Archive for the ‘Thơ’ Category

Lê Quang Thông

Tôi yêu hai hàng cây Linden.
Lá dài lục non chen lá to lục đậm.
Tôi yêu đường trinh nguyên sáng sớm.
Hoa dại và chim, đua nhau khoe vui tươi.

Ngày bắt đầu từ mới tinh khôi,
từ những đơn sơ với mắt nhìn tha thiết,
từ băn khoăn chừng như rất ít.
Hân hoan lòng vui, tim tràn ngập thương yêu.
(more…)

Mặc Phương Tử

Giáp hạt mùa về
Thơm đất mới,
Mầm tươi một thoáng
Gió lên cao.
Cánh chim chở hạt mù sương đến,
Hương núi rừng
Về mộng dưới chiêm bao.

Giáp hạt mùa về
Nghe lá thức,
Trên cành
Còn trĩu giọt sương khuya.
Thênh thang lối cũ
Tình hoa cỏ,
Hạt bụi nằm nghe mỗi bước về.
(more…)

Hoa dại

Posted: 12/07/2019 in Nguyễn Văn Gia, Thơ

Nguyễn Văn Gia

Ngơ ngác bên vệ đường
Hoa dại hương rất riêng
Thoảng như không như có
Trong gió sớm chiều sương

Dẫu nắng hạ mưa đông
Đời vui trong gian khó
Chẳng vì này vì nọ
Khơi khơi hoa trổ bông
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Nắng hung huê héo
đó tề
Huế chưa nóng đít
lề mề
khu xa
Ghế mô
mông toạ bàn tra
Đít lạnh hàn khí mà ra
lộn hồn

Hai mui miếng
ngậm cái
lon
Mô tê noái mãi cũng lờn nết na
Mềnh đi ma bắt quỉ tha
Rứa chơ ngoái lại mạ cha cũng ngầy
ngà thêm vận sự bầy hầy
Đã tra có hột
chưa đầy nhân
sâm
Nắng cực chui tìm bóng dâm
Đứng chặp xớ rớ tà tâm chộ
nghèo.
(more…)

Đòn thoát hiểm

Posted: 11/07/2019 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

những ngày gây lấy cây
để nhớ màu xanh nguyên thuỷ
một ngày biển chạch vàng
da trời chiếu lệ liễu mây buông rũ
khúc tang thuỷ biền
một ngày tưởng thơ còn dại
đi yêu một tiết độ se buồn
dấu chỉ
rập rình khuôn mặt

bây giờ mỗi bài thơ là một hạt sạn
gieo xuống trường canh của nghi thức
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Tiền Giang… chiều giãy giụa

Hỏi sông sâu? Hỏi trời cao, đất rộng?
Bèo ta đâu? Trôi dạt tận phương nao?
Bọt chơ vơ nơi xoáy nước… Nghẹn ngào.
Duyên tan hợp đường đời muôn lối rẽ.

Giữa đời vui ta nghe chiều giãy giụa
Ánh tà huy bàng bạc vẻ thê lương.
Ngựa gục đầu… Kị sĩ lỏng dây cương
Mắt tha thiết dùng dằng đi chẳng dứt
(more…)

Sao em nỡ quên

Posted: 11/07/2019 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

sớm mai ra vườn
ngắt mớ lá bát, đọt chùm bao
dền đất, rau mương, hột nút áo…
đất quê thơm thảo
sao em nỡ quên ngày nào mặn nồng
tô canh rau tập tàng
(more…)

Trần Đức Phổ

Tháng Chạp ở vườn rau Lộc Hưng

Tháng Chạp rồi, em có thấy gì không?
Chim én về bay,
Hoa nẩy nở nụ hồng
Phố xá tưng bừng , hân hoan chờ đón Tết
Cả nước đang ru mình trong mộng đẹp

Nhưng em ơi,
Em có biết
Vườn rau Lộc Hưng
Một khoảnh trời đầy màu xanh
Một xóm nhỏ hiền lành
Giữa lòng thành phố văn minh
Thành phố mang tên
Bác Hồ Chí Minh
Đã biến thành gạch vụn
Trăm gia đình điêu linh
Bị đập phá tan hoang nguồn sống!
(more…)

Chu Vương Miện

Thương vô cớ nhớ vô cùng

con tắc kè còn đậu ngọn me
khan cổ gọi bậu từ năm nọ

(Phan Thị Ngôn Ngữ)

chiếc cổng làng 30 năm vẫn rứa
qua vẫn ở không ngóng gió bốn chiều
ngỡ người thân xưa lớp gạch tường xiêu
hương lúa làng quê chiều dông chiều gió
sương muối nhạt nhoà trên từng gốc rạ
mùi đất rải trấu tro mùi khói rơm
cứ ngấm dần chân tơ kẽ tóc trái tim
dù phương người chả thế nào? quên được?
mỗi độ mỗi mùa mồ hôi da thịt
áo mẹ lưng cha mùi tóc chị em
vẫn cứ trời phùn gió bấc liên miên
bên bếp than củi vườn lách tách
mùi khoai lùi gạo rang ngào ngạt
ký ức làng quê nuôi lớn tự bao giờ?
chiếc cổng làng giếng nước cây đa
sân đình gốc gạo già cô độc
qua nơi đây còn đủ hồn đủ phách
mỗi sáng mỗi chiều từng mỗi con trăng
(more…)

Huỳnh Minh Lệ

Những ý nghĩ của ngày bão rớt

những chiếc dù
dù là màu đen hay màu vàng
cũng giá trị gấp triệu lần những cái khẩu hiệu trong mấy trận đá banh
cũng đáng quý gấp tỷ lần những cái múa may ỏng ẹo
của những cậu ấm cô chiêu trong một lần đón một ngôi sao ca nhạc xứ hàn
những bài bolero dù cho sến đến đâu đi nữa
cũng nhân bản gấp triệu lần
so với những gì xúi đi giết chóc
tự dưng độ này tôi lại ưa nghe cô hoàng oanh anh giang tử ca
hơn là cái giọng hát hồi nhỏ mình ghiền
nhưng về già lại muối mặt kiếm tiền
ca những bài làm bộ triết lý không đáng một xu
giống như cái nhân cách cộng bún thiu của người viết ra nó
giờ mới thấy mình có một thời làm dáng và phù phiếm
nhưng là cái hồi trẻ dại
cũng may
trẻ ai không dại
(more…)

Of men & men*

Posted: 09/07/2019 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn
tặng Hà Nguyên Du**


Which poet
Richard Brautigan

người có tài
hay kiêu ngạo
(tôi không thích những kẻ ta đây)
tự tỏa sáng mình
ốc đảo
vênh vao
tự nhấn chìm
dưới biển cát
không lời
âm hao

tôi thích chơi với
người biết chia
sẻ
chút tâm tư
bé mọn
một chút tình
cỏn con
một đại dương phía trước
bát ngát
cõi
vuông tròn
(more…)

Nguyễn An Bình

Gõ cửa mùa thu Hà Nội

Tìm trong màu mắt em trong
Hương sen Tây Hồ thơm ngát
Tiếng sâm cầm trong sương sớm
Mênh mông bờ bãi sông Hồng.

Qua cầu Long Biên thép gỉ
Thấy một Hà Nội trầm tư
Theo em dịu dàng xuống phố
Mơ gì trên những cửa ô?
(more…)

Mặc Phương Tử

Mùa thu trăng sử

Ta nhớ ngày xưa chuyện kể ra
Một mùa thu trước buổi lâu xa.
Có vườn hoa nở cành hoa diệu
Lùa ngát hương thơm khắp mọi nhà.

Thuở ấy mênh mông giữa đất trời
Gió vàng hiu hắt, lá vàng rơi.
Lung linh tích trượng ngời sao điểm
Đạo sáng tâm người, trăng sáng soi.
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Còn trong nỗi nhớ

còn trong nỗi nhớ không nguôi
là nghìn giông bão xa xôi ngậm ngùi
khuya nay mưa tạt buốt trời
đâu hay tôi giấu một đời không may

tình là cơn mộng nghin sau
người đi bỏ lại lạc loài một tôi
đêm nằm nghe những chia phôi
gió chan niềm nhớ mưa trôi giọt sầu
(more…)

Phạm Hồng Ân

Về lại Long Khốt

về lại Vàm Cỏ Tây biên giới
nghe sương đêm rơi ướt hiên chùa
ta hớp lời kinh tan theo khói
lòng chợt quặn lòng nhớ cõi xưa.

ngó trăng vằng vặc làng Long Khốt
thương chiếc xuồng em vội vã bơi
thương cánh dơi đêm bay hoảng hốt
giặc đã qua sông, lửa ngút trời.
(more…)

Khuyết Danh
Nguyễn Văn Sâm phiên âm và giới thiệu lần đầu tiên

Trong cuốn Vè Nam Bộ của Huỳnh Ngọc Trảng có 4 bài  (các trang 379-389) Vè Bão lụt năm Giáp Thìn do ông Trảng nghe được từ những người dân sống trong vùng quê khác nhau đọc cho, nghĩa là truyền miệngmới được khám phá gần đây thôi. Chỉ riêng bài nầy là chúng tôi  có bản Nôm xưa, rất nhiều xác suất là được viết bởi người sống gần với thời gian sự kiện bão lụt xảy ra. Tài liệu gồm 8 trang chữ Nôm viết tay, khổ lớn, tất cả có 226 câu lục bát nói về hai đề tài  gần như khác biệt:

(1) Giặc Tây tới Việt Nam và những gì họ làm sau đó.

(2) Chuyện bão lụt năm Giáp Thìn 1904.
(more…)

Trần Huy Sao

Tâm sự (tự) pháo bông…

1.
bốn tháng bảy chu lai pho
là ngày có xứ cờ hoa tưng bừng
người ta nô nức ăn mừng
tự do dân chủ chưa từng thế gian

2.
nhớ tôi quê cũ kiếp nàn
chạy đôn chạy đáo chạy quàng tới đây
biển Đông phiêu giạt bờ Tây
mấy mươi năm tới tận rày êm ru
(more…)

Vó ngựa đưa thư

Posted: 05/07/2019 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu
(Chào lễ Độc Lập Hoa Kỳ )

Lốc cốc …Leng keng
Leng keng …Lốc cốc…
Ngựa phi qua dốc
Dọc triền núi cao
Nhấp nhô cờ sao
Trăng treo vách núi
Băng rừng vượt suối
Lốc cốc …Leng keng …
(more…)

Trần Đức Phổ

Tình hữu nghị viễn vông

“Tình hữu nghị viễn vông”* sao cố giữ?
Một ngàn năm đô hộ bởi giặc Tàu
Một ngàn năm máu chảy từng trang sử
“Bạn láng giềng bốn tốt” ngẫm mà đau

Miệng rao giảng nào bạn vàng, đồng chí
Tay nhăm nhe cướp sông núi từng giờ
Xưa: thúc giục hãy “trường kỳ đánh Mỹ”
Nay: bỏ tiền thuê đất đợi thời cơ
(more…)

Nguyễn Hiền

Mở “lon” Việt Nam
Giỡn chút cho vui
Giang hồ dậy sóng
Chính tà choảng nhau
Tờ tuổi trẻ giựt tít ‘thắng rồi’
Thắng gì?
Coca cola rút slogan quảng cáo
Dân mạng nổi nóng
Cần loại bỏ những cái đầu không trong sáng
Liên tưởng bậy bạ
(more…)

Ta từ

Posted: 04/07/2019 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

Ta nhớ em như nhớ bàn chân
Ta nhớ như bỗng nhớ có lần
Trên bờ cát hôm nào biển hát
In vào đâu những dấu chân trần…

Bàn chân em trong cát dã tràng
Va chạm còn đâu dấu thiết thân
Ngoài kia vẫn rào rào lối sóng
Áo mỏng em bay miết thanh xuân
(more…)

Hoàng Xuân Sơn


Marc Chagall, Time is a River without Banks

Ru ta

có chút lành lạnh ru ta
cơn ngủ sáng sớm la cà
nướng
trây
nằm lười
một khấc ngật ngầy
mà nghe kỳ hạn lên đầy xương da
nơi tiểu phùng
có bao la
gặp gỡ gặp gỡ
chút ta ngùi ngùi
chút người
văng vẳng ngày vui
giờ chơi điểm hẹn
chút mùi lân la
gợn chút mình
trong nỗi ta
cùng năm tháng rộng
bơi già tóc râu
(more…)

Nguyễn An Bình

Bên bờ kênh Vĩnh Tế

Về bên bờ kênh Vĩnh Tế
Chiều lên nước bạc đồng chua
Lênh đênh bao mùa nước nổi
Biết đâu là bến hay bờ?

Nhớ tiền nhân thời mở cõi
Máu còn đẩm gót lưu dân
Lúa thơm tình người tình đất
Thuyền xuôi về tận Giang Thành.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Bỗng dưng

Bỗng dưng! Mang nhớ vào tim.
Bỗng dưng! Sao bậu lại tìm đến tôi?
Bỗng dưng! Dạ nhói bồi hồi.
Bướm vàng ngưng lượn, mây trời thôi bay.
Kể từ… Tay lại tìm tay.
Em nghiêng sóng mắt, tôi say má đào.
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

ở một khu chợ đêm
của một thành phố cao nguyên
tôi giáp mặt
một bà mẹ bên bếp nhỏ than hồng
thơm phức mùi khoai, bắp nướng
khói cay rám mặt mẹ
dưới mái tóc xám tro
mắt đỏ gay, da đổ đồi mồi
khi dòng người ăn đêm tan biến
mẹ tắt lò, quang gánh
đèn khuya, bóng đổ, vai gầy
ai người đón mẹ về đêm nay?
(more…)

Hoài Ziang Duy

Ở một nơi có đời sống khác

Có những ngôi trường
Mang tên người rất lạ
Không tìm thấy
Trong lịch sử nước nhà
Vậy mà nhiều năm
Tôi ở đó
Ở ngôi trường
Tên người
Không có thật

Sau nầy khi nghỉ học
Tôi hiểu qua bài học thật thà
Khi nhận mình rất thấp
Người ta cho mình
Làm cao
(more…)

Phạm Hồng Ân
(Thân tặng cháu nội Golden)

cháu đến trường, ông cũng đến trường
cháu học chữ, ông học cách thương
chữ và thương, học hoài không tận
suốt trăm năm, đời vẫn là trường.

đưa cháu đi, từ thời mẫu giáo
lúc gặp thầy, cháu quậy đòi về
ông xuống nước, cháu càng đại náo
sân trường rền bởi tiếng khóc oe.
(more…)

Lê Quang Thông

Qua Vàm Kỳ Hôn, Vàm Kỳ Hôn.
Tên ai khéo đặt nghe dễ thương?
Hỏi kỳ? Thiệt chẳng kỳ chi hết.
Hôn mà kỳ…đâu ai dám hôn.

Xuôi ngược em đi ghe bán buôn.
Mà đoan trang đài các lạ thường.
Chắc thuở ngày xưa, em đi học…
Hỏi gì nhiều quá vậy? Kỳ hôn!
(more…)

Phan Ni Tấn

Thơ: Phạm Đức Liên; Nhạc: Phan Ni Tấn; Hòa âm: Vũ Thế Dũng; Tiếng hát: Quang Châu
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Minh Phúc

Gửi người tôi yêu

tôi cứ ngỡ mùa thu là hoa cúc
nhẹ nhàng rơi theo màu nắng nghiêng chiều
nhưng khi hiểu một trời say hạnh phúc
lại là đầy giấc mộng của tình yêu…

em chợt đến giữa thu vàng dạo ấy
hồn tôi tràn ngọn gió chớm thanh tân
khe khẽ nhé mùa thu vừa thức dậy
mây vừa trôi trong nỗi nhớ ngại ngần
(more…)

Bắc Phong

TƯỞNG TIẾC PHẠM TOÀN (1932-2019)

đọc tin ông mất ngậm ngùi
mong Cánh Buồm (*) vẫn ra khơi kiên cường
xin thành kính thắp nén hương
tiễn nhà giáo với thiên lương lìa trần

(*) Nhóm làm sách giáo khoa Cánh Buồm
(more…)

Đặng Xuân Xuyến

Còn yêu

Ừ, còn yêu đấy, đã sao
Khó khăn chi một tiếng chào, để quên

Chín Hè gạn nhớ không tên
Chín Đông se giọt mưa rền ngõ quê
Ráng chiều đỏ quạch triền đê
Người đi người dụi câu thề vào mây
(more…)

Trần Đức Phổ

Chim sáo sang sông

Từ khi con sáo bỏ đàn
Quê người mỏi cánh lệ tràn đêm sâu
Tình xưa như nước dưới cầu
Bên trời mấy độ thu sầu mây xa

Lời thương từ đó nhạt nhòa
Bơ vơ một bóng trăng ngà khuất non
Dẫu rằng trái đất xoay tròn
Chờ mong tái ngộ mỏi mòn, tàn hơi
(more…)

Nguyễn Hàn Chung

Văn chương không thù hận
Không có chuyện địch ta
Ai không thích như vậy
Vì sao? Vì chẳng qua:

Bên tụng ca độc đoán
Bên ca ngợi tự do
Tất nhiên phải phản bác
Dù có là bạn bè
(more…)

Trần Huy Sao

Hồng nhan tri kỷ!

hồng nhan tri kỷ là chi
là khi bên ngứa bên thì gải xoa
gải xoa tới nổi gải hòa
bên đã ngứa bên nhịp xoa ngớt dần
vậy là cứ việc bình thân
thái bình thịnh trị trăm lần phần trăm
(more…)

Trần Thế Phong

Bỗng nhiên

Bỗng nhiên ta nhớ Pleiku
Chiều rơi Diệp Kính, đêm mưa Phượng Hoàng
Bỗng nhiên ta nhớ tiếng đàn
Tay ai mười ngón lướt ngang cung trầm…
(more…)

Thái độ 4

Posted: 26/06/2019 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

có thể cây bút này viết hay, thâm thuý
tôi thiệt tình ngưỡng mộ
có thể ngọn bút kia sắc bén phân tích rạch ròi ngọn ngành
tôi thán phục
nhưng tôi khinh bỉ và lánh xa những ngòi bút trí trá
viết trắng thành đen không dám nói ra sự thật
bồi tụng a dua
người bạn bảo: đấy là những kẻ chuyên xài bạc giả

bọn viết hay đáng được gọi thiên tài
nhưng chưa bao giờ có thể là
con người đứng thẳng
dưới ánh mặt trời nhân loại
(more…)

Khaly Chàm

tôi thấy, đó là cái bóng của chính mình
có thể, nó đã già nua và đi lang thang trong một thành phố ở phương bắc
chiều câm xám cùng với lũ cô hồn các đảng thở ra bóng tối
như thế, với trào lưu sự bung tràn ảo tưởng âm mưu xóa nhòa những gương mặt đối kháng
hàng trụ điện vỉa hè không con mắt
chẳng dám nguyền rủa lũ bướm ma đã và đang trườn qua dục tính
chúng đập cánh bức bách muốn được tham gia liên hoan cùng thống khoái
cái bóng tôi hèn mọn như một con gián đen lén lút nhặt nhạnh thời gian rơi rớt ở đâu đó
(more…)

Huỳnh Minh Lệ

Tệ thiệt!

tôi đi uống cà phê
quán nào cũng ồn như cái chợ
chẳng nói được chuyện gì
tìm nơi đi tiểu
muốn tiểu trong quần
tôi đi ăn trưa
vào một cái quán
người chủ quán dùng cái danh
để vớt vát cuối đời
nghe toàn chuyện nổ
nhưng thấy như con giun
sài gòn bây giờ tệ thiệt!

25.06.2019
(more…)

Nguyễn An Bình

Về lại sông quê

Tôi về bên sông nằm nghe tiếng sóng
Uống cho thỏa lòng ngụm nước trên tay
Mây trắng chao ôi qua thời khát vọng
Nỗi nhớ chùng chình theo cánh chim bay.

Sông Hậu của tôi những ngày gió chướng
Đất lở bên nầy tội quá triền sông
Tiếng gà gáy trưa đâu tà áo mỏng
Trôi biệt bông bần tím cả mênh mông.
(more…)