Archive for the ‘Thơ’ Category

Trần Thị Cổ Tích

Thiếu nữ áo trắng khăn quàng xanh
Thiếu nữ áo trắng khăn quàng xanh
Thái Tuấn

Viết cho ngày của tôi

tôi sinh ra từ lòng mẹ
lớn lên dưới mặt trời
môi nở hoa tươi mắt ngời ánh sáng
tôi nhảy múa trong gió
ca hát dưới trăng sao
vẽ tình người tình sông núi vào thơ

tôi trò chuyện cùng anh em
chia giọt nước mắt với mọi người
biết phẫn nộ trước những trò đểu cáng
tôi không phải con búp bê trong tủ kính
cười vô hồn
nói những lời mặc định
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Rừng lạnh

Đèo Sải Me nắng tràn vách núi.
Hạt Cầu Đường tím ngát bằng lăng.
Lý Thành Phê bữa thèm, bữa khát.
Bốc lăn xe khói ám tay vàng.*

Củ Chi 2 đường lên thăm thẳm.
Dốc Mò O xây xẩm mặt mày.
Căm Xe đỏ bàn tay phồng rộp.
Cũng đôi chiều thèm một lần say…
(more…)

Phan Ni Tấn
tặng con bạn vàng


Rồng và tác giả

Tháng năm ơi lọt tọt rồi cũng tới
Là tháng sanh trọn vẹn của em rồng
Nắng xuống đất mừng cọng hoa đơm bông
Qua lỏn lẻn đứng cạnh bờ sông Hậu

Đầu tháng năm nhằm ngày sanh em bậu
Đâu có gì quà cáp để làm vui
Thôi thì dẫu có nói tới nói lui
Cũng hổng qua vài câu thơ cà khịa
(more…)

Vương Ngọc Minh


bìa bài vọng cổ hoài lang năm 1930.
photo by vnm

Bài vọng cổ hoài lang sẽ bị cấm hát (trình diễn với lí do=@^$$$#****!)

..
hễ thân/ tâm
bất động
tôi nghĩ tới thơ (như cứu cánh
yeah- bất kể
khi đấy đang ngồi/ đứng
hoặc nằm!)

– thế rồi
cái tự sự- không- chính xác là cái bản ngã
lại đổ đốn
chỉ chực rẽ sang bước ngoặt là một bài thơ tình
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

khóc đi – khóc cả dòng sông
sinh ly, tử biệt – mặn, nồng bấy nhiêu
gieo duyên đồng gió tiêu điều
qua hàng quán vắng, đìu hiu, chán chường
khóc em tuổi trẻ tang thương
khóc tôi nghiêng ngả trên đường viễn du
(more…)

Sông Cửu
Tặng cô Bảy Hến Bến Tre

Hò ơ…
Nước mới rong, mồng Mười trăng khuyết
Sao em biền biệt sắp tết về hong?
Qua đò nhớ ghé… Hưng Phong
Ăn sò cồn Ốc, ăn còng lột chiên…

Hò ơ…
Còng lột chiên ăn ghiền hơn chả
Rượu Lương Hòa uống đả em ơi
Uống rồi, ca vọng cổ chơi
Ðể mừng lúa trúng vàng tươi trên đồng
(more…)

Diên Hồng Dương

Trưa nung 35 độ C
Con chó nhà tôi thè lưỡi
Mơ giọt nước mắt người
đậm đà vị đơn côi!

Nhớ tháng Tư năm xưa
Mẹ lặn lội lên bờ xuống ruộng…
Mà con nhỏ thiệt lì!
Mẹ gánh áo quần đi tới đi lui…
Ai ngờ đẻ rớt…
Sinh nó ra như một bà già…
Trán nhăn gấp nếp
Chẳng thèm khóc tu oa
cứ kêu ” đói mà! ”
não nuột…
(more…)

Chu Thụy Nguyên

1.
Mỗi khi thất vọng tôi quay lại. Ngồi nhìn bóng tôi châm bẩm, và lắng nghe tiếng trái tim mình đập nhịp già nua hơn, từ những chèn lách hẹp dần. Và hẳn nhiên nó luôn nuôi mộng vượt thoát.

2.
Chẳng hề càu nhàu, tiếng tháng năm cứ rụng đều ngoài phía lạch khe mông muội. Những cái xác làm người hình như ngày càng thu nhỏ hình hài trước càn khôn. Mầm đá cứ toan ẩn vào vàng thau sơ cổ.
(more…)

Đời nhau

Posted: 02/05/2017 in Thơ, Thương Tử Tâm

Thương Tử Tâm

em về biển nhà em ở biển
tôi đời sông buồn bã lục bình
em bao dung biết đâu sóng vỗ
những bến bờ lau sậy tội tình

em về biển trời cao đất rộng
tôi đời chim cánh nhỏ rét run
em từ tâm biển đâu độ lượng
sóng vai kia nào dám nương thân
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Bình

Tháng 4 ngày 30, trời hôm ấy khi mẹ anh chuyển bụng
Bầu trời làm gì xé nát cả không trung
Thiết giáp xe tăng tiếng bom gầm cũng đã lùi xa cố quận
Đà Nẵng, buổi chiều nơi có ngày sinh ghi dấu của Hoàng
Nghe nói vẫn thanh bình như nhiều buổi chiều bảng lảng
Chiều đâu đã phai bên ngoài
Và khi bên trong có mẹ cha nhìn ngắm sự cựa mình của sự sống
Kể cũng chẳng lạ khi mẹ phải đẻ ngược đứa con trai đầu lòng
Mở mắt, bật khóc bằn bặt vào một ngày cuối tháng 4 như thế
Tiếng khóc oa oa lẽ nào cũng chỉ đánh thức đâu đó vùng không gian câm nín, cứng ngắt
Dường như em cũng đã khóc oa oa hay khóc òa
Như một lời kháng cự phải có mặt hôm nào trong cuộc đời
Mệt nhoài đánh hơi…
Trần gian
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

mặt trời phương nam thơm đất sống*
bên này sông nơi tôi lớn lên
chùm keo xanh nở ra bông gió
thổi rợp hương giang một bến hiền

em bên kia sông đài phượng các
tóc chia. ngôi rẽ giữa. yên hàng
tôi nghe một vì sao chúm chím
duyên cười theo mỗi chuyến đò ngang
(more…)

Nguyễn Hiền

Tháng 3/75
nha trang
đón dòng người từ khắp nơi đổ về
ban mê thuột. đà nẵng. huế…
đường phố ngày như đêm náo loạn đủ sắc lính
và trường học lần lượt đóng cửa
nhường chỗ cho dòng người di tản
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Đêm với Biển Hồ

chòng chành theo nhịp sóng xô
thuyền tôi về tắm Biển Hồ đầy trăng
chạm trời đầy khói sương giăng
khỏa sông khua nước bồng bềnh mây bay

níu chùm khói mỏng đầy tay
mùi hương rừng núi ngất ngây gọi mời
Pleiku và gió ngang trời
nghe dòng sông dịu ngọt lời ái ân
(more…)

Lâm Hảo Khôi

Tha Sala. Chiều không tiếng kinh
Người đến thăm người bên miếu lạnh
Đâu phải quanh đây đất trời cô quạnh
Mà gió than buồn một điệu ngủ âm!

Tha Sala. Người chết rất âm thầm
Chỉ có biển mới gào nghiêng ngọn sóng
Không có mặt trời. Không có trăng sao làm chứng
Chỉ biển thét gào tên những cô gái Việt Nam
(more…)

Bùi Chí Vinh

Ta mở mắt năm 21 tuổi
Sau lưng là nước mắt mẹ già
Ta chớp mắt năm 31 tuổi
Trước mặt là giọt lệ em thơ

Nhăn hết 10 năm trán của ta
Đằng sau lại hóa ra phía trước
Chảy hết 10 năm máu của ta
Nước mắt ấy làm sao giả được
(more…)

Huy Uyên

Quảng-Bình quan

Sau làng là những mái tranh
đồng xám xanh và bãi đá
em mang tình tôi ghé chợ Ba-đồn
để đàn trâu quê Ròn ở lại
sao lòng quá nhớ.

Tình ai ấp e cười nghiêng nón lá
sông dưới kia bồi lở chia hai
sáng nắng lên trông em rạng rỡ
xa Cảnh-dương rồi em có nhớ ai.
(more…)

Chấp chới

Posted: 28/04/2017 in Thơ, Đặng Xuân Xuyến

Đặng Xuân Xuyến

Có người líu ríu theo chồng
Buông lơi lời hát
Bỏ ngày xuân ngăn ngắt
Thúc nhịp trống dồn…

Se sắt buồn
Ơi người “xe chỉ luồn kim”
Ơi người nhớn nhác đi tìm
Đầu ghềnh cuối bãi
Lời xưa có còn mê mải…
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ


Chim sáo sừng trăng
dinhcuong

I.
Khuya tháng Tư nghiêng hết mái Tây
Cuối đời ta như chim lạc bầy
Biệt xứ ly hương thương ngọn gió
Đau tim buốt óc nhớ lưng mây
Trời quen ma khóc lời oan khốc
Đất lạ quỷ hờn thơ khôn khuây
Lệ khô đêm tận ngồi như tượng
Một đống chiêm bao đến nắm tay…
(more…)

Hà Việt Hùng

Đi tìm đơn vị cũ

Đi tìm đơn vị cũ
từ cái ngày tan hàng
gần một nửa thế kỷ
ôi, thời gian mênh mang.

Đơn vị cũ thân mến
như người tình trăm năm
một phút đã quyến luyến
khi xa, mắt đăm đăm.
(more…)

Trần Huy Sao

Một đời nhớ lại

buổi tôi về tìm trú nhà xưa
em khóc in mưa trời Đà Lạt
mưa rơi nước ngọt mưa em mặn
mưa tôi thì quá đỗi mặn chằn

khóc đã nưa rồi vui tới ngấn
lạ lùng nước mắt vẫn dòng trôi
ôm nhau mới thấu lòng nước mắt
buồn cũng rơi vui quá cũng rơi
(more…)

Sông Cửu

Khi lửa hang thiêng bừng bừng dốc đá
thiêu đốt bạo quyền dều, quạ Sa Tăng
khi chim câu gù trên cành Vả
thời sự đổi vời – Sử thế sang trang

Em thấy chăng? Trời khi mưa khi nắng
con người giận thì giận thương vẫn thương
mặt trời mặt trăng còn nhọc nhằn hụp lặn
nước chảy đá mòn đội nắng gội sương
(more…)

Vương Ngọc Minh

Có gì đáng kể chứ!

nào
xét tới cùng vụ đồng tâm
thì ai hiểu sao hiểu (coi như cặc ai nấy vuốt
cũng đặng!)
trung ương đảng vẫn nắm (bóp!) dái tổ quốc
một cách sáng suốt

dưới tay chính thể- dân
đích thị thứ con sâu (cái kiến) ăn cứt

mọi cái loa phường không hề phản động/ do đó
làm chủ mọi thứ (kể cả ăn đất!)
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

Tải súc

trong tấm bửng xe be những con cừu
vô tư
bè he nhốn nháo
người lùa dê
dê hẩu xực người
mồ hôi vã
sợi lông truyền thần mắc kẽ răng
đường dằn xóc ổ
gà đâu chẳng thấy trứng
voi nằm lù lù thúng úp
sự thật chiếc bẫy thần phù dây kéo
lũ chim sẻ bám đu luồng điện giật
lây lan hàng tôm họ cá
chết miệng ngậm
tôi có người yêu nằm chết như mơ
chết thật tình cờ
*
bọn lái rửng mỡ cà rỡn quanh năm
trong buồng ca cẩm
(more…)

Mặc Phương Tử

Nửa khuya
Thức giấc giang hồ
Hiên ngoài trăng xế nghiêng bờ vó câu
Đêm vô thanh
Thoáng hương màu
Chợt nghe gõ nhịp cuộc dâu bể nầy.

Nghĩ mà thôi
Ước mộng gầy
Vui buồn cho trót bước đày đoạ qua
Nghĩ mà thôi
Phận người ta
Nhục vinh như thể phù hoa chợ đời.
(more…)

Nguyễn An Bình


Nhà văn Sơn Nam (1926-2008)

Hạt bụi nghiêng mình

Một lần ghé nhà lưu niệm Sơn Nam ở Tiền Giang

Bên bờ kênh Bảo Định
Ông già Nam Bộ
Dừng bước giang hồ
nghiêng mình nhìn dòng nước trầm tư
Lục bình trôi hoài theo năm tháng
Phiến đá ghi dấu tích bài thơ duy nhất
Người từ bên sông Tiền
Xuôi ghe về sông Hậu
Chiếc độc huyền làm bạn
Mang tâm hồn nghĩa khí Lục Vân Tiên thời mở cõi
Nghe hào sảng biết bao nhiêu.
(more…)

Huỳnh Minh Lệ

Hỏi tháng tư

lành chưa những vết thương này
hay còn lở loét biết ngày nào khô
yên chưa những kẻ dưới mồ
hay còn tủi hận cơ đồ nát tan
tắt chưa đóm lửa chân nhang
hay còn ngún mãi trước hàng mộ bia
khô chưa nước mắt đầm đìa
những ngày tỉnh lộ những khuya tuy hòa

23.04.2017
(more…)

Hoa Nguyên


Hue nostalgia
dinhcuong

Có trong chút Huế

Có phải buồn Nam Giao
Với em vạt lụa đào
Câu thơ gần xứ Huế
Lời gió gọi xanh xao..

Câu kinh sớm hôm nào
Quyện trong lời rì rào
Dòng Hương về cổ kính
Trong đục mờ hư hao
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Anh yêu em

A zăng ơ… cheng a tười.
Em tan trong nắng tiếng cười còn đây.
Bập bùng ánh lửa Nhăm Pay.
Đã hồng môi, má… chưa đầy nhớ nhung.

Người say ta đợi say cùng.
Đêm nay nghe tiếng nhà Rông thở dài.
Rượu Cần ai uống bằng chai.
Ché này, ché nữa bàn tay kiếm tìm.
Sáng trăng Hòn Sói im lìm.
Hòn Zú cay đắng từng đêm khóc thầm.
(more…)

Mẹ nai mất con

Posted: 25/04/2017 in Thái Huy Long, Thơ

Thái Huy Long
Từ bài thơ La Biche của Maurice Rollinat

Mẹ nai rống thảm dưới trăng mờ
Dại dột đâu rồi đứa trẻ thơ !
Mất hút vào đêm nâu ác nghiệt
Khóc dâng ngập mắt nỗi mong chờ !
(more…)

Bùi Chí Vinh

Trò chuyện với dân không phải để ban ơn
Không phải cưỡi ngựa xem hoa rồi hét dân ra thương lượng
Trò chuyện với dân phải xuống tận xã tận thôn
Phải thấy hết những gì dân đang muốn

Trò chuyện với dân chưa hề là giỡn
Dân đẻ ra vua, đẻ ra cả ăn mày
Dân phẫn nộ là quan quân xách dép
Là thành trì kiên cố cũng lung lay
(more…)

Nguyễn Tam Phù Sa

Đừng cố biện minh/áp đặt chân lý
Chân lý tự trở lý không chân
Đừng cố lên đồng đi trên khẩu hiệu
Lâu và nhiều tới mức không biết đâu mới là sự thật

Ngôi nhà đích tôn ông cha để lại
Sáng nay cột kèo đã gãy
Nền móng mục rũn
Nồi hương bát nước sụp đổ
Những con mối bệnh hoạn
Ăn cả đảo lẫn biển
Nuốt cả đất lẫn cát
Giết cả trước lẫn sau
(more…)

Bỏ lại cho gió

Posted: 24/04/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung


Lovers in moonlight
Marc Chagall

chúng ta đứng đó. ghì nhau
nhịp tim mồn một
sít sao chung tình
cung mãn nguyện từ lâu kín tiếng
thủa thanh xuân rộn tiếng qua cầu

bỏ lại cho gió một bóng sầu tư
có cả tiếng chim hót ta tình tự
có sự hờn yêu cát cứ
em tiếc, em hối thời gian nhấp nhử tim anh
bóng yêu cũ. thấp thoáng tuổi xanh
(more…)

Đêm tháng Tư

Posted: 24/04/2017 in Diên Hồng Dương, Thơ

Diên Hồng Dương

Đêm về chìm giữa tháng Tư
Nghe hương nước mắt
tương tư âm hồn
ngại đau, ngại phải điên cuồng
rúc vào vỏ ốc
tìm nguồn môi yêu…

Nguồn yêu trơ trẽn cõi lòng
máu tim yêu
khoác áo dòng
màu đen
em là góa phụ ngoài thềm
tháng Tư đã chết trong em lâu rồi (more…)

Vũ Trầm Tư

Nắng nghiêng một phía trời chiều
Bờ tre oằn ngọn hiu hiu gió về
Trâu còn gặm cỏ ven đê
Đường hoa cau trắng hồn quê dạt dào

Đàn cò xoãi cánh về đâu
Mênh mông Đồng Tháp, xanh màu U Minh
Xuồng con vượt sóng vàm kinh
Dấu chân đồng mẹ nặng tình Cửu Long
(more…)

Vương Ngọc Minh

Một giờ sáng.

tôi ngồi lên cái gì đấy (!) giống
như
cái người ta cho “cái bản năng!”

vậy rồi
chả biết tôi có thoát? nhưng
hết thảy những gì kì cục nhất
theo đuổi tôi/ suốt

bây giờ- thì
lại ưa nghĩ tới danh vọng/ thậm chí
tôi còn cho một khi vận may
đưa lại
biết chừng lúc đó mình đã chết từ tám quánh
(more…)

Nguyễn An Bình

Đem tình về thắp tháng tư

Tháng ba mang đi chiếc lá tội tình
Ô cửa lớp lạc vào vườn cổ tích
Tình yêu tôi rất thơm màu mực tím
Chưa kịp phai khi phượng trổ đầu cành.

Tiếng ve rền đâu đó giữa trời xanh
Sao xa ngái tiếng cười tan nắng vỡ
Tôi đứng lại nhìn thời gian ngược gió
Chợt nghe tim mình lỡ nhịp run lên.
(more…)

Không. Và rỗng

Posted: 21/04/2017 in Chu Thụy Nguyên, Thơ

Chu Thụy Nguyên

1.
xin làm ơn
gói lại giùm tôi các vết rạn
bóng thụ hình
từ giọt
phong cầm rơi

2.
thân thể rỗng
trận
cuồng ngơ sát phạt
khâu tận xương
nỗi
hèn nhục vá vai
(more…)

Trần Thạch Linh
(Cảm tác Đồng Tâm- Mỹ Đức)

Đồng Tâm ở bên kia sông Đáy.
Mà sao vời vợi khó về
Ngăn cách nơi đây.
Không phải là dãy hàng rào
Ken đặc
Không phải những chướng ngại vật.
Những người nông dân
Bịt mặt…
Nắm chắc hòn đá, cây gậy trong tay.
(more…)

Hoàng Xuân Sơn


Sọ người xương rỗng và chim chiến tranh
dinhcuong

Chiến sự

dài như một khấc mơ
tôi đã chạm. đã khều những hạt men
vàng

thời tuyệt tự của kẻ du canh
bói ra hồn đất
ai cho lúa
và ai phá rừng
rượu máu trào dâng điền thổ
rỏ xuống mảng xương bầm thối  (more…)

Nguyễn Minh Phúc

Đôi mắt Tháp Mười

cớ chi môi miệng em cười
làm cho tôi nhớ Tháp Mười tràm chim
nắng vàng thả ngập chiều nghiêng
em chèo mà mắt đưa duyên ngập ngừng

trách con chim sáo lừng khừng
sao không nhắn gửi tôi đừng sang sông
Tháp Mười chiều xuống mênh mông
để tôi lạc giữa bềnh bồng mắt em…
(more…)