Huỳnh Minh Lệ
Nhất hành tinh
nhà của ta nơi đáng sống nhất hành tinh
con bìm bịp theo ta đi cuốc đất
con tắc kè nhởn nhơ bò trên vách
cửa phía nào cũng thấy ánh trăng soi
Đọc tiếp »
Huỳnh Minh Lệ
nhà của ta nơi đáng sống nhất hành tinh
con bìm bịp theo ta đi cuốc đất
con tắc kè nhởn nhơ bò trên vách
cửa phía nào cũng thấy ánh trăng soi
Đọc tiếp »
Tiểu Tử
Nàng là người Việt gốc Hoa. Tên nàng là Trịnh Tiểu Mi, một cái tên rất… “tài tử Hồng Kông”. Mà thật sự, nàng cũng có nét tài tử Hồng Kông, bởi vì nàng đẹp. Ở nhà gọi nàng là “A Xíu”, một cái tên có âm thanh thật dễ thương. Và cũng hạp với con người của nàng : nhỏ nhỏ thon thon, cân đối gọn gàng như con búp-bế.
Gia đình nàng có nhà ở Chợ Cũ Sàigòn. Tầng dưới là cửa hàng bán cà phê đã rang rồi, cà phê hột và cà phê xay đủ loại. Hai tầng trên để ở và sân thượng là nơi rang cà phê.
Nàng là con gái duy nhứt của gia đình, lại là đứa con út nên được cưng như trứng mỏng. Hai người anh đã có gia đình, đã “ra riêng”, cũng bán cà phê nhưng ở tuốt trong chợ lớn. Ngày ngày, nàng phụ “mà má” đứng bán cà phê. Khách hàng tới mua nườm nượp, nhất là giới trai trẻ. Cà phê được pha trộn và rang theo lối thủ công gia truyền, ngon có tiếng. Bán đắt đã đành nhưng cửa hàng đông khách, có lẽ phần lớn tại vì nàng duyên dáng dễ thương ! Bằng cớ là thiên hạ nói “Cà phê A Xíu” chớ không ai nói “Cà phê Hối Ký” là bản hiệu của cửa hàng !
Đọc tiếp »
Trúc Thanh Tâm
Tặng tất cả bạn bè
Mười năm, ai hát bài thương nhớ
Để thắt lòng ta chút tình hồng
Từng tiếng thời gian như đọng lại
Một màu huyền diệu của đêm trăng
Đọc tiếp »
Phạm Thanh Nghiên
Chiều ngày 19/2/2016, ông Trương Tấn Sang đã có bản Dự thảo báo cáo tổng kết công tác nhiệm kỳ 2011-2016 đọc trước Ủy ban Thường vụ Quốc hội). Trong đó, ông Sang với cương vị Chủ tịch nước đã khẳng định mình “có phần trách nhiệm trước những hạn chế, yếu kém của đất nước hiện nay”.
Không chỉ dưới thời ông Sang làm Chủ tịch nước, mà trong suốt thời kỳ đảng cộng sản Việt Nam cai trị, đất nước đã trở nên yếu kém và tụt hậu đủ mọi mặt. Đó là một thực tế không thể bao biện hay chối cãi. Chín năm trước, tôi đã từng khẳng định điều tương tự trong một bài viết. Và chi tiết này cũng được Tòa án thành phố Hải Phòng dẫn chứng để kết tội tôi “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”. Nguyên văn câu ấy như sau: “Chính sách này (của ĐCSVN) đã làm cho người dân thấp kém cả về dân trí lẫn dân khí, đẩy cộng đồng vào tâm thế ỷ lại, phó mặc”.
Đọc tiếp »
Trần Huy Sao
hiền nội giờ đã đi chăm cháu ngoại
còn một tình ngồi trống trước vắng sau
ngôi nhà xưa quá lặng thầm làm vậy
ngó tới ngó lui cũng chỉ có mình mình
một mình thôi tạm san xẻ hai tình
tình hiền nội giờ sớt chia tình hiền ngoại
hiền-nội-ngoại cứ đi đừng quày đừng ngoái
ta hốt ngộ an vui tình nội ngoại đề huề
Đọc tiếp »
Vương Ngọc Minh
nàng nói- em về
theo đuổi nghề giáo
dạy lũ trẻ cách dựng một
điểm tựa
chống bão
– tôi nghe
hai mắt cùng lúc giựt
giựt
– đám trẻ con mexican
từ nhà thờ trên đường santa clara
túa ra
như thể mừng hòa bình
Đọc tiếp »
Vĩnh Thông
1.
Khi tôi ngồi trước máy vi tính lốc cốc gõ những dòng nầy thì thật sự đã là hơi trễ so với cái không khí của mùa Tết bây giờ. Gọi là “mùa Tết” bởi vì nó không đơn thuần chỉ là ba ngày đầu tiên của năm mới. Cái không khí đó đã bắt đầu từ những ngày giữa tháng Chạp khi bấc se se lạnh vừa tràn về và kéo dài cho đến những ngày sau Tết. Mùa Tết là mùa có nhiều chuyện vui buồn nhứt trong năm, có lẽ bao bộn bề của chuyện áo cơm cũng chỉ đợi đến lúc nầy mới “tấn công” vào cuộc sống. Hầu như chuyện gì trong năm chưa thực hiện hoàn tất đều xuất hiện trong lúc nầy và bắt buộc người ta phải giải quyết như đang đánh đố sức người. Chuẩn bị cho Tết thì nhà ai nấy lo, việc ai nấy làm chứ ít ai quan tâm đến chuyện của mọi người xung quanh trong những ngày nầy.
Đọc tiếp »
Huy Uyên
Đậm dấu chân người về Sông Phan
Xóm Ba-Đăng tháng năm chài lưới
bao ngày mưa bấc thổi qua làng
những cánh buồm căng gió thổi .
Em, tình cô gái nghèo bến đợi
chợ chiều quang gánh mẹ sớm hôm
biển hát khúc tình
em chưa hề nói
thương anh !
Đọc tiếp »
Ngô Nhân Dụng
Những hành động hung hăng của Cộng Sản Trung Quốc trong vùng Biển Ðông nước ta nhắm khích động tự ái quốc gia của dân lục địa, trong khi Tập Cận Bình đang tìm cách củng cố uy thế và quyền hành cá nhân. Ngày hôm qua, Thứ Sáu, 19 Tháng Hai năm 2016, Tập Cận Bình đã được Lưu Vân Sơn (Liu Yunshan, 刘云山), người đứng đầu bộ máy tuyên truyền trong Bộ Chính Trị, dẫn đi thăm báo Nhân Dân, đài truyền hình trung ương, và Tân Hoa Xã. Mỗi nơi này đều trương khẩu hiệu “Tuyệt đối trung thành.”
Đọc tiếp »
Nguyễn Hàn Chung
Gửi Lý Đợi, Bùi Chát
mới chớp mắt đã đắm chìm hư huyễn
quá vãng nào không khu trú trong đêm
rau dền trắng mọc lên đồi tuyết trắng
ngọt ngon như chưa từng thuở rau dền
đem quê kiểng khuây dần cơn xí xố
rủ rê rê rê rủ nước non gì
con rệp mén chui nửa vòng trái đất
cũng chơi trò chiết giải khóc như ri
Đọc tiếp »
Anonymous
Ngô Đình Chương & Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác The Unquiet Grave, trích từ English and Scottish Popular Ballads, sưu tập của Francis James Child (1825—1896)
Gió thổi hôm nay, em biết chưa
Thấm ướt lai rai vài giọt mưa
Anh chỉ mình em và mãi mãi
Mộ sâu em đã lạnh bao mùa
Anh làm tất cả cho em đó
Những gì có thể trong tầm tay
Đã ngồi thức thổn cùng rêu cỏ
Suốt một năm dài với một ngày
Đọc tiếp »
Văn Quang
Hằng năm cứ đến ngày giáp Tết Âm Lịch, mọi người đều thấy các cửa hàng bán báo rực rỡ hẳn lên bởi hình bìa của những tờ báo xuân. Đủ thứ màu sắc của những tờ báo khổ lớn treo toòng teng trên những chiếc dây trước sạp báo phay phất phới, không khác gì những cái lồng đèn Trung Thu. Những tờ báo khổ nhỏ, hầu hết là những tờ tuần báo hoặc đặc san nằm dưới kệ hàng cũng được tô điểm sặc sỡ báo hiệu mùa xuân đang về. Mùa xuân dường như bắt đầu từ đấy. Và mỗi nhà thường mua một tờ báo Xuân, đôi khi đợi Tết trưng ra trong phòng khách cho vui cửa vui nhà. Điều đó không hẳn là một tục lệ mà chỉ là thói quen, một thứ thói quen đáng yêu của hầu hết người Việt chúng ta dù bất cứ ở đâu. Nó cũng như cái hình ảnh của nhà thơ Vũ Đình Liên:
“Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực Tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua”
Đọc tiếp »
Hạc Thành Hoa
Áo tím từ đâu theo gió đến
Nhuộm tím thời gian tím cả trời
Lá cây buổi sáng xanh như ngọc
Thoáng thấy ai lòng chợt bồi hồi
Đọc tiếp »
Tuấn Khanh
Trong một chuyến du ký ở Việt Nam để tìm hiểu về dư âm của cuộc chiến 1979, nhà báo Michael Sullivan có tìm đến một nghĩa trang ở Lạng Sơn. Khi chứng kiến một phụ nữ thắp nhang cho người thân của mình, một binh sĩ đã hy sinh để chống lại quân xâm lược Trung Quốc, Micheal Sullivan đã an ủi bà rằng thôi thì chiến tranh đã chấm dứt. Nhưng rất dứt khoát, bà Phạm Thị Kỳ – tên của người phụ nữ – đã nói rằng “Không, sẽ không bao giờ chấm dứt. Với Trung Quốc, làm sao mà chấm dứt được?”.
Đọc tiếp »
Lý Thừa Nghiệp
Sừng sững bổn tâm, sừng sững núi
Mây xanh ngăn ngắt rừng bạt ngàn
Trái tim thiên địa còn tươi rói
Tiếng hống vang rền Kinh Kim Cang.
Đọc tiếp »
Hồ Đình Nghiêm

Từ trái: Tô Thùy Yên, Hồ Đình Nghiêm và Đinh Cường
bảy. bảy. bốn chín
giản lược chữ nhân
bỏ mất chữ lần
bảy lần bảy tuần
thất tuần đã tới
bốn chín ngày rồi sao
bài thơ ngủ giấc sâu
thôi còn được hiển thị
Đọc tiếp »
Elena Pucillo Truong
Trương Văn Dân dịch từ nguyên tác lettera alla madre
Mẹ thương yêu,
Con thường nghĩ về mẹ nhưng trước đây con chưa viết được gì cho mẹ. Con muốn kể cho mẹ nghe rất nhiều điều, tất cả những gì đã xảy ra với con, về cuộc đời mà con đang sống, dù đôi khi con có cảm giác là mẹ đã biết tất cả rồi. Mẹ luôn có một thứ giác quan thứ sáu, một thứ trực giác bén nhạy để linh cảm về những điều sắp sửa xảy ra. Chỉ tiếc là những linh cảm ấy không giúp mẹ tránh khỏi những khổ đau. Và trong đời, mẹ đã đau khổ biết bao!
Ngay từ lúc còn bé, một cơn sưng màng não đột phát trong vài giờ đã cướp đi người em gái, và sau đó, vì quá đau đớn bà ngoại cũng ra đi.
Đọc tiếp »
Hoàng Xuân Sơn
nhớ rằng mình ở thâu đêm
thì ra suốt sáng lưỡi liềm trăng non
một hôm mộng thấy vuông tròn
mà mình bé mọn
cỏn con phận đời
mộng xanh ngàn trút biển khơi
mình còn đứng giữa chiều rơi ngục tù
vào hoang lương chép một từ
rồi mân mê giữa trầm tư cuộc về
30 oct. 2015
Đọc tiếp »
Hoàng Giang
Viết blog là một trải nghiệm rất hay đối với bản thân tôi, đặc biệt là khi đọc bình luận của độc giả sau mỗi bài viết. Tôi cũng có tham khảo thêm nhiều blog của các tác giả khác để trau dồi thêm hiểu biết và kiến thức. Các bài viết của blogger được đăng tải trên trang web chính thức của VOA và được chia sẻ trên trang cá nhân Facebook. Dễ dàng nhận thấy rằng các bình luận trên trang web thì luôn luôn đi thẳng vào vấn đề chính, có luận điểm căn cứ chính kiến khá rõ ràng, nhiều bình luận còn khiến tôi phải suy nghĩ để căn chỉnh phong cách viết lách của mình. Còn trên Facebook, nơi có thể nói là việc nêu ý kiến không bị ai – từ admin cho đến chính quyền – kiểm soát, bình luận viên luôn có thái độ công kích cá nhân.
Đọc tiếp »
Nguyễn Minh Phúc
Gửi Tạ Văn Sĩ – Kon Tum
Thăm nhà bạn ở lưng chừng núi
Con dốc trôi hoài tay đụng mây
Khói sương tạt bóng chiều hoang hoải
Níu cả hoàng hôn lẫn bóng ngày
Đọc tiếp »
hưthông
Nhạc và lời: hưthông; Trình bày: Quốc Duy
Bản ký âm PDF
Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.
Chu Thụy Nguyên
1.
khi bạn qua đến bờ bên kia con sông
bạn ngả mũ chào mọi người
những bàn tay chìa ra
nồng ấm chúc tụng bạn
bạn gắn lên môi người tình những nụ hôn
bạn cúi xuống vỗ về đứa bé và cho bé cây kẹo
bạn hỏi han cụ bà thường nhăn nhó với chứng thấp khớp
bạn cười đùa với người bán hàng
bạn dừng lại nói chuyện với người đưa thư
bạn làm khá nhiều việc ở bên kia con sông
nhưng bạn đã quên hẳn chiếc cầu
không có nó
bạn chẳng làm được bất cứ việc nào bên ấy
Đọc tiếp »
Phan Thành Khương
Cổ Thụ
Cây cổ thụ gặp hồi suy, cằn cỗi,
Lá vàng rơi rải rác khắp đó đây,
Hoa tàn phai hương sắc đã lâu ngày,
Quả không kết, biết lấy gì gây giống?
Cành trơ trọi và không còn dao động,
Rễ héo nhăn, mưa nắng chịu phơi gan,
Chồi không đâm mà nắng cứ chang chang.
Thế có phải đời mất đi mộng đẹp?
Đọc tiếp »
Tôn Nữ Thu Dung

Thiếu nữ và hoa mimosa
dinhcuong
Mùa Xuân ngại ngùng lối nhỏ
Khẽ thôi, vạt nắng lưng đồi
Cánh bướm chao vờn trước ngõ
Mơ hồ nhặt sợi tình rơi.
Đọc tiếp »
K’ Tien
Phục hoạt tiểu vương quốc Champa chỉ cần những việc làm rất nhỏ nhưng là một bước tiến vĩ đại của tình yêu dân tộc và sự trưởng thành của chính dân tộc Việt Nam. (Võ Thanh Liêm & Lê Huy Lượng)
Dù chào đời tại Sài Gòn nhưng vì sinh sau đẻ muộn nên tôi không hiểu gì nhiều về ông Công Tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy, tức Ba Huy. Nhờ đọc bài (“Cuộc Đời Nghèo Khó Của Con Trai Công Tử Bạc Liêu”) trên trang Vnexpress nên mới biết thêm được đôi ba chi tiết, hơi buồn:
Đọc tiếp »
Nguyễn Lương Vỵ
1.
Về Sài Gòn. Ngồi lại hiên xưa.
Nắng đầu xuân. Trong. Vắt. Âm đưa.
Quỷ khốc. Thần sầu. Chưa kịp hỏi.
Mắt lá. Chớp. Xanh. Gọi. Mút mùa.
Đọc tiếp »
Luân Hoán
Phật vàng treo ở trong xe
Phật ngọc trên cổ, hết e ngại đời
mạng già vi vút dạo chơi
không lo police dở hơi chớp đèn
Đọc tiếp »
Nguyễn Xuân Nghĩa
– A lô, công an phường Q đúng không anh. Tôi cần gặp anh trưởng phường ngay bây giờ
– Ai đới ? Có việc gì đới?
– Gia đình tôi cần được bảo vệ. Từ tối qua có hai người lạ mặt luôn đi lại trước cửa nhà tôi, sáng nay tôi cũng thấy. Họ đang đứng kia… họ nhòm vào nhà tôi. Mắt họ gian lắm. Họ giống như dân trộm cướp, đâm thuê chém mướn hay đại loại như vậy. Chúng tôi lo quá anh ơi.
– Nhà ở đâu đới ?
Đọc tiếp »
Hoàng Xuân Sơn
mùa đông chim trống mái
mùa tuyết lũ cuốn đi xa
bay đi những chân dặm dài
quấn quýt tình nhau tháng ngày gắn bó
những năm gù gù bên nhau chim trống mái
chim trống cùng đường kiệt sức
chim mái ủ rủ đuối lả
cội phong cheo reo lá buồn
mùa đông bầu bạn bỏ đi hết
bạn trốn tuyết ở một phương nói-cười-thâu-đêm
suốt sáng còn lại gì
mùa đông chim trống mái nhìn nhau
lặng lẽ
sau cùng đêm thánh lễ bùi ngùi
đêm mắt thật sâu
Đọc tiếp »
Trương Đình Phượng
Cầm tay mùa đông
Đi vào lòng phố
Chợt nghe nhân thế
Lạnh từ môi tơ…
Con chim hạnh phúc
Gãy cánh hiên đời
Những dòng tóc: đợi
Ngày hoang tuổi trần
Đọc tiếp »
Thụy Khuê

Nhà văn, Kịch tác gia Vũ Khắc Khoan (1917-1986)
Tiểu sử
Vũ Khắc Khoan sinh ngày 27/02/1917 tại Hà Nội. Mất ngày 12/9/1986, tại Minnesota, Hoa Kỳ. Học sinh trường Bưởi; Lên đại học, theo ngành y khoa hai năm, trước khi vào trường Cao Đẳng Canh Nông. Tốt nghiệp, làm kỹ sư canh nông được một năm rồi chuyển hẳn sang dạy lịch sử tại hai trường Nguyễn Trãi và Chu Văn An, Hà Nội và hoạt động kịch nghệ, viết văn, thành lập nhóm Quan Điểm với Nghiêm Xuân Hồng.
Từ 1948 Vũ Khắc Khoan bắt đầu in bài trên báo Phổ Thông: hai vở kịch Thằng Cuội ngồi gốc cây đa (1948) và Giao thừa (1949) và bài tùy bút Mơ Hương Cảng (1953).
Ngay từ thời còn là sinh viên y khoa, Vũ Khắc Khoan đã đạo diễn những vở Thế Chiến quốc và Nửa đêm truyền hịch của Trần Tử Anh, trình diễn tại Nhà Hát Lớn Hà Nội; viết và dựng kịch bản đầu tay Trường ca Mông Cổ, tác phẩm làm nền cho vở Thành Cát Tư Hãn sau này. Năm 1952, ông vừa dựng, vừa diễn vở Thằng Cuội ngồi gốc cây đa tại Nhà Hát Lớn.
Đọc tiếp »
Trang Châu
Em nâng ly rượu mừng xuân
Tay thon năm ngón nghe chừng thanh tân
Nhấp môi, sợ má em hồng
Môi không nhấp, sợ e lòng băn khoăn
Đọc tiếp »
Phan Ni Tấn
Thơ: La Toàn Vinh; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Dzoãn Minh
Bản ký âm PDF
Nguồn: La Toàn Vinh gửi nhạc và âm bản mp3
Đặng Kim Tiến
Tôi là cô bé ngây ngô, điệu đà và ướt át. Gia đình tôi bỏ lại tài sản ngoài Bắc, bồng bế nhau chạy giặc cộng sản và cùng dòng người lên tàu há mồm di cư vào Nam lúc tôi mới được một tháng tuổi tròn. Mẹ tôi đầu bù tóc rối, lo chạy đôn chạy đáo buôn bán dọc xuôi, tần tảo lao động suốt ngày chỉ mong kiếm tiền về nuôi nấng anh em chúng tôi được khôn lớn bằng người. Bà nội tôi thường vỗ về, ru đứa em gái tôi ngủ mà nhắc nhở anh em chúng tôi: “Cái ngủ mày ngủ cho say / Mẹ mày vất vả chân tay suốt ngày”.
Đọc tiếp »
Trangđài Glassey-Trầnguyễn
hãy để em hôn lên những nỗi buồn,
chúng sẽ nở thành hoa mai,
làm mùa Xuân thức dậy – và ở lại –
mùa đông âm u sẽ bay đi mất
mặt đất cựa mình,
đẩy hoa lá nở tung giữa băng tuyết đang tan
Đọc tiếp »
Khaly Chàm
hoàng hôn trổ nụ u trầm
bụi cùng đá ngậm nhật tâm mơ người
thời gian xô lệch nụ cười
bước chân khật khưỡng mấy mươi năm dài
Đọc tiếp »
Cánh Cò
Chiều mùng Ba tết, cộng đồng mạng nổi sóng với một tấm ảnh chụp chiếc xe rác và hai mẹ con cùng nhau đẩy nó trong lúc đường xá vắng vẻ và không khí mùa Xuân tràn về khắp ngõ. Tấm ảnh đơn sơ nhưng chiều sâu của nó khiến xã hội dừng lại một phút, một phút ngắn ngủi để tự xem lại mình, xem lại cuộc sống thật sự của gia đình nếu so với hai mẹ con người công nhân vệ sinh kia chắc sẽ rút ra được nhiều điều.
Đọc tiếp »
Vương Ngọc Minh
tôi đứng bên hè
(có cảm giác cá nằm trên thớt
không cần ai công nhận!) cùng
các ý nghĩ
tuyền ruồi bâu- tỉ như: sống
chết
chẳng lấy gì bày biện
chung quanh
lại rơi đúng vào ngày mồng 3 tết
Đọc tiếp »
LMST

Thiếu nữ với hoa sen
Tô Ngọc Vân
Thơ: Song Phượng; Nhạc: LMST; Hòa âm: Cao Ngọc Dung; Tiếng hát: Thùy An
Bản ký âm PDF
Nguồn: Song Phượng gửi nhạc và âm bản mp3
Thái Quốc Mưu
Trịnh Bản Kiều 郑板侨 tên thật Trịnh Nhiếp 郑燮, tự Khắc Nhu 克柔. Con của Trịnh Chi Bản. 郑之本. “Bản Kiều” 板桥 là hiệu của Trịnh Nhiếp.
Ông sinh ở xóm Trịnh Gia 郑家, đông nam thành phố Hưng Hóa 兴化 tỉnh Giang Tô 江苏, trong một gia đình nông dân nghèo khó. Là người có chí lập danh, nhưng đường hoạn lộ gian nan, mãi đến 50 tuổi mới đậu Tiến sĩ đời Càn Long.
Gần vùng Trịnh Gia, có cây cầu gỗ nhỏ tên Cổ Bản Kiều. Do tính phiêu bạt rày đây mai đó, ông lấy tên cây cầu Bản Kiều đặt hiệu cho mình để kỷ niệm thời thơ ấu và đi đâu cũng nhớ về quê hương. Khi về già Bản Kiều tự xưng Bản Kiều Đạo Nhân và Bản Kiều Lão Nhân.
Đọc tiếp »