Nguyễn Tam Phù Sa

Bài thơ thứ hai

Để anh gội đầu chải tóc cho em
mưa nắng trăm năm vừa thức dậy
màu y cựu lò hương còn đỏ thắm
trâm đồng Mai kín đáo giấu trong tranh

Để anh chong đèn cạo gió cho em
thời tiết làm eo bắt đền anh mãi
gió tụ quanh đèo lung lay ngọn nến
giường hẹp hai đầu bốn cánh tay
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Má của Hoài nói: Thôi, tính toán như vậy Mạ cũng an tâm. Cầu trời cho tụi con được tai qua nạn khỏi.

Hoài cười, nụ không tròn. Cười trước một chuyện không vui, gượng giữ cho khỏi khóc. Tôi lúng túng quay mặt nhìn ra vuông sân có lắm chiếc xe đò, chật chội, không thứ lớp, la liệt những đồ đoàn, bất an những người đi kẻ tiễn. Tôi biết ngoài bến xe ấy cũng đang có nhiều diễn viên nghiệp dư bị hoá thân vào để cầm lòng không đậu trước hoạt cảnh phân lìa, thầm thì thút thít. Tạm biệt ngày nay và có thể vĩnh biệt ngày sau.

Ra xe là vừa. Cái lọ dầu con đừng cất trong xách nghe Hoài, bỏ sẵn trong bọc áo có chi mà moi cho mau.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn
Nhân mùa Phật Đản 2017


Ẩn mật
dinhcuong

không như, tình

ngồi thêm một buổi kề cà
hồn trơ nguyệt lộ mấy tà dương gian
về em phất áo quy hàng
màu đen ngạ quỷ hóa vàng ni sư
cửa thông thống một nghi từ
ngâm bài kệ đắng ôn nhu niết bàn  Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia


Tác giả và cô giáo

Giấy báo
tháng sau em về hưu rồi đó
Nghỉ ngơi thôi
sau 35 năm tròn đứng lớp
Học trò nghe tin
có em bật khóc
Thương cái dịu dàng
nhưng nghiêm khắc của cô  Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Tôi nghĩ một ngày nào đó, khi chúng ta vượt qua nỗi khiếp sợ của cái ngu và ác, tôi đề nghị một phương pháp xử lý lăng Hồ Chí Minh như vầy: chôn ông ta thật sâu dưới lòng đất, ngay nơi xác ông ta đang quàn, rồi dán lên bên trong, bên ngoài của tất cả những bức tường, trần và các lối đi trong lăng những đầu lâu của những nạn nhân, ưu tiên là những nạn nhân trong cải cách ruộng đất, và đổi tên thành: LĂNG NHỮNG NẠN NHÂN CỦA CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN VIỆT NAM. (Nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh)

So với Vạn Lý Trường Thành thì Bức Tường Bá Linh chỉ như một thứ mô hình để trưng bầy, coi chơi cho vui mắt thôi. Tuy thế, số nạn nhân của Berlin Wall (cũng như lực lượng phòng thủ hùng hậu của nó) cũng đã để lại một những dấu ấn khó phai trong lịch sử cận đại.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Hằng
Cho những người vượt biển không tới bờ

khi cuồng nộ khi yên bình
trùng dương là những thác ghềnh sóng xô
còn khi con nước nhấp nhô
đời người như lá vàng khô đầu cành

mịt mùng ngàn dặm biển xanh
có hay dưới đáy trăm nghìn oan khiên
lắc lư sóng vỗ mạn thuyền
một cơn gió giật chao nghiêng phận người
Đọc tiếp »

Ngày không tên

Posted: 04/05/2017 in Thái Bình, Thơ

Thái Bình


Chợ Cầu Kè
Văn Đen

Mỗi sáng bêu hồn thơ giữa chợ
Cá tôm sỉ vả cũng gượng cười
Trưa về quấn chăn tìm chút ấm
Giữa trời nắng lửa tháng tư trôi.

Chả trách hồn ta sao mỏng mảnh
Rạn vỡ thành cơn chẳng thể lành
Vết thương khô máu con tim lạnh
Nữa đời u tịch mộng còn xanh
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng


Pregnant woman in repose
Deborah Sorrentino

Mưa. Từng hạt li ti xuyên qua phố đêm, cảm giác chợn vợn buồn len lỏi vào tâm tư. Bến xe bus vắng lặng, chỉ còn tôi và những ánh đèn đường uể oải chiếu xuống vỉa hè ngập tràn xác lá mùa thu.

Hình bóng Tâm lướt qua tâm trí, bất giác nước mắt tôi rơi, đưa tay kéo lại cổ áo, thở dài, tôi nhìn vào cõi mông lung, nhớ như lằn roi quất tụi bụi vào tâm khảm tôi, quá khứ tươi đẹp bao nhiêu càng làm lòng tôi quặn đau bấy nhiêu, lẫn trong nỗi đau là cả một trời hận thù. Dù có chết tôi cũng không bao giờ quên những gì Tâm đã gây ra cho tôi, hắn là một con thú đổi lốt người.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Một thuở ái tình

tôi với em cùng một xóm nhà quê
cùng chịu đời nhau đói nghèo cơ khổ
lớn phổng phao lên nhờ nồi Su Su luộc
ghém nồi Khoai trộn Sắn mót trên nương

đêm nhà đèn dầu ra đường thắp đuốc
mổi tháng đợi Trăng soi dáng sân Đình
lâu lắm rồi nhớ sực chuyện chúng mình
bắt ngọn từ những mùa Trăng xưa cũ
Đọc tiếp »

Trần Thị Cổ Tích

Thiếu nữ áo trắng khăn quàng xanh
Thiếu nữ áo trắng khăn quàng xanh
Thái Tuấn

Viết cho ngày của tôi

tôi sinh ra từ lòng mẹ
lớn lên dưới mặt trời
môi nở hoa tươi mắt ngời ánh sáng
tôi nhảy múa trong gió
ca hát dưới trăng sao
vẽ tình người tình sông núi vào thơ

tôi trò chuyện cùng anh em
chia giọt nước mắt với mọi người
biết phẫn nộ trước những trò đểu cáng
tôi không phải con búp bê trong tủ kính
cười vô hồn
nói những lời mặc định
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh


Yevgeny Yevtushenko (1932-2017)

Nhà thơ Yevgeny Yevtushenko vừa qua đời ngày 1 tháng 4 năm 2017 tại Tulsa, tiểu bang Oklahoma Hoa Kỳ hưởng thọ 84 tuổi. Ông là một nhà thơ Liên Xô nổi tiếng nhưng từ năm 1991 lại sang dạy học và sinh sống ở Hoa Kỳ. Ông thuộc thế hệ những nhà thơ trẻ những năm 60 với khuynh hướng “thơ tuyên ngôn”, “thơ trình diễn” theo cung cách kiểu “tiếng vang”. Ông còn là tác giả của tuyên ngôn thơ nổi tiếng của Liên Xô “Nhà thơ ở nước Nga còn hơn cả nhà thơ.” Năm 1963, tờ New York Times đã ví ông với nhà soạn nhạc, nhà thơ Bob Dylan mà sau này đoạt giải Nobel Văn Chương năm 2016. Từ năm 1991, ông sang Hoa Kỳ dạy học tại Ðại học Tulsa tiểu bang Oklahoma và Queens College thuộc đại học New York. Ông cũng là một trong những “candidate” của giải Nobel Văn Chương năm 1963 và 2008.Thơ của ông được dịch ra nhiều ngôn ngữ và đặc biệt chuyển sang Việt ngữ nhiều bài khá thông dụng và được giới trí thức Việt miền bắc có nhiều cảm tình…
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Rừng lạnh

Đèo Sải Me nắng tràn vách núi.
Hạt Cầu Đường tím ngát bằng lăng.
Lý Thành Phê bữa thèm, bữa khát.
Bốc lăn xe khói ám tay vàng.*

Củ Chi 2 đường lên thăm thẳm.
Dốc Mò O xây xẩm mặt mày.
Căm Xe đỏ bàn tay phồng rộp.
Cũng đôi chiều thèm một lần say…
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn
tặng con bạn vàng


Rồng và tác giả

Tháng năm ơi lọt tọt rồi cũng tới
Là tháng sanh trọn vẹn của em rồng
Nắng xuống đất mừng cọng hoa đơm bông
Qua lỏn lẻn đứng cạnh bờ sông Hậu

Đầu tháng năm nhằm ngày sanh em bậu
Đâu có gì quà cáp để làm vui
Thôi thì dẫu có nói tới nói lui
Cũng hổng qua vài câu thơ cà khịa
Đọc tiếp »

Khổng Trung Linh

Thuận ngồi trên giường lâu thật lâu. Bên ngoài trời đen nghịt, gió bắt đầu yên lắng. Chung quanh không một tiếng động. Thuân nghe được nhịp thở của mình, thấy cả giòng trí tưởng đang tuôn chảy, trào dâng như thác vỡ.

Đã lâu lắm rồi từ ngày cha anh mất đến nay anh chỉ mơ thấy ông cụ về thăm một vài lần. Mỗi lần là một lởi nhắn nhủ, mỗi lần là một bài học mới. Anh thèm được gặp lại cha anh. Ông không những là một người cha nhân từ, mà còn là một người bạn thiết, một đồng chí. Thuận thèm nghe giọng ông nói, được nghe tiếng ông cười, thèm cả những cái bắt tay thật chặt trước rặng khuynh diệp lúc trăng lên trước hiên nhà. Thôi con về cho bố nghỉ! Đêm nào trước khi chia tay, Thuận cũng phải nói thế thì ông mới quay vào nhà.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh


bìa bài vọng cổ hoài lang năm 1930.
photo by vnm

Bài vọng cổ hoài lang sẽ bị cấm hát (trình diễn với lí do=@^$$$#****!)

..
hễ thân/ tâm
bất động
tôi nghĩ tới thơ (như cứu cánh
yeah- bất kể
khi đấy đang ngồi/ đứng
hoặc nằm!)

– thế rồi
cái tự sự- không- chính xác là cái bản ngã
lại đổ đốn
chỉ chực rẽ sang bước ngoặt là một bài thơ tình
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

khóc đi – khóc cả dòng sông
sinh ly, tử biệt – mặn, nồng bấy nhiêu
gieo duyên đồng gió tiêu điều
qua hàng quán vắng, đìu hiu, chán chường
khóc em tuổi trẻ tang thương
khóc tôi nghiêng ngả trên đường viễn du
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

Trong những dòng đầu tiên của bài thơ “mai tôi về xin ở mãi với hoang sơ,” nhà thơ Đặng Phú Phong đã viết, trích:

tôi dành cho tôi
nỗi thinh lặng tháng chạp
chiếc giỏ hoa mùa hè
để trộn lẫn vào nỗi buồn tháng bảy
nơi có hàng tre loanh quanh kiếm mãi một điều gì
nên hàng tre đã cong thành dấu hỏi
có dòng sông chảy hoài chẳng tới
chẳng về đâu giữa chốn vô cùng
những vách đá dậy thì
những con đường trai lơ
nơi tôi và bạn bè đánh vật
năm tháng đợi chờ chiến tranh đang dấu mặt
lửng lơ trên đầu nỗi hãi kinh chết chóc
mẹ gánh tôi một đầu làm chứng với điêu linh…

Những hình ảnh trong thơ họ Đặng in lại trong trí nhớ tôi khi khép lại trang sách: hàng tre đã cong thành dấu hỏi, mẹ gánh tôi một đầu làm chứng với điêu linh…
Đọc tiếp »

Sông Cửu
Tặng cô Bảy Hến Bến Tre

Hò ơ…
Nước mới rong, mồng Mười trăng khuyết
Sao em biền biệt sắp tết về hong?
Qua đò nhớ ghé… Hưng Phong
Ăn sò cồn Ốc, ăn còng lột chiên…

Hò ơ…
Còng lột chiên ăn ghiền hơn chả
Rượu Lương Hòa uống đả em ơi
Uống rồi, ca vọng cổ chơi
Ðể mừng lúa trúng vàng tươi trên đồng
Đọc tiếp »

Diên Hồng Dương

Trưa nung 35 độ C
Con chó nhà tôi thè lưỡi
Mơ giọt nước mắt người
đậm đà vị đơn côi!

Nhớ tháng Tư năm xưa
Mẹ lặn lội lên bờ xuống ruộng…
Mà con nhỏ thiệt lì!
Mẹ gánh áo quần đi tới đi lui…
Ai ngờ đẻ rớt…
Sinh nó ra như một bà già…
Trán nhăn gấp nếp
Chẳng thèm khóc tu oa
cứ kêu ” đói mà! ”
não nuột…
Đọc tiếp »

Lưu Na

Tám Sề tung chăn, ra bếp. Trời đã tối, mắt mụ cay sè vì đã chơi game hơn hai tiếng đồng hồ. Mụ thèm ăn phở xào dòn nhưng quá lười ra phố, thôi, lại mì tô Đại Hàn cho qua bữa. Mụ thầm rủa xả mình, đồ đàn bà thối thây, nhưng có hạ bao nhiêu quyết tâm thì mụ vẫn thấy trên đời chỉ còn thú chơi game trên điện thoại là đáng kể.

Tám Sề mở tủ bếp lấy cái ly. Rầm, cửa tủ tuột tay sập lại. Mở gói cà phê trộn sẵn đổ ra ly, bụi cà phê rơi đầy mặt bàn bếp. Ra phòng ăn bấm nút lấy nước sôi, lóng cóng nước nhiễu xuống sàn, lại phải lau. Bây giờ mụ thấm cái lụi cụi của mẹ mà mụ đã không tiếc lời càm ràm cằn nhằn cửi nhửi khi bà cụ còn ở nhà. Tối như vầy, chắc bà đã ngủ yên nơi nhà dưỡng lão. Mụ thở phào. Chẳng phải mụ muốn vậy, nhưng nhờ vậy mà mụ không phải trả lời câu hỏi “thằng Tư đâu?” của mẹ.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

1.
Mỗi khi thất vọng tôi quay lại. Ngồi nhìn bóng tôi châm bẩm, và lắng nghe tiếng trái tim mình đập nhịp già nua hơn, từ những chèn lách hẹp dần. Và hẳn nhiên nó luôn nuôi mộng vượt thoát.

2.
Chẳng hề càu nhàu, tiếng tháng năm cứ rụng đều ngoài phía lạch khe mông muội. Những cái xác làm người hình như ngày càng thu nhỏ hình hài trước càn khôn. Mầm đá cứ toan ẩn vào vàng thau sơ cổ.
Đọc tiếp »

Đời nhau

Posted: 02/05/2017 in Thơ, Thương Tử Tâm

Thương Tử Tâm

em về biển nhà em ở biển
tôi đời sông buồn bã lục bình
em bao dung biết đâu sóng vỗ
những bến bờ lau sậy tội tình

em về biển trời cao đất rộng
tôi đời chim cánh nhỏ rét run
em từ tâm biển đâu độ lượng
sóng vai kia nào dám nương thân
Đọc tiếp »

Uyên Hạnh

Biển Lửa là tuyển tập chín truyện ngắn của nhà văn Phan Việt Thủy gồm những câu chuyện kể lại cảnh sống đầy khổ đau oan nghiệt người dân Việt phải gánh chịu sau khi đảng Cộng sản cưỡng chiếm Miền Nam ngày 30 tháng 4 năm 1975. Sách dày khoảng 120 trang, xuất bản năm 2016.

Nhà văn Phan Việt Thủy hiện định cư tại Úc. Thời gian định cư và giảng dạy tại đây ông đã cho xuất bản một số sách thuộc lãnh vực giáo dục và từ điển với chức vụ và tên thật là Giáo Sư Phan Văn Giưỡng. Nhiều sáng tác dưới bút danh Phan Việt Thủy được độc giả Miền Nam Việt Nam biết đến trước năm 1975 như Hoa Buồn – Thơ 1964. Bàn Tay Tình – Thơ 1965. Dung Nhan – Thơ 1970. Và sau 1975 với các tác phẩm như Báo Chí Việt Ngữ ở Úc – Biên khảo 1986. Cuộc Đời Với Bóng Dáng Xưa – 1988. Trên Quê Hương – 1990.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Thanh Bình

Tháng 4 ngày 30, trời hôm ấy khi mẹ anh chuyển bụng
Bầu trời làm gì xé nát cả không trung
Thiết giáp xe tăng tiếng bom gầm cũng đã lùi xa cố quận
Đà Nẵng, buổi chiều nơi có ngày sinh ghi dấu của Hoàng
Nghe nói vẫn thanh bình như nhiều buổi chiều bảng lảng
Chiều đâu đã phai bên ngoài
Và khi bên trong có mẹ cha nhìn ngắm sự cựa mình của sự sống
Kể cũng chẳng lạ khi mẹ phải đẻ ngược đứa con trai đầu lòng
Mở mắt, bật khóc bằn bặt vào một ngày cuối tháng 4 như thế
Tiếng khóc oa oa lẽ nào cũng chỉ đánh thức đâu đó vùng không gian câm nín, cứng ngắt
Dường như em cũng đã khóc oa oa hay khóc òa
Như một lời kháng cự phải có mặt hôm nào trong cuộc đời
Mệt nhoài đánh hơi…
Trần gian
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

mặt trời phương nam thơm đất sống*
bên này sông nơi tôi lớn lên
chùm keo xanh nở ra bông gió
thổi rợp hương giang một bến hiền

em bên kia sông đài phượng các
tóc chia. ngôi rẽ giữa. yên hàng
tôi nghe một vì sao chúm chím
duyên cười theo mỗi chuyến đò ngang
Đọc tiếp »

Trạch An – Trần Hữu Hội

Sáng nay, khi thức dậy, mở trang Face Book với bình trà, tôi đồ rằng sẽ găp nhà văn đàn anh Mang Viên Long với ly trà sàng bên hàng hiên ở Bình Định quê anh.

Sáng nào khi thức dậy, anh ấy cũng châm bình trà nóng mời thân hữu Face Book. Nhiều khi tôi tưởng như đang cùng đối ẩm thực sự cùng anh.

Nhưng không, sáng nay tôi lại gặp tách cà phê nóng bốc khói của nhà văn, nhà khoa học, chuyên gia ngành thực phẩm: Vũ Thế Thành, với bài hát “Một mai giã từ vũ khí” của Nhạc sĩ Trinh lâm Ngân:

…Trả súng đạn này, rũ sạch nọ sông núi rồi, Anh trở về quê, trở về quê tìm tuổi thơ mất năm nao…
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

Tháng 3/75
nha trang
đón dòng người từ khắp nơi đổ về
ban mê thuột. đà nẵng. huế…
đường phố ngày như đêm náo loạn đủ sắc lính
và trường học lần lượt đóng cửa
nhường chỗ cho dòng người di tản
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Đêm với Biển Hồ

chòng chành theo nhịp sóng xô
thuyền tôi về tắm Biển Hồ đầy trăng
chạm trời đầy khói sương giăng
khỏa sông khua nước bồng bềnh mây bay

níu chùm khói mỏng đầy tay
mùi hương rừng núi ngất ngây gọi mời
Pleiku và gió ngang trời
nghe dòng sông dịu ngọt lời ái ân
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Từ mấy năm nay, cứ gần đến ngày 30 tháng tư tôi đều phải rời căn hộ dịu mát, thoáng đãng, từ đó phóng tầm mắt ôm được cả một khoảng rộng Sài Gòn bừng sáng những tòa tháp cao tầng như những tòa ánh sáng. Từ mấy năm nay, cứ đến gần ngày 30 tháng tư tôi lại phải rời bỏ nếp sinh hoạt ổn định hàng ngày rồi hấp tấp khăn gói lưu vong khỏi Sài Gòn. Từ nhiều năm nay cứ đến ngày 29, 30 tháng tư cả đám an ninh cộng sản lại đến bủa vây quanh nơi tôi ở. Tôi phải lưu vong mấy ngày đó để thoát khỏi sự giam hãm.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Dân chủ không giống như món mì gói cứ đổ nước sôi vào là ăn được ngay. (Ngô Nhân Dụng)

Hồi cuối thập niên 1980, lúc Liên Xô sắp đổ, có một ông chồng kiên nhẫn đứng xếp hàng trước cửa hàng thịt tươi sống quốc doanh từ lúc tờ mờ sáng. Đến quá trưa thì nghe tiếng loa oang oang là hàng hết nhẵn rồi!

Thằng chả nổi điên: “Tôi là công nhân. Tôi là công dân X.H.C.N. Tôi là cựu binh của cuộc Chiến Tranh Vệ Quốc Vỹ Đại mà lại không được mua vài lạng thịt à! Thật là một đất nước khốn nạn!”

Một thằng cha khác, trông như cớm chìm, lừ lừ sáp lại: “Này, đồng chí liệu mà giữ mồm giữ miệng nhá. May là bây giờ chứ mấy năm trước mà phát biểu linh tinh như thế thì ăn đạn đấy. Có xéo ngay đi không thì bảo!” Hắn vừa nói vừa dí hai ngón tay vào thái dương của ông chồng, như thể là đang cầm một khẩu súng ngắn và sẵn sàng để bóp cò vậy.

Về nhà, bà vợ hỏi:

– Lại hết thịt à?

– Không chỉ thịt hết mà súng đạn giờ cũng chả còn!
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Ta mở mắt năm 21 tuổi
Sau lưng là nước mắt mẹ già
Ta chớp mắt năm 31 tuổi
Trước mặt là giọt lệ em thơ

Nhăn hết 10 năm trán của ta
Đằng sau lại hóa ra phía trước
Chảy hết 10 năm máu của ta
Nước mắt ấy làm sao giả được
Đọc tiếp »

Lâm Hảo Khôi

Tha Sala. Chiều không tiếng kinh
Người đến thăm người bên miếu lạnh
Đâu phải quanh đây đất trời cô quạnh
Mà gió than buồn một điệu ngủ âm!

Tha Sala. Người chết rất âm thầm
Chỉ có biển mới gào nghiêng ngọn sóng
Không có mặt trời. Không có trăng sao làm chứng
Chỉ biển thét gào tên những cô gái Việt Nam
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Từ ngày ra trường dưới hình thù một người lính tác chiến, hầu như trung úy Tiên có mặt nơi địa đầu giới tuyến nhiều hơn là ở thành phố.

Trung úy Cái Mộng Tiên vẫn nhớ hoài trong suốt mười năm chiến đấu ngoài mặt trận, từ trên rừng xuống đồng bằng, ngực mang đầy huân chương đủ loại, nhưng thân thể thì rách nát, sẹo sọ, thương tích dọc ngang.  Những cảnh chém giết điên dại, tiếng gào thét man rợ, tiếng máu chảy làm méo sệch cả thể xác lẫn tâm hồn. Nhiều lần cận chiến, báng súng và lưỡi lê giúp người thành thú hiếu sát, bạo liệt, hung tàn, thẳng tay hủy diệt nhau, đâm vào nhau bằng một loại chiến tranh ý thức hệ sắc lẻm, lạnh ngắt. Nhiều đêm nằm mơ  anh thấy mình là một dòng sông trôi đi, trôi xa mãi, trôi ra ngoài cuộc đời mình. Từng khoảnh khắc, từng sự kiện, từng kỷ niệm trong suốt những năm dài chiến đấu đã nhào nặn anh thành thần tử và những đồng đội mà số phận và gương mặt của họ hình như không còn ai nhớ.
Đọc tiếp »

Huy Uyên

Quảng-Bình quan

Sau làng là những mái tranh
đồng xám xanh và bãi đá
em mang tình tôi ghé chợ Ba-đồn
để đàn trâu quê Ròn ở lại
sao lòng quá nhớ.

Tình ai ấp e cười nghiêng nón lá
sông dưới kia bồi lở chia hai
sáng nắng lên trông em rạng rỡ
xa Cảnh-dương rồi em có nhớ ai.
Đọc tiếp »

Chấp chới

Posted: 28/04/2017 in Thơ, Đặng Xuân Xuyến

Đặng Xuân Xuyến

Có người líu ríu theo chồng
Buông lơi lời hát
Bỏ ngày xuân ngăn ngắt
Thúc nhịp trống dồn…

Se sắt buồn
Ơi người “xe chỉ luồn kim”
Ơi người nhớn nhác đi tìm
Đầu ghềnh cuối bãi
Lời xưa có còn mê mải…
Đọc tiếp »

Mỹ Trí Tử

Cứ mỗi dịp 30 tháng 4 đến, trong lòng bao người Việt lại như xát muối. Có lẽ họ đã thấm thía được nỗi đau sau khi đất nước thống nhất. Tuy nhiên, nỗi đau đó không ai có thể giãi bày hết bằng lời vì có quá nhiều góc khuất do cuộc sống mang lại – những góc khuất dần dần được phô bày trần trụi để rồi dù người ta có vùng vẫy muốn xé toạc ra, thì lại càng bị vây chặt hơn.

Những góc khuất đó là gì? Là một gánh hàng rong trên đường, bị bắt lên xe của công an phường mà người chủ gánh hàng rong dù có khóc lóc van xin cũng chỉ được đáp lại bằng những lời nhục mạ. Là cảnh tan hoang của chợ chiều trong ngõ nhỏ vốn bị vây đuổi bởi những anh công an trật tự, để rồi sau những trận giằng co, cả khu chợ chiều nhuốm màu tan tác, buồn thảm, chán chường. Là những đớn đau của hiện tại trong đời sống, thông qua mỗi số phận, mỗi nghề nghiệp, mỗi câu chuyện đơn lẻ và những kết quả của sự bất công vô lý đang dày xéo lên bao cuộc đời dưới cách cai trị của nhà cầm quyền. Là tất cả những gì vô lý nhất, nực cười nhất, đau lòng nhất và điên rồ nhất vẫn ngày ngày diễn ra dưới ánh nắng chói chang hay màn đêm thăm thẳm.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ


Chim sáo sừng trăng
dinhcuong

I.
Khuya tháng Tư nghiêng hết mái Tây
Cuối đời ta như chim lạc bầy
Biệt xứ ly hương thương ngọn gió
Đau tim buốt óc nhớ lưng mây
Trời quen ma khóc lời oan khốc
Đất lạ quỷ hờn thơ khôn khuây
Lệ khô đêm tận ngồi như tượng
Một đống chiêm bao đến nắm tay…
Đọc tiếp »

Hà Việt Hùng

Đi tìm đơn vị cũ

Đi tìm đơn vị cũ
từ cái ngày tan hàng
gần một nửa thế kỷ
ôi, thời gian mênh mang.

Đơn vị cũ thân mến
như người tình trăm năm
một phút đã quyến luyến
khi xa, mắt đăm đăm.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thạch Giang

Người đàn ông tóc bạc ngồi một mình trong quán cà phê Vĩa Hè mỗi sáng. Không ai biết ông tên gì ông không nói chuyện với ai và cũng không ai nói chuyện với ông. Đôi mắt ông đượm buồn dáng đi của ông buồn buồn người ông toát ra cả một nỗi buồn không cách gì diễn tả dù đôi khi ông hay cười một mình.

Tháng Tư người ta hay chiếu lại những cảnh của thế kỷ trước của những người muôn năm cũ. Xe tăng đại bác trực thăng bom rơi đạn nổ. Xe nhà binh và lính và dân từng đoàn từng đoàn xe nối đuôi xếp hàng.

Người đàn ông tóc bạc ngồi một mình bỗng la to: Đường 7, đường 7!
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Một đời nhớ lại

buổi tôi về tìm trú nhà xưa
em khóc in mưa trời Đà Lạt
mưa rơi nước ngọt mưa em mặn
mưa tôi thì quá đỗi mặn chằn

khóc đã nưa rồi vui tới ngấn
lạ lùng nước mắt vẫn dòng trôi
ôm nhau mới thấu lòng nước mắt
buồn cũng rơi vui quá cũng rơi
Đọc tiếp »