Nguyễn Thạch Giang

Tôi quen chị Ly Ly hơn hai mươi năm về trước, lúc từ Việt Nam mới qua lơ ngơ đi làm công nhân trong hãng điện tử. Hai vợ chồng chị Ly Ly cũng từ Việt Nam mới qua vô làm chung hãng. Hãng nhỏ chuyên làm đồ gia công cho mấy hãng lớn, nhân viên thuộc hàng “assembler” như tôi thì người Việt rất đông họp thành một xóm nhà lá cũng vui.
Hai vợ chồng chị Ly Ly thuộc hạng “người giỏi”, làm được một thời gian thì anh tìm được chỗ làm khác tiền lương nhiều hơn bèn nhảy job (chớ ai đời như tôi ù lì một cục ngồi đâu ngồi đó, có một chỗ làm hoài). Chị Ly Ly thì giỏi kiểu khác, lương ba cọc ba đồng nhưng chị để dành tiền hay lắm, có chín đồng rán kiếm thêm một đồng cho đủ mười. Không bao giờ từ chối mỗi khi sếp kêu làm overtime, còn tôi gần tới giờ về là nôn trông cho mau tới, hôm nào sếp kêu ở lại làm tăng ca là tôi buồn trong bụng lắm, mà chỉ làm hai tiếng thôi, không làm bốn tiếng như người khác.
Thuở đó hai vợ chồng chị chỉ có một chiếc xe, giờ anh nhảy hãng khác chị nhờ tôi đưa đón, hùn tiền xăng đàng hoàng. Mỗi ngày hai bận đi về, chị nói hết chuyện này tới chuyện khác, (chị có bao nhiêu tiền cũng nói cho tôi biết). Chị nói anh làm bao nhiêu tiền đưa chị giữ, chỉ xài tiền làm overtime (trời đất! vợ người ta!). Chị nói chỉ tiêu của chị là mỗi tháng phải để dành năm trăm, nhất định phải có năm trăm. Làm được mấy tháng chị có dư mấy ngàn chơi hụi. Hốt hụi chót được năm bảy ngàn đi mua vàng, nếu không thì ai cần cho họ mượn (mình được họ rối rít cám ơn mà còn có tiền lời).
(more…)