Trịnh Y Thư

Rêu phong mái ngói ngày tôi trở lại
đốm chiều lập lòe ánh mắt
sâu kí ức mù đồng cỏ nương ngô
âm vang châu thổ
nghe như tiếng thở dài từ nghìn năm
bồi hồi dòng sông cạn.

Sau những bước dài cuộc viễn du
chặng cuối là điểm khởi đầu
nhức nhối những bào ảnh – bóng tối thê lương
ban mai hừng rỡ như mang dấu ấn tội đồ
phát vãng từ thần kì huyền sử.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Nơi bình yên để trái tim quay về

1.
Có một nơi nào bình yên dành cho kẻ yêu nhau
Cất giữ kỷ niệm dấu yêu của những ngày xưa cũ
Tiếng dế ủ sương trong vườn từ lâu mõi mòn mất ngủ
Chỉ còn vài chiếc lá trên mặt đất thắp thỏm nằm yên

Không còn nghe tiếng tanh tách-chú cào cào huyên thuyên
Ngẫu hứng gọi bạn tình trong từng đêm trăng vỡ
Đâu đây có tiếng đàn mơ hồ thoát ra từ khung cửa số
Hình như là giai điệu dịu dàng của khúc hátThiên Thai
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

Giữa tháng Tư trời nắng nóng như đổ lửa, trên các con đường thưa thớt dần bóng các gánh hàng rong, các xe hủ tiếu cũng hiếm hoi dần. Các quán cà phê vỉa hè cũng trở nên ế ẩm, chỉ có vài quán lác đác dăm ba người khách thuộc tầng lớp lao động.

Hùng nhìn tôi khẽ thở dài, hỏi:

– Em có nghe tin trên đài phát thanh thành phố chiều qua không?

Tôi gật đầu. Hùng tiếp:

– Em tính thế nào? Giọng anh chợt chùng xuống. Chuyến này quân giải phóng vào anh e là lành ít dữ nhiều, chúng sẽ không tha cho những người tri thức như em hay những người lính quốc gia như anh, và ngay cả những người dân thường vô tội, anh sợ cũng khó mà thoát khỏi bàn tay bạo tàn của những gã lính khát máu, với chúng việc giết người bên kia chiến tuyến như đã thành niềm vui rồi.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ


Dương Nghiễm Mậu
Đinh Trường Chinh

Người thợ sơn mài

Tưởng nhớ nhà văn Dương Nghiễm Mậu

không là thợ sơn mài
không đắp hình sông núi
tôi vun xới đất đai
tháng ngày qua lầm lũi

mùa xuân và tiếng sáo
đám ruộng có người cày
mộ cha chôn ở đấy
lúa vẫn mọc ngày mai

04.08.2017
Đọc tiếp »

Viên Dung


Chim én bay đầy đàn trên trời chiều Sài Gòn
dinhcuong

chẳng may đất ở tôi thua
khó ưa thành phố đeo bùa đổi tên

 

thất vọng ghì tôi sống chung
thoát được áp lực cùng hung
quà tôi gởi về em vùng thất vọng

em, từng thất vọng như tôi
cái khổ đeo đẳng đứng ngồi
cả ngoài thành phố đổi dời khó ưa
Đọc tiếp »

Đỗ Trường

 

Không ngờ thi tập Vịn Vào Lục Bát từ Hoa Kỳ được gửi đến tôi sớm như vậy, chỉ hơn chục ngày sau in ấn, ra lò. Vâng, chắc chắn đó là sự ưu ái của nhà xuất bản Thư Ấn Quán và nhà văn Trần Hoài Thư đã dành cho tôi. Một chút đó thôi, ấy vậy để lại trong lòng người một ấn tượng, một cảm xúc thật sâu sắc.

Tuy trước đây, rải rác đâu đó đã đọc một số bài, nhưng khi nó được chọn đóng thành thi tập chuyên lục bát một cách có hệ thống, đọc lại cho tôi cảm xúc khác hẳn. Có thể nói, đây là tập thơ quan trọng, và tâm huyết nhất của Trần Hoài Thư. Nó như một điểm tựa sống cuối cùng của ông. Bởi, bệnh tật và thời gian khắc nghiệt đã làm bạn bè, người thân, từng ngày, từng ngày rời bỏ ông. Do vậy, sự biên tập từng phần, từng giai đoạn gắn với thân phận của thi sĩ và xã hội, một chủ ý rõ ràng của tác giả. Có điều đặc biệt, dường như tập sách nào của Trần Hoài Thư dù viết, in ấn ở trong nước (trước 1975), hay nơi hải ngoại đều mang hơi thở của chiến tranh. Và Vịn Vào Lục Bát cũng vậy, tuy là tập thơ với cái tôi riêng tư nhất, nhưng nó vẫn không thoát ra khỏi cái lẽ thường ấy. Ngoài hai phần viết về bản thân, gia đình, và bạn bè thì chiến tranh khói lửa vẫn đậm đặc trong thi tập này.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Muối mặn Sa Huỳnh

vốc tràn muối trắng đầy tay
nhớ câu muối mặn gừng cay thuở nào
trời chiều vàng nắng hanh hao
Sa Huỳnh đầy gió tạt vào câu thơ

cánh đồng trắng đến ngẩn ngơ
bâng khuâng nắng đậu vương bờ ruộng xa
muối như hạt ngọc vỡ òa
tinh tuyền thắm đẫm mặn mà trên môi
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Hình như Rilke, một nhà thơ người Tiệp, từng nói lời cực đoan: “Tôi van bạn chớ làm thơ, ngoại trừ trường hợp thiếu nó, bạn sẽ chết”. Cũng chính ông người “lạc hậu” kia viết ra câu: “Ở đâu có nguy hiểm, ở đó có cứu rỗi”.

Trước, tôi có làm dăm ba bài thơ. Nay, tôi bị đẩy lên sống ở vùng kinh tế mới. Tôi van bạn đừng dại lên đây, ngoại trừ ở thành phố người ta sắp giết bạn. Kinh tế mới là gì? Đó là cụm chữ tôi không tài nào hiểu được! Một sườn đồi tiếp giáp với Trường Sơn, bên dưới là bình nguyên lắm cây cỏ hoang dại mọc dài theo con suối thỉnh thoảng có bóng người Thượng chẳng biết từ đâu tới gánh nước, gùi con sau lưng xuống tắm hoặc giặt giũ chăn màn. Với phương tiện thô sơ, hơn hai trăm mạng người sẽ “cải tạo” cái gai góc kia, biến nó thành bình địa để bắt đầu xây nhà dựng cửa khai hoang lập ấp. Tôi là một trong sĩ số hai trăm đứa cần cù lao động, đặt dấu chân người đầu tiên ở chốn đèo heo hút gió, cách thành phố cũ 40 cây số đường chim bay. Mệt chết bỏ, thở không ra hơi. Thơ thẩn cũng bỏ tôi, đi mất biệt. Thật là chim kêu vượn hú biết nhà má đâu!
Đọc tiếp »

Trà luận

Posted: 04/08/2017 in Nguyễn Hàn Chung, Thơ

Nguyễn Hàn Chung

anh thích trà tàu tôi thích việt
trà tàu uống vào nó chán chết
đời mình bầm dập đã hơi quen
không lẽ uống trà mà thấm mệt

trà tàu thì uống thấy ghê ghê
nhấp một miếng đầu đã thấy tê
phải chi đoàn dự mà còn sống
ngoại luận trà văn cũng rất mê
Đọc tiếp »

Bộ Tứ

Posted: 04/08/2017 in Trang Châu, Truyện Ngắn

Trang Châu
Đây là sản phẩm của tưởng tượng, mọi trùng hợp ngoài đời đều ngoài ý muốn của tác giả.

Tôi không chắc lắm yếu tố nào khiến mấy cụ cho tôi nhập vào bộ ba của các cụ để trở thành bộ tứ dưới mắt của đám “Yamaha” trẻ. Yamaha, cái tên của nhóm thành lập đầu tiên tự phong cho mình, vui vẻ tự gọi mình là “Già mà ham”. Nhưng cái ham này không phải là ham hư mà ham lành mạnh. Ham hư là cuối tuần họp lại sát phạt nhau, không mạt chược cũng xì phé, một số nhỏ lại dính thêm vào casino nên xào xáo gia đình là chuyện không thể không xảy ra. Và từ lúc có phong trào hát “karaoke”, có người bỗng chốc khám phá ra mình có giọng ca thiên phú từ lâu mà không biết; có người thì không ngờ hát dễ đến thế, chỉ cần nhìn chữ và cất tiếng là thành ca sĩ.
Đọc tiếp »

And all

Posted: 04/08/2017 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

cọ quẹt một hồi bỗng
sinh ra chứng tiền liệt
cầm cố trù trừ rặn
rịt trầy vi tróc vảy
cá chết thấy mà ghê
nạo vét người sát sàn
sạt mũi san hô đụng
mũi dùi nơi chỗ mẹ
bồng ẵm lồm cồm mụt
đồng đanh đánh lừa cơn
tháo dạ cứ cho là dây
mơ kéo theo rễ má  Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Tôi biết là các anh Trội, Đài, Truyển, Đức, Tôn, em Hà và nhiều anh chị em cựu tù khác đều đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận tù đày thêm lần nữa. Bởi đó là con đường để đi đến tự do. (Phạm Thanh Nghiên)


Từ trái: Trương Minh Đức, Nguyễn Trung Tôn, Phạm Văn Trội, Nguyễn Bắc Truyển. (RFA)

Tôi nghe nhà văn Phạm Thị Hoài luận về cách ăn mặc, và ăn nói, của qúi vị lãnh đạo chính phủ hiện hành mà không khỏi sinh lòng ái ngại:

“Song vấn đề của phần lớn các quan chức trong một chính quyền kiểu Việt Nam là họ không có một diện mạo riêng nào hết. Họ nhuộm tóc và rẽ ngôi giống nhau, phụ nữ thì đều uốn tóc.

Thân hình họ phát triển mạnh ở những an toàn khu như nhau. Họ đoàn kết trong những chiếc áo sơ mi trắng giắt trong quần màu đen và cả trong những chiếc quần tắm nhiều màu trên bãi biển, phụ nữ thì trong những chiếc áo dài râm ran hoa và kim tuyến…

Họ đọc những bài diễn văn trùng nhau và ra những chỉ đạo giống hệt nhau, cả tốc độ nói và cách ngắt câu của họ cũng y chang nhau.”
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Nàng. Đích Thị Tiên Phong.

.. tặng phạm việt cường.

tôi phát giác ra nàng khóc
– giời ạ
và còn cho tại sao? lại phàn nàn
khi nàng hát trong lúc đang tắm
có tội tình gì chứ (!)

thú thực
tôi chả biết trả lời như nào..

lẽ ra- bài thơ- đến đấy
chấm dứt
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn


Kiều Chinh và tác giả tại Toronto
(Ảnh do Trần Thái Lực chụp ngày 30/7/2017)

Khi vào lính tôi mới “phát hiện” một điều khá thú vị. Không riêng gì tôi mà hễ là lính ưa thích nghệ thuật thứ bảy thì hầu như ai cũng ngưỡng mộ nữ minh tinh Kiều Chinh khả ái, xinh đẹp nổi tiếng của nền điện ảnh miền Nam Việt Nam trước 1975 đến nay.

Nhớ có lần đóng quân ở Pleiku, nhóm sĩ quan trẻ tụi tôi, tự phong là “Tứ Kỳ” gồm Bắc kỳ, Trung kỳ, Nam kỳ và Cao nguyên… kỳ. Cả bốn thằng “kỳ” tụi tôi đều mến chuộng nữ minh tinh màn bạc Kiều Chinh. Đi đâu, làm gì, lan man chuyện gì một hồi rồi cũng lộn hồn về với Kiều Chinh. Rốt cuộc tên nào cũng giành: “Xin lỗi. Kiều Chinh là của tôi” cho bằng được.

Trong một cuộc rượu cuối tuần ở cuối doanh trại, bàn về phim “Người Tình Không Chân Dung” do Hoàng Vĩnh Lộc đạo diễn, Kiều Chinh trong vai chính Mỹ Lan, bốn thằng vừa khề khà ba lít đế vừa gân cổ bình loạn. Đến hồi sanh tử lửa, rượu vào lời ra, cách xưng hô lịch sự “anh anh, tôi tôi” thường ngày bị lật nhào thành “mầy, tao” tuýt suỵt.
Đọc tiếp »

Đời tôi

Posted: 03/08/2017 in Thơ, Đức Phổ

Đức Phổ


Xanh rêu
dinhcuong

sinh vật, tôi, mùa thu chào đời
bé bỏng, búp măng
khi gió mùa sang lồng lộng
hư vô bầu trời hư vô tôi
hạnh phúc trần truồng giữa không gian
màu sắc, âm thanh… gom lại
giữa bốn tao nôi
cuộc đời gom trong bầu sữa Mẹ.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
gởi cô gái rượu

Buổi sáng bảnh mắt tiếng điện thoại reo vang, vội vàng chạy xuống phòng Văn. Tiếng cô Ba Quyên hỏi Ba còn giữ chìa khóa nhà con không? Có, chuyện gì vậy con. Không chi, chỉ nhờ Ba qua nhà tưới cây, hoa và…cỏ. Tưởng chuyện gì, chuyện nhỏ, giờ con đang ở đâu. Con đã vào phòng chờ chuyến bay. Ồ, thôi đi chơi vui vẻ. Dạ, cám ơn Ba.

Cuộc điện đàm ngắn gọn nhưng không ngắn thời gian giao phó cho Ba tưới tắm cây, hoa, và …cỏ.

Mới hôm qua ghé qua nhà thấy tướng công của cô đang tưới đẵm mấy khóm cây mấy khóm hoa và (không phải mấy) um tùm đám cỏ nửa đang héo nắng nửa khô giòn rụm vàng. Hỏi, con đang tưới cỏ hay tưới cây. Đáp, một hai ngày con chỉ tưới vậy thôi, Ba. Không trúng trật chi trơn bởi thấy đám cỏ tranh nhau quyết sống giữa đám hoa nửa xanh nửa ố vàng tội nghiệp núp bóng e dè giữa bạo tàn che khuất. Vậy là con tưới cỏ rồi, đâu phải tưới hoa. Cười xẻn lẻn.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Có một lúc nào buồn thật buồn
Xoa hai bàn tay xóa hết yêu thương
Tôi thấy mình như cây liễu rũ
Tôi nhìn trời không nắng Quê Hương…

Có một lúc nào tôi muốn khóc
Tại sao người lại nỡ xa người?
Má tôi mất xong đời khổ cực
Về âm ty sao lại ngậm cười?
Đọc tiếp »

TUYÊN CÁO


Di ảnh Gs Hoàng Minh Chính (1920-2008)

Chúng tôi, những nạn nhân còn sống và thân nhân những nạn nhân đã qua đời trong một vụ án không được xét xử cách nay vừa tròn 50 năm được gọi tắt là “Vụ án Xét lại chống Đảng”, một lần nữa phải lên tiếng vì sự thật và công lý, vì lương tâm và nghĩa vụ, vì một đất nước thượng tôn pháp luật.

BỐI CẢNH LỊCH SỬ

Năm 1956, tại Đại hội 20 Đảng cộng sản Liên Xô, Bí thư thứ nhất Nikita Khrushev đã đọc báo cáo quan trọng về chống tệ sùng bái cá nhân Stalin và chủ trương “cùng tồn tại trong hoà bình” giữa hai hệ thống cộng sản và tư bản. Đường lối mới đã được hầu hết các đoàn đại biểu tán đồng tại Đại hội các đảng cộng sản và công nhân quốc tế họp tại Moskva với 81 thành viên tham dự năm 1960.

Đoàn đại biểu Đảng Lao Động (Cộng sản) Việt Nam (viết tắt theo tên mới ĐCSVN) do Chủ tịch Đảng Hồ Chí Minh cùng với Bí thư Thứ nhất Lê Duẩn và các ủy viên Bộ Chính trị Trường Chinh, Nguyễn Chí Thanh tham dự đã ký vào bản Tuyên bố chung Hội nghị trên. Đường lối mới này đã bị Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) kịch liệt lên án, gọi là “Chủ nghĩa xét lại hiện đại”.
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa

Mẹ ơi!

Mẹ ơi, thúng gióng về trời
Sắt son bào cật vai Người mòn cong
Còn ai nhặt lúa sinh khôn
Ngày hai bữa vét tìm cơm đáy nồi

Cơi trầu cậy có bình vôi
Vú cau nằm ngửa, mảnh đời nằm nghiêng
Ngược xuôi ghềnh thác rừng thiêng
Mây tre Tí Sé, Dùi Chiêng rã bè
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm


Nhà văn Nguyễn Thị Thảo An

Những năm đầu thập niên 80, xuất hiện một đội ngũ đông đảo người cầm viết. Họ đóng góp và làm giàu cho giòng văn học hải ngoại. Khởi sắc, hung phấn. Như tất cả các tạp chí văn chương (báo giấy) thời điểm đó, chủ nhiệm nguyệt san Văn, nhà văn Mai Thảo hằng tháng vẫn giới thiệu “Những Người Viết Mới”, kỳ vọng và gọi tên: Họ là một nhịp cầu tiếp nối không làm gián đoạn sự tốt đẹp của nền văn học miền Nam vừa bị bức tử.

Nhà văn Nguyễn Thị Thảo An là một khuôn mặt mới, là một trong các “gạch nối” đầy lạc quan kia. Tôi không rõ nhịp cầu ngày nọ vẫn còn đó hay đã gãy nhịp theo giòng chảy ơ hờ của thời gian phủ lấp. Mấy mươi năm sau “hai người viết mới” tìm ra nhau, nói theo cách của Hoài Khanh: “Ta ngồi lại bên cầu thương dĩ vãng, nghe giữa hồn cây cỏ mọc hoang vu”.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Mẹ tôi, một nơi khác

mẹ tôi trú ngụ ở một nơi khác
nơi tươi mát, xanh ngất tàn cây
nồng nàng mùi hoàng lan
hương thơm day dứt của đất sau cơn mưa vội
hằng đêm gió thì thầm, mơn man
ánh trăng rằm vằng vặc
mãi mãi vỗ về. mãi mãi bao dung
Đọc tiếp »

Trạch An – Trần Hữu Hội


Nhà văn Trạch An – Trần Hữu Hội

Tuyền mất cũng đã gần ba năm, nhưng với tôi, chỉ như mới ngày nào!

Sau cải tạo nhiếp ảnh, tôi vào làm cho cửa hàng ảnh. Hàng ngày, tôi lên cửa hàng ảnh ngồi tán linh tinh rồi qua cửa hàng giải khát, uống nước hoặc uống rượu với bạn bè. Cuộc sống của tôi tẻ nhạt và trống trải, ý nghĩ vào lại Sài gòn thường đến với tôi…

Nhưng gần một tuần nay, những cơn ho thường xuất hiện, ngây ngấy sốt vào buổi chiều…Hôm nay, cũng vào buổi chiều, những cơn ho nhiều hơn, xẩm tối thì thấy nhói đau ở vùng ngực. Tôi ngồi chờ cơn đau tức qua di nhưng không thấy giảm mà càng lúc càng đau hơn…Nửa đêm thì không chịu được nữa, người tôi nóng bừng và rên khe khẽ. Mẹ tôi vào phòng, sờ lên trán tôi rồi hốt hoảng hỏi:

– Con đau ở đâu?

Tôi vỗ nhè nhẹ vào vùng ngực phải. Mẹ tôi chạy bộ xuống nhà chị tôi, chị chạy lên với cháu gái. Nhìn tôi vã mồ hôi và rên, chị tôi quết định phải đi bệnh viện.
Đọc tiếp »

Sông Cửu

Tình em

Tặng Duyên – Vũng Tàu

Thuyền về
Biển trắng cánh chim

Nhắp nhô phiên khúc
Nổi chìm sóng xô

Cát vàng
Nằm khát cơn mưa

Gió đưa mây cuộn
Bốn mùa… tình em.
Đọc tiếp »

Nguyên Giác

Vua Trần Nhân Tông thời xưa đã từng dạy thiền cho quân binh hàng ngày? Không có tài liệu nào nói như thế, cho dù Ngài để lại một sự nghiệp lớn về Thiền Tông và dòng Thiền Trúc Lâm còn ảnh hưởng tới bây giờ. Tuy nhiên, từ bên kia bờ Thái Bình Dương, thiền tập đang được huấn luyện trong quân đội Hoa Kỳ. Thiền tập đã trở thành một vũ khí để tự vệ cho chiến binh Hoa Kỳ — để tỉnh thức trong mọi tình huống, để giảm căng thẳng, để giảm đau đớn khi bệnh hoạn và thương tích, để không bị mất ngủ, và để an vui trong từng khoảnh khắc.
Đọc tiếp »

Lê Văn Hiếu
Viết tặng cậu bé kéo đàn bên bờ hồ Hoàn Kiếm!

Giá như mang được tiếng Vĩ cầm
Về đỉnh đồi – nơi tôi ở

Tôi tin các bạn tôi sẽ say đắm nghe
Đừng chê bạn tôi không biết chữ
Đừng chê bạn tôi không biết vui buồn

Họ đã khóc trong một bài ca ngẫu hứng,
sáng tác ngẫu hứng
Họ đã sẻ chia
những khúc bi thương thật ruột gan mình
Đọc tiếp »

Hoàng Hương Thủy

Chị Thủy, chị của tôi.

Rất ngắn, không có chị Thủy, tôi không phải là tôi ngày hôm nay. Không có bút, không có văn, không có nhạc, và có lẽ cũng không có tâm, không có lòng trong tôi.

Rất ngắn, vì không thể viết hết những gì muốn viết về chị.

Chỉ biết, bây giờ – thấy CHỊ như thấy MẠ.

LoLo

“Huế Từ Phong Vũ” là tựa đề một bài thơ của Hoàng Xuân Sơn trong tập thơ “Huế Buồn Chi”.

Tôi mượn lời và ý của bài thơ để dễ dàng đến với Huế, với Đồng Khánh và Quốc Học khi mà tôi đã rời xa nơi chốn thương yêu ấy cũng đã hơn 45 năm. Vậy xin cho tôi được trở lại Huế, làm học sinh của Huế, ngày hai buổi dầm mưa đến trường, áo dài trắng sủng nước, chiếc nón lá phập phồng muốn bay. Rét mướt và ướt át, thế mà sao lại thấy quá vui và ấm áp? Có lẽ vì trên con đường Lê Lợi ấy lũ lượt bầy con gái Đồng Khánh và lũ con trai Quốc Học, rổn rảng nói cười hay e ấp kéo vành nón để che dấu đôi mắt vương tơ khi có một chàng Quốc Học đạp xe qua với ánh nhìn lung linh sương khói.
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn
Tặng Châu Ngự Cầm

Nhạc và lời: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Ngọc Huy

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Elena Pucillo Truong
Trương Văn Dân dịch từ nguyên tác Il nastrino viola

Nút thắt vừa được mở. Chiếc ruy băng màu tím dùng để cột những bức thư mà tôi đã đọc đi đọc lại nhiều lần, lần nào cũng đầy cảm xúc. Tất cả bắt đầu từ mười năm trước, khi tôi rời quê hương để tìm việc làm ở phía bên kia trái đất. Thật chẳng dễ chút nào… nhưng thời đó đâu có nhiều chọn lựa: Chết hoặc sống bấp bênh với những cơn đói thường trực… Thế là phải nắm bắt cơ hội để có thể đổi đời… mà nào chỉ là cuộc đời của riêng tôi.

Đi, mà không biết điều gì sẽ xảy ra và thực tế là tôi đã phải trả một giá đắt đỏ. Ngay cả khi tìm được một công việc như rửa chén trong nhà hàng, tôi cũng chẳng bao giờ có thời giờ để suy tính. Chấm dứt công việc đó tôi tìm được một công việc khác, giữ chân bảo vệ ban đêm hay thay thế lão gát dan trong một khách sạn rẻ tiền. Ngày và đêm đều giống nhau, chỉ có trái tim tôi là luôn hướng về một nơi chốn xa vời hơn mười nghìn cây số.
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

Người Việt bỏ ra ba tỷ đô la
mua nhà ở Mỹ
(Là tin chính thức trên báo nhà nước
Không phải tin bịa đâu nha)
Còn bao nhiêu tỷ nữa
Mua đất
Mua nhà
Ở Úc ở Nhật ở Sing
và Canada…?  Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Nếu bạn để chính phủ (cộng sản) điều hành sa mạc Sahara, trong 5 năm chúng ta sẽ thiếu cát. (Milton Friedman)

Bắt đầu từ thế kỷ thứ XII, người Nhật Bản “phát minh” ra một nghi thức tự tử (hara-kiri) mà ai ngó thấy cũng phải hết hồn. Họ đâm dao vào bụng trái, rồi rạch qua phải, xong thốc ngược mũi lên phần ngực. Chết là cái chắc!

Bởi vậy mới có thành ngữ “gan như Nhựt.” Qua đến đầu thế kỷ 21, nhân loại mới được nghe nói tới một trường hợp tự tử cũng bằng dao nhưng ghê rợn hơn nhiều – theo bản tin (“Một Phụ Nữ Chết Ở Trụ Sở Công An Với Nhiều Vết Đâm”) của báo Dân Trí:
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

I.
theo mộng về thăm sài gòn mưa
cuối hạ đầu thu chiều cũng vừa
trắng mù mưa bay trên phố chật
xám tro lá khóc bên quán xưa
vuốt mặt nhớ tri âm chìm khuất
đan tay nghe hồn vía đong đưa
bên đây mặt trời thức dậy sớm
sài gòn mưa em đã ngủ chưa?
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Đứng trước vịnh Vân Phong

Theo em về với biển
Dưới chân đèo Cổ Mã
Ta đưa nhau về Đầm Môn Vạn Giã
Cung đường biển đẹp tựa màu tranh
Anh đi qua bao đồi cát mênh mông
Trắng mịn màng nóng rát dưới bàn chân
Khi anh đứng trước biển
Lặng nghe con gió thổi qua rừng phi lao
Trong tiếng sóng rì rào
Chạy ngút ngàn tầm mắt  Đọc tiếp »

Phạm Cao Hoàng thực hiện


Trần Hoài Thư
Photo by Phạm Cao Hoàng – New Jersey, 7 tháng 5.2017

Gần 20 năm qua, trong sinh hoạt văn học nghệ thuật của người Việt ở hải ngoại, Trần Hoài Thư là cái tên được nhiều người nhắc đến, là nhà văn/nhà thơ được nhiều người yêu mến vì công lao của ông trong việc sưu tầm và xuất bản các tác phẩm văn học miền nam 1954-1975. Bằng số tiền lương hưu ít ỏi, với sự hỗ trợ của những người có lòng với văn học miền nam, từ năm 2000, Trần Hoài Thư cùng người bạn đời Nguyễn Ngọc Yến mua máy in, thành lập nhà xuất bản Thư Ấn Quán và tạp chí Thư Quán Bản Thảo. Cho đến nay, phần lớn các tạp chí văn học dạng báo giấy ở Mỹ đã đóng cửa nhưng Thư Quán Bản Thảo vẫn tồn tại và đã phát hành đến số 75. Tủ sách DI SẢN VĂN CHƯƠNG MIỀN NAM của nhà xuất bản Thư Ấn Quán đã sưu tầm và in lại hàng trăm tác phẩm giá trị, đáng kể nhất là bộ THƠ MIỀN NAM gồm 5 tập với tổng cộng khoảng 3500 trang và bộ VĂN MIỀN NAM 4 tập với tổng cộng khoảng 2400 trang. Công việc của hai vợ chồng ngày càng có kết quả thì chuyện không may đã xảy ra cho chị Yến: tháng 1 năm 2013 một cơn tai biến (stroke) đã làm chị ngã gục, từ đó đến nay chị chỉ nằm một chỗ, không ngồi dậy được, mọi sinh hoạt cá nhân phải nhờ vào nhân viên trong nursing home và Trần Hoài Thư. Bất chấp những khó khăn, những bất hạnh đang phải chịu đựng, hiện nay Trần Hoài Thư vẫn thực hiện việc in ấn tạp chí Thư Quán Bản Thảo và tủ sách Di Sản Văn Chương Miền Nam.

Bài phỏng vấn này nhằm cung cấp cho bạn đọc những thông tin căn bản và chính xác về một nhà văn/nhà thơ rất đặc biệt: Trần Hoài Thư. (Phạm Cao Hoàng)
Đọc tiếp »

Diên Hồng Dương

Hứng cảnh ảo thác…

Lòng thác lũ những ngày mưa
phập phồng bong bóng
ngàn xưa gom về
yêu… đau.
thương…giận.
buồn…. tê.
oán hờn truyền kiếp…
sóng mê cuộn trào…
con thác nào…?
con thác …nào?
cho hồn nổi giận
ào ào…
vì yêu.  Đọc tiếp »

Trăng mới lớn và em

Posted: 31/07/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

nhựa dậy thì tươm thắm lứa
thơm ngõ gió, lén dậu thưa
ta nghe quyến rủ rướn mưa đêm hè

trai làng bướm ong ngắm nghé
đương thì yếm thắm giấu khoe
hớ hênh hương yếm thấm ghe thương hồ
Đọc tiếp »

Lê Mạnh Hùng


George Orwell (1903-1950)

Khi George Orwell viết cuốn tiểu thuyết 1984 vào năm 1948, ông nghĩ đến một thế giới dưới một chế độ độc tài toàn trị như Liên Xô của Stalin hay Trung Quốc dưới thời Mao. Và khi hệ thống Cộng Sản sụp đổ, nhà phê bình Harold Bloom viết rằng 1984 có nguy cơ trở thành một cuốn tiểu thuyết lỗi thời giống như Uncle Tom’s Cabin vậy.

Thế nhưng thay vì mờ dần để trở thành một tài liệu lịch sử, những năm gần đây 1984 bổng trở nên thịnh hành trở lại không phải chỉ trong thế giới nói tiếng Anh mà trên toàn thế giới. Sự mất đi bối cảnh lịch sử không những đã không làm cho cuốn tiểu thuyết này mất đi giá trị mà còn có vẻ như giải phóng nó khiến nó trở thành một thông điệp nói lên một vấn đề căn bản của thế giới hiện đại.
Đọc tiếp »

Bắc Phong


Nhà hoạt động Trần Thị Nga trước Tòa án Nhân dân Hà Nam

không muốn sống lại thời Bắc thuộc
chị biểu tình chống quân Trung Quốc

bạo chính áp đặt luật hai còng [*]
xử chín năm tù người yêu nước
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Câu chữ thời khó thương

câu chữ thời gian lần lựa tới
bỏ trong Thơ tháng năm vượt cạn
không hoa bướm chi chỉ cầu ngắn
gọn thôi trang trải thấu biển dâu

ta xưa nay vốn lời không giấu
có làm sao thì nói bấy lời
mấy mươi năm bèo giạt huê trôi
tạm trú đây riết rồi quê mới
Đọc tiếp »

Diệu Lam

Nhạc và lời: Diệu Lam; Hòa âm: Võ Công Diên; Tiếng hát: Tâm Thư

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Trương Đình Phượng

Năm giờ sáng. Trời oi nồng. Thi thoảng tớn lên vài sợi gió lòe bịp khiến cho thân thể vốn nhướp nháp mồ hôi thêm phần khó chịu. Phượng uể oải ngồi dậy, ủ rũ như con gà say nắng, ngáp ngắn ngáp dài nói:

– Thế chó nào mà trời mãi chẳng chịu mưa ông nhỉ?

Lão Bẩu xe bi thuốc lào nhồi vào nỏ, châm lửa rít một hơi, nước điếu kêu lên òng ọc, chầm chậm nhả khói, mệt mỏi đáp:

– Cái đó mày đi mà hỏi lão trời chứ tao sao biết được!

Vùng dậy chạy lại bể vớ lấy chiếc gàu rách vục nước xối liên hồi. Phượng vuốt mặt nhìn nền trời không một gợn mây thở dài:

– Có lẽ chết chứ chẳng sống nổi với thứ thời tiết đĩ điếm này.

– Đừng dại mồm thế chứ con trai. Lão Bẩu cười. Người ta chết còn có chúng ta đào huyệt, khâm liệm chứ tao với mày chết chả chó nào chôn đâu
Đọc tiếp »