Khaly Chàm

như hình nộm. mang nhãn hiệu thánh thần
được cầu chứng bởi thứ ánh sáng nhiễu loạn thần kinh
chẳng biết xấu hổ là gì khi cơn khát thèm nhạy cảm
mùi đàn bà thuần tính tạo ngữ âm rạo rực trong thanh quản
leo lên mặt tôi cấy trồng loài thưc vật thẫm đen cảm xúc
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm
(cho Nhung)

vói tay, chụp bắt, ngày hối hả
ơ hờ năm tháng ngẩn ngơ qua
vần xoay cát bụi không bờ bến
nghe thoáng, nhìn nhau, giữa bao la

thấy người chải tóc, thơm bồ kết
da trần điên dại, ngực xa hoa
về, đi, vương vấn hương trái lạ
trao, đổi, không lời, mắt thiết tha
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa


Nhà cách mạng Trần Cao Vân (1866-1916)

Trong số “Danh nhân đất Quảng”thời chống Pháp, có một tiên liệt nổi bật về số lần vào tù – 2 lần bị tuyên án tử hình, 3 lần bị tù từ 1 đến 3 năm, một lần lãnh cái chết bất tử. Chuỗi lao lý kết nối suốt quá trình đấu tranh chống Pháp không chỉ với cụ Trần Cao Vân mà còn có cụ bà Võ Thị Quyền – cánh tay phải đắc lực, người vợ trung kiên, mẫu mực xứ Ðại Lộc.

Vợ chồng đồng lòng lo đi giúp nước

Cụ Trần Cao Vân sinh năm Bính Dần (1866) tại làng Tư Phú, Gò Nổi (xã Ðiện Quang, Ðiện Bàn, Quảng Nam). Năm 8 tuổi mồ côi mẹ. Thân phụ là nhà nho yêu nước, chuộng chữ nghĩa. Trần Cao Vân vốn rất thông minh, học tập xuất sắc, nhân cách rất mực, có tài đối đáp linh hoạt, uyên bác. Khoa thi Nhâm Ngọ (1882), cụ ra Huế dự thi nhưng bệnh đột xuất nên đành bỏ dở. Khoa Mậu Tý (1888), trúng tuyển trường nhất, nhì, nhưng hỏng trường ba. Trần Cao Vân lui về Cổ Lâm tự (Ðại Lộc) chuyên tâm khảo cứu Kinh dịch – Tiên thiên và Hậu thiên bát quái của vua Phục Hy và Chu Văn Vương (Trung Quốc) để biên soạn Trung thiên đạo bắt nguồn từ Trung thiên dịch. Con đường khoa bảng của cụ lận đận, thế nhưng qua thơ văn, câu đối còn để lại cho thấy cụ là bậc triết gia, khảo học uyên thâm, văn chương lỗi lạc.
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

Ngón tay ta không phải là trăng.
(Cồ-đàm)


Phật chỉ trăng
dinhcuong

Cũng là qui y

Lên chùa
với nén tâm nhang
Tam quan mách bảo
Phật đang vắng nhà
Trở về
phụng dưỡng mẹ cha
Dẫu không thờ Phật
cũng là qui y.
Đọc tiếp »

Trăng xa

Posted: 15/05/2017 in Thiếu Khanh, Thơ

Thiếu Khanh

Ta đứng ở bên này đất nước
Nhìn con trăng sáng chợt nao lòng
Chẳng hay người ở bên trời ấy
Có ngước nhìn chung trăng sáng không?

Trăng mới trăng vui trăng rộng quá
Lòng ta đầy rượu mắt đầy trăng
Người xa đang thức hay đang mộng
Có ủ trăng đầy trong gối chăn?
Đọc tiếp »

Tuấn Khanh

Một ngày cuối tháng 4, tôi nhận được cú điện thoại từ gia đình của anh Trần Huỳnh Duy Thức, kể tình hình của anh Thức trong trại giam lúc này. Câu chuyện kèm theo một món quà bất ngờ: một bài hát mà anh Thức sáng tác nhân ngày của mẹ, vào tháng 5/2017.

Nhiều ngày, tôi không có lòng nào mà nghe nổi bài hát, bởi chỉ loay hoay nghĩ về tình trạng của anh Thức trong nhà tù số 6, một nơi nằm sâu ở phía tây Nghệ An. Từ tháng 8/2016, trong phòng giam nóng bức và tăm tối cả ngày lẫn đêm, những người quản lý trại tù số 6 đã quyết định cắt điện phòng giam của anh Thức. Mọi sinh hoạt của anh đều phải diễn ra trong một khung cảnh nhờ nhờ, suốt trong nhiều tháng, đã khiến thị lực của anh bị sút giảm trầm trọng.
Đọc tiếp »

Trần Văn Nam


Góc đường Phạm Ngũ Lão và Đề Thám
(Photo ngày 24/10/2016)

Cây bàng lâu đời lắm
Đường Phạm Ngũ Lão xưa
Nay không còn nơi đó
Như đời người đẩy đưa.

Khu Hỏa Xa cư xá
Mặt hậu: phố Lê Lai
Bãi rộng, ga xe lửa
Bây giờ dấu vết phai.
Đọc tiếp »

Tìm em…

Posted: 15/05/2017 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu

Vầng Trăng chen mây hỏi gió
Anh còn đó hay sang sông
Tiếng ai thì thầm trên cỏ
Rì rào mờ ảo… hư không?

Tình em buồn trôi mênh mông
Lòng anh cánh đồng nằm khát…
Trăng treo lung linh đồi cát
Gió gọi tình nước …hợp – tan!
Đọc tiếp »

Phạm Chí Dũng


Đinh La Thăng

Rất nhiều khả năng ông Đinh La Thăng bị đảng kỷ luật và còn có thể phải ra tòa là do cuộc xung đột quyền lực và lợi ích. Nhưng bài viết này chỉ đề cập một khía cạnh giấu kín của Đinh La Thăng: vi phạm nhân quyền.

Cũng là lời cảnh báo cho đời bí thư sắp tới ở Sài Gòn…

Hai thái cực trong “tâm lý học Đinh La Thăng”

Mùa xuân năm 2016 khi mới chân ướt chân ráo lên mặt báo “từ nay tôi sẽ dành toàn tâm toàn ý cho TP.HCM”, có lẽ tân ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng chỉ muốn tìm một “bãi đáp” an dưỡng sau thời quẫy vùng các dự án béo bở ở Tập đoàn Dầu khí quốc gia và các gói thầu béo bở không kém thời làm bộ trưởng giao thông vận tải sau đó.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ


Tác giả

I.
cổ lục trúc tre xanh
tri ân chào ngày sanh
ban sơ còn lẫy nhịp
ngây dại vẫn hòa thanh
duyên nợ trong tâm tưởng
trước sau trọn nghĩa tình
trần gian man mác nhớ
thương mắt lá long lanh…
Đọc tiếp »

Hà Thúc Sinh

Nhạc và lời: Hà Thúc Sinh; Tiếng hát: Hồng Hạnh
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Thị Ngọc Nhung

Người cô mềm rũ, mặt mày xanh mướt. Tôi không có mặt khi người nhà đưa cô vào bệnh viện. Không có gì tàn nhẫn hơn khi nhìn người ta, đúng hơn, bác sĩ, rửa ruột cho cô gái. Tôi đến đúng lúc bác sĩ Đặng đang rửa ruột cho người tự tử. Tôi phụ với bác sĩ cho nhanh rồi đẩy cô gái ra phòng hồi sinh. Ở đó đã có đầy người đang nằm chờ chết hơn là chờ hồi sinh. Tôi xếp cô nằm gần người thanh niên bàn tay dập nát bởi máy ép nước mía. Chỉ có anh ta là có đường sống trở lại cuộc đời tồi tệ ở cái thành phố trơ xương này. Cô gái còn mê man. Tôi sửa lại tấm mền thủng lổ trên ngực cô.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn


Sorrow old man
Van Gogh

Thất

cứ tới số 7 là vấp ngã

lăn chiên[g] đổ đèn
lồm cồm. dậy
ngã sao dậy
tối không ra sáng
bồn cầu dzích dzắc
ống tiền liệt
nhỏ
giọt
khắc tinh tồ tồ
cười tồ tồ
ăn tồ tồ
đi đứng tồ tồ  Đọc tiếp »

Diên Hồng Dương

Về đâu?

Đất nghiêng bờ ngực chảy dài
đôi chân bám đất
lung lay
mơ hồ…
Đất nhàu
thân mẹ đen gầy
nằm bên non
trái tim đầy
hỏa dâng.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Chính quyền nên biết xấu hổ khi có loại người du côn vô học hành xử lưu manh vi phạm luật pháp để ra vẻ bảo vệ chính quyền! (Tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu)

Trong tác phẩm Đèn Cù, tập II, Trần Đĩnh nhắc đi nhắc lại đôi ba lần đến mối âu lo ra mặt (và ra miệng) của Nguyễn Văn Linh: “Có ngày thức dậy thì thấy Sài Gòn đã cắm đầy cờ thằng nào khác mất rồi.”

Có lẽ cũng vì nỗi lo sợ này nên ông TBT bèn dẫn đầu phái đoàn VN đi dự Hội Nghị Thành Đô, rồi hớn hở mang về Mười Sáu Chữ Vàng (“ổn định lâu dài, hướng tới tương lai, láng giềng hữu hảo, hợp tác toàn diện”) và soạn lại hiến pháp để … biến thù thành bạn!
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Tình hận thiên thu

Rực rỡ hoa đào ghẹo gió xuân.
Trùng trùng kiếm ảnh mắt giai nhân.
Giang hồ tuý luý ma vờn nguyệt
Một ánh đao bay biệt hồng trần.

Kiếm là ta… Đao cũng là ta.
Sinh tử đo bằng một sát na.
Tình hận thiên thu… Anh hùng khóc
Giai nhân xương trắng cõi ta bà
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh


Nude in Yellow
Pierre Bonnard

Em yêu đừng băng qua sông

khi đàn bà nỉ non (vần vè
sẽ kéo dài bất tận!)
mỗi ngày đàn bà sập cửa sổ
(phấn
Son- rớt hết cả!)

đời tôi
từ biết đàn bà
thì lại hay nhìn lên bầu trời- lúc chờ đợi
lúc không
(tôi cho- làm thơ
làm- một hành động chờ
khác!)
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Năm 1960, giữa niên khóa lớp đệ nhị trường trung học Pleiku tôi bắt đầu học võ Bình Định. Tôi không học trường lớp võ nghệ nào ngoài ông thầy võ bất đắc dĩ của tôi là anh Bốn. Vậy thôi. Mà cũng tại cái giọng Bình Định nghe “nẫu nẹt” lạ tai nên người ta gọi anh là Bốn Nẫu. Anh là lính trơn, từ tiểu khu Bình Định chuyển về phố bụi Pleiku ở trọ cạnh nhà cô Tư tôi trên đường Tăng Bạt Hổ thuộc khu chợ mới.

Hằng ngày Bốn Nẫu thấy tôi hay tập tạ có vẻ có “căn cơ con nhà võ” nên chiều chiều ở đơn vị về anh hay lôi tôi ra sau hè dạy võ. Nẫu nẹt vậy nhưng võ nghệ rất cao cường và là đệ tử của Lưu Linh, cái thùng rượu không đáy.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Một ngày ở điền trang Lộc Xuân

Viết tặng nhà thơ Lê Phương Nguyên và thân hữu tập san Quán Văn.

Đi qua vùng đất đỏ
Về điền trang Lộc Xuân
Sương còn thơm hương cỏ
Nắng một ngày tháng năm.

Mây giăng mờ bóng núi
Ôm trọn ngọn Chứa Chan
Thi gan cùng nhật nguyệt
Ẩn sĩ giữa hồng trần.
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên


Tác giả

Tôi về đứng ngó trời mây
Biển xanh núi thẳm hồn ngây ngất hồn
Giữa nghìn thu sóng đẹp buồn
Trăng sao bất tuyệt ru hồn thế nhân
Tạ ơn khoảnh khắc vô ngần
Tôi về tôi hiện giữa trần gian vui
Biết bao kỷ niệm chôn vùi
Mùa Xuân Tinh Thể ngậm ngùi bay đi!  Đọc tiếp »

Song Chi

Câu chuyện thứ nhất

Chiều 2.5, tại TP.HCM, một nhóm người gồm cả nam lẫn nữ hung hăng đập cửa, xông vào nhà, xịt hơi cay, đánh đập tàn nhẫn 3 người phụ nữ tay không tấc sắt, vừa đánh vừa quay phim; sau đó một tên trong bọn là Phan Sơn Hùng ngang nhiên post đoạn phim lên facebook để khoe rằng hành động này là để cảnh cáo bọn phản động!

Dư luận phẫn nộ, chỉ riêng trên facebook, rất nhiều ý kiến, status, bài viết liên tiếp lên án hành động côn đồ hèn hạ, coi luật pháp chả ra ký lô nào (mặc dù luật pháp ở VN thì cũng chỉ là một thứ luật pháp tồn tại để bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ và bảo vệ kẻ mạnh mà thôi), nhưng chà đạp lên mọi thứ nguyên tắc tối thiểu về lương tri, đạo đức và thách thức công luận đến thế thì không thể chấp nhận được.
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm
Tại đồi Bạch Vân (núi Sam) cải táng loạt mộ người thân, lấy đất làm khu du lịch…

Bỗng nhiên núi nứt giữa biên cương
Mộ chí ngàn năm bốc cuối đường
Hài cốt người xưa sương khói quá
Mịt mờ sử ký lạnh kinh thiên
Từng giây tiếng khóc rơi trên đá
Đá chảy tan tành giữa núi sông…
Thế sự hỗn mang ngoài trí tưởng
Vàng bay khắp ngỏ ngách quê hương!
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Ghé lại dăm ngày

Thì ghé lại dăm ngày hay chốc lát
Cũng nghĩa tình diễm lệ thanh tân
Sẽ nảy mầm sinh sôi từng hạt cát
Tận cõi lòng hàm dưỡng mối thâm ân.

Cứ ghé lại dăm ngày hay trọn kiếp
Bên hiên trời mưa sẽ rót muôn năm
Rơi tí tách gõ đều vô phương hướng
Cứ rung lên vô lượng thăng trầm.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm


Hoa Mẫu Đơn
Ảnh của Đinh Trường Giang

Ở nhà, bạn kêu Mạ. Cô ra đề luận tả người em thương, bạn viết: Mẹ ơi!

Xa bạn, có khi tôi vô tuốt Sài Gòn ngọn tỏ ngọn lu, tôi noái tôi nhớ Mạ, mấy cô bạn mới xô qua đẩy lại, cười: Í, ngộ hén! Bồ dừa nói dì dậy? Bạn đã thấy qua cánh đồng lúa mạ? Xanh tận chân trời. Rồi đến lúc tôi được di dời, tôi về lại với Mạ muôn đời nhớ thương.

Trong nhà Mạ tôi mặc áo bà ba, may túi lớn trước bụng, ngoài gài cái kim băng. Kho bạc di động luôn đựng những tờ giấy in hình Nguyễn Huệ Lê Văn Duyệt, nghe nói cạo được râu. Ra đường thì khoác thêm chiếc áo dài, trời nóng chảy mỡ mà tới ba bốn lần vải, đổ mồ hôi sôi nước mắt dễ như chơi. Tay cầm nón lá bước qua ngạch cửa xỏ chân vô đôi guốc. Mạ đi mô? Cứ ở đó coi nhà cho Mạ, Mạ chạy u chợ cả trưa hung! Thế nào cũng có quà, bữa ni đổi món Mạ tha về cho con cua, đem luộc đỏ au chắc như gạch.
Đọc tiếp »

Ghyslaine Delisle
Thái Huy Long chuyển ngữ từ nguyên tác Vieillir en beauté của Ghyslaine Delisle

Tuổi già đẹp với tấm lòng son
Đừng tiếc buồn năm tháng mỏi mòn
Vui vẻ dấn thân nhìn trước mặt
Mỗi năm hạnh phúc lại thêm dòn

Vui già ta mãn nguyện toàn thân
Luyện khoẻ rèn tâm, tập mẫn cần
Trở ngại chẳng sờn khi cố gắng
Chết, già riêng biệt đã an phần
Đọc tiếp »

Đặng Xuân Xuyến

Men đắng

Đây men rượu hơn 15 năm trước
Chót nhấp môi ta trượt bước xuống bùn
Ngoái đầu nhìn vẫn hồn lạc chân run
Thon thót sợ vô tình gặp lại.

Ừ ly nữa. Cớ chi phải ngại
Ta cứ say. Mặc thiên hạ phỉnh lừa
Cạn ly này có quên được chuyện xưa?
Đau thương đấy đến ngày nào lành sẹo?
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh


Thiền sư Tuệ Sỹ

Có người yêu thơ và hay tập tành làm thơ, sau khi đọc một tác phẩm “Tô Ðông Pha, những phương trời viễn mộng” của một người làm thơ viết về một người làm thơ khác (Tuệ Sỹ viết về Tô Ðông Pha) đã cảm khái:

“nghe từ thiên cổ
lời ru mênh mang
bước vào cuộc Lữ
mấy chuyến đò ngang.
Tà dương có khóc
Nắng ngả ánh vàng
Mưa bay thoảng chốc
Thiên địa hoang tàn
Một người đọc thơ
Nhìn trăng vừa khuyết
Sinh tử đâu chờ
Vòng quay nhật nguyệt.
Ði vào đất trích
Quanh quẩn nhân gian
Cho tròn vai kịch
Giây phút muộn màng
Phương trời viễn mộng
Sẵn lúc chào đời
Bốn bề gió lộng
Người ơi, Thơ ơi!!”
Đọc tiếp »

Giỗ mẹ năm thứ 59

Posted: 09/05/2017 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán


3 cây nhang
Đinh Trường Chinh

tháng tư, rằm ấm khói hương
mẹ theo gió đến tây phương hay là
thương tiếc đời vẫn tà tà
cõi đày mẹ chẳng kịp già đã thăng

thỉnh thoảng những đêm có trăng
con cảm nhận được hương răng môi người
mẹ nhẹ nhàng ngửi chút hơi
của cải mẹ để lại đời ra sao ?
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm

Thơ anh báo tin Mẹ từ trần,
ẩn trong đó muôn ngàn đau đớn với long lanh lệ ngấn,
muôn nỗi héo don.
tình nào hơn Mẹ thương con?
lòng nào đau hơn con mất Mẹ?
anh không được quì bên quan tài,
lạy Người Xẻ Thịt Banh Da nuôi anh nên hình nên vóc,
anh không được đi sau linh cửu,
khóc tiễn đưa vào đất lạnh,
Đấng Sanh Thành nặng nhọc vì con.
anh không được đứng nhìn thi thể Mẹ
mõi mòn thân cò lặn lội bờ ao.
anh ở đây trắng đêm nhìn những ánh sao
đón từng bức thơ nói Mẹ bịnh thuyên bịnh giảm,
chờ mọi tin tức báo Mẹ lúc tỉnh lúc mê
bồi hồi
cắt dạ
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao


Cô Ba Quyên

Ngày đó, cô vì lòng tự trọng không ưng không thèm chịu cảnh kèn cựa tranh giành trái tai gai mắt nên đã dứt khoát chọn đường ra đi, chối bỏ nồi cơm, từng đã (xém có hơn hơn) mười năm tận tình gắn bó. Dù nồi hàng hiệu, gạo chọn mùa gặt mới, ra cơm thơm dẻo…

mới mừng hai-mươi-năm. quá giang vùng đất mới. con cháu về đông ơi. vui cười không kể xiết. nay nghe con mất việc. ta chết tiệt nỗi vui. nỗi buồn rớt cái đụi. tưởng hết hồn hoảng hồn. cứ như màn ảnh rộ. hôm qua vui bắp nổ. hôm nay buồn cơm thiu. vui nhiều thì thấy thiếu. buồn nhiều lại thấy dư. cứ biết đủ là đủ. dư thiếu chi thêm phiền. cứ đứng ngồi bên hiên. cha con cười đã điếu. có thiếu đâu mà thiếu. có dư đâu mà dư. chỉ vẫn là vừa đủ. buồn vui chia sớt nhau. vui nhiều cũng hóa đau. buồn nhiều cũng sanh bệnh. ta giờ tri thiên mệnh. đạt cảnh giới nhị nguyên. có đi thì có đến. có tìm thì có gặp. có còn thì có mất. có buồn thì có vui. có sông thì có núi. có sinh thì có diệt. có việc rồi không việc. bình thường như đời thường. hai-mươi-năm lửa nướng. con dư sức qua cầu. ta thiệt tình không giấu. buồn vui chia nghen con… (Hiên Trăng 14/07/2014)
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Nguyên nhân

chấn thương cuộc chiến
sẽ còn trăm năm
không vì bom tấn
không vì da cam
mà vì lễ lạc
mà vì hờn căm
mà vì cờ quạt
những ngày tối tăm
mà vì ra rả
những lời dao găm

02.05.2017
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Ngày tháng mệt nhoài

ngày qua tháng lại võ vàng
hồn tôi như ánh đèn vàng xước mưa
nghe tình dội những âm xưa
nghe tôi loáng thoáng đời vừa tàn phai

từng đêm ngồi nhớ sớm mai
biển khuya khoắt dội sóng dài qua tay
ru đời bằng những âm say
như tôi đã sống lạc loài cỏ cây
Đọc tiếp »

Trần Mộng Lâm


Tồ Hữu (1920-2002)

Một trong những tên Việt cộng đáng ghét nhất là Tố Hữu. Tên này đã làm những bài thơ cực kỳ hèn hạ để ca tụng những kẻ sát nhân như Staline, Mao Trạch Đông. Việc này ai cũng biết, không phải nhắc lại ở đây làm gì.

Chúng ta đang ở những ngày đầu tiên của tháng năm, và trong tháng này, sẽ có ngày của mẹ, để con cái nhớ đến công ơn nguời đã nuôi dưỡng, đã chăm sóc mình với tình thương bao la, khiến cho chúng ta có được ngày hôm nay. Là con cái, lúc nào chúng ta cũng nghĩ đến cha mẹ, nhất là mẹ, với tình mẫu tử bao la, có thể ví với biển khơi, như nhạc sỹ Y Vân, với bài Lòng Mẹ bất hủ, mà mỗi khi nghe lại, không sao ngăn được lòng mình thổn thức, khi nghĩ tới người mẹ thân yêu. Cũng bởi cái tình mẫu tử thiêng liêng đó mà chúng ta không thể không chán ghét, khinh bỉ những đứa con bất hiếu, quên công ơn mẹ hiền khi chúng nên người, khi chúng đã công thành danh toại.
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Sáng ra
Tưới nước vườn chùa
Cho hoa lá cỏ nở đùa sắc hương
Giữa trưa
Thả giấc vô thường
Bên thềm mây trắng mười phương tụ về.

Chiều lên
Nắng rụng sơn khê
Gió hiu hắt ngọn
Tư bề thanh âm.
Tụng một bài kinh thậm thâm
Nghĩa vi diệu
Pháp Hoa Rằm, nguyệt viên.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Vào quán gió trưa

Tôi vào quán cà phê, thấy bạn ngồi hiên gió. Tôi mua một ly nhỏ đến xin bạn chỗ ngồi. Bạn chào tôi và cười: Ngồi xuống đi, bàn trống. Hôm nay trời gió lộng, đường phố ít người đi. Chúng tôi không nói gì…bởi có gì đâu nói!

Ly cà phê nóng hổi rồi cũng nguội từ từ. Ly của bạn cạn chưa? Tôi nhìn thấy đã cạn. Tôi nghĩ bạn ngồi nán. Tôi nghĩ bạn chờ tôi. Nghĩ thôi, không mở lời. Chúng tôi cùng im lặng, nhìn ra đường, trời nắng. Nhìn ra đường, đường vắng. Ngày giữa tuần thênh thang…
Đọc tiếp »

Phạm Nga

1.
Hòa mời riêng một số bạn bè thân – toàn ở lứa U70 như anh – dự một buổi tiệc đơn sơ tại nhà, nói là ngày kỷ niệm 40 năm chung sống của vợ chồng anh. Vừa khai tiệc, một ông bạn nhiều chuyện ý kiến ngay:

“Các bạn ơi, như kỷ niệm ngày cưới ở năm thứ 40 anh Hòa chị Lụa đây thì Tây họ gọi là đám cưới Hồng Ngọc, còn kỷ niệm 45 năm là đám cưới Lam Ngoc, kỷ niệm 50 năm là đám cưới Vàng, 60 năm thì đám cưới Kim Cương…. Thôi, ai chớ tui giờ phải lo để dành tiền để tương lai còn dự mấy đám ngọc lam, vàng, kim cương kia nữa!”
Đọc tiếp »

Về vùng sâu Ba Tri

Posted: 08/05/2017 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

Mai tôi trở lạị Ba Tri, kênh 9A
Ba Mỹ những con đường mưa lầy lội
Từ Giồng Trôm tôi về qua Mỹ Chánh
Con đường xưa bụi đỏ đã thành giồng

Mùa tháng mưa những vùng sâu rất buồn
Ngồi xe ôm trên đầu mưa vần vũ
Con kênh đào vẫn đục ngầu mưa lũ
Chiếc xà lan chao đảo với mưa tuôn
Đọc tiếp »

Huy Uyên

Tháng Tư trở về

Tháng tư trở về với những cây muồng già tội nghiệp
em còn ở đó không?
đã tàn phai rồi những cuộc tình
để một đời tưởng tiếc.

Mới đó tháng tư về nằm ngủ bên hiên
đời người mãi những ký-ức buồn
người ở lại tóc xưa bạc trắng
hỏi có còn nhớ tiếc gì không?
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm

Người bạn giáo chức một thời xa xưa từ Canada ghé thăm ngôi nhà lạc lỏng của chúng tôi trên vùng sa mạc mà không phải bạn bè nào cũng bỏ công tìm tới. Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc hồ? Dĩ nhiên là vui. Chuyện trò lan man đầu Ngô mình Sở cuối cùng người bạn ngỏ ý muốn giới thiệu con đường nghệ thuật mà anh đương đi mấy chục năm nay, có thể là đã nửa thế kỷ, nghệ thuật mới Thư-Ảnh, với giới thưởng ngoạn nơi thủ đô tỵ nạn Việt Nam của nước Mỹ.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung


Ảnh Trịnh Thanh Thủy

Không phải là giấc mơ đâu
mà là hiện thực
chiều nay tôi gặp đại vương ở đường cũ Bolsa
thức dậy trong tôi một triều Trần vô cùng oanh liệt

Vua tôi hòa mục
cha con anh em cháu chắt chút chít
công hầu khanh tướng
dân đen con đỏ manh lệ một lòng
sát Thát  Đọc tiếp »