Vương Ngọc Minh

Sau Tạ Ơn.

chị em phụ nữ việt nam
kể ra thì ai cũng ham bưng đồ

tôi ăn hết con gà lôi seven pounds
ba ngày
thì dính tâm thần/ một cơn tâm thần nhẹ
khá thơ mộng

tôi đội cái vòng có gắn chong chóng
đi đứng nằm ngồi
cái chong chóng thảy đều quạt
quạt không ngừng nghỉ/ nâng chén cơm
chưa kịp lua
chong chóng quạt- thổi bay hết cơm
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh


Nhà văn Lại Thanh Hà

Tác phẩm đầu tay của Lại Thanh Hà là “Inside Out & Back Again” được giải thưởng National Book Award năm 2011 về văn chương dành cho thiếu nhi. Tập thơ này làm cô nổi tiếng, có nhân vật chính là cô bé Kim Hà với những ý nghĩ hồn nhiên. Vẫn là hành trình gập ghềnh của một gia đình tị nạn. Vẫn là những nỗi niềm của một tuổi thơ lớn lên giữa những nếp sống xa lạ mà ngôn ngữ khác biệt đã tạo thành những rào chắn để tiến đến sự cảm thông với những người chung quanh. Tác phẩm viết về một câu chuyện của một cô bé Việt Nam tị nạn lúc mười tuổi tên Kim Hà. Nhưng, một điều đặc biệt, là tác giả đã viết tiểu thuyết bằng thơ. Cô tả người, tả tình, tả cảnh bằng những vần thơ Anh ngữ có chất hóm hỉnh trộn lẫn với cảm xúc để chuyên chở một cách linh động tâm tình của những người phải bỏ xứ ra đi sống ở nước ngoài.
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Sắc tâm

Tràng giang tiếng bấc tiếng chì
Trăm năm gió mái thầm thì nắng mưa
Cầm bằng bèo bọt đẩy đưa
Phận đời muối mặn nhặt thưa lưới trời
Sợi tằm sợi tóc sợi tơ
Cháy lên, tấc dạ ngời ngời sắc tâm.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

Người hành phương Nam ta phương Tây
Người vài trăm cây ta vạn cây
Mây trắng người đau trời cố quốc
Còn ta mây lạc của ai đây?

Người trói thân vào nợ nước mây
Bọn ta vong quốc sầu như cắt
ruột gan thống hận lớp chai dày
Vẫn nén buồn đau cày mấy Job
Đọc tiếp »

Nội

Posted: 28/11/2018 in Tiểu Tử, Truyện Ngắn

Tiểu Tử

– Nội xuống kìa!

– Nội xuống! Ê! Nội xuống!

– Nội xuống!

Bầy con tôi reo mừng, chạy ùa ra ngõ. Ngoài đó, tiếng xích lô máy cũng vừa tắt.

Trong buồng, vợ tôi gom vội mấy giấy tờ hồ sơ nhét vào xắc tay, nhìn tôi, im lặng.Tôi hiểu: bà già xuống như vậy, làm sao giấu được chuyện tôi và hai đứa lớn sẽ vượt biên? Sáng sớm mai là đi rồi …

Tôi choàng tay ôm vai vợ tôi, siết nhẹ:

– Không sao đâu. Để anh lựa lúc nói chuyện đó với má.
Đọc tiếp »

Yên Nhiên

Mai Hoa Thôn

Chiều xưa Đà-Lạt Mai-Hoa-Thôn *
Lạc bước rừng xuân thoang thoảng hương
Ngơ ngác ngước nhìn hoa rộ nở
Ngây thơ đâu biết áng mây buồn
Chưa yêu chưa nhớ chưa hò hẹn
Còn mộng còn mơ còn vấn vương
Trang vở ủ thơm mùi quyến luyến
Áo bay nhè nhẹ chút sầu thương

(*) Ở Đà-Lạt có Mai Hoa Thôn. Vào một buổi chiều tan học, cô bạn rủ Yên Nhiên ghé nhà một người quen. Người em gái sắp lấy chồng, bạn ghé nhà người quen để trao thiệp cưới.

Mai Hoa Thôn ẩn khuất, đứng ngoài đường không nhìn thấy được; khi bước qua cánh cổng Yên Nhiên nhìn thấy cảnh tượng huyền ảo: Cả một rừng hoa mai đang rộ nở, rực sáng trong chiều.
Đọc tiếp »

Viet Thanh Nguyen
Ngự Thuyết chuyển ngữ

Trang bìa số báo TIME đề ngày Nov. 26 / Dec. 3, 2018 có dòng chữ lớn: WHO GETS TO BE AMERICAN? by Viet Thanh Nguyen.

Nguyễn Thành Việt là nhà văn Mỹ gốc Việt, viết bằng tiếng Anh, đã đoạt giải Pulitzer về văn học năm 2016 qua tác phẩm THE SYMPATIZER, và nhiều giải văn học lớn khác như Andrew Carnegie Medal for Excellence in Fiction, Center For Fiction First Novel Prize.

Bài tiểu luận AMERICAN LIKE ME của Nguyễn Thành Việt được đăng trong số báo TIME nói trên. (Ngự Thuyết)

 
YÊU NÓ HAY RỜI NÓ. Bạn đã nghe một người nào đó nói như thế? Hay bạn đã nói điều đó? Bất cứ người nào đã nghe năm tiếng đó đều hiểu nó mang ý nghĩa gì, vì hầu như nó luôn luôn chỉ nước Mỹ. Ai đã nghe câu nói ấy đều hiểu rằng đấy là một khẩu súng đã lên đạn nhắm vào mình.

Khi phát biểu câu đó, bạn có ngụ ý nói với lòng tử tế, với sự đồng cảm, với mỉa mai, với châm biếm, với hài hước không phải là lối hài hước đầy ác ý? Hay phải chăng câu nói ấy luôn luôn mang tính đe dọa trắng trợn?

Tôi hỏi là do tôi tò mò thật sự, vì chính tôi không bao giờ nói câu đó để nhắm vào nước nào hay nơi chốn nào. Tôi không bao giờ nói “yêu nó hay rời nó” với đứa con trai của tôi, và tôi hy vọng tôi sẽ không bao giờ nói thế, vì đấy không phải là loại tình yêu mà tôi muốn có, đối với con tôi hay quê hương tôi, dù đó là quê hương nào đi nữa.
Đọc tiếp »

Thy An


Tuệ Sỹ

trong hỗn mang của văn và thơ
có tiếng thở dài sách vở
chữ nghĩa dư thừa không nói được
tháng mười dường như chôn sâu trong tiềm thức
những tiếng gọi lạ lùng không định nghĩa
như tiếng của lá và của mưa rơi ngoài kia
em hụt hẫng trong lời tỏ tình
ta nghiêng ngã bước lên đồi cỏ
con chim nào của Phạm Thiên Thư giấu mỏ
trên ngực nóng nát nhầu
ngày đầu thu nhìn qua ô của đục
thấy áo màu xanh Tuệ Sỹ đồi hoang
nghe thoang thoảng hương trầm
len vào từng nhịp thở
Đọc tiếp »

Ngày sinh của gió

Posted: 27/11/2018 in Phan Ni Tấn, Thơ

Phan Ni Tấn
gởi Bắc Phong và các bạn

Buổi chiều mùa đông ngày chưa kịp tắt
Nắng bay trên cây lấp lánh ánh vàng
Đón chút người về hẹn nhau cuối nẻo
Những ngả tư lòng thắp ngọn hoa đăng

Thả chiếc thu rơi vàng phai sắc lá
Miệng giếng trời cao nhả bóng đêm về
Vẻ đẹp mùa này hạt mưa nghiêng thắm
Ướt một chùm em ngọn tóc hương quê
Đọc tiếp »

Ngọc Ánh

Có ai đó nói quê hương là nơi đi xa thì nhớ mà ở gần thì yêu thích luyến lưu, tôi nghĩ điều này đúng với những người có nguồn gốc Việt Nam nhưng đã sinh ra và lớn lên ở một đất nước khác, hoặc khi họ ra đi cùng gia đình theo dòng di tản thì tuổi thơ của họ còn quá bé nhỏ để cảm nhận sự háo hức đọng lại trong hình ảnh của con diều lộng gió trên bầu trời cao, hay con cá lia thia đủng đỉnh trong cái keo thủy tinh trên kệ tủ. họ không có khái niệm gì về vùng đất xa xôi “ chôn nhao cắt rún” của cha mẹ ông bà, mà đôi khi họ cũng có gởi ở đó một chút thịt da của lúc lọt lòng. Cũng có những người ra đi khi tuổi thanh xuân vừa chớm, cái tuổi 18-20 nhựa sống tràn trề để mơ về phương trời rộng mở phía trước mà vô tình quên hẳn lũy tre làng.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc


Thiếu nữ Đà Lạt rừng đổi màu
dinhcuong

Giai nhân

mơ màng Đà Lạt hóa thân
em hay là bóng giai nhân tôi chờ
hồ chiều xanh đến ngẩn ngơ
dã quỳ vàng đẫm giấc mơ Đồi Cù

chiều nghiêng tím cả sương mù
phố cao trời thấp hoang vu bềnh bồng
chạm vào hơi lạnh ngàn thông
nghe hồn Đà Lạt chìm trong gió tràn
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

Biển Nha Trang ngủ ngàn năm trong ký ức
Ta về thăm lại mùa thi xưa rất xưa
Con đường Duy Tân đầy phấn trắng học trò
Ngang dọc một thời tự xưng là sĩ tử

Một thời mặt vênh vênh coi trời bằng vung
Học sinh đệ nhứt nhiều em mê như điếu đổ
Bởi đường tương lai rộng mở thênh thang
Rớt tú tài 2 ta vào trường sĩ quan Thủ Đức
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

1. LƯƠNG TÂM VÀ TRÍ TUỆ KHÔNG CÓ CHỖ TRONG NHÀ NƯỚC THAM NHŨNG

Thể chế cộng sản đã biến đội ngũ quan chức nhà nước cộng sản thành những băng cướp mạnh, những băng cướp cấp nhà nước. Quan chức quản lí của cải, tài nguyên của nước thì cướp của nước như những vụ cướp diễn ra ở Vinashine thời Phạm Thanh Bình, Nguyễn Tấn Dũng, ở Vinalines thời Dương Chí Dũng, Nguyễn Tấn Dũng, ở Petrovietnam thời Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh, Nguyễn Tấn Dũng. Như băng nhóm Vũ Nhôm, Út Trọc. Như băng nhóm tướng lĩnh cướp đất sân bay Gia Lâm, sân bay Tân Sơn Nhất… Quan chức quản lí lãnh thổ dân cư thì cướp của dân như ở Cống Rộc, Tiên Lãng (Hải Phòng), ở Văn Giang (Hưng Yên), ở Dương Nội, ở Đồng Tâm (Hà Nội), ở Thủ Thiêm (Sài Gòn). . .
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Qua Bắc Vàm Cống mùa nước nổi

Lâu lắm mới về ngang Vàm Cống
Mười năm ờ nhỉ chắc lâu hơn
Mười năm đời chỉ là giấc mộng
Mười năm sông cạn – núi cũng mòn.

Qua Bắc Vàm Cống mùa nước nổi
Ai còn bủa lưới cá linh non
Chợt thèm lẩu mắm – bông điên điển
Một thời tuổi trẻ – dấu chân son.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Chàng từ đi vào nơi gió cát
Đêm trăng này nghỉ mát nơi nao?

Buồn quá. Ngồi xem phim nghĩa địa
Giống như người lính buồn…ngồi nhớ anh em
Nhìn thấy bia đề tên Tôn Thất Thuận
Cảm ơn Trời cho thấy lại người quen…

Tôn Thất Thuận khóa 18 Võ Bị
thường tới nhà tôi vì vợ nó bà con
Nó Phan Thiết và tôi Phan Thiết
Tôi dạy học Đà Lạt, nó hành quân Dam Rong…
Đọc tiếp »

Nguyễn Kiến Việt

Mẹ tôi chỉ là một thư ký thường cho một công sở ở Sài Gòn trước năm 1975. Vào cái trưa ngày 30 tháng 4, 1975, khi biết chắc miền Nam đã thất thủ và Việt cộng đang từ từ tiến vô Sài Gòn, mẹ tôi lặng lẽ mở tủ lấy lá cờ quốc gia, bỏ vô chiếc thau đồng vẫn thường để đốt vàng bạc trong các dịp cúng giổ trong gia đình, rồi đem xuống bếp, thắp ba cây nhang lâm râm khấn vái trước khi châm lửa đốt. Lúc đó chúng tôi cũng biết việc cất giữ những gì thuộc về chế độ cũ sẽ mang tới tai họa cho gia đình, huống chi là lá cờ quốc gia, nên mẹ tôi phải đốt đi; nhưng những điều mà mẹ tôi giải thích sau đó về việc khấn vái trước khi đốt lá cờ mang một ý nghĩa khác hơn mà suốt đời tôi không quên được. Mẹ tôi nói: “Biết bao nhiêu anh chiến sĩ quốc gia đã chết dưới lá cờ ni, chừ vì thời thế mà mình phải đốt đi, mình cũng phải xin phép người ta một tiếng!”
Đọc tiếp »

Khi tinh anh xanh

Posted: 26/11/2018 in Hà Duy Phương, Thơ

Hà Duy Phương

khi thi sĩ nói về sắc màu từ vô ngôn ánh sáng trắng
lưỡi liềm trăng là lưỡi hái tử thần
rơi trên dòng sông cầu cạnh

khi đêm với tay đặt nụ càn khôn lên gót chân Lynh
hồn trắng sóng hoang đường
triền sông sớm mai lộc vừng tả tơi đỏ máu
Đọc tiếp »

Huy Uyên

Chạy quanh những bức tường sơn trắng
Mang theo ác-tính tâm-hồn
Cửa sổ gian phòng đóng kín
Giam lỏng phận đời vây quanh.

Đau-đớn giả vờ đi rong
Nghĩ về những buổi cùng em bên cầu Phụ-Ngọc
Mộng-tưởng chao nghiêng tuổi xuân
Hoang trôi bất-ngờ về theo nỗi chết.
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh

Nguyễn Huy Thiệp nổi tiếng về những truyện ngắn. Với những truyện như Phẩm Tiết, Tướng Về Hưu, Vàng Lửa, Kiếm Sắc, Cún, Con Gái Thủy Thần… đã tạo nhiều ảnh hưởng trong giới làm văn học nghệ thuật trong nước và lôi cuốn theo cả giới độc giả. Truyện của ông có người thích có người không ưa và đã tạo ra nhiều cuộc tranh luận. Những tác phẩm của ông xuất hiện trong một thời kỳ mà có nhiều nhận định cho rằng bắt đầu cuộc đổi mới văn học sau tín hiệu của lời tuyên bố cởi trói cho văn nghệ sĩ ở trong nước của Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam Nguyễn Văn Linh.

Nhưng, Tuổi 20 Yêu Dấu lại là tiểu thuyết đầu tay của Nguyễn Huy Thiệp. Từ thể loại truyện ngắn đổi sang tiểu thuyết, đã có nhiều thay đổi từ bút pháp đến suy tưởng. Tuổi 20 Yêu Dấu được viết xong năm 2003, được xuất bản ở hải ngoại năm 2004 do nhà xuất bản Văn Mới năm 2004 và được chuyển sang Pháp ngữ năm 2005 với tên “A Nos Vingt Ans” nhà xuất bản L’Aube, dịch giả Sean James Rose. Và đến bây giờ, tháng 9 năm 2018, được chính thức ra mắt. Trên mạng, tiểu thuyết này cũng được phổ biến khá rộng rãi.
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa

Thái tử Tất Đạt Đa Cù Đam (*)
từ bỏ con đường chính trị, từ bỏ ngai vàng
giã biệt đấng sinh thành, vợ con
chịu đói, chịu rét 7 năm
để tìm ra Tứ diệu đế (**) dưới cội bồ đề
khai phóng, giải thoát nhân loại đắm chìm trong bể dục
khỏi nghiệp tham sân si
Đọc tiếp »

Gói quà tạ ơn

Posted: 23/11/2018 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao
ngày Thanksgiving 2018

…bao năm quày nhớ vơi đầy
em đưa tôi giữ cộm dày nỗi xưa…

nhắc hồi khăn gói gói gió đưa
hai ta từng chịu nắng mưa tự trời
chan cay đắng chặng đường đời
gian nan cắn xớt chia đôi thuở giờ
vuột qua nhiều bến ghé bờ
an cư lạc nghiệt tận giờ đó thôi
tạ ơn Trời tạ ân Đời
tháng năm ấm lạnh tận hồi có nhau
dẫu đi đâu lạc về đâu
cố hương nhớ thuở qua cầu gió lay
áo ai lạc tận phương này
câu ca dao khiến đọa đày chuyện xưa…
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

Cầu cá

chỉ còn cung
y ngày tháng cũ
không cầu
vì nước nhiễm độc
cá chết trắng hếu
phơi mình trên bờ sông
toàn là bạn quen
xả bầu tâm sự
vừa trao đổi chuyện thường ngày ở Huyện
chuyện nước không non
xa xa còn vài cánh chim
thăng chài bồ nông
đậu trên cành
ngó mông lung
tất cả đều không có gì ?
ngoài xác cá
cũng không con cua
cũng không còn nghêu
chỉ còn tiếng bõm bõm
rơi đều đều
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

1.
Hương là con ghẻ, không được như Mùi là con ruột.

Mùi ngó dung mạo “con ghẻ”, rõ là con gái mặt hoa hoặc con ghệ da phấn, thắp đuốc tìm không ra một hột mụn mằn ghẻ nhọt. Cớ gì chim sa cá lặn trắng da dài tóc lại bày chuyện phân bì phân lê?

Chứ gì nữa, vượt biển nè, được nhà nước phỏng vấn thu nhận cho định cư nè, dắt đi sắm áo xống nồi niêu nè, cho đi học tiếng tây tiếng u nè, được tiền trợ cấp hàng tuần nè. Không xem như con ruột thì ai hơi đâu mặn nồng chăm sóc tận răng kiểu đó. Anh chị Hương làm giấy tờ bảo lãnh từ Việt Nam qua, nhà nước đặt điều kiện chúng mày nuôi được nó thì tao chấp thuận. Chân ướt chân ráo sang tới đâu được dúi vào tay chút bổi nào, con ghẻ là ở chỗ đó, đồng không trự nỏ có giắt lưng. Lạnh tanh! Đường ai nấy đi. Bơ ngơ bát ngác!
Đọc tiếp »

Mùa đông

Posted: 23/11/2018 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Tiếng gọi mùa đông
đập vô tường
đi qua các cửa sổ
căn nhà run lên bởi những âm thanh của gió
của mưa
và giấc ngủ chập chờn

tiếng gọi mùa đông
xác người vùi trong đất đá
nước bạc màu
cuốn theo những cái chết bất ngờ
được liệt kê bằng những con số
những mảnh khắn trắng quấn lên đầu
trẻ thơ
hai mắt ngơ ngác nhìn lên bàn thờ
con đường mù mịt phía trước
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

dành dụm sự mọc rễ
nỗi căm thù chẳng thể nào thối rữa
từng ngày qua kiêu hãnh để tồn tại
cùng tiếng gào khóc của đồng loại
tắt thở chưa phải là chết theo quá khứ
hãy thản nhiên với trật tự khôi hài
luôn ba hoa học thuyết bịp bợm
trừng mắt nhìn bầy cừu cạn kiệt những giọt máu
cũng chỉ là ảo tưởng giữa hoang tàn
Đọc tiếp »

Nguyên Lạc

Đêm đợi

(đông miên đợi nụ hoa quỳnh)

Yêu nhau. xin đừng vội vã
Cho nhau. chắc hết hồn nhiên
Đêm xanh ai sao quên được?
Quỳnh hoa nở đoá dị thường

Người về. từ phía cô miên
Qua miền tôi. chạm con tim!
Phiến đêm đợi. hương quỳnh thoảng
Khát khao môi. chỉ im lìm!
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng


Công ty ZTE của Trung Quốc vi phạm chính sách cấm vận Iran của chính phủ Mỹ,
nên bị phạt. (Hình: Johannes Eisele/AFP/Getty Images)

Hôm Thứ Ba vừa rồi, có nhà kinh tế gây rắc rối cho ông Tập Cận Bình. Ông ta đặt câu hỏi: Nếu đảng Cộng Sản Trung Quốc còn tin ở chủ nghĩa Mác xít thì phải tìm ra một cách giải thích tại sao họ đang dung chứa kinh tế tư nhân?

Ông Cổ Khang (贾康, Jia Kang) từng làm việc trong Bộ Tài Chính, nhắc lại bản Tuyên Ngôn Cộng Sản năm 1848 của Karl Marx và Frederick Engels nói rằng phải xóa bỏ quyền tư hữu các phương tiện sản xuất. Trung Cộng đang làm ngược lại chủ trương đó. Kinh tế tư nhân là động cơ chính giúp nước Tàu tăng trưởng trong gần 40 năm. Hiện nay tư doanh đóng góp 60% vào Tổng Sản Lượng Nội Địa (GDP), và cung cấp việc làm cho 80% giới lao động.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Return

sự quay trở lại của vòng hoa
sẽ đẩy chiều đi tới nhạt nhòa
hoa. và người cùng run rẩy đứng
chiều ơi chiều ơi chiều bao la
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Ánh Tuyết
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Lê Thị Huệ

Tôi quen Liên trong dịp theo học lớp English As A Second Language. Hồi đầu tiên đặt chân tới San Jose, tôi chẳng biết nhiều Anh văn ngoài mấy câu: “Hello, How are you today? I am fine. Thank you.” Đó là vốn liếng tiếng Anh còn sót lại của những năm trung học, của những giờ sinh ngữ phụ. Lúc tìm trường đi học anh văn, tôi nhờ người chị kiếm cho một lớp sơ đẳng, căn bản nhất để tôi bắt đầu. Tôi được hướng dẫn đến lớp ông John.

Lớp học nằm trên tầng hai của một dãy lầu thuộc một nhà thờ Methodish trên đường số Năm. Tôi đến lớp trong tâm trạng nửa chán nản nửa hồi hộp. Chán nản vì những thay đổi bất ngờ của cuộc tỵ nạn làm tôi mất thăng bằng. Hồi hộp vì không biết điều gì sẽ xảy ra những ngày sắp tới. Do vậy, ngày khai trường hôm ấy không mang cho tôi một cảm giác thoải mái nào. Lúc đến cao ốc, theo dấu mũi tên của tấm bảng trắng có hàng chữ đỏ: “Lớp học Anh Văn sơ đẳng dành cho người tỵ nạn Việt Nam”. Tôi leo lên lầu đến một căn phòng sát cầu thang. Bên trong lớp học tôi thấy có tất cả năm người. Một vị giáo sư người Hoa Kỳ trạc ngoài ba mươi, đang viết lên bảng hàng chữ: “Good morning. How are you today?” Phía dưới có bốn người học trò lớn tuổi. Một thanh niên gần ba mươi, vận một chiếc áo dầy hàng vải lính. Cạnh anh ta là một vị nữ tu người ngoại quốc. Kế tiếp là một phụ nữ tuổi đã tứ tuần khuôn mặt giống như người Hoa Kiều ở Chợ Lớn. Và cuối cùng là một cô gái nhỏ con, vận chiếc váy đầm màu ngựa vằn.
Đọc tiếp »

Yên Nhiên

Đi tìm mùa Thu

Chiều nay thơ thẩn tay đan tay
Dạo bước bên nhau lúc cuối ngày
Rực rỡ lá vàng phơi phới ngõ
Muôn hồng nghìn tía sắc Thu bày
Nắng tàn bóng xế còn lưu luyến
Nhắp chén quỳnh tương vẫn đắm say
Ngàn dặm xuyên sơn thân lãng tử
Về đây tìm lại dáng mây bay
Đọc tiếp »

Viên Dung

Em đi bỏ lại thiên đường

ở đó thiên đường, loa nói
trước khi rời khỏi
thăm nuôi anh. bịn rịn
biết khi nào anh được về !
gia đình em phải “đi”
lặng lẽ vuột tay em
mà đời có biết không. giã biệt
trách nhiệm vẫn chưa rời khi thương phế
đất nước lộn bề, thanh thế xẩy tay
núi sông ôm lòng phát tang thất thế
em bước thênh thang
anh ngồi y, then đóng
trong bế cửa, thứ làm ra nhất bóng
hừng hực hống hách phô trương
ngoài cửa, thực tế hốt. thẹn thẩm
ê chề thách thức  Đọc tiếp »

Phan Trà


Nhà thơ Nguyễn Minh Phúc

Cứ mặc cho dòng đời trắc trở, thơ của anh Nguyễn Minh Phúc, đặc biệt những vần lục bát, có một sức hút kỳ lạ, như mời gọi người đọc chúng ta, cùng nhau về lục tung quá khứ, cùng đến gõ cửa tương lai, miệt mài góp nhặt tinh khôi.

Trong chuyến lữ hành xa xăm, dường như phiêu lãng đó, dù có tìm được những reo vui, như:

“ừ nhỉ… hình như là tình yêu
tôi nghe nồng ấm khói lam chiều
có em tha thướt về trong nắng
và gió… hay là hương tóc theo…”
(Hay Bởi Tình yêu)

Hoặc, dù có gặp phải những buồn bã, như:

“em về phơi mỏng hồn tôi
mùa thu hoa cải hiên trời xôn xao
gửi trên môi một câu chào
đã nghe thương nhớ đậu vào tim nhau

giờ em tay bế tay bồng
bùi ngùi tôi nhớ tình nồng năm xưa
mà thu cũng đã sang mùa
còn chăng tiếng vọng gió lùa qua song…”
(Gõ Cửa Mùa Thu)
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

Xin chào quê nhà thân yêu mỗi sáng
Cầu mong một ngày mới an lành
Mong biển thật trong xanh
Trên vòm cây chim hót
Từ con sóc con nai trong rừng
đến cái kiến con sâu trong vườn…
cả thảy đều vui vẻ bình yên
Tai không còn nghe về thi cử lem nhem,
giải tỏa đền bù bốn chục ngàn bán ra bốn chục triệu…
Những vụ cướp của giết người quá đỗi thương tâm
Bước chân ra đường cứ như ra mặt trận
liệu chiều nay có còn sống sót trở về…
Cuộc sống thật vui như đáng ra phải thế
Chúng ta không còn vật vờ như hồn ma bóng quế
Đọc tiếp »

Làng của trầm nhang

Posted: 21/11/2018 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán
tặng anh Chân Văn Đỗ Quý Toàn

theo chân cựu huynh trưởng
hướng đạo dạo thăm làng
gió bưng hương là biếc
đặt lên bước thiền nhàng

làng này không xã ấp
không cả bóng nóc gia
vài ba mái ngói thấp
chưng tượng Phật ấm nhà
Đọc tiếp »

Phạm Nga

Năm tháng trôi qua, cứ ăn-chắc-mặc-bền, cà phê bình dân thầm lặng phục vụ cho giới người nghèo, dân lao động nơi nơi, tại những quán cóc trong hóc hẽm hay các sạp, tủ bán cà phê /nước giải khát trên vỉa hè, trong bến xe, trước cửa các trường học, nhà thương, rạp hát, chỗ làm giấy tờ… Có điều là cách pha cà phê đã dần hồi đổi khác…

1. Cà Phê “Vợt” Bình Dân

Trong cõi nhân sinh đầy triền phược, bất công này lại có một điều bình đẳng thật hay ho là mọi người chúng ta, bất kể giàu hay nghèo, đều có thể uống cà phê. Từ những người nghèo, thật nghèo hèn như anh xe ôm, cậu sinh viên, dân lượm ve chai cho đến những người giàu, thật giàu có như ngài tổng giám đốc ngân hàng, ông chủ hãng xe hơi, vị trưởng phòng kinh doanh công ty nước ngoài…, đến cơn ghiền hay khi chợt nghĩ mình nên đi uống cà phê, hoặc vào bất cứ lúc nào đó rảnh rang, đều có thể đi một mình hay cùng bạn bè, đồng nghiệp ghé một quán cóc thật xập xệ bên đường hay một quán cà phê giá vửa phải hoặc một quán máy lạnh thật sang trọng, để mỗi người có thể nhâm nhi, thưởng thức món cà phê theo ý mình.
Đọc tiếp »

Thy An


Cây xanh
dinhcuong

đi đâu rồi cũng quay về đây
bởi nơi này là nơi bình yên
nói bao nhiêu rồi cũng nhắc lại điều này
bởi điều này là điều không quên được

khi giọt nước mắt tử sinh nhỏ xuống đôi bàn tay nổi gân
nhắc nhở những điều có nghĩa và vô nghĩa
bên cạnh người thân cũng mỏi mòn không kém
thời gian như vết chém
những ai còn sống sau trận chiến điêu tàn
rồi cũng phải đương đầu với tương lai và kẻ thắng trận
trong những đêm mất ngủ mở ra chiến tuyến
thật nhiều câu hỏi và ít câu trả lời
chẳng còn súng đạn, chỉ còn hận thù và ngu mê
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Nhưng phải nói lá cờ máu này xui thấy mẹ. Mang đi ủng hộ đội tuyển bóng đá, màu cờ đỏ ngập tràn sân vận động thì ta thua liểng xiểng. Vác cờ đỏ sao vàng đi biểu tình thì CA cứ thấy thằng mang cờ đỏ sao vàng là xông vào đánh tơi bời. (Mai Tú Ân)

Chị Phương Anh (nhà xuất bản Quê Mẹ) và chị Trương Anh Thụy (nxb Cành Nam) cùng vài ông anh khác – Võ Thắng Tiết, Uyên Thao, Trần Phong Vũ, Huy Phương – đều đã có lúc khuyến khích tôi “ra” một cuốn sách, cho nó … giống với mọi người. Tôi lắc đầu quầy quậy trước sự ân cần và tử tế của qúi anh/qúi chị vì sợ lỡ có tác phẩm, rồi bị trao giải Nobel (về văn học) là hư bột/hư đường ráo trọi.

Lập thân tối hạ thị văn chương! Tôi tin rằng mình có thừa khả năng để có thể “lập thân” trong rất nhiều lãnh vực khác, ngon lành và bảnh bao hơn nhiều! Ngoài việc tìm hiểu (để giải trí) Vũ Trụ Học và Thiên Văn Học, tôi dành hết đời mình để cặm cụi nghiên cứu về nguyên nhân nghèo đói của những nước ở Đông Nam Á. Tài liệu, nay, đã chất thành từng núi. Chỉ cần sắp xếp, ghi chép lại, rồi cho trình làng xong là tôi tin (chắc) rằng mình sẽ ẵm cái giải Nobel về kinh tế.
Đọc tiếp »

Yên Nhiên

Phiêu du

Mờ mờ sương nhạt cõi chơi vơi
Đỉnh núi cao vời giữa biển khơi
Thiếu nữ mơ màng môi hé nụ
Lãng nhân thơ thẩn ngắm mây trời
Vỗ về sóng bạc như hòa điệu
Tình mộng lứa đôi nhịp bước vui
Nhã nhạc thanh hương hồn đắm đuối
Bên nhau chắp cánh trọn đường đời
Đọc tiếp »

Hà Nguyên Du

Thơ: Khế Iêm; Nhạc: Hà Nguyên Du; Tiếng hát: Ngọc Quy
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3