Chu Vương Miện

Thi đồng* Tản Đà

quê hương thì có cửa nhà thì không
bây giờ thêm bác Nguyễn Bàng
quê thì quê vợ hai hàng tre pheo
thoáng nghe cũng biết là nghèo
là thân giáo thụ lộn phèo xác xơ
thuyền nan sóng dạt vật vờ
chèo đơn qua lại bến bờ cũng không?  Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Con đường mang tên một vị thánh. Saint Nicholas. Thành phố này có không dưới ba mươi vị. Ông thánh, bà thánh nằm đó đây, cắt ngang nhau, chồng lên nhau, nối tiếp nhau và đa số quần tụ trên vùng đồi cao.

Xe buýt nặng nề leo dốc, máy nổ lớn và cảnh vật bên ngoài trôi qua từ tốn, quen mặt. Những ngọn đèn luôn thắp sáng trước một tảng màu diêm dúa có treo hình cô gái khỏa thân đứng cheo leo trên mái che, những bậc cấp uốn lượn dẫn lên một dãy sân tennis có rào lưới chắn bên ngoài. Xe sẽ dừng ở trạm đổ, nơi ngã tư luôn tụ gió và cái bảng đường mang tên St-Nicholas đứng run chân dưới ụ đất vun nhiều cỏ dại với hoa vàng lưa thưa.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Thăm đồi Lilac, với Khéo

mùa hạ lên thăm đồi Lilac
chiều quanh co đua với nắng trời
thơ trôi mơ màng chòm mây bạc
rớt lang thang theo những tiếng cười

đỉnh đồi chót vót vườn trút lá
xanh rờn em nhan sắc liêu xiêu
với tôi giữa đất rừng xa lạ
một Cà Mau trải rộng phì nhiêu
Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

12 năm trước, Trung Cộng tuyên bố lập thành phố Tam Sa bao gồm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Trên mạng có lời kêu gọi biểu tình trước đại sứ quán Trung Cộng tại Hà Nội và lãnh sự quán Trung Quốc tại Sài Gòn. Thuở ấy là trang mạng yahoo 360 thì phải.

Mình đến từ rất sớm, ngồi bên lề đường đối diện đại sứ quán Trung Cộng, có những người khác đến sớm nhưng họ không ngồi ngang nhiên đối diện một mình như vậy, họ đi lảng vảng xung quanh. Có mấy người giống hình sự ( hồi ấy mình không phân biệt được an ninh, hình sự là thế nào ).

Đang ngồi bỗng có một cậu quen , trước làm quảng cáo ở công ty Anh Tâm với mình. Mình và cậu ấy là thợ, mình là thợ cả còn cậu ấy là thợ phụ. Cậu ấy sà xuống mình thân mật hỏi.

– Anh Hiếu đi đâu mà ngồi đây thế này?

Mình đáp như chuyện chẳng có gì.

– À, tao đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược.
Đọc tiếp »

Trần Mạnh Hảo


Cọc Bạch Đằng
Lê Năng Hiển

Giặc Trung Quốc đang kéo trăm chiến thuyền cướp biển
Dã Tượng, Yết Kiêu ơi bãi Tư Chính nguy rồi
Đại tướng Trần Khánh Dư đời Trần về giáp chiến
Dìm quân thù trong biển lửa bùng sôi

Hỡi lịch sử xin về đây cứu nước
Lý Trần Lê từng tắm máu quân thù
Giặc Trung Quốc muôn đời là kẻ cướp
Sao vua hèn tướng mạt lại im ru ?
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Một năm rồi mẹ đi xa
Mây bay trắng nẻo giang hà ngóng trông
Đành rằng nước chảy về sông
Mà con sóng mẹ hãy còn quanh đây

Mẹ nằm với cỏ với cây
Lạnh chiều trở gió… bàn tay mẹ gầy
Thầm thì trong gió trong mây
Một mình mẹ… một trời đầy nỗi riêng
Đọc tiếp »

Nguyễn Thạch Giang

Tôi quen chị Ly Ly hơn hai mươi năm về trước, lúc từ Việt Nam mới qua lơ ngơ đi làm công nhân trong hãng điện tử. Hai vợ chồng chị Ly Ly cũng từ Việt Nam mới qua vô làm chung hãng. Hãng nhỏ chuyên làm đồ gia công cho mấy hãng lớn, nhân viên thuộc hàng “assembler” như tôi thì người Việt rất đông họp thành một xóm nhà lá cũng vui.

Hai vợ chồng chị Ly Ly thuộc hạng “người giỏi”, làm được một thời gian thì anh tìm được chỗ làm khác tiền lương nhiều hơn bèn nhảy job (chớ ai đời như tôi ù lì một cục ngồi đâu ngồi đó, có một chỗ làm hoài). Chị Ly Ly thì giỏi kiểu khác, lương ba cọc ba đồng nhưng chị để dành tiền hay lắm, có chín đồng rán kiếm thêm một đồng cho đủ mười. Không bao giờ từ chối mỗi khi sếp kêu làm overtime, còn tôi gần tới giờ về là nôn trông cho mau tới, hôm nào sếp kêu ở lại làm tăng ca là tôi buồn trong bụng lắm, mà chỉ làm hai tiếng thôi, không làm bốn tiếng như người khác.

Thuở đó hai vợ chồng chị chỉ có một chiếc xe, giờ anh nhảy hãng khác chị nhờ tôi đưa đón, hùn tiền xăng đàng hoàng. Mỗi ngày hai bận đi về, chị nói hết chuyện này tới chuyện khác, (chị có bao nhiêu tiền cũng nói cho tôi biết). Chị nói anh làm bao nhiêu tiền đưa chị giữ, chỉ xài tiền làm overtime (trời đất! vợ người ta!). Chị nói chỉ tiêu của chị là mỗi tháng phải để dành năm trăm, nhất định phải có năm trăm. Làm được mấy tháng chị có dư mấy ngàn chơi hụi. Hốt hụi chót được năm bảy ngàn đi mua vàng, nếu không thì ai cần cho họ mượn (mình được họ rối rít cám ơn mà còn có tiền lời).
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

mây lành

dần lan
theo ngày u minh
hốt nhiên nở đóa thần tình nhiên đăng
bay lên một cõi mây hằng
rồi chiêm nghiệm với
lương vân thục hiền
đời vàng
như giọt nắng xiên
nào hay cát đá
loạn miền thu dung
mây bay qua trảng mịt mùng
đừng che nến thắp
giữa khung nền nhà
mai. còn sáng áo người ta
chút vân trên lụa
cũng là vân vi
Đọc tiếp »

Phạm Trần

Nếu đem câu nói “Dân tộc nào có Văn hóa ấy” gán cho 96 triệu người dân Việt Nam đang ngoi ngóp trong đời sống văn hóa và nghệ thuật hiện nay thì rất oan, vì người dân chẳng có trách nhiệm gì với cái thứ văn nghệ được Đảng chỉ huy và nuôi ăn 85 tỷ đồng.

Theo thừa nhận của Nhà Thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch 20 năm Hội Nhà văn, Chủ tịch tổ chức Liên hiệp Văn học-Nghệ thuật (LHVHNT) thì các hội vẫn tiếp tục được nhà nước hỗ trợ. Ông hân hoan nói: “Nhà nước vẫn nuôi anh em chúng ta.

Ngân sách nhà nước bỏ ra nuôi ăn khoảng 40,000 hội viên là 85 tỷ đồng mỗi năm. Ông Hữu Thỉnh đã kể lể tại lễ tổng kết hoạt động của LHVHNT ngày 09-01-2019, rằng: “năm 2018 là năm Liên hiệp các hội Văn học nghệ thuật Việt Nam gặt hái được nhiều thành công nhưng cũng là một năm nhiều thử thách. “Đất nước phát triển thuận lợi nhưng chúng ta thì khó khăn vô cùng, đến mức bị đặt vào tình thế “tồn tại hay không tồn tại.” (báo Tuổi Trẻ online, ngày 09/01/2019)
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Cũng may!

tôi đi học trước sau 13 năm (kể từ 75 trở về trước và không kể mấy năm vỡ lòng)
12 năm phổ thông và một năm sư phạm
không tốn một xu tiền trường
vì tôi học trường công
cũng may vì nhà tôi nghèo
nếu tốn tiền trường như bây giờ
chắc tôi phải đi chăn bò từ lâu!
thấy người dân bây giờ
sắp tới ngày khại giảng phải chạy vạy bán cái này cái kia
để nọp tiền trường cho con (trường công đàng hoàng đó nghe!)
kể cả mấy đứa mới mở mắt mà buồn
và nghe đâu sắp tới nằm nhà thương (hay ghét)
một ngày phải mất đến 4 triệu đồng
mắc hơn khách sạn 5 sao
cũng may mình không phải đi chăn bò!
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình


Thiếu nữ trên đồi Đà Lạt
dinhcuong

Cám ơn. Người Đà Lạt

Lại nhớ rồi. Em, một sớm mai
Tóc người – ngái ngủ ở trên vai
Mấy chiếc lá. Bay, tràn qua ngõ
Chắc tím sương hồ – vào tối nay.

Đường nào đưa đến nhà em nhỉ
Tôi mơ thấy cả – một rừng hoa
Tôi mơ thấy cả – tà áo mỏng
Bay giữa trời. Đà Lạt mộng mơ.
Đọc tiếp »

Trần Thụ Ân

Chiếc tàu dầu trông không lớn lắm có lẽ vì bề dài hơi ngắn không tương xứng với bề ngang của nó. Và đó cũng là hình ảnh đặc thù của vị thuyền trưởng Hy Lạp còn đậm nét trong ký ức của tôi sau 41 năm.

Ông cũng khá cao đó chứ, ít gì cũng một thước bảy, nhưng cái bụng kia có vẻ trấn áp cả thân thể ông.

Bộ râu quai nón tuy không rậm lắm nhưng cũng mang đến cho gương mặt sạm nắng nét hùng dũng của một vị thuyền trưởng chuyên chở dầu qua lại vùng biển Thái Bình Dương. Ông trạc 40.

– Nếu họ có chết thì chính là lỗi của các ông.
Đọc tiếp »

Sến ca

Posted: 06/08/2019 in Nguyễn Hàn Chung, Thơ

Nguyễn Hàn Chung

Sến đi hát sến nữa đi
sến đau nước mất sến vì gia vong
cao siêu mà sống hai lòng
sao bằng sến súa đục trong tỏ tường

Sến không buôn bán quê hương
không mời quân giặc xâm loàn phá quê
suốt đời ở đợ làm thuê
suốt đời nương rẫy bưng bê cho người
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Tao vui vì luôn nhìn thấy Đảng loạng choạng lùi trước thằng … Thằng Thời Đại. (Trần Đĩnh)

Tuy hơi muộn màng nhưng vào ngày 19 tháng 7 năm 2019 vừa qua, trên trang FB của nhà báo Huynh Ngoc Chenh, độc giả đã đọc được những lời phân ưu vô cùng trang trọng:

Vĩnh biệt giáo sư Hoàng Tụy

Ông là một nhà toán học lỗi lạc, một trí thức yêu nước nhiệt tình. Ông và những người cùng thế hệ của ông hay trước ông như các triết gia, nhà khoa học, văn nghệ sĩ… Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo, Phan Khôi, Phùng Quán… vì yêu nước nên hồn nhiên theo đảng, phục vụ đảng, nhưng đảng không cần đến tài năng và trí thức của các ông.

Các ông lần lượt ra đi để lại trong lòng thế hệ chúng tôi sự cảm phục và tiếc nuối…

Tháng trước chia tay nhà giáo Phạm Toàn, hôm nay chia tay ông và nhà thơ Phan Vũ.
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm

Góc núi, quán chiều ly rượu trắng
Khách mời mây gió cổ nhân về
Trăm năm giới tuyến đau hồn phách
Lửa chiến tranh tàn, xương cốt khô…

Chủ quán đã quen đời thiếu phụ
Trải bao thương hải, cuộc ly phân
Về đây, khoác áo người thôn dã
Quán nhỏ đìu hiu cạnh mộ phần…
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải


Nhà biên khảo Vy Thanh

Bạn muốn tìm một tác phẩm nói đầy đủ về cuộc đời ông Hồ Chí Minh, người mang Chủ nghĩa Cộng sản vào Việt Nam, bằng tiếng Anh để hế hệ trẻ hải ngoại hiểu được vì sao bạn kinh sợ Chủ nghĩa CS và trở thành người tỵ nạn? Bạn muốn giải thích cho thế hệ trẻ về những thảm cảnh dân tộc đã trải qua dưới chế độ CS? Bạn muốn thế hệ trẻ đọc các hồ sơ mật bằng Anh văn về ông Hồ Chí Minh từ các văn khố an ninh của Nga, Trung Quốc, Pháp quốc… để biết về khuôn mặt thật của người khai sáng chế độ CSVN? Bạn muốn thế hệ trẻ đọc về ông Hồ với một số giấy tờ nêu nghi vấn ông thủ tiêu một số lãnh đạo CSVN thời kháng Pháp (như Hoàng Đình Giong) để giành quyền lãnh đạo, hay về chuyện Nguyễn Thị Minh Khai (vợ chính thức của Lê Hồng Phong) có đứa con gái với ông Hồ, hay về hồ sơ và hình ảnh nhân vật Thiếu Tá Hồ Quang có phải đã đóng thay ông Hồ sau khi Nguyễn Ái Quốc có tin đã chết… Có một tác phẩm nghiên cứu viết bằng tiếng Anh đi tìm câu trả lời cho bạn.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Thanh
Y vận “Bên Sơn Lộ Quê Xưa…”
Tặng Ngô Nguyên Nghiễm

Di trú loài chim mơ chốn cũ
Người ra đi màu nhớ dâng đầy
Thênh thang lá uá rừng phong phủ
Cố xứ chập chùng mây trắng mây

Chữ – S – đường cong từng mở rộng
Hậu sinh thẹn mặt nhắc người xưa
Tha hương gom sức lòng ươm mộng…
Sông núi Tự Do chửa thấy về!
Đọc tiếp »

Cát

Posted: 05/08/2019 in Thu Phong, Truyện Ngắn

Thu Phong

Khách sạn tọa lạc ven rừng, kiến trúc hài hòa với thiên nhiên, giữa các cây cổ thụ dây leo chằng chịt, rễ to trồi khỏi mặt đất.

Khung cảnh tịch mịt, hoang vắng, thâm u.

Khách sạn chỉ được dân lãng du trên đường nhận biết nhờ bảng chỉ dẫn.

Từ khách sạn muốn tắm biển phải băng qua lộ, đi qua rừng phi lao. Mùa biển động từ khách sạn người ta có thể nghe được tiếng ầm ầm của sóng, lá cây rụng đầy khuôn viên.

Nhân viên khách sạn thường phải xua đuổi lũ khỉ xâm nhập.

Khách lưu trú thì thích thú nhìn thấy chồn, sóc trong khuôn viên, mắt thú rừng hiện ra sáng rực trong màn đêm.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
Trần gia ký sự

năm ngoái Trần gia aloha Hawaii
năm nay đằng vân hola Cancun
đường từ phi trường về nơi tạm trú
Phượng đỏ rực trời nắng nóng khô da

Trần lão gia bốn mắt nhìn quá đã
Phượng đỏ quê nhà sao lạc tới nơi đây
cháu Teddy hỏi Ôn nhìn gì vậy
Ôn giú riêng lòng giả bộ không nghe
Đọc tiếp »

Nguyễn Vy Khanh

Văn-học Việt-Nam hải-ngoại có một bộ phận chúng tôi gọi là “Người cũ, Việc xưa” thường gồm các bút ký và hồi ký mà trong hoàn cảnh chung của người Việt phải rời khỏi nước thường có tính cách chính trị. Hồi ký là tác-phẩm của một người trong một khung cảnh lịch sử với những sự kiện, biến cố trội bật, và phân tích của tác giả quan trọng vì người này có liên hệ đến những biến cố đó. Bút ký khi tác giả viết về đời mình hay chuyện xưa mà tác giả là nhân chứng – nhưng cái riêng mạnh hơn cái khách quan. Các tác phẩm này nói chung giúp nhiều cho sử gia những người đọc cùng thời với tác giả dễ có những phản ứng có khi đưa đến tranh luận hay gây thành chiến dịch phản công. Nói chung, với văn-học hải-ngoại, tính hồi ức và tự sự đã dàn trải trong đa số các tác phẩm xuất bản và trên các tạp chí, nhưng khi cái Tôi mở ra không thể kiểm chứng hay đối chứng sẽ dễ trở nên nguy hiểm và tỉ lệ hồi ký có khi rất thấp!
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Lá bắt đầu rơi. Thu bắt đầu…
Lòng sông có lẽ rất là sâu?
Chiều êm đến nỗi cây không động
Bắp trổ cờ thơm đến bãi dâu…

Còn cánh đồng xanh còn chút nắng
Bầy cò biết tối, rủ nhau bay
Khói lam, Mẹ chắc đang nhen lửa
Một góc quê xưa, nhớ, cảm hoài…
Đọc tiếp »

Lão hữu

Posted: 02/08/2019 in Chu Vương Miện, Thơ

Chu Vương Miện
Gửi nhà văn & nhà giáo Nguyễn Bàng


Nhà thơ Nguyễn Bàng

tôi và Bác ở hai đầu trái đất
Bác phía Đông còn tôi ở phía tây
Bác giờ tý canh ba tôi giữa ngọ ban ngày
tình nghĩa văn chương toàn đuổi ruồi vô bổ
có nghĩa chi đâu? “bóng câu qua cửa sổ”
gió ào ào thổi dạt quán thu phong
mới chớm khuya mà đã sắp rạng đông
giờ dậu gà lên chuồng chừ vang tiếng gáy
một kiếp thư sinh ngả nghiêng lau sậy
khi cỏ gà cỏ gấu lúc cỏ tranh  Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

1.
– Nếu mày có vợ, người ta câm lặng. Nếu mày ở chung với một người con gái, người ta xí xọn rêu rao: Thằng ấy có mèo.

Quân nâng ly cà phê đen đá lên, tợp một hớp. Xong nói tiếp: Khi đã có vợ mà còn vụng chùng, còn đèo bồng thêm một nhan sắc, đối tượng kia được mang hỗn danh bồ nhí.

Sĩ thắp một điếu thuốc, thở khói:

– Mày chúa lý sự lôi thôi, luôn áp đặt những từ không chính xác. Mèo với bồ nhí là cái thá gì? Cơm với phở cũng thuộc dạng hồ đồ. Bà kia là vợ chính thức, bà nọ là người tình, đơn giản là thế, minh bạch là thế. Mày có mèo rồi à? Hay mày đang thậm thụt cùng bồ nhí?
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

đêm nghe núi thở
mùi đồng bằng nồng nặc phố phường
ta ôm xác thân rệu rạo
những múi xương lăn trên đồi nương
trằn trọc từng giấc mơ
mang cánh đá nặng nề
khuya
mười hai giờ ngủ dật dờ
vừa tới ba giờ đã đáp xuống Việt Nam
đứng quanh ta
những cái bóng chưa bao giờ tượng hình.
Đọc tiếp »

Trần Thụ Ân

Vô thường

Vẫn vô chừng giữa vô thường
Vẫn hoang mang giữa con đường tử sinh
Sau lưng / trước mặt / quanh mình
Có?
Không?
Tự tại?
Một hình bóng ta?
Đọc tiếp »

Trần Trung Đạo

Tháng 7, 2016, từ các trang mạng xã hội, diễn đàn, cho đến các tầng lớp, thế hệ Việt Nam trong cũng như ngoài nước, một luồng sóng cảm tình dành cho Philippines tràn ngập, nhiều hơn cả khi quốc gia này bị cơn bão Yolanda càn quét cách đây ba năm.

Đây là một tình cảm rất tự nhiên giữa những người cùng số phận nhỏ nhoi nhưng phải đương đầu với một Trung Cộng to lớn và đầy tham vọng.

Ủng hộ Philippines không có nghĩa ủng hộ chủ quyền của Phi trên các đảo Philippines đòi hỏi mà là ủng hộ một nước dân chủ nhưng sức yếu chống lại một Trung Cộng bá quyền bành trướng.

Phán quyết của Tòa án Trọng tài Thường trực (Permanent Court of Arbitration, PCA) không có nghĩa sẽ làm ngưng tranh chấp và phần thắng chỉ thuộc về Philippines vì rất nhiều quốc gia trong vùng có quyền lợi trực tiếp nhưng chưa chọn cách giải quyết tranh chấp qua phương pháp trọng tài.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

Nhớ hồi nào ta cũng biết say
Cũng nhậu nhẹt tưng bừng khói lửa
Bạn bè đàn đúm. Rượu xây tua
Uống đã rủ nhau đi kiếm gái

Cái máu anh hùng ai thua ai
Rượu rót, mắt nhìn ly chầm chập
Chửi thằng uống để lại long đền
Chửi cái thằng ngăn sông đắp đập
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Nhớ cơn mưa phùn Đà Lạt

Bay đi những sợi mưa phùn
Em se se lạnh… đã từng yêu chưa?
Người không ướt áo vì mưa
Mà khăn quàng cổ ấm vừa môi ngoan.

Đi trong nỗi nhớ dịu dàng
Đi trong ngan ngát muôn ngàn cỏ hoa
Bước người lên mãi dốc mơ
Chỉ nghe tiếng lá hẹn hò bên tai.
Đọc tiếp »

Trần Bảo Định

1.
Lão chạm mức tuổi tám mươi, cái tuổi mà thời đó trong làng chỉ cần bảy mươi thì đã là “Thất thập cổ lai hy”! Người làng đặt cho lão cái hỗn danh “Năm Cối Đá”. Nhà tôi cách nhà lão một cái nhảy qua mương; lúc ngẫu hứng hoặc những khi trời se lạnh ủ chiều tà, lão thường gọi tôi sang nhâm nhi rượu và ngồi nghe lão kể chuyện đời xưa, hoặc chuyện đời lão.

Lão “Năm Cối Đá” là dân thứ thiệt trong cái làng An Vĩnh Ngãi đã bao lần thay tên đổi họ theo thời cuộc. Lão nói: “Làng mình do sáp nhập làng Hòa Ngãi và Vĩnh Phú thành làng Vĩnh Ngãi (1) rồi bảy năm sau (2), làng Vĩnh Ngãi sáp nhập làng An Trị thành làng An Vĩnh Ngãi, thuộc tổng Thạnh Hội Thượng, quận Châu Thành”.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Nôn nao

trời lao xao, đất lao xao, rừng lá lao xao
lao xao như lau sậy oằn mình trong gió
lao xao như tiếng vỗ cánh vang dội làng cò
lao xao như những con sóng vỡ từ bờ xa

lao xao như mưa lũ thoát đập tràn đồng
lao xao như sắc màu máu me, diêm dúa
lao xao như hình và bóng xô đẩy
giành giật giấc ngủ đêm qua
Đọc tiếp »

Lời kinh nào?

Posted: 01/08/2019 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu
(Ngẫu hứng tặng Hoàng Ân)

Sự hư không của hư không đều… Hư Không…
(Vua Sa-Lô-Môn)

Khi đàn én lượn quanh vòm xanh
Tự ngỡ mình kéo mùa xuân đến
Chờ tàn đêm gà mới gáy sáng
Gà ngỡ nhờ gà nắng mới lên

Chuyện hôm nay em tôi đổi mới
Là lối mòn chìm nổi hôm qua
Mầm non không già rồi cỗi
Khi trời đất xoay vần bao la ?
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải


Nhà thơ Abraham Sutzkever (1913 –2010)

Abraham Sutzkever (1913 –2010) là một thi sĩ nổi tiếng trong ngôn ngữ Yiddish – một tiếng nói sử dụng trong các cộng đồng Do Thái ở Trung Âu và Đông Âu thời kỳ trước Holocaust, cuộc diệt chủng bằng các lò thiêu do Đức phát xít thực hiện. Báo The New York Times viết rằng Sutzkever là nhà thơ vĩ đại của trận diệt chủng Holocaust.

Sutzkever sinh ngày 15/7/1913, tại Smorgon, Vilna Governorate, thuộc Đế Quốc Nga, bây giờ là quốc gia Belarus. Trong Thế Chiến 1, gia đình ông dọn sang Omsk, Siberia, nơi đó thân phụ ông là Hertz Sutzkever từ trần. Năm 1921, mẹ ông đưa cả gia đình sang định cư ở Vilnius, nơi đây Sutzkever vào trường giành cho trẻ em gốc Do Thái. Những bài thơ đầu tiên của ông viết trong tiếng Hebrew, một cổ ngữ dùng trong Kinh Thánh và Do Thái Giáo và rồi chuyển hóa để trở thành quốc ngữ của nước Israel thời mới.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Nhà thơ chiến sĩ

Ai nói tuổi sáu mươi tôi không còn thả thính.
Bé cái lầm!
Thính tôi thả đời thường,
Thính tôi rắc ngập trang Face.
Mỗi bước đi tôi rắc thính đều tay.
Nhiều khi nhặt được trái tim từ những câu thơ bọc thính.

Ai nói tuổi sáu mươi tôi không còn yêu nước.
Ở nước ngoài… Yêu nước dễ như chơi
Lên Facebook kêu gào được mấy tăm hơi
Rên xiết… Mất Gạc ma…
Quan ngại… Chừng mất luôn Tư Chính
Yêu nước từ xa giống như thả thính.
Thính thả biển đông bặt vô âm tín.
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Khổng thị Thanh-Hương

Sau hơn bốn năm khổ công tìm kiếm, chúng tôi đã mua được hai căn nhà lớn, nhỏ (bên Hawaii này họ gọi căn nhà xây thêm là ohana) trên một mảnh đất và dọn vào căn nhà nhỏ đã một tháng. Chúng tôi định sửa sang xong rồi cho thuê căn này, sau đó, dọn vào căn nhà chính, sửa tiếp! Nhìn quanh, chưa thấy “đâu vào với đâu”, nhưng kiểm điểm lại những gì thực hiện được trong một tháng qua, tôi thấy lạc quan. Với đà này, hy vọng chúng tôi sớm có một tổ ấm như ý.

Cả hai căn nhà đều cần nhiều sửa chữa. Chúng tôi định là chỉ sửa sang hay cải thiện những gì trước mắt, còn những gì chưa cần thiết thì sẽ tính sau. Điều cần cải thiện trước tiên là nạn muỗi mòng. Muỗi bay ra bay vào căn ohana này như chốn không người. Rusty, bạn của chúng tôi và cũng có nghề sửa nhà, đã bị muỗi cắn khắp mặt mày tay chân, khi gắn hệ thống nước nóng dùng năng lượng mặt trời cho cả hai căn nhà. Lúc đó, chúng tôi chưa dọn vào, vì chưa có nước nóng. Chàng và tôi không thể đoán được muỗi từ đâu ra, vì cái bồn nhựa to chứa đầy nước người bán dùng để trồng hoa súng, hoa sen (hoa thì thiếu mà lăng quăng thì nhiều) đã được Adam đổ hết ra từ mấy tuần trước. Khi nghe Rusty than thở vì bị muỗi cắn, chúng tôi đi chung quanh nhà, để tìm hiểu, thì thấy một giàn su su dầy đặc như một cánh rừng, bò kín mít cái khung nhôm không bạt cũ kỹ (loại để che nắng che mưa cho xe hơi), nằm cách cửa ra vào khoảng hơn một thước. Tôi chắc mẩm, đây đúng là giang san của bầy muỗi. Và thật vậy, mới ló đầu nhìn vào giàn su su, tôi đã nghe tiếng muỗi kêu vo ve quanh mình.
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Đêm nay nghỉ ở phi trường
Đời hun hút mộng, đêm suông bóng đời.
Nửa khuya nghe bước ngược xuôi
Đi-về vạn nẻo buồn vui muôn trùng.

Nỗi niềm riêng, cảnh tình chung
Con tàu đã lỡ chuyến cùng nước mây.
Đời khuya, quá nửa khuya nay,
Hình nầy với bóng, ta nầy với đêm.
Đọc tiếp »

Ta như

Posted: 31/07/2019 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

Nào phải đâu vó câu
Chỉ là mành khua nhau
Những âm thanh buồn bã
Rớt thành hồ mắt sâu

Ta như con ngựa khều lóc cóc
Bên tàu.. lá mướt hãy còn xanh!
Chuyến xe thồ.. giờ sợ dốc
Có tháo gông.. nào khó thể phi nhanh!
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng


Từ trái: Phạm Toàn, Hoàng Tụy và Nguyễn Thanh Giang

Liền hai tháng giữa năm 2019 đất nước ta, nhân dân ta mất đi ba nhà văn hóa tên tuổi, ba tâm hồn lớn. Cuối tháng sáu, ngày 26, mất nhà văn, nhà khoa học giáo dục Phạm Toàn. Giữa tháng bảy, ngày 14, mất nhà toán học Hoàng Tụy. Cuối tháng bảy, ngày 28, mất nhà khoa học địa chất, nhà khoa học chính trị và nhà thơ Nguyễn Thanh Giang.

Là nhà văn hóa, nhà khoa học đích thực nên Phạm Toàn, Hoàng Tụy, Nguyễn Thanh Giang cùng những trí tuệ lớn, những tâm hồn đẹp của tinh hoa Việt Nam như Trần Độ, Nguyễn Kiến Giang, Hoàng Minh Chính, Hà Sỹ Phu, Nguyễn Gia Kiểng… còn là những nhà tư tưởng khai sáng cho nhân dân trong tăm tối của thống trị cộng sản.
Đọc tiếp »

Trần Đức Phổ


Tập Cận Bình và Nguyễn Thị Kim Ngân

Lòng yêu nước

“Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh” *
Yêu nước đâu chỉ nói bằng mồm
Trung cộng lộng hành bãi Tư Chính
Quan lớn mãi bàn chuyện cái lon!

Bà Chủ tịch đi chầu phương Bắc
Miệng cười hớn hở nắm tay vua
Dân Nam đều biết nó là giặc
Chỉ bọn bất lương mới nịnh, hùa
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
Thơ, kể chuyện đời thường

sớm mơi nặng hột mưa mây
chiều hôm ráng đỏ bám đầy hầm dông
nắng còn vàng dộp phố đông
gió đâu không thấy chắc dông tuốt rồi!…

năm nay thời tiết lạ thời
mưa dang nắng riết một hồi nóng nung
nói chung, rồi, nói cho cùng
nắng mưa chi cũng quá chừng rát da!
Đọc tiếp »