Nguyễn Hiền
Khi sự thật được phơi bày
âm thanh gãy đổ của những cây thân gỗ bật gốc
con đường héo rũ giấc mơ xanh
vài chiếc xe đủ loại đủ kiểu vội quay đầu
cơn mưa chậu nước giọt vẫn đang trút xuống
(more…)
Nguyễn Hiền
âm thanh gãy đổ của những cây thân gỗ bật gốc
con đường héo rũ giấc mơ xanh
vài chiếc xe đủ loại đủ kiểu vội quay đầu
cơn mưa chậu nước giọt vẫn đang trút xuống
(more…)
Hoài Yên
Thơ: Nguyễn An Bình; Nhạc: Hoài Yên; Tiếng hát: Khánh Duy
Bản ký âm
Nguồn: Nguyễn An Bình gửi nhạc và âm bản mp3
Trần Huy Sao
gởi cô Ba Quyên
chiều. Con bới qua món cá rô chiên giòn
e thương Ba một mình khó bề xoay trở
Mẹ đi phó hội áo-trắng-tóc-thề-một-thời-sách-vở
mấy ngày nay Ba níu suông nồi cơm điện
cơm réo chín rồi đơm chén mình riêng
không có bạn đời tra chút mặn qua thời
chiều dưới hiên trăng thầm lặng đưa trôi
miếng cá rô chiên ghé chén cơm thấm đượm
(more…)
Song Anh
Dân 90 triệu
chứ đâu phải lèo tèo vài ba triệu đảng viên cộng sản
đừng lôi hai chữ toàn dân vào quyết tâm chính trị của đảng
Dân 90 triệu
ngày đêm ngộp thở
nuốt không trôi
ói không ra
cái gọi là chủ nghĩa mác-lê, tư tưởng hcm
đem lại cơm no áo ấm
đem lại tự do, hạnh phúc
đừng lôi hai chữ toàn dân vào những nghị quyết của đảng
(more…)
Viên Dung
có không
hèn trong tôi
và, ngu không ?
nghe tôi tục hậu
đất, người ta lậy làm giầu
đứng bên bờ giậu
gầm trời tôi đâu ?
gầm quê rắp rượng làm hầu
tương lai ở đợ người tầu bắc phương
(more…)
Đặng Xuân Xuyến
Thấm thoát thế mà đã mười năm
Hôm nay gặp lại khác xưa nhiều
Lời em nhạt lắm, xa xăm lắm
Em chỉ chiều ta. Đâu có yêu.
(more…)
Ngô Nguyên Nghiễm
Vác sử ngàn trang trên núi xanh
Là rơi từng giọt đá giang sơn
Gươm thiêng thiên cổ mài trăng sáng
Nghĩa sĩ nghe chăng tiếng trống đồng ?
Thà chết không làm Vương đất Bắc
Đất đai vừa thấm máu tôn thần
Thảm thương chí lớn anh hùng tận
Uất khí thành mây phủ nước non …
(more…)
Nguyễn Thị Khánh Minh
Có người bảo chỉ nên sống cho hiện tại. Và vì hiện tại.
Đừng quay ngược một cách vô ích về điều không bao giờ trở lại
cũng đừng quá trông đợi ngày mai.
Nhưng. Bao nhiêu lâu đủ để gọi là quá khứ – Để quên?
Một lời anh vừa thốt?
Một lúc anh vừa thấy yêu thương?
Những thi thể vừa được vùi lấp?
Những nấm mồ vừa lên cỏ?
Dòng lệ vừa khô?
Phút giây vừa bật lên ngòi nổ?
Phải quên đi những điều- đáng lý ra phải nhớ- để đừng lập lại nỗi đau?
(more…)
Huỳnh Minh Lệ
chiếc xe bò dốc, bụi mù
bụng căng quá khứ lưng gù mui cao
thời gian cỗ máy hư hao
tháng mười mưa muộn làm đau mặt đường
sớm nay ai kéo hồi chuông
nhặt khoan trầm bổng giấc suông mơ hồ
tỉnh rồi đầu óc ngây ngô
đưa tay dụi mắt mưa xô tháng mười
(more…)
Đức Phổ
với Thành Tôn, Thái Tú Hạp, Khánh Trường, Phùng Nguyễn,
Nguyễn Mộng Giác, Hoàng Lộc, Phan Xuân Sinh, Lâm Chương…
Căn nhà núp giữa bốn bề cao ốc
che chở đời thơ, che chắn đời tình.
Trưa đặc quánh. Bọt bia tràn miệng cốc
nắng mùa hè e ấp thở quanh sân.
Gặp buổi đẹp trời hồn cũng thanh tân
huống hồ văn nhân ngộ tình cố cựu!
Lần giáp mặt xem ra điều hãn hữu
bởi đời này hoa, cỏ. Mọc chen ranh!
(more…)
Hoàng Thúy
…
em thấy một dãy sợi xích đang tróc vảy
quanh cổ những con thuyền là vết xước coppy từ đôi mắt buồn
ngôi nhà chúng ta mặc chồng thêm lớp áo trái cà
buổi chiều em không đoán được mặt trời ngủ ở đâu ?
rừng hôm qua cháy trên tivi
sáng nay, giữa trang báo in hình “biển chết”
hàng trăm cánh buồm kề vai nhau lãng đãng soi bóng dài câm nín
thì khoảnh khắc ánh sáng chạy theo bóng đen
sẽ kéo theo ngàn ngàn lớp sóng muốn lao nhanh cho kịp mặt trời (more…)
Nguyễn An Bình
1.
Mùa lũ qua đây
Nước đổi màu
Táy máy tay chân
Tuổi thơ lặn ngụp trên đồng
Trưa trốn ngủ
“Tháng bảy nước nhảy lên bờ”
Vốc từng ngụm ngọt phù sa tê lưỡi
Sóng chênh chao vạt lúa xanh rờn
Cánh cò trắng chập chờn mãi miết
Hàng đáy giăng giăng
Đổ cá linh non tươi rói
Xuồng cui tròng trành tay vói
Điên điển vàng óng non tơ
Khói cơm chiều thơm lừng mẹ nấu
Canh chua lẩu mắm chuột đồng
Lũ hào phóng cá tôm
Niềm vui tràn lên ánh mắt
Em tôi.
(more…)
Trần Thoại Nguyên
Tặng Lê Quốc Ân
Tôi về Quảng Ngãi đầu không mũ
Bạn chở tôi ôm cả phố phường.
Dế gọi vang lừng trời bạn cũ
Gặp nhau cười nói đụng tim luôn!
Đây góc quê hương trưa Phú Thọ
Thu Xà ơi! Hỡi Cổ Lũy Cô Thôn!
Đường về quê rưng rưng tiếc nhớ
Tóc xanh ơi! Mắt biếc với má hồng!
(more…)
Nguyễn Minh Phúc
Ngồi nghe đời hư ảo
Chìm hun hút sông dài
Có một người bạc áo
Về trong chiều nắng phai
Hình như chân đã ghé
Đôi lần vào thiên thu
Nghe nhịp buồn rất khẽ
Thở khói ngày hoang vu
(more…)
Khaly Chàm
ngực đêm rúc gọi âm hồn
tay rung cuồng sóng máu
lặng nghe mộ đời trào gió vô minh
hỏi rằng: tiền kiếp bao giờ khởi sinh
khói hình cơn mơ hú ám
(more…)
Nguyễn Hàn Chung
Tặng LT
Phía biển vẫn còn ai
bãi khô mươi chiếc thúng chai úp buồn
đâu con trích con chuồn
đảo Hoàng Sa vẫn sa trường từ khi…
Phía biển phía biên thùy
máu lính đảo nhuộm hùng y vẫn còn
Trường Sa nước không ròng
khúc hành ca thấm trong lòng trẻ trai*
(more…)
Chu Thụy Nguyên
1.
tôi lúc ấy không ngồi dưới giàn hoa giấy màu vàng
nhìn mớ kỷ niệm vẫn đang bong tróc
tôi có thoáng nghe
nhịp điệu do R. Tagore đang khảy cho một trong những cuộc tình
“Without asking, without knowing, let that
Be yours
Anything I can give you is trifling
Be it a flower, or a song”
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
cồn
đi qua cồn lạp với mình
dang tay ôm được thùng thình áo mây
lụng. muồi. nghe trái chín cây
dưới chân cồn lão bay đầy sắc hương
về chơi cồn lịch với nường
đếm ngày tháng đã uyên ương tột cùng
(more…)
Song Anh
Thêm một cái tên, Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
bổ sung vào danh sách những tù nhân lương tâm
thêm một người con đất Việt không chịu cúi đầu khuất phục trước cường quyền
bị bắt giam về cái tội ‘tuyên truyền chống nhà nước xhcn’
thêm một bằng chứng tố cáo tội ác bất nhân của chế độ cộng sản
khi đưa một người mẹ có hai con còn thơ dại vào tù
(more…)
Vương Ngọc Minh
okay sàn diễn dựng dàn ngay thủ đô
bắt đầu cha bảo “giàn dựng thì không sập” *
phần đầu não bộ được chia như tiền đồ
bên phải tuyền những hình nhân bằng sáp
bên trái từ hỉ nộ ái ố các cái đời thường
những lời chắp vá từ hố thẳm tới hiện thực
chẻ ra hai cánh gà bóng bẩy hai phương hướng
màn vén lên một bóng ma đang bước đi không ý thức
(more…)
Phạm Hồng Ân
tôi biết em mượn bóng gởi hình
mượn mạn thuyền tránh cơn lụt dữ
mượn bờ vai trút nỗi buồn quá khứ
mượn lời thơ ve vuốt chữ tình xưa.
tôi biết em sáng nắng chiều mưa
dưới mặt trời vẫn ôm tim mù quáng
giữa đêm đen lại khát khao ánh sáng
làm bụi mù cho thành phố tôi yêu.
(more…)
Bùi Hiền
Tặng Hoàng Vũ Thuật và H.T.
Bốn mươi sáu năm
Gập ghềnh theo vận mệnh
Tôi trở về nghĩa cũ tình xưa
Quảng Bình Quan ấm lòng sỏi đỏ
Lau sậy hùa nhau
Đất cằn dan díu
Hồ nước ngọt bên ven bờ biển mặn
Dấu chân nào Hàn Mạc Tử ưu tư
Hồn chấp chới
Mối tình e thẹn qúa
Bông cỏ may vội bám rất nhân từ
(more…)
Trần Thụ Ân
I.
Mường tượng xám xuyên qua những lỗ kim trí nhớ
Hiện trên mặt người lúc lạ lúc quen
Những nét nhăn vẽ quá khứ lên tương lai
Bản đồ thời gian từ từ rõ nét
Những chân chim bỏ lại nơi khoé mắt
Bay đi những đôi cánh ngút ngàn xa
Về tận chân trời thơ ấu mập mờ trở thành lạ
Tìm lại được gì nơi cuối một dòng tâm?
(more…)
Phan Nam
Sẽ đến một ngày loài người bỏ ta đi
Họ dựng cuộc sống mới
Từ những ống khói
Trôi tới tận cùng
Sẽ đến một ngày bầu trời rũ một làn hương
Đi tìm mùi bùn tanh tưởi
Không gian đặc quánh rác rưởi
Cỏ dại gặm nhấm cánh đồng
(more…)
Huỳnh Tâm Hoài
Tây Bắc mây chùm qua đỉnh núi
Sơn La đèo dốc bước liu xiu
Hơn 40 năm rồi dân còn đói
Người xây đài tượng bác trên cao (more…)
Bắc Phong
đâu chỉ có bọn tham nhũng là đáng khinh
còn bọn khúm núm quỵ lụy ngoại bang
còn bọn tuyên truyền dối trá mị dân
còn bọn dùng bạo lực đàn áp nhân quyền tự do dân chủ
còn bọn ôm ấp giáo điều XHCN ngu xuẩn
còn bọn bất tài tham quyền cố vị
còn bọn tư bản Đỏ cướp nhà cướp đất dân oan
tất cả bọn chúng đều đáng đem ra phỉ nhổ
(more…)
Viên Dung
ai ôm hôn lời nhắc nhở
không lốc mà xiêu, xoáy đổ
dang chống đỡ, đêm hồn mộ
phối đấng huyền năng phổ độ nước non
nam ai phức điệu mõn mòn
giềng mối xưa than tróc ngọn
phen gìn giữ, mặt nào con
phiền trăng khuya mộ chon von cơ đồ
(more…)
Nguyễn Lương Vỵ
1.
Hăm bảy năm t[i]ếu ngạo cùng ông
Bao yêu thương ém lại trong lòng
Đêm sâu lẩm nhẩm câu thơ chép
Ngày rộng tưng bừng phố chợ rông
Mưa Nguồn bát ngát phiêu bồng múa
Chớp Biển u hoài thổn thức trông
Sa mạc lan dần cho huyết tận
Nhất phiến tài tình… phải vậy [k]hông?!
(more…)
Trần Vấn Lệ
Bao giờ cho tới tháng Mười con vạc về trời, con cá về sông? Bao giờ một thoáng hơi Đông cũng nghe bát ngát mênh mông nỗi buồn?
Bây giờ Thu lá đẵm sương. Bây giờ cỏ lợt trên đường vàng hoe. Nắng hay con mắt đã nhòe, thương Cha nhớ Mẹ đường tre mơ hồ…
Tháng Mười sẽ nắng hay mưa, sẽ sao kệ nó, anh vừa nhớ em. Mỗi ngày, nói thế để thêm, để nghe tiếng đập trái tim, tháng Mười!
(more…)
Nguyễn Minh Phúc
Khi nắng úa vàng con đường thuở ấy
Có một người ngơ ngác buổi sang thu
Nghe chiếc lá rơi khẽ khàng thức dậy
Tiếng mùa sang lạnh chớm buổi sương mù
Hãy còn thơm hoa mướp vàng đầy ngõ
Đậu trên cành cánh bướm mỏng tương tư
Gió vẫn thổi miên man ngầy ngật gió
Vậy mà đâu màu áo tím một người
(more…)
Phan Ni Tấn
Nửa đêm rượu thức Nghiêu Đề
Hát dân ca Quảng hát về bến xưa
Sài Gòn quá đỗi nắng mưa
Vết sầu còn đọng trong trưa Sài Gòn
Cụng ly Hiếu Đệ ly mòn
Chai khô rượu cạn người còn trơ trơ
Chuyện tình kể lại như mơ
Áo tù trả lại bơ vơ cánh rừng
(more…)
Hoàng Thúy
Chúng tôi giới thiệu thơ của Hoàng Thúy lần đầu tiên đến các bạn đọc hải ngoại. Một nguồn thơ tươi mát mà lắng sâu, rực rỡ mà tha thiết truyền cảm tận đáy con tim. (Bùi Hiền)
Người phụ nữ thương con nhất, và cũng hay nạt con nhất – HT
Cho con tìm về bên tiếng Mẹ ầu ơ
đếm nhịp vầng trăng đã bao lần tròn khuyết
đồng trĩu phù sa nhuộm vàng kỷ niệm
có sợi nắng chiều chạy dọc phía trăm năm
con ngửa bàn tay xin gom từng nếp nhăn
suốt bốn mùa Mẹ gieo mầm hạnh phúc
tấm lưng còng một chân tình mộc mạc
cho mặt trời hồng trên những nét môi ngoan
(more…)
Phạm Hải Âu
Khi xưa em yêu anh
Là nắng đầy mắt gió
Là vầng trăng sáng tỏ
Lung linh cả bốn mùa
Ước gì được như xưa
Mái tóc xanh mê mải
Trái tim yêu cuồng dại
Quên mình quên thời gian
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
nết
làm thơ chết ngốt mần thơ khiếp
chết ngộp con thơ chữ ló bài
cứ hễ một tràng buông tay bút
cái nết thâm thù cái nết dai
khinh binh
kéo sóng giật lùi phía sau
để cho phía trước bạc đầu xung phong
(more…)
Huỳnh Minh Lệ
một con chuột
đu trên một cọng lưới b40
chung quanh là biển nước
sau một trận mưa
(người ta gọi là trận mưa lịch sử)
tuyệt vọng
(đúng là ngập nhà ra mặt chuột) (more…)
Trương Đình Phượng
Khúc 1
Khu phố những ánh đèn chưa một lần mở mắt
Những đứa trẻ quần áo rách nhiều hơn lành
Những người đàn bà không biết khóc
Không biết khát khao không biết vị tiếng cười
Những gã đàn ông không biết yêu thương
Chưa một lần tỉnh táo
Hai bàn tay sinh ra không phải để xây dựng mái ấm
Mà để cầm nắm những chiếc roi
Quất vào những người đàn bà và những đứa trẻ
Như những gã chăn bò man rợ (more…)
Nguyễn An Bình
Nhìn cao ốc ngày mọc lên như nấm
Đời cứ trôi theo từng bước chân quê
Đi một chút đường như bàn cờ trận
Lạc qua sông không thấy lối quay về.
Tiếng búa máy len vào trong giấc ngủ
Đêm nằm mơ thấy mây khói quê nhà
Tôi xa lạ giữa Sài Gòn trăm ngả
Nhà tầng tầng nuốt mất khoảng trời xa.
(more…)