Phan Ni Tấn

Nói tới dân tộc thiểu số miền sơn cước cũng nên nhắc sơ qua một lực lượng chính trị vũ trang người Thượng biệt danh FULRO. FULRO ra đời từ năm 1958 với danh xưng bằng tiếng Pháp Front Uni de Lutte des Races Opprimées, viết tắt là FULRO: Phong trào Giải phóng các Dân tộc Bị Áp bức. Khi nền Đệ I Cộng hòa được thành lập, Thủ tướng Ngô Đình Diệm hủy bỏ chế độ Hoàng triều Cương thổ của Hoàng đế Bảo Đại sau 5 năm được thành lập (1950 – 1955).

Ngay khi bãi bỏ chế độ này, tình huynh đệ Kinh Thượng được hàn gắn tưởng không bao giờ chia rẽ. Tuy nhiên, một trong những đạo dụ của chính phủ Ngô Đình Diệm được ban hành sau đó không thấy đề cập quy chế riêng cho đồng bào Thượng, lại phủ nhận đất đai của đồng bào sơn cước, hạn chế việc dạy thổ ngữ Thượng, các cơ quan địa phương lợi dụng sự thật thà, chất phác của họ để bóc lột, không nâng đỡ, giao phó các chức vụ quan trọng trong tổ chức hành chánh và quân sự cho những trí thức Thượng v.v…
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc


Mùa thu
dinhcuong

Mùa hoa đỏ

em thả tóc giữa buổi chiều lộng gió
mùa thu qua trôi vạt nắng bên trời
có đám mây lạc qua thành phố nhỏ
gom thu về cho lá úa vàng rơi

ngoài khung cửa một trời đầy hoa đỏ
chiều thu vương lộng lẫy những dấu hài
em cứ hát bài ca nào thật nhỏ
để tôi còn mơ ngọn gió chiều phai
Đọc tiếp »

Thua con chim!

Posted: 30/07/2019 in Huỳnh Minh Lệ, Thơ

Huỳnh Minh Lệ

những con chim phương bắc
khi thời tiết tồi tệ không còn thức ăn
liền bay về phương nam nắng ấm
không bị những con chim bản xứ kỳ thị xua đuổi
một trăm năm mươi người bị thiệt mạng
khi hai chiếc thuyền chở di dân bị chìm trên biển địa trung hải
bảy tháng đầu năm đã có sáu trăm người chết chìm khi cố gắng đi đến miền đất hứa  Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến


TS Nguyễn Thanh Giang (1936 – 2019)

Sống trong một đất nước mà những kẻ tổ chức làm bạc giả đang ở địa vị cầm quyền, khi khám phá ra những đồng tiền giả – lẽ ra – ông Nguyễn Thanh Giang không nên tri hô (ầm ĩ) lên như vậy. (tnt)

Qua bán tuần san Thời Báo Kinh Tế VN – số ra ngày 3 tháng 4 năm 99 – phó tiến sĩ Nguyễn Hữu Hải, có phát biểu rằng “nghèo đói thường gắn liền với phong tục tập quán lạc hậu, với địa hình nơi cư trú…” Điều ông Hải nói đúng nhưng không đủ. Tuy nhiên, ông ta không nói hết lời, cố tránh đề cập đến nguyên nhân của sự nghèo đói ở VN một cách rõ ràng hay rốt ráo hơn.

Cũng trong số báo này, khi được hỏi “liệu năm 1999 số hộ đói có giảm so với những năm trước hay không?” – Thứ Trưởng Bộ Thương Binh Xã Hội VN, ông Đàm Hữu Đắc đã trả lời: “Nếu tình hình thời tiết không có đột biến xấu như hai năm 1997, 1998 thì tình hình nghèo đói ở Việt Nam trong những năm 1999 và những năm tiếp theo sẽ giảm đáng kể.”
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Ngô Nguyên Nghiễm

Bao năm bóng dáng sân nhà cũ
Cửa khép vàng bay bụi phủ đầy
Nhang khói từ đường màn nhện phủ
Hồn hoang tổ phụ lạc chân mây

Ngày đi, núi chất đầy vai rộng
Nhốt tiếng chim gù góc phố xưa
Biên giới lạnh lùng lời tiễn biệt
Rằng, trăm năm hẹn một ngày về…
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

Sách dày khoảng 630 trang, khổ giấy 6X9 inches, bên cạnh các bài thơ là những bài lý luận phức tạp, bên cạnh một số tranh minh họa của Ngọc Dũng, Thái Tuấn… cũng là các đồ hình lý luận về thơ Tân Hình Thức và cả khoa học…

Nhà thơ Khế Iêm đã xuất hiện rất mực Khế Iêm… Thơ Tân Hình Thức thường bị ngộ nhận là khó hiểu và bí hiểm. Nhưng nơi đây, độc giả sẽ không thấy thơ Khế Iêm khó hiểu hay bí hiểm… thực sự nhiều câu thơ rất dễ hiểu. Thí dụ, như bốn câu đầu bài thơ nhan đề “Tân Hình Thức và Câu Chuyện Kể” nơi trang 13, trích:

Khi tôi ngồi uống cà phê ngoài lề
đường và kể lại câu chuyện đã được
kể lại, từ nhiều đời mà đời nào
cũng giống đời nào, mà lời nào cũng…

Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Sơn cùng thuỷ tận. Hình ảnh ấy mang đủ sự đe doạ. Như ngày xưa người ta sợ hãi khi bị dồn đẩy lên vùng kinh tế mới, lạ nước lạ cái, đưa đầu trần, tay không tấc sắt, chống đỡ và đương cự với bao oan nghiệt vây bủa, thập tử nhất sinh.

Nhưng ngày nay, vì hoàn cảnh riêng tư đã xúi đôi kẻ chẳng ngần ngại lập ngôn “ta không vào địa ngục thì ai vào?”. Thiên đường thì mãi hiếm chứ địa ngục, ôi thôi nó bày ra nhan nhãn đó đây. Rừng rậm không dấu chân người thì bỏ qua đi nha, núi cao muôn trượng tuyết phủ ngàn năm cũng rứa; chúng không phải và không đúng với tâm trạng “ta dại ta tìm nơi vắng vẻ”. Thưa vắng khác với đèo heo hút gió, chó ăn đá gà ăn muối. Địa ngục cũng có năm bảy tầng, đừng dại thăm thú tầng quá sâu. Chúng ta đi là đi vậy chứ lòng chúng ta mong lắm ngày trở về. Cô dâu chú rể thường khởi đầu cuộc sống lứa đôi bằng tuần trăng mật. Họ đồng lòng chọn lựa một nơi chốn cực kỳ thú để đánh dấu kỷ niệm về sự kiện quan trọng trong đời. Qua rồi thời vàng son, mình bây chừ chuyện sống chết đến sát bên lưng hồi nào chẳng hay. Cần lắm một lần thay đổi không khí.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Trào phúng số 4

Gao*

thải bớt ra chút, cụ uy rích**
cụ làm đầu gối sưng chật ních
đây nghèo lõ đít chả phải giàu
mần răng cụ cứ thích nhào vào

ờ, cụng. thì cũng dăm đường cụng
dzô dzô dzô dzôdzô cái gì?
xoong chảo nồi niêu chày ế cối
thôi cụ. xin đường ai nấy đi

(*) bệnh thống phong
(**) uric acid
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Bán trôn rồi lại bán cả mồ hôi
Mà đói rét vẫn quần cho sớm tối!

(Nguyễn Chí Thiện)

Đời về chiều bỗng trở nên rảnh rỗi. Đôi khi, rảnh muốn khóc luôn nên tôi đâm ra uống hơi đều và cũng hơi nhiều. Chắc sợ thằng em dám chết vì rượu nên không ít anh chị hằng tâm (và hằng sản) đã nhờ tôi đi làm việc thiện, giúp những người Việt nghèo khó – sống rải rác và quanh quất – ở Biển Hồ.

Tháng này, chị Kim Bintliff – Houston TX – biểu tôi đến làng Kor K’ek, cách Kampong Luong Floating Village (thuộc tỉnh Pursat) chừng hai giờ ghe máy. Tôi đã đến đây đôi ba lần trước, vì chuyện làm trường học, và không hề bị phiền nhiễu gì ráo trọi. Lần này, trưởng ấp ngỏ lời xin thêm mấy phần gạo (cho chính gia đình và vài người nữa) khiến tôi hơi khó chịu. Tuy thế, ngay khi lên bước chân lên cái nhà nổi ọp ẹp và chật hẹp của ông ta thì thái độ của tôi thay đổi hẳn. Họ cũng cùng quẫn, có khác chi những đồng bào trôi sông lạc chợ của mình đâu.
Đọc tiếp »

Bắc Phong

MỘT NGƯỜI YÊU NƯỚC

giương bảng xác định cõi bờ
ông ta thấy lạ tảng lờ an ninh
nghĩ buồn lúc đi biểu tình
mất nước đâu chỉ riêng mình mà thôi
Đọc tiếp »

Nhật Tuấn

Tuần báo Việt Tide số tháng 4-2007 có bài Tạp Ghi về các vấn đề thời sự trong tháng của Hà Đa Sự, là một bút hiệu khác của nhà văn Nhật Tuấn dùng cho các bài viết ở hải ngoại, khi ấy ông vẫn còn sống ở trong nước. Sau đây là trích đoạn phần có liên quan tới Sông Mekong và Biển Đông, trong mối tương quan lịch sử “môi hở răng lạnh” giữa Việt Nam và Trung Quốc. Cuốn Cửu Long Cạn Dòng Biển Đông Dậy Sóng của Ngô Thế Vinh và bộ phim Mekong Ký Sự của đạo diễn Phạm Khắc cũng được nhắc tới trong bài viết… Nay nhân hai sự kiện: (1) Trận “hạn hán thế kỷ” đang diễn ra trong lưu vực Sông Mekong do chuỗi các con đập bậc thềm khổng lồ Vân Nam của Trung Quốc, và rồi (2) Bắc Kinh mới đây lại ngang nhiên đưa tàu Hải Dương 8 đến Bãi Tư Chính của Việt Nam đầu tháng 07-2019 để thăm dò dầu khí, cùng đi với hai chiến hạm có cả trực thăng và pháo để hộ tống; Trung Quốc một lần nữa đã lại trắng trợn vi phạm vùng lãnh hải trên thềm lục địa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Chúng tôi cho đăng lại bài viết của nhà văn Nhật Tuấn tuy cách đây cũng đã 12 năm nhưng vẫn còn nguyên vẹn tính thời sự, như một “ôn cố tri tân” để thấy rằng chính sách bành trướng của Bắc Kinh xâm lấn Việt Nam trước sau vẫn không hề thay đổi. Bài viết với tiêu đề và lời dẫn do nhà văn Ngô Thế Vinh gửi.
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Nguyễn Văn Sâm
Để nhớ tuần lễ Lao Động Xã Hội ở Củ Chi, 1976 – Riêng nhớ về hương hồn bạn Trần Quang Huy.

Tối nay Thanh khó ngủ kỳ cục. Anh trằn trọc đến hơn nửa khuya trên tấm nylon giờ đây đã rin rít mồ hôi. Bực mình, Thanh ngồi dậy lấy miếng lá chuối khô lau những chỗ ướt rồi nằm xuống, cố vỗ giấc. Tại sao đêm nay mình như thấy có gì bức rức? Mỗi đêm hễ ngã lưng xuống là vùi giấc vì ban ngày quá cực nhọc. Không phải Thanh luôn luôn ngủ theo tiếng kẻng. Nhiều đêm anh nằm mắt mở trao tráo để sáng thức dậy đầu như búa bổ, mắt cay xè, chân đứng muốn không vững. Nhưng những bữa đó đều có lý do. Hoặc quá đói, hoặc quá buồn bã, tức giận vì ban ngày chứng kiến nhưng chuyện não lòng.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hồng Ân


Thiếu Nữ trên Cánh Đồng
Lê Thị Lựu

Thơ: Trần Đức Phổ; Nhạc: Nguyễn Hồng Ân; Tiếng hát: Duy Minh
ban_ky_am

Nguồn: Nhà thơ Trần Đức Phổ gửi bản ký âm và âm bản mp3

Em về

Posted: 26/07/2019 in Thy An, Thơ

Thy An

em về
trải nỗi buồn trên cánh đồng thiếu nước
như trái tim người nông dân tuyệt vọng
mỏi mòn hạt gạo lép trên tay
trái xoài tiêm thuốc độc nhăn nhó

em về
con chim non trên cành ủ rũ
hót không ra tiếng
lời nói quá rẻ rúng
mua đi bán lại
như đất của cha ông
Đọc tiếp »

KS Phạm Phan Long, PE
Viet Ecology Foundation

Báo chí Thái Lan, Việt Nam và hải ngoại đều đăng tin lưu vực Mekong hạn hán bị nặng nề nhất của thế kỷ, mực nước xuống từ TQ trong tháng này bỗng xuống thấp chỉ còn một nửa kỷ lục thấp có trước, các tổ chức dân sự ở Thái cho rằng hạn hán là do các đập thuỷ điện của Trung Quốc trên Vân Nam đã cắt hãm nước.

Dư luận cáo buộc TQ như thế là hợp lý, nhất là từ quan điểm Thái Lan, vì Đông Bắc Thái Lan là vùng nằm ngay sát biên giới với Trung Quốc ngay dưới chân chuỗi đập Vân Nam, nên họ phải hứng chịu tác động trực tiếp từ các đập thủy điện Vân Nam TQ. TQ vẫn hứa hẹn lợi ích của chuỗi đập Vân Nam, như giúp hạ lưu giảm lũ lụt và tránh hạn hán, nhưng thực tế các đập TQ đã không hề mang lại các lợi ích đó.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Thêm một khu rửng thông nữa héo tàn
người ta tiêm thuốc cho thông chết!
Chân lý đời: không có gì bất diệt
chỉ lòng tham là mãi mãi còn!

Chuông không có miệng vẫn kêu boong boong
chuông không gọi con người luơng thiện
chuông ngân nga để ai quyến luyến
một chút buồn quấn quyện, vậy thôi…
Đọc tiếp »

Papillon

Posted: 25/07/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Câu chuyện “Người tù khổ sai Papillon”.
Là thức ăn,
nuôi lòng vượt thoát của tôi nhiều năm.
Từ khi đất nước thành nhà tù rộng lớn.
Và tình người,
bức tử bởi hờn căm.

Xin cám ơn Henri Charière.
Tôi nhớ rành rọt từng bước gian truân,
trong mười ba năm ông đã qua.
Từ buổi sáng,
bước theo nhịp xích,
lê vang mặt đường.
Rời đảo St Martin de Ré.
Vĩnh biệt nước Pháp.
Lên đường đi chung thân khổ sai ở St Laurent, Guyane.
Đến lúc thoát khỏi mọi trại giam,
thành công dân Venezuela.
Đọc tiếp »

Kim Ân

Khi linh mục già dò dẫm từng bước qua được những bậc thềm khấp khểnh của nhà kẻ liệt thì trời đã khuya lắm. Mấy vệt sáng vàng vọt của đèn dầu lọt qua khe cửa làm cho nó chìm thêm trong bóng tối mịt mùng. Trong đêm tối ông chỉ có thể cảm được chứ không thấy được rằng nơi ông tới là một thôn nhỏ đìu hiu với những mái tranh thấp thoáng dưới tán lá rừng rậm rạp.

Linh mục vươn người vặn mình cho đỡ mỏi, mấy đốt sống kêu lục cục. Chủ nhà dựng chiếc Honda dưới thềm, bước vội lên đỡ ông:

– Trình cha, xin cha cẩn thận chỗ bậu cửa.

Linh mục ừ hữ gật đầu. Ông mệt lử sau hai chục cây số ngồi ôm eo vượt con đường hết đèo lại suối lổn nhổn đá và rễ cây. Không hiểu sao người ta lại cứ phải tìm ông, trong khi cách đây vài thôn có một xứ đạo khác, tuy không lớn, với một linh mục trẻ?
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

tôi với Bác vốn là cố cựu
bác trên tám bó
tôi gần tám bó
sáng trưa chiều tối lúc nào cũng mệt
nghiền ngẫm hoài cái sự đời
sinh lão bệnh chết
hỡi ôi?
cái kiếp nhân sinh “tự cổ thùy vô tử”
từ cỏ cây muông thú tới con người
từ cá voi cá nhà táng cá thoì lòi
đến thú rừng sư tử cọp beo tê giác
sống làm sĩ phu không được cái tích sự gì?
ngoài cái mồm ở không nhai đậu lạc  Đọc tiếp »

Thích Thanh Từ
Nguyên Giác dịch sang Anh ngữ

Kính dâng vị thiền sư con mang ơn sâu.

Thiền Sư Thích Thanh Từ sẽ tròn 95 tuổi vào ngày 24/7/2019. Để soạn lời chúc mừng sinh nhật, con thành kính dịch một vài bài thơ của Thầy để bày tỏ lòng biết ơn tới Thầy, vị Thiền Sư đã hồi phục dòng Thiền do Vua Trần Nhân Tông sáng lập.

Con đã đọc nhiều sách Thiền do Thầy dịch và giảng. Các sách Thiền này đã cho con nhiều kiến thức và cảm hứng. Kính bạch Thiền Sư Thích Thanh Từ, Thầy là người duy nhất có thể hồi phục Thiền Phái Trúc Lâm – và Thầy đã làm như thế, toàn hảo và tuyệt vời. Mặc dù con học từ Thiền phái khác, con ngưỡng mộ Thầy và mang nợ Thầy rất nhiều.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Mỗi khi đi làm, Gia đều ra đứng ngoài đường lớn, sắp hàng đợi chuyến xe buýt chạy lên hướng phố. Mất khoảng hai chục phút, Gia bước xuống trạm dừng kề bên một công viên thoáng rộng có lắm cây xanh. Cuối tầm nhìn, chận đứng bằng dãy nhà màu gạch nâu tựa bức tường cổ xưa mãi thi gan cùng tuế nguyệt. Đằng sau nó là nơi Gia sẽ bước vào, lạc thần hồn trong tám tiếng mà đồng hồ thì biếng nhác di dời hai cây kim, có vẻ đình trệ. Thứ lập trình quen thuộc ấy gần như bào mòn cảm xúc của Gia, tiếng chim ríu rít lắm cung bậc mất dần giá trị, không lặng người như phút đầu được nghe giọng lãnh lót, việc chúng muốn chia sẻ niềm hân hoan. Ngoài chim kêu rộn ràng, đầy ứ mỗi sáng mai khi đi băng qua công viên, Gia thường quen đặt mắt vào một hình khối trắng đục, như kiểu muốn kiểm chứng là nó còn đó hay đã bỏ đi. Từ bao lâu rồi, người ta trồng dựng một bức tượng thạch cao đúng với tỉ lệ con người có kích thước bình thường, cỡ 1 mét 68. Gia độ chừng vậy vì ngay cả thước tấc 1 m 70 của bản thân được in sau tấm căn cước bọc nhựa chứng thực công dân Gia Nã Đại cũng không hẳn là chính xác. Một tài liệu nào đó xác chứng, càng về già cơ thể con người sẽ chịu co cụm, lùn xuống, thấp đi. Thời gian vô tình, rồi nó âm thầm quất roi vào Gia một dấu huyền. Gia huyền già. Nhưng nói vậy thôi, Gia tự lượng sức mình vẫn còn lưu luyến, dùng dằng với hai chữ thanh niên.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh lệ

Đường sách

đường sách, sách nhiều nhưng không sách
ồn như cái chợ
người coi sách như lá mùa thu
cái chợ chiều ế ẩm bên cạnh cái chợ chồm hổm
gánh sơn đông mãi võ múa rắn bán thuốc cao đơn hoàn tán
nghe đinh tai nhức óc
ly cà phê chua lét
đi tìm restroom mất mấy ngàn
vội vàng lật đật sợ tiểu trong quần
ôi! con đường sách
một đi không hẹn tái ngộ!
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Phạm Nga

1.
Hồi tôi mới lên đại học là năm 1967, học lớp dự bị Triết trường Văn Khoa, có lần một ông anh rể đã dẫn tôi đi chơi, tập tành nhậu nhẹt với một loại rượu bình dân nhưng rất đả. Đó là nhãn rượu Vĩnh Sanh Hòa, còn gọi là Vĩnh Tồn Tâm, chai thủy tinh vuông 1 lít, uống với Soda thì tuy thoang thoảng mùi thuốc Bắc nhưng ngon không thua cho lắm nếu so với whisky soda, chẳng hạn như Bee Hive, Johnny Walker.

Để uống Vĩnh Tòn Ten – dân bợm thường gọi tếu như thế – ông anh đã dẫn tôi khu Chợ Cũ, cuối đường Hàm Nghi, Quận Nhứt Sài Gòn thời đó, vào một tiệm nước của người Tàu, đối diện hơi chếch bên kia đường là tiệm bánh danh tiếng Như Lan. Gọi rượu và soda xong, ông anh bước qua đường, vào một tiệm Tàu bán đủ thứ thịt quay: heo quay, gà vịt, vịt quay, lòng phá lấu, xá xíu…, nhưng bởi là tư chức lương thấp, anh tôi chỉ gọi một thứ… tổng hợp, toàn là cổ, chân, cánh gà vịt quay, lổn nhổn trong miếng lá chuối, bọc thêm giấy báo tiếng Tàu bên ngoài.
Đọc tiếp »

Nghĩ về cái lu

Posted: 24/07/2019 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

xưa thời mù
ti-vi, tủ lạnh chạy đầy đường
biết cũng giả câm, giả điêc
giờ quá độ
facebook, twitter…
cả tỉ người dùng
3, 4 triệu cái lu
chống ngập
nên cười hay khóc?
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Một thứ Phật Giáo theo định hướng xã hội chủ nghĩa còn quái dị hơn một nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa. (Thích Tuệ Sỹ)

Tôi không có duyên lắm với những người phụ nữ cầm bút, đặc biệt là những cô hay những bà làm thơ, kể cả Bà Huyện Thanh Quan. Vấn đề hoàn toàn chả phải vì lý do cá nhân, hay tư tiêng gì ráo. Điều không may chỉ vì tôi gặp nữ sỹ hơi quá sớm, thế thôi!

Thưở ấy, thưở mười ba mười bốn, tôi mới bước chân vào trung học mà đã giáp mặt với nàng thơ rồi. Có hôm, tôi vừa hối hả rời sân bóng đá (chạy vào phòng học) mồ hôi chưa kịp ráo lưng, đã nghe vị thầy phụ trách môn Việt Văn trầm giọng đọc bài Thăng Long Hoài Cổ:
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Nói thẳng là tao không sợ thằng Tàu
Tụi bay không dám đánh thì tụi tao cũng đánh
Miễn là tụi bay đừng đâm sau lưng Việt Nam bất hạnh
Đừng lợi dụng danh nghĩa nước tao mà bán rẻ linh hồn

Tụi bay chưa bao giờ ngu mà tính toán cực khôn
Phận “khôn liền” làm tay sai phương Bắc
Tụi bay rửa nhân dân tệ thành đô-la cực kỳ xuất sắc
Thèm được sống như Trump nhưng hồn vía Tập Cận Bình
Đọc tiếp »

Lê Tín Hương

Nhạc và lời: Lê Tín Hương; Tiếng hát: Hoàng Xuân Sơn
ban_ky_am

Nguồn bản ký âm: HPro; âm bản mp3: Art2All

Phan Tấn Hải


Nhà thơ Lưu Nguyễn

Nhà thơ Lưu Nguyễn là bạn học với tôi từ thời xa xưa, thời trước 1975, khi cùng học Ban Triết ở Đại học Văn Khoa Sài Gòn và cùng hoạt động trong Nhóm Nghiên Cứu Triết Học, cùng làm báo thời sinh viên. Đó là một thời rất mực thơ mộng, thời của giấy mực, đúng nghĩa là giấy mực, vì thời đó chưa có máy vi tính, cũng chẳng hề có điện thoại… nghĩa là, thời của “viết” thực sự, không hề có động từ “gõ” trong sáng tạo, dù là làm thơ hay viết văn.

Lúc đó tôi nhớ hình như anh bạn này chưa hề dùng bút hiệu Lưu Nguyễn. Và cũng lúc đó, tôi có một thành kiến rất lạ là, hễ sinh viên nào từ xứ Quảng vào Sài Gòn học đều phải là nhà thơ, bởi vì đó là những gì tôi thấy trong tiếp cận ở sân trường. Sau này lưu vong ra xứ người, tôi mới nhạt dần thành kiến đó (không phải ai cũng có cái hào quang xứ Quảng như thế, hơi tiếc).
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Tình Bậu

Ví dầu tình Bậu muốn thôi
Bậu gieo tiếng dữ cho rời Bậu ra
Bậu ra Bậu lấy ông câu
Bậu câu cá bống chặt đầu kho tiêu.

(ca dao)

nước ròng bìm bịp chưa kêu
bậu theo con nước lêu bêu ra đồng
lắc lư qua thả chút lòng
câu con cá lội lòng vòng kiếm ăn
ví dầu bìm bịp kêu trăng
trăng rơi xuống nước, trăng lăn theo chèo
bậu ơi, trăng của làng nghèo
soi chưa đủ sáng cánh bèo trên sông  Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
Thơ kể chuyện đời thường…

nhớ một dạo ghé về thôn Thiện Chí
sông Đại Ninh cuồng cuộn đỏ phù sa
không dám qua đâu sợ ông Hà Bá
bu chuyến xe đò lầy lội ghé Thôn

nhà chị bên bờ tả ngạn dòng sông
nương rẫy xôn xao vào mùa bắp nếp
hèn chi khói tỏa lan từ chái bếp
phả mùi hương nồi bắp luộc thơm lừng
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng


Biếm họa của Babui

K. Marx, cụ tổ của chủ nghĩa cộng sản có phát hiện rất tinh tường và xác đáng rằng loài người từ biệt quá khứ, từ biệt hình thái xã hội cũ để bước sang hình thái xã hội mới đều với nụ cười vui vẻ, trào lộng. Tiếng cười vui nhộn, tếu táo giã từ cái cũ già cỗi để đón nhận cái mới tươi vui đã được những nghệ sĩ nhân dân, những tài năng xuất chúng trong dân phát hiện và điển hình hóa trong những tác phẩm văn chương bất hủ.

Tiểu thuyết Don Quixote của nhà văn Tây Ban Nha Miguel de Cervantes là tiếng cười châm biếm, hài hước của loài người khi từ biệt xã hội trung cổ, hiệp sĩ để bước vào thời phục hưng, buổi bình minh rạng rỡ của xã hội tư bản công nghiệp.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Hạ sườn phải nhói đau
Dấu hiệu của lá gan bất ổn
Lá gan ta quá nhiều lần thương tổn
Bởi bọn văn nô, bồi bút đánh hội đồng
Lá gan ta quá nhiều lần khốn đốn
Bởi đám triều đình bán nước buôn dân
Lá gan ta cũng nhiều lần lồng lộn
Thách thức giặc ngoại xâm, khiêu chiến lũ gian thần
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của babui

Nguồn: Tác giả gửi

Hồ Đình Nghiêm

Như thường lệ, Huỳnh Thị Giáng Thu về nhà lúc bảy giờ. Hai mùa mưa nắng sẽ làm thay đổi độ sáng tối nhưng đang hè, từ ngoài lộ xuống con đường đất đâm thẳng tới cổng nhà, mặt trời tuồng như vẫn còn gửi lại ánh dương quang. Nắng tuy yếu nhưng độ nóng chưa giảm sút, ẩm thấp, hầm hập. Lưng áo ướt đẫm mồ hôi, dán vào da Thu sít sao. Nực nội.

Dù gì thì đường đất tuy gồ ghề mấp mô chút đỉnh nhưng nó ít thu giữ nhiệt lượng so với đường nhựa dài hơn mười cây số mà Thu vừa đạp xe băng qua, chưa kể hàng cây khuynh diệp mọc cách khoảng với cây vú sữa đứng bên đàng đang xôn xao gửi trao cho Thu chút giò vờn quanh thân. Thu thấy dễ chịu. Bao giờ cũng vậy, càng gần tới nhà nỗi nhọc mệt cứ từ tốn rời khỏi người Thu. Thu nghĩ tới cái lu sành đựng nước đặt bên chái bếp, nước chứa đựng trong đó sao nó mát ngọt cách gì đâu. Thò lon vô múc, dội từ tốn xuống đầu, mình và tứ chi, nghe khoái cảm đâm gai trên da thịt. Lại thần hồn. Nhưng mà nói vậy chứ giờ này hẳn còn thanh thiên bạch nhật, đợi trăng lu Thu mới thầm lặng ra ngồi bên cái lu, có vậy mới tìm đúng sự thư giãn, khỏi trông trước ngó sau như đứa tội phạm có mưu đồ bất chính, tắm hối tắm hả.
Đọc tiếp »

Lê văn Hiếu


Shadow people
Barbara Crane

Những chiếc bóng

Lấp lánh / lấp lánh / lấp lánh
Những chiếc bóng lấp lánh

Những bóng người
Những bóng ma trơi

Những bóng đứng lên
Những bóng nằm xuống
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Qua sông nhặt bóng

đã thấy tràn hư ảo
lăn qua chỗ tôi nằm
chiều qua sông nhặt bóng
bên những hình hài câm

bóng đêm tràn dốc đợi
ai rẽ một lối về
cõi mù sương tê dại
bỏ lại ngàn cơn mê
Đọc tiếp »

Nguyễn Thông

Bây giờ, thời buổi này, nếu nhắc tới cụm từ “cải cách ruộng đất”, lứa U50, thậm chí U60 trở lại đây hầu như không biết, giả dụ đã từng nghe đâu đó thì cũng rất loáng thoáng láng máng lờ mờ. Nhưng với U70 trở về trước thì đó là thứ quá khứ kinh hoàng, bi kịch, đen tối, thê thảm, đầy máu và nước mắt. Sao lại có sự khác nhau thế nhỉ? Đơn giản là, quá khứ ấy, lịch sử ấy bị ém nhẹm, bưng bít, giấu kín, cố tình lờ đi, bởi nó chính là sản phẩm của chế độ xã hội chủ nghĩa, của những người cộng sản.

Mà chẳng phải chỉ “cải cách ruộng đất”, nhiều sự kiện khác, như “cuộc đấu tranh chống nhóm phá hoại Nhân văn giai phẩm” (1956-1958), “vụ án xét lại chống đảng” (1967-1968), “công cuộc cải tạo công thương nghiệp tư bản chủ nghĩa ở miền Nam” (1976-1980), “thời bao cấp” (suốt mấy thập niên từ 60 tới 80)… là những đặc sản mà nhà cai trị ngại nhắc tới. Cứ phải quán triệt quan điểm “đẹp tốt phô ra, xấu xa đậy lại”. Vậy nên có tình trạng lịch sử, văn chương, báo chí, nhà trường… đều ngó lơ, hời hợt, xuyên tạc, bo tròn, nói chung là không được phép khai thác tỉ mỉ, đào sâu, chỉ vì mấy thứ đó là vùng cấm.
Đọc tiếp »