Nguyễn Minh Phúc

Dốc chiều Tây Bắc

dốc cao thăm thẳm lưng chừng núi
tay vít mây ngàn trên lũng xanh
gió vương chân bước tràn dốc bụi
thung lũng chiều đẹp tựa trong tranh

tiếng khèn ai thổi trên nương ấy
tôi vế lạc lối giữa sương giăng
bếp nấu cơm lam nhà ai vậy
quyện với mây trời trôi khói chen
Đọc tiếp »

Khóc O

Posted: 28/07/2017 in Khê Kinh Kha, Thơ

Khê Kinh Kha
riêng cho O Hoàng Hương Thuỷ


Thiếu nữ Huế
Mai Thứ

con nhớ mãi tuổi vào đời 15, 16
phố Saigon đầy mộng ước O ơi
con tập yêu – tập làm thơ mộng mị
thả đam mê trên cánh gió lưng trời

con nhớ lắm nụ cười O hiền quá
hiền như tóc O ngủ trên vai gầy
hiền như bao lời O thường khuyên nhủ
hiền như những bữa cơm O dọn mời
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Chuyện chẳng siêu thực

tôi yêu thích cái cách
cô ấy gằm mặt cắn
móng tay (sau mỗi bận
mời rượu!) những chiếc móng

dòn quắp da thịt là
nguyên nhân của nhút nhát
và buồn bã!) mỗi khi
nom thấy thế lưng còng

xuống tôi hỏi “này.. cần
thêm cơm nước gì chứ!”
nghe trăm bận cô ấy
đều lườm tôi “có!” tôi
Đọc tiếp »

Lâm Bình Duy Nhiên


Nhà hoạt động Trần Thị Nga trước Tòa án Nhân dân Hà Nam

Hôm qua, 25/7/2017, Tòa án Nhân dân tỉnh Hà Nam đã mở phiên tòa sơ thẩm xét xử chị Trần Thị Nga về tội « Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam » theo khoản 1 Điều 88 Bộ Luật hình sự.

Chị Trần Thị Nga là một tên tuổi quen thuộc trong giới hoạt động xã hội dân sự và bất đồng chính kiến trong nước. Chị từng đồng hành bên những người dân oan Hà Nam, xuống đường tham gia biểu tình chống Formosa, đấu tranh cho một xã hội công bằng và một môi trường sống tốt đẹp. Trước Tết Nguyên đán, chị bị công an tỉnh Hà Nam bắt giữ vào ngày 21/1/2017, bất chấp hoàn cảnh gia đình khó khăn khi hai con của chị còn nhỏ.

Sau gần một tháng kể từ ngày khi Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị tuyên án 10 năm tù (29/6/2017) cũng theo Điều 88, nay đến lượt chị Trần Thị Nga bị Tòa án tỉnh Hà Nam tuyên phạt 9 năm tù, phạt quản chế 5 năm sau khi chấp hành xong án tù.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

  
Tù nhân lương tâm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thị Nga

Chiều nay cày cục viết
thơ tình mà ruột đau
em mười năm bữa trước
em chín năm hôm sau

Bốn bé còn măng sữa
mẹ ở ngoài vòng tay
giặc hung hăng ngoài biển
triều đình như ngủ say
Đọc tiếp »

Võ Định Hình
sau án thêm Trần Thị Nga

hèn đến thế là cùng
ác đến thế là cùng
dân chủ dân chủ đù ỏa dân chủ
chúng chơi đòn bẩn kinh niên
(côn- đồ- hành- hung- dư- luận- tán- thưởng)
chúng nện tới tấp đàn bà con dại
bẻ tay quặt chưn
tra tấn trẻ nít bằng tấn tuồng bỏ đói
nhân đạo ở đâu  Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Trịnh Công Sơn từng viết, lời yếm thế:

“… một ngày như mọi ngày, quanh đời mình chợt tối
một ngày như mọi ngày, giọng buồn lên tiếp nối…”

Ngày nào cũng giống ngày nào? Ừ, cũng đành chấp nhận đi! Nhưng ngày 26 tháng 7 của năm 2017 là một ngày tuyệt đối lạ mặt, rất mực lạ thường, trước sau chưa hề xẩy ra. Không nguyệt thực, chẳng nhật thực. Màu trời vẫn xanh, nếu nhiều mây xám thì cuối ngày có cơn giông cho hạ hoả nỗi hạn mùa hè. Một thứ mưa thuận gió hoà.

26 tháng 7 năm nay, tin buồn chợt tối và tiếp nối. Sự lạ nằm ngay ở cái thất thường ấy. Người chị của nhà thơ Luân Hoán, chị Lê Thị Kim Anh qua đời vào ngày này. Người chị của nhà thơ Hoàng Xuân Sơn, chị Hoàng Hương Thuỷ cũng làm cuộc đi xa cùng lịch trình, như kiểu đã có giao ước với nhau trước, rằng có lên tàu thì hãy mua vé một cặp đi chung cho đỡ quạnh. Hai đứa em trai mình đều ở nơi xa tít mù khơi. Khúc ruột ngàn dặm.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Khóc chị

Chị Hoàng Hương Thuỷ ra đi sáng sớm ngày 26 tháng 7 năm 2017

nhủ phôn. chưa kịp phôn
cứ chần chờ chần chờ
chị đi rồi mới thấy
tuổi đời mình chơ vơ

chị là người chia sớt
chút hương văn đầu đời
không có chị em sẽ
lạc dấu hồng tinh khôi
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn


Thiếu nữ trong thành nội
dinhcuong

Huế, từ bao giờ vẫn nổi tiếng về vẻ trầm mặc, cổ kính. Nơi đó đã sinh ra, lớn lên những người con thông minh, sắc sảo, những ngườì con làm nên Huế đởm lược, những người con của miền đất anh hùng.

Huế cũng là nơi tôi bỏ đi vào một buổi chiều mưa dầm sùi sụt. Tôi bỏ Huế đi như em đã bỏ tôi đi xa ngái. Nhưng Huế, là nơi tôi sẽ trở về, dù tôi biết không còn em tóc dài, mắt sáng, ngấn cổ cao nôn nao chờ đón tôi ở đó.

Mùa hè tôi trở lại Huế. Đứng trên bờ sông Hương nước vẫn lặng lờ. Nhưng Huế thương, Huế nhớ nên Huế vẫn nhận ra tôi, vẫn dang đôi cánh tay thần thoại ôm xiết tôi vào lòng. Bởi vì tôi là một nửa đứa con của Huế, cho dù tôi đã bỏ Huế đi từ nửa thế kỷ mịt mù cơn mưa thuở trước.
Đọc tiếp »

Giao Chỉ San Jose


Nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm (1930-2017)

Chuyện mấy ông già chúng tôi, quanh đi quẩn lại toàn là chuyện xưa và sau cùng là chung sự. Mới đọc được bài ông Huy Phuơng viết về tuổi lên Tám… chục. Rất thú vị. Biết được chuyện vua tổ chức mừng thọ Bốn chục chưa được bao lâu thì ngài băng hà. Cuối tuần nay chúng tôi lại được mời tham dự tiệc mừng tuổi thọ của ông chủ tiệm phở Hiền Vương. Ông lên chức 90. Được coi là đại thọ. Nhờ đọc tiểu sử nên được biết bạn Hiền một thời nổi tiếng phở gà từ Sài Gòn đến San Jose nguyên là chiến binh từ lực luợng đăc biệt mà chuyển qua nhẩy dù. Ở San Jose chúng ta có đô đốc Trần văn Chơn đã qua tuổi 90 từ nhiều năm và đang tiến dần đến con số 100. Thượng thọ.

Hồ sơ bảo hiểm nhân thọ Hoa Kỳ hiện nay chấp nhận còn số hưởng thọ cao nhất là 121 tuổi. Thực tế chưa thấy ai sống đến tuổi thượng thừa như thế. Bạn thân Vũ Đức Nghiêm của chúng tôi vừa ra đi ở tuổi 87. Tin tức ở miền Nam do người em Vũ Ngọc Bích loan báo. Ở miền Bắc do cô con gái Vũ Thơ Trinh báo tin. Dù mới ra đi nhưng tang gia đã kịp thời thông báo chi tiết về tang lễ. Sẽ quàn tại nghĩa trang Oak Hill, khu Oak Chapel, San Jose. Lễ cất đám thứ Bẩy ngày 5 tháng 8-2017 Giờ thăm viếng: 9 am đến 12 pm.
Đọc tiếp »

Vũ Đức Nghiêm

Nhạc và lời: Vũ Đức Nghiêm; Tiếng hát: Thanh Lan

Nguồn bản ký âm: Hợp âm Việt; âm bản mp3: NCT

Hương Kiều Loan thực hiện


Nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm (1930-2017)

Trong một khu vườn trăm hoa đua nở, thông thường những bông hoa sặc sỡ, hương thơm ngào ngạt hoặc có một kích thước dễ được nhìn thấy, thường được tự phô bầy ngay trước mắt khiến mọi người có thể nhận thức được ngay khi mới bước vào vườn hoa. Còn có những loài hoa với hương thơm nhẹ diụ quyến rũ và với những mầu sắc hài hoà thanh nhã, tuy đã hiện hữu cùng với những loài hoa khác, nhưng loài hoa hiếm quí này không dễ gì mà thấy chúng dễ dàng được. Trong vườn hoa âm nhạc, Vũ Đức Nghiêm là một trong những loài hoa hiếm quí ấy. Nhạc cuả ông thanh nhã, tiết điệu rất tuyêt vời, không quá cầu kỳ để trở thành diêm dúa lố bịch, nhưng cũng không giản dị mộc mạc thái quá để dễ bị đồng hoá với hình ảnh của người “nhà quê đi guốc mộc”.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Biết khóc

biết xúc động biết xúc động
là khi đời chùng xuống cùng dây tơ
biết rưng rưng cho những án tù vô đạo
lương tâm ở đâu bạn tôi kêu gào
tiếng thét trên lũ biểu bì vô cảm
biết thổn thức cùng cuộc chia xa
níu nghìn trùng miên viễn
biết hân hoan cho tương phùng cập bến
thức dậy tôi
thức dậy đời câm nín ù lì
biết xúc động biết xúc động
tôi bắt đầu biết
khóc
Đọc tiếp »

Huy Uyên

Dịu dàng hoa muống biển

Lặng lẽ tím màu hoa muống biển
Chiều sót lại nắng vàng
Tôi đợi hoài sao em không đến
Mùa thu đã vội theo sang.

Sóng xô âm vang cùng bờ
Ngày em xa biền biệt
Bạc tình mình đánh mất nhau
Nhạt màu ti-gôn nuối tiếc.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Vấn đề với chủ nghĩa xã hội là tới lúc nào đó nó sẽ dùng hết tiền của người khác. (Margaret Thatcher)

Chừng mười năm trước, tôi tình cờ đọc được một bài báo ngắn (“Tuần Lễ Vàng 1945”) của Trà Phương – trên trang Vnexpress, số ra ngày 13 tháng 10 năm 2010 – mà cứ cảm động và bâng khuâng mãi. Xin ghi lại nguyên văn, cùng hình ảnh, để chia sẻ với mọi người:

“Sau khi giành độc lập, đất nước gặp nhiều khó khăn về tài chính, 4/9/1945 Bác Hồ đã phát động Tuần lễ Vàng kêu gọi mọi người ủng hộ ngân sách quốc gia. Trong tuần lễ này, giới công thương có đóng góp nhiều nhất.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

Vào quán nụ cười xin mua một nụ
Cười thật to cho vỡ nỗi điên
Thời buổi buồn và điên xôm tụ

Vào quán đêm xin vay một giấc
Mơ thật ngon. Và ngủ cho quên
Đời ngoài kia đêm nổ tan tành mộng

Vào kịch đời khóc thêm nước mắt
Mặt nạ vui son phấn cười khan
Màn kịch hạ cùng nhau hê rửa mặt
Đọc tiếp »

Xong

Posted: 25/07/2017 in Hội Họa, Vương Ngọc Minh


xong
thực hiện, tháng 4/ 2015, 7/ 2017.
chất liệu giấy dán trên bố.
cỡ: 30x 30in.

Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi

Hồ Đình Nghiêm

Một

Mây về dồn cục trên núi đã lâu, chẳng loãng tan, không tản mác trôi ra hướng biển. Trời sa sầm tối hù, nóng quá chừng quá đỗi. Gió đi đâu chẳng biết, đường nhựa cùng đất cát mặc sức mà dồn nhiệt lượng lên. Chó gục đầu xuống hai chân duỗi thẳng, lè lưỡi biếng nhác thở. Thanh niên ngồi trong quán nhậu mặt đỏ ké phanh áo chẳng buồn đuổi ruồi. Hai cô gái suýt soát tuổi nhau có vẻ là chị em thì chơi quần bò cắt ngắn tới háng xơ lai, không cứ là giò cẳng ngay cả áo thun bó thân cũng tươm đổ mồ hôi. Một cô tay cầm cục nước đá cứ rà quanh nơi cần cổ, mòn hao nước tuôn thành dòng. Vải áo cứ thế mà nới rộng phạm vi úng thuỷ, ướt át nhiều nhất ở vùng ngực thoi thóp đàn hồi, phập phồng lên xuống. Cô kia thì búi tóc lên cao, toàn thân vẹn toàn một chữ khô. Khi họ đứng gần nhau anh em chiến hữu đang tợp bia sương sương chẳng cần nhìn đểu cũng nhận thấy là ướt đẹp hơn khô.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Nửa đêm nghe sầu riêng rụng

nửa đêm sầu rụng cái đùng
xui ta chợt thức lùng bùng lỗ tai
sầu riêng cả giấc mộng dài
sầu chung sông núi đọa đày nhiễu nhương

17.07.2017
Đọc tiếp »

Nguyễn Nguyên Bình

Đến địa phận xã Đồng Tâm, hỏi thăm đường về làng Hoành, may gặp một chị người làng, chị tận tình chỉ đường, nhưng lại dặn chúng tôi đừng hỏi thăm nhiều nữa, cứ đi như thế là đến nơi. Chị còn nhỏ giọng: “Hôm qua công bố kết quả thanh tra, “họ” chặn đường ghê lắm, trong cuộc họp, chỉ họ nói là chính, dân nói mấy câu là họ cắt luôn không cho nói”. Trời, chưa đi đến nơi mà đã nghe “mùi thuốc súng” rồi, lạ thế!

Vào tới sân nhà cụ Kình, một lát sau, nhiều người làng đã kéo đến, có lẽ mọi người biết tin những người bạn của Đồng Tâm mới về. Trong nhà, cụ Kình cũng loay hoay trở dậy để tiếp chúng tôi. Hỏi thăm sức khỏe và thương tật, thì cụ đưa ra tấm phim mới chụp, thấy rõ cái xương đùi bị vỡ, đã phải nẹp lại và bắt tới 11 con vít, vẫn chưa liền. Cụ nói cái xương ấy bị vỡ (chứ không phải gãy) làm mấy mảnh, còn xương mỏm trên đùi thì bị gãy không nối lại được, rồi đây có khỏi thì cũng thành tật, đi lại sẽ khó khăn lắm (về việc vỡ, gãy xương đó, vừa rồi trên mạng có người thắc mắc, cho rằng xương đã gãy làm mấy đoạn, lại không chữa trị ngay, với một cụ già như vậy mà chưa nguy đến tính mạng thì không tin được! Ai không tin có thể xem trên tấm phim này- trong ảnh). Sự kỳ lạ đó chỉ có thể giải thích đó là do hồng phúc tổ tiên, và cũng là sự may mắn hiếm hoi của làng Hoành.
Đọc tiếp »

Mây Bắc Mỹ

Chân dung lãnh đạo

Ngoại xâm nội gián đan thông luồng
Đất nước toang hoang “chuột đục tường”
Dân sống bấp bênh mất định hướng
Đối trăm thứ thuế lẫn tai ương
Gian quan khôn lỏi lòi chân tướng
Dốt đặc cán mai nắm kỷ cương
Lãnh đạo nhục hèn gục mặt xuống
Tương lai vận nước nát như tương
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Đêm trên biển Nha Trang

Nghe tiếng sóng dưới chân mình lặng lẽ
Thật dịu dàng lời biển hát đêm nay
Trăng Nha Trang một mùa trăng quạnh quẽ
Treo trên cành vàng một cốc tình say.

Nghe tiếng sóng thầm thì len vách đá
Lỡ xanh rêu thao thức một đời riêng
Gió hồn nhiên phả vào lòng biển mặn
Úp bàn tay trôi lạc mất ưu phiền.
Đọc tiếp »

Đói

Posted: 24/07/2017 in Hà Việt Hùng, Truyện Ngắn

Hà Việt Hùng

Tôi được “chuyển trại” về T2 (có lẽ T là Trại), thành Ông Năm ở Hóc Môn (còn gọi Mười Tám Thôn Vườn Trầu), Gia Định, sau 19 tháng ở Long Thành gần suối Tre. Trại này, sau 1975, nghe nói do Đoàn 500 trông coi. Đợt “chuyển trại” này là lần thứ nhất của chúng tôi sau khi học “mười bài”. Đợt này có khá đông người. Khi xe Molotova chở chúng tôi lăn bánh vào trại, đi qua trại tù thành Ông Năm (Liên Ðoàn 5 Công Binh Kiến Tạo, trước kia do đại tá Dương Công Liêm làm liên đoàn trưởng), thấy có người lố nhố, hỏi ra mới biết đó là T1, bên trong còn có T2, T3, T4 và T5 nữa (?) dành cho nữ cảnh sát và quân đội QLVNCH. Tôi còn đi hai trại nữa ở Phước Long trước khi được “thả” về.
Đọc tiếp »

Tặng phẩm

Posted: 24/07/2017 in Hoàng Minh Châu, Thơ

Hoàng Minh Châu


Thiếu nữ và hoa mimosa
dinhcuong

Hãy bao dung hơn với thơ tôi
Đừng nghĩ đến những điều cay cực
Hãy nói về sự ngọt ngào
Và nguồn mạch tinh tuyền từ chốn nào ra biển

Hãy bao dung với thơ tôi
Đừng bao giờ nói điều chia lìa hay phản bội
Mà nói về ngày ấy đã yêu
Đã thấm đẫm trong mùi hương tóc
Hãy nhẹ nhàng dẫu nụ hôn sinh tử
Hãy bắt đầu… và kết thúc vô thường
Đọc tiếp »

Vũ Trầm Tư

Tháng năm hoa phượng đỏ
Áo dài trắng bay bay
Gió hôn bờ tóc mượt
Hè về em có hay?

Sân trường, rơi cánh phượng
Có nỗi buồn vu vơ
Trang thơ tình, nhật ký
Tuổi học trò mộng mơ
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh

Đây là bài mới bổ sung cho một bài viết khởi đầu chỉ là hồi tưởng và những kỷ niệm rất riêng tư với Giáo sư Phạm Biểu Tâm nhân dịp lễ tưởng niệm 100 năm ngày sinh của một vị danh sư đã để lại những dấu ấn lâu dài trong Ngành Y của Việt Nam từ thế kỷ trước.


Hình 1: Giáo sư Phạm Biểu Tâm tại Bệnh viện Bình Dân (1960), mỗi buổi sáng cùng các nội trú và sinh viên đi thăm trại bệnh trước khi vào phòng mổ. [nguồn: hình tư liệu gia đình Gs Phạm Biểu Tâm*]

ĐÔI DÒNG TIỂU SỬ

Giáo sư Phạm Biểu Tâm sinh ngày 13 tháng 12 năm 1913 tại Thừa Thiên, Huế; mất ngày 11 tháng 12 năm 1999 tại Hoa Kỳ, hưởng thọ 86 tuổi.

Vào cuối đời, thầy Tâm cho biết thực sự thầy gốc người Nam Bộ, sinh ra và lớn lên tại miền Trung. Sau đây là thông tin từ người em ruột Gs Phạm Biểu Tâm, Băng-sĩ Phạm Hữu Nhơn nguyên là một tướng lãnh thuộc Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực VNCH từ Falls Church, Virginia gửi cho Bông, tức tên gọi ở nhà của Phạm Biểu Trung, trưởng nam của thầy Tâm:
Đọc tiếp »

Không bến đỗ

Posted: 21/07/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

rối ren kêu, tìm bến đỗ
định hướng nào, thuyền ghé chỗ yên thân

 
không yên
từ chỗ đứng ngồi
sửa từng câu chữ dối đời yêu quê
kim tiền xã hội
cung mê
lẩn quẩn. bế tắc
trở bề được không
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Nhớ sóng Quy Nhơn

Ghềnh Ráng ơi những buổi chiều
ngồi mà bỗng nhớ thật nhiều Qui Nhơn
xa rồi cả nửa đời hơn
mà sao tiềng biển dỗi hờn vẫn đây

vẫn âm vang những vơi đầy
hàng dương vẫn thả dáng gầy cô đơn
bềnh bồng sóng biển Quy Nhơn
bao năm rồi hỡi có còn đắm say…
Đọc tiếp »

Vũng lầy

Posted: 21/07/2017 in Thế Giang, Truyện Ngắn

Thế Giang


The Queue of Desperation
Trine Meyer Vogsland

“Bắt quần đùi, phải quần đùi,
Cho may-ô mới được phần may-ô.”

(Kiều hiện đại)

Tôi lượn lờ đạp hai ba vòng trước tòa nhà cổ mà chưa quyết định dừng xe. Lúc này là 9 giờ, giờ làm việc bắt đầu từ 8 giờ, nhưng các bà nhân viên có thói quen tranh thủ ghé vào cửa hàng rau mậu dịch vào giấc này nên chưa chắc đã làm việc.

Chưa cà phê, chưa nước trà, mới luyện suông mấy chưởng thuốc lào nên tay lái bồng bềnh như đi trong mộng, tôi tặc lưỡi dấn người đạp thêm một vòng nữa. Âu cũng là bài tập thể dục buổi sáng!

Khuya hôm qua, thấy chồng đã chập chờn ngủ, vợ tôi lẳng lặng lột ví lấy lại số tiền nàng đã phát cho tôi từ đầu tuần để tiêu vặt. Cuối kỳ lương nào chả vậy. Tôi lờ như không biết, xoay mặt vào tường rồi mừng thầm là đã kịp phân tán mỏng mấy đồng bạc ra cái túi để tránh cuộc “kiểm tra hành chính” thành thông lệ này. Nhưng gần 10 năm “nâng khăn” cho chồng, nàng đã lành nghề “sửa túi,” đồng bạc ốm o tội nghiệp để dành cho chén nước trà cũng bị sung công nốt. Thật chả còn chỗ nào mà bàn tay thân yêu mềm mại này không mò tới.
Đọc tiếp »

Huy Uyên

Những chiều em tan lễ năm xưa
Vẫy tay tiễn người ở lại
Hẻm vắng ánh mắt người
Không sao quên được.

Quay về quê cũ
Bỏ quên con đường góc phố
Quê nhà lận đận áo cơm
Mối tình trôi ra biển cả.
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Nửa đời…

Nửa đời xưa
Đã qua đi
Nửa đời còn lại
Chút gì không hư.

Nửa đời,
Đâu đó… mặc dù !
Vóc tay cười mộng
Cuộc phù du Ta.

Nửa đời
Nửa đời đi qua
Bước đi là đến
Từ xa để gần.

Nửa đời
Còn vết phong trần
Bờ nhân ảnh
Khoả trong ngần biển xanh.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Trung Hoa (dường như) chưa từng thoát khỏi đêm trường trung cổ.
(Phạm Thanh Nghiên)

Gần hai mươi năm trước, tôi hân hạnh được Đại Tá Phạm Văn Liễu gửi cho mấy tập hồi ký (Trả Ta Sông Núi) cùng lời yêu cầu viết một bài giới thiệu về tác phẩm của ông. Tôi thưa lại rằng mình rất vinh dự khi được nhờ cậy. Tuy nhiên, theo công tâm, tôi sẽ góp đôi lời về những trang sách mà tác giả đề cập đến những nhân vật quá cố (Ngô Đình Diệm & Hoàng Cơ Minh) với quá nhiều hằn học.

Ông không đồng ý như thế nên chút duyên nợ, về chữ nghĩa, giữa chúng tôi đã không có cơ thành tựu. Từ đó đến nay – thỉnh thoảng – tôi vẫn được đọc thêm những cuốn hồi ký khác, của nhiều nhân vật khác.
Đọc tiếp »

Phan Minh Châu

Đã có xiếc sao các em còn xiếc
Đường đến trường sao em cứ thong dong
Kẻng đã xổ trống trường lên tiếng vỗ
Sao các em cứ làm xiếc trên sông

Ai bày vẽ em căng dây làm xiếc
Mấy mươi người trên một sợi dây cao
Dưới thì nước cuộn cuồng như sóng cả
Lỡ sẩy tay thì biết gọi ai nào!
Đọc tiếp »

Một phần tỉ

Posted: 20/07/2017 in Nguyễn Hàn Chung, Thơ

Nguyễn Hàn Chung
Tưởng nhớ Lưu Hiểu Ba (1955-2017)

Tàu có hơn một tỉ dân Trung Hoa
có chỉ một Lưu Hiểu Ba
chỉ một Lưu Hiểu Ba
một Lưu Hiểu Ba
Lưu Hiểu Ba
Hiểu Ba
Đọc tiếp »

Phạm Tín An Ninh

Tiểu Đoàn đang hành quân ở Ngân Sơn thì có lệnh kéo ra quốc lộ để di chuyển khẩn cấp. Đám lính tráng buồn thiu. Vì vùng này rất nổi tiếng có nhiều cô gái quê làn da nõn nà xinh đẹp, mà mỗi lần đơn vị ghé lại đây, thế nào cũng có vài chàng lính trẻ chấm dứt cuộc đời độc thân vui tính. Lần này đơn vị đi xa, nên trên các chiếc xe GMC thấp thoáng bóng vài cô con gái mặc áo lính. Thông cảm cho các đôi vợ chồng mới, ông Tiểu Đoàn Trưởng bảo các sĩ quan lơ đi, để cho các cô dâu được đi theo. Khi đến bờ biển Tuy Hòa, Tiểu Đoàn tiếp nhận một Chi Đoàn Thiết Quân Vận M-113 tăng phái, rồi tất cả xuống tàu Hải Quân ra biển. Sau hai ngày đêm hải hành lênh đênh, chúng tôi được lệnh đổ bộ lên bờ biển Phan Thiết, ngay phía trước một Phật đài đang xây dang dở, nằm không xa phía dưới phi trường và Quân Y Viện Đoàn Mạnh Hoạch.
Đọc tiếp »

Nhớ mẹ

Posted: 20/07/2017 in Thơ, Đặng Xuân Xuyến

Đặng Xuân Xuyến

Lòng quặn thắt
Nhớ những chiều nắng tắt
Kẽo kẹt gánh rau mẹ vội về nhà
Dáng mẹ xiêu xiêu run rẩy chiều tà

Cha ở phương xa
Chúng con còn bé dại
Gánh nặng gia đình trĩu nặng đôi vai
Sương buốt sớm mai
Nắng táp trưa hè nhễ nhại
Mẹ gửi đồng xa tiếng cười
Mẹ mong đơm mùa trĩu hạt
Nhọc nhằn nhuộm lời mẹ hát
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Một sáng tinh khôi

tinh sương
người nhóm lửa trong vườn
đốt ngọn lá sầu riêng
nặng, nồng tiền kiếp ưu phiền
chia đôi nhật, nguyệt
hai triền hoang mang
áo, thân ngơ ngác
ngào ngạt, bàng hoàng
Đọc tiếp »

Trần Triệu Hoàng

Đây là bài giới thiệu Trăng Ngục của Phùng Cung trong buổi ra mắt sách Truyện và thơ Phùng Cung, do Trung Tâm Dân Chủ Cho Việt Nam ấn hành và tổ chức ra mắt tại Montreal tháng 3 năm 2004. Nội dung bài giới thiệu này dựa trên tập sách xuất bản lần đầu vào năm 2003 có tựa là “Phùng Cung, Truyện và Thơ Chưa hề xuất bản.” vì người giới thiệu khi viết chỉ có quyển sách này. Về phần thơ “Trăng Ngục” ở hai lần xuất bản không có thêm bớt gì, chỉ khác là trong lần tái bản có thêm tập thơ Xem Đêm. TTH)

Dẫn nhập

Trăng Ngục là phần thứ hai của quyển Phùng Cung, Truyện và Thơ Chưa hề xuất bản gồm 35 bài thơ mà Phùng Cung đã sáng tác trong thời gian từ 1961 đến 1972, là thời gian tác giả bị cầm tù trong các trại tù Cộng sản. Ít người biết đến thơ Phùng Cung. người ta chỉ biết ông là một nhà văn có truyện đăng trên Nhân Văn, trong thời “Nhân văn Giai Phẩm”. Truyện ngắn “Con Ngựa Già của Chúa Trịnh” đăng trên Nhân Văn, tháng 10 năm 1956 khiến ông bị Cộng Sản trù dập và bắt tù đầy trên 12 năm. Những sáng tác của ông không có cơ hội đưa ra công chúng. Chỉ truyền nhau trong những bạn bè, người thân. Theo lời Nguyễn Chí Thiện kể thì ở trong tù có người thấy ông ngồi một mình miệng lẩm bẩm, bấm ngón tay như người điên. Đó là lúc ông đang tìm chữ làm thơ và cố đọc, cố nhớ những bài thơ của mình.
Đọc tiếp »

Trong vườn | Mùa

Posted: 19/07/2017 in Lê Văn Hiếu, Thơ

Lê Văn Hiếu

Trong vườn

Sản sinh hay là trở về
Mùa bội thực của tình yêu
Mùa đại dịch của loài ốc sên định kỳ phải có

Thành phố của sên, làng mạc của sên
Quê cha đất tổ của sên
Sao lại là khu vườn nhà tôi

Xưa thật là xưa, từ khi chưa có tôi đã có sên, khu vườn nhà tôi đã là quê hương cụ tổ của sên. Hóa ra tôi là người đến sau, tôi thuộc hàng bé nhỏ.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Một chuyến rong chơi

hai cha con mình. một chuyến. đi rong
Ba thiệt lòng mong gặp bà Tự Do cho thỏa dạ
hai-mươi-ba năm bỏ quê nhà tìm quê lạ
cũng bởi, tại, vì, khao khát tự do

qua được đây rồi lại lo chuyện đói no
mải miết trâu cày một ngày mười-hai-tiếng
đều đặn tháng năm chưa một ngày làm biếng
nay hưu trí rồi mới thấm nghĩa tự do
Đọc tiếp »