Chu Thụy Nguyên

bep_lua_hong

1.
những miếng ngói vỡ thật nhanh trong
tầm mắt người thiếu phụ
cơn gió cứ xô dập
một phẩm hạnh không chồng
tôi rời thật vội
bếp than hồng bận bịu
nơi
thuộc về cuối năm
nàng cuộn và ôm thật chặt
ký ức về mẹ
trong đòn bánh tét xanh lừ
Đọc tiếp »

Kathy Trần

duong_thu_huong
Nhà văn Dương Thu Hương

Chửi

Chửi là một hành động ít người thích “hưởng” nhưng lại có rất nhiều người thích “tặng” cho người khác.

Ông Nguyễn Văn Trung trong “Ngôn ngữ và Thân xác” khi nghiên cứu về vấn đề chửi đã tấm tắc rằng: “Có lẽ không có dân tộc nào trên thế giới văng tục, chửi tục nhiều và hay như dân Việt Nam…”

Nhà văn Võ Phiến cũng viết: “Nếu chỉ nói người Việt chửi nhiều thì không cần bàn thêm vì đó là một sự thực khách quan, chửi là một đặc điểm cuả dân tộc…”
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo

cheo_thuyen_qua_song

1.
Đánh liều thuyền giạt sóng xô
con quay hóa chuyển còn vô số lần
thác thân chưa phú đã bần
chưa sinh đã diệt chưa gần đã xa.

2.
Lẫn trong mối nhện bung thùa
râm ran tiếng dế cợt đùa bóng trăng
lòng chưa kịp hết băn khoăn
giảm bề khổ hạnh càng tăng lụy phiền.
Đọc tiếp »

Hoa Nguyên

cho_dinh_ninh_hoa

Chút tình xuân cố hương

Nghe gió xuân phất phơ tờ lịch cuối
Hết một năm mài miệt lăn thân
Hơi lạnh làm một chung trà nguội
Rồi chút tình dang dở đã cuối năm

Con đường cũ quen rồi quốc lộ
Vẫn nhớ tên xứ sở nhiều mưa
Hàng dương, lũ, mưa rừng, nắng quái
Chở về tôi ngày tháng xa xưa
Đọc tiếp »

Huyền Chiêu

nguyen_hien
Nhạc sĩ Nguyễn Hiền (1927-2005)

Viết về nhạc sĩ Nguyễn Hiền khó quá! Khó vì ông quá hoàn hảo. Khó vì ông quá nổi tiếng. Khó vì ông quá được yêu mến.

Người ta thường bảo “người có tài hay có tật”. Nhạc sĩ Nguyễn Hiền tìm mãi không ra tật nào. Vì vậy viết về ông như khen phò mã tốt áo. Nhưng tôi vẫn muốn viết, cũng như chưa bao giờ chán nghe nhạc của ông.

Sinh ra ở Hà Nội và dù không gắn bó với nơi mình đã lớn lên, Nguyễn Hiền luôn mang nét đẹp lịch lãm của người Tràng An. Di cư vào Sài Gòn, ông là một công chức mẫn cán với chức vụ chủ sự phòng chương trình đài phát thanh Sài Gòn, là phụ tá giám đốc đài truyền hình Việt Nam. Ông giao du với hầu hết giới nghệ sĩ nỗi tiếng, những ca sĩ tài sắc nhất thời đó. Nhưng ông không sa ngã như Phạm Duy, không gây phản ứng trái chiều như Trịnh Công Sơn, không ồn ào, rộn ràng như Hoàng Thi Thơ…
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

bia_nhac_anh_cho_em_mua_xuan

Thơ: Kim Tuấn; Nhạc: Nguyễn Hiền; Tiếng hát: Xuân Phú
ban_ky_am

Nguồn Bản ký âm: Saigon Ocean; âm bản mp3: Music

Trần Huy Sao

thieu_nu_trong_canh_ao_ba_ba

Mùa Xuân. Cây nở hoa, người trổ nhánh đời để nuôi thêm tuổi. Tuổi càng cao cây đời càng tỏa rộng, che mát những tháng ngày trường trải. Mỗi ngày mỗi tháng mỗi năm kết chuỗi thời gian. Chuỗi thời gian có hột bóng mờ. Có hột đốm đồi mồi. Có hột chẻ chân chim. Đan kết, níu kéo nhau thành một chuỗi dài…

Hôm trước ngồi ở quán cà phê với anh Huân, nhìn chéo qua khu chợ Á đông nhộn nhịp người mua kẻ bán. Trước chợ bày kín một dãy hoa Mai, hoa Đào tươi thắm. Nhìn kỹ, thấy vô hồn. Thì ra toàn là hoa giả! Cũng lá cũng cành đan kín những chùm hoa rực rỡ sắc màu. Mới nhìn, ngỡ là hoa thật. Lòng cứ rộn ràng những thương nhớ ngày Xuân ở một nơi chốn xa xăm thuộc về dĩ vãng. Nhìn kỹ, là hoa giả. Nỗi rộn ràng vừa mới nhen nhúm đã vội tản mác, tan loãng thành nỗi giận buồn vô cớ. Thiệt là “lộng giả thành chơn”.
Đọc tiếp »

Đức Phổ

co_don_ngoai_bai_vang

Vết đạn cài xuyên tâm năm ấy
nay vẫn chưa lành chưa thể đơm da.
Thời gian bôi thuốc như thoa mỡ
lên những mạch đời đã rách toang.

Thì vá vào nhau từng tạm bợ
những ngày sống chết thiết thân ơi!
Mắt mở trừng như không thể chết
bởi bốn phương huynh đệ thật gần.
Đọc tiếp »

Khúc mưa

Posted: 26/01/2017 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân

lighning_escondido

mưa em quanh chỗ ta ngồi
sợi luồn đất đợi sợi rơi lưng chừng
hồn thì sợi nhớ rưng rưng
liu riu ánh lửa chợt phừng góc tim
mưa quên một chốn im lìm
có ta và ngọn lửa mềm sưởi nhau.
Đọc tiếp »

Phạm Khắc Trung

chuot_binh-babui_28102014
Biếm họa của Babui

Thuở học trung học, tôi chơi thân với một anh bạn tên Lê Trung Tín. Bình sinh Tín ghét mèo thậm tệ, thấy mèo đâu là Tín co chân đá những cú “thừa chết thiếu sống”. Hỏi lý do thì Tín nói: “Mèo giả nhân giả nghĩa như đàn bà, thấy cuộn mình nằm yên hiền từ trên salon vậy đó, chứ đố cha con chuột nào chạy ngang mà thoát khỏi nanh vuốt mèo?” Làm như trong người Tín có toát ra cái hơi hám “ghét mèo” để cảnh giác lũ mèo, mèo quen mèo lạ gì hễ thấy mặt Tín là cúp đuôi lẩn trốn mất tiêu, đàn bà con gái cũng vậy, chẳng mấy ai ưa trò chuyện cùng Tín.
Đọc tiếp »

Sử Mặc

dai_hang-babui_27052014

Bốn vờ

vơ vét vớt vát

cứ ôm lấy chẳng chịu buông *
chí phù mả tổ thuồng luồng hải nam
quen luồn trôn chẳng chịu làm
cơm thừa canh cặn tận tham đáy nồi
vì cái chỗ đặt đít ngồi
khư khư bám lấy rục đời tổ tông
chẳng phải thằng chẳng phải ông
muốn làm con thú long nhong chạy cờ

21.1.2017

* tựa một bài báo của Bùi Tín
Đọc tiếp »

Lê Văn Hiếu

thieu_nu_hoa_hong

Bông hồng tặng em

Giao thừa đi vắng
Giao thừa trốn trong cốc rượu

Sáng mồng một mang khuôn mặt ngái ngủ
Múc vội gáo nước lạnh
Lau mắt của mình
Cho kịp ngày đầu xuân

Nhìn xuân khác cái nhìn con gái
Nhìn con gái không cần nghi lễ
Bước vào xuân – Bước vào em
Đọc tiếp »

Nguyễn T. Long

bia_phien_gac_dem_xuan

Năm 1955 ông Ngô Đình Diệm về nước ‘chấp chánh’ (chữ hồi đó), tôi mới cắp cặp đi học lớp Năm ở Sài Gòn, bây giờ gọi là lớp Một. Nói theo kiểu Tây (cũng thịnh hành hồi đó) tôi thuộc cái ‘formation’ giáo dục của Việt Nam Cộng Hòa từ những ngày đầu tiên. Tốt hay không mấy tốt, để hạ hồi phân giải.

Sử Việt Nam trong chương trình tiểu học dạo đó được dạy về các biến cố tới năm 1945 là hết, nghĩa là cho tới khi Đệ nhị Thế chiến chấm dứt. Trên trung học, Việt sử bắt đầu từ 1955 với Việt Nam Cộng Hòa ở phía nam của vĩ tuyến 17. Như vậy, chuyện gì xảy ra từ 1946 đến 1954, tôi không biết. Sách học không nói tới khoảng thời gian này. Cái thắc mắc đó nhiều năm về sau mới được nghe giải thích từ những “người lớn” trong nhà, trong họ… và khá lâu về sau nữa khi có cơ hội để tìm hiểu tường tận.
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Đông

nguyen_van_dong

Nhạc và lời: Nguyễn Văn Đông; Tiếng hát: Hà Thanh
ban_ky_am

Nguồn: Bản ký âm: vnchord.com ; âm bản mp3: Web site ca sĩ Hà Thanh

Trương Đình Phượng

dung_thang_nhu_cay_truc

Lý Ngôn nhà nghèo, mẹ chết, còn cha già, sau nhiều lần trượt lên trượt xuống cuối cùng đỗ tú tài, được cử đi làm huyện lệnh Phủ Ứng Thiên. Bấy giờ dân tình vô cùng khốn đốn bởi tên quan cũ bóc lột tận xương tủy nên khi thấy có quan huyện mới ai cũng than vắn thở dài. Có kẻ nói “Qủy dữ mới đi thì ác ma lại tới”. Lính nghe được bẩm lại, Ngôn chỉ cười mà rằng: “Kệ họ, có lẽ họ bị đè nén lâu ngày nên uất ức quá mà phát ngôn vậy thôi. Ta sẽ làm cho họ phải nhìn ta với con mắt khác.”
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

hy_vong_trong_nang_xuan

Vu vơ ngày xuân

Ta về nhặt sợi tóc phai
Chiều xuân hoa rụng trên vai bao giờ
Nhớ người thuở ấy ngẩn ngơ
Đôi bờ lau trắng biết chờ ai đây.

Ta về nhặt tuổi thơ bay
Ngã ba đường rớt vòng tay một người
Nỗi buồn trong vắt hiếm hoi
Thắp lên ngọn lửa hồng khơi muộn màng.
Đọc tiếp »

Khúc tình đông

Posted: 25/01/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

thieu_nu_mua_dong

màu chiều phai
ngã ngoài mong đợi
đau, dìu dĩ vãng
khúc yêu đương
nào muốn níu xưa
lòng xô tới
nỗi niềm treo bóng cũ
tà dương

em e-mail
đắng tình. gục ngã
vết lòng hụt hẫng ánh trăng xưa
duyên trở mùa
rưng rưng trăng úa
giăng giăng tú lệ
thốt câu thừa
Đọc tiếp »

Đặng Xuân Xuyến
Tặng nhà thơ Nguyễn Duy Xuân

lanh_dao_csvn-2016

Họ đâu cần nhớ
Dầu chỉ mảy may
Tư thế hiên ngang của những chàng dũng sỹ
Bỏ mình xây tháp biển Đông
Mòn mỏi đợi trông
Chút ít hiếm hoi sự thật
Đất biển ông cha đang bị ngoại bang cướp đoạt!
Đọc tiếp »

Vũ Hoàng Thư

spring_foggy_morning

Ngày tháng chạp trắng mơ sương lũng. Vệt nhớ quẹt ngang vẫy mặt, da diết lậm lừng trời. Ngây chao trong buổi sáng lạnh có mây hồng. Cơn gió thoảng mang mang ngày ấy, hải tảo ươm vàng, một thời rất xa. Khứu giác nồng toang ngái dậy. Người sống với niềm rêu, ôm trọn bão ngời, rộn chồn cơn sóng. Rong rêu kết tinh ôm quá khứ quấn chặt giữa lòng. Mùi hương ngầm chứa từ không khí, âm nhạc dấu đâu đó ở thinh không. Cuối năm khơi mở muôn nghìn lắng đọng trong vạn điều nhấp nháy thực tại. Có lẽ xuân đang khua bước trong từng ngày dậy. Khép lại cửa kính bỗng thấy mình thành ốc đảo giữa lòng đời. Người nằm gọn trong khoang gió, hiu hiu biển rộng vòng quanh. Ngoài khung kính, thế giới là cuốn phim quay chậm, xa lạ và vô cảm. Người trôi trong tiếng hát. Adamo lấp lửng mở ngày, Marie La Mer, chào em biển khơi, hải âu xòa bay gọi đàn oang oác. Tiếng guitar búng từng chùm ba, âm bass gọi giật như đẩy xô theo bực cấp xuống dần, xuống dần. Tôi tìm thấy em dưới kia biển xa vời vợi, lạ lẫm mỹ miều, Je t’ai trouvée, étrange et belle. Đôi mắt xanh, chẳng phải Marie La Mer, của Nhatrang sâu hút lòng người. Dư âm trở về từ duyên hải, gọi đảo xanh và biển khơi. Ở phút này là khoảnh khắc rơi ngoài, ra khỏi đời thường để nghe những đợt ngầm của nhớ.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

nhung_canh_co

Những cánh cò

buổi chiều khi đi ngang qua cánh đồng quê nhà
sau mùa lụt
nhìn những cánh cò buồn rầu trên những đám ruộng
úng nước
tôi bất giác nhớ hình ảnh những con chim đại bàng nam mỹ
bay ngơ ngác trên những vách đá cheo leo
trong el condor pasa
Đọc tiếp »

Tấm vé số

Posted: 24/01/2017 in Trang Châu, Truyện Ngắn

Trang Châu

dau_tim

Không rõ khi Ban gọi điện thoại báo tin nó có ý định lấy con nhỏ hầu bàn ở cái tiệm ăn Nhật mà nó có phần hùn làm vợ có làm ông An bị sốc bằng cái tin nó bỏ học ra đi tìm việc làm cách đây bốn năm không. Chỉ biết sau khi nói chuyện với Ban, gác máy điện thoại xuống, ông An thừ người ngồi im lặng nhìn mình trong tấm gương lớn để cạnh lò sưởi. Nhìn mình trong gương như thể ông cũng muốn dò xét tâm trạng của chính ông trước cái tin bất ngờ con ông muốn lấy vợ. Mái tóc ngã bạc như làm tăng thêm sắc nhạt trên đôi má hóp của ông. Và khi nhìn thấy đôi mắt thẫn thờ của mình trong gương ông An biết lòng ông không chút hân hoan khi nghe con ông báo tin vui. Nhưng mặt khác ông cũng không nhìn thấy vẻ cau có hay giận dữ nào bộc lộ ra. Nhìn mình trong gương ông An thấy mình là một người đang cam chịu số phận khiêm tốn của đứa con trai độc nhất của ông.
Đọc tiếp »

Trangđài Glasssey-Trầnguyễn

Cảnh Đồng QuêSơn dầu - Văn Đen
Cảnh Đồng Quê
Văn Đen

Con mở cửa ngày đầu tháng Chạp
vạt đàn tranh
đưa võng
tiếng trời

rạ ôm ruộng
húp bầu đất cạn
buổi chợ chiều lấp lửng
khô ran
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

fusata_iida
Fusata Iida (1913-1941)

Ngày 7 tháng 12 trời đứng gió, biển lặng
Trung tá Fusata Iida phi công hải quân hoàng gia Nhật
điều khiển phi đội bay vào không phận Pearl Harbor
những chiếc Zero mang nhiệm vụ ném bom Trân Châu Cảng

Đạn phòng không thức muộn giục giã gọi
đan chéo vào bầu trời cày nát giấc ngủ mơ
Fusata nhào lộn giữa mắc lưới mũi tên đỏ
Zero nấc lên thân cắm bao vết thù
Đọc tiếp »

Mỹ Trí Tử

chim_en_mua_xuan

Xin hãy cùng xuân trang điểm lại
Cho đời giây phút tạm yên vui
Ngày mai ta hỏi bầy chim én
Hỏi én xuân đi có ngậm ngùi…?

Mùa xuân đến rồi mùa xuân đi theo quy luật tự nhiên của trời đất, nhưng vẫn có những mùa xuân ở lại, in trong tâm khảm con người.

Bao mùa xuân đi qua trên xứ người, riêng tôi cứ mang hoài tâm trạng: Đón xuân nầy mà nhớ xuân xưa …

Đó là mùa xuân rất cũ trên quê hương tôi. Khi những hàng sầu đông bắt đầu rụng lá, dấu hiệu đầu tiên của sự chuyển đổi tiết mùa. Ba tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc tuốt lá những cây mai trước sân nhà. Cũng như bao nhiêu người khác, với quan niệm mai là loài hoa tiêu biểu của mùa xuân, nên ông bỏ công chăm sóc, sửa soạn làm thế nào cho những cây mai nhà mình nở hoa kịp trong ngày Tết. Đó là việc làm công phu gởi theo tấm lòng của người yêu hoa. Tôi lờ mờ hình dung điều ấy mỗi lần ba tôi cùng vài người bạn ngồi uống trà cuối năm bên nhánh mai ông đã chọn cắt, cắm trong chiếc lọ to đặt giữa phòng khách rồi gật gù, gật gù mãi với câu: “… Nhất sinh đề thủ bái hoa mai…
Đọc tiếp »

Vũ Trầm Tư

tinh_vat_hoa_muguet-dinh_cuong
Tĩnh vật hoa Muguet
dinhcuong

Mưa Xuân

Người xa thì đã xa rồi
Chiều nay sao nhớ tiếng cười năm xưa
Ngoài trời rơi nhẹ hạt mưa
Trái tim tôi cũng mới vừa vỡ tan
Mưa Xuân rụng cánh mai vàng
Sao tôi chưa hết ngỡ ngàng với Đông
Áo ai phơ phất lụa hồng
Để tôi bên phố còn trông một người
Xuân về hoa nở màu tươi
Môi em son đỏ nụ cười còn đâu
Đọc tiếp »

Nguyễn Xuận Nghĩa
Tặng tù nhân Trần Thị Nga (*)

tran_thi_nga

Đánh cho thương tật,
đổ bẩn dơ vào người,
cấm chợ bắt trẻ thơ nhịn đói,…
bắt tù …
Cái gì cũng làm.
Đê hèn nhất trần gian,
Để bịt miệng người phụ nữ chân yếu tay mềm.
Người phụ nữ từng đong nước mắt ở Đài Loan,
bị bọn buôn mồ hôi bỏ rơi khi gặp nạn.
Người phụ nữ cô đơn,
có trái tim đồng loại
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

chu_tang_chua_ky_vien-2016

Với đà vận tốc phát triển mọi mặt của xã hội hôm nay, con người luôn lao vào bao ước muốn, tìm cầu những nhu cầu phục vụ để thỏa mãn bao ước vọng.v.v… Thế nhưng, những khát vọng phù phiếm ấy, nó luôn vỗ lên từng điệp khúc quay cuồng không lối ra, không điểm dừng lại ấy… tuồng như bị cuốn rối theo dòng thời gian bất tận muôn trùng, hay đã bị đốt cháy dần theo bao nỗi tàn phai của những thất vọng, chán chường, buồn vui, hờn giận, để rồi quên lãng sau những ngậm ngùi của cuộc bể dâu.

Từ bến bờ nhân ảnh ấy, không phải đột nhiên mà con người dễ nhận ra từng khúc đoạn đường trần, nên có một thi nhân đã buông lời than thở :

Rồi một ngày kia hương sắc tàn
Tuổi đời chôn lấp bụi thời gian
Tới lui mấy độ quan san ấy…
Thầm gởi cho đời một tiếng than!”
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

khi_ga

tháng giêng lạnh nhứt

trời lạnh như cắt. khóc thút thít
lạnh quá. không cười nổi mạ ơi
ai mang túi đồ qua xứ lạ
quẳng giữa băng sơn một núi lười

mấy ngón cũng không buồn nhúc nhích
ngón đầu ngón kế. ngón anh em
tìm đâu ngón út nằm thua thiệt
ở xó câu lưu. tận nỗi niềm
Đọc tiếp »

Nguyễn Lệ Uyên

pho_nui-2015-dinh_cuong
Phố núi
dinhcuong

Thị trấn kéo dài từ những dãy đồi thấp, thoai thoải đổ dần ra phía bờ sông. Phố xá, cửa tiệm tập trung trên hai trục đường cắt chéo hình chữ thập. Chợ và bến xe ở cuối một rạp hát bỏ trống, chỉ còn lại mấy mảng tường bị ngã đổ từng đoạn, trơ vơ quanh đám cỏ mọc xanh um. Các tiệm ăn, quán giải khát xếp thành dãy dài phía bên này đường, đối diện các công sở là những căn nhà ngói cũ kỹ, ẩm thấp. Trên đầu thị trấn ngó xuống, những nóc nhà lô nhô nép bên những hàng cây cao dọc đường lù mù trong lớp sương đục và bầu trời đen đậm. Thị trấn lúc này giống như một bức ký họa của người họa sĩ phác thảo lúc anh ta đang chếch choáng hơi men, ẩn hiện không rõ ràng.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

vu_huy_quang
Nhà văn Vũ Huy Quang (1942-2017)

Khi tắt thở
tưởng là mọi thứ sẽ ngưng chuyển động
nhưng không phải vậy
mọi thứ vẫn chuyển động nhất là thời gian

– có phần mềm
nhanh hơn/ đối với tôi

đọc trong cổ học tinh hoa- thấy
– Vua gọi Nhan Súc “Nhan Súc lại đây”
Nhan Súc gọi Vua “Vua lại đây”
Vua giận “Vua gọi Súc lại đây. Súc gọi Vua lại đây, như vậy Súc có mắc tội phạm thượng không?”
Nhan Súc nói “Vua gọi- Súc lại đây. Súc mà lại thì Súc mang tội xu nịnh. Súc gọi Vua lại đây. Vua mà lại thì Vua được tiếng là trọng kẻ sĩ , thử hỏi việc nào đáng làm hơn?”
Vua lại hỏi “Vua quí hay sĩ quí?”
Nhan Súc trả lời “Sĩ quí hơn Vua, chứng cớ là hai nước đánh nhau thường treo giải cho ai chặt đầu Vua.”
Đọc tiếp »

Vũ Huy Quang

electronics_assembly

Có những con đường, tuy cùng trên nước Mỹ, nhưng bạn có thái độ lái xe khác nhau. Chả hạn như lối lái xe ở San Jose, freeway gấp rút, vượt trên vận tốc tối đa ấn định không bị coi là một tội ác, so với ở Flaggstaff, tỉnh nhỏ lạnh lẽo vắng người tận Arizona, ai cũng thong dong, ít Cảnh Sát lưu thông… nhưng hễ bạn quẹo gắt trong thành phố, lại là nơi bạn rất dễ bị cương quyết cho giấy đóng phạt. Ấy là tôi chưa nói gì tới Nữu Ước (nơi tôi chỉ nghe), chưa nói gì tới Paris (nơi tôi chỉ ngồi trong xe), và Sài Gòn (nơi tôi không dám lái cả xe đạp).
Đọc tiếp »

Trần Văn Nam

airline_cabin_1
(Photo ngày 2 tháng 11 năm 2016 trên máy bay từ Âu trở về Á Châu)

Khi sàn tàu không còn chút rung chuyển
Chuyến bay đã ở trên tầng bình-lưu
Phía dưới là những lớp mây và biển
Hành khách vơi dần mối ưu tư
Chiêu-đãi-viên đến từng hàng ghế
Bữa ăn cho từng người được dọn ra
Thắt lưng an toàn không cần khóa lại
Bây giờ ta lướt trên bao la  Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

suy_tu_ben_ho

Tôi gọi tên tôi

Tôi gọi tên tôi cho đỡ nhớ
(Thanh Tâm Tuyền)

Ừ thì tôi gọi tên tôi
Buồn trong hơi thở chiều trôi bóng tà
Ừ tôi gọi cõi mưa nhòa
Trắng cơn dâu bể mây loài lạc trôi

Ừ thì tôi gọi tên tôi
Mưa rơi tạt ướt chỗ ngồi khói sương
Tình như mộng mỏng vô thường
Gió hiu hắt thổi miên trường đơn côi
Đọc tiếp »

Phạm Chí Dũng

huu_thinh_tuyen_bo

Từ bi kịch Hữu Thỉnh

Ông Hữu Thỉnh, chủ tịch Hội Nhà Văn Việt Nam, là một cái tên quá quen thuộc không chỉ trong giới quản lý văn học mà cả trong… chính trường Việt Nam.

Không phải ngẫu nhiên mà lâu nay một số nhà văn đã gọi ông Thỉnh là “đồng chí Hữu Thỉnh,” thay vì “nhà thơ Hữu Thỉnh.”

Đơn giản là ông Hữu Thỉnh trước sau vẫn một lòng tận trung với đảng, nhất quán yêu cầu các nhà văn không được xa rời ý chí cách mạng và quỹ đạo của đảng. Tóm lại, ông là một người đặc trưng cho “văn học mang tính đảng.”
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa

trang_si_mai_guom

Rất khó khăn, nhưng tôi tin đất nước mình

Đất nước triền miên xuyên suốt nghìn năm
Máu dân tộc nhuộm cờ để Việt Nam mãi mãi
Kỳ vĩ Nam Quan nối liền Cà Mau hùng vĩ
Con cháu muôn đời mắc nợ tiền nhân

Truyền thống chống ngoại xâm
Khắc lên Trường Sơn lời thề diệt Hán
Khẳng định chủ quyền Hoàng Sa là cương thổ
Di chỉ bốn nghìn năm đâu phải mới bây giờ
Đọc tiếp »

Tích, sự

Posted: 20/01/2017 in HHiếu, Thơ

HHiếu

tuong_niem

đất nước còn rất nhiều chiến địa để tưởng niệm
tổ quốc còn rất nhiều cái chết vô danh cần nêu danh
không chỉ ở chiến trận
mà còn ở nhà tù đường phố quảng trường công đường
trên xe buýt
trong chiếc thòng lọng thắt cổ
toòng teng ở sợi dây cột từ cửa sổ
uất ức
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

neighbor

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,
Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn
Hai người sống giữa cô đơn
Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi

(Nguyễn Bính)

Hôm nay bà Clara đi dạo có hơi muộn, có lẽ vì hàng cây trơ cành trong xóm mãi run. Hôm qua nó đứng thầm lặng, yên hàn vô sự vì gió máy không về. Vô tình nó làm cái hàn thử biểu, ngóng ra để biết đường mà đậy điệm áo quần cho xác thân. Việc ăn vận xiêm y trong mùa đông chiếm thời gian gấp năm lần vào mùa hè. Nực nội thì người ta có quyền che đậy thông thoáng mong manh, đôi khi chân cũng chả thèm xỏ dép, mấy khi mà được dẫm lên đám cỏ xanh, nhột nhạt, êm ái và sảng khoái. Cỏ xanh ở bình nguyên hoặc cát vàng ở bãi biển, chúng thế cho phương thức vật lý trị liệu. Nó sẽ chăm chỉ thoa bóp cho tất cả các huyệt đạo có dưới lòng bàn chân để trần. Clara có lúc từng khoe ông về công dụng một miếng lót giày mọc lắm nụ nhỏ, biết sao không, nó châm chích vào gang bàn chân, lưu thông khí huyết ở các kinh mạch.
Đọc tiếp »

Bắc Phong

tetsugen_doko

Tetsugen là thiền sư Nhật [*]
quyên tiền đại chúng để in kinh

gặp mùa lụt đem tiền cứu chẩn
xong lại đi từng nhà lạc quyên
Đọc tiếp »

Jonathan Safran Foer
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác The Sixth Borough

6th_burough

Ngày xửa ngày xưa, thành phố Nữu Ước đã từng có một Quận Sáu. Bạn sẽ không thấy sử sách nào nhắc nhở về nó, bởi vì chẳng có gì — ngoại trừ cái bằng chứng gián tiếp nơi Công Viên Thành Phố — để chứng minh ít ra nó đã từng ở đấy. Điều đó làm cho sự hiện hữu của nó rất dễ bị bác bỏ. Nhất là vào thời buổi này, khi thế sự khó lường, và chỉ nội cho qua truông với thì hiện tại cũng đủ làm người ta mệt nhoài. Nhưng dẫu cho hầu hết mọi người sẽ nói họ chẳng rỗi hơi để tin rằng Quận Sáu có thực, và không tin tưởng, họ vẫn cứ xài chữ “tin.”
Đọc tiếp »

Nó gánh xuân đi

Posted: 20/01/2017 in Phan Ni Tấn, Thơ

Phan Ni Tấn

banh_tet_ngay_xuan

Tôi cột tuổi thơ tôi trên đòn bánh tét
Để nghe nó reo ngoài ngõ xuân về
Nó gánh xuân đi cong đòn kẽo kẹt
Lặc lè lặc lẹo làm trẹo cả hồn quê
Tôi dắt tuổi thơ đi dung dăng dung dẻ
Về nghe tháng giêng mừng tuổi vang trời
Tay bưng tài lộc tay bồng phúc đức
Ông thọ sún răng méo cả miệng cười
Đọc tiếp »