khe

sẽ trở về một ngày
nghe tiếng gió thật êm
một đời ru những tảng đá rêu
chiếc lá bay im lặng
đem theo thông điệp buồn của bạn già bên song sắt
thời gian như thiên thu
Đọc tiếp »

Phạm Quốc Bảo

Đề cập đến Tự Lực Văn Đoàn (TLVĐ), thường ra chúng ta nhớ ngay tới một câu: “Theo mới: Hoàn tòan theo mới, không chút do dự.”. Nội dung đây được phát biểu ngắn gọn một cách dứt khóat của điều tâm niệm thứ nhất, mở đầu cuốn Mười Điều Tâm Niệm do Hòang Đạo viết, được in và phổ biến vào năm 1937. Câu này nói lên một thái độ tự tin và rõ rệt quả quyết.

Tại sao chúng ta lại sâu đậm nhớ ngay đến câu này, khi đề cập đến TLVĐ? Phải chăng, như tất cả chúng ta đều hiểu, câu tuyên bố cô đọng này được coi là kim chỉ nam cho những họat động của TLVĐ, bởi Hòang Đạo đã luôn được coi như là nhân vật luận thuyết của nhóm. Các tác phẩm ông viết ra và vai trò ông trụ trì trong nhóm chứng minh điền ấy.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Đêm thánh vô cùng

đêm lạc ngàn sao trong mắt em
tôi nghe trong gió lạnh êm đềm
bên hang đá nhỏ ngời ơn Thánh
bóng ai về cùng ánh sao đêm…

đêm Chúa sinh ra giữa dương trần
chuông nhà thờ giục tiếng chuông ngân
vẳng nghe trên chín tầng cao vợi
cao cung lên tiếng hát thiên thần
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Kim Thoa

Nhà văn là thư ký chép mọi sự anh ta nhìn thấy trong cuộc đời – ta thường nghe nói thế. Nhưng không phải những người được gọi là nhà văn đều làm công việc ấy. Tôi không ngăn được nước mắt mình khi đọc một bài này của một thư ký thực sự của cuộc đời. Tôi muốn các bạn đọc nó cùng tôi. Ở đây văn học nằm dưới chân sự thật – Vũ Thư Hiên

Tôi đến thị xã Ban Mê Thuột vào một buổi chiều đầu mùa khô năm 1977. Gió bụi của miền cao nguyên đất đỏ làm tôi tối mắt sau một chuyến đi dài trên chiếc xe đò cọc cạch. Để mặc cho anh Chu Sơn chồng tôi loay hoay với mấy túi áo quần, sách vở. Bước xuống xe, tôi chỉ còn đủ sức ngồi bệt trên đám cỏ bên vệ đường. Đất đỏ, cỏ úa và bầu trời buổi chiều xám xịt. Đất trời Ban Mê Thuột buổi đầu giao tiếp đối với tôi chẳng thú vị gì.

Nơi tôi làm việc là khoa nhi Bệnh viện tỉnh Dắk Lắk. Đây là một đấu trường quá sức với tôi. Cảm nhận lúc đầu là như thế. Khoa có 50 giường bệnh, bệnh nhân nằm la liệt hai ba em trên một giường. Những chiếc giường sắt tây cũ rét, cái mất song, cái gãy chân kê đóng khấp khểnh. Màn chiếu đen, tả tơi rách nát. Nhân viên của khoa vỏn vẹn có 10 người. Một trưởng khoa, một bác sĩ điều trị, sáu y tá và hai hộ lý. Trưởng khoa là chị Liên, y sĩ từ chiến khu về. Bác sĩ điều trị là một đại úy quân y, ông Nguyễn Hữu Thới. Sáu chị y tá là các chị Hoa, Hà, Toan, Ri, Kính và H’Băm làm nhiệm vụ điều dưỡng. Hai y công là chị Thái và chị Bé.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Thèm nhớ hồi xưa…

hai đứa mình giờ bái chạy thời gian
son phấn thanh xuân em bỏ rớt rồi
hồ thỉ tang bồng tôi đội đá vá trời
còn trơ trụi hai dáng đời thầm lặng

tôi buổi quày lui mịt mờ cố quận
rượt đuỗi tháng năm lưu lạc mất hồn
nhớ hồi áo em lượn tình Cây số Bốn
dốc Ngô Quyền ai ngơ ngẩn ngó theo
Đọc tiếp »

Thủy Như
Kính tặng cô Ngọc Báu, cô giáo dạy Văn trường Tam kỳ II, 1979-1980

Lúc còn nhỏ, tôi thích có ông bà ngoại như mấy đưá nhỏ trong xóm vì tuị nó nói ông bà ngoại hay cho quà. Ông bà ngoại tôi đã mất nên tôi chẳng được như tụi nó. Nhưng mà tôi có vườn của ngoại, nghe rất thơ và tha thiết. Hơn bốn mươi năm nhưng tôi vẫn nhớ như in khu vườn của ngoại. Tôi nhớ ngày còn bé tí, ba tôi chở chị lớn và tôi về thăm quê ngoại. Tôi chẳng nhớ cảm giác đi xe máy hay là đường xa. Có lẽ tôi ngủ suốt từ nhà đến quê. Ông bà ngọai tôi mất khi tôi vừa chào đời. Cậu tôi, con trai duy nhất của ông ngoại, có vợ con, nhà cửa và đi làm dưới thị xã nên nhà ngoại đóng cửa nhờ mấy người bà con trông nom.
Đọc tiếp »

Ngày về

Posted: 25/12/2019 in Thơ, Đức Phổ

Đức Phổ

mốt mai anh sẽ về thăm lại
dẫu xóm tàn khuya tắt ngọn dầu
dẫu con đường cũ người không tới
những dấu chân còn nghe ấm hơi.

dẫu khi anh trở về thăm lại
người đã theo thuyền bỏ bến xưa
hồn anh ngất lịm màu thu úa
mấy mùa đau. xót phận bao mùa.
Đọc tiếp »

Nguyễn Ngọc Chính


Nhà sách Khai Trí

Khi đồng bào miền Bắc di cư vào Nam năm 1954 sau Hiệp định Geneve (2O/7/1954), nhà sách Khai Trí đã có mặt tại Sài Gòn từ hai năm trước đó. Tôi di cư sớm hơn, vào Đà Lạt năm 1953 và trong những chuyến về chơi thủ đô, nhà sách Khai Trí là một trong những địa điểm tôi thường lui tới để thỏa mãn tính tò mò, tìm hiểu về thế giới sách vở tại đây.

Dạo đó, mỗi chiều cuối tuần người Sài Gòn thường rủ nhau đi “bát phố” Bonard, hết đi lên rồi lại đi xuống suốt con đường từ Quốc Hội (sau này đổi là Nhà hát lớn) đến chợ Bến Thành. Kể từ thời Đệ nhất Cộng hòa Bonard được đổi tên thành Lê Lợi. Đặc biệt con đường này chỉ đông người phía bên phải theo hướng từ tòa nhà Quốc Hội đi đến cuối đường là chợ Bến Thành.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh


Phạm Nhật Vũ

Không cần thiết phải so sánh 3 triệu USD tham nhũng của Nguyễn Bắc Son tương đương với số lương một công nhân được lãnh trong 1000 năm
Cũng không cần thiết ví von phi vụ đớp hơn 7000 tỷ của Phạm Nhật Vũ chỉ bóc lịch 3 năm so với án tù 7 năm của một nông dân trộm vịt
Không cần thiết phải làm con số thống kê khi niềm tin mất tích
Khi đất nước đã từ lâu không có tự do, dân chủ, công bằng
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Nhà văn Ngô Thế Vinh chuyển

Phạm Nga

1.
Hòa biết bản “Bài thánh ca buồn” của nhạc sĩ Nguyễn Vũ khi Hòa mới 15 tuổi, đang học lớp đệ tam C trường Pétrus Ký. Ông nhạc sĩ tài hoa đã kể thuở còn một cậu bé 14 tuổi sống trên Đà Lạt, ngày ngày đi lễ ở nhà thờ Con Gà thì tình cờ gặp một cô gái rất xinh. Mở lời làm quen thì biết cô ấy lớn hơn mình 2 tuổi nhưng trái tim vụng dại của cậu con trai mới lớn vẫn đập loạn nhịp trước bóng dáng thiếu nữ có mái tóc dài buông thả, đẹp như mộng ảo giữa cảnh sắc đồi thông Đà Lạt sương mù.

Hòa mê mẩn trước lời kể của nhạc sĩ Nguyễn Vũ, rằng có một lần tan lễ Giáng sinh thì trời đổ mưa, cô gái nép vội vào mái hiên ngôi nhà nọ gần nhà thờ, ông cũng đứng trú bên cạnh. Những kỷ niệm và xúc cảm thiết tha lần ấy chính là nguồn cảm hứng để ông viết nên bản “Bài thánh ca buồn” sau này.
Đọc tiếp »

Nguyễn Vũ


Thiếu nữ và nhà thờ Tân Định
dinhcuong

Nhạc và lời: Nguyễn Vũ; Tiếng hát: Hồ Hoàng Yến
ban_ky_am

Nguồn nhạc và âm bản mp3: Hợp Âm Việt

Trần Thoại Nguyên

Đêm Noel! Đêm Thánh an lành!
Nhớ vô cùng tuổi trẻ tóc xanh!
Anh nắm tay em đi Thánh Lễ
Nụ hôn tình đắm đuối môi trinh…

Đà Lạt ơi! Sương lạnh đồi thông
Con dốc trữ tình em nhớ không?
Anh duội gáy em hôn cổ nõn
Đêm Noel! Đêm Thánh Vô Cùng!
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

1.
Từ chọn bạn chỉ để chơi đến tìm người cộng tác trong công việc đều phải tìm chọn người tương xứng, đồng cảm, đồng dạng. Tuyển người đảm trách việc dân việc nước càng phải tìm cho ra người tương xứng với việc. Vì vậy thành ngữ phương Tây có câu xác đáng: Hãy chỉ cho tôi biết bạn anh là ai, tôi sẽ chỉ ra anh là người thế nào. Còn dân gian ta thì ngắn gọn, cụ thể và thẳng thắn: Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Hạng trâu ngựa thì lại tìm đến trâu ngựa.

Quốc hội là cơ quan quyền lực của dân, đại diện lợi ích chính đáng của dân và lợi ích bền vững của nước. Là quyền uy của dân, những ông nghị, bà nghị, nhân danh đại biểu nhân dân phải được tìm trong dân qua tuyển cử tự do, dân chủ. Xin nhắc lại tìm trong dân chứ không phải tìm trong quan, càng không phải tìm trong đảng. Những ông nghị, bà nghị đại biểu dân của một Quốc hội đúng nghĩa phải là tinh hoa của dân, là trí tuệ của một nền văn minh và là khí phách của một dân tộc.
Đọc tiếp »

Phạm Lưu Vũ
(Kẻ hậu sinh cung kính lạy cụ Đồ Chiểu)

Hỡi ơi! Thuế nặng phí dày, lòng dân bải hoải.

Trăm năm công đánh giặc, chưa chắc mà nay ở ngôi cao,
Mấy đời móc túi dân, thân tuy béo tiếng tham như chó

Nhớ quân bay xưa:

Con cái nhà ai,
Ăn no dửng mỡ.

Quen thân nhung lụa, đâu biết lòng dân,
Chỉ biết chọi nhau, ở trong biệt phủ.
Đọc tiếp »

Xóm nghèo

Posted: 23/12/2019 in Babui, Biếm Họa

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Hans Christian Andersen
Nguyễn-Khắc Tiến-Tùng kể lại truyện cổ tích Đan-mạch Cô bé với những que diêm của Hans Christian Andersen.

Trời lạnh ngắt, tuyết rơi đều và trời bắt đầu tối; đây cũng là chiều cuối năm, tối giao-thừa. Giữa cảnh giá lạnh lẽo tối tăm này một cô bé đang đi ngoài đường đầu trần, chân đất. Đúng rồi, trước đây lúc ra khỏi nhà bé đã đi giầy, nhưng có hơn gì đâu? Đó là đôi giầy quá rộng mẹ bé đã dùng, thật là quá rộng. Rồi bé cũng mất luôn lúc băng qua đường vì lúc đó có 2 chiếc xe vụt qua nhanh kinh khủng. Một chiếc giầy mất luôn không sao tìm lại được, còn chiếc kia thì một thằng nhỏ cầm lấy chạy biến đi và còn bảo là có thể dùng làm nôi cho trẻ con được khi nào nó có con!
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Hai mươi Thế Kỷ hai mươi năm
Chúa Giáng Sinh vui khắp cõi trần
Mỗi dịp Noel mừng Chúa đến
Những vì sao hiện tự nhiên chăng?

Hai mươi Thế Kỷ rồi hơn nữa
Những tiếng chuông ngân đã trả lời:
“Đêm Chúa Giáng Sinh đêm rất Thánh
Ai buồn cách mấy cũng nghe vui!”
Đọc tiếp »

Đôi mắt ấy

Posted: 23/12/2019 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Đôi mắt người Sơn Tây
U uẩn chiều lưu lạc…

(thơ Quang Dũng)

tôi nhớ đôi mắt ấy
đôi mắt hờn dỗi trách móc
đôi mắt em nhìn tôi ngày nào
nói và không nói

ngày đó xa thật xa
em mười tám
còn tôi gã thầy giáo khờ dại
vỡ lòng chưa học chữ yêu
nên đời bắt học chữ nhớ từ đây
Đọc tiếp »

Tuấn Khanh

Đám tang của thầy Đào Quang Thực tại quê nhà của ông, tỉnh Hòa Bình, giống như một lễ dựng mộ gió của người chết mất xác trên biển miền Trung. Gia đình và bạn bè của ông đứng quanh một bàn hương án, có tấm băng-rôn ghi tên và ngày chết của ông, chứ không có thi thể. Ở đâu đó, heo hút và khắc nghiệt của thời tiết và của cả trại giam số 6 Nghệ An, thầy Đào Quang Thực bị vùi ở đó theo luật của nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam, với lý do đơn giản là việc giao thi thể về nhà sẽ gây mất an ninh.

Theo thông báo, 3 năm sau khi thầy Thực qua đời (tuổi 59), gia đình mới có thể lên trại giam số 6, Nghệ An để làm đơn xin cải táng.
Đọc tiếp »

Đức Phổ

Thoáng quê

đêm qua sương đậu mái thề
sáng ra anh ngộ tư bề như nhiên.
mẹ từ trăm hạt truân chuyên
sinh ra con giữa trăm miền gian truân.

từ em mấy độ ân cần
sắt son thoáng chốc đã gần tóc tơ.
trải qua lắm trận thương hờ
tỉnh say cơn mộng bến bờ lạc xiêu.
Đọc tiếp »

Huyền Anh

Tiếc thương
Nguyễn Ngọc Hạnh

Nhạc và lời: Huyền Anh; Tiếng hát: Thanh Thúy
ban_ky_am

Nguồn nhạc: VietPress USA; âm bản mp3: NCT

Phan Ni Tấn

Tuần rồi ông bạn già ở tuốt bên nhà (Huế) vô facebook lan man năm ba chuyện trên trời dưới đất đã đời rồi hỏi tôi: “Năm ngoái mấy ôn mệ qua Trung Mỹ quậy biển Punta Cana đến nổi cả rong rêu, ai cũng nể. Rứa lần ni ôn định đi xứ mô quậy tiếp hỉ?”

Nghe bạn vui miệng hỏi tôi cười cười nói đi Jamaica thì bạn vỗ đùi đánh bộp, reo lên: “A! Con suối Jamaica!” làm tôi ngớ ra, “rủa” thầm trong bụng: “Ốt dột, cái ôn ni! Jamaica ở tuốt ngoài biển mần chi có suối”, nhưng biết mình ngố, không dám cự, sợ lòi cái dốt.
Đọc tiếp »

Yên Nhiên

Hoa triêu nhan

Tình cờ giữa đời này
Lững lờ như mây bay
Từ thuở hồng hoang ấy
Gặp gỡ rồi chia tay

Bóng tối và lãng quên
Ẩn tàng trong lặng yên
Những tưởng lời tạm biệt
Xin thuận theo tự nhiên
Đọc tiếp »

Lê Quang Thông


Chim
Thái Tuấn

Tinh mơ thương dãy đèn đường,
tay sương mù vẫy nhún nhường chào nhau.
Thương người bươn bả đi mau
qua cầu, cho kịp chuyến tàu bình minh.

Thương hàng cây đứng lặng thinh.
Thu Đông tuốt lá trơ mình lạnh căm.
Thương làn khói nhạt tro lam,
vươn lên chuyền ấm tỏa tràn nhà cao.
Đọc tiếp »

Triều Hoa Đại


Nhà thơ Nguyễn Hàn Chung

Triều Hoa Đại (THĐ): Ông ngồi xuống đây. Vâng, ở chiếc ghế này hai ta cùng ngắm buổi chiều đang đi qua trên mái tóc của cô hàng café rồi ông nói cho tôi nghe sau những năm dài ở lại quê nhà qua chế độ mới, những kinh nghiệm dễ gì mà ai cũng có được.

Nguyễn Hàn Chung (NHC): Tan đàn rã nghé, bạn bè anh em tôi người vượt biển lưu vong, người tù lao cải, người sống vật vờ “Tháng tư đạp chiếc xe đầm cũ – Ngơ ngác hồi lâu trước cổng trường- Một lớp đỏ người trương áo mũ – Một lớp âm trầm trước đại dương” (Ra tư chợt nhớ – NHC). Tôi thuộc loại thứ ba sau một thời gian ngắn “cải tạo tư tưởng” tôi may mắn hơn bạn bè bị tù đày trên rừng thiêng nước độc, không có ngày về, được “lưu dung” làm thầy giáo trường làng. Ba mươi lăm năm với thân phận bọt bèo của một công dân loại hai tôi lấy vợ có con và vùi đầu vào cơm áo tôi không viết được bài thơ nào ra hồn.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Là những hoang mê

thôi là những sớm ly chia
những chiếu tuyệt vọng những khuya đoạn lìa
tôi về đợi một lần kia
trần gian lên tiếng ô kìa… hư không

nghe từ thân phận mênh mông
một đồi cỏ úa đôi vòng trầm luân
ngựa hoang gõ móng chân cuồng
lạc loài nhân thế dốc buồn hoang mê
Đọc tiếp »

Tranh không lời

Posted: 19/12/2019 in Babui, Biếm Họa

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Tô Đăng Khoa

chiều rớt / xanh / lưỡi dao,
tôi khứng! chờ… mưa tới.
(Du Tử Lê)


Nhà thơ Du Tử Lê (1942-2019)

Tôi đọc và yêu thích thơ Du Tử Lê đã lâu, nhưng thực sự có nhân duyên quen biết và trở nên thân cận với ông khoảng 7, 8 năm gần đây. Trong những năm cuối đời thi sĩ Du Tử Lê và tôi có nhiều dịp uống café với nhau vào sáng thứ bảy, chủ nhật hằng tuần tại Tài Bửu Paris hay Hạt Ngò Bistro. Qua những câu chuyện văn học, những mạn đàm về tư tưởng triết học Đông Tây, giữa chúng tôi, một già một trẻ, hai thế hệ đã thiết lập được một mối tương giao thâm quý.

Tháng 10/2018, tức là khoảng một năm trước khi ông mất, Du Tử Lê sáng tác bài đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than! Bài thơ này được đăng trong tập thơ cuối cùng của ông, em cho tôi mãi nhé: ấu thơ mình. Tháng 10 năm ngoái trong một bài viết, tôi có ghi lại vài cảm nhận riêng của mình khi đọc bài thơ này, xin ghi lại trích đoạn nơi đây:
Đọc tiếp »

Phạm Đức Thân

Người là một động vật không thích sống lẻ loi mà muốn tìm bạn khác phái để kết hợp, sinh con đẻ cái nối dõi tông đường. Động vật khác như chim, công, gà… có lông sặc sỡ để hấp dẫn lôi cuốn bạn tình. Người phải nhờ vào các bộ phận cơ thể để phát tín hiệu thông tin mời gọi giao tình thân mật qua ánh mắt, nụ cười, lời thỏ thẻ, dáng đi nhún nhẩy…Giao tiếp xã hội có những tập tục luân lý hạn chế cử chỉ quá lộ liễu, khiến người không thể giống như khỉ vô tư chìa phía sau phồng lên dỏ hồng để mời gọi, mà phải tìm cách khác quyến rũ đối tượng.

Thời trang chính là một phương tiện để sữ dụng cho mục đích đó, vì thời trang luôn luôn hàm chứa ý nghĩa phái tính và tình dục. Khởi thủy từ ngàn xưa đã có phân biệt trang phục khác nhau giữa nam nữ thật ra không ngoài mục đích cơ bản là khơi dậy bản năng tình dục, vì có như vậy khác biệt thân thể mới lộ rõ. Như Havelock Ellis đã chỉ ra: “Một trong những hấp dẫn tình dục lớn nhất sẽ bị mất, và mức quan trọng cực kỳ của quần áo cũng biến đi ngay, nếu nam nữ trang phục giống nhau; đồng nhất y phục như vậy chưa bao giờ thấy trong bất cứ dân tộc nào.”
Đọc tiếp »

Lê Phước Dạ Đăng

Tôi thường sà vào Võng, mỗi lần đến
ở gốc Cây Khế
đong đưa
hưởng thú thần tiên ngây dại
Trời xanh nhìn qua khe Lá
bình yên
dung dị.  Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

… Một chút gì thật vội không chờ đợi ai, mãi mãi là một gạch nối vô hình giữa những gì đã qua và sẽ tới, cái đương là bát ngát mênh mông người có thấy? Những câu thơ ghi vội vàng như hành động mở cửa sổ một buổi sáng ngó ra khu vườn, từ đó ta thấy đôi khi trời xanh, có chim hót, vài khi bắt gặp những đám mây trắng không hẹn cúi nhìn xuống đời dưới kia, nhưng cũng có khi bàn tay đâm bất động giữ chặt lấy song cửa, mắt ngó mông lung về một cái gì thoáng trôi…

Bóng nhạn đã bay mất hút trời xa, gió mơn man gợn nhẹ mặt hồ, đâu là ảnh, đâu là hình?

Và như thế một thoáng ngoài kia… (Vũ Hoàng Thư)

Nghe tiếng chim hót sớm mai mấy câu Thiền Thi của Thiền Sư Hương Hải, Nhạn quá trường khôngNhạn không có ý để dấu/ Nước không có tâm lưu bóng (Thích Thanh Từ dịch). Ảnh hình chớp mắt trong biến dịch của phút đang là, người thơ, ngay nơi đã và sẽ ấy, bật ra Một Thoáng, tràn đầy, an nhiên, khinh khoái. Không tràn đầy sao được khi sống bát ngát nơi cái đương là mênh mông. Chẳng an nhiên sao khi biết rõ rằng một chút gì thật vội không chờ đợi ai. Và trong phút giây có mặt ấy, người thơ đã khinh khoái điểm danh, một khuya sớm/ bóng sương buông/ cơn trường mộng/ cuộc vô thường là tên (Chiều Tím). Ngay tựa đề Một Thoáng đã gợi lên một sự liên tục (tôi muốn nhấn mạnh, liên tục) trực nghiệm về những khoảnh khắc lúc tâm yên ả cùng thân trong hiện hữu ấy. Đó thiết nghĩ chẳng phải là một pháp tu hay sao?
Đọc tiếp »

Sông Cửu

Mừng Giáng Sinh nghĩ về chiếc bình

(Thánh Kinh Ê-sai 64: 8)

Con như đất sét trắng tinh
Chúa nắn chiếc bình chưng khắp thế gian

Long lanh nước Thánh trong ngần
Nâng tràn sức sống quanh cành hoa thơm

Bình xinh, kẻ đở người nâng
Con đẹp ý Thánh phước lành Chúa ban

Bình từ trũng bóng tối tăm
Chúa sàng lọc, Chúa ươm mầm xanh non
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Thụy Long
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Vĩnh Chánh

Mùi thơm khăn áo ngây ngất đi vào cổ tích tôi (1)

Chị biết anh vì hai gia đình ở chung xóm gần chợ Gia Định. Chị cũng là bạn cùng lứa với em anh từ trường tiểu học cho đến lúc vào trường Trưng Vương. Anh học Khoa Học Sài Gòn. Thỉnh thoảng anh dừng chân ở quán nhà chị ở đầu ngõ, chào hỏi vu vơ, nói đôi ba câu chuyện. Kêu chị là bé dù anh chỉ hơn chị chừng 5 tuổi. Vậy mà chị lại thích, chị có cảm giác mình thật bé bỏng khi đứng bên cạnh anh thật cao lớn, cần sự che chở của anh.

Năm lên lớp 11, chị thấy anh vắng mặt một thời gian ngắn, qua nhỏ bạn biết anh động viên vào Thủ Đức. Rồi anh lại hiên ngang xuất hiện sau đó với bộ đồ hoa dù và nón Beret đỏ. Cuộc tình bắt đầu, với người yêu là một Thiên Thần Mũ Đỏ.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Chiếc bóng Trần Đề

chỉ là
chiếc bóng Trần Đề
lăn theo ta
một vòng quê hương sầu
chỉ là
sợi tóc bạc màu
viền quanh em
những ngày đầu
quen ta
chỉ là
vài giọt sương sa
rơi long lanh
ướt
đóa hoa Trần Đề
buồn ta
một gã nhà quê
lòng bia mộ
muốn
lăm le thương thầm.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Là một người trong y giới, tôi thật sự hổ thẹn vì hành động của những đồng nghiệp, khiến cho bộ mặt ngành y trở nên rất xấu xí dưới mắt cộng đồng. (BS Võ Phạm Trọng Nhân)

Bùi Ngọc Tấn bị giam từ năm 1968 đến 1973. Khi mãn hạn tù, về đến Hà Nội, ông được chào đón và thiết đãi một bữa ăn “bằng máu” của bạn bè:

“Vũ Mạc, Lê Bàn và Hường đứng trước mặt hắn. Bốn người đứng lặng nhìn nhau. Nhìn từ đầu đến chân. Nhìn từng khuôn mặt. Cười. Sung sướng… Mùi thịt nướng thơm lừng. Rượu. Rau muống chẻ giòn tươi. Đủ các loại rau thơm… Hắn không hiểu được để có bữa bún chả, Mạc đã đi bán máu. Lúc đó Mạc đã là lính me… Phải đến năm sáu năm sau, Lê Bàn mới nói cho hắn biết chi tiết ấy. Bàn cười rinh rích: ‘Chúng tao không dám nói. Sợ mày kinh, ăn không ngon. Sợ mày nghĩ là mày đang ăn thịt nó. Nó bán máu và bán luôn cả cái phiếu đậu bồi dưỡng.” (Bùi Ngọc Tấn. Chuyện Kể Năm 2000, tập I, California: nxb Câu Lạc Bộ Tuổi Xanh).
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Đi “bão”

đời tôi rất sợ bão bùng
nó đem đổ nát khốn cùng tang thương
huống hồ cờ quạt tai ương
banh vô chợ rẫy chấn thương sọ đầu
quê hương cứ lại lâu lâu
những cơn rồ dại trẻ trâu hãi hùng
cái nồi muốn bật nắp vung
bàn tay đậy lại bão bùng đi đâu!
Đọc tiếp »

Tiếng kêu ơi ới

Posted: 17/12/2019 in Thy An, Thơ

Thy An

la ơi ới, chiếc xe bắn tung nước vào người
ướt quần, thốt lên câu văng tục
người đàn bà đồng hương phì cười
bực làm chi? tại họ bỏ vào túi quá nhiều
cho nên không còn tiền sửa đường xá
buồn làm chi? thấm thía gì ổ gà nhỏ xíu nơi đây
còn những ổ gà lớn gấp triệu lần trên quê ta
lương tâm lọt vào đó đâm ra đui mù
cho nên bán đất biển cha ông
Đọc tiếp »