Sông Cửu

Khi lửa hang thiêng bừng bừng dốc đá
thiêu đốt bạo quyền dều, quạ Sa Tăng
khi chim câu gù trên cành Vả
thời sự đổi vời – Sử thế sang trang

Em thấy chăng? Trời khi mưa khi nắng
con người giận thì giận thương vẫn thương
mặt trời mặt trăng còn nhọc nhằn hụp lặn
nước chảy đá mòn đội nắng gội sương
Đọc tiếp »

Đỗ Trường

Hôm lễ Phục Sinh vừa rồi, tôi may mắn được ngồi cùng mâm với một gã đến từ Balan. Rượu vào lời ra, đang bá vai bá cổ, thân mật, đến lúc hỏi thăm quê quán, đột nhiên hắn ôm mặt khóc hu hu, làm mọi người phải dừng đũa. Lúc sau, có lẽ hết cơn xúc động, hắn hỏi lại tôi: Ông đã xem phim Chuyện Làng Nhô chưa? Tôi lắc đầu: Nhưng phim đó thì liên quan gì đến quê hương, bản quán của ông. Hắn nhếch mép, với tiếng cười méo mó: Có đấy, cái làng Lạc Nhuế, xã Đồng Hóa, huyện Kim Bảng tỉnh Hà Nam quê tôi chính là Làng Nhô. Nhưng bản chất sự việc, con người hoàn toàn khác trong phim. Cái khốn nạn là ở chỗ đó. Làng ông được lên phim là tốt chứ sao lại khốn nạn, tôi ngoặc lại hắn như vậy. Hắn cao giọng: Tốt, tốt cái con khỉ ấy. Ông chuồn ra khỏi nước đã từ lâu, không xem, không chứng kiến, làm sao biết được, bao nhiêu người dân lương thiện phải chết, và ngồi tù oan, còn đám cường hào ác bá vẫn sống phè phỡn ở đó. Tôi ngớ cả người, và tính tò mò trỗi dậy, nên xuống giọng ngay: Nghĩa là như thế nào, ông có thể nói rõ hơn được không? Hắn thủ thỉ: Tuy đỉnh điểm sự việc xảy ra năm 1992, nhưng nguyên nhân từ nhiều năm trước đó…
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Có gì đáng kể chứ!

nào
xét tới cùng vụ đồng tâm
thì ai hiểu sao hiểu (coi như cặc ai nấy vuốt
cũng đặng!)
trung ương đảng vẫn nắm (bóp!) dái tổ quốc
một cách sáng suốt

dưới tay chính thể- dân
đích thị thứ con sâu (cái kiến) ăn cứt

mọi cái loa phường không hề phản động/ do đó
làm chủ mọi thứ (kể cả ăn đất!)
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Tải súc

trong tấm bửng xe be những con cừu
vô tư
bè he nhốn nháo
người lùa dê
dê hẩu xực người
mồ hôi vã
sợi lông truyền thần mắc kẽ răng
đường dằn xóc ổ
gà đâu chẳng thấy trứng
voi nằm lù lù thúng úp
sự thật chiếc bẫy thần phù dây kéo
lũ chim sẻ bám đu luồng điện giật
lây lan hàng tôm họ cá
chết miệng ngậm
tôi có người yêu nằm chết như mơ
chết thật tình cờ
*
bọn lái rửng mỡ cà rỡn quanh năm
trong buồng ca cẩm
Đọc tiếp »

Lưu Quang Vũ

vo_tong_da_ho

Tích Võ Tòng phải ngừng diễn đã hai tháng nay. Anh kép đóng hổ tự dưng bỏ gánh bỏ rạp đi đâu mất. Có người bảo anh đã bỏ Hà Nội và Sài Gòn, làm kép võ cho một gánh hát trong đó. Có người lại bảo anh ta mê con gái một ông đốc tờ ở phố Cầu Gỗ. Cha mẹ cô này ngăn cấm, nói không gả con cho phường kép hát. Hai người liền rủ nhau trốn xuống Phòng, rồi ra tận Hòn Gai, Cẩm Phả gì đó… Vai hổ của anh không phải vai chính, vậy mà khó, chẳng tìm ra người thay. Ông bầu cũng đã cho một vài kép khác diễn thử, nhưng không ra làm sao cả, hổ không ra hổ, chó không ra chó, cứ ục ịch, lóng ngóng, hoặc là chồm chồm nhảy nhót, rõ ra hổ giả, mặc dù các đầu và bộ da hổ đều là đầu thật, da thật, ông bầu đã phải mua lại của một người Nùng ở Lạng Sơn xuống.
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Nửa khuya
Thức giấc giang hồ
Hiên ngoài trăng xế nghiêng bờ vó câu
Đêm vô thanh
Thoáng hương màu
Chợt nghe gõ nhịp cuộc dâu bể nầy.

Nghĩ mà thôi
Ước mộng gầy
Vui buồn cho trót bước đày đoạ qua
Nghĩ mà thôi
Phận người ta
Nhục vinh như thể phù hoa chợ đời.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình


Nhà văn Sơn Nam (1926-2008)

Hạt bụi nghiêng mình

Một lần ghé nhà lưu niệm Sơn Nam ở Tiền Giang

Bên bờ kênh Bảo Định
Ông già Nam Bộ
Dừng bước giang hồ
nghiêng mình nhìn dòng nước trầm tư
Lục bình trôi hoài theo năm tháng
Phiến đá ghi dấu tích bài thơ duy nhất
Người từ bên sông Tiền
Xuôi ghe về sông Hậu
Chiếc độc huyền làm bạn
Mang tâm hồn nghĩa khí Lục Vân Tiên thời mở cõi
Nghe hào sảng biết bao nhiêu.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Sẽ còn nhiều lươn lẹo, mưu mẹo ở Đồng Tâm. (G.S. Tương Lai)

Ngay sau biến động Đồng Tâm, vài trang mạng (Đàn Chim Việt, Vấn Đề …) đã đăng lại “Báo Cáo Về Vụ Nổi Dậy Ở Thái Bình” của G.S. Tương Lai – khi ông còn đảm nhiệm chức vụ Viện Trưởng Viện Xã Hội Học Việt Nam. Đây là một tập tài liệu khả tín, khách quan – dài 53 trang – với phần kết luận hơi (bị) lạc quan:

“Sự kiện Thái Bình, nếu với cái nhìn tỉnh táo, sẽ là một cơ hội để chúng ta có thể nhìn rõ thực trạng chính trị, xã hội, kinh tế, văn hóa của nông thôn nước ta, do vậy mà có những chủ trương đúng sách lược đúng, đưa nông nghiệp và nông thôn đi vào sự nghiệp công nghiệp hóa và hiện đại hóa.”
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Hỏi tháng tư

lành chưa những vết thương này
hay còn lở loét biết ngày nào khô
yên chưa những kẻ dưới mồ
hay còn tủi hận cơ đồ nát tan
tắt chưa đóm lửa chân nhang
hay còn ngún mãi trước hàng mộ bia
khô chưa nước mắt đầm đìa
những ngày tỉnh lộ những khuya tuy hòa

23.04.2017
Đọc tiếp »

Hoa Nguyên


Hue nostalgia
dinhcuong

Có trong chút Huế

Có phải buồn Nam Giao
Với em vạt lụa đào
Câu thơ gần xứ Huế
Lời gió gọi xanh xao..

Câu kinh sớm hôm nào
Quyện trong lời rì rào
Dòng Hương về cổ kính
Trong đục mờ hư hao
Đọc tiếp »

Phan Việt Thủy
(Như một nén hương tưởng nhớ các chiến hữu đã chết trong trại tù cải tạo)

Trong các trại tù, những con bệnh thường xuyên xẩy đến. Mỗi lần có một người nào bị bệnh, các người khác gom góp thuốc lại để cứu chữa. Đến lúc này, hầu như không còn ai còn thuốc nữa. Những viên thuốc cuối cùng không đủ số lượng để cứu vãn tình trạng trầm trọng của Vũ. Hai viên thuốc sau cùng Vũ đã uống sáng nay nhưng bệnh tình vẫn không một chút suy giảm. Hơn cả một tuần nay, anh đội trưởng thường xuyên báo cáo với “ban quản giáo” trại và xin cho Vũ được lên điều trị tại bệnh viện. Lần nào bản quản giáo cũng trả lời “hiện nay không có chỗ nằm và cũng không có thuốc”.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Anh yêu em

A zăng ơ… cheng a tười.
Em tan trong nắng tiếng cười còn đây.
Bập bùng ánh lửa Nhăm Pay.
Đã hồng môi, má… chưa đầy nhớ nhung.

Người say ta đợi say cùng.
Đêm nay nghe tiếng nhà Rông thở dài.
Rượu Cần ai uống bằng chai.
Ché này, ché nữa bàn tay kiếm tìm.
Sáng trăng Hòn Sói im lìm.
Hòn Zú cay đắng từng đêm khóc thầm.
Đọc tiếp »

Mẹ nai mất con

Posted: 25/04/2017 in Thái Huy Long, Thơ

Thái Huy Long
Từ bài thơ La Biche của Maurice Rollinat

Mẹ nai rống thảm dưới trăng mờ
Dại dột đâu rồi đứa trẻ thơ !
Mất hút vào đêm nâu ác nghiệt
Khóc dâng ngập mắt nỗi mong chờ !
Đọc tiếp »

Trần Trung Đạo

Ngày 23 tháng 3, 2017, Giáo sư Drew Gilpin Faust, Viện trưởng Viện Đại Học Harvard viếng thăm Đại học Fulbright Việt Nam. Nhân dịp này bà đọc một diễn văn tại Đại học Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn. Phần khá dài của diễn văn, bà dành để nói về Chiến tranh Việt Nam, nội chiến Hoa Kỳ và hòa giải Nam Bắc Mỹ.

Trong suốt diễn văn bà Drew Faust không hề nhắc đến sự chịu đựng của người dân miền Nam Việt Nam hay nhắc đến Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), chính phủ đại diện cho hơn một nửa dân số Việt Nam ngày đó.

Người viết không nghĩ bà dè dặt hay không muốn làm buồn lòng quốc gia chủ nhà. Nhưng giống như một số khá đông các trí thức Mỹ trước đây, sau 44 năm từ khi các đơn vị trực tiếp chiến đấu Mỹ rút khỏi Việt Nam vào tháng Ba năm 1973, bà vẫn chưa nhìn sâu được vào bản chất của cuộc Chiến tranh Việt Nam.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Trò chuyện với dân không phải để ban ơn
Không phải cưỡi ngựa xem hoa rồi hét dân ra thương lượng
Trò chuyện với dân phải xuống tận xã tận thôn
Phải thấy hết những gì dân đang muốn

Trò chuyện với dân chưa hề là giỡn
Dân đẻ ra vua, đẻ ra cả ăn mày
Dân phẫn nộ là quan quân xách dép
Là thành trì kiên cố cũng lung lay
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa

Đừng cố biện minh/áp đặt chân lý
Chân lý tự trở lý không chân
Đừng cố lên đồng đi trên khẩu hiệu
Lâu và nhiều tới mức không biết đâu mới là sự thật

Ngôi nhà đích tôn ông cha để lại
Sáng nay cột kèo đã gãy
Nền móng mục rũn
Nồi hương bát nước sụp đổ
Những con mối bệnh hoạn
Ăn cả đảo lẫn biển
Nuốt cả đất lẫn cát
Giết cả trước lẫn sau
Đọc tiếp »

Nguyễn Quang Chơn


Lữ Quỳnh

Anh Lữ Quỳnh, tên thật Phan Ngô, người làng Mỹ Lợi – Huế, nơi sinh ra đức Từ Cung Hoàng Thái hậu. Anh là bạn thân thiết của Trịnh Công Sơn, Đinh Cường, Bửu Chỉ, Bửu Ý… Trước 1975, anh đi dạy, viết văn và đi lính. Giới văn nghệ biết đến anh là người thành lập nhóm Ý Thức cùng với Ngy Hữu, Lữ Kiều… Những tác phẩm của anh như Cát Vàng, Sông Sương Mù, Những Cơn Mưa Mùa Đông…, vẫn còn được nhiều người tìm đọc. Gần đây nhất (2016), anh in tuyển tập một số văn thơ và những bài viết của bạn bè về anh với tựa đề Những Con Chữ Lang Thang Không Ngày Tháng

Trong quân đội, anh là sĩ quan Quân y, từng đóng ở tổng y viện Duy Tân mà nay là Bv C 17 Đà Nẳng và quân viện Quy Nhơn, tại đây đơn vị anh đã từng bất ngờ và vinh hạnh đón nhận, cấp cứu 13 quân nhân anh hùng còn sống sót trên một chiếc bè cao su trôi giạt, trong cuộc chiến Hoàng Sa anh dũng với Trung cộng năm 1974…
Đọc tiếp »

Bỏ lại cho gió

Posted: 24/04/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung


Lovers in moonlight
Marc Chagall

chúng ta đứng đó. ghì nhau
nhịp tim mồn một
sít sao chung tình
cung mãn nguyện từ lâu kín tiếng
thủa thanh xuân rộn tiếng qua cầu

bỏ lại cho gió một bóng sầu tư
có cả tiếng chim hót ta tình tự
có sự hờn yêu cát cứ
em tiếc, em hối thời gian nhấp nhử tim anh
bóng yêu cũ. thấp thoáng tuổi xanh
Đọc tiếp »

Đêm tháng Tư

Posted: 24/04/2017 in Diên Hồng Dương, Thơ

Diên Hồng Dương

Đêm về chìm giữa tháng Tư
Nghe hương nước mắt
tương tư âm hồn
ngại đau, ngại phải điên cuồng
rúc vào vỏ ốc
tìm nguồn môi yêu…

Nguồn yêu trơ trẽn cõi lòng
máu tim yêu
khoác áo dòng
màu đen
em là góa phụ ngoài thềm
tháng Tư đã chết trong em lâu rồi Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Trong một thời gian không lâu nữa, chúng tôi sẽ phổ biến rộng rãi nguyên bộ Bách Khoa trong dạng điện tử để mọi người khắp nơi có thể đọc dễ dàng. (Diễn Đàn Thế Kỷ, ngày 2 tháng 4 năm 2017)

Với thời gian, trí nhớ của tôi mỗi lúc một thêm bạc bẽo. Tháng 11 năm 1989, Bức Tường Ô Nhục Bá Linh (“Wall of Shame”) sụp đổ. Qua năm sau, tạp chí Reader’s Digest (dường như là số tháng 5) có đăng một mẩu chuyện ngăn ngắn – liên quan đến biến cố này – mà tôi chỉ còn nhớ được loáng thoáng như sau:

Giữa đám đông đang hăm hở và hớn hở lũ lượt vượt rào đi từ Đông qua Tây là một ông già, dáng lầm lũi và đơn độc. Ông không dừng chân ở bất cứ quán bar nào, dù tất cả đều mở rộng cửa – và cung cấp rượu bia miễn phí – để chào đón những kẻ vừa đặt chân đến phần đất tự do.
Đọc tiếp »

Vũ Trầm Tư

Nắng nghiêng một phía trời chiều
Bờ tre oằn ngọn hiu hiu gió về
Trâu còn gặm cỏ ven đê
Đường hoa cau trắng hồn quê dạt dào

Đàn cò xoãi cánh về đâu
Mênh mông Đồng Tháp, xanh màu U Minh
Xuồng con vượt sóng vàm kinh
Dấu chân đồng mẹ nặng tình Cửu Long
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Một giờ sáng.

tôi ngồi lên cái gì đấy (!) giống
như
cái người ta cho “cái bản năng!”

vậy rồi
chả biết tôi có thoát? nhưng
hết thảy những gì kì cục nhất
theo đuổi tôi/ suốt

bây giờ- thì
lại ưa nghĩ tới danh vọng/ thậm chí
tôi còn cho một khi vận may
đưa lại
biết chừng lúc đó mình đã chết từ tám quánh
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

Thứ bảy. Hôm nay trời có nắng. Chiều qua mới mưa, cơn mưa dai dẳng và buồn bã, khiến cho tâm trí con người mệt mỏi. Chưa vào hạ nhưng lòng tôi đã rưng rưng tiếng ve sầu và sắc phượng vỹ, ở một góc khuất nào đó linh hồn tôi sắc hoa như lửa ấy đang đốt cháy những tàn tích kỷ niệm, cháy một cách rực rỡ mà đau đớn.

Tôi người đàn bà vừa qua tuổi hai lăm, bàn tay mười ngón thon dài như búp măng, đầy đặn, trắng nõn nhưng những đường chỉ tay lại ẩn chứa bão giông, có lần một gã thầy bói bảo với tôi như thế, khi ấy tôi mười tám.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Đem tình về thắp tháng tư

Tháng ba mang đi chiếc lá tội tình
Ô cửa lớp lạc vào vườn cổ tích
Tình yêu tôi rất thơm màu mực tím
Chưa kịp phai khi phượng trổ đầu cành.

Tiếng ve rền đâu đó giữa trời xanh
Sao xa ngái tiếng cười tan nắng vỡ
Tôi đứng lại nhìn thời gian ngược gió
Chợt nghe tim mình lỡ nhịp run lên.
Đọc tiếp »

Không. Và rỗng

Posted: 21/04/2017 in Chu Thụy Nguyên, Thơ

Chu Thụy Nguyên

1.
xin làm ơn
gói lại giùm tôi các vết rạn
bóng thụ hình
từ giọt
phong cầm rơi

2.
thân thể rỗng
trận
cuồng ngơ sát phạt
khâu tận xương
nỗi
hèn nhục vá vai
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng

Công an thành phố Hà Nội phải trả tự do cho bốn người dân xã Ðồng Tâm bị bắt, để đổi lại 15 cảnh sát cơ động được dân xã phóng thích. Ðây là lần đầu tiên nhà nước công nhận có 38 nhân viên công lực bị dân xã Ðồng Tâm bắt làm con tin, kể cả ba người “tự giải cứu” trốn thoát và 20 người còn bị giữ.

Người dân tay không, chỉ dùng gậy gộc đã bắt giam 38 “người nhà nước” mang vũ khí. Cuối cùng, nhà nước không dám tiếp tục đàn áp dân; phải trừng phạt một số cán bộ cấp thấp, rồi còn “cúi mình” xin “thảo luận” để dân thả nốt những người vẫn bị giam! Hiện tượng này rất khó xảy ra trong chế độ Cộng Sản!

Tại sao đồng bào xã Ðồng Tâm làm được chuyện khó tin này?
Đọc tiếp »

Trần Thạch Linh
(Cảm tác Đồng Tâm- Mỹ Đức)

Đồng Tâm ở bên kia sông Đáy.
Mà sao vời vợi khó về
Ngăn cách nơi đây.
Không phải là dãy hàng rào
Ken đặc
Không phải những chướng ngại vật.
Những người nông dân
Bịt mặt…
Nắm chắc hòn đá, cây gậy trong tay.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn


Sọ người xương rỗng và chim chiến tranh
dinhcuong

Chiến sự

dài như một khấc mơ
tôi đã chạm. đã khều những hạt men
vàng

thời tuyệt tự của kẻ du canh
bói ra hồn đất
ai cho lúa
và ai phá rừng
rượu máu trào dâng điền thổ
rỏ xuống mảng xương bầm thối  Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Đò trôi êm trên Thảo Giang. Những cành liễu quanh bờ ma mị thế vòng tay ôm, thu cất bao trầm mặc của nơi vốn thiếu bóng ngựa xe. Màu rêu thẩm xanh cùng lớp sương khói dâng lên, tiếng chim quạnh rớt và mặt nước gợn sóng dường đánh thức bình minh. Mặt trời dần nhú, đủ chiếu tỏ năm mạng người quá giang. Lố nhố đứng ngồi khi mũi đò vén mở đám lau sậy, xào xạc. Thân hơi xiêu đổ lúc nhìn ra bến bờ chợt hiện. Gã lái đò chống một đoạn tre, cắm vào đất mềm, tựa người vào cốt giữ cho đò thôi chòng chành. Gã thuộc hạng khó lân cận, lầm lì trong việc đưa người sang sông, tuyệt chẳng hé môi dù nửa lời.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Đôi mắt Tháp Mười

cớ chi môi miệng em cười
làm cho tôi nhớ Tháp Mười tràm chim
nắng vàng thả ngập chiều nghiêng
em chèo mà mắt đưa duyên ngập ngừng

trách con chim sáo lừng khừng
sao không nhắn gửi tôi đừng sang sông
Tháp Mười chiều xuống mênh mông
để tôi lạc giữa bềnh bồng mắt em…
Đọc tiếp »

Phân vân

Posted: 20/04/2017 in Nguyễn Văn Gia, Thơ

Nguyễn Văn Gia

Dưới dãy bàn kia
một đôi lần
Cái nhìn lém lỉnh
giả đò ngoan
Trời ơi đôi mắt
trong veo ấy
Bục thầy nhìn xuống
cũng phân vân…  Đọc tiếp »

Tuấn Khanh


Photo courtesy of Mark R. Cristino/EPA

Mới đây, có một bản tin nhỏ của Úc phát đi, mà có lẽ ít ai lưu tâm, đó là chuyện Bộ Tư lệnh Biên giới Hàng hải của Úc (Maritime Border Command – MBC) cho biết họ đã tăng cường gắt gao trên toàn bộ các vùng biển của Úc, liên tục tuần tra suốt 24g/ngày để chống lại nạn xâm nhập vùng biển (Australian Fishing Zone) của họ và đánh cá lậu. Thủ phạm chính gây lo ngại, là ngư dân Việt Nam.

Từ giữa năm ngoái đến nay, những chiếc tàu cá tội nghiệp từ Việt Nam đi thật xa và đến tận Úc để đánh bắt như vậy ngày càng nhiều hơn. Cơ quan quản lý Ngư nghiệp Úc (Australian Fisheries Management Authority – AFMA) nói rằng họ sửng sốt vì số lượng ngư dân Việt xuất hiện với mật độ dày đặc. Có đến 13 vụ xâm nhập bị phát hiện trong 11 tháng, 161 người bị bắt, còn bao nhiêu thoát được thì chưa biết. Những cuộc bắt giữ và thẩm tra đều có một kết quả chung: các thủy thủ phần lớn là mù chữ và nghèo khó. Lý do đi tận đến Úc để đánh cá, theo lời khai của họ vì bởi khu vực quần đảo Trường Sa vốn là nơi họ vẫn đánh bắt cá những năm qua, nay đã bị Trung Quốc kiểm soát và không còn an toàn để ra khơi nữa.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Những ngày này Sài Gòn nóng như chảo rang
Lại càng nóng thêm bởi sự kiện Đồng Tâm, Mỹ Đức
Hàng chục cảnh sát, công an bị đồng bào vây bắt
Hà Nội không chỉ có âm nhạc, thi ca mà còn có căm thù

Khi nhân dân đã không sợ ngục tù
Thì bạo lực cũng trở thành bất lực
Sự chia rẽ giữa lương, giáo, vô thần cũng trở nên mất hút
Bởi trong hàng ngũ đấu tranh có cả đảng viên già
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo

1.
Muốn quay lại cõi ban đầu
không vui lúc hợp không sầu lúc tan
thì chan hòa với thiều quang
trộn cùng cát bụi thênh thang đường về.

2.
Bước từ hạt bụi bước ra
ăn tro mò trấu cũng qua một thời
góp vui về với chợ đời
ta xin làm lá cho người đơm hoa.
Đọc tiếp »

Trẩn Huy Sao

Hiền thê đương thân một mình bương chải về cố quận lo tro cốt người quá vãng gởi gắm vô cảnh tịnh yên (nghe nói là Linh Phong Tự) đặng có sớm hôm hương khói nương lời kinh kệ tiếp nối chặng đường vãng sanh miền Cực Lạc. Ý nguyện từ lâu hằng ấp ủ nay có dịp trùng tu. Vậy thì hiền thê cứ lên đàng lo toan nhiệm vụ. Hồi cha mẹ sanh tiền hai đứa còn xất-bất-xang-bang lo đời riêng trong hoàn cảnh (ngộ) bể dâu thương hải tất bật nồi cơm độn sắn khoai ngô còn lấy đường mô mà nói ưng thêm lời phụng dưỡng. Huống nữa tôi hồi đó từ rào kẽm trở về trầy xướt tâm hồn thân tàn ma dại nhờ đỡ hiền thê chia cho miếng ăn độn, hạt muối cũng cắn đôi, buồn vui cùng chia nửa…
Đọc tiếp »

Ngô Hữu Hùng

Thơ: Nguyên Nhung; Nhạc: Ngô Hữu Hùng; Hòa âm: Minh Đạo; Tiếng hát: Nguyễn Hải
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Tam Phù Sa

Áo rách vẽ hoa văn

Buồn quá chiều nay đi uống rượu
chén đất be sành ta đãi ta
quán cóc sập sùi mưa tháng chín
đường phố đường sông rác rưởi trôi

Lật nón tát buồn, buồn chẳng cạn
lưu lạc khắp trời một màu mưa
quê kiểng còn em ngồi gõ mõ
mẹ mất, Hoàng Sa cũng mất theo
Đọc tiếp »

Lâm Bình Duy Nhiên

Trung tuần tháng ba, thông tin Cục Nghệ thuật biểu diễn (Bộ VH-TTDL) ra quyết định tạm dừng lưu hành năm ca khúc sáng tác trước năm 1975 đã dấy động lên nhiều thắc mắc cũng như sự không đồng tình của công luận. Sự việc vẫn còn trong vòng tranh luận thì đầu tháng tư, Cục này lại cho rằng năm ca khúc trên, bao gồm : Con đường xưa em đi (Châu Kỳ – Hồ Đình Phương), Cánh thiệp đầu xuân (Lê Dinh – Minh Kỳ), Rừng xưa (Lam Phương), Chuyện buồn ngày xuân (Lam Phương) và Đừng gọi anh bằng chú (Diên An), sẽ bị cấm lưu hành vĩnh viễn, nếu bị sửa lời so với bản gốc !

Thoạt đầu, những người đứng đầu Cục khẳng định rằng « không có vấn đề tư tưởng hay nội dung » và sau khi được kiểm chứng về ca từ gốc cũng như về tác giả thì các ca khúc trên sẽ lại được phép lưu hành trở lại.
Đọc tiếp »

Sủa

Posted: 18/04/2017 in Nguyễn Hàn Chung, Thơ

Nguyễn Hàn Chung

Sủa đêm là chó sủa đêm
Sủa ngày là chó sủa trên nỗi hờn
Sủa từ cái thuở vua quan
Sủa từ cái thuở phá tan gông cùm

Sủa bòn từ ảng tới chum
Sủa ăn sạch cái đáy quần nhà quê
Sủa trên miếu sủa vỉa hè
Chúng thi nhau sủa thỏa thuê đăng đàn
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Tháng Tư buồn quá nhỉ

Bạn cứ nhắc mình hoài: Tháng Tư tới rồi đó kể đi thời mưa gió, kể đi thời Thiên Thu, thuở nhất nhật tại tù…

Mình nói mình quên hết. Mình đã là người chết khi lê lết quê người. Bốn hai năm ngậm cười, thân tàn và ma dại…

Bạn nhắc hoài, nhắc mãi…Chắc mình chỉ làm thơ, làm thơ coi như mơ, đời vật vờ hư ảo, bốn hai năm cơm áo…

Mình nói mà nghe máu chạy rần rần khắp thân. Mình cảm ơn cái lưng chưa bắt mình cong quẹo, Mình cảm ơn tay níu của bạn còn thương mình…
Đọc tiếp »