Hoàng Thúy
Bão
như một vòng nghiệt ngã
lốc xoáy cuộn sóng quật sập hàng cây
những cái kén đợi mùa tung cánh bất ngờ chết đuối
mẹ bế con ôm theo bàn thờ chạy lũ
căn nhà mồ côi
triệu vì sao không trắng – giữa ngày
Đọc tiếp »
Hoàng Thúy
Bão
như một vòng nghiệt ngã
lốc xoáy cuộn sóng quật sập hàng cây
những cái kén đợi mùa tung cánh bất ngờ chết đuối
mẹ bế con ôm theo bàn thờ chạy lũ
căn nhà mồ côi
triệu vì sao không trắng – giữa ngày
Đọc tiếp »
Nguyễn Minh Nữu

Chim ém bay đầy đàn trên trời chiều Saigon
dinhcuong
1.
Ngay trong đêm, tôi gửi tin nhắn đến Đoàn Văn Khánh: “Về tới Sài Gòn rồi, mai gặp nhau uống cà phê”.
Bấy giờ là 11:30 đêm. Tôi nghĩ lúc 4 giờ sáng thức dậy để đi bộ tập thể dục, Khánh sẽ nhận được tin nhắn của tôi. Đêm đầu tiên về tới Sài Gòn tôi không ngủ được. Chắc chẳng phải riêng tôi. Những người xa xứ về quê khó tìm được giấc ngủ; một phần vì khác biệt về giờ giấc, một phần vì nôn nao trong lòng khi nghĩ tới các cuộc gặp gỡ sắp tới.
Nằm mơ mơ màng màng chút xíu, thấy có tin nhắn của Đoàn Văn Khánh: “Khi ngủ dậy thì gọi nhé”. Tôi nhìn đồng hồ, 5:15 sáng. Tôi bấm máy gọi cho Khánh, nói Khánh ra Sài Gòn đi, tôi sẽ ra ngay và gặp nhau.
Đọc tiếp »
Nguyễn Hàn Chung
Con gái Sài Gòn không như gái Huế
không yêu thì nói thẳng thừng không vòng vo tránh né
cũng không cần dịu dàng e lệ
ngoa ngoắt phang một câu xanh rờn xách mé
Đồ điên tưởng bở còn lâu
Con gái Sài Gòn khi yêu nhau
không bao giờ để người yêu dẫn đến nơi kín đáo
không phải bắt chước ông bà ngày xưa giữ gìn cái gì là tiết tháo
đơn giản sợ làm buồn bộ váy mới mua
Đọc tiếp »
Đức Phổ
muốn nhắc nhở em màu lụa ấy
vàng hong gió lạ buổi lưng chiều
gom hết điều nghe cùng chuyện thấy
mới hay tình ta đã rong rêu.
muốn thắp ngọn đời lên đỉnh. hú
chiêu hồn. về đậu nhánh sông thơ
núi lạc sông rồi. người lạc xứ
mà không phai nỗi nhớ quê nhà.
Đọc tiếp »
T.Vấn
Lời dẫn nhập: Câu chuyện “người thật việc thật” dưới đây được viết vào dịp lễ Độc Lập Hoa Kỳ tháng 7 năm 2008, trước thềm của triển vọng nước Mỹ sẽ có vị Tổng Thống da màu đầu tiên trong lịch sử mấy trăm năm lập quốc của mình (tháng 11/2008). Đến nay, 8 năm cầm quyền của vị tổng thống da màu Barack Obama đã chấm dứt, nước Mỹ bước vào một giai đoạn có rất nhiều những thay đổi lớn với sự lên ngôi của một nhân vật đầy tranh cãi, Donald Trump. Một trong những thay đổi lớn ấy là sự thách thức nghiêm trọng những giá trị nhân bản cao quý làm nền tảng cho sự hình thành, phát triển và đưa nước Mỹ lên vị trí cường quốc số Một của hành tinh, những giá trị mà câu chuyện trong bài được kể lại nhằm xiển dương.
Đọc tiếp »
Lý Thừa Nghiệp
Phải không con nước đương ròng
Đất đai thảo mộc dòng dòng trôi đi
Con ngươi một chấm xanh rì
Nổ tung giữa đám bụi nghi lấp vùi
Xương da tâm não từng chồi
Sẽ ngơ ngác cháy với mồi lửa rơm.
Đọc tiếp »
Tâm Nhiên

Từ trái: Tâm Nhiên và Lê Sa Đà
Ơi dòng Hương hỡi dòng Hương
Hiển linh mong chỉ hộ đường giúp ta
Phải chăng thị hiện đó mà
Mười phương là một – Một là mười phương
Lê Sa Đà đã nói như thế, về quê hương mình. Sông Hương, núi Ngự là nơi chốn thi sỹ sinh ra đời, từ năm 1946. Suốt một thời thanh xuân rực rỡ, thở nồng nàn, mát rượi, dưới mái trường Quốc Học, chàng thi sỹ mơ màng, lãng đãng chạy theo những tà áo trắng như đàn bướm của các nàng nữ sinh Đồng Khánh bay lượn trong nắng vàng, lấp lánh long lanh…
Từ cái đẹp sơ nguyên, thanh thoát đó, vô tình đã xui khiến chàng tuổi trẻ sớm cưu mang, hàm dưỡng và tựu thành một hồn thơ say đắm, đầy nhạy cảm giữa mười phương trời lữ thứ…
Đọc tiếp »
Hoàng Dương (1933-2017)
Nhạc và lời: Hoàng Dương; Tiếng hát: Xuân Phú
Nguồn bản ký âm và âm bản mp3: Hợp âm Việt
Phạm Hải Âu
Nhà tôi ở tận đường 5
Bên bờ Sông Cấm có dăm dãy làng
Qua sông nhờ chuyến đò ngang
Bây giờ cầu vắt, vượt sang thị thành
Làng tôi xưa mái nhà tranh
Thanh bình cả mảnh trăng lành in soi
Giờ đây nhà lớn loi nhoi
Điện – đường – trường – trạm, lẻn loi ngõ làng
Đọc tiếp »
Ngự Thuyết
Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay
(Nguyên Sa)
Một tiếng động làm anh giật mình mở choàng mắt nhìn ngơ ngác. Thế ra anh đã ngủ trên xe một giấc ngon lành. Tiếng gì đấy? Mấy con chim hải âu vừa bay vừa há mỏ quang quác đánh thức anh dậy, hay tiếng sóng biển rì rầm đằng kia bỗng dưng gào to thảng thốt trong giấc ngủ lơ mơ, chập chờn, hay tiếng còi xe chữa lửa thét lên giật giọng quanh đâu đây, hay cái âm thanh khô cứng phát ra do một nhánh cây nhỏ rơi ngay xuống trần xe? Anh điều chỉnh lại lưng ghế ngồi trở về vị trí cũ, nhìn đồng hồ tay. Gần hai giờ chiều. Trễ giờ làm việc rồi! Đi làm việc mà trễ cả tiếng đồng hồ coi chướng quá. Anh chắc lưỡi, OK, call in sick vậy.
Đọc tiếp »
Vũ Trầm Tư
Bổng chợt thấy bóng nàng Xuân qua cửa
Gió hắt hiu lay động cánh mai vàng
Đôi bướm trắng lượn lờ trên khóm lá
Nắng ấm rơi đầy, hơi thở nhẹ mơn man
Đọc tiếp »
Khổng Trung Linh
Mưa mải miết cho nhành xanh một độ
Nắng quê mà, sao vàng võ phương xa
Chưa bình minh đã quạnh quẽ sương chiều
Ôm trời đất như chưa từng xa xứ Đọc tiếp »
Tưởng Năng Tiến

Lê Trí Tuệ – Phó Chủ Tịch Công Đoàn Độc Lập Việt Nam mất tích
Sự cam chịu nào có lẽ cũng chỉ có giới hạn. (Đào Tuấn)
Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghe chút điều tiếng về cung cách làm việc của những tiếp viên hàng không Việt Nam. Đầu năm 2015, từ Phnom Penh tôi sang Singapore bằng phi cơ của Vietnam Airlines. Cuối năm rồi, tôi cũng mua vé của hãng này để bay từ Phnom Penh đến Vientianne.
Trong cả hai chuyến đi trên, các cháu nam nữ tiếp viên đều ứng xử rất đàng hoàng, không có gì để phải phàn nàn cả. Duy chỉ có điều hơi kỳ (có lẽ do thời gian sắp xếp giữa hai chuyến bay quá ngắn) là trên ghế ngồi còn vương vãi những mẩu bánh vụn li ti khiến cho – đôi ba – hành khách hơi phải chau mày.
Đọc tiếp »
Hà Thúc Sinh
Đóng cửa ra đi khoá đã đưa
Bỏ đây bao nắng với bao mưa
Rêu phong mái đó trăng từng tháng
Xiêu vẹo tường kia gió bốn mùa
Rễ bén đất xưa cây biếc hạ
Hoa quen giàn cũ lá vàng thu
Chao ôi bỏ lại mà đi thế
Tan tác gì hơn lúc tuổi già
Đọc tiếp »
Phạm Khắc Trung
Tôi mất ngủ trên chục năm nay rồi, lúc đầu cũng lo ay áy mới xin bác sĩ gia đình cho thuốc uống. Bác sĩ cho toa mua những viên thuốc nhỏ li ti bằng nửa hột gạo, tối trước khi ngủ uống một viên là ngủ li bì cho tới sáng. Được thời gian ngắn thì thuốc hết công hiệu, phải tăng liều lượng lên gấp đôi, rồi gấp ba. Kể ra thì uống 3 viên ngủ cũng êm ả, nhưng lúc thức dậy cái đầu trì trệ không làm được việc gì, cả ngày cứ lâng lâng như say sóng.
Được sự khuyến khích của bác sĩ gia đình, tôi quyết định bỏ ngang không uống thuốc, và cũng không ép buộc thân xác mình nữa. Tôi thả dông cho nó hoàn toàn tự do theo điều kiện tự nhiên, nghĩa là tôi không quan tâm tới giờ giấc, hễ mệt thì lăn ra ngủ, hễ tỉnh thì dậy vọc Net, khi nào mệt lại lên giường ngủ tiếp. Kết quả là thay vì ngủ một giấc dài trong đêm, tôi cảm thấy thích hợp với 2 giấc ngủ ngắn cách nhau vài giờ.
Đọc tiếp »
Hoàng Xuân Sơn
hắn khoe làm tiết canh rùng rợn
cả lẩu dê
hun nóng đường trường rượt chạy
mẹ rượt mẹ rượt hồi nào
bóng đêm đè bóng mình ná thở
[ai bảo mần chi thơ
cho chầm dzầm huyết áp]
túi khôn túi mật
tin vào điều bạn viết
túm tụm hai đầu
quẳng bọn mình gọn bâng vào chiếu rượu Đọc tiếp »
Hồ Đình Nghiêm

Từ trái: Hồ Đình Nghiêm và Luân Hoán
Quán Nhị Vị Hương nằm trên đường Côte des Neiges, đông khách hơn quán Ngũ Vị Hương ở phố Beaubien. Năm gia vị, nhiều hương liệu đâm thất bại; trong khi chỉ cần hai vị, đơn sơ ít pha phách chế biến, thực đơn lại mặn mòi, đuổi khách đi không hết.
Lý lịch sơ sài của ông bà chủ quán: Chồng, anh Tư, người Đà Nẵng. Vợ, chị Tám, người Huế. Vợ đứng bếp. Chồng gồng mình lo từ hạ tầng cơ sở lên đến thượng tầng kiến trúc. Cả anh lẫn chị tánh tình vui vẻ, xởi lởi với khách Việt. Tám cộng Tư ra mười hai, nhiều quá, tới một tá lận. Bọn tui giản lược bớt, một cộng một bằng hai. Đặt tên quán là nhị vị do bởi cái cô đọng ấy. Gừng cay muối mặn, phải không bà xã? Anh Tư từng trải lòng.
Đọc tiếp »
Viên Dung

Thiếu nữ và mùa Xuân
Tôn Nữ Tâm Hảo
mùa mới bồng bềnh qua giấc mơ
ngẩng tiếng xuân xưa chuộng lòng
về lại về lại, xuân ngang vai
bất giác em dẫm lên nỗi đau chì chiết
và chạm mơ mòng khát vọng
tà áo lay động đầu sân trong rất trong
em nghe hương tết lịm trong lòng
Đọc tiếp »
Phạm Chí Dũng
Có những dấu hiệu khá rõ cho thấy một chủ trương – chiến dịch “chiêu dụ người Việt hải ngoại” một lần nữa được đảng chỉ đạo thực hiện từ đầu năm 2017. Chỉ có điều khác với tư thế đủng đỉnh của Nghị quyết 36 “về công tác vận động người Việt Nam ở nước ngoài” ra đời 13 năm trước, lần này mọi chuyện có vẻ vội vã và có ý nghĩa sinh tử hơn nhiều…
Đột biến
Đột biến là chuyện ông Chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam Hữu Thỉnh đột ngột thông báo sẽ “Mời tất cả các nhà văn hải ngoại, kể cả những người đã cầm bút phục vụ chế độ cũ, về dự ‘Hội nghị hòa hợp dân tộc’ dịp giỗ tổ Hùng Vương”.
Ngày giỗ tổ Vua Hùng lại rất cận kề: 10/3/2017.
Đọc tiếp »
Vương Ngọc Minh
quả là- có cảm thấy cô độc
nhưng không gì thế đi gọi tên tôi cho đỡ nhớ
kiểu ông thanh tâm tuyền
nhất là sẽ không cời của nã khoe
nhặng xị
chả biết- tôi
trời/ đất và những mưa
nắng
bốn mùa
thứ nào thực thứ nào giả
Đọc tiếp »
Trần Huy Sao
nhớ chút kỷ niệm về Minh Trí
hồi Trí chụp tấm hình này có Ba đứng bên
nhiều tấm nữa mà không lên web
Arizona tháng Năm nắng nóng hầm hè
ngó chú Tư Đào dày cui áo mảo
chú trường kỳ đói cơm húp cháo
mới đặng được buổi nay vượt ải qua đèo
cả nhà nôn nao đường xa vạn nẻo
lên mừng chú xênh xang áo mảo cân đai
Đọc tiếp »
Phan Ni Tấn
…với đôi bạn Quế Đào và Hoàng Phi
1.
Bợm nhậu một khi đã nhập cuộc là nhậu tàn canh khói lửa, nhậu mút chỉ cà tha, nhậu quắc cần câu, nhậu tét xì dầu, nhậu sầu nhân thế, ngồi đâu nhậu đó, nhậu chết bỏ, nhậu quên mình quên đời, quên cả trời đất. Bợm mà nhậu tới mức đó thì gọi là nhậu sanh tử lửa. Lưu linh khi rượu vào cũng giống như những trận đá dế: đá sanh tử lửa.
Hồi trước 75 đi lính ở bên nhà tôi mới bước vào độ tuổi đôi mươi. Cái tuổi mắc gió mạnh như trâu cui từ đơn vị về hay từ chiến trường sống sót trở về đi thẳng vô bàn nhậu thì kể gì trời đất. Hồi ở Pleiku, một mình tôi cưa một hơi 24 chai bia 33; lần khác quất xụm 4 xị “nước mắt quê hương” khè ra lửa mà mặt mũi tuy có chút ngầu nhưng hệ thống thần kinh vẫn “khai thông trí hóa”. Xưa nay cái tật của tôi không quen ồn ào. Rượu vào rồi lính rừng chỉ biết ôm đờn hát miết. Bạn nhậu quanh bàn ngất ngưởng gõ chai làm nhịp rất hăng; nhưng nghe có đứa gật gù lè nhè phê “rượu hát” tôi cự liền: “Thiếu úy Tấn hát chớ rượu nào mà hát mậy! Dzô!…”.
Đọc tiếp »
Phạm Hồng Ân
tết ở đây vườn trống nhà vắng
lác đác vài cành hoa nở trêu ta
sau cơn mưa, nắng rọi tình lãng đãng
xuân vẫn buồn ẩn nấp ở nơi xa?
lấy rượu rót, cụng ly cùng thằng bạn
qua iphone cười cợt cho vui
cách nửa trái địa cầu xa thấy ngán
vẫn ngó nhau, khoái chí rung đùi.
Đọc tiếp »
Sông Cửu
Tặng bà xã, tết 2017
Lặng nhìn
Sợi tóc em bay
Rơi trong cô quạnh
Lẻ loi xứ người
Trời Ca-li lắm đổi dời!
Đang nắng ấm
Bỗng bồi hồi điểm sương …
Sườn đồi lời gió nỉ non
Gợi tình quê …
Đượm nỗi buồn ly hương!
Đọc tiếp »
Đoàn Thị Phú Yên

Tiểu thuyết của Trương Văn Dân
Phuong Nam – Nxb Hội Nhà văn, 2011
Tôi muốn mở đầu cho những dòng cảm nhận của mình về “Bàn tay nhỏ dưới mưa” – Trương Văn Dân bằng hai từ “Hạnh Phúc”. Bởi lẽ từ lúc tôi mở sách ra đến khi tôi gấp trang cuối cùng, “Bàn tay nhỏ dưới mưa” của anh đã cho tôi hiểu rõ hơn về khái niệm tưởng như đã cũ nhưng hàm chứa ý nghĩa rất sâu xa về hai từ : Hạnh Phúc.
Đã bao lần tôi trắng đêm tự hỏi: Hạnh Phúc là gì? Hạnh Phúc ở đâu? Làm thế nào để có được Hạnh Phúc? Hay Hạnh Phúc là món quà xa xỉ…Cuộc sống hiện đại vốn xô bồ nên nó cứ cuốn con người cùng với Hạnh Phúc trôi tuột vào vòng xoáy thẳm sâu mà khó ai biết đến bao giờ mình chạm tới đáy. Thà rằng cứ ngã thật đau, thà một lần nằm xuống tận cùng cái sâu thẳm đó còn hơn cứ mãi trôi dần với cảm giác chới với, hụt hẫng khi Hạnh Phúc vẫn ở nơi nào xa quá dù mình đã cố gắng hết sức có thể.
Đọc tiếp »
Trương Đình Phượng
Từng con phố dài xao xác
Kéo lê mình trong miên tịch chiều xuân
Bạt bợt hơi người sau mùi sương nhạt.
Rạc rười tiếng pháo
Bên kia dòng sông lành lạnh
Gã điên buông mình trôi theo kiếp đò. Lặng lẽ..
Đọc tiếp »
Nguyễn Minh Phúc
giêng hai vừa nhẹ gót hài
mùa xuân khe khẽ cầm tay trao tình
hiên tôi riêng một đóa quỳnh
đêm nay hé nụ chùng chình xuân trôi
từ trong môi mắt gọi mời
mùa xuân đã đến bên trời tiếng chim
nụ hôn thêm ngọt môi mềm
và em thanh khiết từ đêm diụ dàng
Đọc tiếp »
Tru Sa
Chính thế, sau một ánh nhìn và yêu. Yêu tiếng tóe phụt trong đầu tôi, chất thép của mũi tên trẻ nhỏ, thay vì nhắm lồng ngực, đã bắn vào tử huyệt. Yêu, tiếng lòng tôi, bật lên như đóa hồng gai mọc xuyên ngực Chúa. Nàng chỉ một chỗ, sau tấm kính lớn vượt đầu. Có đôi chân khỏe, tôi đi lại khắp nơi, chạy hoặc nhảy cao. Tôi chưa quên mình từng đoạt giải nhất bộ môn điền kinh, luôn là mục tiêu của mọi câu lạc bộ thể thao và suýt chút nữa thì được tuyển thẳng vào đội bóng nếu không vì chỉ biết nhìn trái bóng văng qua lại, còn mình thì cho tay vào túi, huýt sáo. Gái gú tôi đầy ra, ý tôi là người tình, những con nai chưa sừng hoặc góa phụ áo ám. Tôi đãi họ bằng cách họ tìm đến tôi, trái cấm đầy sâu và tôi sẵn sàng nhè, nôn thốc tháo trong một lần vào nhà tắm. Đọc tiếp »
Diên Hồng Dương
Không đủ ướt tóc, nhòe mi…
chỉ là mưa rịn
mưa nhỉ
đường về hăng hăng…
cái mùi lăn lăn… tăn tăn…
nghe sao quen quá
thuở đi chăn bò…
Tóc loe hoe gội nước tro
ôi! Tro bưởi tắm thơm tho
mưa trời…
Mẹ ngồi nướng vỏ bưởi cay
ướp hương nước
mẹ hứng bằng mo cau
cho con dài tóc trắng da
con đi chơi Tết mặn mà
duyên ưa…
Đọc tiếp »
Lê Văn Trung
Người gom hết gió ươm thành bão
Thối suốt tình tôi những trận cuồng
Bão xoáy trăm năm vùng hư ảo
Cho mờ cho khuất cõi hư không
Rừng tôi cũng xác xơ từ ấy
Ghềnh đá trơ buồn những vết rêu
Có con chim lạ từ thiên cổ
Trước nỗi điêu tàn rụng tiếng kêu
Đọc tiếp »
Ngô Nhân Dụng
Nhân Tết Đinh Dậu lại nhớ chiến thắng của Vua Quang Trung, cách đây 228 năm, vào Tết Đinh Dậu. Nhiều bản tin báo chí trong nước tường thuật lễ kỷ niệm “chiến thắng Ngọc Hồi-Đống Đa 1789” viết rằng “…đồn trại giặc ở Khương Thượng bị phá hủy khiến tên Thái Thú Điền Châu Sầm Nghi Đống phải thắt cổ tự tử…” Gò Đống Đa nằm ở Khương Thượng, phía Tây Nam thành Thăng Long.
Trong lời tường thuật trên có chi tiết không đúng, là “Thái Thú Điền Châu Sầm Nghi Đống thắt cổ tự tử.” Nhưng không thể trách tác giả viết câu trên, vì hầu hết các sách lịch sử ở miền Nam cũng như miền Bắc, đều kể rằng Sầm Nghi Đống tự ải. Những người không theo dõi các cuộc nghiên cứu lịch sử mới đều lập lại như vậy.
Đọc tiếp »
Khaly Chàm
thể nghiệm mảng trời xanh hấp hối
mắt trợn trừng nguyên sinh mây xám quánh đặc
dị bản ngày mới phân tử nước hân hoan
lướt vòng quanh miệng ngôn ngữ gió hú trong suốt
thối rữa giai điệu cuộc chơi vương vãi cơn mê sảng
thời gian không màu hàm ý siêu nhiên bóng ma
Đọc tiếp »
Chu Thụy Nguyên
(Cảm xúc sau một cuốn phim xưa về vùng Amazon)
1.
quyển sách lớn mở ra
nồng hơi rượu cặn
và màu
buôn làng
đám totem ngoài kia lặng buồn
nghe khèn
như khúc tiễn đưa
nghe người ta hát và múa
để ca ngợi những đám mây bay thoát
totem không còn mang
gương mặt các phù thủy truyền thừa
bếp lửa nhà rông
khuya khoắt
bỗng nghe thèm tiếng gọi thật hoang vu
của bầy hồng hạc
Đọc tiếp »
Nguyễn Đình Toàn

Nhạc sĩ Hoàng Dương (1933-2017)
Nhạc sĩ của chúng ta có rất nhiều họ Hoàng: Hoàng Dương, Hoàng Giác, Hoàng Trọng, Hoàng Nguyên…
Ba người trước gần như xuất hiện cùng một lượt, riêng Hoàng Nguyên muộn hơn một chút, nhưng cũng vẫn trong thập niên 45-55, thời kỳ rực rỡ của nền tân nhạc Việt Nam.
Nhớ lại, trong một chương trình Đố Vui Để Học ở Sài Gòn trước 75, thầy Cao Thanh Tùng có hỏi các thí sinh một câu liên quan đến nhân vật lịch sử Cao Thắng, sau khi nghe trả lời, ông đã nói thêm: “Họ Cao vốn nhiều người có tài”.
Như thế bên cạnh họ Cao chúng ta có thể kể thêm họ Hoàng nữa.
Đọc tiếp »
Hoàng Dương (1933-2017)
Nhạc và lời: Hoàng Dương; Tiếng hát: Duy Trác
Nguồn bản ký âm: Hợp âm Việt; Âm bản mp3: chiasenhac.vn
Lưu Na
Tháng giêng, đầu năm Tây cuối năm Ta, tôi đi về tất bật trong mưa dầm gió giật, trong cái buồn lạnh của đất trời. Mưa ròng rã lê thê, có những việc cần mà phải hoãn vì không thể hoàn tất, chôn chân ở nhà mà lòng vẫn vui vẫn mừng vì thấy được mưa. Mưa, những năm đầu đến ở đất này trời cũng có những ngày mưa dai dẳng cả tuần lễ như năm nay. Những cơn mưa năm ấy đã là sự cứu rỗi cho kẻ lưu lạc bơ vơ trên xứ người, bởi đó là những lúc tôi tìm được quê nhà như Trần Trung Quân nói: “ở đâu cũng đất cũng trời thế gian.” Tôi đã qua bao cơn mưa nơi xứ người? Mối hận lòng bị bứt rời khỏi quê hương có bao giờ phai lạt? Gẫm lại, năm tháng tôi sống nơi đất này đã gần gấp đôi tuổi trẻ với quê hương. Tôi đã thôi buồn trước những cơn mưa dẫu quê nhà vẫn là hình ảnh ray rứt hoài trong buồng tim khối óc. Tôi có còn là một người dân Việt?
Đọc tiếp »
Hoa Nguyên
Muốn tìm tu,
Cửa Thiền nào chấp chứa ?!
Chuổi ngày dài xáo động .. nơi ! vỡ tan
Nhìn tàn bay thiêu như đom đóm lửa
Cái thú nào đau thảm vừa thoáng ngang
Lửa tam muội giữa lòng ta cháy đỏ
Chẳng lẽ ta đi giờ đã cùng đường
Chiều cuối rồi chỉ còn nghe gấp thở
Hãy nghẹn ngào cho kịp những đau thương
Đọc tiếp »
Hoàng Anh 79
Cạn đi chén rượu ân tình
Còn chờ ai nữa – chỉ mình – mình ta
Một năm tình cũ chưa già
Một năm em cũng đi xa thật rồi
Có gì trong trái tim côi
Mùa xuân mới đến bên đồi quạnh hiu
Nghiêng vai sợi nắng lệch chiều
Tấm thân cô lữ ít nhiều gió sương
Đọc tiếp »
Phạm Khắc Trung
Nhóm bạn chơi thân của chúng tôi năm lớp 12 có Quỳnh. Một hôm cuối tuần, Quỳnh ghé thăm người chị ở cư xá Ngân Hàng dưới Bà Quẹo, gặp được bộ “Lộc Đỉnh Ký” của Kim Dung có sẵn trong nhà, Quỳnh say mê ở lại đọc cho bằng hết. Sáng thứ Hai đi học, vừa bước chân lên tới hành lang ngoài lớp học, Quỳnh đã vội vã đập mạnh vào vai tôi trách, “Mày cứ luôn khen truyện Kim Dung miết. Hôm qua tao đọc bộ Lộc Đỉnh Ký, thấy ông viết có điều phi lý hết sức!” Thấy tôi đứng yên mím môi nhíu mắt nhìn ra điều thắc mắc, Quỳnh giải thích, “Kim Dung cho nhân vật Vi Tiểu Bảo là đứa trẻ vô lại, không có học hành, là con rơi con rớt của mụ ả đào không biết cha là ai. Vi Tiểu Bảo lê la đầu đường xó chợ, nghe mấy ông đồ kể truyện nên nhớ lõm bõm mà thích nói chữ, đúng không? Nhưng trong câu, ‘Nhất ngôn ký xuất… cái gì… mã năng truy’ mà Tiểu Bảo ưa dùng, chính 2 chữ ‘ký xuất’ và ‘năng truy’ mới khó nhớ thì Tiểu Bảo lại không quên, trong khi chữ ‘tứ’ có gì khó đâu mà Tiểu Bảo lại không nhớ. Mày thấy có phi lý không?”
Đọc tiếp »
Hà Thúc Sinh
Mây nước tanh tanh gió cũng tanh
Một màu trăng trắng vẻ bình yên
Nhìn gần biển mặn như giòi tấp
Lắng kỹ khơi xa tựa cá rền
Lữ khách ghé về chân đứng lặng
Dân chài tản mác lệ vòng quanh
Cảnh đời tuần tự xô nhau chết
Tuyệt tích nơi đây mảnh đất lành
Đọc tiếp »